Trong quân đội về cơ bản không có người mập, nhiều lão tướng nghỉ hưu vẫn là dáng vẻ gầy gò rắn chắc ở tuổi 70, 80. Cái này đương nhiên liên quan đến thói quen rèn luyện thân thể mỗi ngày khi còn trong quân đội.
Không so sánh với Tống Thanh Sơn vẫn luôn trong quân ngũ, hàng ngày còn vận động rất nhiều vì mấy đứa con, Kim Thạch tuy đã ra quân về làm tổng giám đốc nhưng không uống rượu không hút thuốc, vì thế cũng không bị mập.
Trong thời đại vật chất sung túc này, phần lớn những người mập đều cảm thấy tự hào. Ai mập chứng tỏ cuộc sống của người đó rất tốt, có tiền. Có nhiều người ở nhà không ăn thịt nhưng đi ra ngoài thì phải lấy một miếng da heo lau miệng, tỏ ý trong nhà vừa ăn thịt.
Kim Thạch không chấp mấy cái nhỏ nhặt này. Hắn sợ mình mập lên, lười biếng và thoả hiệp với những người bình thường khác, vì thế hắn phải chơi quần vợt mỗi ngày để duy trì vóc dáng.
“Tôi nhớ dường như sư trưởng Lý cũng rất thích đánh quần vợt, Kim Thạch, thói quen đánh quần vợt này của anh có phải học từ sư trưởng Lý không?” Tống Thanh Sơn vừa nói vừa giơ vợt lên thử bóng.
Nhắc tới sư trưởng Lý, mặt Kim Thạch đầy vẻ tự hào: “Mọi người nói anh là con nuôi của sư trưởng Lý, nhưng tôi phải nói một câu, đó đều là nói láo hết. Tôi mới là con nuôi mà đích thân ông ấy thừa nhận, nhớ hồi đó trong bộ đội, ông ấy vẫn gọi tôi là con ruột”
Lý Thừa Trạch cõng Bắc Cương đi một vòng lớn quanh sân quần vợt, vòng ra phía sau Kim Thạch để xem hắn định nói gì.
Nghe thấy vậy, suýt nữa thì nó nhảy ra kêu nói láo.
Từ đầu đến giờ, Lý Vân Long thật sự coi trọng con nuôi chỉ có Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú, nếu không đã không lôi hai anh em nó từ huyện Thanh Thuỷ vào quân đội, hơn nữa còn cho Tống Thanh Sơn thi vào trường quân sự.
“Đó là bởi vì anh ưu tú như vậy, ai gặp anh mà chẳng phải nhìn lâu hơn một chút”, Tống Thanh Sơn cười nói.
Kim Thạch được Tống Thanh Sơn khen một câu lập tức vênh váo, dĩ nhiên vành mắt có chút đỏ lên: “Ai bảo tôi ưu tú như thế chứ. Phải nói là Tống Thanh Sơn anh may mắn đi, có thể có được tài sản để lại của sư trưởng Lý, nhưng bất quá so với tôi, anh chỉ càng luồn cúi hơn thôi”
Tên này luôn canh cánh trong lòng chuyện ai cũng biết Tống Thanh Sơn là con nuôi của Lý Vân Long, nhưng không ai biết hắn là người nào.
“Chẳng phải cải cách mở cửa sao, mấy thuộc hạ cùng chiến hữu cũ của sư trưởng Lý liên lạc với tôi, nói muốn chuyển mộ cho ông ấy, làm một hoạt động kỷ niệm. Nhưng toàn bộ huân chương quân công của ông ấy đã bị mất, ngay cả Thừa Trạch cũng không có, nếu anh có thể tìm được các huân chương quân công của ông, tôi sẽ long trọng giới thiệu với mọi người anh chính là con nuôi mà sư trưởng Lý thật sự công nhận, anh thấy thế nào?” Tống Thanh Sơn nói.
Đối với một lão tướng mà nói, tiền tài nhà cửa chỉ là vật ngoài thân, thứ bọn họ coi trọng nhất chính là những huân chương trên chiến trường kia.
Lý Thừa Trạch mới nghe Tống Thanh Sơn nói về Kim Thạch như vậy, ban đầu còn chưa hiểu tại sao.
Nhưng nghe đến huân chương quân công, nó đột nhiên hiểu ra. Kim Thạch này luôn muốn tạo một đội quân riêng của mình, muốn lợi dụng danh nghĩa của Lý Vân Long để đông sơn tái khởi. Tống Thanh Sơn tung mồi nhử nói Kim Thạch mới là con nuôi của Lý Vân Long, nếu hắn ta thật sự cầm huân chương quân công của ông thì nhất định sẽ lấy ra.
Nếu hắn lấy ra, Tống Thanh Sơn có thể trực tiếp cầm những huân chương đó làm chứng cớ, truy tố Kim Thạch tội mưu sát thủ trưởng.
Ra trận không cần đổ máu, chân tướng của sự việc có thể được bộc lộ qua một câu nói.
Kim Thạch đang tung trái banh trên tay đột nhiên dừng lại, một lúc lâu sau đột nhiên hắn gập mạnh cây vợt lên đầu gối khiến nó gãy làm đôi: “Con mẹ nó, Tống Thanh Sơn, anh cũng biết tính khí của sư trưởng Lý mà, phải không? Ông ấy cứng rắn như sắt thép, thà gãy chứ không chịu uốn cong. Nhưng lúc ở Vân Nam, anh có biết ông ấy đã phải trải qua như thế nào không? Những kẻ cách mạng văn hoá kia ngày nào cũng đến nhà, bắt ông kiểm thảo sai lầm. Nếu bọn chúng đánh sư trưởng Lý đi thì cũng được, ít ra đau rồi cũng sẽ hết, nhưng không, bọn chúng không ngừng chế giễu ông ấy, từng chút từng chút phủ nhận hết công lao của ông ấy trong chiến tranh, gọi một đám con nít 14 15 tuổi tới làm loạn chống lại ông ấy, đuổi ông đến nông trường lao động. Đám con nít kia cầm roi da, xua đuổi ông ấy như gia súc, bắt đi lao động.
“Lý Hồng Quân và tôi nhìn không chịu nổi mới đi cứu ông ấy. Nhưng ngay sau khi chúng tôi cứu ông ấy ra ngoài, sư trưởng Lý kiên quyết không chịu đi. Ông ấy đoạt súng của tôi rồi nói, bây giờ chính sách đang đi vào con đường sai lầm, nhưng ông ấy là người thô kệch, không biết phải làm gì trước tình huống này. Hơn nữa người như ông ấy thà chết trên sa trường chứ không chịu bị khuất nhục. Cho nên ông ấy không giỏi ăn nói để biện hộ cho mình, cũng không nguyện ý nhượng bộ mấy tên nhãi cách mạng văn hoá kia, nhưng ông có thể quyết định sinh tử của mình. Ông ấy dù chết, ở dưới âm phủ cũng làm tướng quân, vẫn có thể giết quỷ Nhật Bản như thường!”
Lời nói nghẹn lại, Kim Thạch chỉ vào mắt mình: “Tôi với Hồng Quân tận mắt nhìn thấy ông ấy nổ súng tự sát, sau đó Hồng Quân phát điên, một mình tôi trông giữ thi thể ông ấy. Anh muốn hỏi tôi ông ấy chết như thế nào, tôi biết hơn tất cả những người khác, nhưng nói về huân chương quân công của ông ấy, Kim Thạch tôi không có. Bởi vì ngày thứ 3 sau khi ông ấy chết, những huân chương quân công kia bị người ta cướp đoạt đi”
...
Đây không phải là câu trả lời mà cả Lý Thừa Trạch và Tống Thanh Sơn mong đợi.
Kim Thạch ném quả bóng về phía bên kia sân, nói lớn: “Tướng sĩ sống vì điều gì? Chính là vì chiến tranh. Vì cái chết không nhắm mắt của sư trưởng Lý, tôi hy vọng quốc gia cần có một cuộc chiến tranh nữa, ít nhất để thức tỉnh những tên khốn ẩn náu ở hậu phương trong suốt trận chiến trước đây, lôi bọn chúng ra ngoài tính sổ, để bọn chúng biết, Trung Quốc mới ra đời như thế nào!”
“Kẻ đoạt huân chương quân công là ai, anh có biết không?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Kim Thạch thở một hơi thật dài: “Thôi đi Tống Thanh Sơn, đám người kia tạo phản thời cách mạng văn hoá, sau cách mạng thì bắt đầu làm kinh tế, từng người đều trở thành kẻ có quyền lực, danh tiếng. Trừ phi có một cuộc chiến để chúng ta giành quyền chủ động, nếu không cả anh và tôi chỉ có thể tuân lệnh mà thôi”
Nói như vậy, những kẻ cướp huân chương quân công của sư trưởng Lý chẳng những sống rất tốt mà còn ở vị trí cao?
“Ai? Rốt cuộc những người đó là ai?” Kim Thạch vừa quay người, Lý Thừa Trạch đã đứng ngay sau lưng.
Kim Thạch xoa hai tay, nói tiếp: “Thủ lĩnh của đám người kia, có lẽ cậu cũng biết. Tiểu tử, đừng nghĩ đến chuyện này nữa, đây là chuyện của thế hệ chúng tôi, sớm muộn gì cũng có ngày tôi phải cho tất cả mọi người biết ông ngoại cậu chết oan khuất như thế nào”
Cái này khác gì chưa nói?
Lý Thừa Trạch biết nhiều người như vậy, làm sao biết thủ phạm giết ông ngoại mình là bậc cha chú nhà nào?
Tiểu tử còn muốn xông qua, bị Tống Thanh Sơn kéo lại.
“Thừa Trạch, cậu vẫn cảm thấy con không phải là người dễ bị kích động. Con bị sao vậy? Sao dạo này dễ bị kích động như vậy?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Lý Thừa Trạch cũng cảm thấy gần đây mình đặc biệt dễ bị kích động, tất nhiên tiểu tử này từ trước đến giờ luôn tự tin, cho nên đổ hết nguyên nhân vào việc mất ngủ gần đây của mình.
Tóm lại, một lần nói chuyện của Tống Thanh Sơn và Kim Thạch đã thu hoạch được rất nhiều, ít nhất cũng biết được Kim Thạch không phải là thủ phạm sát hại sư trưởng Lý.
Hơn nữa, theo lời Kim Thạch, cái chết của sư trưởng Lý hiển nhiên không phải là lỗi tập thể mà có người đã làm hại ông ấy. Nếu có một người như vậy thì sẽ dễ đối phó.
Kim Thạch hôm nay không nói, chờ ngày mai, với công phu dây dưa của Tống Thanh Sơn, kiểu gì cũng lôi được kẻ kia ra.
Nhưng vấn đề mất ngủ của Lý Thừa Trạch vẫn chưa được giải quyết.
Vitamin B1 và Analgin, cùng với ngô, chuối và cà chua, hiện đã trở thành thực phẩm chính của Lý Thừa Trạch.
Dĩ nhiên hiệu quả rất rõ rệt, sau 3 ngày, quả nhiên Lý Thừa Trạch đã thực sự ngủ được mỗi đêm.
Nó ngủ say cả đêm cho đến tận sáng, nếu không phải Ito gọi điện đến nhắc nhở nó phải đến Bắc Kinh chữa bệnh, Lý Thừa Trạch đã cho rằng mình ổn rồi.
Trước khi duyệt binh có 3 tháng huấn luyện. Tất cả những binh lính tham gia duyệt binh đều phải huấn luyện, dĩ nhiên thời gian huấn luyện cho đến khi tham gia xong duyệt binh, họ không được liên lạc với bên ngoài cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành.
“Thừa Trạch, bây giờ đến Bắc Kinh trước đi. Dẫu sao lúc huấn luyện cậu cũng không thể nào uống thuốc được, đến lúc đó phạm sai lầm mới gọi là chết người, tôi nói có đúng không?” giọng Ito trong điện thoại vẫn thân thiện, kiên nhẫn như vậy.
Lý Thừa Trạch không ngốc, nghĩ đến ông ngoại đã từng giết bao nhiêu quỷ Nhật Bản, bây giờ lại có một quỷ Nhật Bản muốn chữa bệnh cho nó, hơn nữa còn là trước lễ duyệt binh, nghĩ xem làm sao Lý Thừa Trạch tin được đó là người tốt?
Cho nên nó liền chạy đi tìm Tô Hướng Vãn.
“Dì Tô, con không tin Ito. Nếu không để tối nay con không uống thuốc, cậu ngủ cùng con, để xem đêm nay con có gặp ác mộng nữa không. Nếu vẫn không biết thì tối mai con ngủ một mình. Không gặp ác mộng nữa thì con sẽ trực tiếp tham gia huấn luyện, con cảm thấy bây giờ mình rất ổn, thật đó”, Lý Thừa Trạch vỗ ngực nói.
Bắc Cương vẻ mặt thành thật: “Người anh này đặc biệt tốt, thật đó mẹ”
Hàng ngày cõng nó trên cổ chạy chơi khắp nơi, Bắc Cương thấy người anh này còn tốt hơn cả Cốc Đông.
Tô Hướng Vãn cũng thấy Ito đó có chút vấn đề, dù sao cũng là thầy hướng dẫn nghiên cứu sinh của Đại học nữ Đông Kinh, có loại bệnh kỳ quái nào mà chưa gặp qua, sao lại đặc biệt chiếu cố Lý Thừa Trạch như vậy.
Đương nhiên cô đồng ý nhưng lại có ý kiến: “Sao phải có cậu ngủ cùng? Con tự ngủ đi, nếu vẫn gặp ác mộng thì chúng ta sẽ tìm biện pháp cho con. Nếu con không gặp ác mộng nữa thì đi huấn luyện, chẳng phải chuyện rất đơn giản sao?”
Đúng lúc Tống Thanh Sơn bước vào, ngay cả chìa khoá xe cũng không để xuống, vội vàng thay quần áo.
Hắn nói: “Không được, vẫn phải gặp Ito, nhưng tối nay con có thể không uống thuốc, thử một đêm trước xem thế nào. Cậu không có thời gian ngủ cùng con, dưới quê gọi điện tới, nói ông cụ thân thể không tốt, cậu và dì Tô phải lái xe về quê. Nhà cũ dưới đó đã lâu không có người ở, cũng cần phải dọn dẹp một chút, ngày mai về, tối nay để Cốc Đông ngủ cùng con”
“Ba anh không khoẻ là thế nào, bị bệnh hay gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Ông Tống năm nay 70 tuổi, dường như già tới một mức độ nào đó thì không già tiếp được nữa, tinh thần minh mẫn không nói, ở tuổi này hàng ngày ông vẫn làm việc ở xưởng thuốc lá của Tống lão tam.
Nếu nói bà Tống bị bệnh, Tô Hướng Vãn sẽ không bận tâm, nhưng nếu là ông Tống thì cô sốt ruột, dù sao ông Tống cũng là một người cha chồng tốt bụng hiếm có.
“Về rồi nói”, Tống Thanh Sơn bận thay giày, giục Tô Hướng Vãn nhanh thay quần áo, tranh thủ nói với Lý Thừa Trạch: “Tối nay để Cốc Đông ngủ cùng con, trưa mai chúng ta quay về rồi xem thế nào”
Cứ như vậy, Tống Thanh Sơn kéo Tô Hướng Vãn lên xe, lái đi.
Dĩ nhiên bọn họ đi rồi thì việc nấu cơm, trông em rơi hết vào tay Tống Nam Khê.
Lý Thừa Trạch đương nhiên phải đảm nhiệm việc trông em thay Tống Nam Khê.
Trong nhà có một đứa trẻ con thì đừng trông mong giấu được cái gì.
Cho dù giấu kín đến đâu đi nữa, nó cũng có thể moi ra được, giống như Tiểu Bắc Cương lúc này.
Tiểu tử lục tung túi của anh trai trong phòng ngủ, lôi ra mấy tấm hình đen trắng, l**m lên mặt Lý Thừa Trạch trong hình rồi ném lại vào túi, lôi ra một lọ vitamin tổng hợp. Nó vặn nắp, mở ra, lấy một viên cho vào miệng.
Lý Thừa Trạch rất biết trông em, vốn đang lật sách y khoa về bệnh thần kinh, liếc thấy Bắc Cương định nhét vitamin vào miệng, nó liền giằng lấy: “Đây là thuốc của anh, em không được uống”
“Phì phì, đắng!” Bắc Cương nói, ném lọ thuốc đi, lạch bạch quay người đi xuống cầu thang, lấy lọ vitamin tổng hợp từ ngăn kéo của Tô Hướng Vãn, mang lên lầu, lắc lắc trước mặt Lý Thừa Trạch: “Không đắng, cái này không đắng”
Không thể không nói, tiểu tử này có con mắt rất nhạy bén.
Bởi vì hai lọ vitamin này giống hệt nhau, do cùng một nhà máy sản xuất.
Nhưng cái Bắc Cương cầm trên tay, loại của Tô Hướng Vãn có chữ trên viên thuốc, trong khi thuốc của Lý Thừa Trạch mặc dù giống nhau như đúc nhưng lại không có chữ.
Vitamin này là do phòng y tế quân khu kê đơn cho Lý Thừa Trạch.
Tại sao phòng y tế lại kê đơn vitamin cho nó?
Bởi vì mọi người cùng nhau huấn luyện, da ai cũng phơi nắng nâu như đồng, chỉ có mình Lý Thừa Trạch da luôn trắng. Duyệt binh chính là sự đồng đều, mọi người đều có màu da giống nhau, chỉ có nó là quá trắng, quá bắt mắt, vì thế lãnh đạo mới đặc biệt đến phòng y tế, yêu cầu kê đơn vitamin cho nó uống xem bổ sung vitamin thì da nó có sẫm màu hơn không.
Đây là lần đầu Lý Thừa Trạch uống vitamin, dĩ nhiên, thuốc của phòng y tế quân khu cho nên nó chưa bao giờ nghi ngờ gì.
Nhưng bây giờ Bắc Cương lấy ra một lọ thuốc giống y hệt như vậy, nó đột nhiên cảm thấy, chẳng lẽ thuốc mình uống tới giờ có vấn đề?
Còn Nam Khê, tối hôm qua bị Lý Thừa Trạch đuổi ra khỏi phòng, cô gái từ nhỏ được nuôi nâng niu như hoa trong nhà kính, tốt với ai thì móc tim móc phổi cho người đó, nhưng nếu người ta không cho nó mặt mũi, nó tuyệt đối sẽ tức giận, nhất định không để cho mình chịu uỷ khuất.
Cho nên lúc này nó không vui vẻ gì với Lý Thừa Trạch.
“Cà chua xào bắp, anh muốn ăn không?” Nam Khê thò đầu ra khỏi nhà bếp, tức giận nói.
Thừa Trạch vẫn còn đang so sánh hai lọ thuốc, cũng không ngẩng đầu lên: “Tuỳ tiện”
“Nếu anh đã nói tuỳ tiện thì em sẽ nấu một nồi yến mạch, cà chua cùng chuối, rồi em và Bắc Cương đến chỗ mẹ A ăn đồ ngon”, Nam Khê nói.
Nó có tức giận thế nào cũng vô ích, Lý Thừa Trạch vẫn bộ dạng không nhúc nhích: “Em cứ tự làm là được, đừng hỏi anh”
Nam Khê tức giận bế Bắc Cương đi: “Đó là loại anh xấu, cả ngày chỉ biết đánh người, không cho phép em chơi cùng anh ta”
Dẫu sao đầu óc của Lý Thừa Trạch vẫn còn đó, vẫn dùng được, trong chốc lát nó đã đoán được chuyện gì xảy ra.
Cầm lọ thuốc trong tay, nó chen với Tống Nam Khê đang bế Bắc Cương đi trên cầu thang, ngay lúc Nam Khê tưởng nó giở trò lưu manh thì nó hôn mạnh một cái lên khuôn mặt nhỏ bé của Bắc Cương.
“Tống Nam Khê, tối nay anh muốn ăn canh chua, nhất định phải làm mì sợi nhỏ, cho nhiều khoai tây với rau, nấu không chua không cay, tối nay anh đánh vào mông em”, mở cửa ra, nó còn tranh thủ xé bài tập của Cốc Đông thành mấy mảnh rồi quay người chạy đi.
Nam Khê đuổi theo ra cửa, sợ đến phát khóc: “Anh Thừa Trạch, mau quay lại, anh bị sao vậy?”
Nhưng lúc này Lý Thừa Trạch đã chạy đến Bệnh viện quân khu.
Đưa số quân nhân, dùng tên Tống Thanh Sơn chặn mấy bác sĩ khoa dược chuẩn bị tan làm, Lý Thừa Trạch đợi một tiếng, cuối cùng cũng có kết quả.
"Đây không phải vitamin mà là nandrolone phenylacetate, một loại thuốc có thể khiến người ta hưng phấn và ảo giác", bác sĩ khoa dược nói: "Nó nhìn giống như một loại vitamin tổng hợp, nhưng thứ này thường được các vận động viên ở các nước phát triển dùng để giúp họ tập trung tinh lực thi đấu đánh giải, người bình thường không dùng được. Đồng chí Lý Thừa Trạch, anh lấy thứ này ở đâu vậy? "
Lý Thừa Trạch cầm lọ thuốc thủy tinh, thở dài một hơi: "Đúng vậy, tôi cũng muốn biết thứ này từ đâu ra."
Có người giết ông ngoại nó, cướp huân chương quân công của ông, Kim Thạch biết là ai nhưng không dám nói ra.
Phòng y tế quân khu, trước lễ duyệt binh, có người đặc biệt tìm cách cho nó uống thuốc k*ch th*ch, khiến Lý Thừa Trạch gặp ảo giác cùng bị k*ch th*ch, thiếu chút nữa đã phải tìm đến bác sĩ Nhật Bản để cầu cứu.
Nghĩ xa hơn một chút, nhỡ bác sĩ Nhật Bản Ito đó nhồi nhét thứ gì đó không tốt vào đầu nó trong lúc thôi miên thì sao? Là người đứng hàng đầu tiên trong lễ duyệt binh, liệu nó có phạm sai lầm mà bản thân nó cũng không dám nghĩ đến không?
Lý Thừa Trạch hít một hơi thật sâu, thở ra từ từ, đấm vào không khí hai phát, chỉ có thể nói, chuyến đi về Tần Châu này thực sự đáng giá.