Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 209: Giá trị liên thành

 

Thật ra các cán bộ trong quân đội đã đến nhà Thẩm Tam Cường.

Ngay cả vị Bộ Công nghiệp nhẹ kia cũng ở đây, phó tư lệnh Trương của quân khu Tần Châu cũng ở đây, dĩ nhiên đến là để nói giúp cho Thẩm phu nhân.

Bà cụ Thẩm gọi con trai vào bếp, nói với anh ta: “Mẹ đã tiếp xúc qua, Tô Hướng Vãn là người không tệ. Tần Hà là người thế nào, không cần nói con cũng biết, chuyện này con phải đứng về phía Cốc Đông”

Thẩm Tam Cường cũng có cái khó xử: “Dù sao thì nhiều năm như vậy cũng là Tần Hà chăm sóc cho bác con, còn có cả Trung Anh và Liệt Anh, bao nhiêu người nhìn vào nữa. Lúc đó hẳn là bác con đã tức giận đến hồ đồ, nếu không làm sao có thể để lại tất cả mọi thứ cho Cốc Đông, không cho con gái mình một chút nào, tài sản phải phân chia công bằng”

“Trung Anh cùng Liệt Anh đều có công việc, được quân đội nâng đỡ, còn muốn thế nào nữa?” bà cụ nói.

Thẩm Tam Cường nhìn mẹ cắt xong trái cây thì bưng ra ngoài: “Được rồi, chuyện này trong lòng con đã có cân nhắc tính toán, mẹ không cần lo, để con xử lý”

Bà cụ biết, con trai mình được một tay bác trai nâng đỡ, trước mặt bao nhiêu thuộc hạ, cấp dưới của bác mình, nếu không đứng về phía Tần Hà, sợ rằng sẽ khó ăn nói.

“Cũng đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện phải có danh tiếng tốt, đừng bạc đãi đứa nhỏ”, bà cụ Thẩm nói.

Bà rất hiểu con trai mình, mọi thành công hiện nay của anh ta đều dựa vào bác trai cho nên sợ nhất là bị người ta nói không có lương tâm, không chiếu cố cô nhi quả mẫu Tần Hà.

Cho nên chờ Tô Hướng Vãn quay về, anh ta một mình ra ngoài hẻm chặn Tô Hướng Vãn lại.

“Hướng Vãn, phần di chúc bên Tần Hà tôi sẽ không đọc, phía bên cô cũng đừng nói gì. Tôi phân chia tài sản thế này, sân viện trong khuôn viên Bộ Tổng tham mưu thuộc về Tần Hà, căn nhà ở Bát Trung kia cho Cốc Đông. Số tiền ban đầu đưa cho cô bây giờ không cần đưa lại, nhưng cô phải trả lại các huân chương quân công của ông”, Thẩm Tam Cường nói.

Đây là cấp trên của Tống Thanh Sơn, đắc tội với ông ta không hay, mà rõ ràng là ông ta muốn trung hoà, trấn áp mọi chuyện lại sau tang lễ của ông cụ Thẩm.

Giải pháp chính là để Cốc Đông chịu thua thiệt, trấn an Tần Hà, người có thể làm ầm ĩ mọi chuyện lên.

“Không phải chúng tôi không muốn đưa, mà phần di chúc trong tay Thẩm phu nhân kia, ông có chắc chắn là do lão gia tử viết trong lúc tinh thần minh mẫn, tỉnh táo không?” Tô Hướng Vãn nói.

Thẩm Tam Cường cười ngượng ngập: “Chúng ta đừng nói đến di chúc, phân chia tài sản công bằng không phải tốt hơn sao?”

Ý tứ này chính là anh ta biết di chúc có lai lịch không rõ nhưng vì muốn đè chuyện này xuống nên làm bộ như không nhìn thấy.

“Cốc Đông, không nên để dì Tô thay con nói chuyện. Nam tử hán đại trượng phu, con trả lại huân chương quân công của ông ngoại đi”, Thẩm Tam Cường cười nói.

Cốc Đông chỉ nói đúng một câu: “Đây là mẹ tôi, ai nói đây là dì, tôi xử người đó”

“Đứa nhỏ này nói năng kiểu gì vậy?” sắc mặt Thẩm Tam Cường lập tức thay đổi: “Một chút giáo dục cũng không có”

“Người không có giáo dục chính là ông, ai biết ông có giống như phó tư lệnh Trương, lén lút với Tần Hà không, hừ!”

Đứa nhỏ này miệng lưỡi rất cay nghiệt, người bình thường không thể chịu được.

Thẩm Tam Cường bị chọc đến biến sắc: “Ta là cậu hai của con, Hàn Cốc Đông, sao có thể nói những câu như thế trước mặt cậu?”

Tần Hà lúc này tốt nhất không nên bước ra, nhưng bà ta lại đứng ngay cổng: “Ồ, tôi không giấu gạt gì chuyện hôn nhân của mình. Tôi chính là ly dị rồi mới cưới lão Thẩm đó thì sao? Bao nhiêu năm như vậy, mình tôi phục vụ hầu hạ người bệnh sắp chết. Trương Quân là chồng trước của tôi thì thế nào? Anh ta dựa vào tư cách của mình mà đi lên. Hàn Cốc Đông, mày còn ít tuổi như thế mà đã biết tạt nước bẩn vào người khác. Ai dạy mày như vậy? Nếu không mày đi vào trong, nói cho tất cả mọi người nghe những câu th* t*c của mày đi?”

Cốc Đông xắn tay áo định xông lên: “Tôi không để cho bà tìm cách khác để mắng mẹ tôi”

Tô Hướng Vãn túm Cốc Đông lại, ngay lúc Tần Hà cho là Tô Hướng Vãn muốn dàn xếp mọi chuyện thì đùng một cái, Tô Hướng Vãn tiến lên tát cho Tần Hà một phát.

“Cấu kết với đám Hán gian Nhật Bản, lập trụ sở ngay tại trong khu nhà Bộ Tổng tham mưu, bà vẫn còn lý sự à?” Tô Hướng Vãn nói.

Không chỉ có Tần Hà, cả đám người đang ngồi trong phòng khách cũng lao ra ngoài, Thẩm Tam Cường vội vàng kéo Tô Hướng Vãn lại, không ngừng khuyên can: “Đừng vì mấy căn nhà, mấy chục ngàn đồng gửi tiết kiệm mà mấy người phải làm đến mức này chứ?”

“Đúng vậy, đứa trẻ còn rất nhiều năm tháng sau này, có thể kiếm ra được, sao lại còn tranh giành với trưởng bối?” có người nói.

Tần Hà tự nhận mình ở thế áp đảo hơn, dĩ nhiên phải đấu bằng được với Tô Hướng Vãn, móc tờ di chúc ra cho mọi người xem: “Đây là bản sao, Tô Hướng Vãn, cho dù cô có xé thì tôi vẫn còn bản chính”

Tô Hướng Vãn nắm lấy tờ di chúc, lấy bản chính của mình ra, đập vào ngực Thẩm Tam Cường: “Các người xem thử đi, bản di chúc kia có con dấu riêng của lão gia tử không? Tôi nói cho anh biết, vì không để cho Tần Hà được như ý, lão gia tử đã sớm gửi con dấu này cho Tống Thanh Sơn rồi”

Chưa nói hết, cô chỉ ngón tay vào Tần Hà: “Biết Ito là kẻ nào không? Gián điệp Nhật Bản, thiếu chút nữa đã đặt mìn đánh sập cầu Sa Hà, hại chết rất nhiều chiến sĩ duyệt binh, kẻ đó rất tâm đầu ý hợp với Tần Hà. Thẩm Tam Cường, tại sao anh cứ làm khó dễ với tôi? Nếu muốn giúp Tần Hà thì đến báo với Cục An ninh Quốc gia đi, họ sẽ sớm bắt bà ta thôi”

Quân đội sợ nhất cái gì? Chính là trong thời kỳ hoà bình rồi vẫn còn gián điệp, tất cả các cán bộ lãnh đạo quân đội đều hít một hơi lạnh, đồng loạt nhìn Tần Hà.

Tần Hà lùi về sau hai bước: “Không thể nào. Ông ta là một nhà đầu tư lớn từ Nhật Bản, còn muốn đầu tư vào nhà máy sữa bột của chúng tôi, phụ trách dây chuyền sản xuất”

“Đúng vậy. Sữa bột là cho ai ăn? Chính là trẻ em. Đồ ăn của trẻ để cho người Nhật Bản nắm giữ, các người không sợ bọn trẻ bị biến thành dị dạng, dưỡng thành quái thai sao?” Tô Hướng Vãn còn nói.

Tần Hà thở hổn hển: “Đây là thời đại gì rồi, ai chẳng lấy chuyện kiếm tiền làm mục đích chính, sao có thể hại con nhà người khác được chứ?”

Một đám cán bộ quân đội đều ngẩn người ra, dĩ nhiên những người quen sống an nhàn cảm thấy chuyện này thật hoang đường. Một số người nghĩ rằng điều đó có thể xảy ra, nhưng cơ bản không phát sinh trên chính bản thân mình nên cũng không thấy nghiêm trọng, huống hồ còn có Tổ quốc chống lưng phía sau, một người Nhật Bản thì có thể làm được gì?

Nhưng chính vị Bộ Công nghiệp nhẹ kia lại đứng ra nói một câu: “Tôi nói điều này có thể sẽ bị những người cánh hữu cười nhạo, nhưng các đồng chí, chủ nghĩa đế quốc vẫn đang tìm cách huỷ hoại chúng ta, chuông báo động chưa bao giờ tắt, mọi người tự nghĩ lại đi”

Cốc Đông nhỏ giọng nói: "Ông chú này thật sến súa."

Cho dù sến súa đến đâu, sự phát triển của một quốc gia không thể tách rời khỏi lương tâm của những nhà lãnh đạo này, bằng không sớm đã bị chủ nghĩa đế quốc ăn mòn.

Tô Hướng Vãn bưng chậu hoa, đắc ý đi về nhà.

Dĩ nhiên, với hiệu suất của Cục An ninh Quốc gia, rất nhanh Tần Hà đã bị mang đi điều tra. Còn về phần di chúc, bản trong tay Tô Hướng Vãn có con dấu riêng của lão gia tử được công nhận chính thức, bản của Thẩm phu nhân chỉ là bản viết tay, dù có đi kiện, toà án cũng không xử cho bà ta.

Huống chi bà ta còn bị bắt trước mặt tất cả các cán bộ lãnh đạo quân đội, bà ta từng mong mình được nổi tiếng, giờ đã thoả nguyện.

Ở nhà, cuối cùng Tống Nam Khê cũng đem tất cả tiểu thuyết Quỳnh Dao trả lại cho Thẩm Tinh Nguyên, lần đầu tiên phá lệ đi lau những chiếc lá trong các chậu lan quân tử dưới mái hiên.

“Hôm nay sao không đọc truyện nữa?” Tô Hướng Vãn tò mò hỏi.

Nam Khê chỉ cười nói: “Mẹ, cơm tối để con nấu, trời nóng như vậy, nhà lại không có nước tương, con làm canh mì chua cùng hai món dưa muối nhé?”

Tô Hướng Vãn đi giày cao gót cả ngày đã đau chân, nằm vật trên giường.

Nam Khê vào bếp, lấy một nửa số ngô non ra nấu, đuổi hai thằng nhóc ra ngoài.

Nửa tháng qua, ngày ngày nó mê mệt trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao, không thể tự dừng lại được.

Nhưng chiều hôm nay, Lý Thừa Trạch gọi một cú điện thoại đến nhà Thẩm Tinh Nguyên nói mấy câu, hoàn toàn thức tỉnh Tống Nam Khê.

Nghe nói nó đã tập diễu hành suốt 15 ngày, nhưng lại chưa từng bước một bước nào.

Nghe rất kỳ quái, mỗi ngày dưới cái nắng 40 độ, họ phải đứng nguyên một tư thế không nhúc nhích suốt nửa tháng, sau đó mới tập bước đi.

Đáng sợ hơn, còn có một đám phóng viên nước ngoài ngày nào cũng chụp ảnh bọn họ, chỉ cần hơi có tác phong không chỉnh tề, đám phóng viên kia sẽ công bố ra quốc tế, sau đó cười rất sáng lạn.

Vì thế Nam Khê hỏi nó: “Thế anh có làm mất mặt ba mẹ không?”

“Sao có thể chứ?” Lý Thừa Trạch đặc biệt nhẹ nhàng nói: “Có một phóng viên nước ngoài cầm huân chương quân công của ông ngoại anh, ông ta nói lấy được từ một buổi đấu giá, muốn tặng lại cho anh, anh còn không bộc lộ một tia cảm xúc nào”

Tên phóng viên nước ngoài đó cầm huân chương quân công của ông ngoại nó, nhìn nó vẻ khiêu khích: “Muốn không? Chỉ cần muốn, bây giờ đưa tay ra, tôi liền đưa cho cậu”

Vị tướng đã tử trận, chỉ còn lại bộ xương khô, huân chương quân công của ông lưu lạc trong tay người nước ngoài, tên đó cầm để nhử Lý Thừa Trạch như cầm khúc xương nhử chó, thử hỏi, chỉ cần là nam nhi có khí huyết, ai lại không bị kích động, muốn xông lên đánh người chứ.

Nhưng Lý Thừa Trạch vẫn bất động như cũ, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không bị đám người nước ngoài kia làm cho kích động mất hình tượng.

“Anh rất lo ngại chuyện mẹ có bán được những chậu lan quân tử đó không. Gần đây ba phải chạy qua lại giữa nhà với bệnh viện, cũng sắp kiệt sức rồi, còn có mấy đứa nhỏ phải nhờ em chăm sóc thật kỹ, đừng để Bắc Cương bị say nắng. Mùa thu ở Bắc Kinh vô cùng nóng, nếu chúng bị say nắng, tiêu chảy thì lại tốn thêm một đống tiền. Hôm qua anh đã gặp Đông Hải, nó ở trong đội của Học viện Thiết giáp, không cả chào anh, nghe nói mới bị bệnh một trận, bây giờ gầy lắm, cái này cũng đừng nói cho ba mẹ biết”, Lý Thừa Trạch nói trầm thấp như một mẹ già.

Tống Nam Khê lắng nghe, ngoài đau lòng thì cũng chỉ có đau lòng, lại hỏi: “Anh sao rồi, có ngủ được không?”

“Anh có thuốc của mẹ, có thể ngủ được”, Lý Thừa Trạch dừng một chút, nói: “Có một phóng viên tên Adrian, ba nói phải chú ý tới ông ta, anh cảm thấy ông ta có dính dáng đến một ai đó trong quân đội”

Nam Khê nghe, dĩ nhiên cái gì cũng đồng ý.

Lúc chuẩn bị cúp máy, đột nhiên nghe thấy giọng Thẩm Tinh Hoả trong điện thoại: “Tăng cân đi, Lý Thừa Trạch, anh mà không tăng thêm được 10 ký là bị đuổi ra ngoài đó, không mau đi ăn cơm đi?”

Nghe giọng Lý Thừa Trạch cười khổ: “Tôi đã ăn rất nhiều mà không mập được thì phải làm thế nào?”

Rèn luyện gian khổ chỉ là một lý do, Lý Thừa Trạch vì bị mất ngủ hành hạ mà đặc biệt gầy đi, nếu nó không tăng thêm được cơ bắp, ảnh hưởng tới hình ảnh đội ngũ thì sẽ phải rút lui. Nghe nói để cung cấp thức ăn cho họ, nơi tập kết đã thay đổi món ăn của 7 ngày trong tuần cho đa dạng.

Cuộc duyệt binh này quan trọng như thế nào, những đứa trẻ xuất thân từ gia đình nhà binh như Tống Nam Khê đều hiểu rất rõ.

Biểu diễn sức mạnh quốc gia, ngăn chặn chủ nghĩa đế quốc đầy tham vọng, tất cả chỉ diễn ra trong 2 giờ đồng hồ, ai chẳng cố hết sức.

Cô gái cúp điện thoại, nhìn quyển tiểu thuyết Quỳnh Dao, đột nhiên cảm thấy không còn thú vị nữa.

Ai có thể giống nam nữ chính trong tiểu thuyết, cả ngày không cần quan tâm gia đình, công việc, chỉ đắm chìm trong yêu đương? Hai người anh của nó đang luyện tập cực khổ ngày đêm trong khu duyệt binh, ba cùng Tây Lĩnh đi sớm về muộn cũng rất vất vả, còn nó, nửa tháng qua chỉ vật vã ăn rồi nằm đó, thật nghĩ mình là nữ chính trong truyện Quỳnh Dao sao?

Tống Nam Khê cai nghiện xong, trở về đời thực.

Giữa cái nóng oi bức, Tô Hướng Vãn ngủ một mạch tới 8 giờ tối vẫn chưa tỉnh.

“Mẹ, chị nấu cơm không con, còn đánh bọn con bắt phải ăn”, Cốc Đông khóc thút thít bên tai cô.

Bắc Cương cũng chạy tới tố cáo: “Quá nhiều muối, mặn lắm, phì phì”

Tống Nam Khê ở bên ngoài kêu lên: “Tống Bắc Cương, đừng có quấy mẹ, giỏi thì ra đây quấy chị đây này”

“Nấu cơm không ngon còn đánh người”, Bắc Cương v**t v* khuôn mặt mẹ: “Mẹ, mẹ mau dậy xử lý hổ cái đó đi”

Tô Hướng Vãn đẩy con trai ra: “Đi sang một bên, mẹ con không phải là cỗ máy vĩnh cửu không biết mệt, mẹ phải ngủ một giấc, đi ra ngoài”

Bắc Cương cùng Cốc Đông bị mẹ đẩy ra ngoài, buộc phải ăn bữa cơm mặn chát của Tống Nam Khê, bọn nó nghĩ chắc mẹ phải ngủ đến tận sáng mai.

Kết quả Tống Tây Lĩnh về nhà, cầm một tờ báo trên tay, chỉ chốc lát sau mẹ đã đi ra: “Các con, nhanh dọn hành lý đến Trường Xuân, hoa của mẹ lên giá rồi”

“Một chậu có thể bán được bao nhiêu tiền?” Cốc Đông hỏi.

Tống Tây Lĩnh nói: “Trên báo nói, giá một chậu hoa cao nhất là 90 ngàn đồng”

Cốc Đông phun ra một ngụm canh chua: “Tống Tây Lĩnh, kinh tế phát triển có quy luật, một chậu hoa mà phá giá đến 90 ngàn đồng sao?”

Nó cầm lấy tờ báo, trên đó viết: “Lan quân tử được chỉ định là hoa biểu tượng của thành phố Trường Xuân. Vì diện mạo thành phố, mỗi gia đình phải trồng 2 đến 3 chậu. Chỉ sau một đêm, lan quân tử trở nên đắt giá, có người thậm chí sẵn sàng trả hàng chục ngàn đồng cho một chậu hoa”

Cốc Đông buông tờ báo, không biết là mình điên hay thế giới này điên rồi.

Những bông hoa Tô Hướng Vãn đang trồng, chỉ sau một đêm đã có giá trị liên thành.

300 ngàn, có vẻ không khó kiếm lắm.

Cốc Đông nhìn Tô Hướng Vãn, thầm nghĩ, mẹ có phải là yêu tinh không, sao chuyện này mà mẹ cũng biết? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn