Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con
Chương 233: Đại kết cục
Tóm lại, chuyến đi biên giới lần này khiến tâm trạng Tô Hướng Vãn không ổn.
Tống Thanh Sơn muốn ra tiền tuyến, trong lòng cô bất an.
Tây Lĩnh ôm thằng nhóc con, hai vợ chồng trẻ đều không có kinh nghiệm nuôi con nít, trong lòng cô lo lắng, cũng bất lực.
Mà chính bản thân cô, nếu tổ chức thật sự điều động cô đến Bắc Kinh, cô lại là người thích cả nhà quây quần náo nhiệt, không thích công việc quá bận rộn rườm rà, cũng thấy không dễ chịu, tóm lại không có chuyện gì khiến Tô Hướng Vãn thấy thoải mái.
Tổ chức mua vé cho Tư lệnh chiến khu đương nhiên là giường nằm mềm, hơn nữa khách trong các khoang ghế ngồi đều là các đồng chí được tập hợp khẩn cấp để đến Tần Châu ra chiến trường.
Tác phong truyền thống của họ là im lặng, bởi vì Tống Thanh Sơn nói tâm trạng Tô Hướng Vãn không tốt nên toàn bộ khoang tàu ngoài tiếng tàu chạy xình xịch thì không có bất cứ âm thanh nào.
Xe lửa phải đi 3 ngày 3 đêm, tiếng xình xịch vang lên không dứt, lần này cửa sổ đủ lớn, giường đủ rộng, Tô Hướng Vãn muốn ngủ giường trên thì ngủ, muốn ngủ giường dưới cũng được, dĩ nhiên không có mùi chân thúi và cảnh đẹp bên ngoài muốn ngắm bao nhiêu thì ngắm.
Tô Hướng Vãn vẫn không nói câu nào, khi Tống Thanh Sơn nhìn cô, cô liếc hắn một cái.
“Cái này không gọi là chiến tranh, chỉ có thể gọi là ra sân giao lưu một vòng thôi, khảo sát chiến thuật mới, vũ khí mới của chúng ta. Dĩ nhiên đối với việc phát triển vũ khí mới thì rất hữu ích, không hề nguy hiểm chút nào”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn vẫn liếc hắn như cũ: “Đó là bởi vì quốc gia hùng mạnh, không phải vì anh có bản lĩnh lớn”
Lời này cũng đúng.
Vì thế Tống Thanh Sơn nói tiếp: “Cốc Đông còn ở nhà, tôi sẽ dặn dò nó giúp đỡ em việc nhà, sau này em làm bớt đi một chút, không thì gọi Tống Tiểu Cần tới giúp một tay”
Tô Hướng Vãn lại liếc hắn: “Vậy thì anh có ích gì cho tôi?”
Nhận ra Tô Hướng Vãn thực sự tức giận, Tống Thanh Sơn không dám nói nữa, thức thời nhắm mắt ngậm miệng lại.
Hai vợ chồng mặc dù cho tới bây giờ không tính là quá gần gũi nhưng cũng không cãi vã nhau.
Tô Hướng Vãn vẫn luôn là người phụ nữ lý trí, chu đáo và hiểu chuyện.
Nói trắng ra là ngoài miệng thì cô hung dữ, nhưng bản chất là người mẹ Trung Quốc thiện lương, bình thường nhất, chỉ biết tự nhận thiệt thòi về mình chứ không bao giờ làm khổ người khác.
Dĩ nhiên Tống Thanh Sơn cũng có thể hiểu, Tô Hướng Vãn tức giận không phải chỉ vì chuyện hắn ra tiền tuyến. Thực ra một mình cô chống đỡ gia đình này bao nhiêu năm, cuối cùng cũng chờ được đến lúc hắn chuyền ngành, lần này nếu không chuyển ngành được, có lẽ cả đời này hắn sẽ không còn cơ hội đó nữa.
Nếu không chuyển ngành, nói gì đến chuyện giúp cô chia sẻ việc nhà, nói gì đến chuyện cùng nhau đi du lịch sau này?
Nhưng Tống Thanh Sơn không còn cách nào khác, đành chỉ có thể yêu cầu lính của mình yên lặng, im lặng một chút để giảm bớt cơn giận dữ có thể bùng nổ bất cứ lúc nào của Tô Hướng Vãn.
Còn Tô Hướng Vãn, cô thực sự tức giận sao? Thực ra cũng không hẳn là như thế.
Sau khi có Tiểu Bắc Cương, không nói đến chuyện yêu hay thương, ít nhất trách nhiệm đã ràng buộc cô lại chỗ này, có muốn đi cũng không được, cho nên cô chỉ có thể trút hờn dỗi lên hắn.
Xe lửa tiếp tục đi về phía trước, Tô Hướng Vãn ngủ một mình một giường, hai lần Tống Thanh Sơn muốn lên ngủ cùng đều bị cô đá sang giường đối diện.
Lần này cô ngủ rất say, ngay cả tiếng lạch cách của tàu hỏa cũng không làm phiền cô.
Khi cô tỉnh lại lần nữa, trời vẫn tối, tàu hỏa vẫn lạch cạch nhưng nó không di chuyển, hẳn là đang dừng lại ở một địa phương nào đó.
Bên ngoài còn có một chiếc xe, là một chiếc SUV nhìn rất tây.
Hơn nữa về lý mà nói, cửa sổ tàu hoả không mở được, làm sao cửa sổ lại mở?
Cô nhìn một cái nữa, Tống Thanh Sơn không còn nằm ở giường đối diện, chăn gối được xếp như miếng đậu hũ nhưng sờ cái chăn vẫn còn ấm, hiển nhiên là hắn mới dậy chưa lâu.
Vì thế Tô Hướng Vãn kéo cửa khoang giường nằm ra, muốn xem chuyện gì đang xảy ra.
Cửa các khoang đều đóng chặt, chỉ có đèn hành lang là sáng, và không có dấu hiệu nào của Tống Thanh Sơn trong nhà vệ sinh.
Chẳng lẽ hắn sợ cô sẽ tức giận, cứ như vậy không từ mà biệt, xuống tàu giữa chừng rồi rời đi?
Đi về phía trước là toa ăn, Tô Hướng Vãn định quay về ngủ tiếp liền phát hiện trong toa có người.
“Thủ trưởng, thời gian dừng tàu của chúng ta có hạn, tôi chỉ có thể cho anh tối đa nửa giờ, đây là quyền hạn điều động lớn nhất của chúng ta. Nửa giờ nữa sẽ có một chuyến tàu khác đi qua, chúng ta phải đi, được không?” người nói chuyện mặc đồng phục màu xanh đứng trước mặt Tống Thanh Sơn, rõ ràng đây là trưởng tàu.
Trời đất bao la, trên thuyền, thuyền trưởng là lớn nhất, trên tàu, trưởng tàu đương nhiên có quyền lực nhất, theo lý mà nói không ai có thể yêu cầu họ dừng lại, nhưng Tống Thanh Sơn thì khác, dẫu sao họ bây giờ coi như là đang trên đường thi hành nhiệm vụ, đoán là có tình huống xảy ra mới yêu cầu dừng tàu.
Tống Thanh Sơn bắt tay trưởng tàu tỏ ý cảm ơn, trưởng tàu quay người rời đi.
Tống Thanh Sơn cũng đứng lên, nhưng đi khi đến đầu toa đột nhiên dừng lại.
Tay vịn cửa sổ, hốc mắt hắn đột nhiên đỏ lên, yết hầu nghẹn mấy cái, đặt đầu trên khung cửa, thanh âm đè xuống đặc biệt thấp nhưng qua bả vai rung rung có thể thấy hắn đặc biệt thương tâm.
Trong nháy mắt Tô Hướng Vãn nghĩ đến, có phải Đông Hải, Tây Lĩnh hay Nam Khê, Bắc Cương, Thừa Trạch, Cốc Đông xảy ra ra chuyện gì không?
Nếu không, với tố chất tâm lý của Tống Thanh Sơn không thể khóc thành cái dạng này được.
Cô đứng ngay cửa, định đi hỏi có chuyện gì nhưng con người mà, dù sao cũng có lúc sợ hãi, những lúc như thế đều không muốn gặp hay nhìn thấy ai.
Hơn nữa cô và Tống Thanh Sơn còn đang giận nhau, nhỡ không phải Tống Thanh Sơn khóc vì chuyện gia đình mà vì chuyện quân đội thì sao?
Những người như bọn họ luôn đặt quốc gia, tổ chức lên trên cả gia đình và cá nhân.
Cô quay người rời đi, chờ đến khi Tống Thanh Sơn trở về khoang giường mềm, Tô Hướng Vãn đã nằm trên giường.
Dĩ nhiên cô cũng rất sốt ruột, sợ bọn nhỏ xảy ra chuyện gì.
Nhưng Tống Thanh Sơn không nói câu nào, cô cũng đành nhịn.
Bấm ngón tay tính thử, từ ngày cô mở mắt ra trong căn nhà đó đến giờ đã 18 năm, Nam Khê từ chỗ khóc nhèo nhẽo đòi ăn giờ cũng đã muốn lấy chồng, từ công việc đến gia đình đều là cô thoả hiệp trước, lần này cô không chiều theo nữa, không thể để người đàn ông này tạo thành tật xấu được.
Tống Thanh Sơn ngồi ở mép giường, vẫn không nói lời nào.
Tô Hướng Vãn rất muốn đạp hắn một phát, nhưng ráng nhịn thêm, dồn tất cả lại để đến lúc bùng nổ, hắn sẽ biết cô tức giận thật sự sẽ như thế nào.
Kết quả hắn nhấc chăn lên, nằm xuống bên cạnh cô.
Tô Hướng Vãn giả bộ ngủ, thấy Tống Thanh Sơn nhẹ nhàng ôm eo mình, cô không nhịn được: “Cút sang bên kia ngủ đi”
“Em tỉnh rồi à?” Tống Thanh Sơn vừa rồi còn khóc, nhưng bây giờ lại cười: “Ngủ thêm chút nữa đi, tàu đang dừng, chắc phải nửa tiếng nữa mới có thể khởi hành”
“Cút đi”, Tô Hướng Vãn muốn nổi giận, không châm chước bất kỳ điều gì.
Tống Thanh Sơn dù sao cũng không để ý, không những không buông tay mà còn ôm Tô Hướng Vãn chặt hơn: “Đúng rồi, em luôn nói em muốn đi đâu đó, nếu em vẫn còn ở thế kỷ 21, em sẽ muốn đi đâu trước?”
“Đâu cũng được, Châu Âu tôi muốn đi, Bắc Mỹ, Nam cực cũng muốn đi, chờ đến lúc tiết kiệm đủ tiền tôi sẽ đi. Nghe nói một chuyến đi phải mấy chục ngàn nhưng có thể ôm chim cánh cụt, hôn gấu Bắc cực cũng đáng”, Tô Hướng Vãn chỉ cần nhắc tới du lịch là hứng thú bừng bừng.
Tống Thanh Sơn dừng chốc lát, nói: “Được, vậy thì đi Nam cực”
“Nói giống như anh có mấy trăm ngàn vậy”, Tô Hướng Vãn liếc Tống Thanh Sơn nói.
Tống Thanh Sơn làm động tác: “Tôi không có mấy trăm ngàn, nhưng tôi có mấy thứ đồ, trong tương lai có thể sẽ rất đáng tiền, nếu không bây giờ tôi đưa hết cho em?”
Tô Hướng Vãn lập tức quên mất mình vẫn còn đang tức giận, quay phắt người lại: “Giỏi đó Tống Thanh Sơn, dám giấu tiền để dành, đưa đây cho tôi”
Quả vậy, nếu hôm nay Tô Hướng Vãn không nổi giận, Tống Thanh Sơn cũng không phát hiện ra cô đã đi theo hắn 18 năm.
Liếc mắt nhìn một cái, chỉ nhìn một cái thôi, nếu nhìn nhiều hơn nữa, hắn sợ sẽ hối hận với quyết định này của mình.
Cứng rắn quay người Tô Hướng Vãn lại, vẫn ôm cô từ phía sau lưng, sau đó khom người đứng lên, lấy toàn bộ huân chương quân công góp nhặt trong những năm qua đưa cho Tô Hướng Vãn nói: “Những thứ này theo lý mà nói không thể mua bán, khi chúng tôi chuyển ngành, nó có thể giúp chúng tôi có quyền ưu tiên sắp xếp, cũng là vinh quang cao nhất đối với một người lính. Nhưng bây giờ không quan trọng nữa, tôi đưa hết cho em, em đổi thành tiền sử dụng đi”
Tô Hướng Vãn trong lòng nói kỳ quái, người này có chuyện gì vậy?
Nhưng cô không biết phải nói như thế nào với Tôngs Thanh Sơn, trong tương lai, ở nền kinh tế thị trường, những huân chương quân công này chẳng có tác dụng gì, dẫu sao bây giờ đối với bọn họ mà nói, loại vinh dự này cao hơn hết thảy.
“Được rồi, tôi nhận, như anh nói đó, tôi có một nửa trong này, bây giờ lăn về giường của mình đi”, Tô Hướng Vãn cầm số huân chương quân công, thẳng thắn nói.
Tống Thanh Sơn dụi mặt vào tóc Tô Hướng Vãn: “Nếu không có tôi, em có tái hôn không?”
“Ngày mai tôi có thể tái hôn, người theo đuổi tôi xếp hàng cả đại đội. Anh là ai, chẳng lẽ anh chết rồi tôi còn phải thủ tiết theo anh sao? Tống Thanh Sơn, nhà Đại Thanh diệt vong lâu rồi, bây giờ phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn liền cười: “Không có em, tôi vĩnh viễn không kết hôn nữa”
“Ban đầu cũng đâu phải anh kết hôn với tôi”, Tô Hướng Vãn cảm thấy buồn cười: “Cưới lần hai rồi, còn giả bộ đồng trinh”
Tống Thanh Sơn chỉ cười, đuôi mắt đã có nếp nhăn, cũng không nói lời nào, chỉ ôm cô thật chặt.
Hai người nằm thêm một lúc, Tống Thanh Sơn nói: “Dậy đi, tôi lấy nước cho em rửa mặt”
“Vẫn chưa tới Tần Châu, dậy sớm làm gì, ngủ thêm một lát nữa đi”, Tô Hướng Vãn nói, được hắn ôm ngủ thật thoải mái.
“Nên dậy thôi”, Tống Thanh Sơn cố chấp nói.
Đây chính là cuộc sống của quân nhân, ngày nào cũng dậy đúng 6 giờ, Tô Hướng Vãn vẫn không muốn dậy, chờ Tống Thanh Sơn đun nước nóng, dù sao hắn cũng muốn giúp cô rửa mặt thì cứ để hắn làm.
Hắn muốn giúp cô đánh răng, Tô Hướng Vãn cũng há miệng ra, chờ Tống Thanh Sơn ngoáy đảo một hồi, nhổ kem đánh răng ra nói: “Không ngờ anh lại biết phục vụ như vậy, sớm biết vậy đã bảo anh xin xuất ngũ sớm, về làm bảo mẫu cho tôi”
Tống Thanh Sơn vẫn cười: “Không phải em vẫn luôn bắt tôi phải đánh răng cho Bắc Cương sao, tôi đã luyện tập rồi”
Rửa mặt xong, Tô Hướng Vãn lại nằm lên giường: “Anh làm gì thì làm đi, tôi vẫn còn buồn ngủ”
“Trang điểm một chút đi, thật xinh đẹp vào”, Tống Thanh Sơn nói tiếp.
Tô Hướng Vãn cảm thấy người này có gì không đúng, nhưng dù sao đã rửa mặt xong rồi, cô thoa một ít kem dưỡng, kem nền và trang điểm, dù sao cô cũng đang ở trên tàu, không có việc gì để làm.
Khi cô trang điểm, Tống Thanh Sơn nhìn cô không chớp mắt.
Quả thực, với đôi mắt biết nói, làn da tươi sáng và trắng trẻo, Tô Hướng Vãn cũng cảm thấy mình rất đẹp, nếu hắn muốn nhìn thì cứ để cho nhìn.
Sau khi cô trang điểm xong, Tống Thanh Sơn lại lôi vali ra lục quần áo bên trong.
"Tôi chỉ ngủ trên giường, thay quần áo làm gì?" Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn đang ngồi xổm, đột nhiên quỳ một chân xuống, thanh âm đặc biệt đè nén khổ sở: "Thật xin lỗi, Tô Hướng Vãn, nhiều năm như vậy tôi chưa mua cho em được chiếc váy đẹp nào”
Lúc này Tô Hướng Vãn mới cảm thấy có gì đó không đúng: “Tống Thanh Sơn, rốt cuộc anh bị sao vậy?”
Tống Thanh Sơn không nói gì, đột nhiên đứng lên, giơ ngón tay chỉ ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài có một chiếc xe SUV đang đậu, Tô Hướng Vãn đã sớm nhìn thấy, không thấy có gì lạ.
Nhưng cô nhìn một lúc, đột nhiên biết là chuyện gì đang xảy ra. Đó là một chiếc Land Rover Range Rover. Chưa nói đến chuyện nhập khẩu, hiện tại không thể thiết kế và sản xuất một mẫu xe như vậy.
Vậy nên, đây là một chiếc xe chỉ có trong tương lai.
Tống Thanh Sơn giải thích: "Đêm qua khi tàu dừng lại, tôi phát hiện ra chiếc xe đỗ bên cạnh đường ray xe lửa của chúng ta. Tôi tình cờ mở cửa sổ và nghe thấy radio trên đó đang phát tin tức, đó là tin của 30 năm sau."
Lúc đó, tàu tình cờ dừng lại, điểm dừng nằm ở một thung lũng nhỏ không có gió cát.
Thời này, cửa sổ tàu hoả có màu xanh lá cây, có thể mở được một nửa và thò đầu ra ngoài.
Tống Thanh Sơn đứng nghe một lúc lâu, sau đó thấy mấy người xuống xe ô tô, cười nói rồi cắm trại, hắn vốn có nhiều sức, trực tiếp tháo cửa sổ xuống, chạy ra ngoài nhìn xung quanh.
Cửa xe đã khoá lại, những người cắm trại kia có lẽ sợ đi xa quá sẽ không an toàn nên cắm trại ngay chỗ cách đường ray xe lửa không xa.
Tống Thanh Sơn sờ lên chiếc xe kia, đứng cách đó không xa nghe mấy thanh niên và cô gái cắm trại nói chuyện một lúc, đúng lúc có người định lên xe lấy thêm bia thì làm rơi chìa khoá, hắn nhặt lên đưa cho chàng trai kia.
Chàng trai trẻ hơi giật mình: "Chú, muộn thế này mà có mình chú ra công viên cắm trại à?"
Tống Thanh Sơn khoát tay nói: “Chú đi tàu hoả, xuống đây hít thở một lúc”
Chàng trai tỏ vẻ ngạc nhiên: “Tàu hoả? Chỗ này không có tàu hoả, cũng không có đường dành cho tàu hoả”
Hơn nữa, lúc đó là mùa hè, nơi tàu hỏa dừng lại là một thung lũng sa mạc giống như sa mạc Gobi, nhưng nơi chàng trai trẻ cắm trại lại là một công viên xanh mướt.
Nói xong, cậu trai xách bia đi.
Tống Thanh Sơn cũng phát hiện, khi hắn đứng cạnh xe SUV thì không thấy được tàu hoả, nhưng bước vài bước đến chỗ xe lửa thì vẫn nhìn thấy chiếc xe SUV kia.
Nếu Tô Hướng Vãn có thể xuyên không, Tô Tiểu Nam cũng có thể, vậy chứng minh cơ hội này không phải là ngẫu nhiên cũng không phải là duy nhất.
Tống Thanh Sơn thử nhiều lần, tin chắc đám thanh niên kia vẫn còn ở đó thì có thể chắc chắn rằng, khoảng cách giữa hai thời không hoàn toàn không xa, chỉ vài bước chân thôi.
“Em muốn quay về không? Em có thể quay lại nơi em đã ở trước đó”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn đã hiểu vì sao Tống Thanh Sơn yêu cầu trưởng tàu cho tàu dừng nửa tiếng là để đưa cô về lại tương lai.
Cho dù là tương lai, thì đó sẽ là năm nào?
Nhà của cô, cha mẹ cô có còn không? Kiến thức chuyên môn của cô đã bị năm tháng bào mòn gần như hoàn toàn, làm sao làm việc được? Cô có thể tìm việc được nữa không?
Tô Hướng Vãn không cả xách túi, nhảy xuống xe lửa chạy mấy bước, đột nhiên quay đầu lại, những điều này vừa hiện ra trong đầu cô.
18 năm, cô không còn trẻ nữa, quay về tương lai còn có thể làm được gì?
Tống Thanh Sơn vẫn ở trong xe lửa, nhìn cô qua cửa sổ.
Tô Hướng không nghĩ đến bất kỳ điều gì khác. Cô nghe thấy tiếng còi tàu hỏa hồi lâu, biết tàu sắp rời đi.
Có thể là khao khát tự do, hay là sự vô định, thúc đẩy cô chạy về phía trước thêm hai bước nữa, đưa tay chạm vào chiếc Land Range Rover.
Đó không chỉ là một chiếc xe hơi, mà là tương lai bị cô bỏ rơi 18 năm.
Có công nghệ cao, có tiện nghi, vật chất đầy đủ mà cô không cần phải làm việc, vất vả đấu tranh, cô chỉ cần đi thêm vài bước nữa thì có thể quay về cuộc sống trước đây.
Hai tay Tống Thanh Sơn vịn lên cửa xe, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.
Ánh mắt đó, biểu cảm đó giống hệt như lần đầu tiên cô đi chợ, Lư Đản đứng dưới gốc cây liễu lớn ở đầu thôn nhìn chằm chằm cô vậy.
Xe lửa càng lúc càng nhanh, trong một chớp mắt đó, Tống Thanh Sơn vẫn nhìn cô, Tô Hướng Vãn cũng nhìn Tống Thanh Sơn. Vẫn luôn nói chuyện quay về tương lai thế nào, bây giờ cơ hội đã đến, hắn cũng đã buông tay, vậy đi đi thôi, sao phải bận tâm, Tô Hướng Vãn tự nói trong lòng.
Cho nên cô cầu nguyện xe lửa hãy chạy nhanh hơn một chút, nhanh hơn nữa một chút, nhanh biến khỏi tầm mắt cô, như thế cô sẽ không còn nhìn thấy Tống Thanh Sơn đang nhoài cả nửa người ra ngoài cửa sổ, ánh mắt giống hệt Lư Đản nhìn cô không chớp.
Hắn vẫn nhìn cô chằm chằm, xe lửa chạy càng lúc càng nhanh, nửa người hắn dường như đã nhoài hết cả ra ngoài mà vẫn còn vươn ra nữa, xa như vậy, trong ánh sáng ban mai, cô vẫn có thể nhìn thấy những giọt nước mắt của hắn đang trào ra.
Tô Hướng Vãn rất muốn kêu lên một tiếng, bảo hắn lùi vào.
Xe lửa vẫn còn đang chạy, nhỡ hắn va phải cột điện hay gì đó thì sao?
Nhưng Tống Thanh Sơn không những không lùi vào, khom người một cái nhảy ra khỏi xe lửa, lộn nhào một vòng lăn xuống ven đường.
Bên đường sắt đều là đá, nhìn thấy hắn ngã mạnh xuống đất như vậy, cả người Tô Hướng Vãn đều đau.
“Trở về đi, không phải anh muốn tôi đi sao?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn đáp rất ngắn gọn: “Không được, tôi hối hận rồi”
Hắn cầm cổ tay cô, bóp chặt đến nỗi Tô Hướng Vãn phát đau, rồi ôm cô vào lòng.
Tô Hướng Vãn vừa thấy tức giận vừa buồn cười: “Ngày mốt các anh phải đi rồi, bây giờ không đuổi kịp chuyến tàu này, anh phải trì hoãn nhiệm vụ, đến lúc đó chờ ra toà án binh đi”
Tống Thanh Sơn không nói gì, chỉ gác cằm lên vai Tô Hướng Vãn: “Có thể đến lúc về hưu tôi vẫn ở trong quân đội, chỉ là một viên gạch trên con đường cách mạng, nơi nào cần thì tới, tôi chỉ là viên gạch nhỏ của nước cộng hoà nhưng tấm lòng của tôi đối với em chưa bao giờ thay đổi”
“Tôi không cần tấm lòng của anh. Tôi bây giờ muốn chạy về phía cuộc sống mới, hơn nữa chính anh đã tiễn tôi đi”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Chẳng qua cô đang cười trên sự đau khổ của người khác thôi, nhưng Tống Thanh Sơn lại thật sự cảm thấy khổ sở: “Tôi muốn cho em cuộc sống tốt hơn một chút, tốt hơn nữa, tôi hận không thể đem tất cả mọi thứ trên đời này cho em, nhưng tôi chỉ có thể làm được trong khả năng cho phép, đó là luôn đứng sau lưng em, có thể ở lại, đừng đi được không?”
Tô Hướng Vãn nuốt nước miếng, ôm chặt Tống Thanh Sơn, lẳng lặng ở trong ngực hắn.
Nhiều năm đã trôi qua như vậy, nói đi là có thể đi được sao?
Cô vẫn còn đang mơ tưởng đến Tiểu Bắc Cương là lão đại lớn nhất Tần Châu, rồi đứa nhỏ nhà Tây Lĩnh mới ra đời, làm sao cô có thể rời đi được?
Chẳng qua trong nháy mắt đó, bất kỳ ai cũng không chống đỡ được sự cám dỗ của việc quay lại cuộc sống cũ.
“Vậy anh cõng tôi đi”, Tô Hướng Vãn nói: “Nếu anh có thể cõng tôi từ đây về nhà, tôi sẽ không đi, vĩnh viễn không đi. Anh ra chiến trường, tôi ở nhà chờ anh, anh về nhà, tôi nấu cơm nóng canh nóng cho anh ăn”
Tống Thanh Sơn không nói lời nào, cõng Tô Hướng Vãn lên lưng.
Ánh sáng ban mai loé lên, trong chớp mắt, chiếc xe SUV có thể mang Tô Hướng Vãn quay về tương lai đã biến mất.
Nơi này cách Tần Châu hơn 200 km, nếu Tống Thanh Sơn thật sự muốn cõng cô về, Tô Hướng Vãn cảm thấy hắn sẽ chết vì cõng.
Nhưng Tống Thanh Sơn không nghĩ vậy. Chỉ cần Tô Hướng Vãn không tức giận, hắn nghĩ có thể cõng cô đi vòng quanh thế giới.
Cõng Tô Hướng Vãn đi khoảng một giờ mới tới một thị trấn nhỏ.
“Chúng ta dừng lại ăn bánh bao thịt dê nhé?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn không cần: “Không được dừng lại, tiếp tục đi, nếu không tôi quay về đó”
Được rồi, tiếp tục đi theo đại lộ về phía trước.
Một giờ, rồi lại một giờ nữa, Tống Thanh Sơn có chút mệt: “Hay là tôi đặt em xuống, chúng ta nghỉ ngơi một chút?”
“Không được, ai bảo anh coi tôi như chó con mà đùa giỡn, thích thì bảo tôi xuống, thích lại kéo về”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Tống Thanh Sơn không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục cõng Tô Hướng Vãn bước đi.
Một bước lại một bước, mặt trời dần dần lên cao, trời mùa hè nóng nực, Tống Thanh Sơn đổ mồ hôi đầm đìa, Tô Hướng Vãn lại không chịu cho hắn dừng lại, dáng vẻ như quyết tâm bắt hắn phải đi bộ về Tần Châu.
Đi thêm khoảng một giờ nữa, Tống Thanh Sơn vẫn có thể đi nhưng Tô Hướng Vãn cảm thấy đau lòng. Lưng Tống Thanh Sơn đầy mồ hôi, nếu tiếp tục cõng sợ rằng hắn sẽ gãy lưng mất.
“Được rồi, để tôi xuống đi đi”, Tô Hướng Vãn nói.
“Không sao, để tôi cõng em về”, Tống Thanh Sơn nói.
Hai tay hắn quấn chặt lấy eo Tô Hướng Vãn, hoàn toàn không có ý định thả cô xuống, hơn nữa còn đi rất thoải mái.
Cứ bước đi như vậy, sau khoảng 4 giờ, hai người vẫn trên đường.
Nếu hắn đã nguyện ý cõng, lại vẫn còn sức thì Tô Hướng Vãn liền dứt khoát để hắn làm.
Hai người đi thêm khoảng nửa giờ, trên đường xuất hiện một xe cảnh sát, dừng lại đối diện Tống Thanh Sơn.
Đây là xe cảnh sát của Cục công an, đại khái Tống Thanh Sơn đã ước lượng thời gian, từ lúc người trên tàu phát hiện hắn không có mặt đến lúc báo án rồi cảnh sát chạy đến hiện trường, đại khái cũng mất khoảng chừng đó thời gian.
Dĩ nhiên Tống Thanh Sơn không thể tiếp tục cõng cô được nữa, hắn đã kiệt sức rồi, nhìn thấy Lưu Tại Dã chính là đại cứu tinh của nhân dân, chỉ mong hắn nhanh xông lên cứu mình.
Dẫu sao với hắn mà nói, đã ra quân lệnh là cõng Tô Hướng Vãn về thì không thể dễ dàng thu hồi, phải vậy không?
Cho nên hắn không ngừng nháy mắt với Lưu Tại Dã, ý bảo anh ta tiến lên hỗ trợ.
Dạ dày Lưu Tại Dã không tốt, trời nóng vậy vẫn phải cầm theo bình nước nóng để chườm bụng.
Nghênh ngang bước xuống xe cảnh sát, nhìn Tống Thanh Sơn hồi lâu, hắn cười nói: “Không phải Tống đoàn của chúng ta đang rất tốt sao, ai bảo anh ta nhảy khỏi xe, ai bảo anh ta mất tích?”
“Cục trưởng Lưu, chúng ta có phải đưa anh ấy lên xe không? Quân khu không phải đã nói anh ấy có nhiệm vụ rất quan trọng, rất khẩn cấp sao?”, một công an hỏi.
Lưu Tại Dã đứng ở ven đường đốt điếu thuốc, giơ tay lên nói: “Đừng nói nữa, để cho hắn tiếp tục cõng Tô Hướng Vãn, chúng ta đi từ từ đằng sau là được”
Một đám công an không hiểu tại sao Cục trưởng Lưu khi nghe tin Tống Thanh Sơn mất tích thì vội vàng chạy đến, được nửa đường nhìn thấy người mà lại không đón, còn phải chạy chậm phía sau. Họ không dám hỏi lãnh đạo, chỉ đành không ngừng tự sờ đầu mình.
Lưu Tại Dã đến bên cạnh con mương, tháo thắt lưng, đứng tiểu vào mương, sau đó giơ ngón tay cái lên nói: “Năm đó, có một lần tôi đi làm nhiệm vụ cùng tư lệnh Tống của chúng ta, lúc về xe hết xăng, hắn ở phía sau đẩy xe, tôi ở phía trước cầm lái, đến chỗ này, hắn đẩy tôi ngã xuống mương. Lão cẩu ký đắc thiên niên sự, tiểu cẩu ký đắc vạn vạn niên*, oan gia ngõ hẹp đụng ở chỗ này, tôi không trả thù sao được”
(*Lão cẩu ký đắc thiên niên sự, tiểu cẩu ký đắc vạn vạn niên: ý nói gừng càng già càng cay)
Mọi người cùng nhau đi làm, đúng lúc vừa được nghe một chút ân oán giữa Tống Thanh Sơn và Lưu Tại Dã vừa hút thuốc, nhiệm vụ này không phải hoàn thành viên mãn sao?
Cho nên dù là có vì nguyên nhân gì mà Tống Thanh Sơn phải cõng Tô Hướng Vãn, nếu đã gặp nhau ở đây, Lưu Tại Dã nhất định phải đi sau áp giải Tống Thanh Sơn.
Nhưng đúng là vui quá hoá buồn, Lưu Tại Dã vốn sức khoẻ không tốt, hắn không nhìn kỹ dưới chân, lúc quay người không cẩn thận giẫm trúng nước tiểu của mình, trượt chân, ngã xuống mương.
Một đám công an lao lên cứu lãnh đạo, bùn ở tây bắc vốn trơn trượt, giẫm phải nước tiểu tất cả đều té hết xuống mương.
Mùa hè mưa nhiều, bùn tây bắc nhão nhoét, nếu thụt chân vào đó sẽ bị hút chặt lại, không thể tự mình nhấc ra được.
Lần này vậy mà làm khó Tống Thanh Sơn, hắn đành đặt lời nói huênh hoang của mình xuống, thả Tô Hướng Vãn ra, đến kéo từng người của đám Lưu Tại Dã trong bùn lên bờ.
Từng người công an được kéo lên, cả người đầy bùn như heo, chỗ này lại không có nước để tắm, vì vậy đổi thành bọn họ đi bộ, Tống Thanh Sơn lái xe.
Tô Hướng Vãn ngồi ở phía sau, liếc nhìn Lưu Tại Dã cả người phủ toàn bùn cùng dáng vẻ thở hổn hển của hắn, không nhịn được cười.
Nhìn thêm một cái nữa, cô bật cười thành tiếng.
“Cười cái gì mà cười?” bình nước nóng của Lưu Tại Dã đã hết nóng, hắn giận giữ phủi bùn trên quần áo.
Tô Hướng Vãn vội vàng nhịn cười: “Lên xe đi, c** q**n áo ra, tôi ngồi phía trước không nhìn mấy người đâu”
Lưu Tại Dã càng tức: “Cô muốn làm nữ lưu manh nhưng chúng tôi là những người đàng hoàng, nhất định không cho cô cơ hội này. Cô cùng Tống đoàn đi nhanh đi, chúng tôi đều là lính chuyển ngành, không có thói quen để nữ đồng chí phải khó chịu”
Một đám công an lấm bùn như heo, chờ Tống Thanh Sơn lái xe đi mới c** q**n áo, chỉ mặc quần đùi đi trên đường lộ.
Cũng không biết ai khởi đầu, đám công an hò giọng hát “Tập trận quay về”
Tống Thanh Sơn đã đợi 6 năm lại một lần nữa được ra chiến trường, dĩ nhiên cao hứng, cũng hát theo.
Tô Hướng Vãn ngồi trên xe, đột nhiên nghĩ thông suốt.
Tương lai khoa học kỹ thuật càng phát triển, cuộc sống cũng tiện lợi hơn, rất nhiều thứ không thể so sánh với bây giờ.
Nhưng tương lai tuyệt đối không có những người thuần tuý, chất phác như Tống Thanh Sơn, Lưu Tại Dã, Kim Thạch, Hàn Minh, bất kể họ tốt hay xấu.
Cũng sẽ không có một đám con nít vây xung quanh như Đông Hải, Tây Lĩnh, Thừa Trạch, Cốc Đông, thậm chí cả Trần Vinh Quang.
Mà con người ta sống phải đối mặt với cái gì, không phải với chính những người khác sao?
18 năm, cho đến giờ khắc này Tô Hướng Vãn mới cảm thấy, có thể sống giữa những người như vậy trong thời đại này có bao nhiêu là may mắn.
Một đám công an sau khi hát “Tập trận trở về” thì chuyển sang hát “Ca ngợi Tổ quốc”
Từng người vung bộ quần áo lấm lem bùn đất, ở trên quốc lộ gào lên hết cỡ: “Cờ đỏ năm sao đón gió tung bay, tiếng hát thắng lợi biết bao vang dội, hát về quê hương yêu dấu của chúng ta, từ nay hướng tới thịnh vượng hùng mạnh”
Dường như bước chân càng rộng, cánh đồng càng rộng mở thì ca hát càng phấn khích.
"Vượt qua núi cao, vượt qua bình nguyên, vượt qua sông Hoàng Hà cuồn cuộn, vùng đất rộng lớn và tươi đẹp là quê hương thân yêu của chúng ta”, Lưu Tại Dã một tay ôm bụng, một tay giơ lên cao giọng hát.
Tống Thanh Sơn cầm loa trên xe hát tiếp: “Anh hùng mọi người đứng lên, chúng ta đoàn kết và mạnh mẽ như thép".
Lưu Tại Dã phía sau nhảy cẫng lên hét: “Cút ngay, đừng cướp lời của tôi”
Lắc mông vẫy quần, giọng hắn không hề nhỏ hơn cái loa: “Chúng ta cần cù, chúng ta dũng cảm, độc lập tự do là lý tưởng của chúng ta, chúng ta đã vượt qua bao nhiêu gian khổ để có được sự giải phóng hòa bình ngày hôm nay".
Tống Thanh Sơn nhất định không làm theo ý hắn, đưa loa cho Tô Hướng Vãn, ra hiệu cho cô hát.
"Chúng ta yêu hòa bình, chúng ta yêu quê hương, kẻ nào dám xâm lược chúng ta sẽ bị tiêu diệt".
Câu hát này của cô đã thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết của đám công an phía sau, trong nháy mắt, bọn họ dùng cổ họng hùng hậu của mình làm át đi tiếng loa của Tống Thanh Sơn.
Cứ như thế, trên cả con đường, xe cảnh sát kèm nhạc, theo sau là một đám đàn ông nghi ngờ “b**n th**”, Tô Hướng Vãn quay về Tần Châu, về nhà của mình.
(Hoàn chính văn)