“Cốc Đông, mau vào đi, hôm nay bà ngoại làm một bàn thức ăn cho con”, Thẩm phu nhân bận bịu gọi Cốc Đông: “Tôm hùm châu Úc chắc con chưa từng thấy đúng không? Hôm nay tất cả chỉ cho con ăn thôi”
Mậu Phương Phương kéo bàn ghế, không để ý đến Tiểu Bắc Cương, chỉ lo cho Cốc Đông trước, còn lột vỏ tôm thay cho nó: “Có đủ ăn không, nếu không đủ trong bếp vẫn còn”
“Tôi không phải cái thùng cơm, ông ngoại tôi đâu?” Cốc Đông không ngốc, liếc mắt là nhìn ra đối phương đang coi nó là thằng ngu để nắm đầu.
Lão Thẩm bây giờ là một bệnh nhân, chỉ còn cái cổ là cử động được, dĩ nhiên y tá cùng bác sĩ trong đại viện ngày nào cũng tới, ngoài điều trị còn phải đấm bóp mỗi ngày 2 giờ, phòng ngừa ông bị loét do nằm lâu.
So với lần gặp trước, lão gia tử giờ như một bộ xương khô, dĩ nhiên nếu không phải ngày nào cũng truyền dung dịch dinh dưỡng, cũng không sống được đến bây giờ.
Nhà vốn có bảo mẫu, nhưng bà ta tay chân thô kệch, đụng vào ông già là ông kêu lên cho nên việc thay quần áo, dọn dẹp, lau người đều do Thẩm Tinh Nguyên làm.
Cốc Đông bước vào, cầm tay lão gia tử, vừa gọi ông ngoại thì hai con mắt vẩn đục của ông già chuyển động, miệng mấp máy như muốn nói điều gì.
“Sát gần vào đi, ông ngoại cậu chắc muốn nói gì đó, ông ấy đã đợi lâu như vậy”, Thẩm Tinh Nguyên lau người cho ông, trừng mắt nhìn Cốc Đông: “Người già như vậy thật đáng thương, Hàn Cốc Đông, sinh cho lắm con vào rồi giờ nằm một chỗ như ông ngoại cậu vậy”
Vốn là Cốc Đông với người ông ngoại này không có tình cảm gì.
Nhưng hôm nay nhìn bộ dạng già yếu, gầy gò thì suy nghĩ lại một chút, nó là cháu trai gần gũi nhất, thân thiết nhất của ông cụ mà chưa từng làm gì cho ông, nó nghiến răng sát lại gần, hôn lên trán lão Thẩm một cái: “Ông ngoại, có chuyện gì thì nói đi”
Hai con mắt lão gia tử ngơ ngác nhìn Cốc Đông, khàn khàn trong cổ họng: “Chết! Chết!”
Thẩm Tinh Nguyên c** q**n áo của ông lão rồi đi ra ngoài, lão gia tử lại nhắm mắt, nhưng vẫn nắm chặt tay Cốc Đông.
Người khác có thể không hiểu ý lão gia tử nhưng Cốc Đông hiểu. Lão gia tử sống đến hôm nay chỉ có thể bị người ta lợi dụng những giá trị còn lại cuối cùng, nằm ở trên giường, dựa vào dung dịch dinh dưỡng mà duy trì sinh mạng. Từng là một lão chiến sĩ hồng quân, ông không muốn sống như vậy, ông muốn được chết nhưng không ai giúp ông, ông hy vọng Cốc Đông sẽ giúp ông chuyện này.
Bên ngoài, Nam Khê cùng Bắc Cương nhìn một bàn đầy thức ăn mà ch** n**c miếng, nhất là Tiểu Bắc Cương, nhìn một hồi thì gục đầu vào lòng Tô Hướng Vãn: “Mẹ, muốn ăn”
“Răng con hư rồi, không nhớ à, không tin thử cắn đầu ngón tay mẹ xem còn ê không?” Tô Hướng Vãn nói.
Bắc Cương thử cắn một cái, răng ê ẩm, lại vùi đầu vào ngực Tô Hướng Vãn.
Thẩm phu nhân cắt trái cây cho Mậu Phương Phương bưng tới.
Đúng lúc này chuông cửa vang lên, bảo mẫu ra mở cửa, tư lệnh Thẩm, Thẩm Tam Cường cùng một số thuộc hạ của lão Thẩm đi vào, đây đều là lãnh đạo của các phân khu quân sự tham gia diễu binh.
Thẩm Tam Cường vẫn nhớ Tô Hướng Vãn, tiến lại bắt tay, các lãnh đạo quân khu khác cũng tiến tới bắt tay cô.
Nhóm người này theo lệ bước lại thăm lão gia tử.
Lão gia tử tai không thể nghe, miệng không thể nói, bây giờ là chỗ dựa lớn nhất cho Thẩm phu nhân. Bộ dạng trần tình của bà ta đầy cảm xúc, tóm lại bà ta theo lão gia tử có bao nhiêu khổ cực, lão gia tử lo lắng cho bà bao nhiêu, không nỡ rời xa bà. Đúng lúc vị ở Bộ Công nghiệp nhẹ kia cũng tới, Thẩm phu nhân nắm tay ông ta khóc nửa ngày, ghé vào tai thì thầm, chắc là nói tới chỉ tiêu sản xuất sữa bột kia.
Vị ở Bộ Công nghiệp nhẹ kia không nói lời nào, chỉ gật gật đầu.
Thẩm phu nhân không che giấu được niềm vui trên mặt, hiển nhiên bà ta cho rằng chỉ tiêu sản xuất sữa bột đã nằm gọn trong tay.
“Tam Cường, mời mọi người cùng ăn cơm”, Thẩm phu nhân bận rộn nói.
Thẩm Tam Cường nói: “Bác gái, chúng tôi không ăn cơm, nhiệm vụ huấn luyện nặng nề, chúng tôi phải đi bây giờ”, ông ta còn nói: “Nghe nói Cốc Đông thích ăn, để cho nó ăn nhiều một chút”
“Vậy cũng được, điều kiện gia đình Tống Thanh Sơn không tốt, Cốc Đông chưa từng được ăn no, tôi làm nhiều thức ăn, vừa lúc cho Cốc Đông được ăn một bữa no nê. Đứa trẻ cũng thật quá đáng thương, cầm tiền hưu trí của ông ngoại nó mà mười mấy năm ở nhà Tống Thanh Sơn không được ăn no bữa nào. Mấy người nói đứa nhỏ này có đáng thương hay không?” Thẩm phu nhân nói một tràng.
Những lãnh đạo cao cấp đến tham gia duyệt binh này ai mà không biết Tống Thanh Sơn, nếu những lời này được nói sớm hơn, Tô Hướng Vãn đã có thể giải thích nhưng Thẩm phu nhân cao minh ở chỗ bà ta nói lúc đang tiễn khách.
Hơn nữa cô lại đang có mặt ở đó, không có thời gian để phản bác, khác gì công khai tuyên án cô.
Một chiêu này của Thẩm phu nhân thật cao minh, chỉ bằng một câu đã thay lão Thẩm đẩy tội danh ngược đãi Cốc Đông cho Tô Hướng Vãn.
Nhưng Tô Hướng Vãn là người chịu để bị thua thiệt sao?
Cầm một cái ly, bang một tiếng, ném cái ly đến giữa cửa, đóng sập cánh cửa đang bị bảo mẫu mở ra.
“Tô Hướng Vãn, cô định làm gì?”
“Thẩm phu nhân, thì ra hôm nay chúng tôi tới đây để nghe bà phỉ báng”, Tô Hướng Vãn nói.
Thẩm phu nhân cũng có đạo lý của mình: “Ồ, nhận nuôi cháu ngoại Lý Vân Long, nhà cửa châu báu, huân chương quân công đều giữ hết, nhận nuôi Cốc Đông nhà chúng tôi, ngay cả tiền hưu trí của lão Thẩm cũng lấy đi nốt. Mọi người nhìn xem, cô gái này tên là Mậu Phương Phương, là người Nhật nhưng đặc biệt yêu quý Trung Quốc, tốt nghiệp đại học là quay về đây báo đáp tổ quốc chúng ta. Ban đầu Tô Hướng Vãn nhận nuôi 2 con trai, tại sao không nhận nuôi Mậu Phương Phương? Bởi vì sau lưng Phương Phương không có ai để dựa dẫm, bọn họ muốn tham ô tài sản của nhà người ta thì đương nhiên phải đá văng con gái người ta đi rồi”
Đúng lúc Mậu Phương Phương đang ở đây, đúng kiểu dáng vẻ của một cô gái vàng thật không sợ lửa diễn rất tròn vai: “Dì Thẩm, toàn bộ vàng bạc tiền tài đó đều là do cháu tự nguyện đưa cho dì Tô, không thể vì như vậy mà trách móc dì ấy được”
Đám người do Thẩm Tam Cường đưa đến này, ban đầu nhìn Tô Hướng Vãn hào phóng lại xinh đẹp, ấn tượng không tệ, nhưng sau khi nghe những điều này, nhiều người giả bộ khuyên can nhưng thật ra là muốn xem náo nhiệt. Hơn nữa đều không thích kiểu nuốt tiền bất nghĩa của người khác, cho nên vị Bộ Công nghiệp nhẹ kia nói: “Thanh Sơn nhận nuôi mấy đứa bé, chuyện này chúng tôi đều biết, nhưng cầm tài sản của con gái nhà người ta, chuyện này có vẻ như không đúng”
Thẩm phu nhân làm ra vẻ chuyện xấu trong nhà không đồn thổi ra ngoài: “Mọi người bận việc thì giải tán đi, chuyện trong nhà để tôi xử lý”
Đây là sợ mọi người ở lại lâu hơn sẽ làm xáo trộn những sắp đặt của bà ta.
Tô Hướng Vãn không phải không biết Thẩm phu nhân sẽ giở trò cho nên cũng đã có chuẩn bị. Lúc đến đây, cô bê theo chiếc rương khá nặng, giữa hiện trường, bang một tiếng lật nắp rương lên. Trong phòng khách nhà họ Thẩm có đến mười mấy sĩ quan cao cấp đương nhiên cũng đã nhìn thấy không ít đồ quý giá nhưng chưa từng thấy nhiều đồ như vậy cùng một lúc.
Có tiếng va chạm đùng đục, tất cả đều là vàng thỏi, đập vào ghế sofa, phát ra tiếng động nhỏ.
Thêm vào đó là một hộp Viên đại đầu, bản thân số đồng xu này không có giá trị mua bán hiện tại, nhưng trong giới sưu tầm, giá cả những đồng tiền xu này được nâng lên rất cao. Một xu bây giờ bán được rất nhiều tiền.
“Đây chính là đồ của nhà Mậu Phương Phương. Ý ban đầu của Thanh Sơn là định giao nộp cho quốc gia, nhưng tôi thấy hoàn cảnh con bé thật sự đáng thương, không nơi nương tựa, cha mẹ đều là Hán gian nên mới cố gắng giữ lại, chờ đến khi nó 18 tuổi tốt nghiệp đại học thì giao lại. Nhưng các người thử hỏi Mậu Phương Phương xem, bao nhiêu năm như vậy, trừ năm 18 tuổi gửi cho tôi một tấm hình ra, có từng liên lạc với chúng tôi không?” Tô Hướng Vãn chỉ một ngón tay vào Mậu Phương Phương.
Mậu Phương Phương biết nhà mình có của, nhưng không ngờ lại có nhiều vàng và đồng Viên đại đầu như vậy. Nếu bán chỗ này đi, cô ta có thể mua ngay được một căn nhà ở Bắc Kinh.
Nhưng nuối tiếc của cô ta không chỉ có vậy.
“Đây chẳng qua chỉ là một phần nhỏ. Tổng cộng có 100 thỏi vàng, một rương Viên đại đầu và đồ cổ tôi không mang đến, vẫn còn nguyên vẹn ở đó”, câu này của Tô Hướng Vãn khiến tất cả mọi người ở đây phải hít một hơi lạnh.
Lúc này Mậu Phương Phương liền có chút tự trách bản thân.
Đúng vậy, ban đầu mặc dù Tô Hướng Vãn không phản đối nhưng cũng không ủng hộ mối quan hệ của cô ta và Tống Tây Lĩnh. Vì thế cô ta luôn cảm thấy Tô Hướng Vãn tham lam tất cả tài sản của ba mình, nói không chừng đã tiêu xài hết rồi.
Ai có thể nghĩ tới hơn 10 năm sau, cô vẫn có thể lấy ra nguyên vẹn những thứ này như vậy.
“Một tên Hán gian Nhật Bản cướp bóc trên đất Trung Quốc, là tôi đã quá mềm lòng muốn giữ lại cho Mậu Phương Phương. Thế nhưng cách làm đúng đắn nhất chính là quyên góp hết cho quốc gia”, Tô Hướng Vãn ném chiếc rương xuống đất, quay đầu kêu: “Hàn Cốc Đông, ở Tần Châu mẹ có để con phải đói bụng không?”
Nói tới chuyện này, Thẩm phu nhân lại hăng hái: “Không phải là vấn đề có đói bụng hay không, Cốc Đông ở nhà các người chưa từng được ăn no, chuyện này là Tinh Hoả viết thư về kể, Tam Cường có thể không biết sao?”
Thật là trăm miệng cũng không thể bào chữa, bỏ công nuôi đứa trẻ hơn 10 năm, tốn bao nhiêu tiền, cuối cùng lại để những kẻ không liên quan này khua môi múa mép.
Nếu là người khác, có lẽ đã tức đến phát run.
Nhưng Tô Hướng Vãn thì không, cô quay đầu hỏi Bắc Cương: “Có muốn ăn cơm không?”
Bắc Cương sao lại không muốn chứ, cả một bàn đồ ăn như vậy, nó chỉ đợi Tô Hướng Vãn cho phép thôi.
Nhưng đứa trẻ cũng rất lễ phép: “Các chú, mọi người cùng ăn đi”
Một đứa trẻ đáng yêu như thế, ai nhìn cũng đều yêu thích, Thẩm Tam Cường gắp một miếng củ sen ngào đường mà trẻ con thường thích từ trong đĩa ra, đưa cho Bắc Cương: “Con ăn đi, các chú đã ăn cơm rồi, không ăn nữa”
Bắc Cương nhìn những sợi đường xanh đỏ trên miếng ngó sen, thấy rất đẹp mắt, dưới cái nhìn của mọi người, nó há miệng cắn một miếng.
Ngay sau đó phì một tiếng: “Ăn không ngon, đau răng”, đứa trẻ bỏ lại miếng ngó sen trên bàn.
Dĩ nhiên, không phải Thẩm phu nhân nấu ăn không ngon, mà răng Bắc Cương bị đau, nhưng nếu người đã bất nhân thì ta cũng bất nghĩa, Tô Hướng Vãn bế Bắc Cương đi thẳng ra cửa: “Phải nấu cơm ngon thì đứa trẻ mới thích ăn, thích ăn thì ngày ngày mới kêu đói, không tin thì nhìn xem, con trai tôi đang đói bụng nhưng sao nó không chịu ăn đồ bà nấu?”
Mở cửa ra, Tô Hướng Vãn nói: “Các vị nếu không phải cấp trên thì cũng là đồng liêu của Thanh Sơn, nếu không tin nhân phẩm của vợ chồng tôi, ngày khác cùng chúng tôi đến Bảo tàng quốc gia chứng kiến chúng tôi quyên góp đồ”
Lúc này mới là phương pháp tiễn khách đúng đắn.
Mấy sĩ quan cao cấp đều không biết phải nói cái gì.
Vị ở Bộ Công nghiệp nhẹ kia đột nhiên nói: “Chị dâu, chúng tôi xin kính chị”
“Không dám, ông cũng phải 50 tuổi rồi, sao lại gọi tôi là chị dâu”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Người này chính là phụ trách chỉ tiêu sản xuất sữa bột mà Tô Hướng Vãn và Thẩm phu nhân đang cạnh tranh.
Người này giơ tay chào một cái đại lễ rồi nói: “Không phải chuyện tuổi tác, cô vừa trẻ vừa đẹp, nhưng cô xứng đáng để tôi gọi một tiếng ‘chị dâu’ vì cô đủ vĩ đại, thật đó”
Hai chữ “vĩ đại” này làm Tô Hướng Vãn nổi da gà.
Những người còn lại cũng giơ tay chào Tô Hướng Vãn rồi vội vã rời đi.
Lúc ra khỏi nhà họ Thẩm, sắc mặt Mậu Phương Phương và Thẩm phu nhân đều không tốt, nhìn Tô Hướng Vãn chậm rãi nhặt từng thỏi vàng cất vào rương.
Thấy thèm sao, có hối hận không? Hối hận cũng vô dụng, những thứ này trước đây không giao nộp cho quốc gia, bây giờ Tô Hướng Vãn sẽ mang đi quyên góp hết còn hơn là đưa cho đồ bạch nhãn lang kia.
Ra khỏi nhà họ Thẩm, trong lúc đứng chờ xe, Thẩm Tinh Nguyên hỏi Cốc Đông: “Ở Tần Châu cậu chưa từng được ăn no à?”
Bình thường Cốc Đông là một đứa trẻ nói nhiều nhưng hôm nay nó thật sự kỳ lạ, ở bữa cơm không thấy nó, lúc cãi nhau cũng không thấy nó, bây giờ rửa sạch thanh danh rồi nó cũng không nói gì, chỉ dựa đầu vào lưng Tô Hướng Vãn: “Tránh xa ra, đừng làm phiền tôi”
“Cậu nghĩ mình là ai? Thực sự coi mình là hậu duệ thật đấy à?” Thẩm Tinh Nguyên trợn mắt nhìn Cốc Đông.
Đợi xe rất lâu, một tiếng trôi qua, trời nắng như thiêu đốt mà xe vẫn chưa tới. Chờ thêm một tiếng nữa vẫn không thấy xe đâu.
Bắc Cương đói, xoa bụng: “Mẹ, con muốn ăn cơm”
Tô Hướng Vãn cũng sốt ruột, không biết vì sao cha con Tống Thanh Sơn vẫn chưa tới.
Đúng lúc này Mậu Phương Phương đeo một chiếc túi xách tinh xảo, đi từ khu đại viện Tổng tham mưu ra.
Cô ta nhìn giống như một khối đất sét, vẻ mặt như sắp tức chết nhưng vẫn ra dáng có giáo dục.
Từ xa nhìn thấy nhà Tô Hướng Vãn còn tới chào một câu: “Dì Tô, cháu phải về thăm mẹ, dì có muốn cùng đi không?”
Tô Hướng Vãn cười một tiếng, không nói gì.
Vì thế cô ta nhìn Cốc Đông nói: “Sức khoẻ ông ngoại cậu không tốt, sao không ở lại lâu hơn bên cạnh ông ấy? Phải biết máu mủ ruột thịt không lừa gạt người, đến cuối cùng, người đối xử tốt với cậu vẫn là những người thân trong nhà”
Đây là có ý sau khi vợ chồng Mậu Kỳ Niên bị Nhật Bản dẫn độ, họ vẫn còn có dây dưa với cô ta?
“À, chị Phương Phương, chị không hiếu kỳ xem anh trai Tây Lĩnh của tôi bây giờ trông như thế nào à?” Cốc Đông đột nhiên nhíu chân mày, hỏi.
Biểu tình đó của Mậu Phương Phương không biết phải diễn tả như thế nào.
Hận không rèn sắt thành thép, bùn loãng không trát được tường, chỉ cần nhắc đến ba chữ Tống Tây Lĩnh, trong mắt cô ta liền hiện lên mấy chữ to: Đáng thương lại khó ưa.
Cho nên cô ta nói: “Đừng nói nữa, tôi yêu Trung Quốc, tôi sẽ vĩnh viễn đền đáp lại quốc gia, nhưng chuyện giữa tôi và Tây Lĩnh thật không có cách nào giải thích cho mấy người hiểu được”
Ngay lúc này, tiếng xe ầm ầm vang lên. Một chiếc xe jeep cũ nát với động cơ ầm ĩ và thân xe rung lắc chạy trên phố, sau khi phanh gấp, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại.
Một chàng trai trẻ bước ra khỏi xe, bộ âu phục có chút lộn xộn, cúc áo sơ mi cởi một nửa, dáng cao gầy, đẹp trai, đang mải nói: “Đồng chí Tiểu Thẩm, bugi của xe bị hỏng rồi, chúng tôi khởi động nửa ngày mà vẫn không chạy được…”
Tống Tây Lĩnh vừa nói vừa lắc lắc cổ tay, đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy Mậu Phương Phương đứng ngay trước mặt mình, giống như người lạ đang quan sát nó.
“Mậu Phương Phương?”
“Tống Tây Lĩnh?”, Mậu Phương Phương nói với vẻ không thể tin.
Tô Hướng Vãn đẩy con trai lên xe: “Đi nhanh lên, mọi người quá đói rồi, giờ có chuyện gì cũng không cản được chúng ta đi ăn cơm”
Lần này cho dù Mậu Phương Phương có thật là hồ ly tinh thi triển hấp tinh đại pháp, cô cũng sẽ giằng lại Tống Tây Lĩnh cho bằng được.
Nhưng càng vội vàng càng không làm được việc.
Tống Tây Lĩnh hiển nhiên bị chấn động mạnh, ngồi cứng đờ trên xe, siết chặt hai nắm đấm, nhìn chằm chằm Mậu Phương Phương.
Tô Hướng Vãn đẩy Tống Thanh Sơn: “Nhanh lên, lái xe đi, chúng ta đi nhanh lên”
Chính là muốn để cho Mậu Phương Phương thấy rằng, Tống Tây Lĩnh cao lớn đẹp trai phong độ như vậy nhưng sẽ không mắc phải bùa chú của cô ta, không để cho Mậu Phương Phương lại một lần nữa dây dưa với Tống Tây Lĩnh.
Hoàng thượng không gấp, thái giám đã vội, Tô Hướng Vãn sốt ruột phát điên nhưng Tống Thanh Sơn vẫn còn đứng yên ở đó.
Theo lý mà nói, hắn hẳn phải biết Mậu Phương Phương quan trọng với Tống Tây Lĩnh đến mức nào, mọi người nên đồng tâm hợp lực đạp Mậu Phương Phương ra thật xa chứ.
“Tiểu Thẩm, xe này của cháu, để cháu tự lái đi”, Tống Thanh Sơn nói.
Thẩm Tinh Nguyên đương nhiên hiểu rõ chiếc xe cà tàng của mình hơn Tống Thanh Sơn, nó cố gắng khởi động xe, quay đầu kêu lên: “Chú, chú xuống đẩy đi, mọi người cùng đẩy”
Hoá ra cô đã mua chiếc xe cũ này với giá 300 đồng, vì đã rất lâu không sửa chữa nên nhiều lúc không thể khởi động, phải đẩy xe chạy có đà mới đánh lửa được.
Vì thế Tống Thanh Sơn và Cốc Đông hò dô đẩy ở sau xe, Tô Hướng Vãn và Nam Khê chạy theo họ, Tống Tây Lĩnh vẫn ngồi bất động trên ghế, cửa xe mở một nửa, nhìn thẳng về phía trước với vẻ vô cảm.
Nó đã từng hồi tưởng qua, nếu gặp lại cô gái mà nó yêu sâu sắc thời niên thiếu thì sẽ như thế nào?
Nó chưa từng chê Mậu Phương Phương xấu xí, mập mạp, thậm chí đến bây giờ vẫn không chê làn da đen của cô. Nó trân trọng người bạn gái này vì cô chưa từng khinh ghét nó như những bạn học nữ khác.
Nó đã cố gắng hết sức, ngoài việc báo đáp cha mẹ, chính là để cho cô ta có một cuộc sống tốt hơn. Dĩ nhiên, cuộc đời của người đàn ông không chỉ có một mục đích đó. Nó cần thực hiện ước mơ của mình, cũng cần được xã hội công nhận. Vị trí càng cao, trách nhiệm càng nặng nề. Nếu nó đã lựa chọn công việc bây giờ, nó đã định sẵn không thể chỉ thuộc về một người phụ nữ, không thể chỉ phấn đấu chỉ vì một mình cô.
Nó phải phấn đấu vì sự nghiệp của nó.
Nó chỉ không thể nghĩ ra, vì sao một cô gái khi còn nhỏ luôn ngoan ngoãn, ủng hộ mọi ước mơ của nó dù vô nghĩa đến đâu như Mậu Phương Phương, sau khi lớn lên lại trở thành cường ngạnh như vậy, coi nó là tài sản riêng của cô ta như vậy.
“Một hai ba, đẩy, dùng hết sức vào”, Cốc Đông ra sức đẩy, còn hò hét gọi mấy người Tô Hướng Vãn cùng vào đẩy.
Tống Thanh Sơn cũng đang gồng người lên đẩy ở đằng sau cho đến khi xe khởi động.
Thẩm Tinh Nguyên gọi Tô Hướng Vãn và Nam Khê lên xe, sau đó Tống Thanh Sơn và Cốc Đông từng người một nhảy vào trong xe.
Khi cả nhà đã ngồi yên trên xe, tất cả đều mệt phờ không thở nổi.
Sự bi thương, tức giận, không cách nào đối mặt sau khi chia tay trong tâm trí Tống Tây Lĩnh lại bị nhấn chìm trong một trận náo nhiệt hoang đường như vậy.
Thẩm Tinh Nguyên rốt cuộc cũng khởi động được xe, không quên đập tay với mọi người: “Yeah!”
Chiếc xe lắc lư lảo đảo chở Tống Tây Lĩnh vừa bi thương vừa không nhịn được cười, đi ăn cơm.