“Ông ngoại tôi nằm trong đống phân và nước tiểu suốt 5 giờ, trong nhà không có một ai”, Cốc Đông vừa nói vừa ném một tấm ga giường bẩn qua.
Tấm ga rất dơ, dĩ nhiên Thẩm phu nhân phải né ngay.
Nhưng Cốc Đông liên tiếp ném tới áo bẩn, quần bẩn, tã bẩn: “Nếu tôi không cạy cửa sổ nhảy vào, ông ấy không biết còn phải nằm trong nước tiểu của mình đến bao giờ”
“Không có, bảo mẫu có thể vừa mới đi ra ngoài thì ông ấy đã bĩnh ra”, Thẩm phu nhân nói.
Cốc Đông chỉ đồng hồ trên tường: “Tôi vào đây lúc 10 giờ, bây giờ là 3 giờ chiều, tôi không nhìn thấy một ai. Đây là cách các người chăm sóc ông ngoại tôi?”
Chỉ lên ngực mình, Cốc Đông nói: “Ông một mực muốn tôi đưa súng cho ông để tự kết thúc cuộc đời mình, nhưng nhìn xem, ngay cả sức lực để bóp cò súng cũng không có. Đây là anh hùng đã từng kháng chiến chống Nhật, Tần Hà, bà nhìn những huy chương trên ngực ông, nhìn những vết đạn trên người ông, bà đã đối xử với người đàn ông nuôi dưỡng bà 30 năm như vậy sao?”
Thẩm phu nhân bị một tiểu tử ép cho lùi từng bước, Cốc Đông đột nhiên nắm lấy tay lão Thẩm: “Muốn giết thì phải giết người đàn bà này, tự sát thì còn gì gọi là anh hùng hảo hán? Bà ta ngược đãi ông lâu như vậy, ông ngoại, ít nhất phải để bà ta chết trước”
Lão Thẩm đã không còn đủ sức lực để động thủ, nhưng hai con mắt tràn đầy oán hận, hung tợn nhìn chằm chằm Thẩm phu nhân.
Bò lăn một vòng, Thẩm phu nhân gọi cấp cứu 120.
Xe cứu thương đến rất nhanh.
Tuổi lớn như vậy, ông già vẫn nhất quyết không chịu thay quân phục, bộ dạng như đang nằm chờ chết vậy.
Thẩm phu nhân lo cuống cuồng lên, có thể nói bà ta chỉ cần đợi thêm chút nữa, hy vọng khi lão gia tử còn sống có thể giành được chỉ tiêu sữa bột cho bà ta.
Nhưng có Cốc Đông, cháu ngoại lớn của ông ở đây, Thẩm phu nhân không thể làm loạn được nữa.
Lão nhân gia không chịu đi bệnh viện, cũng không chịu truyền dung dịch dinh dưỡng, ngay cả khi bệnh viện đề nghị cho thở oxy tại nhà, ông cũng không chịu, tóm lại, lão gia tử là bộ dạng muốn chết thanh thản, không chấp nhận bất kỳ sự cấp cứu nào.
Mặc trên mình bộ quân trang mới tinh, đeo đầy huy chương, xung quanh là bác sĩ, y tá đứng một vòng, lão gia tử cầm khẩu súng trong tay, bình tĩnh ung dung chờ thời gian còn lại chậm rãi trôi qua.
Còn Cốc Đông, mỗi khi có cán bộ qua thăm bệnh, hoặc là thuộc hạ cũ của lão Thẩm đến, nó đều bắt tay, nói chuyện bằng cái giọng khàn khàn của mình, rất lễ phép.
Dĩ nhiên, điều này vô cùng quan trọng, bởi vì lúc lão Thẩm lâm chung, ai ở bên cạnh lão nhân gia lúc này tức là sẽ được sau này mọi người công nhận, phải vậy không?
Thẩm phu nhân lúc này mới phát hiện, người mà bà ta luôn coi là thằng ngu Hàn Cốc Đông đó, đã sắp xếp mọi việc kín kẽ không lọt một giọt nước. Ông già đó, công cụ sinh tài đó, bất thanh bất động được nó nắm chặt trong tay.
Cốc Đông một đêm không về, Tô Hướng Vãn gọi điện thoại đến Thẩm gia mới biết nó đang ở bên ông ngoại.
Sáng hôm sau đến lượt cô đi đấu thầu.
“Mẹ, mẹ mặc cái này đi, tối qua ba vừa đưa cho con”, Tống Tây Lĩnh xách cái túi đi vào, lấy ra một bộ váy áo.
Tô Hướng Vãn mở ra, mắt sáng lên: “Chắc là người khác mua chứ ba con không có mắt thẩm mỹ như vậy”
Hẳn là kiểu dáng của Đài Loan, quần váy, áo ngắn ôm sát, chất vải mát lạnh màu xanh tuyết, mặc lên người rất tôn dáng.
“Hôm qua ba về trễ, không muốn quấy rầy mẹ nên ngủ chung với con”, Tống Tây Lĩnh nói.
Chờ Tô Hướng Vãn thay đồ xong, nó vào nhìn một hồi lâu rồi nói: “Không hổ là mẹ của Tống Tây Lĩnh này, đưa mẹ ra ngoài thật là vô cùng vinh dự”, kiểu khen người của nó cũng không giống ai.
Quần váy dài cùng áo ngắn ôm sát đặc biệt tôn dáng, màu sắc đơn giản lại hào phóng, rất hợp với cô.
Bữa sáng phải ăn thật nhanh, Tô Hướng Vãn vào bếp tìm bánh nướng, thấy Tống Nam Khê đang ôm quyển “Sáu giấc mộng”, vừa tưới lan quân tử vừa đọc.
“Đừng tưới nữa, tưới thêm là chết hết hoa”, Tô Hướng Vãn nói.
Nam Khê dường như có rất nhiều điều muốn nói với Tô Hướng Vãn, nhưng lúc này cô không có thời gian để ý đến nó, dặn dò nó chăm sóc em trai rồi đi ra ngoài.
Trong phòng họp lớn của Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm chỉ có ba đơn vị, ngoài nhà máy không có lai lịch gì kia ra, khí thế nhất vẫn là đám Thẩm phu nhân, Mậu Phương Phương và Trương Kiến Thiết.
Trương Kiến Thiết vừa nhìn thấy Tống Tây Lĩnh thì ồ lên một tiếng, vỗ vai nó: “Đây chẳng phải là Cẩu Đản ngu ngốc của Tần Châu đó sao, điểu thương hoán pháo*, mặc được cả âu phục rồi à. Nhưng bộ này không rẻ, bằng mấy tháng lương trong sa mạc thế?”
(*điểu thương hoán pháo: thành ngữ tượng hình, diễn tả sự thay đổi, lột xác ngoạn mục từ thô sơ, kém cỏi sang hình ảnh sang trọng, xa xỉ)
Chờ nó vỗ xong, Tống Tây Lĩnh cúi đầu, nhẹ nhàng phủi bụi trên bộ âu phục của mình.
Không phải ảo giác, Tô Hướng Vãn nhìn kiểu gì cũng thấy Tống Tây Lĩnh mang khí chất bá đạo bẩm sinh, hoàn toàn không giống người vừa đi ra từ sa mạc mà chỉ cần ngồi đó cũng đã có thể quay được bộ phim thần tượng.
Chờ lãnh đạo Bộ Công nghiệp nhẹ đến đầy đủ, cuộc đấu giá mới bắt đầu.
Mậu Phương Phương ngồi đối diện, đoán chừng tâm tình cũng thấp thỏm, không nói gì, chỉ không ngừng vuốt tóc, thỉnh thoảng cắn môi. Đột nhiên Trương Kiến Thiết muốn hỏi gì đó, khẽ đụng cô ta một cái, cô ta lập tức nói: “Ái, cẩn thận một chút, đau đấy”
Đau, khi còn bé, Tống Tây Lĩnh sợ nhất là Mậu Phương Phương bị đau.
Tô Hướng Vãn tưởng Tống Tây Lĩnh sẽ nhảy lên, lao tới bảo vệ cô ta, nhưng nó chỉ cúi đầu xem mấy quyển đấu giá trên bàn, không hề cả nhíu mày.
Chẳng mấy chốc, lãnh đạo của Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm đã phát biểu xong, đã đến lúc hai bên trình bày đề án của mình.
Đang rụt đầu như rùa biển, Mậu Phương Phương đứng lên trình bày đầu tiên, một lúc nói tiếng Trung, một lúc nói tiếng Nhật, một lúc lại nói tiếng Anh, ba hoa chích choè đủ kiểu về việc tiêu thụ sữa bột.
Đơn vị kia là một xí nghiệp gia đình, thập niên 80 là thời điểm các tư tưởng trào lưu mới du nhập, nghe thấy Mậu Phương Phương nói một hồi thì bị doạ sợ, trực tiếp rút lui.
Mậu Phương Phương nói xong, ý vị sâu xa nhìn Tô Hướng Vãn một cái, ra vẻ còn cần phải nói sao, Tô Hướng Vãn mang Tống Tây Lĩnh đến chính là tự bộc lộ điểm yếu của mình, trong mắt Mậu Phương Phương, cô ta không thể thua.
“Chào mọi người”, Tống Tây Lĩnh đứng lên, văn nhã ôn hoà mỉm cười: “Tôi vừa nghe Mậu nữ sĩ nói rất lâu, nghe về dây chuyền sản xuất, tiêu thụ, lợi nhuận, nhưng không hề nghe thấy cô nói về an toàn sản xuất. Xin hỏi, nhà máy các cô bảo đảm an toàn sản xuất như thế nào?”
Mậu Phương Phương sững sờ một hồi mới nói: “Dĩ nhiên sẽ trang bị, nhưng đây là chuyện của chúng tôi, chúng tôi sẽ tự xem xét”
“Bằng vào lương tâm các người sao? Nhưng theo tôi biết, lương tâm con người không thể tin được. 50% lợi nhuận có thể khiến người ta bán sức, 100% lợi nhuận có thể khiến người ta bán linh hồn, còn 300% lợi nhuận, phần lớn mọi người đều sẵn sàng giết người vì nó. Lợi nhuận của sữa bột nhũ nhi thực sự không nhỏ, tôi có thể tin vào lương tâm các người không?"
Bộ trưởng Trương vẫn chưa nói gì, nghe thấy câu này thì hít một hơi thật sâu, lập tức lật hồ sơ đấu thầu của Thẩm phu nhân ra xem.
Tống Tây Lĩnh vẫn chưa nói xong: “Nhà máy thực phẩm Hồng Tinh của Tần Châu chúng tôi được trang bị nghiêm ngặt về an toàn sản xuất ngay từ khi bắt đầu xây dựng, trong hồ sơ đấu thầu cũng ghi rõ ràng. Các vị ngồi đây đều đã làm cha, làm mẹ, từng làm đồ ăn cho con mình, những thứ loè loẹt kia tôi không nói đến, tôi chỉ cam đoan, sữa bột chúng tôi sản xuất tuyệt đối an toàn, đủ dinh dưỡng."
Gõ lên tấm bảng đen, Tống Tây Lĩnh dán lên bản vẽ dây chuyền sản xuất mà Tô Hướng Vãn đã đặc biệt yêu cầu Lý Thừa Trạch vẽ, cùng các vị trí của cửa an toàn, thậm chí cả quy định về trang phục của công nhân, nó vẫn chậm rãi nói: "Chúng tôi xây dựng nhà máy dựa theo tiêu chuẩn quốc tế, cô Mậu, nhà máy của các cô ở đâu?"
“Nhà máy, chúng tôi có, chúng tôi đang đàm phán thu mua một nhà máy sữa nhỏ”, Trương Kiến Thiết vội vàng nói.
Tống Tây Lĩnh cười: “Cho nên các người lấy được chỉ tiêu, còn phải đòi thêm tiền của chính phủ bởi vì các người không có tiền xây dựng nhà máy. Chờ nhà máy xây xong, các người vẫn phải cần tiền của chính phủ để thuê nhân công, không có là cứ đi xin thôi, đúng không?”
Tô Hướng Vãn thật muốn vỗ tay thật to, làm sao Tống Tây Lĩnh gần như chỉ ở trong sa mạc mà lại biết hết mọi chuyện kinh doanh như vậy?
“Chúng ta chỉ nói về vấn đề an toàn của sữa bột, còn về tiêu thụ, chờ sản xuất ra sản phẩm, qua được mấy vòng kiểm nghiệm, chúng tôi mới có thể cân nhắc”, vừa nói Tống Tây Lĩnh vừa gõ mạnh lên hai chữ “an toàn” trên bảng.
Có mấy tiếng vỗ tay vang lên, Thẩm phu nhân quay đầu nhìn lại, người vỗ tay chính là Bộ trưởng Trương.
Con dâu của Bộ trưởng Trương vừa sinh một đứa cháu trai ở nhà. Có thể nói rằng không ai có thể bỏ nhiều thời gian tìm mua sữa bột về cho cháu ăn như ông ta, vì thế nghĩ đến vấn đề an toàn trong sản xuất, ông ta càng lo sợ nhiều hơn.
Dĩ nhiên cũng chính vì điều này mà trong hồ sơ dự thầu, Tô Hướng Vãn viết mọi thứ khác đều giản lược, chỉ đưa vấn đề an toàn lên ưu tiên hàng đầu.
Cô chỉ không nghĩ tới, một chuyên gia dầu mỏ trong sa mạc như Tống Tây Lĩnh lại có khả năng hùng biện và hiểu thấu đáo như vậy.
Tiếp theo, các lãnh đạo còn phải thảo luận, đại khái nửa tháng sau mới có kết luận cuối cùng xem chỉ tiêu này thuộc về ai.
Lão Thẩm sắp chết rồi, Thẩm phu nhân phải vội quay về xem xét tình hình, không có thời gian để tranh cãi chuyện khác.
Bộ trưởng Trương gọi riêng Tô Hướng Vãn vào phòng làm việc để hỏi chi tiết về các vấn đề an toàn sản xuất.
Bộ trưởng đã muốn hỏi, Tô Hướng Vãn dứt khoát đem hết những gì mình biết trong kiếp trước ra nói, về hàm lượng protein trong sữa bột quan trọng như thế nào, những người nông dân chăn nuôi bò sữa sẽ thêm melamin bất hợp pháp trong tương lai để tăng hàm lượng protein ra sao.
Nếu thực sự có thể tránh được những sai lầm này, tương lai sẽ không có thêm nhiều đứa trẻ bị bệnh đầu to nữa, đó cũng coi như là một việc thiện, đúng không?
Bộ trưởng Trương kiên nhẫn nghe thật lâu, sau đó cầm tay Tô Hướng Vãn nói: “Vậy chúng ta hợp tác vui vẻ”
Hiển nhiên ông không nói ngay tại chỗ nhưng đã ám chỉ được ai trúng thầu.
Nhưng vừa xuống lầu, Tô Hướng Vãn đã nghe thấy một tiếng hét chói tai, hơn nữa nghe giọng hình như là Mậu Phương Phương.
“Hay cho Tống Tây Lĩnh, đã chia tay rồi sao còn lôi kéo bạn gái tôi trong nhà vệ sinh?” giọng Trương Kiến Thiết rất lớn, ngay tại cửa nhà vệ sinh tầng hai.
“Trương Kiến Thiết, buông tôi ra”, Tống Tây Lĩnh nói.
“Đừng tưởng rằng anh khoác âu phục, có Tô Hướng Vãn chống lưng, tôi nói cho anh biết, Tống Tây Lĩnh, tôi có nhiều mối quan hệ, tôi không sợ một thằng đào cát như anh”, Trương Kiến Thiết giơ nắm đấm lên nói.
Mậu Phương Phương đúng kiểu thêm dầu thêm mỡ, rõ ràng người khiêu khích là Trương Kiến Thiết nhưng cô ta ở trong nhà vệ sinh lại đẩy Tống Tây Lĩnh, còn khóc lên: “Tống Tây Lĩnh, đừng động thủ, tôi cầu xin anh”
Mọi người trong Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm đều đang xem náo nhiệt, Tống Tây Lĩnh chẳng qua chỉ đi vệ sinh nhưng trong mắt mọi người, nó lại thành kẻ ra ra tay đánh người.
Tô Hướng Vãn nhìn một cái, tất nhiên là không để yên.
Đạp lên giày cao gót, giơ chiếc túi xách mới mua cách đây 2 ngày, Tô Hướng Vãn đập vào đầu Trương Kiến Thiết: “Tống Tây Lĩnh nhà tôi chỉ đi vệ sinh, Trương Kiến Thiết, cậu muốn làm gì?”
“Nó khi dễ bạn gái tôi, lôi bạn gái tôi vào nhà vệ sinh”, Trương Kiến Thiết ôm đầu kêu lên.
Tô Hướng Vãn cầm túi đập loạn một trận, bất kể đập phải ai, kéo Tống Tây Lĩnh ra khỏi nhà vệ sinh, chỉ vào Mậu Phương Phương nói: “Khỏi cần phải giả bộ ở đây, có biết để gả cho con trai tôi, có cô gái còn cắt cổ tay, treo cổ tự tử kia kìa. Cô nghĩ mình là ai mà bám lấy con trai tôi?”
Chẳng phải chỉ là tạt nước bẩn thôi sao, Tô Hướng Vãn mà đã thật sự ra tay thì ai qua được cô?
Mọi người đứng xem không hiểu rõ chuyện, chỉ thấy Tống Tây Lĩnh đẹp trai như vậy, Mậu Phương Phương chỉ được cái mặt hơi xinh, đánh phấn trắng bốp nhưng cổ lại đen thui, đương nhiên sẽ nghiêng về Tống Tây Lĩnh nhiều hơn.
Nhưng những thứ này không quan trọng, quan trọng nhất là Tống Tây Lĩnh cởi chiếc đồng hồ trên tay xuống, nhẹ nhàng thả vào trong lòng Mậu Phương Phương, cô ta không nhận thì ném luôn xuống đất.
Lần này có thể nói là cắt đứt rõ ràng, sạch sẽ.
Hơn nữa, tiểu tử này còn vượt xa sự hình dung của Tô Hướng Vãn, nói rõ ràng rành mạch: “Mậu Phương Phương, sau này đừng tự xưng là bạn gái của tôi đến quấy rối các thầy giáo ở Đại học Dầu khí nữa. Cô cũng hiểu, giữa chúng ta đã sớm kết thúc rồi, cô đi đường của cô, tôi đi cầu của tôi, giữa tôi và cô không còn bất kỳ quan hệ gì nữa”
“Vậy số tiền anh cho tôi trước kia, tôi trả lại anh thế nào?” Mậu Phương Phương khóc nói.
Tống Tây Lĩnh đột nhiên cười lạnh, l**m môi, bộ dạng đẹp trai chết người: “Lúc cô cầm bánh bao cho chó ăn, sẽ không mong chờ chó có báo đáp gì, hiểu chưa?”
Hiển nhiên, phải nói vốn Tống Tây Lĩnh vẫn còn một chút cảm tình với Mậu Phương Phương, nhưng chuyện vừa xảy ra trong nhà vệ sinh đã khiến nó hoàn toàn khinh bỉ bạn gái cũ của mình.
Xoay người rời đi, Tống Tây Lĩnh cao ráo, điềm đạm so với Trương Kiến Thiết thấp bé, tính khí gian manh như côn đồ thật sự khác biệt, không biết Mậu Phương Phương nghĩ gì.
Về đến nhà, Bắc Cương đặc biệt vui mừng: “Mẹ, hôm nay chúng ta ra ngoài ăn tối."
“Ai nói, ăn cái gì?” Tô Hướng Vãn dừng rửa cần tây, hỏi Tống Nam Khê.
Nam Khê vẫn đang đọc “Sáu giấc mộng”, đột nhiên ngẩng đầu như vừa nhớ ra cái gì: “Đúng rồi, ba bảo hôm nay ăn cơm cùng cái người tên là A gì đó, bảo mẹ đừng thay quần áo, trang điểm thêm rồi ba về đón mẹ”
"Adrian?" Tô Hướng Vãn hỏi.
Nam Khê vẫn đang đắm chìm trong quyển truyện, gật đầu nói: “Hình như vậy, nghe nói là ăn cơm ở khách sạn Kiến Quốc”
Khách sạn Kiến Quốc?
Nơi sang trọng nhất của Bắc Kinh vào thời điểm này.
Tô Hướng Vãn buông tay, nói: “Tống Nam Khê, nhanh lên, tối nay chúng ta đến khách sạn Kiến Quốc ăn cơm, mẹ sẽ tìm quần áo, chải tóc cho con, nhanh lên”
Nam Khê lúc này hoàn toàn chìm đắm trong tiểu thuyết, cô gái 20 tuổi đã không còn muốn ra ngoài cùng ba mẹ: “Không cần để ý đến con, mọi người đi đi, con còn bận”
“Loại tiểu thuyết tình yêu này con đọc nhiều cũng không tốt, có bữa tiệc lớn với người Pháp đang chờ chúng ta kìa, con nhanh lên”, Tô Hướng Vãn nói.
Nhưng Nam Khê vẫn bình chân như cũ, ôm sách quay vào phòng, đóng cửa lại.
Được rồi, con gái không đi thì thôi. Tô Hướng Vãn tắm gội lại một lần nữa, uốn tóc rồi thay đôi giày cao gót mới mua, sau đó nghe thấy tiếng xe hơi bên ngoài.
Vừa nghĩ tới khách sạn Kiến Quốc, Tô Hướng Vãn có cảm giác như mình đang sống lại ở kiếp trước.
Ba mươi năm sau, khách sạn Kiến Quốc vẫn không lỗi thời, điều này cho thấy nó thời thượng như thế nào.
Về đồ ăn trong khách sạn Kiến Quốc, miễn là không phải trả tiền, bất kể là đồ ăn Pháp hay đồ ăn Nhật Bản, tất cả đều do đầu bếp địa phương chế biến, Tô Hướng Vãn hôm nay phải thưởng thức thật tốt mới được.
“Anh điên rồi à, Tống Thanh Sơn? Adrian muốn cấp thị thực cho Tô Hướng Vãn, mời cô ấy sang Pháp du học, thế mà anh còn dẫn theo cô ấy đi ăn cơm với Adrian?” em trai Hàn Minh, Hàn Giang, từ trên xe bước xuống, hùng hùng hổ hổ nói.
Tống Thanh Sơn từ ghế lái bước xuống, cười một tiếng, không nói gì.
“Tên khốn kiếp đó còn dẫn theo một đám phóng viên đến đặc biệt chụp hình Lý Thừa Trạch, muốn chụp bộ dạng thất thố, nổi điên của nó. Hắn ta và Ito chính là một phe với nhau”, Hàn Giang nói thêm: “Lý Thừa Trạch là đứa trẻ nhà anh, trời nắng nóng, nhiệt độ Bắc Kinh lên đến 40 độ, tất cả các loại súng ống trong lễ tập duyệt binh đều nhắm vào Lý Thừa Trạch, nếu tôi là anh, tôi đã muốn bắn chết Adrian rồi, vậy mà anh vẫn còn ăn tối được với hắn”
“Đừng cãi nhau, vợ tôi đang nhìn kìa, chú ý hình tượng”, Tống Thanh Sơn nói.
Thật ra bộ quần váy đó không có ở đại lục, mấy ngày trước Tống Thanh Sơn tình cờ nhìn thấy ở trong một tạp chí, đặc biệt đến một tiệm may, yêu cầu thợ may theo dáng người của Tô Hướng Vãn.
Nếu để tự cô, cô chắc chắn sẽ không tốn tiền để may những bộ quần áo như vậy.
Tống Thanh Sơn phát hiện ánh mắt mình không tệ, Tô Hướng Vãn mặc loại quần áo này, với độ tuổi của cô có một loại phong vận thành thục, so với minh tinh Đài Loan kia còn xinh đẹp hơn.
“Bắc Cương, Cốc Đông, mấy đứa kia đâu, cùng đến khách sạn Kiến Quốc ăn cơm đi”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn nhìn Tống Thanh Sơn, hắn vẫn mặc bộ quân phục như trước, giữa hai lông mày vẫn là vẻ nhàn nhạt ung dung như vậy, không có một chút lo âu tức giận nào.
Nhưng sao cô mơ hồ nhớ Hàn Giang vừa nói, Adrian sẽ cấp thị thực cho cô đi du học ở Pháp?
Chẳng lẽ nói con thiên nga trắng là cô sống đến 40 tuổi, rốt cục cũng từ trong ổ Tống Thanh Sơn mà cất cánh bay được rồi???