Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 200: Lan quân tử

 

Nam Khê lăn lộn khó ngủ, muốn cùng Lý Thừa Trạch đi Bắc Kinh nhưng lại không dám nói với Tô Hướng Vãn,

Không ngờ Tô Hướng Vãn lại nói sẽ đưa nó và 2 thằng bé cùng đi Bắc Kinh.

“Tại sao vậy mẹ? Mẹ đi một mình được rồi, dẫn theo bọn con còn phải ăn, phải ở, chỗ nào cũng là tiền cả”, Nam Khê nói.

Tô Hướng Vãn vẫn đang lục tung đống đồng hồ cô mang từ Liên Xô về ở trên gác xép, có vẻ như đang suy tư: “Mang các con đi thay mẹ kiếm tiền, 300 ngàn đồng đó, nếu có số tiền này, mẹ sẽ có cổ phần ở nhà máy Hồng Tinh”

Cô muốn 10% cổ phần nhà máy Hồng Tinh trong tay mình, dĩ nhiên phải chi một khoản tiền lớn, nhưng tiền ở đâu ra?

Những năm này, Tô Hướng Vãn không để dành được 300 ngàn, vì thế cô nghĩ đến đống đồng hồ cô mang về từ Liên Xô. Cô phải nghĩ cách tích luỹ vốn ban đầu ngay từ bây giờ.

“Một cái này bây giờ có thể bán được bao nhiêu tiền?” Cốc Đông tò mò thò đầu vào hỏi.

Tô Hướng Vãn mang về 1000 cái đồng hồ đeo tay, đã bán hết 500 cái, rồi tặng, bán rải rác, bây giờ còn lại 400 cái.

Một cái đồng hồ dù bây giờ đã lên giá, nhiều nhất khoảng 100 đồng, coi như bán hết cũng mới thu về được 40 – 50.000 đồng, cách mục tiêu 300 ngàn còn xa lắm.

“Mẹ, đến Bắc Kinh, con sẽ đeo hết đồng hồ lên tay và rao bán trên phố, nhất định sẽ giúp mẹ bán được”, Cốc Đông khẳng định.

Nam Khê cảm thấy không đúng: “Đồng hồ chỉ bán được giá trong các trung tâm thương mại, rao bán bên ngoài không được giá như vậy đâu, một cái chắc chỉ bán được vài chục đồng. 300 ngàn, con sợ rất khó kiếm được số tiền đó, nếu không chúng ta bán nhà đi”

Tống Thanh Sơn cũng cảm thấy Tô Hướng Vãn không thể kiếm được 300 ngàn, vì thế bảo cô tính toán lại, dù sao 300 ngàn không phải dễ dàng kiếm ngay được.

Chỉ có Lý Thừa Trạch, nghe nói Tô Hướng Vãn cần 300 ngàn, nó vào phòng ngủ lấy hết số châu báu mà Tô Hướng Vãn lấy được từ tay Lưu Tại Dã, ôm ra chất đống trên giường Tô Hướng Vãn: “Tất cả là của dì, muốn bán muốn giữ lại tuỳ dì, đừng nghĩ đến chuyện bán đồng hồ ngoài phố nữa. Dì có 5 thằng con trai, chẳng lẽ còn thiếu tiền sao?”

Cốc Đông cũng vội vàng giơ tay: “Toàn bộ tiền của con đều đưa hết cho mẹ, mẹ đừng rao bán đồng hồ nữa, con cũng thấy mất mặt”

“Mẹ con quang minh chính đại kiếm tiền, làm sao mà mất mặt?” Tô Hướng Vãn đẩy đống châu báu của Lý Thừa Trạch ra: “Con cầm đồ của mình đi, mẹ vì nuôi các con nên mới không đi kiếm tiền, mẹ phải nghiêm túc kiếm tiền, bây giờ mà nói, đối thủ của mẹ còn chưa sinh ra đâu”

Sau đó cô móc ra 400 đồng, dẫn Tống Nam Khê đi ra ngoài.

Dĩ nhiên, nếu cô không nấu cơm, công việc này sẽ giao lại cho Tống Thanh Sơn, người mà gần đây địa vị trong nhà đã tụt thấp thảm hại, vừa không thể tham gia duyệt binh, vừa phải tốn tiền cho ba mình đi khám bệnh.

Về phần Tống Thanh Sơn, nấu ăn rất đơn giản.

Đầu tiên nấu một nồi cháo lúa mạch, sau đó mua một vỉ trứng ở cửa hàng, đổ thật nhiều dầu, chiên từng quả một, được một đĩa trứng gà ăn cùng bánh bao hấp là xong.

Lúc ăn cơm, Lý Thừa Trạch đưa ra tờ báo kia cho Tống Thanh Sơn, sau đó đem chuyện mình bị đổi thuốc vitamin thành thuốc hưng phấn, nói sơ qua một lượt cho Tống Thanh Sơn.

Tóm lại chính là nó chuẩn bị tham gia duyệt binh thì bị người đổi thuốc hưng phấn, còn được chỉ định đến một bác sĩ Nhật Bản để chữa trị, trực giác của Lý Thừa Trạch mách bảo chuyện này không hề đơn giản.

"Chủ nghĩa đế quốc quyết tâm hủy diệt chúng ta. Không nói đến những kẻ khác, đối với những quỷ tử kia mà nói, cuộc duyệt binh đầu tiên của nước chúng ta sau 25 năm, trước mặt bạn bè quốc tế làm cho chúng ta xấu mặt, hẳn là bọn chúng sẽ rất cao hứng. Nói không chừng phía sau đó là một âm mưu, cậu, cậu thấy thế nào?”

“Người ở phòng quân y của các con là ai? Có thể tra ra được không?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Hôm qua Lý Thừa Trạch đã chạy ra ngoài tìm hiểu một vòng, cuối cùng đã tra ra được: "Có một đồng chí nữ trong kho dược của bệnh viện quân y, chúng ta đều biết cô ấy."

"Là ai?"

"Con gái lớn của ông Thẩm, tên là Thẩm Liệt Anh" Lý Thừa Trạch nói.

Tống Thanh Sơn nhớ lại một chút, Thẩm Liệt Anh, con gái đầu của ông Thẩm với người vợ thứ hai, hắn mới gặp qua một lần nhưng đã là chuyện của 10 năm trước.

“Ý của con là rất có thể Thẩm Liệt Anh đã đổi thuốc của con? Sau lưng cô ta là Thẩm Tam Cường của quân khu Hoa Bắc, mà Thẩm Tam Cường nhắm vào con là vì muốn dùng danh nghĩa của bác mình là lão Thẩm để cướp đi chiến công của ông ngoại con, để có tiền đồ tươi đẹp hơn?” Tống Thanh Sơn cũng không phải bị bịt mắt, lập tức hiểu rõ vấn đề.

Lý Thừa Trạch không dám kết luận, cẩn trọng nói: “Trước mắt, khả năng này là lớn nhất. Bởi vì năm ngoái ông Thẩm té lộn nhào một cái trong nhà vệ sinh, sau đó đột quỵ, bây giờ chỉ nằm một chỗ vậy thôi, không nói chuyện được nữa. Ông ấy không có con trai, người cháu Thẩm Tam Cường chính là người thân duy nhất của ông ấy, đến thời điểm thăng chức, tổ chức chắn chắn sẽ cân nhắc quan hệ giữa ông ta và lão Thẩm”

“Trước hết chúng ta cứ đến Bắc Kinh gặp Ito đã, sau đó từ Ito tìm hiểu một chút xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nhỡ thật sự có người muốn phá lễ duyệt binh thì đây là chuyện lớn rồi”, Tống Thanh Sơn nói.

Lý Thừa Trạch ăn no căng bụng nhưng vẫn còn một ly yến mạch ngâm sữa bò chờ nó.

Cốc Đông bưng tới, tự mình uống hết phân nửa rồi mới đưa cho Lý Thừa Trạch.

Tống Thanh Sơn cầm tờ báo của Lý Thừa Trạch đưa, ngồi cạnh bàn ăn bắt đầu đọc.

Lễ duyệt binh này có sự tham gia của những người lính tham gia tự vệ phản kích, theo lý mà nói, Tống Thanh Sơn lúc đó là sư trưởng sư đoàn chủ lực 13, phải tham gia đầu tiên mới đúng.

Thế nhưng hắn không đại diện cho quân đội, thậm chí cũng không đại diện cho nhà máy thép tham gia diễu binh, cái này theo ý của Lý Thừa Trạch là có phần đáng tiếc.

Dẫu sao với các cán bộ cao cấp mà nói, thực sự đứng ở vị trí đó, ai có được khí chất, sát khí như Tống Thanh Sơn? Lần duyệt binh này lãnh đạo đã nói, quan trọng nhất chính là đằng đằng sát khí.

“Cậu, không tham gia duyệt binh cậu thật sự không tiếc nuối à?” Lý Thừa Trạch hỏi.

Tống Thanh Sơn cầm tờ báo, cười: “Đó là việc của những người trẻ tuổi các con, các con được đi là tốt rồi, cậu đảo bảo hậu cần cho các con”

Hắn đọc kỹ từng tờ, muốn biết người một mực nâng đỡ ông Thẩm, chê bai sư trưởng Lý thực sự là ai.

Là Thẩm Tam Cường sao?

Trực giác của Tống Thanh Sơn bảo không phải, dẫu sao cũng là chiến hữu, mặc dù chưa được sát cánh cùng nhau, nhưng có thể dạy ra một đứa con như Thẩm Tinh Hoả, Tống Thanh Sơn cảm thấy đó không phải là người vì thăng quan tiến chức mà bất chấp tất cả.

Như vậy, người mượn danh tiếng của ông Thẩm, từng hại ông ngoại Lý Thừa Trạch, bây giờ lại chèn ép Lý Thừa Trạch, lại có quan hệ với Ito, rốt cuộc là ai?

Người này Tống Thanh Sơn phải tìm cho ra.

Người ta nói thuốc k*ch th*ch rất khó chuyển hóa, tác dụng phụ sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể. Ít nhất nửa năm nữa, Lý Thừa Trạch vẫn sẽ gặp ác mộng và mất ngủ nếu không uống thuốc ngủ. Nhưng mấy ngày gần đây, Lý Thừa Trạch đã ngừng uống thuốc, cố gắng ngủ một cách tự nhiên. Nó phát hiện mình chỉ khó ngủ nhưng rất ít khi gặp ác mộng.

Nó cho rằng điều này là do bầu không khí yên tĩnh và thanh bình ở nhà.

Nhưng tối hôm nay Tống Nam Khê không về, nó phát hiện không thể ngủ được.

Chẳng lẽ là bởi vì Tống Nam Khê ở nhà nên nó mới có thể ngủ được?

Vì thế, nó lặng lẽ vào phòng Tống Nam Khê. Tiểu cô nương này thích dùng loại sữa rửa mặt gọi là Úc Mỹ Tịnh (phiên âm tiếng Trung của Olay), thoang thoảng mùi sữa, Lý Thừa Trạch giật mình nhớ lại, khi nó ngửi một chút trên mặt Tống Nam Khê thì dường như nó ngủ rất ngon.

Vì thế, nó ngồi trên giường của Nam Khê một lúc, cảm thấy trong lòng không khỏi phiền não liền mở nắp chai Úc Mỹ Tịnh, hít một hơi thật sâu.

Đã 3 giờ sáng, nghe nói Tô Hướng Vãn và Tống Nam Khê ngủ lại ở nhà máy thuốc lá, còn Tống Thanh Sơn cũng đã ngủ từ lâu rồi mới phải.

Ai biết Lý Thừa Trạch vừa mở nắp chai, ngoài cửa vang lên giọng của Tống Thanh Sơn: “Thừa Trạch!”

Lý Thừa Trạch bị doạ sợ, lập tức đứng nghiêm.

“Con là muốn kết hôn với Nam Khê phải không?”, cậu biến thành cha vợ, nửa đêm canh ba, câu nói này doạ cho Lý Thừa Trạch thiếu chút nữa là hồn phi phách tán.

“Cậu, bác sĩ chẳng phải đã nói, nếu con kết hôn, loại bệnh này sẽ nhanh khỏi hơn sao? Lúc đầu mọi người cũng thiếu chút nữa đã làm giấy hôn thú cho Tống Đông Hải, nếu không con cùng Nam Khê…” Lý Thừa Trạch không dám ra ngoài, trốn trong bóng tối để cố gắng lấy can đảm.

“Cho dù bác sĩ nói kết hôn thì bệnh tâm lý của con sẽ tốt hơn, cho dù thứ con uống không phải thuốc k*ch th*ch mà dầu thần của Ấn Độ (thuốc sinh lý nam) đi nữa, muốn kết hôn với Nam Khê phải chờ nó qua tuổi 23 mới được. Nếu con không đợi được thì đi cưới người khác, dám trước mặt nó đùa giỡn lưu manh, cậu chặt đứt chân con”, Tống Thanh Sơn nói xong, bỏ tờ báo xuống, sột soạt đi vào phòng ngủ.

Lý Thừa Trạch nghĩ, ai bảo là Tống Thanh Sơn cổ lỗ sĩ? Ông ấy ngay cả dầu thần Ấn Độ còn biết nữa kìa.

Hôm sau, Tô Hướng Vãn và Tống Nam Khê lại bận rộn bên ngoài cả ngày, đến tối mới gọi mấy đứa Cốc Đông, Lý Thừa Trạch ra cổng đón họ.

“Mẹ, mẹ mua nhiều hoa như vậy làm gì? Chúng ta bây giờ không trồng rau, chuyển sang chơi hoa à?” Cốc Đông thấy một xe ba bánh chở đầy hoa thì hưng phấn nói.

Cả một ngày, không biết bằng cách nào, Tô Hướng Vãn có được mười mấy chậu lan quân tử, chậu nào cũng xanh biếc, có chậu đã có nụ to, tất cả đều được chất lên xe ba bánh.

“Cái này chính là tiền của chúng ta. Bắt đầu từ bây giờ chúng ta phải nuôi cho thật tốt rồi mang đến Bắc Kinh, đến lúc đó, mỗi đứa mang 4 chậu, càng nhiều người chúng ta càng có thể mang được nhiều”, Tô Hướng Vãn nói.

“Chẳng qua chỉ là mấy chậu lan quân tử thôi, lúc chúng ta mua, chậu đắt nhất cũng chỉ 5 đồng, cái này có thể kiếm được bao nhiêu tiền?” Tống Nam Khê vừa mơ hồ vừa không hiểu.

Tô Hướng Vãn cười hết sức thần bí: “Tóm lại, 300 ngàn dựa hết vào những thứ hoa này, không tin cứ nhìn xem, với chỗ hoa này, mẹ có thể kiếm được hơn 200 ngàn đồng”

Cuối cùng, ông Tống cùng Tống Đại Hoa thu dọn hành lý xong từ thôn Tiểu Tống chạy đến trong thành, vé xe lửa cũng mua xong, bọn trẻ ngồi ghế cứng, người lớn mua vé giường nằm, mỗi người cầm 2 chậu hoa, cả nhà đi 7 người, cầm được tất cả 15 chậu hoa, chuẩn bị lên tàu.

Ngay lúc Tô Hướng Vãn kiểm tra điện nước trong nhà, chuẩn bị cúp cầu dao, khoá cửa thì điện thoại trong nhà vang lên.

“Tô Hướng Vãn phải không? Mấy năm nay sống ổn không?” giọng một người nữ trong điện thoại, nghe giọng không phải người quen của Tô Hướng Vãn.

Nhưng Tô Hướng Vãn vẫn trả lời: “Tôi sống rất tốt, xin hỏi bà là ai?”

“Nuôi cháu ngoại nhà tôi, dùng tiền hưu trí của chồng tôi, cái loại da mặt dày, không biết xấu hổ như cô, dựa vào Hàn Minh mà lên được cái chức chủ nhiệm hội phụ nữ, tôi nghĩ hẳn là cô sống cũng rất tốt”, đối phương vừa thốt ra, Tô Hướng Vãn đã nhớ được người này là ai.

“Ô, chẳng phải phu nhân Thẩm đây sao? Sao thế, có phải ông Thẩm đi rồi, bà không có tiền, cũng không được hưởng phúc lợi của cán bộ cấp cao, không tìm được người trút giận nên gọi cho tôi à?” Tô Hướng Vãn cười nói.

Phu nhân Thẩm, tên Tần Hà, là vợ kế của ông ngoại Cốc Đông, cũng là bà ngoại kế của nó. Ban đầu vì không để ông Thẩm và Cốc Đông gặp nhau, bà ta đã bày ra không ít trò.

Thật không nghĩ đến, gần 10 năm không gặp, bà ta lại còn gọi điện thoại.

“Cô… Tô Hướng Vãn, tôi nói cho cô biết, chồng tôi đã sớm thay đổi chủ ý, không chỉ lấy lại tất cả những huân chương quân công của ông ấy mà số tiền ông ấy cho Hàn Cốc Đông, sớm muộn gì chúng tôi cũng đòi lại. Trước hết không nói về cái này, chẳng phải cô đại diện cho nhà máy Hồng Tinh của Tần Châu muốn cạnh tranh giấy phép sản xuất sữa bột sao? Tôi phải nói với cô một câu, cô đừng có mơ, bởi vì hạng mục này bên trong đã xác định là của tôi rồi”, giọng phu nhân Thẩm đầy vẻ cao ngạo.

Nghe ý này là bà ta có vẻ muốn cướp giấy phép sản xuất sữa bột của Tô Hướng Vãn?

Phải biết, ở thời điểm này, trong nước gần như không có mấy nhà máy thực sự sản xuất sữa bột cho trẻ sơ sinh, trong khi nhu cầu về sữa bột, giống như thuốc lá và rượu, rất cấp thiết.

Chỉ có 3 giấy phép sản xuất, nếu lấy được 1 cái, với loại người như phu nhân Thẩm, bán suất này đi, nói không khoa trương, có thể thu về mấy trăm ngàn đồng.

Khi Tô Hướng Vãn đăng ký chỉ tiêu này, sớm biết sẽ có người cạnh tranh với mình, chỉ không ngờ người đó lại là bà Thẩm.

“Bà là Bộ trưởng Bộ công nghiệp nhẹ à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

...

“Nếu bà là bộ trưởng Bộ công nghiệp nhẹ thì tôi phải đến Bắc Kinh để hỏi tại sao tôi không có quyền cạnh tranh? Nếu bà không phải, cũng chưa có kết quả cạnh tranh, làm sao có thể khẳng định chắc chắn rằng giá đấu thầu thấp nhất là của bà?” Tô Hướng Vãn nói từng chữ: “Bây giờ tôi chuẩn bị máy ghi âm, mời bà nghiêm túc nói lại một lần được không?”

Máy ghi âm là vũ khí lợi hại, phu nhân Thẩm không dám nói thêm gì nữa, vội vàng cúp máy.

Nhưng ngay khi Tô Hướng Vãn chuẩn bị ra ngoài, điện thoại lại reo lên.

Vốn dĩ Tô Hướng Vãn định không nghe, nhưng ra đến cửa, cô lại sợ nếu là Đông Hải hoặc Tây Lĩnh gọi điện thoại tới, không nghe được giọng cô sẽ không vui cho nên lại đi vào nghe máy.

“Đúng rồi, Tô Hướng Vãn cô biết không, con trai cô, cái đứa Tống Tây Lĩnh đó, chẳng phải đang hẹn hò với một cô gái rất ưu tú, tên Mậu Phương Phương sao? Tôi phải nói cho cô biết, Mậu Phương Phương có chuyên môn cực kỳ xuất sắc, tốt nghiệp đại học sẽ đến làm bác sĩ ở bệnh viện An Định, nhưng rất tiếc, cô ấy sẽ không gả cho cái thằng ngốc suốt ngày trong sa mạc đào giun đâu. Cô ấy đã tự tìm được một đối tượng rất thích hợp, đó là người nhà tôi, một chàng trai đặc biệt ưu tú. Cô tới Bắc Kinh thế nào cũng phải đến nhà chúng tôi làm khách, đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu cho cô gặp. Tôi nghĩ nhất định cô sẽ rất vui, đứa trẻ mà cô bỏ tiền ra nuôi lớn lại trở thành người nhà của tôi, cái nhà mà cô luôn coi thường đó, cô thấy đúng không?”

Bà ta nói oang oang nửa ngày, đại ý là Mậu Phương Phương rất ưu tú nhưng đã bỏ rơi Tống Tây Lĩnh, mà Tô Hướng Vãn đã tiêu tiền để nuôi một con sói mắt trắng.

“Lãnh tụ từng nói, bây giờ là thiên hạ của giai cấp vô sản, công nông binh đều ngang hàng bình đẳng. Thẩm phu nhân, tôi chưa từng coi thường bà, nhưng nếu bà tự coi thường mình, cảm thấy mình thấp kém hơn người khác thì tôi cũng không có cách nào. Tóm lại, tôi sẽ đến thăm ông Thẩm, đến lúc đó nếu bà không muốn tự ti thì chúng ta gặp mặt nói sau, được không?” Tô Hướng Vãn vẫn không tức giận, còn cười hì hì.

Điều này đã chọc tức Thẩm phu nhân, đoán là bà ta chuẩn bị cúp máy, nhưng không cãi thắng được nên có vẻ ấm ức, vẫn còn nói thêm: “Cô đừng tưởng rằng Hàn Cốc Đông bây giờ ăn cơm nhà cô, gọi cô là mẹ là cả đời thân thiết với cô. Tôi nói cho cô biết, cô chẳng khác gì một bảo mẫu, một đầu bếp, cô chờ mà xem, đến Bắc Kinh rồi nó còn nhận cô không”

Điều này có nghĩa là bà ta từng xem thường Cốc Đông, nhưng bây giờ phát hiện tầm quan trọng của Cốc Đông, định chờ Cốc Đông đến Bắc Kinh, gặp ông Thẩm, dùng đồ ăn ngon dẫn dụ để nắm cả dạ dày và con người Cốc Đông?

Tô Hướng Vãn nghĩ, người đàn bà này có vẻ hơi phát điên vì tiền và địa vị.

Bên kia Thẩm phu nhân vẫn còn đang nói oang oang, Tô Hướng Vãn cụp máy cái rụp, ôm hai chậu hoa lan quân tử đi ra cửa.

Cả nhà già trẻ mỗi người bưng hai chậu hoa, Tống Thanh Sơn cầm nhiều nhất, 3 chậu, Cốc Đông còn phải cõng Tiểu Bắc Cương trên lưng.

Trong lúc chờ xe, ngay cả Lý Thừa Trạch gần đây luôn buồn bực không vui, bây giờ trên mặt cũng có vẻ vui mừng, duy chỉ có Cốc Đông mặt mày ủ dột, cầm hai chậu lan quân tử đang lau nước mắt.

“Đứa nhỏ này lại sao rồi?” Tô Hướng Vãn hỏi Nam Khê.

Nam Khê chỉ cười, không nói câu nào. Tô Hướng Vãn lại hỏi Tống Thanh Sơn, Tống Thanh Sơn nói: “Đại khái là mừng ch** n**c mắt đi, tóm lại thằng bé chắc là đang cao hứng, em cứ để cho nó khóc một lúc đi”

Cốc Đông nghe thấy câu này, ngồi bệt xuống đất khóc rống lên.

“Đứa nhỏ này rốt cuộc làm sao rồi?” Tô Hướng Vãn thấy nó thương tâm như vậy cảm thấy có điều lạ. Dù sao Cốc Đông cũng là người tính tình rộng rãi, cho dù Hàn Minh có chết nó cũng không khóc thương tâm như vậy.

Lý Thừa Trạch không nhịn được, giơ 2 ngón tay cười ha ha: “Ngày nào nó cũng gọi con, bảo con xé vở bài tập, kết quả con xé cho nó, nó rất vui, nói lung tung khắp nơi. Sau đó thầy giáo nghe được, đưa cho nó mấy quyển vở bài tập hè mới, vấn đề là quyển con xé nó đã làm được một nửa, bây giờ phải làm lại từ đầu. Dì Tô, dì nói xem, nó có nên vui không?”

Nó càng nói, Cốc Đông mượn thế khóc càng to.

Tô Hướng Vãn cũng không nhịn được cười: “Quả nhiên là mừng đến ch** n**c mắt. Cốc Đông nhà chúng ta vẫn luôn là đứa bé học tập nghiêm túc, nếu nó vui mừng như thế, chờ khi quay về, mẹ sẽ bảo giáo viên chủ nhiệm giao thêm bài tập cho nó, đến lúc đó đoán là nó sẽ hết khóc”

Nghe câu này, Cốc Đông dừng khóc luôn, cầm hai chậu hoa lan quân tử lên xe.

Nó thật sự sợ Tô Hướng Vãn sẽ đến gặp giáo viên chủ nhiệm, giao thêm bài tập cho nó.

Đúng vậy, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, vật nào cũng có vật khắc chế, ai cũng không chế ngự được Hàn Cốc Đông, trừ Tô Hướng Vãn. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn