Nếu không phải một lần kích động đó, Tống Thanh Sơn có lẽ vĩnh viễn không biết được hai thằng con mình gấu chó đến mức nào.
Bắc Cương xách cái ghế, Cốc Đông cầm chổi lau nhà xông lên, gào một tiếng: “Mẹ, đây chính là ba kêu con đánh người”
Nếu không phải Tống Tây Lĩnh mỗi tay xách một đứa ném vào trong phòng đóng cửa lại thì hai thằng nhóc giống hệt như hai con chó sói con lao vào xé xác Adrian.
“Cố chấp, chủ nghĩa phương Đông quá đà, có biết Lý Tiểu Long chết như thế nào không? Chính là chết vì sự khăng khăng hoang tưởng, cố chấp cũng như sự tự tin mù quáng của hắn. Thiếu chút nữa hắn đã vét sạch phương Tây, nhưng hắn vẫn chết. Tống Thanh Sơn, tình hữu nghi của chúng ta chấm dứt từ đây”, Adrian thở hổn hển, dùng tay làm súng dí lên đầu, pang một tiếng.
Mặc dù dân đại lục không được xem nhiều phim của Lý Tiểu Long, nhưng đây chính là thần tượng mà bọn trẻ sùng bái nhất. Lúc này mà nói, cái chết của Lý Tiểu Long vẫn bị coi là âm mưu của phương Tây. Cốc Đông và Bắc Cương muốn đạp bể cái cửa: “Có giỏi thả chúng con ra, đánh thử với hắn một lần xem”
Adrian vô cùng khinh miệt, xì mũi một cái: “Phong độ thân sĩ của ta không cho phép ta đánh nhau với con nít”
“Tôi chỉ biết nếu hôm nay anh không chịu nói thì đừng hòng ra được khỏi cửa nhà tôi”, Tống Thanh Sơn nói.
Adrian giọng khiêu khích: “Dù sao cũng là cấp trên của anh, hoặc là Thẩm hoặc là Trương, đoán thử xem? Coi như anh đoán được, anh làm gì được bọn họ?”
Nói cách khác, người đưa huân chương quân công của Thừa Trạch cho hắn hoặc là Thẩm Tam Cường, hoặc là tư lệnh Trương, tóm lại là Tống Thanh Sơn không thể động vào được.
Với câu này, Tống Thanh Sơn lại cho hắn thêm hai quả đấm rồi mới thả đi.
Chờ hắn đi xong, Tống Thanh Sơn mới thả hai đứa trẻ ra, nói: “Ăn đi, lẩu thịt dê nhúng thơm như vậy sao không ai ăn?”
“Con muốn đánh nhau với con heo Trường Bạch kia một trận, hắn thật là quá đáng”, Cốc Đông vẫn luôn là kiểu công phu không có đất dụng võ, dĩ nhiên tức giận.
Tống Thanh Sơn xách nó tới, chấm một miếng thịt dê vào nước tương rồi nhét vào miệng nó, nó lập tức im bặt, chỉ lo ăn: “Ba thật tốt, con thích ba nhất”
Sáng hôm sau, vẫn là mượn xe của Thẩm Tinh Nguyên, hai vợ chồng mang mấy đứa nhỏ cùng đến Trường Xuân.
Phía sau xe việt dã chất đầy hoa, lúc đi, Tô Hướng Vãn còn đặc biệt chạy đến thôn Đạo Hương mua một ít điểm tâm. Thấy cuộc sống của mình sắp giàu có rồi, Cốc Đông cũng không dùng dây vải buộc quần nữa, lấy thắt lưng nhỏ thừa kế của Tây Lĩnh ra để dùng, mặc thêm một áo ba nút.
Sau một ngày một đêm, chiếc xe Tống Tây Lĩnh sửa rất tốt, mặc dù rung lắc dữ dội nhưng cuối cùng đã đến được Trường Xuân.
Đây là một thành phố xa lạ, người đi đường bàn tán khắp phố, hơn nữa quả nhiên dọc đường đi đều thấy trên bệ cửa sổ của rất nhiều gia đình đều bày một chậu lan quân tử.
Càng buồn cười hơn là ở bệ cửa sổ của một số nhà còn có người đặc biệt nhìn chằm chằm vào chậu hoa, chắc là sợ bị đánh cắp mất.
Bây giờ đi ra ngoài rất thuận lợi, không cần phải có thư giới thiệu, chỉ cần tìm một khách sạn có thể ở là được, mấy đứa trẻ nhao nhao muốn đi ra ngoài ăn thử đồ ăn bản xứ.
Tống Thanh Sơn từ đầu đến cuối không nói gì, ngược lại còn dẫn Tống Tây Lĩnh ra ngoài mua vé xe lửa, định đi ra ngoài lần nữa. Tô Hướng Vãn hỏi mới biết, nơi này cách nhà máy thép An không xa nên định đến đó.
Thép An là nhà máy thép lớn đầu tiên của Trung Quốc, có một người tên là Hạ Dịch Dân, từng là một tên côn đồ ác bá ở ba tỉnh phía đông nhưng bây giờ lắc mình một cái đã trở thành kỹ sư trưởng của thép An. Tống Thanh Sơn ở thép Tần vẫn luôn nghe nói tên kia có thân thể luyện cứng như thép, định anh hùng gặp anh hùng thử xem thế nào.
Sáng hôm sau, hỏi được từ người phục vụ, Tô Hướng Vãn dẫn theo Nam Khê và hai đứa nhỏ đến thẳng chợ hoa. Mọi người đều cho rằng lan quân tử phổ biến ở Trường Xuân như vậy thì ở chợ sẽ bán đầy hoa này, nhưng đi 1 vòng không tìm thấy 1 chậu lan quân tử nào.
Ngược lại, rất nhiều người ở đây bu vào hỏi: “Cô có hoa không, tôi trả 2 ngàn nhé?”
Nam Khê bị người ta kéo một cái, vội vàng nói: “Có, nhưng xem mấy người ra giá thế nào”
Cốc Đông vội vàng bịt miệng nó lại: “Tống Nam Khê, chị ngốc à? Chị không thấy trên đường không có ai dám ôm chậu hoa đi à? Ai có lan quân tử đều phải kết thành một nhóm đi cùng nhau, đoán chừng dân ở đây sợ bị cướp”
Tô Hướng Vãn nhìn một vòng, cũng cảm thấy nếu bán hoa ở đây có thể sẽ bị cướp, nếu muốn kiếm được 200 ngàn từ mấy chậu hoa này thì đây không phải là chỗ để bán, cô vòng xe quay về khách sạn.
“Con nói rồi, chỗ hoa này không dễ bán đâu, mẹ, mẹ đừng nghĩ đến chuyện sẽ giàu sau một đêm nữa, yên tâm chờ đại ừng ực của mẹ lớn lên sẽ kiếm tiền cho mẹ tiêu”, Cốc Đông nịnh bợ ôm chân cô.
Tống Nam Khê còn tức hơn: “Chợ hoa thành phố mà cũng có côn đồ, sờ mông con, nếu không phải vì chỗ hoa này của mẹ thì con đã đánh lại rồi”
Tới thành phố này nhiều lắm cũng chỉ vài ngày, nếu thật không bán được thì chỉ tiêu sản xuất sữa bột kia phải dựa vào phần đầu tư của Kim Thạch, tương đương với việc Tô Hướng Vãn làm không công, dâng chỉ tiêu đó cho công ty mỏ, sao có thể như vậy được chứ.
Tìm Tống Thanh Sơn giúp thì không thấy bóng dáng hắn đâu, ngay cả Tiểu Bắc Cương cũng nói: “200 ngàn của mẹ bay lên trời rồi”
Khách sạn này có tivi, bọn trẻ không muốn bước chân ra cửa, chụm đầu xem phim “Vòng hoa dưới chân núi”
Buổi chiều Tô Hướng Vãn lại ra ngoài một chuyến, lần này cô không đi chỗ nào khác mà chạy tới khách sạn tỉnh Cát Lâm.
Lúc còn ở Tần Châu cô luôn ăn mặc bảo thủ, thậm chí không dám cả mặc váy, đến Trường Xuân ai cũng mặc rất thời trang, cô liền chọn một bộ váy vest, vào đại sảnh yêu cầu gặp trực tiếp giám đốc.
Lúc này dân tình còn tương đối chất phác, chưa có nhiều nhân viên đến chào hàng như sau này nên chuyện có người tìm gặp giám đốc khá là trịnh trọng. Rất nhanh, Tô Hướng Vãn đã được gặp tổng giám đốc Vương.
Tô Hướng Vãn không có nhiều thời gian, đi thẳng vào vấn đề, nói với tổng giám đốc Vương rằng cô có hơn chục chậu lan quân tử, muốn kết hợp với khách sạn tỉnh Cát Lâm để bán, cùng nhau kiếm chút tiền.
Tổng giám đốc Vương khá bận, hơn nữa còn thấy ý tưởng này của Tô Hướng Vãn khá mắc cười: “Đồng chí, muốn bán hoa thì phải đến chợ hoa, ra cửa quẹo phải 2 dặm, chỗ này của tôi không bán hoa. Nhưng nếu cô có, có thể để lại cho tôi một chậu được không. Lan quân tử được chọn làm hoa biểu tượng của thành phố, bà cụ nhà tôi muốn có một chậu, mấy trăm đồng cũng chấp nhận được”
Tô Hướng Vãn nói: “Nhưng tôi muốn bán được 5-6 trăm ngàn đồng, ở chợ hoa làm sao bán được chừng đó tiền? Giám đốc Vương, khách sạn của các anh làm ăn tốt như vậy, chẳng lẽ không muốn có thêm thành công, tăng doanh thu sao?”
Những người điều hành nhà hàng khách sạn có thể nói là nhóm người nhiệt tình nhất, tất nhiên, suy nghĩ của giám đốc Vương cũng được coi là đi trước một bước: "Chỉ là một chậu hoa, làm sao có thể bán được 5-6 trăm ngàn?"
Tô Hướng Vãn lấy trong túi ra bản kế hoạch mang tên “Kế hoạch triển lãm lan quân tử”, đưa cho giám đốc Vương rồi nói: “Tôi lên lầu xem qua trước một chút, anh cứ đọc từ từ rồi chúng ta thảo luận sau, được không?”
Sau đó Tô Hướng Vãn lên lầu.
Đây là khách sạn kiểu cũ, trong phòng ăn có rất nhiều chiếc bàn đẹp nhưng Tô Hướng Vãn không chọn, lên đến tầng cao nhất, trong phòng khách giành cho cán bộ, cô mới tìm được một cái bàn rất đẹp, đế màu đen, mặt bàn khảm kính, nửa ngày cô mới tìm được nó.
Chờ lúc cô xuống dưới lầu, giám đốc Vương đã chờ ở cửa thang máy: “Tôi đã hiểu ý cô, chúng ta đăng quảng cáo trên báo, nói nhà khách chúng tôi có triển lãm cực phẩm về lan quân tử, lôi kéo tất cả mọi người giàu nhất ở Trường Xuân đến đây, sau đó mới bắt đầu bán hoa, phải vậy không?”
“Đúng vậy, hơn nữa tôi sẽ trả tiền để đăng quảng cáo trên báo, nếu thành công, tôi sẽ trả cho nhà khách của anh 10% hoa hồng cho mỗi chậu hoa”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Bây giờ quảng cáo trên báo chí còn rất ít, dĩ nhiên ở trang bìa thì rất đắt.
Một phần tư trang “Trường Xuân thần báo” có giá 700 đồng, Tô Hướng Vãn đưa cho giám đốc Trương 700 đồng ngay tại chỗ: “Ngày mai quảng cáo, để nó lên men một ngày, ngày mốt chúng ta làm triển lãm, anh thấy sao?”
“Thật sự có thể bán được 5-6 trăm ngàn?” giám đốc Vương vẫn có chút không tin: “Chỉ là một chậu hoa thôi, mặc dù tôi biết giá lan quân tử đang tăng vọt, nhưng ai dám móc ra mấy trăm ngàn để mua 1 chậu hoa?”
“Nghe tôi là có thể”, Tô Hướng Vãn nói.
Kiếm tiền là một chuyện rất hấp dẫn, có nền tảng 35 ngàn đồng bán đồng hồ đeo tay, Tô Hướng Vãn ra khỏi khách sạn tỉnh Cát Lâm, đi một vòng quanh phố xem có gì ngon mua về cho bọn trẻ.
Đi một vòng thấy dòng người xếp hàng đông nghịt trước cửa một quầy thịt, Tô Hướng Vãn cũng tham gia náo nhiệt, xếp hàng nửa ngày cuối cùng phát hiện, mọi người đang tranh cướp một loại xúc xích giăm bông gọi là xúc xích đỏ Nga. Từ xa đã ngửi thấy mùi giống như gỗ trái cây độc đáo ở vùng Đông Bắc. Có người cắn một miếng trước mặt Tô Tường Uyển, mùi tỏi và hạt thông nồng đượm xộc vào mũi.
Tô Hướng Vãn quyết định thật nhanh, mua năm cây xúc xích Nga nóng hổi.
“Mẹ, bán được hoa chưa?” vừa mở cửa, Bắc Cương chạy từ trong nhà vệ sinh ra với cái mông tr*n tr**.
Tống Nam Khê cũng ướt hết cả người, đuổi theo bắt nó lại: “Tống Bắc Cương, nhanh vào tắm”
“Em không muốn tắm, em ngửi thấy mùi thịt” trên đầu Bắc Cương còn đầy bọt xà phòng, tìm mọi cách lao tới.
Dĩ nhiên, bởi vì có tivi và phim “Vòng hoa dưới chân núi”, bọn chúng đã quên sạch chuyện tiền với bán hoa.
Sau khi ăn xong, nghe nói 8 giờ tối còn có thêm 2 tập phim mới, cả đám canh trước tivi để chờ xem.
Còn Tô Hướng Vãn, tự mình lái xe, mang theo 12 chậu lan quân tử được lựa chọn cẩn thận từ Tần Châu đến khách sạn tỉnh Cát Lâm cho giám đốc Vương xem.
Sáng hôm sau, tin tức về triển lãm lan quân tử ở khách sạn tỉnh Cát Lâm đã đưa lên trang nhất tờ “Trường Xuân thần báo”. Lúc này, báo là thứ mà ai cũng phải đọc, vì thế đến tối, giám đốc Vương nói, có rất nhiều người đã gọi điện tới để hỏi lan quân tử chất lượng thế nào, giá cả bao nhiêu.
Tóm lại, điện thoại của khách sạn tỉnh Cát Lâm gần như nổ tung.
Tối hôm đó, Tô Hướng Vãn đưa các con chuyển đến khách sạn tỉnh Cát Lâm.
“Gọi điện thoại tới còn có khách quý ở Hương Cảng, chưa kể một số người từ Cáp Nhĩ Tân, An Sơn, Liêu Ninh, Phủ Thuận. Cô biết đấy, ba tỉnh Đông Bắc của chúng ta hiện có ngành công nghiệp trụ cột, nhiều người có tiền và rất nhiều tiền. Tôi dựa theo cô, nói mỗi chậu hoa của chúng ta đều là cực phẩm, không có mấy chục ngàn đồng thì đừng có tới, như vậy được không?” giám đốc Vương xoa xoa tay nói.
Tô Hướng Vãn rất tiếc nuối nói: “Nếu không phải vì thời gian eo hẹp, anh nhìn mấy chậu hoa kia, tôi có thể bán được cả triệu đồng”
Giám đốc Vương vẫn cảm thấy không thể nào, dĩ nhiên có nhiều chỗ anh ta thật sự không hiểu.
Ví dụ như, theo ý anh ta, để tất cả các chậu hoa vào trong hội trường triển lãm để tất cả khách đến đều có thể nhìn thấy ngay, nhưng Tô Hướng Vãn có cách độc đáo hơn. Không những giấu hết hoa ở sau hậu trường mà cô còn chuyển một chiếc bàn thuỷ tinh của người Nhật để lại từ thời Mãn Châu quốc ở trên tầng trên cùng xuống, chỉ đặt một chậu hoa lên đó, sau đó bảo giám đốc Vương gọi chuyên viên ánh sáng của đoàn ca múa nhạc tới.
Vì một chậu hoa, đêm đó giám đốc Vương khẩn trương lắp thêm hai chiếc đèn rọi vào phòng tiệc. Một chậu hoa đặt trên bàn kính, xung quanh là vải nhung đỏ, làm nền nổi bật cho chậu hoa quốc sắc thiên hương.
Chỉ như vậy, một chiếc bàn người Nhật Bản để lại từ thời chính quyền bù nhìn, trên đó có một chậu hoa, đến chiều ngày thứ 3, rèm phòng tiệc của khách sạn tỉnh Cát Lâm được kéo ra, buổi triển lãm của Tô Hướng Vãn bắt đầu.
“Vòng hoa dưới chân núi” buổi tối chiếu hai lần, sáng và trưa phát lại thêm một lần, bọn trẻ xem mãi cũng chán, được Tống Nam Khê âm thầm dẫn ra ngoài phòng tiệc của khách sạn để xem mẹ bán hoa như thế nào.
Lúc lặng lẽ đi vào, nó nhìn thấy mẹ mặc một bộ âu phục màu xanh đen, tóc buộc cao, đứng trên sân khấu nhìn rất có khí chất của những nữ điệp viên xinh đẹp trong phim nước ngoài, tay cầm micro đang nói về chậu lan quân tử trên bàn.
Chỉ là một chậu hoa bình thường thôi, nhưng qua những câu nói của cô lại tăng thêm một tầng ý nghĩa, giá trị, tóm lại, cô nói năng mê hoặc đến nỗi giám đốc Vương đứng bên cạnh chỉ biết cười ngây ngô. Cô vừa nói xong, rất nhiều người liền bắt đầu tranh nhau trả giá.
“Cái này gọi là đấu giá à?” Cốc Đông mở to mắt: “Người kia nguyện ý bỏ ra 50 ngàn đồng vì 1 chậu hoa?”
Chưa dừng ở đó, người khác liên tục đứng lên: “Tôi trả 60 ngàn”
“70 ngàn, chậu hoa này là của tôi” một người khác nói.
Mẹ nó đứng trên sân khấu, cười dè dặt nhưng rất rộng lượng: “Nếu không ai trả giá nữa thì 70 ngàn đồng, chậu hoa cực phẩm thuộc về vị tiên sinh này”
Người kia có chút do dự, lập tức có người khác đập xuống 75 ngàn đồng rồi ôm chậu hoa đi.
Nhưng đây mới là bắt đầu, vẫn còn hơn chục chậu hoa, mỗi chậu được đưa ra một lần, đặt ở giữa bàn, Tô Hướng Vãn đều có thể nói về sự khác biệt giữa các chậu hoa.
Tống Nam Khê học biểu diễn, học ca hát, luôn được thầy khen là thiên phú, nó vẫn nghĩ thiên phú đó là của riêng mình.
Nhưng hôm nay thấy mẹ đứng trên sân khấu 4-5 giờ liên tục, không thở mệt, không uống nước, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ bán từng chậu hoa, nó chợt nhận ra, đây không phải là thiên phú của mình, đó là di truyền.
Thật vậy, trong 4 giờ, chỉ bằng tài ăn nói của mình trên sân khấu, Tô Hướng Vãn đã bán hết sạch chỗ lan quân tử.
Hai cha con Tống Thanh Sơn và Tống Tây Lĩnh ngồi xe lửa, 3 ngày trước từ Trường Xuân đi thép An, hôm nay lại từ thép An quay về Trường Xuân.
Khi hai người về khách sạn, nghe nói Tô Hướng Vãn đã chuyển đến khách sạn tỉnh Cát Lâm.
Vì thế hai cha con hỏi đường đi đến khách sạn tỉnh Cát Lâm.
Mấy đứa bé ăn xúc xích chưa đủ, hôm nay Tô Hướng Vãn đặc biệt mua thêm mấy cây thật to, cơm tối không ăn, vừa ăn xúc xích vừa xem tivi.
Tống Thanh Sơn không thấy Tô Hướng Vãn trong phòng liền hỏi Tống Nam Khê: “Hoa bán thế nào? Mẹ con thật sự bán được hoa rồi à?”
Nam Khê đang bận xem tivi, không quan tâm đến hắn: “Đừng hỏi con, đang bận”
“Cốc Đông con nói xem, kết quả bán được bao nhiêu tiền?” Tống Thanh Sơn lại hỏi Cốc Đông.
Cốc Đông cũng đang bận: “Ba, để yên cho con xem tivi được không?”
Tống Thanh Sơn ra ngoài tìm một vòng, mãi mới thấy Tô Hướng Vãn trong phòng làm việc của Tổng giám đốc.
Đời này Tống Thanh Sơn không phải chưa từng nhìn thấy tiền, phòng tài vụ của nhà máy thép bọn họ có rất nhiều tiền.
Nhưng từng tập đại đoàn kết bày kín bàn làm việc, Tô Hướng Vãn ném từng cọc một vào trong chiếc túi có khoá kéo, bên ngoài viết hai chữ “Thép An”
Từng tập từng tập đại đoàn kết, cũng không biết là có bao nhiêu, Tô Hướng Vãn đếm rất vất vả, còn nói: “Tôi lấy đủ 420 ngàn đồng, còn lại để cho khách sạn các anh. Quốc gia cũng nên làm ra tờ tiền 100 đồng, tiền này đếm thật tốn sức”
Tống Thanh Sơn đến thép An, nói chuyện với Hạ Dịch Dân, bàn về triển vọng và phát triển của nhà máy thép, thậm chí còn thuyết phục Hạ Dịch Dân đồng ý đầu tư một khoản cho Tô Hướng Vãn. Tóm lại, chuyến này Tống Thanh Sơn đến Đông bắc không phải vì chuyện Tô Hướng Vãn bán hoa được mấy đồng tiền, mà định tìm nguồn lực giúp đầu tư cho Tô Hướng Vãn, giải quyết vấn đề nguồn vốn cho nhà máy sữa bột của cô.
Ai biết Tô Hướng Vãn dựa vào mười mấy chậu hoa mà lại kiếm được 420 ngàn đồng.
Tô Hướng Vãn bước ra khỏi phòng làm việc, mặc dù ở trong khách sạn nhưng xách túi tiền vẫn phập phồng lo sợ, vừa mới quay người thì đúng là có kẻ tới giật túi của cô.
Cú giật này suýt nữa doạ chết Tô Hướng Vãn, cô còn đang nghĩ là có người cướp túi xách, kết quả ngẩng đầu lên thấy một người đàn ông ngoài 40 tuổi mặc quân trang, một tay đút túi quần đang mỉm cười. Không phải Tống Thanh Sơn thì ai?
Bộ dạng lưu manh này khá đẹp trai.
“Cuối cùng giống như liên quân 8 nước*, đào được vàng rồi à?” Tống Thanh Sơn nói.
(*Liên quân 8 nước – Bát quốc liên quân: Liên minh quân sự của 8 đế quốc thành lập năm 1900 gồm Anh, Mỹ, Pháp, Đức, Nga, Nhật, Áo và Italia nhằm tấn công Trung Quốc, giải vây cho các sứ quán phương Tây và dập tắt phong trào Nghĩa Hòa Đoàn)
Tô Hướng Vãn liếc hắn một cái, xách bọc tiền, cố ý bày ra dáng vẻ phong tình vạn chủng: “Tôi đã nói bao nhiêu lần, cái này gọi là học phí cho cải cách mở cửa, mà tôi, chính là thầy của mọi người. Tiền này tôi mà không kiếm thì cũng có người khác kiếm, tại sao tôi lại không làm chứ?”
Tóm lại, không kiếm được thì thật lãng phí.