Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 208: Mua kem

 

Bên này tranh chấp thừa kế chưa giải quyết xong, bên duyệt binh thật sự xảy ra chuyện, nhưng không phải vì Lý Thừa Trạch mà vì nguyên nhân khác.

Nửa đêm, Tống Thanh Sơn bị Tống Tây Lĩnh ra ngoài.

“Con có nghe Ito nói bên kia cầu Sa Hà có quán rượu rất ngon, nếu không tối nay chúng ta làm một ly, ba thấy có được không?” Tống Tây Lĩnh nói.

Có việc gì hay không, Tống Thanh Sơn không biết, nhưng chắc chắn phía Ito có vấn đề.

Nửa đêm canh ba, chỉ còn người túc trực bên linh cữu Thẩm gia, Tống Thanh Sơn và Tống Tây Lĩnh lái xe đến cầu Sa Hà.

Đến ngày thứ ba, khi lễ an táng ở nghĩa trang Bát Bảo Sơn cũng như lễ truy điệu đã xong, Tống Thanh Sơn mới trở về.

Tống Tây Lĩnh trong tay cầm tua vít, mặc bộ bảo hộ lao động màu vàng, Tống Thanh Sơn cũng toàn thân bẩn thỉu.

“Hai người có chuyện gì xảy ra? Thừa Trạch bên kia có sao không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn chưa trả lời ngay, hỏi ngược lại Tô Hướng Vãn: “Nhà họ Thẩm kia sao để mọi người về vậy?”

“Lên Bát Bảo Sơn, làm lễ truy điệu, những gì cần làm chúng tôi đã làm hết rồi, chỉ còn chuyện di chúc. Bà ta nói phải đi tìm người, không biết tìm ai, tóm lại chắc là đại nhân vật có lai lịch lớn để tới đòi tài sản ở chỗ chúng ta”, Tô Hướng Vãn nói.

Di chúc là như thế, lúc ông lão hồ đồ, sẽ có người dụ dỗ viết rất nhiều thứ, ví dụ như một người già sau khi chết bị bảo mẫu cầm di chúc tới tranh giành gia sản với con cháu.

Tô Hướng Vãn đoán di chúc là do Thẩm phu nhân tìm cách dụ lão Thẩm viết, không biết viết lúc nào, tóm lại sợ rằng tài sản của Cốc Đông sẽ bị mất hết.

“Đừng sợ, cứ để bà ta tìm người tới làm loạn lên đi, càng nhiều người càng tốt”, Tống Thanh Sơn còn nói.

“Ầm ĩ cho toàn quân khu Bắc Kinh biết anh tham ô tài sản của lão gia tử mới được à?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn có vẻ rất không quan tâm: “Vậy cũng phải là do tôi thật tham mới được, mọi người đều không ngu, không chỉ dựa vào một người đàn bà làm loạn lên”

“Vậy tôi cũng mặc kệ, chờ đến lúc danh tiếng của anh bị huỷ hoại xem anh làm thế nào”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn vốn là một cái đầu gỗ, nhưng đột nhiên cảm thấy trong nhà có gì đó không đúng: “Hoa kia ở đâu ra? Nhìn đẹp thật đó, nhiều loại hoa cùng một chỗ à”

Bách hợp, thược dược, phong linh thảo… Tống Tây Lĩnh hiểu biết hơn: “Ba, cái này gọi là cắm hoa”

Tô Hướng Vãn nói: “Anh không tò mò xem ai gửi à?” hoa được gửi đến sớm hơn Tống Thanh Sơn bước vào 5 phút, Tô Hướng Vãn cũng vừa mới nhận được.

Cái này Tống Thanh Sơn có thể đoán được: “Adrian đúng không? Mấy hôm trước anh ta đã hỏi địa chỉ nhà chúng ta”, sau đó dùng hoa tươi làm đòn tấn công.

“Tống Thanh Sơn, tôi thật phục anh. Giặc tây Pháp nổi tiếng nhất tặng hoa cho vợ anh trước mặt anh, vậy mà một chút cảm xúc anh cũng không có?” Tô Hướng Vãn nói.

“Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, tôi lại không ly hôn với em, đạo đức giúp tôi ràng buộc em”, ý tưởng của Tống Thanh Sơn nghe rất ngây thơ.

Tống Tây Lĩnh không nhịn được chen vào một câu: “Ba, ở phương Tây người ta không chú trọng hôn nhân, nếu ai hợp với ai, họ có thể ly hôn, thái độ này của ba không đúng”

“Thái độ của mẹ cũng không đúng, hoa của quỷ Tây phương này ném đi, để trong nhà hôi lắm, vứt đi”, Cốc Đông vừa nói vừa cầm bó hoa định ném đi.

Tô Hướng Vãn giằng lại: “Ném gì mà ném, đồ này đáng tiền đó, huống hồ mẹ con xinh đẹp thế nên mới có người nguyện ý tặng hoa, nếu không đẹp thì làm gì có ai tặng?”

“Chỉ có chúng con thấy mẹ đẹp thôi, mẹ, mẹ đã gần 40 tuổi rồi, đừng như vậy nữa được không”, thằng Cốc Đông này bình thường gọi ba gọi mẹ rất hay, đến thời điểm mấu chốt lại chân chó ôm chân Tống Thanh Sơn.

“Cũng bởi vì mẹ đẹp nên họ mới tặng, thích thì ngắm, không thì biến ngay, tất cả nhanh đi ra ngoài cho tôi”, Tô Hướng Vãn đạp một cước, tống tất cả đám con ra ngoài.

Tống Thanh Sơn còn phải đến bệnh viện, vào bếp nhìn một cái. Tô Hướng Vãn nấu cháo gà cho ông Tống, bánh nướng cũng đã có sẵn, trong lòng hắn cao hứng, nhỏ giọng nói: “Nếu em vẫn thích ăn đồ Pháp thì lần sau có lương tôi sẽ đưa em đi. Vứt hoa kia đi, mai tôi tặng em một bó y như vậy”

Ngoài ra, Tống Thanh Sơn cảm thấy rất nghi ngờ: “Nguyên lai Adrian không giống như thế này, hắn ta rất thương người vợ Trung Quốc của mình, không hiểu sao hơn 10 năm không gặp, hắn lại thực dụng, cố chấp cùng liên tục khiêu khích tôi như thế này”

Trong ấn tượng của Tống Thanh Sơn, Adrian là một chàng trai rất nhiệt huyết.

Nhưng bây giờ, hắn không ngừng công kích Tống Thanh Sơn, không chỉ cho Tô Hướng Vãn thị thực du học mà cứ vài ngày lại tặng hoa, những cái này cũng chỉ là để công kích Tống Thanh Sơn.

“Hai người rốt cuộc có ân oán gì?” Tô Hướng Vãn không hiểu chuyện gì xảy ra, nhận được hoa cô rất vui, nhưng nếu làm cho Cốc Đông bị đả kích thì cũng thật muốn ném đi.

Tống Thanh Sơn nói: “Hắn cố ý tìm chụp những bức hình thể hiện sự chuyên trị, độc đoán, không có nhân quyền ra ngoài, hơn nữa còn muốn tôi phối hợp với hắn. Tôi vẫn luôn theo sát anh ta, không cho anh ta làm vậy, vì thế chúng tôi đang kìm kẹp nhau”

Adrian biết không thể tẩy não Tống Thanh Sơn, nhưng hắn cần đạt được mục đích, mà theo suy nghĩ của hắn, đầu óc của phụ nữ phương Đông không tốt lắm, sở dĩ tìm mọi cách lấy lòng Tô Hướng Vãn theo cách của đàn ông Pháp chính là để mất mặt Tống Thanh Sơn.

“Anh mau đi thăm ba đi, nói với ông là bánh tôi nướng, cháo tôi nấu nhưng tôi bận quá, chưa qua thăm ông được”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn xách cặp lồng đi ra cửa, quay đầu nhìn Tô Hướng Vãn đang ôm bó hoa, không còn bộ dạng hung dữ như khi đánh đứa trẻ nữa, mà nhìn cô thật uỷ khuất.

Dĩ nhiên hắn cũng biết phụ nữ đều thích hoa, được rồi, hôm nay đi ra ngoài, Tống Thanh Sơn định đi hỏi xem bó hoa bao nhiêu tiền, hắn định mua cho vợ một bó, không muốn vợ phải buồn.

Cốc Đông cùng Bắc Cương nhìn chằm chằm xem lúc nào Tô Hướng Vãn ném hoa đi.

Đúng lúc này Thẩm Tinh Nguyên bước vào: “Dì Tô, dì có nhà không?”

Tô Hướng Vãn vội bắt Tống Tây Lĩnh thay quần áo, nhét bó hoa vào tay nó: “Đi ra ngoài, hỏi cô ấy xem có chuyện gì”

Tống Tây Lĩnh bị mẹ đẩy ra, trong tay vẫn ôm bó hoa: “Đồng chí Tiểu Thẩm, có chuyện gì?”

Thẩm Tinh Nguyên nhìn hoa trước rồi mới nhìn người: “Ồ, hoa đẹp quá, ở đâu ra vậy?”

Tô Hướng Vãn vừa cười vừa đi ra: “Con trai dì mua đó, đẹp không?”

“Thật đẹp”, Thẩm Tinh Nguyên rất thích, không nỡ rời tay.

Tô Hướng Vãn đẩy Tống Tây Lĩnh một cái, nói: “Dì đoán trong đầu nó không hẳn là muốn tặng cho dì đâu, con thích thì tặng con đó”

Thẩm Tinh Nguyên nhận luôn, không quan tâm mặt mũi Tống Tây Lĩnh thế nào: “Vậy con nhận nhé”

Cô ôm lấy bó hoa: “Đúng rồi, dì Tô, bà nội con nói bà có người họ hàng bán hoa ở chợ chim bồ câu phía nam, có hoa Phượng quan, nếu dì muốn xem thì đến đó”

Phượng quan là loại cực phẩm của lan quân tử, Tô Hướng Vãn vừa nghe liền nói: “Các con, đi thôi, chúng ta đi mua hoa”

Thẩm Tinh Nguyên đoán Tô Hướng Vãn định mượn xe, vội nói: “Ôi dì Tô, xe con lại hư rồi”

“Để Tây Lĩnh giúp con sửa, chúng ta đi xe buýt là được rồi”, Tô Hướng Vãn nói.

Dù bà cụ Thẩm phản đối nhưng sự hoà hợp của hai đứa nhỏ không thể gạt người được. Tô Hướng Vãn thích Thẩm Tinh Nguyên, cũng nhìn ra cô gái này có chủ kiến, nhỡ cô ấy đồng ý vào sa mạc cùng Tống Tây Lĩnh thì sao?

Mối tình cảm được hình thành do sửa xe mạnh hơn bất cứ thứ gì khác.

Dĩ nhiên, Nam Khê như cũ vẫn không muốn đi, nhưng hai đứa bé thì nghe lời, một cao một thấp chuẩn bị đi mua hoa cùng mẹ.

Kết quả vừa đi được mấy bước thì Tống Tây Lĩnh đã đuổi theo, mặt đỏ bừng, đá thế nào cũng không chịu đi.

“Chờ mà độc thân cả đời đi, Tống Tây Lĩnh”, Tô Hướng Vãn bực bội nói.

Chợ chim bồ câu ở phố Xương Bình, trong tương lai, toàn bộ khu Xương Bình sẽ là nông thôn, không phải như bây giờ.

“Vẫn là Tống Nam Khê thông minh, ở nhà mát mẻ, chỗ này nóng chết người”, Cốc Đông bị ép trên xe, cảm giác nóng như muốn thăng thiên, huống chi nó còn phải ôm thằng nhóc Bắc Cương nóng như cái lò.

Tô Hướng Vãn cũng phải than phiền một câu: “Ôi, ai kéo áo mẹ, giày cũng bị người ta đạp lên rồi”

Hai tay Tống Tây Lĩnh bám trên thành xe, vững vàng ôm lấy mẹ, nhỏ giọng nói: “Thẩm Tam Cường không bao giờ cho Thẩm Tinh Nguyên đi biên cương, mẹ đừng phí công nữa”

“Con hỏi qua cô ấy chưa, nhỡ cô ấy tình nguyện thì sao?” Tô Hướng Vãn hỏi

Tống Tây Lĩnh đỏ mặt, không nói.

Ngồi suốt 4 giờ mới đến Xương Bình, chỗ này không xa khu tập kết duyệt binh lắm, quẹo qua vài khúc cuối cùng cũng tìm thấy chợ chim bồ câu, trong chợ có vài nhà bán hoa. Tống Tây Lĩnh điềm đạm nho nhã đi hỏi từng người một, cuối cùng cũng tìm được nhà người thân của bà cụ Thẩm. Ngoài cửa có một chậu lan quân tử đang nở rộ, từng tầng cánh hoa xếp lớp, trên cùng là cánh hoa vàng rực rất đẹp.

“Đây là Phượng quan, hai ngày trước có người trả tôi 180 đồng nhưng tôi không bán, dù có là người quen cũng phải trả tôi 200 đồng”, bà cụ bán hoa nói.

Cốc Đông cảm thấy Tô Hướng Vãn quá kích động rồi, không khuyên được, chỉ có thể húc đầu phản kháng: “Mẹ, 200 đồng là 2 tháng lương của mẹ, chúng ta có nhiều hoa rồi, không mua được không?”

Tô Hướng Vãn không mặc cả, đưa 200 đồng, còn đưa thêm 20 đồng: “Có tiền cũng khó mua, cho tôi cả cái chậu là được, tạ ơn bà”

Chủ tiệm chắc chưa từng gặp người hào phóng như Tô Hướng Vãn, nhận tiền, đặt chậu hoa vào tay Tô Hướng Vãn: “Cô không tệ nha, đồng chí, nhưng sao con trai nhỏ của cô lại keo kiệt như vậy?”

Cốc Đông tức giận trợn trắng mắt: “Bỏ 200 đồng mua hoa là kẻ ngu, bà còn chê tôi lắm mồm à”

Mồm mép qua lại một lúc, Tô Hướng Vãn ôm chậu hoa lan quân tử, dưới ánh mắt tức giận của bọn trẻ, cả nhà lại chuẩn bị chen chúc 4 giờ trên xe để về nhà.

Trời quá nóng, đến cả mặt đất cũng bốc khói, nghe nói nhiệt độ ở Bắc Kinh lên đến 60 độ.

“Đi, mua mỗi người một cây kem, ai đi mua?” Tô Hướng Vãn móc ra 2 đồng, hỏi.

Cốc Đông không cướp, nhưng Bắc Cương đang được cõng sau lưng đã thò tay ra giật lấy tiền nói: “Con đi”

Cốc Đông thả Bắc Cương xuống, thằng nhóc chạy ngay đến cửa hàng để mua kem.

Ở phương diện này Tây Lĩnh tương đối tuỳ duyên, lúc làm việc, nó có thể đưa đẩy khôn khéo nhưng bình thường không thể hiện bản lĩnh của mình. Cốc Đông lo lắng hơn: “Bắc Cương, chỗ kia có một cửa hàng, chỗ cái chăn đang bọc kia kìa, bán kem đó”

Bắc Cương chỉ nhìn lướt qua: “Bẩn rồi, không mua”, nó còn chê người bán kem dùng chăn bẩn bọc bên ngoài.

Cốc Đông khát khô họng nhưng không còn cách nào, đành phải lắc mông đi theo thằng nhóc Bắc Cương.

“Chỗ kia có một nhà, không thấy họ ghi à? Kem đá 5 xu, kem bơ lạnh 16 xu, hai cái 30 xu, cái này ngon, mua đi”, Cốc Đông vội vàng nói.

Bắc Cương nhìn một cái: “Ông chú bẩn”, tiểu tử bán kem không biết bao nhiêu lâu rồi không rửa tay, hai tay quả thật rất bẩn.

Cốc Đông đã từng uống nước trong bồn cầu, chưa bao giờ chê đồ ăn bẩn, tự vỗ đầu mình một cái, nó muốn điên luôn rồi.

Chợ chim bồ câu không lớn, Tiểu Bắc Cương kén kén chọn chọn, cho đến lúc ra khỏi chợ vẫn không tìm được người bán vừa ý nó.

“Mẹ, mẹ không cảm thấy sao, Bắc Cương nhà chúng ta cái gì cũng tốt, chỉ có điều nó ít bị đói. Chúng ta nên để cho nó đói vài bữa để nó không kén chọn, bắt bẻ nữa”, Cốc Đông tức tối nói.

Tô Hướng Vãn ngược lại cảm thấy con trai mình có chủ kiến còn hơn là không có ý kiến gì về mọi thứ, cô im lặng chờ xem Bắc Cương có thể chọn người bán kem chỗ nào.

Ra khỏi chợ chim, đi bộ một đoạn đường dài dưới cái nắng như thiêu đốt, cuối cùng Bắc Cương quẹo vào một cửa hàng bán kem dưới bóng cây.

Cả nhà vừa thở vừa nhìn chằm chằm, một lúc sau, Bắc Cương ôm mười mấy cái kem bơ đi tới, đặt tất cả vào tay Cốc Đông, còn trả lại nó một đồng: “Anh nhìn xem, em mua được rồi. Chú nói một cái 15 xu, em nói nhảm nhí, người ta chỉ bán 8 xu, ông ấy liền tin, 1 đồng bán cho em 12 cái”

Một cái kem bơ giá 15 xu, Bắc Cương chỉ tốn 1 đồng mua được 12 cái kem.

Cốc Đông cầm một cái, bóc ra l**m, nhìn Tống Tây Lĩnh chằm chằm. Tống Tây Lĩnh cũng bóc một cái, nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn.

“Nhìn mẹ làm gì, em trai con mua đó, ăn đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Cô còn đang bận soi gương xem mình có bị rám nắng không, không quan tâm đến mấy chuyện này.

“Mẹ, mẹ không phát hiện ra sao, người bán kem đó dùng một cái chăn sạch sẽ mới tinh, tay cũng rất sạch, người không đen”, Cốc Đông nói.

Tô Hướng Vãn nhìn một cái, quả vậy, đây là người mà Bắc Cương ngàn chọn vạn chọn mới tìm được, không sạch, không ngốc nghếch sao bán mười mấy cái kem có 1 đồng, nhìn thằng nhóc thật mệt mỏi.

“Vậy thì căn bản đó không phải là người bán kem rồi, người đó có vấn đề rất lớn. Mẹ, mọi người chờ ở đây, con tìm điện thoại gọi cho ba”, Tống Tây Lĩnh nói.

...

Chuyện bắt gián điệp thật lâu trước đây Tô Hướng Vãn đã từng làm qua, cho nên đặc biệt chờ xem náo nhiệt.

Lần này Tống Thanh Sơn cùng Hàn Giang tới, đi cùng đội an ninh quốc gia.

Chốc lát sau, 7 8 chiếc xe nhanh như chớp đã lao đến bao vây người bán kem.

Dĩ nhiên, rất nhanh đã bắt được tên gián điệp kia.

Nghe nói Hàn Giang cùng đám an ninh kia không thẩm tra ra được cái gì, cuối cùng Tống Thanh Sơn cầm sợi dây thừng mấy chục mét đi vào, đóng cửa phòng thẩm vấn, tắt máy ghi âm, thẩm tra hắn trong bóng tối.

"Phá trụ cầu, rải đinh trên đường, làm nổ lốp xe, suýt nữa gây ra sự kiện đẫm máu", sau khi ra khỏi Cục An ninh Quốc gia, Tống Thanh Sơn mồ hôi nhễ nhại trên trán: "Tôi với Tây Lĩnh chầu chực ở đây 3 ngày không bắt được ai, nếu không có Bắc Cương chắc sẽ không bắt được tên này. Người liên lạc của hắn là Ito, khốn kiếp, quỷ Nhật Bản kia vẫn chưa chết tâm, muốn hại các chiến sĩ duyệt binh của chúng ta”

Tô Hướng Vãn nghe hồi lâu, lắc lắc tay Tống Thanh Sơn: “Đừng nói nữa, tôi nhớ hồi nhỏ từng nghe ba tôi kể lại, nói năm đó lúc duyệt binh có một cây cầu chỗ nào đó đã sập, làm chết rất nhiều nữ dân binh. Đó đều là những người rất ưu tú, được lựa chọn từ các nhà máy, ba tôi lúc kể lại đều đỏ hết mắt. Ông nói rằng, những nữ dân binh đó đều cao ráo, xinh đẹp, còn chưa kết hôn, mới bước vào đời đã bị đè chết dưới cây cầu”

“Có phải cầu Sa Hà không?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Tô Hướng Vãn nhớ lại hồi lâu, láng máng hình như là cầu Sa Hà.

“Bây giờ chuyện này không xảy ra nữa, chúng ta sẽ bắt Ito, kẻ chủ mưu đứng sau, cái này giao cho em, xử lý chuyện của Cốc Đông đi”, Tống Thanh Sơn để lại xe cho Tô Hướng Vãn, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Hiển nhiên, cầu Sa Hà là sự kiện đẫm máu trong lịch sử, nhưng nhờ sự nỗ lực không ngừng của cha con Tống Thanh Sơn, vụ đẫm máu đó có thể được xoá bỏ.

“Thật là một ngày có ý nghĩa”, Cốc Đông ngồi ở ghế sau, vuốt bụng, thở dài nói: “Mẹ, bây giờ con nhìn chậu hoa 200 đồng của mẹ cũng thấy thuận mắt hơn một chút rồi”

Điều đó là đương nhiên, tránh được một sự kiện đẫm máu, lại ăn hơn chục cây kem bơ, lại chẳng có ý nghĩa sao?

Đây là lần đầu tiên Tô Hướng Vãn lái xe jeep của đội an ninh quốc gia, thật mới mẻ. Trên xe còn có bộ đàm, có thể nghe được toàn bộ cuộc đối thoại của các nhân viên đội an ninh, thỉnh thoảng trong bộ đàm lại có tiếng nói.

Nghe thanh âm thì đám người kia đã tập hợp đi bắt Ito.

Tô Hướng Vãn mở chiếc hộp Tống Thanh Sơn vừa đưa, bên trong có một con dấu và một bức hình, là bức hình cưới, người phụ nữ trông rất quen mắt. Tô Hướng Vãn nhìn một cái nhận ra ngay đó là Thẩm phu nhân, người đàn ông kia rõ ràng không phải là ông Thẩm, nhìn rất quen nhưng Tô Hướng Vãn không nhận ra là ai.

“Đây là phó tư lệnh Trương à?” Cốc Đông lanh mắt ngó sang xem một lúc rồi nói.

Tô Hướng Vãn cầm tấm hình bừng tỉnh, quả nhiên đây là phó tư lệnh Trương khi còn trẻ và chưa mập. Vậy ra Tần Hà đã kết hôn với phó tư lệnh Trương trước khi cưới lão Thẩm?

Vậy thì đúng rồi, khó trách bà ta coi trọng Trương Kiến Thiết như vậy, còn sắp xếp giúp hắn ta cưới Mậu Phương Phương, đối với Trương Kiến Thiết còn tốt hơn cả Trung Anh và Liệt Anh.

Cảm giác như Trương Kiến Thiết kia là do Thẩm phu nhân sinh ra.

Phó tư lệnh Trương là người như thế nào, Tô Hướng Vãn không biết nhiều lắm, nhưng có thể lên được vị trí đó, mưu toan tính toán là không thể thiếu, liệu đó có phải là cao nhân đứng sau lưng Thẩm phu nhân không?

Suốt cả con đường về nhà, Bắc Cương cùng Cốc Đông ăn quá nhiều kem lạnh, đánh rắm không ngừng cho đến khi về đến cửa thì thấy có rất nhiều xe chặn lối vào hẻm, nhìn biển số xe phần lớn là xe quân đội.

Hiển nhiên, là Thẩm phu nhân tới giết người cướp của đây.

Tô Hướng Vãn lắc lắc con dấu cùng tấm hình trong tay, nghĩ thầm, Tống Thanh Sơn thật đúng là thú vị, thứ gì hắn cũng có thể tìm ra, nếu biết nói thêm mấy câu ngọt ngào thì càng tốt.

Đáng tiếc, quân nhân nước cộng hoà vẫn vĩnh viễn làm nhiều hơn nói. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn