“Không có tivi to, không tốt”, Bắc Cương đi vòng vòng trong sân viện, hạ một câu kết luận.
“Như thế nào là không tốt? Giường kia là anh lắp, sàn gạch này là anh dành thời gian để lát, trong ngoài sân viện đều một mình anh thu dọn, anh cảm thấy rất tốt” Lý Thừa Trạch không vui, giữ chặt thằng nhóc, định hái một quả hồng trong sân cho nó.
Bắc Cương dù sao cũng cảm thấy sân viện này không tốt, hơn nữa xem tivi màu cỡ lớn nửa tiếng ở chỗ Ito, thằng nhóc này đã bị chủ nghĩa tư bản ăn mòn: “Em muốn xem tivi lớn”
“Chờ anh có tiền anh mua cho”, Lý Thừa Trạch dỗ dành.
Bắc Cương không biết chuyện kiếm tiền không dễ dàng, đưa tay ra: “Đưa tiền cho em, em tự mua”
Lý Thừa Trạch đưa cho nó 50 xu, bảo Cốc Đông dẫn nó ra ngoài mua đồ ăn. Bắc Cương cầm 50 xu hùng dũng bước ra cửa.
Sân viện này lúc mua còn ở bên rìa thành phố, nối với 3 sân viện còn lại, ai ngờ chỉ vài năm sau, người ta đến ở đầy xung quanh, đều là những khu dân cư lớn, tứ hợp viện này lại trở nên nổi bật.
Bên ngoài có cửa hàng, Cốc Đông dẫn Bắc Cương đi mua tivi lớn.
Tống Nam Khê đang sắp xếp túi du lịch cho Lý Thừa Trạch, lẩm bẩm: "Những chiếc tất này không cùng đôi với nhau, không thể vứt đi sao?"
Đột nhiên ngẩng đầu lên, Lý Thừa Trạch đang ngồi bên giường, hai tay đút trong túi quần.
Da của Tống Nam Khê đủ trắng nhưng cô luôn ghen tị với làn da của Lý Thừa Trạch, vừa trắng vừa cao gầy, bộ dạng như muốn trêu ghẹo, nhìn thôi cũng khiến người ta sợ hãi.
Vỗ vỗ xuống giường, Lý Thừa Trạch hỏi: “Giường này có thoải mái không?”
“Rất thoải mái, không mang phong cách tây nhưng rất đẹp”, Tống Nam Khê nói.
Lý Thừa Trạch đột nhiên sát lại gần, mắt sáng lên: “Đây là giường của em, em không phát hiện ra sao, cái giường đẹp nhất này là anh làm”
Nam Khê không chú ý cái này, chỉ nói: “Mai diễn tập diễu binh rồi, bệnh thần kinh của anh đã ổn chưa?”
Với sự đồng ý ngầm của Tống Thanh Sơn, lá gan của Lý Thừa Trạch cũng đã lớn hơn, nó sát lại gần hơn nữa, thần thần bí bí nói: “Nếu em không tin thì em hôn anh một cái, đoán chừng tối nào anh cũng sẽ ngủ được”
“Thật hả?” Nam Khê đưa tay che miệng, bộ dạng kinh ngạc: “Vậy sao anh không nói sớm? Anh nói sớm thì tối nào em cũng hôn anh một cái”
“Em thử xem”, Lý Thừa Trạch sát lại gần, dĩ nhiên đoán chừng 50 xu đó đã có thể mua được 2 tiểu tử kia, hơn nữa ba mẹ đều không có nhà, lúc này nó rất táo bạo.
Nam Khê trịnh trọng hôn một cái lên trán Lý Thừa Trạch, sau đó nói: “Thế nào, anh ngủ một cái cho em xem đi”
Lý Thừa Trạch tự nhủ, đây là Tống Nam Khê chủ động hôn mình, không liên quan đến mình.
Nó nằm lên giường, tay duỗi hai bên bắt đầu giả vờ ngáy, sau đó mở mắt ra: “Vừa rồi là ngủ thật, nếu em chịu hôn môi anh, anh bảo đảm đêm nay ngủ một mạch đến hừng đông”
Vì sao gọi là chuyện luyến ái? Lén lút hôn một chút, gần bên nhau một chút, nói chuyện phiếm một chút, đại khái như vậy gọi là chuyện luyến ái.
Tống Nam Khê vỗ nhẹ Lý Thừa Trạch nằm xuống, nó nằm sấp lên trên, nhẹ nhàng hôn lên môi. Hai người vừa hôn nhau thì bên ngoài hừ một tiếng: “Chuyện mập mờ lớn như vậy mà anh chỉ cho có 50 xu”
Một Cốc Đông, một Bắc Cương, không biết đã nhìn bao lâu.
Mỗi đứa cầm một cây kem lớn trong tay, Bắc Cương còn có thêm một bịch hạt dưa ngũ vị hương, miệng đang nhai kẹo cao su thỏ trắng thổi bóng, đứng bên ngoài cửa sổ kính nhìn vào.
Nam Khê nhảy dựng lên, hất hai bím tóc chạy mất.
Lý Thừa Trạch còn phải v**t v* hạ cơn giận của hai thằng nhóc, rút từ trong ví ra 2 đồng đưa cho Cốc Đông nói: “Ngàn vạn lần không được nói với ba, số tiền này đủ không?”
“Anh phải giúp em làm bài tập”, Cốc Đông hợp lý hợp tình nói: “Nếu không phải vì anh, lần này em đã có chuyến đi chơi vui vẻ rồi, cũng không có nhiều bài tập như vậy”
Lý Thừa Trạch buộc phải giúp Cốc Đông làm bài, rút cây bút máy bẩn bẩn của mình ra nói: “Chẳng phải chỉ làm bài tập thôi sao? Mang hết vở ra đây, tin không, tối nay anh làm hết luôn cho em”
“Em biết anh Thừa Trạch là giỏi nhất, viết nhanh đi”, Cốc Đông cầm 2 đồng, cõng Bắc Cương trên lưng nói: “Đi, anh mua thêm cho em mấy viên kẹo”
“Không được nói cho ba mẹ”, Lý Thừa Trạch nói: “Hàn Cốc Đông, em mà dám nói, anh đánh nát mông em”
Đương nhiên vì để che giấu ba mẹ, dù ngày mai phải đi tập duyệt binh, Lý Thừa Trạch vẫn phải cắn răng làm bài tập cho Cốc Đông.
Cốc Đông cùng Bắc Cương hung hăng nhai kẹo cao su thỏ trắng, nhìn chằm chằm ông anh mắc sai phạm. Một xu 1 viên kẹo, bọn nó mua 20 viên, có thể nhai từ sáng sớm đến tối thui.
Tống Thanh Sơn đi cùng Tống Đại Hoa và ông Tống đến Bệnh viện quân y Tuyên Thành để khám.
Tô Hướng Vãn một mình đến đến Cục Quản lý Công nghiệp Thực phẩm của Bộ Công nghiệp nhẹ để nộp tài liệu.
Tất nhiên, cô đã chuẩn bị tài liệu từ lâu. Hàn Minh và Lý Dật Phàm vì để giành được chỉ tiêu sản xuất sữa bột cũng đã chạy vạy rất nhiều.
Hôm nay, Cục Quản lý Thực phẩm nhận tài liệu, đây chỉ là khởi đầu. Sau khi thu xong tài liệu, ai có quan hệ thì chạy quan hệ, ai có người quen thì chạy người quen, trước khi đấu giá, mọi người đều như bát tiên vượt biển, phô diễn thần thông của mình.
Việc nộp tài liệu diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi. Dù sao thì kiếp trước Tô Hướng Vãn cũng làm về nhân sự, kết nối với chính phủ là chuyên môn của cô. Có rất nhiều người đến nộp tài liệu, người gây chú ý nhất chính là Thẩm phu nhân.
“Cái gì mà tài liệu của tôi không đầy đủ? Có muốn tôi gọi điện cho Bộ trưởng của cậu không?” trong đám đông, giọng bà ta đặc biệt sắc nhọn.
Nhân viên công tác đang nhỏ giọng giải thích: “Đồng chí, đây là tài liệu cơ bản, nếu bà không nộp đầy đủ, chúng tôi cũng không có cách nào”
“Đó là việc của cậu, nếu cậu không nhận tài liệu, tôi lập tức gọi điện thoại cho Bộ trưởng”, Thẩm phu nhân đập tài liệu lên bàn, ngạo mạn đi ra ngoài.
“Ô, đây không phải Tô Hướng Vãn sao? Thế nào? Nuôi dưỡng cháu ngoại tôi không tồi đi?” ra khỏi văn phòng, Thẩm phu nhân cao ngạo nói.
Bà ta thân phận cao như vậy nhưng lại một mình tới đây giành chỉ tiêu, đoán chừng là rất rất thiếu tiền rồi.
Tô Hướng Vãn nói: “Rất tốt, trắng trẻo béo mập”
Thẩm phu nhân lại cười, cố ý bước lên đi trước Tô Hướng Vãn.
Đương nhiên Tô Hướng Vãn không có thời gian cãi nhau với bà ta, cô còn bận phải đi bán đồng hồ.
400 chiếc đồng hồ nhập khẩu từ Liên Xô, chất lượng không phải bàn, giờ chỉ cần quan tâm một cái bán được bao nhiêu tiền.
Người cô tìm là thím hai của Cốc Đông, Tô Mẫn, làm việc tại Bệnh viện Tuyên Thành, chỗ mà Tống Thanh Sơn đưa ba đến khám bệnh.
Vừa vặn có thể bán đồng hồ, vừa thăm ba chồng nên Tô Hướng Vãn đã đến đây.
Người có thể giúp Tô Hướng Vãn bán hàng chính là thím hai của Cốc Đông, Tô Mẫn, hiện là chủ nhiệm khoa ngoại tổng hợp Bệnh viện Tuyên Thành.
“Hầu hết đồng hồ mà mọi người trong bệnh viện này sử dụng đều là do tôi giới thiệu cho cô, từ hình thức đến chất lượng đều tốt, cái không tốt duy nhất là nó không chịu hỏng. Nhiều năm như vậy, cô nhìn xem, đồng hồ của tôi không hề hỏng, mọi người đều nói đùa rằng nó không hỏng thì nhà máy đồng hồ không phá sản mới là lạ”, Tô Mẫn cười nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Đúng vậy, bởi vì nó tốt, nó bền, có thương hiệu nên tôi mới đến tìm cô. Cô có biết bệnh nhân nào làm việc ở cửa hàng bách hóa hay trung tâm thương mại không? Chúng ta có thể bán một lô đồng hồ với giá 150 đồng một chiếc, tôi sẽ trả cô 30 đồng. Thế nào?"
Bác sĩ là nghề biết nhiều người nhất trong xã hội này. Tất nhiên, lời nói của họ đáng tin. Hơn nữa, Tô Mẫn tính tình hào sảng và có nhiều bạn bè, nhờ cô bán đồng hồ là hoàn hảo.
Tô Mẫn nghĩ nghĩ và nhận ra rằng, đúng là cô có biết một người bán đồng hồ ở phố Vương Phủ Tỉnh.
“Cô phải chắc chắn đấy, nếu muốn tôi đẩy mạnh tiêu thụ ra bên ngoài, cô phải trả tôi 20 đồng một cái”, Tô Mẫn nói xong, không cần Tô Hướng Vãn đưa đồng hồ mẫu, trực tiếp nói: “Chờ tôi, sau giờ làm tôi sẽ đến cửa hàng của người đó để nói chuyện”
Cứ như vậy, vấn đề đồng hồ đã được giải quyết.
Ông Tống lần đầu nằm viện, đương nhiên phải mất một ngày khám toàn diện để xác định nguyên nhân gây bệnh, chuyện đó khá là phiền toái. Tô Hướng Vãn nghe nói phải nhập viện, chưa kịp bước vào thì đã nhìn thấy Tống Thanh Sơn đang cùng một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, đẹp trai đầy vẻ tức giận đi xuống cầu thang. Hai người đang nhe nanh múa vuốt, không biết nói chuyện gì với nhau.
Người nước ngoài kia được người khác tới đón, cả hai cùng nhau lên xe, Tống Thanh Sơn nhìn thấy Tô Hướng Vãn từ xa, vẫy vẫy tay với cô.
Tô Hướng Vãn không nhớ là Tống Thanh Sơn lại quen một người nước ngoài nào, nhất là tóc vàng mắt xanh lại đẹp trai ngời ngời như thế.
Cô lên lầu, định thăm ông Tống và Tống Đại Hoa một chút, không ngờ lại gặp Mậu Phương Phương ở đây.
Hiển nhiên, Mậu Phương Phương sau khi thăm ông Tống đã cố tình ở lại đây để đợi cô.
“Dì Tô, thật sự xin lỗi dì. Cháu phải nói với dì là cháu vẫn nhớ lời hứa, quay lại Trung Quốc làm việc, đền đáp quốc gia. Nhưng giữa cháu và Tây Lĩnh, giữa chúng cháu có điểm bất đắc dĩ, ngàn vạn lần xin dì đừng vì chuyện này mà oán cháu, oán giận mẹ cháu”, Mậu Phương Phương vừa nhìn thấy Tô Hướng Vãn thì nói liền một tràng.
Đúng vào giờ tan tầm, Tô Hướng Vãn định vòng qua cô ta để đi lên lầu thì đột nhiên Mậu Phương Phương quỳ xuống: “Dì Tô, xin dì, ngàn vạn lần tha thứ cho cháu, cũng đừng trách móc mẹ cháu được không?”
“Thế này gọi là gì, cô gái, có phải thói quen của người Nhật Bản các người là quỳ xuống khi gặp người khác à? Tôi với cô có quan hệ gì mà cô phải lạy tôi?” Tô Hướng Vãn nói.
Kết quả là cô vừa mới duỗi tay ra, Mậu Phương Phương đã nắm chặt lấy: “Nếu dì không tha thứ, bản thân cháu cũng không thể tự tha thứ cho chính mình”
Đây là lần đầu tiên Tô Hướng Vãn đụng phải cái thứ mềm nhũn như Mậu Phương Phương này, càng giận hơn là cô đang vội lên lầu, vừa đẩy Mậu Phương Phương ra thì có một thanh niên từ trong góc phòng đi ra, lười biếng nói: “Dì Tô, đừng cố ép cho hai người họ nữa đi. Phương Phương trước đây cũng chỉ ăn 2 que kem của Tây Lĩnh mà thôi, bà không thể vì hai cây kem đó mà làm khó Phương Phương được”
Mậu Phương Phương đương nhiên hài lòng với bạn trai mới của mình, cảm thấy vượt xa Tống Tây Lĩnh, có ba là phó tư lệnh quân khu Tần Châu, làm bộ đẩy Trương Kiến Thiết ra: “Kiến Thiết, đây là chuyện của em và dì Tô, anh đừng xen vào, đứng sang một bên đi”
Trương Kiến Thiết cùng Thẩm phu nhân là bạn tốt, đương nhiên giọng điệu cũng không khác gì nhau: “Được a, lúc trước nhà Phương Phương có nhiều vàng thỏi, Viên đại đầu, tất cả đều giữ trong nhà tham mưu Tống và chủ nhiệm Tô. Xã hội đã thay đổi, tài sản của người khác không thể tùy tùy tiện tiện im im giữ lấy như vậy được nha, chủ nhiệm Tô, bà thấy tôi nói có đúng không?”
Vốn dĩ muốn đi thăm ông Tống, lại đang ở bệnh viện nên Tô Hướng Vãn định nhẫn nhịn cho qua, nhưng không ngờ Mậu Phương Phương cùng Trương Kiến Thiết này, kẻ đấm người xoa, vẫn là nhắm tới chỗ tài sản kia của Mậu Kỳ Niên.
“Mậu Phương Phương, chuyện giữa cô và Tây Lĩnh chỉ là hai cây kem thôi sao?” Tô Hướng Vãn kéo Mậu Phương Phương lại chất vấn.
……
“Nó vì lo học phí cho cô mà làm đồ thủ công để bán đến bị thương cả tay, không vào được Đại học Kỹ thuật Quốc phòng. Nó vì cô mà tiết kiệm từ ăn uống đến quần áo, lo toàn bộ học phí, tiền tiêu cho cô. Nó đã vì cô bỏ ra bao nhiêu tiền, cái này trong lòng cô biết rất rõ”
“Chủ nhiệm Tô, bà không thể nói như vậy. Sự thật là bây giờ Tống Tây Lĩnh đang đi đào giun trong sa mạc, bà không thể yêu cầu một cô gái xinh đẹp như Phương Phương phải vào sa mạc đào giun với hắn đi”, Trương Kiến Thiết giang hai tay ra nói.
Về phần Mậu Phương Phương, ngoài khóc ra thì cũng chỉ có khóc, nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn nửa ngày rồi nói rất rõ ràng: “Ân tình của mọi người cháu đều nhớ rất rõ, nhưng dì Tô, Tây Lĩnh không chịu phấn đấu, tranh giành, cháu không còn cách nào khác, thật sự”
Tống Tây Lĩnh không chịu phấn đấu?
Tô Hướng Vãn thầm cười lớn trong lòng, phải biết bây giờ, Tống Tây Lĩnh là đứa con mà cô tự hào nhất.
Sau lễ duyệt binh, nhà nước tổ chức buổi họp báo quốc tế, là đại diện cho ngành dầu mỏ, Tống Tây Lĩnh sẽ tham dự thay mặt cho người thầy Nhiếp Bác Chiêu của mình.
Chuyên gia chuyên nghiệp trong ngành dầu mỏ trẻ tuổi như Tống Tây Lĩnh đoán chừng sẽ gây chấn động quốc tế, nhưng Mậu Phương Phương lại nói nó không chịu phấn đấu.
Vốn định cãi lại vài câu, nhưng rồi Tô Hướng Vãn không cả lên lầu, đi thẳng ra ngoài bắt xe tới Vương Phủ Tỉnh.
Lần này thế nào cô cũng phải làm cho Thẩm phu nhân, Ito, Mậu Phương Phương cả Trương Kiến Thiết, những kẻ trong mắt chỉ có tiền, những năm 80 vẫn còn thân cận với Nhật Bản vì lợi ích tiểu nhân sáng mắt ra nhìn xem cái gì gọi là giành vinh quang cho đất nước.
Đi dạo Vương Phủ Tỉnh nửa ngày, Tô Hướng Vãn gần như tiêu hết tiền tiết kiệm của mình, mới nặng nhọc kéo lê đôi chân cùng mấy túi quần áo lớn đi về nhà.
Đương nhiên, hai thằng nhóc kia đứng ngay ngoài cửa chờ Tô Hướng Vãn
"Mẹ, con đói" Bắc Cương nói.
Cốc Đông nói: "Mẹ, trong nhà xảy ra chuyện lớn."
Nhưng vừa ngửi thấy mùi thơm, ý định cáo trạng đã thay đổi thành: “Mẹ, mẹ mang về đồ ăn ngon gì vậy?”
Tô Hướng Vãn giơ cái túi nilon lên nói: “Đoán thử xem”
Bắc Cương không biết, chỉ lo mở túi, Cốc Đông giống như chiếc máy tính, chỉ cần lưu trữ được trí nhớ thì sẽ không bao giờ biến mất. Hơn nữa mũi của nó giống như radar, ngửi một cái là đoán chuẩn xác.
"Gà rán kiểu Mỹ, thịt tẩm bột rán thôn Đạo Hương, con nói đúng không?” nó giằng lấy cái túi, không cả bước vào nhà, cùng Bắc Cương mở túi ngồi ăn ngay dưới gốc cây táo ở ngoài cổng.
“Hàn Cốc Đông, không đưa em trai đi rửa tay thì tối nay đừng mong được ăn gì hết”, Tô Hướng Vãn lớn tiếng nói.
Tứ hợp viện có đường ống nước máy được lắp ngay ngoài cửa, mà Cốc Đông dạy Bắc Cương chính là kiểu rửa mặt như mèo. Trong khi Cốc Đông tự rửa mặt, Bắc Cương chỉ tay vào má nói: “Hôn một cái”
“Con hôi rình, mẹ không hôn con”, Tô Hướng Vãn nói.
Bắc Cương viện lý do: “Chị Nam Khê được anh trai hôn, con cũng muốn hôn”
Cốc Đông sợ hãi, giơ tay bịt miệng Bắc Cương: “Không được nói bậy, chúng ta đã nhận được kẹo cao su rồi, không thể nói lung tung”
Nhưng chuyện này có thể qua mắt được Tô Hướng Vãn sao? Cô xách một đống lớn túi quần áo mang vào phòng ngủ, vén rèm phòng Lý Thừa Trạch lên, thằng nhãi heo rừng kia còn đang múa bút thành văn làm bài tập cho Cốc Đông.
“Là anh đã hôn chị gái”, Bắc Cương không hề hồ đồ, đứa nhỏ 2 tuổi đã biết cáo trạng, mồm mép rất nhanh nhẹn.
Lý Thừa Trạch làm sao có thể đoán được là nó mua chuộc được thằng lớn xong lại bị Tiểu Bắc Cương 2 tuổi bán đứng.
Như bị điện giật, Lý Thừa Trạch thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên: “Dì Tô, con có thể giải thích, nhưng dì có tin con không?”
Nếu Tống Thanh Sơn biết, chắc chắn sẽ đánh gãy chân nó. Còn Tô Hướng Vãn biết thì thế nào? Lý Thừa Trạch không đoán được.
“Được rồi, phòng bếp này là con dọn phải không? Đến đây chỉ xem con sắp xếp thế nào để dì còn nấu cơm”, không ngờ Tô Hướng Vãn lại không nổi giận.
Lúc Lý Thừa Trạch đi ra ngoài, Bắc Cương phun ra một cái bong bóng, vẫn còn lải nhải gì đó.
Tống Nam Khê không biết chạy đi đâu, Lý Thừa Trạch giống như rón rén đi vào nhà bếp.
Tô Hướng Vãn lấy từ trong túi ra một cái đồng hồ, ném cho Lý Thừa Trạch: “Ngày mai con đi duyệt binh hả?”
“Dạ!”
“Đêm qua có gặp ác mộng không? Có mất ngủ không?” Tô Hướng Vãn không ngẩng đầu, vừa thái lạp xưởng vừa hỏi.
Kỳ thật, đêm qua Lý Thừa Trạch không chỉ gặp ác mộng mà còn nằm mơ thấy mình đã đi sai chân trong lễ duyệt binh. Thậm chí, nó còn mơ thấy nó phẫn nộ tới mức vung lưỡi lê về phía đồng đội của mình.
“Tội phạm chiến tranh thì được thờ phụng trong đền Yasukuni, còn hài cốt của những anh hùng chống Nhật ở đâu không rõ. Đây là cách quốc gia đối đãi với các anh hùng sao? Đây có phải là số phận của những người lính sau chiến trận đẫm máu của đất nước chúng ta không?" Lý Thừa Trạch vung lưỡi lê hét lớn như vậy rồi giật mình tỉnh lại, sau đó mở mắt cả đêm cho đến sáng.
Nó không muốn xin sự giúp đỡ của Ito, cũng không muốn uống thuốc nữa, thầm nghĩ dùng ý chí của mình để chống lại bệnh tâm lý này, cho nên mới muốn Nam Khê hôn nó. Quả thật, nó thấy khi Nam Khê hôn nó, tình trạng của nó sẽ tốt hơn rất nhiều.
“Dì Tô, con thật sự có thể giải thích”, Lý Thừa Trạch vẫn còn nói.
Tô Hướng Vãn mua xúc xích tỏi của thôn Đạo Hương vốn để chuẩn bị cho bữa tối, tự cắt ăn thử một miếng, thấy ngon nên cắt một miếng khác cho Lý Thừa Trạch.
“Con vẫn nghe lén dì và cậu nói chuyện thì hẳn cũng biết chuyện dì nói kiếp trước con là một kẻ buôn m* t**?” Tô Hướng Vãn vừa hỏi vừa nhét miếng xúc xích tỏi vào miệng Lý Thừa Trạch.
Lý Thừa Trạch vội vàng gật đầu: “Biết"
“Kiếp trước con nhìn thấy máu là ngất xỉu, cho nên khi chém người phải lấy một miếng vải che mắt. Đến khi chết rồi, con vẫn không vượt qua được nỗi sợ này. Nhưng bây giờ con không chỉ vượt qua được nỗi sợ máu mà còn có thể ra chiến trường. Thừa Trạch, chỉ cần ý chí của con đủ mạnh, con có thể vượt qua tất cả. Không cần dọa nạt hay lừa gạt Nam Khê, dì không phản đối tự do yêu đương nhưng con bé còn nhỏ, còn phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Nếu con thật sự muốn tốt cho nó, con không nên làm nhiễu loạn tâm trí của nó trong khoảng thời gian này, hiểu không?” Tô Hướng Vãn nói.
Lý Thừa Trạch nhai miếng xúc xích một cách cẩn thận, làm một đại lễ với Tô Hướng Vãn rồi nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Bây giờ con phải đi và cũng đã xác định rồi, trước khi cô ấy vào đại học, con sẽ không khi dễ cô ấy, như thế được không ạ?”
Tô Hướng Vãn lại lấy một gói thuốc từ trong túi ra, nghiêm túc đưa cho Lý Thừa Trạch: “Đây là thuốc an thần dì lấy từ Bệnh viện Tuyên Thành, đựng trong chai Nhân đan này, con có thể mang theo khi tập duyệt binh. Phải nhớ, không ngủ được thì uống 1 viên, nhất định có tác dụng, hiểu không?”
Lý Thừa Trạch cầm chai Nhân đan, cho dù có hoài nghi ai, nó cũng sẽ không bao giờ hoài nghi Tô Hướng Vãn. Nó trịnh trọng chào cô một cái, hành lý đã sắp xếp xong, tiểu tử ngay cả cơm cũng chưa ăn, cũng không chào tạm biệt Nam Khê và Tống Thanh Sơn, lặng lẽ đi ra ngoài, đến chỗ tập kết huấn luyện diễu binh.
Đúng là đứa về đứa đi, đám con trai của Hướng Vãn và Thanh Sơn lưu chuyển không ngừng.
Tô Hướng Vãn phải treo những bộ âu phục mới mua lên, cần phải được là ủi cẩn thận.
Bộ âu phục màu xanh đen cô mua dựa theo chiều cao và cân nặng của Tây Lĩnh, đoán chừng Tây Lĩnh đi xe lửa cũng sắp đến Bắc Kinh rồi.
Vừa tiễn Lý Thừa Trạch đi, cô lại mong đợi Tây Lĩnh trở về.
Mùa hè ở Bắc Kinh đến tối vẫn còn nóng, Nam Khê cuối cùng cũng về. Hóa ra con bé phát hiện cây sơn tra nhà hàng xóm quả rất to, trong khi cây nhà mình quả lại nhỏ, vì thế nó chạy qua hàng xóm để hỏi kinh nghiệm.
Lúc về, nó chưa ngửi thấy mùi thức ăn mẹ nấu, vì thế Nam Khê lấy một cái cuốc, bắt đầu chỉnh sửa lại cây sơn tra ngoài cổng.
Hai đứa Bắc Cương, Cốc Đông đã quá năng động cả ngày, Tô Hướng Vãn nghĩ gà rán kiểu Mỹ và thịt chiên bột hẳn đã nằm hết trong cái bụng tròn xoe của 2 đứa, không ngờ hai đứa vẫn cầm cái túi nilong, chưa ăn mà ngồi ngủ gật dưới gốc cây hồng.
“Cốc Đông, cơm của mẹ chắc phải còn lâu nữa mới xong, sao không ăn gà rán đi?” Tô Hướng Vãn hỏi, bế Bắc Cương lên.
Cốc Đông cầm thịt, mặt ủ rũ, Bắc Cương cười toe toét, chỉ vào hàm răng nhỏ của mình nói: “Mẹ, răng bị hư rồi, không ăn được”
“Thằng bé sao lại không ăn được, Hàn Cốc Đông, con cho nó ăn gì rồi?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cốc Đông chỉ vào răng mình, giơ 2 ngón tay nói: “Hai bọn con hôm nay ăn 40 cái kẹo cao su thổi bóng. Mẹ, con rất muốn ăn gà rán, nhưng răng con nhai kẹo cao su quá mỏi rồi, không thể cắn thịt được nữa. Con cảm thấy đây là báo ứng đi, con đã quá tham lam nên bây giờ không cắn được thịt, mẹ bảo phải làm sao?”
“40 cái kẹo cao su bong bóng, con lấy tiền đâu ra để mua?”
“Vì anh Thừa Trạch hôn Tống Nam Khê, muốn bịt miệng chúng con nên dùng tiền để trao đổi”, Cốc Đông nói.
Tô Hướng Vãn còn chưa kịp nói thật xứng đáng thì Nam Khê bên ngoài hét lên: “Hàn Cốc Đông, có muốn bị lột da không?”