Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 210: Heo Trường Bạch!

 
"Người ta muốn xem cái gì? Không phải là vẻ mặt vô cảm của mấy gã đàn ông phương Đông kia mà là thứ gì đó thú vị hơn. Sao không chụp được thứ gì hay ho?" Adrian vừa vuốt mái tóc vàng của mình vừa mắng trợ lý.

Anh ta muốn là tin tức bạo, chấn động, điều đó mới khiến chuyến đi Trung Quốc của anh ta không uổng công, nhưng bây giờ không chụp được cái gì, bảo sao anh ta không sốt ruột.

Ngay lúc anh ta đang đau đầu nhức óc, một phụ tá khác đi vào thông báo một tin còn chấn động hơn: Văn phòng nghiên cứu tâm lý của giáo sư Nhật bản Ito bị phát hiện hoạt động gián điệp, đã bị phía Trung Quốc bắt giữ. Tất cả những người có liên lạc với ông ta đều bị điều tra.

Adrian túm chiếc gối ném vào người trợ lý.

Phải biết, Ito đã ám chỉ anh ta rằng đã lên kế hoạch đánh bom, nếu thành công, sẽ đem đến cho quốc tế một cơn sóng to gió lớn. Đến lúc đó, các nước phương Tây sẽ cười nhạo Trung Quốc, tỷ suất người xem truyền hình của họ sẽ tăng gấp bội.

Không phải Adrian thiếu tiền, anh ta không thiếu tiền, cũng không thiếu đàn bà. Thế nhưng năm 1968, ở đảo Trân Bảo anh ta bị trúng một viên đạn, mất đi năng lực của người đàn ông. Một người như vậy không có khả năng sinh con, ngay cả khi cưới vợ, người ta cũng không thể có tình cảm với hắn.

Anh ta không thiếu tiền. Nhiều năm làm phóng viên chiến trường như vậy, anh ta đã kiếm được rất nhiều tiền, đủ để tiêu xài cả đời.

Nhưng một người đàn ông bị thương mất khả năng sinh lý, không có được tình yêu, cũng không có con được, cả đời phải chịu cảnh độc thân, vì thế anh ta muốn được mọi người chú ý, muốn mình trở thành tâm điểm, có như vậy anh ta mới tin chắc rằng mình vẫn còn đang sống.

Những binh lính khác không dễ tìm ra điểm yếu, dẫu sao những chàng trai có khuôn mặt lạnh như tiền đó đều hướng nội, thu mình, được huấn luyện nghiêm ngặt, không dễ dàng bộc lộc cảm xúc.

Chỉ có Lý Thừa Trạch là anh ta hiểu rõ nhất, câu chuyện của nó dễ đánh động lòng người nhất. Nếu đứa trẻ nhà tướng quân bị chết vì oan khuất mà bị kích động bùng nổ tại chỗ mới thật sự là náo động.

Cho nên Adrian vẫn có ý định đến làm khách nhà Tô Hướng Vãn, sau đó từ Tô Hướng Vãn tìm hiểu sâu hơn về Lý Thừa Trạch, tất cả đều vì mục đích là ép đứa trẻ kia phải thất thố. Dầu sao Tô Hướng Vãn cũng là người hiểu Lý Thừa Trạch nhất, phải vậy không?

Cả nhà họ Tống đang thu dọn hành lý. Chỉ sau một đêm, toàn thành Bắc Kinh đều biết lan quân tử lên giá, hàng xóm đến xem hoa không dứt. Tuy nhiên đây không phải Đông bắc, mọi người cũng không nhiệt tình với lan quân tử như người dân Trường Xuân, dĩ nhiên, không ai muốn bỏ mấy chục ngàn đồng ra mua một chậu hoa.

Nhưng ngắm một chút thì vẫn có thể, bà cụ Thẩm vẫn đang giới thiệu cho mọi người từng loại hoa, loại nào quý giá.

“Ba không cần đi, để ba ở lại trông nhà, dù sao ba cũng không thường xuyên về”, Bắc Cương nói.

Cốc Đông không đồng ý, nó là đứa cuồng ba: “Không được, không có ba, con ăn cơm không ngon, con muốn ba đi cùng”

Cuối cùng xe của Thẩm Tinh Nguyên cũng được Tống Tây Lĩnh sửa xong, Tô Hướng Vãn lái xe đưa bọn trẻ đến thăm ông Tống.

Ông Tống đã phẫu thuật xong, khối u lành tính nên chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là có thể về nhà, tiếp tục làm việc như ngựa thồ ở xưởng thuốc lá của Tống lão tam.

Thời đại mới ai cũng nhìn về tiền, tiền mới là thứ quan trọng nhất, Tô Hướng Vãn quan tâm nhất là đồng hồ của mình được bán với giá bao nhiêu.

“Đồng hồ bán được 45 ngàn đồng, 5 ngàn là tiền hoa hồng, cô phải đưa cho tôi”, Tô Mẫn vừa nói vừa đưa cho Tô Hướng Vãn một phong bì lớn.

Bây giờ chỉ có tờ 10 đồng đại đoàn kết là lớn nhất, 40 ngàn đồng, rất dày và nặng, Tô Hướng Vãn không nói gì, lấy ra một xập tiền đưa cho Tô Mẫn: “Những thứ này đều là cảm ơn cô, đừng từ chối, tôi vốn không trông cậy sẽ bán được đồng hồ như thế”

Tô Mẫn từ chối, chỉ lấy 5 ngàn đồng, còn lại trả cho Tô Hướng Vãn.

Người phụ nữ này cởi mở, rộng rãi, mặc dù không đặc biệt xinh đẹp nhưng hết sức quan tâm tới Cốc Đông, so với loại bà ngoại như Thẩm phu nhân thì quả thực đó là một bà ngoại chó sói.

Trong phòng bệnh, ông Tống đã lâu không gặp mới phẫu thuật xong, không những không gầy yếu mà còn mập lên không ít. Dĩ nhiên ông cùng Tống Đại Hoa chỉ có thể nói cám ơn không dứt với Tô Hướng Vãn.

Tống Đại Hoa đi ra ngoài, ông Tống không biết phải nói gì, loay hoay ở tủ đầu giường một hồi lâu, lấy ra một nắm đậu phộng rang nhét vào tay Bắc Cương, đưa cho Cốc Đông hai trái quýt.

Chắc những thứ này do bệnh nhân cùng phòng đưa cho ông, lão gia tử cả đời làm trâu ngựa, được người ta cho mấy viên kẹo, trái quýt cũng để dành cho con cháu.

Càng nhìn Bắc Cương, ông Tống càng cười híp mắt: “Đứa nhỏ này giống Đình Tú hồi bé y như đúc”

Đình Tú đẹp trai hơn Thanh Sơn, đây hẳn là ông thay đổi cách để khen Bắc Cương.

Nếu Tô Mẫn đã không muốn 5 ngàn đồng kia, Tô Hướng Vãn liền cho vào một cái phong bao nhỏ, đưa cho ông Tống: “Thanh Sơn cho ba tiền, ba giữ lại cho mình, đừng đưa cho mấy người Tống lão tam. Đây là tiền dưỡng lão của ba, nhỡ chẳng may bệnh tái phát, phải dùng tiền này đi chữa, chúng con sẽ không đưa thêm tiền cho ba nữa”

Lão gia tử giống như muốn khoe, móc ở trong túi thật lâu, lấy ra một cái khăn tay, bên trong có một xấp tiền, lấy ra một tờ 5 đồng nói: “Đây là Tống Phúc cho”, lấy thêm 5 đồng nữa: “Đây là Kim Quý cho”, lại rút ra mấy tờ 10 đồng: “Đây là Đông Hải cùng Tây Lĩnh cho ba, Hướng Vãn, bọn trẻ đều ngoan nhưng con giáo dục tốt nhất”

Hoá ra hai đứa Đông Hải, Tây Lĩnh không chờ cô nhắc đã lặng lẽ cho tiền ông lão.

Lúc ra viện, có Tống Đại Hoa chăm sóc, ông Tống có thể về quê.

So với những năm trước đây, Tô Hướng Vãn phát hiện lưng ông lão thẳng hơn nhiều. Ông đã 70 tuổi nhưng nhìn không hề già, có thể thấy những năm gần đây ông sống khá tốt.

Tống Thanh Sơn vẫn ở bên Cục An ninh Quốc gia, chắc đang nghiên cứu sâu hơn chuyện của Ito.

Lái xe về nhà, ánh mắt Cốc Đông bén nhọn nhất: “Mẹ, trước cửa nhà chúng ta có một người ngoại quốc tóc vàng, trông giống heo Trường Bạch nuôi trong trang trại heo của chúng ta”

Quả nhiên, Tô Hướng Vãn nhìn thấy Adrian đang đứng trước cửa nhà mình, tay cầm một bó hoa.

Thẩm Tinh Nguyên và Tống Tây Lĩnh mang xe ra trước cửa nhà họ Thẩm, Thẩm Tinh Nguyên ở đuôi xe, Tống Tây Lĩnh ở mui xe, dường như đang nghe tiếng động cơ.

Hai đứa trẻ đang làm cùng nhau, người đàn ông này cầm hoa trên tay, nghiêng đầu hút thuốc, đứng nhìn tình hình.

Người đàn ông này quả thật rất đẹp trai, nhưng cả người âm trầm, nhìn ra được trong bụng toàn ý đồ xấu. Hơn nữa, mang thái độ khinh thường mọi thứ nhưng biểu hiện lại rất tao nhã lịch sự, tóm lại, có thể không tìm ra được lỗi nào của anh ta nhưng sẽ theo bản năng mà ghét hắn.

Mặc dù Tô Hướng Vãn đối đãi Adrian rất nhạt nhẽo, nhưng không ngăn được nhiệt tình của Cốc Đông và Bắc Cương, hai đứa mời anh ta vào nhà.

Tô Hướng Vãn tới nói chuyện với Thẩm Tinh Nguyên và Tống Tây Lĩnh, lần này không thể bê hoa trên tay mang đi được, họ phải tìm một chiếc xe, hàn thêm một giá để hoa và lái đến Trường Xuân.

Tống Tây Lĩnh làm kỹ thuật từ nhỏ nên rất thành thạo việc này.

Thẩm Tinh Nguyên không hổ là làm việc ở nhà máy thép, không có gì là không có, từ thanh thép, ống thép tới máy hàn, lôi hết từ trong gara ra.

Cốc Đông đương nhiên là làm công việc chân tay, việc gì bẩn nhất, mệt nhất đều thuộc về nó, cả người đầy mồ hôi.

Nó không chỉ làm việc mà còn hỏi Adrian: “Chú, việc rất nhiều, chú có thể cùng làm được không?”

Adrian thuộc cung Xử nữ, là kiểu người 10 ngày không tắm nhưng vẫn nghĩ rằng mình sạch sẽ, vừa nhìn thấy việc bẩn thỉu sẽ vô thức mà né tránh: “Không, đây không phải là việc mà các thân sĩ nên làm, tôi cũng khuyên các người đừng làm nữa”

“Thân sĩ là gì, có thể ăn được không?” Cốc Đông ngây thơ hỏi.

“Cháu là đứa trẻ vô cùng ngây thơ nhưng dốt nát”, Adrian nói.

Loại ngạo mạn này lập tức chọc giận Cốc Đông, nhưng được rồi, vì mẹ, không đánh nhau.

Hàn một cái giá có thể để được ba chậu hoa, mỗi chậu hoa có một khoảng cách để không đụng vào nhau, cả người Tây Lĩnh bám đầy mảnh thép vụn, bận bịu tìm nước uống, Thẩm Tinh Nguyên liền đưa ly giữ nhiệt của mình qua.

Tống Tây Lĩnh là đứa trẻ nội liễm, dĩ nhiên không chịu uống, Thẩm Tinh Nguyên liền tức giận: “Sao, chê có nước miếng của tôi à?”

“Em không chê, em khát quá”, Cốc Đông cầm ly nước uống ừng ực một hồi rồi vuốt bụng: “Ôi, em lại thành một đại ừng ực rồi”

Adrian vẫn ngồi ở bậc thềm nhìn bọn trẻ, khi thấy Tô Hướng Vãn chuẩn bị vào nhà, anh ta vội vàng ra đón: “Này, Tô tiểu thư, cô chuẩn bị hành lý đi Pháp xong chưa? Khi nào chúng ta đi? Khi nào chúng ta có thể ăn một bữa cơm và nói chuyện riêng với nhau?”

Đàn ông phương Tây đã muốn thẳng thắn, đàn ông Trung Quốc thật là không thể so sánh được.

Hắn ta cho rằng chỉ cần mở miệng, đàn bà Trung Quốc sẽ phải quỳ xuống l**m gót hắn.

“Không, tôi không thể đi Pháp, anh để lại cơ hội này cho người khác đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Adrian dường như không thể tin được, sững sờ hồi lâu, khi chắc chắn Tô Hướng Vãn từ chối mình liền chỉ vào Thẩm Tinh Nguyên và Tống Nam Khê nói: “Cô có tin hay không, tôi chỉ cần nói đồng ý đưa họ đến Pháp, bọn họ sẽ lập tức đi cùng tôi mà không cần phải cân nhắc. Cơ hội này sao cô có thể khước từ mà không cần suy nghĩ?”

“Anh nghĩ quá đơn giản về con gái nước tôi, nếu không tin anh có thể đi hỏi bọn họ. Những người khác thì tôi không chắc, nhưng hai người đó chắc chắn sẽ không đi cùng anh”, Tô Hướng Vãn nói.

Adrian hỏi Nam Khê trước: “Này, cô gái, cô muốn đi Pháp cùng tôi không?”

Nam Khê liếc người này một cái, nói với Cốc Đông: “Ông ta có thể nói tiếng của chúng ta, cũng lạ đấy”

Sau đó quay đi làm việc của mình.

Adrian bị đả kích không nhỏ. Dẫu sao vào thời điểm này mà nói, dù là trên đường lớn hắn tuỳ tiện nói một câu như vậy, sẽ có không ít cô gái nhào tới.

Phương Tây thực sự quá hấp dẫn đối với người đại lục vào những ngày đầu cải cách và mở cửa.

Bao nhiêu bạn bè, đồng nghiệp đã trở nên khác biệt so với những người khác chỉ sau một đêm chỉ vì họ đi nước ngoài. Khi anh vẫn còn làm việc cật lực trong nhà máy để kiếm đồng lương, thì bên ngoài họ đã kiếm được rất nhiều tiền rồi.

Tô Hướng Vãn đứng trên bậc thang, cười đắc ý.

Adrian không tin, chạy tới hỏi Thẩm Tinh Nguyên, lần này anh ta thành khẩn hơn: “Này cô gái, nếu tôi đồng ý cấp thị thực cho cô sang Pháp du học, cô có đồng ý không?”

Thẩm Tinh Nguyên há to miệng, hai con mắt nhíu lại một chỗ, đúng kiểu phấn khích của các cô gái, cho nên Adrian xoay người, giơ ngón cái với Tô Hướng Vãn, tỏ ý anh ta đã thành công.

Nhưng Thẩm Tinh Nguyên hắt hơi một cái, sau đó nói: “Ông nói gì, tôi không nghe thấy”

Adrian giơ hai tay, đuổi theo sau lưng Thẩm Tinh Nguyên ra sức dụ dỗ, thuyết phục cô đi Pháp.

Tên quỷ Tây dương đến lúc này mới thực sự cảm thấy bị đả kích.

Tô Hướng Vãn dĩ nhiên không coi người ngoại quốc này ra gì, cười nhạt một tiếng, quay vào bếp nấu cơm.

“Mẹ, hôm nay mẹ phải nấu gì ngon một chút, ngày mai chúng ta đã phải đi rồi”, Cốc Đông nói.

Mọi người đều nói đến thủ đô là tốt, nhưng từ khi đến Bắc Kinh, Cốc Đông dường như chưa được ăn ngon bữa nào, nguyên nhân là vì Tô Hướng Vãn quá bận.

“Còn nhiều thức ăn thừa như thế, khoai tây, cải trắng, chúng ta nấu một nồi hầm đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Cốc Đông không kén chọn: “Mẹ nấu nhiều hơn một chút là được rồi”

Nhưng Tống Tây Lĩnh lại nói: “Mẹ, tối nay để con nấu, mẹ ra ngoài mua cho con 2 cân thịt dê, cho mẹ xem kỹ thuật dùng dao của con, thế nào?”

Nhân tài a, Tống Tây Lĩnh sống trong sa mạc, ngay cả kỹ thuật dùng dao cũng có luôn.

Tô Hướng Vãn vội vàng chạy ra chợ mua 2 cân thịt dê. Quả thật, Tống Tây Lĩnh thay bộ đồ bảo hộ lao động, đeo tạp dề, mài dao thật sắc bắt đầu thái thịt. Thịt dê tươi không dễ thái, nó ấn thịt bằng một tay, tay kia cầm dao, mỗi lần lướt dao, một lát thịt mỏng như cánh ve rơi ra.

Thật ngon, khoai tây cùng cải trắng, thêm một ít đậu hũ và miến, một nồi lẩu thịt dê kiểu Bắc Kinh giữa trời nóng nực thật quá thoải mái.

Đúng lúc cả nhà đang vui vẻ hoà thuận, bà cụ Thẩm bên kia lại gọi Tống Tây Lĩnh.

Theo bà cụ Thẩm, có người gọi điện thoại tới, tự xưng là bạn gái của Tống Tây Lĩnh, bảo bà cụ Thẩm gọi cho Tống Tây Lĩnh, nói cô ta đang bị Cục An ninh Quốc gia điều tra, chỉ cần nó đồng ý cứu cô, sau khi ra ngoài sẽ lập tức kết hôn, cô ta đồng ý bầu bạn với Tống Tây Lĩnh cả đời.

Rõ ràng là cuộc gọi đến từ Mậu Phương Phương.

Ito bị bắt, cô ta cũng phải phối hợp điều tra, bây giờ lại dùng hôn sự để câu dẫn Tống Tây Lĩnh, thật là không biết xấu hổ.

Tống Tây Lĩnh thái thịt rồi phải cắt khoai tây, ở trong bếp nghe bà cụ Thẩm nói xong, cười một tiếng đáp lại: “Bà nội chắc nghe nhầm rồi, con không có bạn gái, vẫn đang là cẩu độc thân”

Cái từ cẩu độc thân là Tô Hướng Vãn hay gọi để chế giễu anh em nó.

Bà cụ Thẩm cũng đoán là mình nghe nhầm, lầm bầm trách cứ: “Gần đây sao cứ có lắm kẻ láo nháo gọi điện cho tôi thế chứ, thật là”

Nồi đồng đã được bày ra, than củi được đặt lên giá, một cái bàn kê trong sân, cả nhà ngồi xung quanh ăn lẩu dê rất thoải mái. Adrian sành ăn, xách một cái ghế con đến ngồi trước bàn.

Lúc Tống Thanh Sơn về vừa vặn nhìn thấy Tống Nam Khê đang ngồi dưới gốc cây sơn tra làm tương mè. Tống Thanh Sơn nhớ mấy ngày trước con bé còn ôm tiểu thuyết đọc không rời tay, không để ý đến bất cứ chuyện gì, không hiểu tại sao hôm nay lại ngoan ngoãn thế.

Được rồi, nhìn con gái ngoan một chút, Tống Thanh Sơn xoa đầu con bé rồi đi vào.

Trong sân, nồi đã được bắc lên, nằm ở vị trí chủ toạ của thịt dê.

Tống Tây Lĩnh đang cho nguyên liệu vào nồi, Cốc Đông cầm đũa lặng lẽ chấm vào bát tương nếm thử, Bắc Cương đứng trên chiếc ghế đẩu nhỏ, muốn nhìn xem anh đang nấu món ngon gì.

Cả nhà vui vẻ hoà thuận, thật không tệ.

Lúc mới nhìn thấy Adria, Tống Thanh Sơn vẫn đang mỉm cười. Adrian đứng dậy, hai người cười một cái, bắt tay nhau.

Nhưng đột nhiên Tống Thanh Sơn đấm Adrian một phát.

Một tay xốc Adrian lên, đấm một phát nữa vào bụng tên quỷ Tây dương này, làm hắn sặc luôn miếng tỏi đang ngậm trong miệng.

"Tống Thanh Sơn, anh điên à" Adrian nói.

“Đồ quỷ Tây dương vô lương tâm, dốt nát, vô liêm sỉ. Huân chương quân công của ông ngoại Lý Thừa Trạch là ai đưa cho ngươi? Thật là một âm mưu quỷ kế, đầu tiên là huyết án, tiếp đó là ép một đứa trẻ nổi điên, để k*ch th*ch nó đã không tiếc mang huân chương quân công của ông ngoại nó ra nhử. Mày muốn tin tức bạo nổ, như thế đã đủ bạo chưa?”

Một giây trước còn cười, Tống Thanh Sơn lật mặt ngay lập tức, đấm thêm một phát nữa, không quên gọi Cốc Đông: “Cốc Đông, đóng cửa lại, hôm nay tôi phải dạy cho tên quỷ Tây dương này một bài học”

Huân chương quân công của Lý Vân Long là thứ mà Lý Thừa Trạch để tâm nhất.

Khi một phóng viên nước ngoài cầm những thứ đó vào khu vực duyệt binh, suốt 15 ngày lắc lắc trước mặt Lý Thừa Trạch, đứa trẻ phải có bao nhiêu nghị lực mới giữ được khuôn mặt lạnh lùng, mới đảm bảo mình không gục ngã.

Những kẻ phương Tây kiêu ngạo, tự đại này giống như bọn Thập tự chinh, đặt chân lên vùng đất này trong những ngày đầu cải cách, mở cửa vẫn tìm cách vơ vét của cải nơi này, sẽ không bao giờ hiểu được đằng sau sự kiềm chế của một đứa trẻ phương Đông là có bao nhiêu thống khổ.

Bắc Cương thích nhất náo nhiệt, cũng ghét Adrian chiếm mất ghế của mình, nếu ba muốn đánh nhau thì còn chờ gì nữa, nó cầm cái ghế lên nói: “Được a, đánh chết hắn!” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn