Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 199: Tình thân

 
Thật ra trước khi cùng Tô Hướng Vãn về quê, Tống Thanh Sơn đã tự về nhiều lần.

Ông Tống quả thực bị bệnh, bệnh nặng.

Có một khối u ở lá lách của ông. Ban đầu nó nhỏ thôi, nhưng đã bị trì hoãn trong nhiều năm, bây giờ nó ngày càng lớn hơn. Vì tuổi cao, không chỉ bệnh viện huyện mà cả bệnh viện tỉnh đều không muốn phẫu thuật cho ông.

Nếu nó lớn hơn, lá lách của ông sẽ vỡ và ông sẽ chết.

Trên đường đi, Tống Thanh Sơn tranh thủ thời gian kể hết những điều này cho Tô Tường Vãn.

Hai người đến nhà cũ, trời nóng nực, cả nhà đang ngồi bên ngoài hóng mát, khối u của ông Tống cơ bản vẫn ổn, trừ hơi đau ra thì cũng không có khó chịu gì lớn cho nên ra ngoài ngồi cùng mọi người.

“Với tính tình kia của Tô Hướng Vãn liệu có mang ông đi Bắc Kinh phẫu thuật không? Thanh Sơn mạnh miệng vậy mà mấy người cũng tin?” bà Tống nói đầy vẻ chắc chắn, phe phẩy chiếc quạt lá: “Được rồi, ông với tôi mạng khổ, đau thì phải chịu thôi”

Tống Đại Hoa bây giờ là chủ nhiệm hội phụ nữ huyện, chuẩn bị về hưu, có thời gian, có tiền liền nói: “Nếu Thanh Sơn đã nói là dẫn ba lên Bắc Kinh thì nhất định sẽ đi, mẹ bớt cãi nhau đi”

Tống lão tam mới cưới vợ mới, tên Hoàng Hướng Dương, là một quả phụ đã có hai con gái riêng, tính cách khá giống với bà Tống: “Anh cả cuối cùng chẳng phải vẫn nghe lời chị dâu sao, mà chị dâu gần như không nhận người nhà chúng ta, làm sao đồng ý cho ba đi Bắc Kinh được, mọi người đừng nghĩ nữa, tôi đoán là anh ấy chỉ nói vậy thôi”

Vừa lúc Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn đến ngoài cửa, Tống Thanh Sơn cố ý bước nặng chân, đương nhiên là sợ bà Tống lại nói ra những điều khó nghe nên phải đánh động mọi người trong nhà là Tô Hướng Vãn đã đến.

Nhưng bà Tống giờ nghe cũng không còn rõ nữa, vẫn đang lớn tiếng nói: “Thanh Sơn có hiếu nhưng Tô Hướng Vãn không phải là con dâu tốt, có điều bây giờ người này là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ nên tôi không dám nói thôi”

“Được rồi được rồi, đều là con gái tôi, con ngoan cả. Người già nào chẳng phải chết, sao có thể trách tiểu bối được?” ông Tống nói.

Tống Thanh Sơn hắng giọng một tiếng lớn, người bên trong mới không nói nữa.

“Đi vào gặp ba một chút đi, bệnh này của ông ấy không biết khi nào sẽ nghiêm trọng, cũng không biết khi nào sẽ chết”, Tống Thanh Sơn nói,

Tô Hướng Vãn nhéo lưng Tống Thanh Sơn một cái, đang ở ngoài cửa nên hắn không dám lớn tiếng, nhỏ giọng không ngừng kêu: “Đau quá, mau buông tay ra Tô Hướng Vãn, xin em đó”

“Lại giở trò bày Hồng môn yến cho tôi à?” Tô Hướng Vãn nhéo một cái nữa: “Thì ra anh không cùng nhà máy thép đi tham gia duyệt binh là vì ba bị bệnh, anh muốn đưa ông đến Bắc Kinh chữa bệnh nên mới không đi. Đây là sợ tôi không đưa tiền nên cố ý để cả nhà diễn trò với tôi phải không?”

Đàn ông nhà này vĩnh viễn lòng dạ quanh co như vậy.

“Sao có thể chứ, toàn bộ tiền của tôi đều trong tay em, có muốn cho ba chữa bệnh hay không tất cả do em định đoạt”, Tống Thanh Sơn vội vàng nói.

“Nếu anh không tiền trảm hậu tấu, tiền chữa bệnh cho ba tôi sẽ bỏ ra, còn đích thân đưa ông đến Bắc Kinh. Nhưng anh lần nào cũng tìm cách bắt tôi ngồi trên ghế lửa mới chịu nói ra”, Tô Hướng Vãn nói: “Anh thích khóc thì cứ khóc, đừng nghĩ đến chuyện tôi bỏ tiền”

Thái độ của cả nhà họ Tống đối với Tô Hướng Vãn cũng thay đổi theo từng năm.

Thấy cô đi vào, ngay cả bà lão cũng chống gậy đứng lên: “Hướng Vãn à, đã trễ thế này, mấy đứa ăn cơm chưa, tối nay có muốn ở lại không, để ta bảo con dâu ba dọn giường, trải chăn nệm”

Vợ lão tam cũng nói: “Chị dâu muốn ăn gì thì cứ nói, để tôi đi nấu cơm”

“Chúng tôi không ăn gì đâu, để ba chuẩn bị một chút, tốt nhất là Thanh Ngọc hoặc chị cả đi cùng, có lẽ ngày mốt cùng đến Bắc Kinh khám bệnh. Tôi có quen bác sĩ trên đó, để liên lạc xem, nếu cần phẫu thuật thì phẫu thuật, không thì điều trị bảo tồn cũng được”, Tô Hướng Vãn nói.

Người nhà họ Tống, nhất là bà lão chống gậy nhất quyết phải vào bếp nấu cơm sai con dâu thứ ba dọn giường cho Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn.

Dĩ nhiên, căn nhà của Tô Hướng Vãn ở quê vẫn được bà lão chăm lo thay bọn họ, hoa cỏ, phòng ốc đều được dọn dẹp sạch sẽ, bà lão sợ cô không vui nên không dám ở lại đó, hàng ngày chỉ dọn dẹp chứ không dám ở trong đó.

Muốn lên Bắc Kinh chữa bệnh phải tốn rất nhiều tiền, nhất là ông Tống là nông dân, không có bảo hiểm y tế.

Khoản tiền này chị em Tống Đại Hoa chỉ góp được một ít, chủ yếu vẫn phải trông chờ vào Tô Hướng Vãn, cô là tài chủ, dĩ nhiên được tiếp đón nhiệt tình nhất.

Sở trường của bà Tống là bánh kếp kiều mạch và trứng rán, Tô Hướng Vãn cắn một miếng, bà lão cười một cái, ai vinh dự lắm mới được ăn đồ bà nấu, bà hiểu rõ điều đó hơn bất cứ ai.

Nhà cửa Tô Hướng Vãn được dọn dẹp sạch sẽ, trên giường đất không có một chút mùi tanh nào.

Tâm tình Tống Thanh Sơn phá lệ kích động, thay cô đun nước nóng, chờ ở bên ngoài cho cô tắm. Những năm gần đây dân trong làng phát triển rất tốt, nhiều nhà mới được xây lên, khói bếp bốc lên từ các mái nhà.

Thử nghĩ xem, đến lúc về già, mùa hè hai người về đây tránh nóng sẽ thoải mái biết bao.

“Đây chính là tình yêu đi, Tô Hướng Vãn. Em có thể quên hiềm khích lúc trước, giúp đỡ ba tôi, tôi thấy ngoài tình yêu ra thì không thể dùng cái gì để giải thích được”, Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn tắm xong, lấy cái khăn bông từ tay Tống Thanh Sơn nói: “Tiền lương anh nộp hàng tháng, sau này tiền tiêu vặt mỗi tháng của anh giảm một nửa, coi như là trả góp. Anh cố gắng tranh thủ sống thêm vài năm nữa, nếu không thì không trả hết nợ của tôi đâu”

“Em nói một câu yêu tôi thôi thì có sao, Tô Hướng Vãn, em đã đồng ý đưa ba tôi lên Bắc Kinh rồi thì nói một câu dễ nghe đi được không?” Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn cười nhạt: “Tôi đi không phải vì ba anh. Tôi đi Bắc Kinh vì có nhiệm vụ quan trọng, không thể không đi. Tiền đó cũng là anh bỏ ra, chẳng qua tôi chỉ hưởng thụ một chút cái gọi là ưu việt tình thân thôi, anh không cần phải nói, thật sự rất thoải mái”

So với thù hận giữa hai người, thỉnh thoảng cho nhà cũ một chút mặt mũi, thấy bà lão trong lòng không thoải mái nhưng vẫn phải tỏ vẻ lấy lòng cô, cảm giác này cũng không tệ.

“Thoải mái sao?” Tống Thanh Sơn nhạy bén bắt đúng hai chữ, nhất thời cười rất thâm sâu: “Tối hôm nay tôi làm cho em thoải mái nhé, không tin em cứ thử xem”

Người phụ nữ này, ngoài ở trên giường Tống Thanh Sơn có thể bắt cô phải cầu xin tha thứ ra, thật đúng không có cách nào để trị cô.

Tống Nam Khê giống như mẹ mình, miệng dao găm nhưng lòng đậu hũ, miệng nói sẽ nấu cám heo cho Lý Thừa Trạch nhưng thực ra chẳng những nấu canh chua nó thích ăn nhất mà còn đặc biệt bảo Cốc Đông đến tiệm cơm lấy hai cái chân heo, xào với ớt cùng dưa cay của mẹ A.

Cho nên canh chua chỉ là thức ăn phụ, thịt mới là chính.

Cốc Đông phấn khích đến mức cầm bài tập hè đã bị xé rách để lau nước miếng, khóc lên vì sung sướng.

Đáng tiếc Lý Thừa Trạch chỉ xé bài tập toán, còn bài tập ngữ văn khiến nó đau đầu nhất thì không xé. Nó đang chờ Lý Thừa Trạch quay về xé nốt bài ngữ văn thì Hàn Minh nói nhà có chuyện, muốn nó quay về một chuyến.

Tiểu tử dĩ nhiên không tình nguyện đi, nhưng có lẽ nhà có chuyện lớn nên Hàn Minh bảo thư ký bắt thằng nhỏ phải đi.

Lý Thừa Trạch hào hứng về đến nhà, hếch mũi lên ngửi, liên tục nói: “Thơm quá, thật là thơm, mùi thật hấp dẫn”

Nam Khê dọn cơm ra, còn bận đút cơm cho Bắc Cương, thấy Lý Thừa Trạch không ăn cơm mà cứ lật báo cũ, nghĩ nó là người điên, phải để ý tâm trạng nên nhẹ nhàng nói: “Anh, mau ăn cơm đi”

“Cứ ăn trước đi, anh còn bận”, Lý Thừa Trạch không ngẩng đầu lên.

"Anh không ăn, đồ ăn sẽ nguội mất, hơn nữa Bắc Cương không chịu ăn, anh phải tranh nhau với nó thì nó mới ăn”, Nam Khê nói.

Lý Thừa Trạch lật giở mấy tờ báo cũ, đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy Nam Khê và Bắc Cương đều đang nửa quỳ trước mặt mình. Nó vốn nghĩ Nam Khê xinh đẹp nhưng vẫn chỉ là một tiểu nha đầu thôi, nhưng hôm nay nhìn khuôn mặt nhỏ bé tròn trịa như trái táo, người không quá gầy, lại đặc biệt xinh đẹp như thế, chẳng trách tất cả đám con trai ở Tần Châu đều thích nó.

Lúc này, cái loại tín hiệu không tốt đó lại truyền tới, nó muốn hôn cô, còn muốn ôm nữa.

Thuốc hưng phấn k*ch th*ch t*nh d*c giống như ma quỷ vậy, bác sĩ có nói phải ít nhất nửa năm mới loại bỏ được hết chất k*ch th*ch trong người. Analgin có thể làm dịu thần kinh và khiến nó cảm thấy thoải mái hơn trong thời gian ngắn, nhưng chỉ điều trị các triệu chứng chứ không phải căn nguyên, hơn nữa còn gây ra tình trạng phụ thuộc, vì vậy sử dụng thuốc này cũng không phải tốt cho Lý Thừa Trạch.

Mái nhà ấm áp lại trở thành chiến trường thử thách sức chịu đựng của Lý Thừa Trạch.

Nó thật sự muốn ôm Tống Nam Khê, hôn cô, nhưng cô bé mới 18 tuổi, chuyện này phải nói trước với Tống Thanh Sơn.

Còn nữa, nếu kết hôn, liệu Tống Thanh Sơn có đồng ý không?

Lý Thừa Trạch vốn không dám nghĩ tới chuyện này, gần đây chẳng phải nó bị bệnh sao, mượn cớ này để thử thăm dò xem Tống Thanh Sơn có chấp nhận hay không.

Nhưng cho dù Tống Thanh Sơn có đồng ý, nó tốt nhất vẫn phải giữ khoảng cách với Nam Khê. Nó đã uống quá nhiều thuốc hưng phấn, sợ không kiềm chế được.

“Nhanh, đi ăn cơm của mình đi, không ăn anh đánh vào mông đó”, vì thế Lý Thừa Trạch dùng giọng hung dữ nói.

Nam Khê lần này là không nhịn được nữa, tức giận dẫm lên tờ báo: “Thích ăn thì ăn, không ăn thì đổ đi, ai trong nhà này cũng lên mặt được hết”

Bắc Cương thích phá nhất, thấy chị đạp lên báo, nó cũng đạp theo, dẫm mấy lần lên tờ báo cũ: “Xé báo đi, xé báo!”

Lý Thừa Trạch không biết làm gì với hai cái đứa này, đang định tét vào mông Bắc Cương một cái, đột nhiên thấy một bài báo trên tờ báo quân sự của Quân khu Bắc Trung Quốc, trùng hợp là về ông ngoại của nó, Lý Vân Long.

Tiểu tử này, luôn giúp Lý Thừa Trạch phát hiện ra những bất ngờ.

Vì thế Lý Thừa Trạch lại ôm chầm lấy nó, hôn Bắc Cương một cái: “Mau đi đi, hai đứa ăn nhiều cơm vào, lát anh qua”

Hôm nay đã 2 lần rồi, Thừa Trạch chỉ hôn Tiểu Bắc Cương mà không hôn nó.

Nam Khê thực ra không phải quá muốn Lý Thừa Trạch hôn mình, tâm tư của tiểu cô nương mà, nghĩ anh trai đùa giỡn lưu manh với mình là thích mình, bây giờ mới phát hiện anh coi nó và Bắc Cương giống nhau, đều là trẻ nít, hơn nữa còn thích Bắc Cương hơn nó.

Nó liền ghen tị: “Có giỏi thì anh đừng ăn, đừng bao giờ ăn nữa”

Bài báo này là do ông ngoại của Cốc Đông, tư lệnh Thẩm viết, dùng bút danh khác nhưng người sáng suốt đều có thể nhận ra, người viết bài báo này là cha của Thẩm Tam Cường, tư lệnh Thẩm.

Bài báo viết, Lý Vân Long đánh một trận đẹp nhất trong chiến tranh chống Nhật, đó là trận ở huyện Thái Bình, có thể lưu vào sử sách chống Nhật.

Dĩ nhiên công lao hẳn phải thuộc hoàn toàn về Lý Vân Long mới đúng, nhưng sau bài báo hồi ký này, ông ngoại của Cốc Đông, tư lệnh Thẩm, là tổng tư lệnh đứng sau trận chiến này, công lao cũng hẳn là nên thuộc về ông.

Thẩm Tam Cường, cha của Thẩm Tinh Hoả dĩ nhiên trong đợt tự vệ phản kích cũng lập được chiến công lớn.

Những năm kháng chiến đã qua từ lâu, ông ngoai của Thừa Trạch cũng đã chết sớm, chỉ còn là nắm đất vàng, bây giờ không ai thay ông lên tiếng được, cũng không có ai nêu công trạng của ông. Tư lệnh Thẩm vẫn còn sống, dĩ nhiên là chỗ dựa lớn nhất cho Thẩm Tam Cường tiến xa hơn.

Thân là lão tướng trong kháng chiến, ông chính là bảng hiệu chữ vàng cho Thẩm Tam Cường.

Bây giờ, những hồi ký kiểu như vậy đã làm xáo trộn lịch sử, công lao của ông ngoại Thừa Trạch bị người khác chiếm mất, cứ từ từ như vậy, những anh hùng đã chiến đấu trong những cuộc chiến đẫm máu cuối cùng sẽ bị lãng quên sao?

Còn nó, người thừa kế duy nhất của ông ngoại, vốn được các chiến hữu, thuộc hạ của ông ngoại đặt rất nhiều kỳ vọng, nếu bây giờ nó phạm sai lầm, có phải toàn bộ tương lai chính trị của gia tộc họ Lý sẽ chấm dứt hoàn toàn?

Lý Thừa Trạch cầm tờ báo ngồi trước tủ sách, một mặt không dám tin người đứng sau chỉnh sửa những chuyện này lại là Thẩm Tam Cường, cha của Thẩm Tinh Hoả, người bạn thân thiết nhất của nó.

Mặt khác, lại thấy bi thương thay cho ông ngoại.

Tướng quân bách chiến tử, tráng sĩ thập niên quy*

(*Tướng quân bách chiến tử, tráng sĩ thập niên quy (Tướng quân trăm trận tử trận, tráng sĩ 10 năm mới quay về) : hai câu thơ nổi tiếng trích từ bài cổ thi Mộc Lan từ, nói về sự khốc liệt của chiến tranh khiến 10 người đi thì 9 người chẳng thể nguyên vẹn trở về)

Chẳng lẽ nói chờ sau khi tất cả những chiến hữu của ông ngoại chết hết thì tất cả những vinh quang của ông cũng trở về với cát bụi, công lao của ông cứ thế để người khác cướp đi?

Dĩ nhiên, nếu Lý Thừa Trạch đã biết ai đã chỉnh sửa thì chuyện này sẽ trở nên đơn giản hơn.

“Anh, ăn cơm đi”, Tống Nam Khê thoả hiệp lần cuối cùng, sau khi đút cho Bắc Cương ăn xong, nó cầm chén cơm đi tới: “Để em đút cho anh nhé? Anh vẫn còn bệnh, dù sao cũng phải ăn cơm chứ”

Lý Thừa Trạch xoay mặt tiểu cô nương, nhìn trái nhìn phải, vỗ nhẹ lên khuôn mặt trắng nõn non nớt đó: “Lần này anh sẽ là người lính giết nhiều người nhất trong đội. Tống Nam Khê, ngày 1 tháng 10 anh sẽ đưa em đến Bắc Kinh xem duyệt binh, lễ duyệt binh đẹp nhất, hùng tráng nhất”

Lần này, nó trịnh trọng hôn một cái lên trán cô, vỗ nhẹ lên khuôn mặt nõn nà như trứng gà bóc sau đó đứng lên phủi bụi trên người, quay lưng bỏ đi.

Nam Khê hít một hơi thật sâu, oán hận nói: “Lý Thừa Trạch, cứ chờ đó, đến khi em nhập ngũ rời khỏi cái nhà này, vĩnh viễn anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa”

Tống Thanh Sơn còn tưởng Tô Hướng Vãn nói có chuyện lớn phải đi Bắc Kinh là đùa giỡn, hoá ra là có dự án lớn thật.

Dự án này cũng là dự án mà Hàn Minh và Lý Dật Phàm vô cùng coi trọng. Hai người cùng đến nhà Tống Thanh Sơn cổ vũ cho Tô Hướng Vãn.

"Cả nước chỉ có ba nhà máy sản xuất sữa bột được chỉ định. Tô Hướng Vãn, nếu cô có thể giành được một nhà máy cho Tần Châu, thí điểm cải cách cổ phần, cô sẽ có 10% cổ phần của nhà máy Hồng Tinh, cái này tôi bảo đảm”, Hàn Minh nói.

Lý Dật Phàm nói thêm: “10% có thể cho cô, nhưng cô vẫn phải bỏ tiền ra mua. 10% ít nhất cũng phải 300 ngàn đồng, số tiền này cô phải tự nghĩ cách”

Nhà máy Hồng Tinh hiện tại có đồ uống và bia, và sắp tới sẽ bổ sung thêm một dây chuyền sản xuất sữa. Mặc dù quy mô sản xuất của nhà máy này không lớn bằng nhà máy thép, nhưng đáng ngạc nhiên là biên lợi nhuận của nó cao hơn nhiều so với nhà máy thép.

Nếu làm được dự án sữa này, Tô Hướng Vãn có thể có 10% cổ phần, cơ bản là dựa vào núi vàng để sống được rồi, cho nên số cổ phần này nhất định phải giành được.

“Chẳng phải bên em đã quá nhiều việc sao, sao còn mở thêm cả dây chuyền sản xuất sữa bột nữa? Có phải là em sử dụng lợi thế biết trước mọi chuyện để kiếm tiền à?” Tống Thanh Sơn hỏi.

“Kiếm tiền chỉ là một trong những mục tiêu của tôi thôi. Quan trọng hơn, Tống Thanh Sơn, những người chưa từng trải qua không biết những ngày đầu cải cách và mở cửa hỗn loạn như thế nào, nhất là thị trường sản phẩm từ sữa. Anh không biết cái gì gọi là trẻ đầu to hay melamin, để không có trẻ sơ sinh bị đầu to hay melamin, tôi phải giành được giấy phép sản xuất sữa ở khu vực phía bắc này”, Tô Hướng Vãn nói.

Tất nhiên Tống Thanh Sơn không biết thế nào là trẻ sơ sinh đầu to và melamin, nhưng hắn cũng không truy hỏi nữa, đi làm.

Vì phần thưởng 10% cổ phần nhà máy Hồng Tinh, chuyện Tô Hướng Vãn đưa ông Tống đến Bắc Kinh chữa bệnh chẳng qua chỉ nhân tiện mà thôi.

Nhà máy Hồng Tinh là con chiến mã để cô biến mình thành phú bà giàu nhất phương bắc.

Tô Hướng Vãn đã vất vả nhiều năm, bây giờ phải kiếm tiền cho bản thân rồi. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn