Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 207: Bê bối quốc tế

 
Sự thật chứng minh, Tống Nam Khê và Tống Tây Lĩnh không đến dự tiệc là lựa chọn chính xác nhất.

Mái vòm được dựng bằng nhung đỏ, những chiếc đèn pha lê lấp lánh và những chiếc khăn trải bàn màu trắng, nhà hàng này quả thực là một điều mới lạ mà bọn trẻ chưa từng thấy trước đây.

Tuy nhiên, theo lời Bắc Cương, bữa tiệc lớn chính là cái đĩa thì rất lớn nhưng món ăn lại rất ít. Ví dụ như bánh ngàn lớp, sò điệp chiên, giò heo quay nhồi rau bina, tên các món ăn nghe có vẻ hay, phục vụ là người nước ngoài, nhưng giơ dao giơ nĩa lên một cái, chưa kịp cảm nhận được mùi vị gì đã hết.

Hơn nữa, Tống Thanh Sơn và Hàn Giang không quen loại thức ăn này nên ăn rất ít.

Người đàn ông Pháp Adrian này từng là phóng viên chiến trường khi còn trẻ, hiện đang làm việc cho France TV One, bay khắp thế giới để đưa tin và là người dẫn chương trình cho một chuyên mục nổi tiếng.

Ông ta đã từng kết hôn với một phụ nữ trong vùng chiến tranh, nhưng nghe nói người đàn bà đó đã đi theo lính Mỹ khi rút quân. Sau đó ông ta cưới một phụ nữ Trung Quốc, bởi vì ông ta thường xuyên không ở nhà nên người đó cuối cùng cũng ly dị. Bây giờ ông ta là người độc thân, cũng là trạng thái bình thường của các phóng viên chiến trường.

Tiếng Trung của Adrian không tính là lưu loát nhưng với người Pháp như vậy cũng là thông thạo, nếu không lúc đầu ở đảo Trân Bảo, ông ta đã không nói chuyện được với Tống Thanh Sơn.

“Tô tiểu thư, du học chỉ là phương tiện để cô ra nước ngoài. Đến nước Pháp, cô sẽ thấy quốc gia phồn hoa nhất, thịnh vượng nhất. Thế nào, cô có cân nhắc đi không?” ông ta nói.

Tống Thanh Sơn không động đậy, vẫn chỉ nhỏ giọng nói chuyện với Hàn Giang.

Tô Hướng Vãn có chút tức giận, cười nói: “Tôi sang đó thì làm gì? Chạy bàn hay mở quán ăn Trung Quốc?”

“Chẳng lẽ người Trung Quốc các cô còn có cách khác khi đến phương Tây sao? Nhưng sao cô không mời tôi đến nhà cô nếm thử đồ ăn cô nấu? Tôi rất thích đồ ăn Trung Quốc”, Adrian nói.

Tô Hướng Vãn lại nhìn Tống Thanh Sơn, tên kia vẫn tiếp tục nhỏ giọng tranh cãi với Hàn Giang, khiến cô có chút tức giận. Người đàn ông này không thấy đối phương đang v* v*n cô sao?

“Anh nói sao, Tống Thanh Sơn, đồ ăn tôi nấu thế nào?” Tô Hướng Vãn cười nói.

Tống Thanh Sơn không lên tiếng, Hàn Giang giơ ngón cái lên: “Còn cần phải nói sao, cô nấu gì cũng ngon”

Tô Hướng Vãn thực sự tức giận. Chẳng lẽ tên Tống Thanh Sơn này định để cho Adrian đưa cô đi sao?

Hắn không có một chút cảm giác cấp bách nào à?

“Đúng rồi Adrian, ngày mai mấy giờ anh vào tổng duyệt binh?” Tống Thanh Sơn đột nhiên hỏi.

Loại không khí trong nhà hàng này nói hoa mỹ thì là du nhã, nói khó nghe thì là đầy vẻ đe doạ, Adrian mang vẻ hơi ngạo mạn, dựa vào lưng ghế nói: “Bên Trung Quốc sắp xếp lúc 9 giờ, nhưng anh biết đấy, tôi trước giờ có thói quen ngủ nướng cùng ăn sáng trên giường”

Cái này đồng nghĩa với việc không biết mấy giờ ông ta mới đi.

Hàn Giang đột nhiên nổi giận, đập tay xuống bàn, khiến cho người kéo violon ở bên cạnh sợ hết hồn.

“Không sao không sao, tôi không sao”, Hàn Giang vội vàng nói.

“Đúng rồi Tô tiểu thư, cô có muốn cùng tôi vào xem tập duyệt binh không?” Adrian lại nói.

Tên đàn ông này không ngừng v* v*n, lòng hiếu kỳ của Tô Hướng Vãn lập tức nổi lên: “Tôi có thể đi không?” cô đang lo lắng cho Lý Thừa Trạch, không biết tâm lý của nó bây giờ thế nào.

Adrian mang theo mấy phần khinh thường nói: “Nếu theo Thanh Sơn, khẳng định là cô không vào được, bởi vì chế độ của bọn họ giống như con ốc và đinh vít, không có chỗ nào linh hoạt. Nhưng cái quốc gia này kỳ lạ ở chỗ, nếu cô theo tôi, chỉ cần tôi nói cô là trợ lý của tôi, cô có thể đi bất cứ đâu mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Ai bảo đảng cầm quyền của các cô độc đoán và chuyên chế nhưng lại cứ thích thể hiện là tự do, dân chủ và công chính chứ"

Chân mày Tống Thanh Sơn rốt cuộc cũng nhíu lại, giống như bị nghe người ta nói xấu về đứa con của mình. Những người đàn ông thế hệ của hắn, đặc biệt là quân nhân, có thể thỉnh thoảng than phiền mấy câu về tổ chức, nhưng nếu người khác phàn nàn, họ sẽ tức giận.

“Nếu thật sự có thể thì tôi cũng muốn đi xem”, Tô Hướng Vãn cười nói.

Rốt cuộc Tống Thanh Sơn cũng tức giận: “Hướng Vãn, ăn cơm đi, đừng làm những việc mà chính sách không cho phép”

Adrian lập tức mỉm cười với Tô Hướng Vãn: "Nhìn xem, anh ta giống như một cái máy vậy?"

Mặt Tống Thanh Sơn vốn đã đen giờ lại càng đen.

Tô Hướng Vãn không muốn cười hắn, chẳng qua cảm thấy hắn như vậy có chút đáng yêu, vừa định cười thì Bắc Cương đang ngồi trên ghế trẻ em vươn tay ra, hai cha con cùng nói với vẻ thù địch: “Mẹ, không được cười”

“Ngày mai chúng tôi phải đi cùng anh, hy vọng anh có thể dậy sớm, đừng dây dưa đến 12 giờ trưa”, Hàn Giang nói.

Adrian lại bắt đầu công kích: “Tự do chính là muốn ngủ đến mấy giờ thì ngủ. Khi lúc đầu mời chúng tôi tới, chẳng phải các người nói là sẽ cho chúng tôi thấy tự do, dân chủ và công chính sao? Chẳng lẽ từ bây giờ, các người đã bắt đầu biểu hiện sự chuyên trị, độc đoán cùng độc tài của mình sao?”

Được rồi, Tống Thanh Sơn uống một ngụm nước, vừa đúng lúc hút phải một miếng vỏ chanh, bị sặc phải đập lên bàn.

Bên này Adrian vẫn đang tìm mọi cách mời Tô Hướng Vãn: “Khu tập kết duyệt binh là địa phương thần bí nhất của chính phủ các cô, nhất là nghe nói một đứa con trai của cô đang được huấn luyện trong đó. Đi cùng tôi xem một chút, coi đây như một cuộc phiêu lưu, được không?”

Tô Hướng Vãn còn chưa kịp từ chối, một người phục vụ, chỗ này gọi cao sang hơn một chút, là bồi bàn tới nói: “Tô nữ sĩ phải không? Có điện thoại tìm cô”

Cuộc gọi được nối đến đến quầy lễ tân của khách sạn, chắc chắn là có việc khẩn cấp, Tô Hướng Vãn bỏ khăn ăn, vội vàng tới nghe điện thoại.

Hôm nay những đứa trẻ khác đều đã bảo đi ăn, duy chỉ có một đứa, Tô Hướng Vãn không quên, mà nó cũng không có thời gian tới dùng cơm, đó là Cốc Đông, dù nó là đứa sành ăn nhất.

Tô Hướng Vãn đang nghĩ đến nó thì nó gọi điện thoại tới.

“Mẹ”, chỉ gọi một tiếng này, giọng to khàn của nó nghe rất uỷ khuất: “Con không xử lý được, mẹ với ba đến đây được không?” đứa trẻ nói.

Dĩ nhiên, cơ bản bữa cơm đã ăn xong rồi, lão Thẩm lại đang hấp hối, lúc này Tống Thanh Sơn và Tô Hướng Vãn không qua đó một chuyến thì không hợp lý.

Nhưng Tống Thanh Sơn và Hàn Giang đã ra bên ngoài cửa rất lâu rồi mà vẫn không thấy Tô Hướng Vãn ra.

“Tô Hướng Vãn đang làm gì vậy? Có phải thật là định bàn bạc với Adrian để cùng ra nước ngoài không?” Hàn Giang vỗ tay lái nói: “Anh không biết chứ Tống Thanh Sơn, ngay cả bà vợ ngốc của tôi bây giờ cũng muốn xuất ngoại. Quốc gia này toàn người điên rồi, cải cách mở cửa làm thay đổi, tất cả mọi người đều muốn đi phương Tây. Mùi người Tây dễ ngửi như vậy, thịt bò bít tết đầy máu ngon như vậy à?”

Tống Thanh Sơn ôm Bắc Cương, đang cho nó súc miệng.

Theo lời Tô Hướng Vãn, những đứa trẻ kia lúc nhỏ có điều kiện sống kém, không có kẹo để ăn nên răng rất tốt. Cuộc sống của Bắc Cương tốt hơn, bọn lớn thường mua kẹo cho nó, cho nên phải chú ý đến răng của Bắc Cương, ăn xong phải súc miệng.

“Không thể nào, chờ thêm một chút”, Tống Thanh Sơn nói.

“Còn tên Adrian kia, hắn ta cố ý. 9 giờ sáng, lúc quân ngũ chỉnh tề nhất, tinh thần cao nhất thì hắn không đến. Đợi đến 12 giờ trưa, các tiểu tử của chúng ta luyện tập nửa ngày mệt mỏi, tác phong quân sự không còn đẹp nhất hắn ta mới đến, nếu cố ý nói thêm mấy câu k*ch th*ch, Lý Thừa Trạch rất có thể sẽ nổi điên, đến lúc đó trưng ra hình ảnh xấu xí, Tống Thanh Sơn, cả nhà anh chờ bị phơi bày trước công chúng quốc tế đi”

Hàn Giang làm trong an ninh quốc gia, sợ nhất chính là tai tiếng quốc tế.

Nếu có, lãnh đạo sẽ mắng chết hắn.

“Thừa Trạch là con trai lớn của tôi, mẹ nó còn đặc biệt kê đơn thuốc an thần cho nó ở Bệnh viện Tuyên Thành, nó cũng nói hiệu quả đặc biệt tốt, tôi không sợ thì anh sợ cái gì?” Tống Thanh Sơn nói.

Hàn Giang vỗ vào mặt mình một cái, cười nói: “Tô Hướng Vãn tìm vợ tôi kê đơn chứ ai, thuốc an thần cái cóc khô gì, chính là nhân đan, thuốc giải nhiệt thôi, anh tưởng thật à”

Nhân đan?

Hôm trước Tống Thanh Sơn đi vào chỗ tập kết duyệt binh, Lý Thừa Trạch còn nói thuốc an thần đặc biệt hiệu quả, mỗi ngày nó uống một viên, chưa bao giờ mất ngủ. Nó tin mọi lời Tô Hướng Vãn nói, dù là nói dối.

Chờ đến khi Tô Hướng Vãn ra khỏi khách sạn Kiến Quốc, dù đang cực kỳ lo lắng, Hàn Giang vẫn không nhịn được, huýt sáo một tiếng.

Người phụ nữ này mười mấy năm rồi vẫn không thay đổi gì cả, hắn có chút cười trên sự đau khổ của người khác, loại lãng tử giống như Adrian giỏi nhất về việc đánh vào tâm lý. Nếu Adrian dụ dỗ được cô đi theo, lúc đó Tống Thanh Sơn, người mà trời có sập cũng vẫn không loạn, liệu có giữ được bình tĩnh nữa không, Hàn Giang rất muốn được chứng kiến cảnh đó.

Lái xe chạy thẳng đến nhà họ Thẩm.

Dĩ nhiên, bây giờ điều quan trọng nhất chính là vấn đề phân chia tài sản.

Ngay lúc lão gia tử tắt thở, Thẩm phu nhân không biết lấy từ đâu ra một bản di chúc. Đúng là nét chữ của lão gia tử, nhưng trên đó viết thu hồi lại tất cả những gì ông đã từng nói trước đây, từ huân chương quân công dành cho Cốc Đông đến mấy căn nhà, cả tiền gửi tiết kiệm cũng lấy lại hết.

Tóm lại, tất cả mọi thứ đều thuộc về Thẩm phu nhân, còn về phần Cốc Đông được chia căn nhà nhỏ ở quê nhưng phải thêm một điều kiện, mọi chi phí đám tang phải do cha con Cốc Đông, Hàn Minh bỏ ra.

“Sau lưng nhà họ Thẩm nhất định có cao nhân, chỉ không biết con mẹ nó tên đó là ai”, Hàn Giang nghe xong những câu kia thì tức giận muốn thăng thiên: “Lão gia tử làm sao có thể lấy lại những thứ đã cho Cốc Đông, còn bắt nó trả tiền tang lễ? Người đàn bà này đúng kiểu ăn thịt hút tận xương tuỷ, một chút tình cảm đều không có”

Dĩ nhiên Tô Hướng Vãn biết Thẩm phu nhân có thủ đoạn, chỉ không ngờ bà ta lại ác độc đến mức độ này.

“Chúng ta đến xem sao”, cô nói.

Vào đại viện Bộ Tổng tham mưu, giống như đại viện Vinh Quang, mọi người đều sinh sống cùng gia đình ở đây, quen biết nhau hết, có chuyện gì xảy ra là tụ tập lại để xem.

Ngay ngoài cửa đã nghe thấy giọng của Thẩm phu nhân: “Lúc vẫn còn chưa tắt thở, đây là bộ quần áo lão gia tử yêu thích nhất, kêu cái thằng cháu thèm muốn gia tài này thay cho ông ấy sớm quá, giờ bẩn hết rồi, tôi phải làm sao?”

Trung Anh cùng Liệt Anh làm nhạc đệm cho bà ta, cha mình vừa mất không lo chuyện tang sự, quỳ ở cửa khóc lớn: “Ba tôi chết thảm quá, ba tôi chết thảm quá’

Tô Hướng Vãn xuống xe liền nhanh chân chạy vào trong đại viện, ngay ngoài cửa viện đã thấy Cốc Đông đang co kéo với Thẩm phu nhân, bà ta dí ngón tay vào đầu nó: “Mày có biết bình thường khi chết người ta sẽ đi tiểu không, bây giờ bộ quần áo kia dơ hết rồi, mày tìm cho ông ấy bộ khác sạch sẽ đi”

“Bà buông tay ra, nếu không tôi đánh bà”, giọng khàn khàn của Cốc Đông hét lên, nắm đấm kia sắp rơi vào người Thẩm phu nhân.

Những người vây bên ngoài xem đều nói: “Không được đánh trưởng bối, đứa nhỏ kia”

Cốc Đông vặn nắm đấm, nó vốn không định đánh, nhưng Thẩm phu nhân cứ lao tới kéo nó, tát nó mấy cái: “Có gan thì đánh tao đi, mày làm dơ quần áo của lão gia tử, mày làm sao mà lột quần áo của người chết xuống mang đi giặt sạch cho tao ngay bây giờ”

“Buông tôi ra, tôi bảo bà buông tôi ra”, Cốc Đông hét lên.

Thẩm phu nhân không buông tay, bà ta còn xé rách áo của nó: “Mày có giỏi thì đánh tao đi”

Cốc Đông sắp bùng nổ, nó siết chặt nắm đấm, ấn vào người Thẩm phu nhân một cái, giữa tiếng hét chói tai của mọi người, tiểu tử đột nhiên đưa nắm đấm lên miệng mình: “Nếu không phải mẹ tôi phong ấn tay tôi, hôm nay nhất định tôi đấm chết người đàn bà xấu xa này”

“Đó, các người nghe đi, thằng nhỏ này nói muốn đấm chết tôi, tới đi tới đi, tới đấm tôi đi!” Thẩm phu nhân dí mặt mình sát lại, chuẩn bị chịu đánh để đập chết thằng nhỏ kia, đột nhiên cảm thấy mình bị ai đó nắm cùi chỏ nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

Là Tống Thanh Sơn, Thẩm phu nhân biết người đàn ông này, nhưng bà ta chưa từng coi anh ta ra gì, quân nhân mà, bà ta tiếp xúc nhiều, đều là những người thẳng tính, mặc dù bề ngoài trông cao lớn khí thế mạnh mẽ nhưng thực ra chỉ cần giở trò một chút, bọn họ đều sợ.

“Tống Thanh Sơn, buông tôi ra”, Thẩm phu nhân nói.

Tống Thanh Sơn một tay kéo cùi chỏ Thẩm phu nhân, một tay kéo cái áo rách của Cốc Đông, vỗ lên đầu nó một cái rồi thả nó ra.

Lúc này Cốc Đông mới có thời gian vào bên trong.

Bên trong cửa còn có 2 người, Trung Anh và Liệt Anh quỳ ở đó khóc lóc, chính là ngăn không cho Cốc Đông đi vào.

Nhưng Tống Thanh Sơn đã ở đây, không giống với Cốc Đông bị chọc tức sẽ nổi giận, hắn lải nhải nói mấy câu nén bi thương rồi ôm từng đứa như ôm con nít đặt sang một bên.

Cốc Đông lúc này mới vào được phòng ngủ.

Trong phòng ngủ, bên cạnh lão Thẩm không còn thở nữa là Trương Kiến Thiết đang ra sức lục lọi.

Ông già đều có thói quen giấu đồ đạc, Trung Anh Liệt Anh không mấy khi vào trong phòng của ba, dĩ nhiên không biết lão nhân gia giấu đồ ở đâu, hai người đó còn bận chặn ngoài cửa, mà Trương Kiến Thiết này, không biết thật sự có quan hệ gì với Thẩm phu nhân mà lại có thể vào bên trong, lục soát đồ của lão gia tử.

Cốc Đông lúc này không nhịn được nữa, đấm cho Trương Kiến Thiết một phát.

Cũng may Trương Kiến Thiết biết mình đuối lý, không làm ầm ĩ, bị Cốc Đông đánh cho một trận liền bỏ ra ngoài.

Ngay trước mặt tất cả mọi người trong sân, Cốc Đông cởi cúc áo, thắt lưng của ông ngoại, chậm rãi kéo chiếc khăn lông từ bên dưới ra, sau đó mở ra trước mặt mọi người.

“Con mẹ nó, sao tôi lại không biết lúc qua đời, ông lão sẽ làm dơ quần áo? Vì thế tôi đã lót đồ bên dưới, nhưng các người nhìn xem, đã bao nhiêu lâu rồi ông không được ăn, cái khăn mới sạch sẽ như vậy?”

Không phải là ông lão không ăn, mà ông ấy đói, đói đến mức bên trong ruột sạch sẽ, lúc chết mới không có bất cứ chất bẩn nào chảy ra như vậy.

“Không thể nào, ngày nào cũng truyền dung dịch dinh dưỡng, sao tôi lại có thể không cho ông ấy ăn được chứ?” Thẩm phu nhân nói.

Phải biết, dù ác đến đâu, cũng không thể không truyền dịch cho ông lão.

Nhưng những lời này có thể giải thích được việc lão gia tử qua đời mà không có một chút dịch bẩn nào chảy ra trước mặt tất cả mọi người?

Mấy bà lão lên tiếng: “Thôi được rồi, mặc dù làm loạn lên thế nhưng dù sao cũng phải giữ thể diện, đừng làm mất mặt đám tang của ông ấy là được”

Rốt cuộc cũng nháo xong rồi, tối hôm nay dĩ nhiên không có chỗ cho mọi người ngủ.

Nhưng Tống Thanh Sơn rất cường thế, tìm được một căn phòng trên tầng hai, nhét Tô Hướng Vãn cùng Bắc Cương, Cốc Đông vào trong đó: “Gác đêm, lo tang lễ sẽ do tôi và Hàn Giang trông chừng, mấy mẹ con ngủ một giấc đi”

Tống Thanh Sơn lau miệng, có lẽ còn đói bụng nhưng vẫn đi ra ngoài.

“Anh không còn cái bụng bự nữa rồi”, Bắc Cương m*t ngón tay, giật mình nói.

Tô Hướng Vãn nhìn một cái, quả thật, trước đây Cốc Đông luôn có cái bụng tròn vo, bây giờ bị người ta lột áo mà không thấy cái bụng tròn của nó đâu, làn da trắng săn lại, nhìn thật rắn chắc.

“Nghe nói mọi người đi ăn đồ Pháp?” Cốc Đông ôm Bắc Cương ngửi tới ngửi lui: “Mẹ, ăn ngon không?”

Tô Hướng Vãn nói: “Tạm được đi”

“Cái gì mà tạm được, con ngửi thấy mùi chân giò, đây là mùi tôm, ai da, đây là gì…” nó ôm em trai ngửi nửa ngày: “Húng quế, con thích ăn mì ống có mùi này”

“Nếu con thèm ăn như vậy thì ăn luôn Bắc Cương đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Cốc Đông lúc này mới thấy ngượng, thả thằng em thơm phức xuống đất.

Tô Hướng Vãn gói một ít đồ từ khách sạn Kiến Thiết, để trong một chiếc hộp rất tinh xảo, Cốc Đông theo bản năng l**m ngón tay, kéo Bắc Cương đến gần: “Mẹ, đây là đồ ăn à, ngửi thấy đắng đắng”

Tô Hướng Vãn mở hộp ra nhìn bên trong, thật là cao cấp, vào thập niên 80, người ta đã có dao, nĩa bên trong hộp đồ ăn: “Là thức ăn, hơn nữa còn rất đắng. Mẹ đã nghĩ nếu con kích động đánh người thì sẽ không cho con ăn, nhưng vì con không đánh ai cả, vậy con ăn đi”

“Sao con có thể đánh người chứ, trên tay con có phong ấn của mẹ mà”, Cốc Đông tràn đầy mong đợi, mở cái hộp ra, bên trong có một vòng tròn đen thùi lùi, không nhìn ra cái gì, ngửi mùi còn đắng nữa.

“Mẹ, cái này có ăn được không?” Cốc Đông thăm dò.

Tô Hướng Vãn cắt một miếng bánh sô cô la cho Cốc Đông, đưa một miếng khác cho Bắc Cương, hai anh em ngồi ăn.

“Ngon không?”

“Có chút đắng, không ngon lắm”, Cốc Đông nói.

“Vậy thì để mẹ mang ra ngoài cho mấy người gác đêm ăn”, Tô Hướng Vãn nói.

Cốc Đông vội vàng ôm lấy hộp bánh sô cô la: “Bên ngoài có đồ ăn rồi, cái này đắng như vậy, để con ăn đi”

Càng nhai càng thơm, đây là lần đầu tiên Cốc Đông ăn bánh sô cô la, nó lại ngửi tay mình, may mà không đánh người, nếu không đồ ăn ngon như vậy đã không được ăn rồi. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn