Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 201: Mèo và chuột

 

"Trong Thế chiến thứ II, chiều cao trung bình của đàn ông Nhật Bản chỉ là 1m60. Nhưng sau Thế chiến thứ II, đất nước chúng ta bắt đầu học cách tăng chiều cao từ người Âu và người Mỹ, tức là uống sữa và sử dụng bột thay cho sữa mẹ. Sau đó, chiều cao trung bình của đất nước chúng ta đã tăng 10cm trong 30 năm qua. Vì thế, sữa có một tiền đồ rất rộng lớn, tương lai đất nước chắc chắn sẽ thúc đẩy cái này, đến lúc, bà Tần, nếu bà có được một nhà máy sản xuất sữa do nhà nước chỉ định, bà sẽ là một trong những người giàu nhất nước”, bác sĩ Nhật Bản Ito đang trò chuyện với Thẩm phu nhân trong khách sạn.

Thẩm phu nhân còn mang theo một chàng trai trẻ. Tiểu tử này vóc người không cao, chỉ khoảng 1m65, dáng dấp coi như thanh tú, vỗ đùi nói: “Dì Tần, đúng là như vậy. Nếu lúc đầu không phải cuộc sống chúng ta khó khăn, nếu được uống nhiều sữa hơn thì con đã không chỉ cao 1m65 như bây giờ, đúng vậy không?”

“Con yên tâm, lãnh đạo Bộ công nghiệp nhẹ đều là người quen của lão Thẩm nhà ta, chỉ tiêu sữa bột này nhất định ta sẽ lấy được”, Thẩm phu nhân nói.

Tiểu tử chỉ Thẩm phu nhân nói: “Dì đã nói vậy thì chúng ta lập tức thiết lập dây chuyền sản xuất. Ba con cả đời trong quân ngũ, đời này không trông cậy để phát tài được, chúng ta phải cùng nhau kiếm tiền, dì nghĩ sao?”

Thẩm phu nhân cười nói: “Dĩ nhiên, ba con chỉ có mình con là con trai, lão Thẩm nhà ta không hỗ trợ con thì thật vô lý. Được rồi, chúng ta không quấy rầy tiên sinh Ito và Phương Phương nữa, đi nhanh lên, đoán chừng cả nhà Tống Thanh Sơn sắp đến rồi đó”

Tiểu tử đi ra phòng khách, thấy một cô gái mặt tròn trịa, cắt tóc ngắn đang ngồi trước bàn làm việc viết gì đó.

“Phương Phương, em đi theo tiên sinh Ito học cho tốt nhé, tôi đi trước đây”, tiểu tử này nói.

Mậu Phương Phương không ngẩng đầu, chỉ khẽ ừ một tiếng, nhìn tiểu tử này bước đi, khép sách lại, nhắm mắt thở dài.

Tiểu tử này tên Trương Kiến Thiết, ba nó là tư lệnh quân khu Tần Châu, đang tham gia huấn luyện cho lễ duyệt binh, nhưng tiểu tử này không nhập ngũ, chỉ ở bên ngoài làm ăn.

Nếu Tống Thanh Sơn và Tô Hướng Vãn nhìn thấy nó, chắc chắn sẽ nhận ra nó là con cháu trong đại viện.

Nhưng nó không đợi vợ chồng Tống Thanh Sơn, đi ra khỏi khách sạn.

Tâm trạng của Mậu Phương Phương có thể nói là vô cùng thấp thỏm.

Thật ra thì từ 2 năm trước, nó đã tuyên bố chia tay với Tống Tây Lĩnh, có thể nói, sau khi nó được Trung Quốc cực khổ nuôi dưỡng thành tài, gửi đi du học rồi sau đó phản bội, thân thiết với Nhật Bản, làm việc cho Nhật Bản.

Trong suy nghĩ của cô ta, biên giới quốc gia không quan trọng đến vậy. Cô ta tự lập, tiến lên, muốn một cuộc sống tốt hơn, tiện lợi hơn, hoàn cảnh sống thư thái hơn. Nhưng Tống Tây Lĩnh một mực ở trong sa mạc không chịu ra, mà bản thân nó lại không muốn vào sa mạc, vì thế cô ta tức giận tuyên bố chia tay.

Vốn dĩ Tống Tây Lĩnh từ nhỏ tới lớn luôn thuận theo ý của cô ta, nói gì nghe nấy, từ nhỏ đã tìm mọi cách kiếm tiền cho cô ta đi học, vì thế cô ta đánh cược nói chia tay, Tống Tây Lĩnh sẽ tìm cách được điều về Bắc Kinh để được ở cùng một chỗ với mình.

Nhưng điều Mậu Phương Phương không nghĩ tới là Tống Tây Lĩnh, người luôn nghe lời cô ta lại rất cố chấp trong chuyện này. Hai năm nay, từ khi cô ta tuyên bố nếu nó không chuyển công tác thì chia tay, nó liền không viết một lá thư nào nữa.

Dĩ nhiên cả hai người bọn họ cũng đã ít nhất 10 năm không gặp nhau, bây giờ nghĩ lại, bất quá cũng chỉ là trò đùa của con nít mà thôi.

Trương Kiến Thiết cũng đến từ quân khu Tần Châu, hơi lùn một chút nhưng có năng lực, người cùng không tệ. Tình cờ hai người được bà Thẩm, bạn cũ của Ito giới thiệu, Mậu Phương Phương liền từ từ nói chuyện với anh ta.

Tống Tây Lĩnh bây giờ trông như thế nào, Mậu Phương Phương cũng không biết. Kẹp trong cuốn sách của cô là tấm hình hắn mặc bộ quần áo lao động rộng thùng thình, râu ria tua tủa. Không phải nói Mậu Phương Phương trông mặt bắt hình dong, nhưng bộ dạng kia của Tống Tây Lĩnh quả là lôi thôi, trong khi cô ta đã học xong đại học nữ Đông Kinh, chuẩn bị học tiếp lên cao hơn, quả thật không thể chịu nổi.

Tóm lại, trong lòng cô ta có tiếc nuối, lại có điểm oán trách Tống Tây Lĩnh không hợp tình hợp lý, nhưng đồng thời lại hổ thẹn với vợ chồng Tống Thanh Sơn. Dẫu sao nếu không phải ban đầu bọn họ cứu cô ta, hơn nữa ngầm cho phép Tống Tây Lĩnh giúp mình, cô ta cũng sẽ không có được trình độ học vấn như bây giờ cũng như công việc sắp tới.

Lát nữa vợ chồng Tống Thanh Sơn đến, cô ta không biết phải làm gì.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, cả nhà Tống Thanh Sơn đã bước xuống từ chiếc xe màu vàng bên lề đường.

Đặc biệt mắc cười chính là ai trong gia đình lớn này đều ôm theo hai chậu hoa, giống như thứ đồ có giá trị ngàn vàng vậy.

Tống Thanh Sơn mặc quân trang, mười mấy năm không gặp lại, dáng người vẫn rất tốt, nhưng so với trước có gầy hơn một chút. Người khiến Mậu Phương Phương nhìn không chớp mắt chính là Lý Thừa Trạch, người cao, da trắng, ngũ quan vượt trội, hết sức đẹp trai.

Nó bưng hai chậu hoa, mắt liếc sang Tống Nam Khê bên cạnh, khoé miệng cong lên một cái, tựa như đang cười.

Còn Tô Hướng Vãn, Mậu Phương Phương không nhịn được muốn tặc lưỡi một cái.

Mười năm trước, cô trẻ đẹp, mang theo nét quyến rũ của thiếu phụ. Sau nhiều năm, cô vẫn trẻ đẹp như vậy, đứng cạnh Tống Nam Khê nhìn như hai chị em.

Bọn họ hiển nhiên cũng là lần đầu tiên thấy một khách sạn lớn như khách sạn Kiến Quốc, nhất là mấy đứa trẻ, há hốc miệng ra nhìn.

“Đây là phòng làm việc của tiên sinh Ito phải không, tôi là Tống Thanh Sơn”, từ đại sảnh vang lên giọng của Tống Thanh Sơn.

Mậu Phương Phương vội vàng nói: “Đúng vậy, Tống tiên sinh, tiên sinh Ito đang đợi ông”

Còn Ito, giáo sư đại học nữ Đông Kinh, chuyên gia về thần kinh học, cũng đã đợi Tống Thanh Sơn từ lâu. Ông ta khá thấp, chỉ cao 1m6, còn mập, mặc âu phục nhìn bụng ông ta đặc biệt phình ra, giống một con nhộng tằm.

“Phương Phương, cô vẫn còn một phần tài sản ở nhà bọn họ, vợ chồng Tống Thanh Sơn không đưa cho cô phải không?” kéo lại bộ âu phục, Ito nói.

Mậu Phương Phương vội vàng trả lời: “Dù sao tôi cũng lớn lên ở đất nước này, khoản tiền cùng tài vật kia, vợ chồng Tống Thanh Sơn đồng ý trả tôi thì trả, không thì thôi tôi cũng không cần, ông đừng nói những chuyện này được không, tiên sinh?”

“Nếu vợ chồng Tống Thanh Sơn thực sự muốn trả lại cô thì đã đưa từ lâu rồi. Dùng cách giữ của cải của cô để ép cô làm con dâu nhà họ, đây chính là điển hình cho sự tham lam và xấu xí của Trung Quốc. Lát nữa tôi nhất định phải nói chuyện này”, Ito nói.

Khách sạn Kiến Quốc, ở niên đại 80 là khách sạn hiện đại nhất Bắc Kinh.

Khách sạn này do Đăng Tư xây dựng, nói theo kiểu Bắc Kinh, bước vào đại sảnh chẳng khác gì xuất ngoại, có thể thấy mức độ sang trọng của nó vào thời điểm đó.

Vừa bước vào, không chỉ Tống Thanh Sơn lau mồ hôi trán, mà ngay cả Lý Thừa Trạch, người đã đi rất nhiều nơi cũng không khỏi khẩn trương: “Dì Tô, chỗ này bao nhiêu tiền một đêm?”

Ánh mắt Cốc Đông sắc bén nhất: “Phòng tiêu chuẩn 280 đồng một ngày”

“5 tháng lương của con”, Lý Thừa Trạch tính toán.

Dĩ nhiên vào thang máy, nhìn từng lầu từng lầu chạy lên, miệng của Cốc Đông và Bắc Cương không khép lại được.

Nhìn thấy Mậu Phương Phương chờ ở cửa thang máy, bọn trẻ không nhận ra, chỉ có Tô Hướng Vãn định thần nhìn lại, nói một câu: “Ồ, không phải đồng chí Mậu Phương Phương đây sao, cô không phải đang học ở đại học Đông Kinh à?”

“Dì Tô, tôi…”

Mậu Phương Phương chưa kịp nói hết câu, Tống Thanh Sơn đã ngắt lời: “Tiên sinh Ito đâu? Chúng tôi muốn gặp ông ấy”

Mậu Phương Phương vội vàng dẫn cả gia đình đang ôm hoa này vào phòng.

Dĩ nhiên, khi vào, Cốc Đông và Bắc Cương há hốc mồm nhìn đủ loại đồ vật trong toà nhà mang tính biểu tượng của Bắc Kinh những năm 80 và là khách sạn sang trọng nhất này.

Đặc biệt, chiếc tivi màu khổ lớn trong phòng khách hấp dẫn bọn trẻ đến mức chúng gần như muốn chui vào bên trong.

Ito phải điều trị cho Lý Thừa Trạch, đang hỏi nó về tác dụng của thuốc, Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn đứng bên cạnh lắng nghe.

Tất nhiên, những gì mà Lý Thừa Trạch nói với Ito đều đã được bàn qua trước với Tống Thanh Sơn. Hai cha con chuyến này tới cũng là muốn nhìn xem trong hồ lô của Ito đang chứa cái gì.

“Tại hạ kê đơn thuốc có uống không? Thức ăn có tuân thủ đúng theo công thức không?” Ito hỏi.

Lý Thừa Trạch nói: “Có, ngày nào cũng uống”, thực ra nó đã sớm không uống nữa rồi.

“Cậu vẫn còn bị chuyện của ông ngoại quấy nhiễu, nhất là duyệt binh sắp tới, rất nhiều người từng là chiến hữu cũ của ông ấy, cấp trên cấp dưới đều tới, phong quang rạng rỡ xem duyệt binh, mà bản thân cuộc đời ông lại kết thúc trong bi kịch”, Ito nhìn chằm chằm Lý Thừa Trạch, đột nhiên hỏi: “Đã tìm được huân chương quân công của ông ngoại chưa?”

Một là cái chết của ông ngoại, hai là các huân chương quân công, hai cái này đối với người phải tập luyện cường độ cao như Lý Thừa Trạch là k*ch th*ch vô cùng.

Huống chi trong cơ thể nó vẫn còn thuốc hưng phấn chưa đào thải hết, làm nhiễu loạn thần kinh nó.

Cho nên Ito vừa nhắc tới, hô hấp của Lý Thừa Trạch liền dồn dập, sắc mặt cũng u ám.

“Không tìm được”, Lý Thừa Trạch nói.

Ito cầm một tấm hình ra, quay ngược lại cho Lý Thừa Trạch xem: “Đây là đền Yasukuni*, linh vị của cha tôi thờ ở đây. Trước khi mất, ông ấy đã dặn tôi nhất định phải đem chuyện này nói cho con cháu ông ngoại cậu biết”

(*Yasukuni - Tĩnh Quốc thần xã: là nơi thờ phụng những người lính tử trận vì đã chiến đấu cho Thiên hoàng. Tiền thân của đền thờ này là Tōkyō Shōkonsha (hay Đông Kinh chiêu hồn xã), "đền gọi hồn người chết tại Tokyo", được xây dựng tại cố đô Kyoto (Nhật Bản) vào năm 1869. Đến năm 1875, Thiên hoàng Minh Trị quyết định dời Tōkyō Shōkonsha về Tokyo và đổi tên thành Yasukuni với mục đích biến đền này trở thành một địa điểm linh thiêng, đề cao bản sắc dân tộc và là nền tảng tinh thần cho Nhật Bản. Đến tháng 10 năm 2004, đã có 2.466.532 người lính Nhật Bản và thuộc địa của Nhật Bản (chủ yếu là Triều Tiên và Đài Loan) được ghi tên trong đền Yasukuni. Hiện nay, đền Yasukuni trở thành một địa điểm gây tranh cãi không chỉ trong xã hội Nhật Bản mà cả ở một số quốc gia đã từng bị Nhật Bản xâm lược, vì trong 2.466.532 người lính trên có cả những người tham gia lực lượng phát xít Nhật và những tội phạm chiến tranh trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Đài Loan, Hàn Quốc và Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên luôn phản đối việc Nhật Bản thờ phụng những tội phạm chiến tranh này)

Mặt Lý Thừa Trạch tái nhợt, nếu không phải Tống Thanh Sơn vỗ vào vai nó một cái, chắc nó đã nhảy lên đánh người.

Đã từng là đối thủ trên chiến trường, vậy mà người chiến thắng phải tự bắn mình còn kẻ thua cuộc lại được thờ trong đền Yasukuni, ai cũng sẽ cảm thấy uất ức, tức giận, bực bội thôi.

“Như vậy đi, chúng ta không đề cập đến những chuyện này, cha tôi cùng ông ngoại cậu mặc dù là đối thủ nhưng ông ấy vô cùng tán thưởng ông ngoại cậu. Hơn nữa bây giờ là thời kỳ hoà bình, Trung – Nhật đang là bằng hữu thân bang. Thừa Trạch, khi nào cậu có thời gian để tôi điều trị chuyên sâu?” Ito cất tấm hình đi, nói.

“Tiền chữa bệnh là bao nhiêu?” Tô Hướng Vãn quan tâm nhất đến điều này.

Ito cười nói: “Nếu là người khác, một giờ 100 đô la Mỹ, nhưng nếu là Thừa Trạch, tôi chỉ lấy 50 tệ một giờ”

“Thôi đi, số tiền này chúng tôi không có đủ, bệnh của nó tự nó nghĩ cách vượt qua đi”, Tô Hướng Vãn nói, bưng chậu hoa lên chuẩn bị đi.

“Nó bị bệnh tâm lý, không can thiệp không khỏi được. Hơn nữa, các người không nông cạn đến mức nghĩ rằng bây giờ tôi vẫn còn định dùng thủ đoạn hèn hạ trên người Thừa Trạch đấy chứ?” Ito nắm bắt tâm lý người Trung Quốc rất tốt.

Tô Hướng Vãn cười nói: “Đây không phải vấn đề chúng tôi có tin ông hay không, tóm lại chúng tôi không có tiền. Được rồi Thừa Trạch, chúng ta đi thôi”

Cứ như vậy, chỉ gặp mặt Ito ngắn ngủi một lần, cả nhà Tô Hướng Vãn đã chuẩn bị phải đi.

Bắc Cương và Cốc Đông đang xem một chiếc tivi màu lớn nhập khẩu từ Hoa Kỳ. Trên đó đang phát bộ phim "Tom và Jerry" nổi tiếng. Cốc Đông cười đến ch** n**c miếng, giọng nó quá lớn khiến Bắc Cương phải liên tục nhắc nó hạ giọng xuống.

“Đúng rồi, mấy người cũng biết Phương Phương, Tống Thanh Sơn tiên sinh, tôi phải trịnh trọng nói với anh rằng, Phương Phương dưới sự trợ giúp của tôi sẽ phản đối ép duyên, hơn nữa cũng chia tay với Tống Tây Lĩnh nhà anh”, Ito nói.

Tống Thanh Sơn a một tiếng, cau mày.

Tống Nam Khê đang xem tivi cũng a một tiếng, tiếp đó phá lên cười haha.

Ngay cả Lý Thừa Trạch đang vô cùng tức giận cũng không nhịn được cười, hơn nữa còn là một kiểu cười rất đặc biệt: “Cái gì gọi là ép duyên, tiên sinh Ito, ông nói gì chúng tôi nghe không rõ?”

Mậu Phương Phương hiển nhiên rất sợ Ito, ngồi sau bàn làm việc không dám ngẩng đàu lên, hai tay cứ xoắn lấy nhau.

Ito nói: “Ban đầu Tống tiên sinh không phải đã tiếp quản toàn bộ gia tài của cha Phương Phương sao? Gia tài đó chẳng phải bây giờ anh đang giữ sao? Tại hạ muốn nói là ép duyên, hơn nữa còn tiêu trước tiền hồi môn của con dâu. Tống Thanh Sơn tiên sinh, anh là quân nhân, nhưng hành vi lại không giống quân nhân”

Vốn là khi đến Bắc Kinh, mọi người đưa ông Tống đến bệnh viện trước, sau đó mới gấp gáp đi tìm Ito để xem bệnh cho Lý Thừa Trạch.

Gặp Mậu Phương Phương cũng không nằm ngoài dự liệu của Tô Hướng Vãn, dẫu sao lúc Thẩm phu nhân gọi điện cũng đã nói qua, rằng Mậu Phương Phương đang hẹn hò với người nhà bà ta.

Sống hai kiếp, Tô Hướng Vãn cho là mình đụng phải Tô Tiểu Nam đã là một cực phẩm rồi, không nghĩ rằng ở chỗ này lại có thể đụng phải một Mậu Phương Phương như vậy.

Cô gái này đã từng ưu tú như thế, học tốt như thế, chăm chỉ như thế, vậy mà chỉ lắc mình một cái, chẳng những làm việc cho người Nhật Bản mà còn muốn chiếm lại số tài sản kia.

“Phương Phương nói có phải hơn 200 thỏi vàng, 1 rương Viên đại đầu, còn có mấy món đồ đồng xanh thời Chiến quốc cùng mấy hộp thuốc phiện hít của nhà Thanh, trong đó có đồ Càn Long đã từng dùng qua?” Tô Hướng Vãn liền trực tiếp kiểm đếm.

Ito vội vàng nói: “Đúng đúng, đúng là những thứ đó, Phương Phương không nhớ số lượng cụ thể nhưng cô ấy nhớ đã từng giao cho vợ chồng các người”

Quả nhiên là vì số tài sản kia.

Phải biết, nếu ban đầu không phải Mậu Phương Phương chủ động nói cho Tô Hướng Vãn nơi cất giấu tài sản của cha mình, cô đã không đến cô nhi viện để gặp nó.

Tất nhiên, nếu không gặp nhau, giữa cô ta và Tống Tây Lĩnh đã không có đoạn nghiệt duyên đó.

Tây Lĩnh vẫn đang trong sa mạc một mình phấn đấu, còn Mậu Phương Phương ở khách sạn sang trọng nhất Bắc Kinh, hai người khi còn bé có thể tình ý tương thông nhưng bây giờ đã là 2 thế giới khác nhau.

Nếu Mậu Phương Phương đắc ý vênh váo một chút, cao ngạo ngang ngạnh một chút, Tô Hướng Vãn đã không tức giận như vậy. Cô ta bày ra dáng vẻ bị hại, đột nhiên đứng lên, cúi người thật sâu kiểu Nhật Bản, bày tỏ sự nhún nhường của mình.

“Những thứ đó dĩ nhiên vẫn còn đó, nhưng đó không phải là của hồi môn mà là sự sỉ nhục của đất nước chúng ta, là bằng chứng về tội ác mà người Nhật Bản các người gây ra khi xâm lược Trung Hoa. Những thứ đó tôi vẫn sẽ giữ, hơn nữa ở thời điểm thích hợp sẽ trao cho người thích hợp”, Tống Thanh Sơn ưỡn ngực, nói rõ ràng từng chữ.

Ito rất lùn, đứng giữa đám con trai cao to của nhà họ Tống, không thể ngẩng đầu, ưỡn ngực để chứng tỏ mình tồn tại.

“Những lời này của anh thật khó nghe, chiến tranh đã qua mấy thập niên, không nghĩ Trung Quốc vẫn còn có người sắc bén như anh”, Ito đặc biệt nói: “Bây giờ ngay cả nguyên thủ quốc gia của các anh đều nhìn vào tiền bạc, Tống tiên sinh, quan niệm của anh lỗi thời rồi”

“Bất vong quốc sỉ, chấn hưng Trung Hoa*, đây là 8 chữ khắc vào xương tuỷ người Trung Quốc chúng tôi, tiên sinh Ito, nó không bao giờ lỗi thời”, Tống Thanh Sơn vừa nói vừa vỗ vai Lý Thừa Trạch, ý bảo nó đi trước.

(*Bất vong quốc sỉ, chấn hưng Trung Hoa – Không quên mối nhục mất nước, làm cho Trung Hoa phục hưng: là một khẩu hiệu chính trị và tinh thần cốt lõi của Trung Quốc hiện đại. Khẩu hiệu này nhắc nhở về "Bách niên quốc sỉ" (một thế kỷ bị các đế quốc xâm lược) và kêu gọi sự đoàn kết để xây dựng đất nước)

Sau đó cả gia đình bưng lan quân tử, hùng dũng bước ra khỏi khách sạn Kiến Quốc.

Dĩ nhiên ra khỏi khách sạn, mọi người tiến thẳng về nhà mình ở Bắc Kinh, đây là tứ hợp viện mà Tô Hướng Vãn đã mua cách đây 5, 6 năm.

Lên xe, Tống Thanh Sơn thấy Lý Thừa Trạch vẫn sắc mặt ảm đạm như cũ liền hỏi: “Cái kia thả vào đâu rồi?”

Lý Thừa Trạch vốn đang lơ đãng, nghe cậu hỏi vậy lập tức ngồi thẳng người lại: “Để ngay chỗ ghế sofa con ngồi, nhưng cậu, cái đó chúng ta có dùng được không, bây giờ ở Bắc Kinh không phải phá sóng vô tuyến điện hay sao, vật kia làm sao dùng?”

Tống Thanh Sơn nói: “Tây Lĩnh sẽ đến, nó biết cách dùng máy nghe lén”

Cho nên Ito vốn cho là Tống Thanh Sơn cuống cuồng tê dại hoảng hốt, cầm mấy chậu hoa lớn, xách hành lý tìm hắn là vì nóng lòng chữa bệnh sao?

Sai rồi, Tống Thanh Sơn cố ý kéo cả nhà tới chỉ để hắn thả lỏng cảnh giác, cài máy nghe lén mà thôi.

Một nhà có 5 con trai, mỗi đứa đều vững như tường thành, Ito tìm tới Tống Thanh Sơn khác gì tìm cái chết.

Trên chiếc xe màu vàng, Tống Nam Khê ngồi ở cuối cùng, Cốc Đông và Bắc Cương chen chúc ngồi cạnh Tống Thanh Sơn ở hàng giữa, Tô Hướng Vãn ngồi phía trước chỉ đường.

Hai đứa nhỏ mồm mép không ngừng đang kể cho Tống Thanh Sơn về chiếc tivi màu lớn và phim “Tom và Jerry”

Tống Thanh Sơn nhìn Lý Thừa Trạch một cái, thấp giọng nói: “Ngồi phía sau đi, có thể tán gẫu một chút, nhưng không cho phép đùa bỡn lưu manh với Nam Khê”

Cái gì gọi là "Tom và Jerry"? Bây giờ Lý Thừa Trạch là chuột, còn Tống Thanh Sơn là mèo lớn, được sự cho phép của hắn, Lý Thừa Trạch mới dám lẻn ra sau ngồi cùng Tống Nam Khê một lúc.

Trên người Nam Khê vẫn còn mùi Úc Mỹ Tịnh, ngọt ngào ấm áp, Lý Thừa Trạch có chút c**ng c*ng, không biết đến lúc nào cậu mới cho phép nó được hôn lên gò má thơm tho ngọt ngào của Nam Khê một lần nữa. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn