Vốn định đi ra ngoài ăn, Tô Hướng Vãn chợt nhớ ở nhà có gà chiên, huống chi xe này của Thẩm Tinh Nguyên thật sự không ổn, thế là tất cả kéo nhau về nhà.
“Mẹ, gà chiên kia còn có thể ăn không?” Cốc Đông quan tâm nhất chính là món gà chiên này của nó. Hôm qua mua về nhưng răng bị ê ẩm không ăn được, bây giờ răng đã ổn hơn nhưng trời nóng như vậy, không biết gà có hư không.
“Hư rồi, ăn canh chua đi”, Tô Hướng Vãn buồn rầu nói.
Cốc Đông kia không chỉ bụng dạ hẹp hòi mà còn biết dùng lời ngon tiếng ngọt nói mấy câu dễ nghe: “Con thật sự chưa từng nói câu nào không tốt về mẹ trước mặt Thẩm Tinh Hoả, mấy lời của Thẩm phu nhân toàn là bịa đặt. Mẹ không thể vì kế ly gián của Thẩm phu nhân mà không yêu con đấy chứ?”
“Không thương nữa, nuôi ăn nuôi uống xong quay đầu cái bị mọi người chỉ trích, mẹ mất vui rồi”, Tô Hướng Vãn liếc mắt nói.
Thế này thì Cốc Đông biết làm thế nào?
Tiểu tử xoa đầu, bất đắc dĩ nói: “Vậy thì ngày nào cũng ăn canh chua đi, mẹ nấu gì con cũng ăn, không có kén chọn. Đói là chuyện không có cách nào khác được, dù bụng có no thì lòng con vẫn đói”
Nhưng chung quy thì Cốc Đông vẫn thấy xót ruột, cả một bịch gà lớn như thế, còn có cả thịt tẩm bột rán, qua một đêm đã hư hết cả, quá là đáng tiếc.
“Mẹ, hay là gà chiên bị hư đó cứ đưa con ăn đi. Mình con ăn thôi, con đau bụng cũng được”, Cốc Đông suy nghĩ hồi lâu, tới mè nheo Tô Hướng Vãn.
“Đau bụng thì làm thế nào?”
“Uống hai viên thuốc là được mà, đau bụng là vì không được ăn thường xuyên thôi”, Cốc Đông xoa bụng nói.
Tô Hướng Vãn không để ý đến nó, ra khỏi nhà đi sang nhà hàng xóm tìm bà Thẩm.
“Bà Thẩm, tôi có để nhờ gà rán và thịt tẩm bột chiên trong tủ lạnh nhà bà, tôi phải mang về cho bọn trẻ ăn”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Bà Thẩm mở tủ lạnh lấy đồ cho Tô Hướng Vãn, rồi kéo cô ra sân sau, chép miệng nói: “Con trai lớn phải lấy vợ, con gái lớn phải gả chồng, cô nhìn một chút xem con gái nhà tôi thế nào? Cùng với con trai cô có được không?”
Hoá ra sau khi về, Tống Tây Lĩnh thay âu phục rồi sang nhà hàng xóm, cùng Thẩm Tinh Nguyên sửa xe cho cô.
Tiểu tử lại mặc vào bộ đồng phục lao động màu vàng của nó, tương phản với bộ xanh công nhân của Thẩm Tinh Nguyên, nhưng nhìn cả hai lại rất hài hoà.
“Rất tốt, nhưng thằng con nhà chúng tôi công việc ở trong sa mạc, vẫn thường bị gọi là đào giun, làm công nhân dầu mỏ. Cô gái nhà bà là con gái Bắc Kinh, sợ không muốn đi đến chỗ đó đâu”, Tô Hướng Vãn nói.
Bà Thẩm nghe xong quả nhiên thay đổi sắc mặt: “Thôi coi như tôi chưa đề cập đến chuyện này. Con bé nhà chúng tôi cũng không giống các khuê nữ khác, quật cường lại xấu tính xấu nết, không xứng với thổ phỉ nhà cô, thôi không nói chuyện coi mắt nữa”
Quả nhiên vừa nghe nói là công nhân dầu mỏ, bà lão lập tức mất hứng thú.
Lẩm bẩm một mình, bà nói: “Làm lính còn được chuyển ngành, công nhân dầu mỏ chính là số mạng cả đời độc thân”
Nhưng nhìn Tống Tây Lĩnh và Thẩm Tinh Nguyên nói chuyện với nhau rất hợp.
“Cô có tiền thì đổi cái bugi mới đi, nếu không có tiền thì nhìn tôi”, Tống Tây Lĩnh lấy một tờ giấy nhám trong túi hành lý, cẩn thận chà nhám bugi rồi lắp vào, dùng dây dẫn đánh lửa, đùng một tiếng, chiếc xe khởi động được.
“Lợi hại đó, người anh em, sao tôi lại không biết kỹ năng này nhỉ” Thẩm Tinh Nguyên vỗ nó một cái, Tống Tây Lĩnh phản ứng theo bản năng, gạt tay cô ra: “Đừng đụng vào tôi”
Thẩm Tinh Nguyên ngượng ngùng phe phẩy cái tay, ngay lúc Tống Tây Lĩnh cho là cô sẽ ngượng, đột nhiên cô sát lại gần: “Anh xấu hổ đấy à?”
Cô gái này so với Mậu Phương Phương còn xinh đẹp hơn. Đối với công nhân dầu hoả mà nói, những cô gái xinh đẹp giống như hình in trên tạp chí, thuộc về loại bọn họ không dám vọng tưởng tới.
Mặt Tống Tây Lĩnh đỏ bừng lên.
Tô Hướng Vãn mang gà chiên cùng thịt tẩm bột rán từ bên nhà hàng xóm về, Nam Khê đã nấu cơm xong. Ở Bắc Kinh không có dưa muối nên nó nấu một nồi mì trên bếp than tổ ong.
Con bé này tính tình tự do, thấy mẹ vào thì quăng đũa xuống: “Mẹ, mẹ trông mì đi, con ra ngoài đi dạo một lúc, bữa trưa không cần gọi con”
Nói xong thì chạy mất.
Trong lúc nấu mì, Tô Hướng Vãn bắt đầu lục tủ bếp, vừa mở ngăn dưới, ồ, bên trong có 5 thùng dầu hạt cải được xếp ngay ngắn, đoán là phúc lợi của học viện quân sự.
Cô lấy ra một thùng, đổ một nửa vào chảo lớn, cắt thịt tẩm bột và gà cho vào chiên lại. Một lúc sau, ngay cả Tống Thanh Sơn cũng thấy thèm ăn, bế Tiểu Bắc Cương đi vào.
“Em nấu gì thơm vậy?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn đưa cho Bắc Cương một miếng thịt tẩm bột chiên, bên ngoài giòn tan, bên trong lại mềm, đứa trẻ cắn một cái, miệng há thật to: “Mẹ, ngon quá”
Được chiên lại, hương vị của thịt tẩm bột được nâng lên một tầm cao mới, sao có thể không ngon được chứ?
Nhất là Cốc Đông, vốn không hứng thú với bữa cơm hôm nay lắm, nhưng vừa ngồi vào bàn, gắp một miếng thịt tẩm bột chiên thì mắt nó sáng lên.
Giống như con chó nhỏ, nó không ngừng dụi đầu vào người Tô Hướng Vãn.
“Cút sang một bên, Hàn Cốc Đông, con không thấy nóng à?” Tô Hướng Vãn nói.
Cốc Đông cười hề hề, bưng chén lên bắt đầu ăn thần tốc.
Tống Tây Lĩnh im lặng ăn cơm, rất nhanh đã ăn xong, để chén xuống, nói: “Ba, chúng ta tiếp tục ra ngoài làm việc đi”
Tô Hướng Vãn nghe thấy con nói thì biết cơ hội của mình đã tới: “Mấy người còn phải ra ngoài, có muốn dùng xe không? Nếu muốn thì Tây Lĩnh sang nhà hàng xóm mượn xe đi”
Tây Lĩnh nhìn ba, Tống Thanh Sơn móc khăn tay lau miệng, nói: “Không cần, nhà nước sẽ cho chúng ta mượn xe”
Tô Hướng Vãn vội vàng đạp hắn một cái: “Mượn xe Thẩm Tinh Nguyên đi”
“Xe kia không nổ máy được, chúng ta có cái khác tốt hơn”, Tống Thanh Sơn nói.
Thật ra lúc chiều, chú của Cốc Đông là Hàn Giang đã đích thân mang một chiếc xe jeep mới tinh đến đón cha con Tống Thanh Sơn, cho nên Tống Tây Lĩnh và Thẩm Tinh Nguyên rất tiếc không có thêm cơ hội tiếp xúc.
"Sẽ không xảy ra tai nạn đẫm máu nào chứ? Có nguy hiểm không?" Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Thanh Sơn nói: “Hôm qua chúng tôi bắt đầu dùng thiết bị nghe lén, bước đầu phỏng đoán Ito không dám lên kế hoạch cho một vụ việc đẫm máu. Dù sao Bắc Kinh bây giờ không phải là Bắc Kinh hồi trước, hắn ta có lẽ đã liên lạc với nhiều phóng viên nước ngoài, chuẩn bị chụp một số bức hình xấu xí của quân đội chúng ta trong lúc huấn luyện diễu binh, tạo ra một ít bê bối rồi phát tán ra cộng đồng quốc tế”
Quả thật, bây giờ Bắc Kinh không thể tạo ra được vụ việc đẫm máu nhưng việc bôi nhọ những người lính thậm chí còn đáng ghét hơn. Mọi người đều biết rằng những đứa trẻ tham gia quân ngũ cực khổ thế nào, tham gia duyệt binh càng khổ, lúc này còn bôi nhọ họ, ý đồ của tên Nhật Bản Ito đó thực sự rất nham hiểm.
“Mọi người định làm gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Thanh Sơn nói: “Còn có thể làm gì? Chúng tôi sẽ nghĩ cách”
“Tống Thanh Sơn, gần đây có chuyện gì xảy ra, anh vẫn gạt tôi phải không? Nói với tôi thì làm sao? Người anh mang ra ngoài là con trai tôi đó”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn ra vẻ kỳ quái: “Chẳng phải em vẫn thường nói Đông Hải, Tây Lĩnh không phải do em sinh ra, sao lại thành con trai em rồi?”
“Được rồi, tôi thấy gần đây anh ngứa da, thiếu đòn rồi đó, đi nhanh đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn cười một tiếng, xoay người đi.
Trước khi đi cũng không thèm hôn tạm biệt, Tô Hướng Vãn cảm thấy người này gần đây có chút lơ là cùng kiêu ngạo nha.
Cha con Tống Thanh Sơn đi sớm về trễ, Nam Khê ở nhà trông bọn nhỏ, còn Tô Hướng Vãn phải đi chạy chỉ tiêu sản xuất sữa bột.
"Hiện tại có mười công ty đấu thầu, nhưng bảy công ty trong số đó không có đủ tư cách, chúng tôi đã loại ra. Hiện tại chờ đấu thầu có nhà máy Hồng Tinh của cô, có một doanh nghiệp tư nhân Trương Kiến Thiết và một nhà máy Tam Ngưu ở Hà Bắc, mọi người bây giờ phải nói chuyện với Bộ trưởng của chúng tôi”, nhân viên Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm nói.
Sau lưng Trương Kiến Thiết là Thẩm phu nhân, còn về phần nhà máy kia, Tô Hướng Vãn liếc mắt một cái, phát hiện họ kém mình rất nhiều.
Như vậy, nếu nhìn từ phương diện thực lực, Tô Hướng Vãn chắc chắn lấy được chỉ tiêu này.
Nhưng chướng ngại lớn nhất chính là ở chỗ Thẩm phu nhân.
Trong phòng làm việc của Bộ trưởng, Thẩm phu nhân đang đập bàn: “Lão Thẩm nhà chúng tôi trước đây đã dẫn dắt các người như thế nào? Các người không suy nghĩ xem làm sao có được vị trí bây giờ? Ông ấy bây giờ nằm trên giường bệnh, sinh tử không nói trước được, tương lai chúng tôi là cô nhi quả mẫu, tôi không tin mấy người lại đưa chỉ tiêu này cho người khác”
"Bộ trưởng Trương, chúng tôi sẽ giới thiệu một dây chuyền sản xuất hoàn toàn mới từ Nhật Bản. Tôi là thạc sĩ y khoa, chuyên ngành tâm lý học, nhưng ở phương diện tiêu thụ hàng hoá, tôi không kém học sinh chuyên khoa ở Bắc Kinh đâu”, Mậu Phương Phương vội vàng nói ra danh tính Nhật Bản rồi đưa danh thiếp của mình ra.
Danh thiếp ở thời kỳ này vẫn là một điều rất mới mẻ, chúng chỉ phổ biến ở Nhật Bản, trong nước, rất ít người biết đến danh thiếp.
Hiển nhiên, Thẩm phu nhân cho cả hai đứa con Trung Anh, Liệt Anh vào quân đội để hai đứa có được một cuộc sống nhàn nhã, hưởng thụ chế độ.
Còn Mậu Phương Phương là mánh khoé kiếm tiền của Thẩm phu nhân, Trương Kiến Thiết là cánh tay giúp bà ta kiếm tiền.
Tô Hướng Vãn không tin là sau lưng người đàn bà này không có người chỉ điểm, bà ta rất biết cách lợi dụng các mối quan hệ của mình.
...
“Tóm lại, lão gia tử nhà tôi đang nhìn các người đó, nếu không giao dự án này cho chúng tôi thì đừng có gặp ông ấy nữa. Còn những chiến hữu của anh, đợi khi lão gia tử khoẻ hơn, nhất định sẽ nói với họ về nhân phẩm của anh”, Thẩm phu nhân đập bàn, hung hăng nói với Bộ trưởng Trương của Bộ Công nghiệp nhẹ.
Sau đó bà ta cùng Mậu Phương Phương cao ngạo đi ra khỏi phòng làm việc của Bộ trưởng.
“Ồ, Hướng Vãn à, tối nay đến nhà tôi ăn cơm đi”, Thẩm phu nhân thấy Tô Hướng Vãn bên ngoài, phá lệ nhiệt tình nói: “Lão gia tử nhà chúng tôi hôm qua được gặp Cốc Đông, hôm nay tinh thần đã khá hơn rất nhiều, tôi đoán ông ấy sẽ nhanh ngồi dậy được thôi”
“Không cần, tôi còn bận quyên góp số vàng bạc của tên đại Hán gian Mậu Kỳ Niên kia, không có thời gian”, Tô Hướng Vãn nhàn nhạt nói.
Một trăm thỏi vàng, quy đổi theo giá vàng quốc tế phải hơn 40 vạn, Mậu Phương Phương kiềm chế giỏi hơn, vẫn cười nói không sao, quyên góp cho quốc gia là đúng đắn.
Thẩm phu nhân kia không biết vấp cái gì ở cửa, trượt chân một cái suýt thì ngã lăn ra đất.
Dĩ nhiên, Bộ trưởng Trương cũng tỏ ra vô cùng nhiệt tình với Tô Hướng Vãn, pha trà, tìm khắp trong phòng làm việc một ít điểm tâm cho cô.
Lời nói cũng đặc biệt mềm mỏng, gần như là cầu xin: “Đồng chí Tiểu Tô, bàn về điều kiện và vốn, hai nhà máy là tương đương nhau. Còn về lão Thẩm, đó là cấp trên cũ của tôi, nếu không thế này, đợi khoảng 3-5 năm nữa, nhà nước ta nhất định sẽ cấp phát thêm chỉ tiêu sữa bột, đến lúc đó tôi giành cho cô đầu tiên, được không?”
Nợ nhân tình là cái nợ đè chết người.
Đối với người Trung Quốc, ân nghĩa thực sự là một món nợ lớn. Nếu lão Thẩm thật sự khoẻ lại, trước mặt chiến hữu cũ, cấp trên cũ của ông ta nói mấy câu, rằng đồng chí Tiểu Trương này không được, có lẽ sự nghiệp của Bộ trưởng Trương sẽ kết thúc tại đây, ông ta không thể không cố kỵ chuyện này.
“Vẫn phải đấu thầu công khai chứ?” Tô Hướng Vãn mặc kệ chuyện ân nghĩa của ai, cô chỉ cần biết phải giành bằng được chỉ tiêu này.
Bộ trưởng Trương vội vàng nói: “Nhất định phải đấu thầu công khai”
“Ông có nợ ân tình của ông, tôi cũng phải vì Tần Châu của mình mà tranh được chỉ tiêu này, gặp nhau ở buổi đấu thầu đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Tối nay ở trong nhà lại không náo nhiệt như mọi khi.
Tống Thanh Sơn đến bệnh viện, Tây Lĩnh đã về nhà, đang đọc sách trong sân.
“Bắc Cương, anh Cốc Đông cùng chị Nam Khê của con đâu?” Tô Hướng Vãn nhìn quanh không thấy Cốc Đông cùng Nam Khê, hỏi.
Bắc Cương nhanh nhảu: “Chị Nam Khê ở bên nhà hàng xóm đọc sách, cái gì mà “Yên vũ mông mông” (Mưa gió mịt mù), chị Tinh Nguyên đưa cho, chị ấy mê lắm”
Tiểu thuyết Quỳnh Dao là thứ mà các cô gái thích đọc nhất. Tô Hướng Vãn nghĩ, loại tiểu thuyết đó quả thật đủ để mấy cô gái nhỏ này say mê một thời gian, vậy thì kệ để cho nó đọc đi.
Nhưng Cốc Đông cả ngày không ở nhà, không biết nó chạy đi đâu.
Cuộc đấu thầu chỉ tiêu sản xuất sữa bột rất nhanh sẽ diễn ra vào ngày mai.
Tô Hướng Vãn dành chút thời gian vào phòng ngủ viết bài phát biểu, sau đó sắp xếp lại tài liệu, vừa viết xong thì Tiểu Bắc Cương thần thần bí bí tiến vào: “Mẹ, bên ngoài có một người thích hôn môi”
“Người thích hôn môi nào?” Tô Hướng Vãn thấy nó cầm cây kem, kem dính đầy quanh miệng, tò mò hỏi.
Bắc Cương chỉ bên ngoài nói: “Có một chị đẹp tới, cái loại đồng ý cho hôn đó”
Tô Hướng Vãn vừa bỏ bút xuống thì bên ngoài có tiếng một cô gái: “Dì Tô, đây là đồ ăn cháu gói lại từ khách sạn Kiến Quốc, để cho đám Cốc Đông, Tây Lĩnh ăn đi”
Lại là Mậu Phương Phương, cô ta vẫn y như hồi còn bé, bất hiển sơn bất lộ thuỷ*. Tô Hướng Vãn còn tưởng rằng cô ta ôm được chân Thẩm phu nhân rồi thì sẽ không để ý đến Tống Tây Lĩnh nữa, không nghĩ tới cô ta lại bám đến tận đây.
(*bất hiển sơn bất lộ thuỷ: chỉ những người có bản lĩnh thâm sâu hoặc quyền lực thực sự nhưng không bao giờ khoa trương, kiêu ngạo. Họ che giấu năng lực, sống khiêm nhường và chỉ thể hiện ra đúng thời điểm cần thiết)
“Tây Lĩnh cùng Cốc Đông không có nhà, chúng tôi không quen ăn đồ Nhật, cô mang đi đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Mậu Phương Phương cười rất nhiệt tình, kiên quyết để đồ ăn lên bàn: “Dì, quả thực thật xin lỗi, nếu cháu không bồi thường một chút thì trong lòng vô cùng áy náy. Hơn nữa, cuộc đời của Tây Lĩnh không phải chỉ thay một bộ âu phục mà thay đổi được. Mặc dù cháu chia tay với anh ấy nhưng chỉ cầu mong anh ấy được tốt hơn, dì cho cháu gặp anh ấy một lần, cháu muốn nói chuyện kế hoạch cuộc sống với anh ấy, ngây ngốc trong sa mạc quả thật là uỷ khuất cho anh ấy”
“Cô cảm thấy Tây Lĩnh nhà tôi chỉ là thay đổi cái vẻ bề ngoài à?” Tô Hướng Vãn nhạy bén biết ngay cô ta hiểu quá ít về Tống Tây Lĩnh.
Cô ta cho là Tống Tây Lĩnh quần là áo lượt cũng chỉ là thay bộ quần áo mới, khoe khoang trước mặt cô ta một chút.
“Được rồi, chẳng phải ngày mai chúng ta còn phải cạnh tranh chỉ tiêu sữa bột sao, ngày mai gặp. Cô có điều gì muốn nói thì ngày mai nói với Tống Tây Lĩnh”, Tô Hướng Vãn nói.
Không có ai để ý, Mậu Phương Phương đành bỏ đi.
Sau khi Mậu Phương Phương đi, Tô Hướng Vãn tìm Tống Tây Lĩnh khắp nơi, hoá ra nó lại bị Thẩm Tinh Nguyên gọi sang sửa xe. Hai tay đầy dầu, hai người đứng nói chuyện về xe cộ trong hậu viện nhà họ Thẩm.
Lúc nói chuyện về xe cộ, Tống Tây Lĩnh không hề giữ kẽ như bình thường, vỗ vào chiếc xe hỏng, nói rõ ràng mạch mạc như thuộc trong lòng bàn tay.
Tô Hướng Vãn đưa bài phát biểu ngày mai ra: “Tống Tây Lĩnh, nhà máy sữa bột này vô cùng quan trọng đối với mẹ, mẹ nhất định phải giành được nó, nhưng trong phần diễn giải ngày mai, có thể con phải tới. Con không quen thuộc với tiêu thụ sản phẩm, cũng không quen thuộc với ngành sữa bột, vì thế từ bây giờ, con phải xem kỹ chỗ tài liệu này, tốt nhất là thuộc lòng để đến lúc lên nói không cần phải cầm lên đọc”
Tống Tây Lĩnh là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Sau khi rửa tay, nó bắt đầu đọc bài phát biểu của Tô Hướng Vãn, dĩ nhiên nó có thói quen giống người thầy Nhiếp Bác Chiêu của mình, vừa đọc vừa sửa một chút.
“Ngày mai Mậu Phương Phương cũng tới, hơn nữa còn là trợ thủ đắc lực của Thẩm phu nhân. Cô gái Nhật Bản yêu Trung Quốc, tốt nghiệp Đại học nữ Đông Kinh, danh hiệu thật là lớn. Tống Tây Lĩnh, mẹ nuôi con lớn như vậy, không quan tâm đến chuyện con dính líu với Mậu Phương Phương như thế nào, nhưng chỉ tiêu này bắt buộc chúng ta phải giành cho bằng được”, Tô Hướng Vãn nói thêm.
Tống Tây Lĩnh đột nhiên ngẩng đầu, tựa tiếu phi tiếu nhìn mẹ: “Mẹ, mẹ đang làm kế ly gián à, nghĩ là con và Mậu Phương Phương tình cũ chưa dứt cho nên nhất định sẽ lại dây dưa với cô ta, vì thế mẹ mới đẩy con ra, để con tranh chỉ tiêu sữa bột với cô ấy, như vậy cô ấy sẽ ghét con, có phải không?”
Không phải là đứa ngốc đào giun trong sa mạc sao, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, thằng nhóc này không ngốc, cái gì cũng biết nha.
“Mẹ cứ yên tâm, giữa con và Mậu Phương Phương nhất định đã chấm dứt, mẹ không cần phải bận tâm. Chỉ tiêu sữa bột này con sẽ giành cho mẹ”, Tống Tây Lĩnh theo thói quen đẩy đồng hồ lên một cái, nhàn nhạt nói.
Dĩ nhiên tâm tình của Thẩm phu nhân đang rất vui vì hôm qua lão Thẩm đã khá hơn một chút. Bà ta chỉ chờ lão Thẩm có thể ngồi dậy, gọi Bộ trưởng Trương tới để gây áp lực cho ông ta.
Nhưng hôm nay bà ta về đến nhà, phát hiện có gì đó không đúng.
“Dì Vương”, bà ta gọi bảo mẫu.
Bảo mẫu không trả lời, nhìn tờ giấy để trên bàn, chắc bà ta ra ngoài mua thức ăn.
Thẩm phu nhân cau mày, lầm bầm nói: “Dì Vương này cũng thật là, sao lại để ông già ở nhà một mình như vậy chứ?”
Phải biết khi kết hôn, ông là người đã ngoài 50 tuổi, dĩ nhiên thời điểm đó mọi người đều gọi ông là thủ trưởng. Đàn ông 50 tuổi chưa được coi là già, còn có khí chất của người có quyền lực khiến Thẩm phu nhân mê đắm một thời gian. Lúc đó bà thật sự yêu, yêu người đàn ông thành thục, tính cách mãnh liệt đó, yêu đến mức sùng bái.
Nhưng nắng chiều có đẹp đến đâu thì sau đó vẫn là hoàng hôn. Từ 60 tuổi, ông bắt đầu có những đốm đồi mồi, mỗi năm lại yếu đi một phần, khiến Thẩm phu nhân dần dần trở nên chán ghét ông, ngày càng ghét.
Đến bây giờ, bà ta bắt đầu hận ông. 20 tuổi đã đi theo một người đàn ông hơn 50 tuổi, bà ta cảm thấy cả cuộc đời mình bị ông trì hoãn. Dĩ nhiên bà ta không nghĩ đến chuyện nếu không có lão Thẩm, một nữ đồng chí 20 tuổi làm sao có thể vào được khu nhà của Bộ Tổng tham mưu?
Bây giờ, để cho bà ta vào phòng ngủ nhìn ông một cái thôi cũng vô cùng khó khăn.
Nhưng vì nhà không có ai, Thẩm phu nhân buộc phải vào xem.
“Lão Thẩm, ông đây là… trời ạ, người đâu, mau tới đây…” vừa vào cửa, Thẩm phu nhân bị doạ đến mức chân như nhũn ra, thiếu chút nữa thì ngất xỉu.
Lão Thẩm mặc quân trang nghiêm chỉnh, huân chương quân công gắn đầy trên ngực, trong tay cầm khẩu súng lục, nằm thẳng tắp trên giường, trên mặt như có nụ cười nhẹ nhõm.
Trong phòng còn có một cậu thiếu niên, Hàn Cốc Đông, mặc bộ quân trang rộng hơn 2 số, cao ít nhất 1m7, đứng bên giường, hai tay nắm chặt hai bên, ánh mắt lạnh lùng giống hệt như ba nó nhìn thẳng vào bà ngoại kế.
Không có bất cứ một dấu hiệu nào, con bài mặc cả lớn nhất của Thẩm phu nhân, sao lại có dáng vẻ như sắp tắt thở?