Tống Thanh Sơn quay về chắc cũng khoảng 2 giờ sáng.
Bắc Cương ê ẩm hết cả hai hàm răng, buổi tối không ăn được gì, khóc mãi không chịu ngủ, chỉ nằm trong vòng tay Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn đặt từng chậu hoa lan quân tử lên bệ cửa sổ, một tay bế đứa trẻ mắt sưng húp, ch** n**c dãi kia, một tay tưới cây.
“Ngửi mùi thấy chua quá, đây là cái nước gì?” Tống Thanh Sơn cầm cái gáo nhựa hỏi.
“Nước vo gạo để lên men, anh đừng có đụng vào, để tôi tự tưới hoa này. Mấy người không biết cách tưới làm hỏng hoa là hỏng 200 ngàn của tôi” Tô Hướng Vãn không chịu đưa cái gáo, nhất định tự tưới.
Vì thế Tống Thanh Sơn bế con trai, dĩ nhiên là chưa tin: “Chỉ có mười mấy chậu hoa mà em kiếm được 200 ngàn à?”
“Tôi nói có thể là có thể, còn anh đó, sao lại đi cùng người ngoại quốc? Đi uống rượu rồi phải không, tôi ngửi thấy mùi rất nồng”, Tô Hướng Vãn ngửi rồi tức giận nói.
Tống Thanh Sơn thở ra vẫn nồng nặc mùi rượu: “Adrian, bạn cũ của tôi, anh ấy tới tham gia lễ duyệt binh, theo bọn Lý Thừa Trạch và những người khác tập luyện duyệt binh để phỏng vấn và viết bài”
Cô đã từng nghe Tống Thanh Sơn nói về Adrian, nhưng không nghĩ bạn cũ của Tống Thanh Sơn lại đẹp trai như vậy.
“Đàn ông nước Pháp nhìn thật lãng mạn, so với anh đẹp trai hơn nhiều”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn chống eo, cười khổ một cái: “Tóm lại, hắn không phải là hắn, tôi cũng không phải là tôi, bạn bè cũng sẽ thay đổi, nhưng thật sự bây giờ tôi không biết làm cách nào để nắm được anh ta”
Hai người trò chuyện một lúc về bệnh tình của ông Tống rồi đi ngủ.
Tống Thanh Sơn nửa đêm vẫn không ngủ được, xem ra hắn có chuyện rất phiền não.
“Nếu không tôi đấm lưng cho anh nhé?” Tô Hướng Vãn nói: “Hay là mát xa đầu?”
“Đấm lưng cũng được nhưng sợ em đau tay. Nếu em thật muốn tôi ngủ thì nằm đó, để tôi làm một lần”, tên đàn ông này càng già càng mất nết, nửa đêm canh ba thế nào cũng phải làm một cái.
Tống Tây Lĩnh mặc bộ bảo hộ lao động, đi xe lửa đến Bắc Kinh. Sáng sớm phải đến đơn vị ở Bắc Kinh báo cáo, sau đó đến Đại học Dầu khí, xác nhận việc tham gia duyệt binh rồi mới về nhà.
Đúng vậy, Tống Tây Lĩnh cũng phải tham gia duyệt binh, có điều nó ở nơi hoang vu hẻo lánh nên không ai biết mà thôi.
“Ồ, không phải Tây Lĩnh đây sao, kỹ sư Nhiếp có tới không?” chủ nhiệm khoa đi tới hỏi.
Tống Tây Lĩnh đáp rất ngắn gọn: “Bận công việc phải đo đạc khảo sát mỏ dầu trong Tháp Lý Mộc nên ông ấy không tới được”
“Chuyện của bạn gái cậu, cậu còn nhớ không? Người mà một mực yêu cầu bố trí công việc cho cậu ở Bắc Kinh đó. Tháng 2 năm nay cô ấy tới một lần, kiên quyết yêu cầu chuyển cậu đến Đại Khánh. Nhưng Tây Lĩnh, so với Đại Khánh, ở biên cương chúng tôi cần những nhân tài như cậu hơn. Bạn gái cậu lúc đó nói, nếu không điều chuyển cậu thì cô ấy sẽ chia tay. Chuyện này tôi đặc biệt xin lỗi, cậu và bạn gái bây giờ thế nào rồi?” lãnh đạo rất quan tâm, dẫu sao nhân tài như Tây Lĩnh không nhiều.
Tống Tây Lĩnh nhớ 2 năm trước đã chia tay với Mậu Phương Phương, sao cô ta còn chạy đến trường làm loạn nữa?
“Tôi vẫn là câu nói đó, công việc này phải có người chịu khổ, tôi chấp nhận điều đó. Nếu cô ấy lại tới, ông cứ trực tiếp nói rằng tôi đã chia tay cô ấy lâu rồi”, Tống Tây Lĩnh nói.
Chủ nhiệm nói: “Cô gái kia nghe nói là hậu duệ của Nhật Bản, nhưng rất yêu Trung Quốc chúng ta. Cô ấy nói rằng, nếu có thể kết hôn với cậu, tiền đồ của cậu không chỉ như bây giờ, cũng không dừng lại ở trong nước. Cô ấy sẽ mang cậu ra nước ngoài học thêm. Cũng bởi vì công nghiệp dầu mỏ của chúng ta quá nghèo, không có khả năng cho đi học nước ngoài lúc này, nhưng Tây Lĩnh, dù sao cũng cố gắng vượt qua khó khăn này, cậu cũng không thể nói đi là đi được”
Từ những năm 80, sau khi du học được mở ra, rất nhiều nhân tài công nghệ cao không thích ứng được những khó khăn trong nước, nói đi là đi, cho nên chủ nhiệm mới lo lắng như vậy.
Nhưng Tống Tây Lĩnh từ trước đến giờ vẫn là đứa không nói nhiều, không nói thêm câu nào với chủ nhiệm, đi ra khỏi trường.
Lúc đón xe, Tống Tây Lĩnh còn đang suy nghĩ, mẹ nói mua nhà cho 3 đứa bọn nó, ở Bắc Kinh mà có sân viện là điều mà người ta không dám nghĩ đến vào những năm 80.
Đúng là tứ hợp viện, dãy nhà hình vuông vây quanh, Tống Tây Lĩnh còn đang lo lắng đâu mới là nhà mình thì thấy Tống Nam Khê đang bận rộn ở cái sân trước cổng.
“Cây sơn tra này cũng rất tốt, đến tháng 8, lấy trái xuống làm kẹo hồ lô ăn rất ngon”, hãng xóm là nhà họ Thẩm, bà cụ Thẩm đang trò chuyện với Tống Nam Khê về cây sơn tra: “Này cô gái, anh trai đẹp trai hôm qua của cô đâu rồi? Sao không thấy ra ngoài? Bà có một cô gái rất xinh đẹp, định giới thiệu cho cậu ta”
Nam Khê hôm qua đã gặp qua, hàng xóm quả nhiên có một cô gái vô cùng xinh đẹp, lớn hơn nó 2-3 tuổi, nghe nói đang học ở Đại học Dầu khí, nếu giới thiệu cô ấy cho Lý Thừa Trạch thì nó phải làm gì?
“Anh trai con phải đi tham gia duyệt binh, sớm đến chỗ luyện tập rồi”, Tống Nam Khê nói.
Trong lòng nó cũng lo lắng, đồ Lý Thừa Trạch vô lương tâm, nói đi là đi, ngay cả chào một tiếng cũng không có.
Bà cụ lơ đãng quay đầu nhìn lại: “Thật đúng là rừng lớn, chim gì cũng có, sắp duyệt binh rồi, Bắc Kinh thật náo nhiệt. Bà chưa từng thấy ai như thế này, có phải là thổ phỉ không?”
Tống Nam Khê ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông vừa ốm vừa cao, râu ria xồm xoàm, hai con mắt sáng như mắt cú mèo ban đêm, cũng sợ hết hồn: “Bà Thẩm, thổ phỉ trông như thế này à?”
Bà Thẩm nói: “Đúng rồi, xã hội cũ thổ phỉ trông như thế này, không ngờ ở xã hội mới cũng có”
“Nam Khê, cầm túi xách cho anh”, Tây Lĩnh hiển nhiên đã quen với những kiểu bình luận của người khác về mình như vậy, thản nhiên nói.
Tống Nam Khê vứt xẻng đi, vội vàng chạy tới: “Anh Tây Lĩnh, nhìn trong hình anh đã đủ khoa trương rồi, bây giờ nhìn anh còn khoa trương hơn trong hình gấp trăm lần, anh ở trong sa mạc không thật sự trở thành thổ phỉ đấy chứ?”
Vào nhà, còn có thêm Bắc Cương kinh ngạc, răng của hai đứa vẫn còn ê nên không ăn được cái gì, mặt mày ủ dột uống nước mì. Cốc Đông ngẩng đầu nhìn lên, phun hết cả nước trong miệng ra: “Anh Tây Lĩnh của em đẹp trai nhất thế giới, không có người thứ hai”
Dĩ nhiên, là con trai của Tống Thanh Sơn, có loại đàn ông nào mà chưa gặp qua.
Bắc Cương lập tức thích bộ râu của Tống Tây Lĩnh. Anh trai dùng kéo cắt râu, nó gom hết chỗ râu bị cắt của Tống Tây Lĩnh cất đi. So với Lý Thừa Trạch, dù sao đây là người có cùng huyết thống nên lập tức nó yêu anh trai mình ngay, bận bịu đi lục túi du lịch của Tống Tây Lĩnh.
Tống Thanh Sơn đợi con trai từ sớm, dĩ nhiên mọi chuyện đã sắp xếp xong.
"Bộ phận điều tra hiện tại đã được đổi tên thành Bộ An ninh Quốc gia. Hàn Giang gần đây phụ trách các vấn đề an ninh quốc gia, hôm qua ba đã gặp anh ta. Có lẽ chúng ta không chỉ theo dõi sát Ito mà còn phải để ý một đám lớn nhà báo nước ngoài. Thừa Trạch đã cài máy nghe lén ở sofa của Ito nhưng đến giờ vẫn chưa được kích hoạt, cái đó con phải nghĩ cách”, Tống Thanh Sơn nói.
Tống Tây Lĩnh cầm mẫu máy nghe lén lên xem, đây là loại cũ được sản xuất tại Liên Xô, nó hoàn toàn khác với thiết bị của Mỹ mà họ đang sử dụng bây giờ, nó phải nghiên cứu lại.
Tuy nhiên, trong túi của nó có sổ ghi chép của Nhiếp Bác Chiêu. Sự tỉ mỉ và tinh lực của kỹ sư Nhiếp là dù bận rộn như vậy, ông vẫn giành thời gian để viết về lịch sử phát triển của những thiết bị này.
Tắm gội, cạo râu xong, vốn là phải đến một tiệm cắt tóc để chỉnh trang lại mái tóc nhưng Tô Hướng Vãn đi ra ngoài một vòng, bình phẩm một hồi về tay nghề cắt tóc của những người thợ trong thành, cuối cùng quyết định tự mình cắt tóc cho Tống Tây Lĩnh.
Dĩ nhiên trong mắt Nam Khê và Cốc Đông, Tây Lĩnh trở về phải mặc khôi giáp, cầm trường thương oai phong diễu một vòng trước mặt Mậu Phương Phương, để Mậu Phương Phương biết mắt mình đã bị mù đến mức nào.
“Mẹ, tay nghề của mẹ chỉ cắt được tóc của con và Bắc Cương thôi, tóc anh thì nên để thợ cắt tóc làm, mẹ đừng cắt hư tóc của anh”, Cốc Đông nhìn Tô Hướng Vãn cầm dao cạo trên tay, rất lo lắng.
Lòng hiếu thắng của Tô Hướng Vãn bị đẩy lên cao hơn Cốc Đông và Bắc Cương ngàn vạn lần: “Đầu các con gọi là gọt tóc, hôm nay mẹ phải dùng kỹ năng cắt tóc hơn 10 năm của mình cho anh em các con thấy, Tây Lĩnh sẽ có một kiểu đầu đẹp trai như thế nào”
Vẫn là đầu bằng, đỉnh đầu hơi cao, Tô Hướng Vãn khéo léo dùng dao cạo hai đường chéo ở thái dương bên trái. Nhìn tiểu tử này xem, sống mũi cao, gầy, hai mắt sâu, da ngăm màu đồng, cánh tay để trần, dáng vẻ, phong thái vô cùng đẹp của người từng đi lính.
Cốc Đông mang bộ âu phục hôm qua đã được là ủi tới, cả nhà nhìn Tống Tây Lĩnh mặc quần áo.
Mọi người đoán rằng, khi Tống Tây Lĩnh mặc bộ đồ này vào sẽ cảm thấy mất tự nhiên, nhất định sẽ đòi đổi.
Nếu thế, dù bề ngoài có đẹp trai nhưng khí thế vẫn chưa đủ.
Nhưng không nghĩ đến, Tống Tây Lĩnh thay quần áo xong, cầm máy tính xách tay của thầy, cùng Tống Thanh Sơn ngồi một chỗ nghiên cứu nhiệm vụ. Đối với quần áo của mình rộng hay chật, đẹp mắt hay khó coi, nó không hề để tâm đến.
“Mẹ, mẹ biết không, bộ dạng này của anh Tây Lĩnh là lời giải thích sống động về cái gì gọi là quần áo. Mẹ mặc cho anh ấy cái gì anh ấy cũng đều không bị dao động, thế nhưng chính kiểu này mới thật đẹp trai”, Cốc Đông lại múc một chén canh uống ừng ực.
Dĩ nhiên giữa mùa hè ở tứ hợp viện, dưới bóng cây hồng, hai cha con một người mặc quân phục, một người mặc âu phục ngồi cùng nhau nghiên cứu, thảo luận làm sao tiếp cận, nghe lén Ito, điều tra rõ mục đích của hắn, dáng vẻ làm việc đó thật đẹp trai, Tô Hướng Vãn chỉ hận không có máy chụp hình để ghi lại hình ảnh này.
Người như Ito đã muốn làm thì nhất định phải là chuyện lớn, sau lưng khẳng định phải có chỗ dựa, không biết kẻ đó là ai nhưng nhất định phải tìm được hắn.
Còn Tô Hướng Vãn đang bận gọi mấy đứa trẻ, thay quần áo cho chúng, còn phải gọi xe, sau đó đến nhà ông Thẩm hỏi thăm sức khoẻ.
Bọn họ cũng sống cùng trong khu Thạch Cảnh Sơn, nhưng trời nóng quá nên phải tìm xe.
“Định đi bên Tổng bộ tham mưu bên kia à?” bà Thẩm vội nói: “Để cháu gái tôi đưa mọi người tới, hôm nay vừa lúc nó qua bên đó đưa ít đồ”
Các bà cô ở Thạch Cảnh Sơn cũng ồn ào náo nhiệt không kém khu Triều Dương, bà cụ vừa nói vừa nhìn vào trong sân nhà Tô Hướng Vãn: “Tên thổ phỉ nhà cô là ai vậy, đi đâu rồi? Vừa vào cửa đã không thấy đâu”
Tô Hướng Vãn kéo bà lão, chỉ vào dưới gốc cây hồng: “Là cái đứa mới cắt tóc, tắm gội, ngồi đọc sách kia kìa”
Bà lão nhìn một cái rồi kêu lên: “Tinh Nguyên, đâu mất rồi? Chẳng phải con nói đưa xe lăn sang bên kia à, nhanh lên, chỗ này có mấy người, tiện đường đưa họ đi cùng luôn”
Tô Hướng Vãn còn đang suy nghĩ, Tinh Nguyên, chắc là một thằng nhóc con.
Kết quả cỏ đầu tường lay động một cái, một cô gái mặc quần yếm xanh từ sân viện bên cạnh đi ra, hùng hùng hổ hổ nói: “Con phải nói, Tần Hà cùng Thẩm Liệt Anh chính là hai kẻ rảnh rỗi thích đi gây chuyện. Bác con trúng gió, giờ không còn biết gì, ba ngày hai lượt, không phải gọi con sang tắm rửa, giặt tã thì cũng là đi sửa xe lăn. Con mà nói vài câu, lập tức bà ta nói Thẩm Tam Cường có được như hôm nay tất cả đều là nhờ bác hỗ trợ. Nếu thật như vậy, thà con đưa bác về nhà hầu hạ còn tốt hơn, nhưng họ lại không chịu, không hiểu là cái kiểu gì”
“Được rồi được rồi, đừng nói chuyện xấu trong nhà trước mặt người ngoài”, bà cụ Thẩm vội vàng nói.
Tô Hướng Vãn nhìn một cái, biết ngay cô gái này là ai: “Cô gái, cô là Thẩm Tinh Nguyên đúng không? Thẩm Tinh Hoả là gì với cô?”
“Anh tôi, sao vậy, dì biết anh ấy à?” Thẩm Tinh Nguyên cười nói.
Tô Hướng Vãn nhìn kỹ cô gái này, đoán chừng làm việc ở Thủ Cương, trên người vẫn còn dính chút dầu mỡ chưa rửa sạch. Cô hẳn làm việc trong xưởng, nữ sinh khoa kỹ thuật hiếm thấy, nhìn có vẻ tính tình rất thoải mái. Gương mặt rất xinh đẹp, so với cô nàng mặt tròn Mậu Phương Phương bình thường, phổ thông thì cô ấy xinh hơn gấp nhiều lần.
“Nếu tôi đoán không sai, cô cũng phải đi thăm lão Thẩm, vậy thì tốt quá, cho cả nhà chúng tôi cùng đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Thẩm Tinh Nguyên không nói gì, chốc lát sau đã vang lên tiếng động cơ rầm rầm, cô ấy lái một chiếc xe jeep ra khỏi sân: “Đi thôi”
Thẩm Tinh Nguyên, em gái Thẩm Tinh Hoả, tên của hai anh em đến từ câu tinh tinh chi hoả, tức là một đốm lửa nhỏ có thể làm cháy cả cánh đồng.
Thẩm Tinh Hoả đã từng cố chấp muốn giới thiệu em gái mình cho Lý Thừa Trạch.
Ngày hôm qua bà cụ Thẩm vừa nhìn thấy Lý Thừa Trạch, mặc dù không quen biết nhưng đã muốn giới thiệu cho cháu gái mình vì nhìn thấy nó là người tốt, không ngờ lại bị bỏ lỡ.
Đại thủy trùng liễu Long vương miếu, nhất gia bất nhận nhất gia nhân*, Tô Hướng Vãn lúc mua nhà không hề nghĩ rằng mình lại là hàng xóm của Thẩm Tam Cường, chỉ có thể nói, sân viện này rất tốt.
(*Đại thủy trùng liễu Long vương miếu, nhất gia bất nhận nhất gia nhân là một câu thành ngữ nổi tiếng, thường được dùng để giảng hòa, làm dịu đi sự căng thẳng khi hai người quen biết hoặc cùng chung mục tiêu nhưng vô tình xảy ra xích mích)
Tống Thanh Sơn cùng Tống Tây Lĩnh chuẩn bị đến khách sạn Kiến Quốc, nơi này cũng cách khá xa nên thuận tiện nhờ Thẩm Tinh Nguyên chở đi.
Thẩm Tinh Nguyên cũng đã nghe nói về Cốc Đông nhưng chưa từng gặp mặt, hai đứa cũng coi như là chị em họ.
Nhưng dù sao thì khoảng cách cũng xa, Thẩm Tinh Nguyên nhìn Cốc Đông, Cốc Đông siết chặt nắm đấm, Thẩm Tinh Nguyên liền quay đầu đi, thầm nghĩ, hứ, lại là một tiểu tử ngốc giống Thẩm Tinh Hoả, chỉ cậy vào sức mạnh.
Người cuối cùng đi ra khỏi nhà là Tống Bắc Cương, Thẩm Tinh Nguyên thấy thằng nhỏ này hình như có vấn đề.
“Dì Tô, thằng bé nhà dì hôm qua không có nhiều lông tóc như vậy, hôm nay nó bị sao thế?” Thẩm Tinh Nguyên nói.
Tô Hướng Vãn bận rộn từ sáng sớm, không để ý đến Tiểu Bắc Cương, sau khi mặc quần áo cho nó xong thì đẩy nó ra ngoài tự chơi để vệ sinh cá nhân, lúc này thậm chí cô còn không quay đầu lại, nói: “Thằng bé ngoan lắm, không phải lo cho nó”
“Nó không thể có râu dài như vậy được, râu từ đâu ra thế?” Thẩm Tinh Nguyên lại nói.
Tô Hướng Vãn quay đầu lại, tức muốn thăng thiên, Tiểu Bắc Cương lấy râu bị cắt của anh dán đầy lên đầu và miệng mình.
“Thằng bé kinh tởm này, vứt đi nhanh”, Tô Hướng Vãn ăn mặc đẹp, còn mang một cái hộp rất nặng, không có tay để bế Bắc Cương, cô đá Tống Thanh Sơn một cái: “Nhanh lên, rửa ráy sạch sẽ cho con trai anh, nếu không mấy người tự đi bộ, không cho lên xe”
Tống Thanh Sơn xốc con trai lên, hai tay Bắc Cương đều lấm lem, miệng bôi đầy râu nhìn rất hài hước. Thằng nhóc nhe nanh múa vuốt muốn cho ba nhìn xem râu của mình có bao nhiêu hung dữ.
Trong sân của Bộ Tổng tham mưu, nhà họ Thẩm.
Thẩm phu nhân Tần Hà đang tự mình xuống bếp nấu ăn.
Nhìn đồ vật trên bàn, nhà này hẳn vừa mới chiêu đãi khách quý nhưng lúc này khách quý đã rời đi.
Mậu Phương Phương cũng ở đó. Dẫu sao cô ta cùng Thẩm phu nhân bây giờ đã cùng một hội không thể tách rời, ông Thẩm bị trúng gió nằm trên giường như người thực vật, mặc cho bọn họ định đoạt.
“Phương Phương, chẳng phải cô quen biết Hàn Cốc Đông sao, nhanh ra cửa đón đi. Lần này tôi tự mình xuống bếp, cô nhìn xem, tôm hùm, bào ngư mập không, chờ Thẩm Tam Cường quay về, chúng ta phải tìm biện pháp giành được Cốc Đông”, Thẩm phu nhân bận rộn trong bếp, nói.
Trong ấn tượng của Mậu Phương Phương, Cốc Đông chỉ là một thằng nhỏ ngốc suốt ngày chỉ biết đòi ăn và nhe nanh múa vuốt cắn người. Khi còn bé, nếu không phải cô ta chủ động rút lui, đoán chừng nhà họ Tống đã nhận nuôi cô ta, đuổi cổ thằng kia đi.
Lúc đó Mậu Phương Phương có mắt nhìn, phát hiện Hầu Thanh Diệu có thể quay về Bắc Kinh nên đã đi theo Hầu Thanh Diệu. Rõ ràng cuộc sống của cô ta hiện nay tốt hơn nhiều so với Cốc Đông.
Cho nên cô ta rất vui vẻ đi ra bên ngoài cổng khu Tổng tham mưu.
Thẩm Tinh Nguyên không đi khách sạn Kiến Quốc, nhưng cô gái này rất phóng khoáng, đến nơi thì xuống xe, cũng không để cha con Tống Thanh Sơn bắt xe khác, vỗ vỗ vào vô lăng nói: “Để xe cho hai người, xong việc thì qua Tổng tham mưu đón chúng tôi là được”
Sự cởi mở phóng khoáng này giống như gió tây bắc vậy.
Tống Thanh Sơn định bước xuống thì Tống Tây Lĩnh giữ lại: “Ba ngồi đó đi, để con lái xe”
Xuống xe, Tống Tây Lĩnh cởi cúc áo sơ mi đang siết lại làm nó hơi khó chịu, cởi thêm cúc áo âu phục, cử động đôi chân thon dài, lắc lắc cổ tay, trên tay nó vẫn là chiếc vòng thép của Mậu Phương Phương gửi cho nó.
Dĩ nhiên Mậu Phương Phương nhìn thấy nó xuống xe, nhưng không nhận ra chàng trai mảnh dẻ, văn nhã, nội liễm, đẹp trai đến loá mắt người khác này chính là người bạn trai bị cô ta bỏ rơi, đang đào giun trong sa mạc, Tống Tây Lĩnh.
Cô ta vẫn còn đang nhìn đông nhìn tây, chờ Hàn Cốc Đông.