Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 194: Bệnh tâm lý

 

Tống Thanh Sơn nắm chắc những tội phạm của Kim Thạch, báo cáo lên trên. Một tháng, 2 tháng trôi qua, bên trên chậm trễ không phân xử đã đành, vị trí lãnh đạo công ty mỏ của hắn ta vẫn được duy trì.

“Kim Thạch đó, rốt cuộc khi nào cấp trên mới phân xử?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn chống nạnh, vẫn ngó chừng qua sân nhà họ Kim, một lúc lâu sau mới nói: “Chờ thêm chút nữa, em phải tin tưởng sớm muộn cũng có ngày tôi cho hắn ta một viên đạn”

Vụ rơi máy bay ở Đông Thành cũng là bởi vì tên kia tiết lộ toạ độ của máy bay cho phía Liên Xô, hắn ta cho là như vậy sẽ dẫn tới chiến tranh, tất nhiên rất nhanh sau đó đã diễn ra trận chiến Xô – Trung trên đảo Trân Bảo.

Trên máy bay có rất nhiều nhà nghiên cứu khoa học, cho dù là người Liên Xô hay người trong nước, đều là do đất nước hao tổn tâm huyết mới đào tạo được, giá trị của họ không thể đo đếm. Trừ Tống Thanh Sơn, tất cả đều chết trong vụ rơi máy bay đó.

Cái chết của họ, Kim Thạch phải chịu trách nhiệm.

“Tại sao? Chứng cứ bên Đông Thành vẫn chưa đủ sao?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.

Tống Thanh Sơn không lên tiếng. Hiển nhiên, tố cáo phản quốc là chuyện rất lớn, phải có chứng cớ xác thực mới được, nhưng dù sao cũng đã là chuyện của 15, 16 năm trước, để tìm được chứng cứ hoàn toàn không dễ.

Huống chi, còn có rất nhiều người ra mặt tìm cách bảo vệ, nói đỡ cho Kim Thạch

“À, nha đầu mập Mậu Phương Phương thực sự bỏ rơi con trai tôi à?” Tống Thanh Sơn phải ra ngoài, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay lại hỏi Tô Hướng Vãn.

“Tôi có hỏi thăm Hầu Thanh Diệu, cô ấy nói rằng thầy hiện giờ của Mậu Phương Phương là một người Nhật gốc Hoa, phải theo thầy học lâm sàng, không đạt yêu cầu của người này thì không thể tốt nghiệp Đại học Đông Kinh, vì thế chúng ta phải chờ cô ấy tốt nghiệp đã”, Tô Hướng Vãn nói.

Ai biết chờ một cái thành một năm. Đáng lẽ Mậu Phương Phương năm nay đã tốt nghiệp nghiên cứu sinh, nhưng không hiểu sao người hướng dẫn lại không thông qua luận văn, phải học thêm một năm nữa.

Chớp mắt đã qua nửa năm.

Mấy thằng anh vẫn còn độc thân mà thằng em thì đã lớn vù vù.

Chẳng mấy chốc, Cốc Đông chuẩn bị thi vào trung học, Tống Nam Khê sắp tốt nghiệp cấp ba, chuẩn bị đầu quân, Tiểu Bắc Cương cũng đã 2 tuổi.

Dĩ nhiên, đây cũng là một thằng bé không làm cho người ta đỡ lo.

Cây gậy được truyền thừa từ Tống Đông Hải xuống Cốc Đông, giờ thuộc về nó. Mỗi ngày nó chống thẳng cây gậy đứng ở cổng đại viện Vinh Quang chờ mẹ tan làm.

Mà tiểu tử này lại rất thông minh, nói chuyện rất giỏi.

Bà Vương nhìn dáng vẻ nghiêm trang đáng yêu của nó liền nói: “Người ta nói có con khi nhiều tuổi, đứa trẻ sẽ không đẹp nhưng Bắc Cương nhà chúng ta là một ngoại lệ, mới 2 tuổi đã cao như vậy, ánh mắt cũng rất thông minh”

“Ba con tối hôm qua còn hít đất 200 cái”, tiểu tử nghiêm túc nói.

Nghe ra là chuyện riêng của hai vợ chồng lúc trên giường, bà Vương và bà Trương cười xấu xa: “Tống Bắc Cương, cái này không được nói ra ngoài đâu”

“Nhưng bà vừa nói ba con già”

“Được được, ba con không già, được chưa?” bà Vương nói.

Thật ra trong sân có rất nhiều trẻ con 2, 3 tuổi, người lớn bế chúng tập trung một chỗ, đứa chơi cầu, đứa chơi bóng, đứa này cướp của đứa kia, chơi cùng nhau.

Nhưng Bắc Cương tự nhận mình cao hơn đám trẻ đó, chê bọn chúng nhỏ, không chơi chung.

Nó đứng trước cửa, nếu chị Nam Khê về trước nhất định sẽ ôm nó múa một vòng, nếu anh Cốc Đông về trước thì càng tốt, anh sẽ mang nó đi mua kem, mỗi đứa một cây rồi cùng chờ mẹ, thế càng vui hơn.

Dĩ nhiên Tống Tiểu Cần liên tục nhắc nhở nó là có kẻ bắt cóc bên ngoài cổng, đừng để cho người ta lừa đi.

Tống Bắc Cương rất coi thường chuyện này, trong cái đầu nho nhỏ của nó, người có thể lừa nó còn chưa sinh ra đâu.

Nhưng hôm nay đúng là một người lạ tới, định lừa nó đi.

“Tống Bắc Cương phải không? Cái gậy này ngắn quá, ai cắt vậy, nó không hợp với chiều cao của em” một thanh niên khoảng 25, 26 tuổi, rất cao, da trắng, đi tới trước mặt Bắc Cương nói.

Bắc Cương nhìn người này rất đẹp trai, hơn nữa còn mặc quân trang, nhìn một cái là biết làm lính.

Bọn lừa đảo thích nhất là đóng vai quân nhân vì trẻ con thích anh lính nhất mà, vì thế Tống Bắc Cương nói: “Cái gậy này là của anh lớn nhà em, bây giờ cho em”

“Anh lớn của em không phải là Tống Đông Hải chứ? Nó là bại tướng dưới tay anh” người này lại nói.

Bắc Cương dĩ nhiên không tin, lần trước anh về nhà còn cõng nó trên cổ đi bắt vịt trời bên sông Hoàng Hà. Nó không tin người này có thể đánh được anh nó.

“Đúng rồi, chị Nam Khê của em có tập trong đoàn ca múa không? Chúng ta cùng đi xem một chút nhé?” người này còn đưa tay ra, nói.

Bắc Cương nghe đến đây càng thấy giống bọn lừa đảo. Bởi vì người ta nói, bọn bắt cóc muốn lừa trẻ con, trước tiên phải giả vờ rất thân quen với mình.

Quả nhiên người này đưa tay ra: “Đi thôi, dẫn anh đi tìm chị em được không?”

Bắc Cương chỉ vào trong sân, nghiêm túc nói: “Chị bây giờ đang nhảy ở đó”

Đây chính là Lý Thừa Trạch đã 3 năm không về nhà, đi theo sau Bắc Cương chân ngắn. Bởi vì Tống Nam Khê rất ít viết thư nên nó không biết bây giờ Nam Khê ở chỗ nào. Nghĩ đến em gái cũng đã 17, 18 tuổi, những năm này 2 người gần như không viết thư cho nhau, cũng không biết em gái lớn lên trông như thế nào.

Vào sâu hơn nữa chính là sân quần vợt của đại viện Vinh Quang.

Đến cửa sân quần vợt, Bắc Cương nói như thật: “Chờ một chút, em đi gọi chị”

Lý Thừa Trạch có chút tâm sự nên ném túi xuống đất, dựa vào cánh cổng sắt, đứng ở đó thở dài.

Bắc Cương bước vào sân quần vợt, bên trong một thằng nhóc cao 1m7, đầu trọc lóc đầy mồ hôi đang chơi bóng với một đám thanh niên khác.

“Anh Cốc Đông, bên ngoài có một kẻ bắt cóc trẻ con”, Bắc Cương vẫn dáng vẻ nghiêm túc như cũ, chỉ tay vào mình: “Anh ta định bắt cóc em”

“Ai con mẹ nó dám lừa em tao, anh em, đánh nó”, Cốc Đông cầm quả bóng rổ trong tay, vẫy đám tiểu đệ: “Nhanh lên đi ra đây”

Đám tiểu đệ này đã đi theo Cốc Đông 5, 6 năm, Tống Bắc Cương chính là tổ tông sống của bọn nó, vừa nghe thấy có người định lừa bắt Tống Bắc Cương liền vung tay: “Đánh gãy răng nó”

Bắc Cương vẫn đang nhảy lên nói: “Là người mặc quân trang đó, anh”

Bên này Lý Thừa Trạch vẫn còn đang nhắm mắt, bên kia cửa sắt rầm một tiếng, một quả bóng rổ đập trên đầu nó.

“Ai con mẹ nó chơi bóng rổ không có mắt vậy?” Lý Thừa Trạch đương nhiên rống lên giận dữ.

“Đánh mày đó, ai bảo mày định bắt cóc tiểu đệ của lão đại chúng tao” một tiểu tử giơ nắm đấm lao lên nói.

Lý Thừa Trạch tóm tay tên này, ném nó qua vai, 7,8 tiểu tử khác từ phía sau lao tới: “Ngông cuồng à, đại ca, chỗ này có thằng không sợ chết”

“Đánh cho tao”, Cốc Đông cõng Bắc Cương trên cổ, vung tay lên nói.

Còn phải nói, 7, 8 thằng vây quanh đánh Lý Thừa Trạch.

Lý Thừa Trạch đang trong giai đoạn cuối tập luyện căng thẳng cho lễ duyệt binh, đương nhiên đang trong thời điểm thể lực tốt nhất. Nó ném thằng này qua vai, đá thằng kia, trong chớp mắt đã đánh đến trước mặt Cốc Đông.

“Mày con mẹ nó…” Cốc Đông rống lên, cẩn thận nhìn lại, đột nhiên hai chân run rẩy: “Anh Thừa Trạch…”

Lý Thừa Trạch cởi giày đuổi theo, điên cuồng đập vào mông Cốc Đông: “Anh đã tin vào những gì dạy em, không được lập băng đảng, cuối cùng mày lại thành trùm xã hội đen à”

“Mặt mũi, anh Thừa Trạch, kia đều là tiểu đệ của em, cho em một chút mặt mũi được không?” nó bị đánh đến mức nhảy cẫng lên, ôm Bắc Cương chạy trốn.

Đám nhóc con kia hoàn toàn sợ ngây người. Hàn Cốc Đông, người không sợ trời không sợ đất, ngay cả ba nó cũng không sợ, bị người ta đánh vào mông kéo về nhà.

Tô Hướng Vãn biết hôm nay Lý Thừa Trạch về nên đã tan làm sớm, bận bịu nấu cơm cho nó.

Trời nóng nực, Lý Thừa Trạch lại nói thích ăn lẩu đậu hũ thúi, hơn nữa còn phải cho thật nhiều ớt, cho nên Tô Hướng Vãn chặt gà còn Tống Nam Khê đang hái ớt trong sân.

Tháng 7 là lúc ớt chỉ thiên chín đỏ rực, Tống Nam Khê hái một quả lại nói với Tô Hướng Vãn một câu: “Các anh con đều đi trường quân sự, tại sao con lại không được thi?”

“Con sẽ không chịu nổi các đợt huấn luyện, cho dù có chịu được thì da của con sẽ giống như mẹ nuôi con đó, đen thui vậy, có đáng không?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Nam Khê không cảm thấy chuyện huấn luyện là vấn đề với mình: “Quân khu Tần Châu hàng năm đều tuyển mộ nữ binh, không phải ai cũng phơi hư hết da, chẳng phải vẫn còn rất nhiều người xinh đẹp sao?”

“Con khác bọn họ. Da trắng kia của con đều là do mẹ bảo vệ tốt trong nhiều năm qua. Da con vừa mỏng vừa non, phơi nắng một cái là xấu đi liền, không tin thì cứ thử xem”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Nam Khê bây giờ chỉ có một tâm tư là được nhập ngũ, nào có để ý gì đến làn da mình: “Mẹ chính là càng già càng thích xen vào chuyện người khác”

Đúng là chạm vào vảy rồng của Tô Hướng Vãn, cô ghét nhất là ai nói cô già: “Tống Nam Khê, thử nói mẹ già một lần nữa xem?”

“Mẹ không già nhưng tâm hồn già, cổ lỗ sĩ” Tống Nam Khê vừa nói vừa thở phì phò đi ra cửa, tức giận nói thêm: “Dù sao mẹ cũng chỉ yêu con trai mẹ nhất chứ không phải con, tối nay con ở với mẹ nuôi”

Tô Hướng Vãn thật sự tức giận, chém một dao vào thớt, không chửi mắng cũng không nói gì, chỉ đứng ở đó.

“Em đứng lại đó”, Lý Thừa Trach đúng lúc đi tới, mặt đen lại, chặn Tống Nam Khê ở ngoài cửa: “Mỗi lần em chọc cho mẹ tức giận là lại đi tìm mẹ nuôi, mặc kệ mẹ buồn bực ở nhà một mình. Tống Nam Khê, em chính là đang khoe khoang mình có nhiều mẹ đấy à?”

Hai anh em đã 3 năm không gặp nhau, vốn là Tống Nam Khê đang rất hào hứng, nhưng không biết thế nào lại thành gây gổ với Tô Hướng Vãn. Nụ cười vừa nổi lên lại bị nuốt ngược trở lại.

Tất nhiên Tống Nam Khê cũng có uỷ khuất của mình.

Từ nhỏ đến lớn, nhảy múa không cho, nhập ngũ cũng không cho, nó là bông hoa trong nhà kính à? Nếu không, vì sao các anh trai có thể nhập ngũ mà nó lại không được?

Tuy nhiên dù gì cũng phải xin lỗi, nó thường bị ba áp giải về xin lỗi mẹ.

Cho nên Tống Nam Khê tức giận quay trở lại, đứng bên ngoài cửa sổ nhà bếp nói: “Mẹ, con xin lỗi”

“Được rồi, đi tìm mẹ nuôi của con đi”, thực ra lúc này Tô Hướng Vãn không còn giận nữa, thở dài nói.

Tống Nam Khê lè lưỡi định đi ra cửa, Lý Thừa Trạch búng một cái vào trán nó.

“Búng em làm gì? Đau quá”, Nam Khê lè lưỡi nói.

Lý Thừa Trạch không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn nó. Ánh mắt đó khiến Tống Nam Khê lạnh sống lưng, nhớ đến lúc thi trung học, bộ dạng cầm thước kẻ đánh vào mông nó mỗi ngày của anh làm con bé không dám đi nữa, lặng lẽ lên lầu, dọn giường cho Lý Thừa Trạch.

Nó thật sự sợ anh sẽ lại đánh nó lần nữa.

Trong bếp, Tiểu Bắc Cương vẫn đang lẩm bẩm cáo trạng với Tô Hướng Vãn, ý là cái anh xấu xa bên ngoài đó không chỉ đánh đám anh em của Cốc Đông mà còn đánh cho anh Cốc Đông không dám về nhà.

Thằng nhóc núp sau chân Tô Hướng Vãn, cảnh giác nhìn Lý Thừa Trạch.

Thấy anh đi vào, nó vội vàng lắc chân Tô Hướng Vãn: “Đây này đây này, mẹ mau nhìn đi”

“Đây cũng là anh con, anh ấy từng ở chiến trường, còn mạnh hơn anh Cốc Đông của con”, Tô Hướng Vãn cúi xuống nói với con trai.

Bắc Cương có chút không tin, khoanh tay nhìn Lý Thừa Trạch, hừ một tiếng. Lợi hại hơn Cốc Đông á? Không thể nào, lúc nãy là anh ấy bị hù doạ thôi.

“Chẳng phải con đang tham gia huấn luyện à, sao lại quay về?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Lý Thừa Trạch kiểm tra nhà bếp trước một vòng, mùi đậu hũ thúi nhưng ngon, tỏi băm, hành lá, dầu mè và tôm nhỏ, súp gà đang sôi trong nồi, trong chiếc rổ đầy những món ăn yêu thích của nó, đậu phụ, đậu phụ, nấm, rau diếp và một đĩa lớn thịt hộp.

Nuốt nước miếng một cái mới nói: “Nhớ mẹ nên quay về thăm một chút, không được sao?”

“Không tin”, Bắc Cương bĩu môi nói.

Lý Thừa Trạch lần đầu gặp thằng em nhỏ này, bị thái độ của nó làm cho sửng sốt một chút, trực giác cảm thấy thằng nhóc này có vẻ giống Cốc Đông, cũng là loại khó đối phó.

Dĩ nhiên, nếu không có chuyện thì Lý Thừa Trạch đã không về.

Nó chẳng những có chuyện, mà còn là chuyện lớn.

Duyệt binh năm 1984, nó là thành viên của Học viện quân sự. Sau quân kỳ của ba đội quân danh dự, đội diễu hành đầu tiên chính là Học viện quân sự của nó, mà Lý Thừa Trạch đứng ngay hàng thứ nhất.

Đã 25 năm trôi qua kể từ lần duyệt binh cuối cùng. Trong 25 năm này, đất nước không tổ chức lễ duyệt binh. Trên thực tế, bị cô lập trên trường quốc tế trong một thời gian dài, trong mười năm đầu, Thủ tướng Chu Ân Lai đã làm tất cả vì vị thế của Trung Quốc trên trường quốc tế. Đến năm nay, nhiều quốc gia đã thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc, thậm chí họ sẽ tham gia lễ duyệt binh này. Tất nhiên, điều này có ý nghĩa như thế nào không chỉ riêng Lý Thừa Trạch, mà tất cả người dân Trung Quốc đều biết.

Đây cũng là lần đầu tiên sau cải cách mở cửa, Trung Quốc phô bày bộ mặt của mình với cộng đồng quốc tế. Từ giải phóng đến nay, trong suốt 35 năm, quốc tế đều cho rằng GDP của Trung Quốc đã ngừng tăng trưởng, người dân tự mình hao tổn, nội chiến triền miên.

Dĩ nhiên đại đa số quốc gia đều có thái độ hoài nghi về sức mạnh của đất nước Trung Quốc.

Nhưng thực sự có như vậy không? Trên thực tế, không phải vậy. Trong 30 năm qua, Trung Quốc đã xây dựng hàng nghìn nhà máy thủy điện, nhà máy điện hạt nhân, hàng chục nghìn con đường và số lượng đường sắt được xây dựng đứng đầu thế giới.

35 năm, hai thế hệ nối tiếp nhau không nghỉ một ngày nào, mỗi ngày mở mắt ra họ đều làm việc chăm chỉ và phấn đấu vì một ngày mai tốt đẹp hơn cho con cháu mình.

Bây giờ đã đến lúc phải cho thế giới thấy hình ảnh đó và duyệt binh là màn trình diễn có ý nghĩa nhất.

Lý Thừa Trạch cảm thấy vô cùng vinh dự khi được có thể tham gia vào đó.

Nhưng, nó không nói với bất kỳ ai, là mặc dù vẫn huấn luyện tốt mỗi ngày, nhưng hàng đêm nó đều gặp ác mộng. Nó mơ thấy khi cuộc diễu binh thực sự bắt đầu, nó đứng chỉnh tề trong hàng ngũ, lúc đi qua đại lộ Trường An nó bước sai chân, rồi cứ thế bước sai liên tiếp.

Trong đội ngũ chỉnh tề và trật tự, nó là một kẻ lạc loài, cũng có thể nói là sự sỉ nhục của toàn quân, giống như tham gia diễu binh là buổi hành quyết công khai của nó vậy.

Giấc mơ này hành hạ Lý Thừa Trạch làm nó muốn phát điên, vì thế nó đã xin nghỉ phép về nhà để giải quyết nhiệm vụ trọng yếu này.

Nó nhớ khi còn nhỏ, nó luôn có một giấc mơ chạy trốn. Trong mơ, nó ở trên một chuyến tàu, bị mọi người đuổi theo phải trốn tránh khắp nơi nhưng không thể trốn thoát. Mãi đến khi nó về nhà Tô Hướng Vãn, giấc mơ đó mới dừng lại.

Cho nên Lý Thừa Trạch lần này trở về thực ra là để chữa bệnh tâm lý của nó.

Kỳ nghỉ gấp rút, dĩ nhiên trong lòng Lý Thừa Trạch có nhiều tư tưởng xấu, nhưng nó tâm tư sâu nặng dĩ nhiên sẽ không thể hiện ra.

Chỉ có thể nói, vây quanh bếp than tổ ong ăn lẩu đậu hũ thúi, cho dù nhiệm vụ khẩn cấp thế nào, lúc này cũng thật là thoải mái.

Dĩ nhiên ăn lẩu giữa trời nóng nực như thế này, Cốc Đông phải vội vã ra ngoài mua một chai nước ngọt.

Nước ngọt hương chanh hiệu Hồng Tinh được ướp lạnh, Cốc Đông uống trước một ngụm rồi đưa cho Lý Thừa Trạch: “Sản phẩm của Tần Châu chúng ta, anh uống qua chưa?”

Nam Khê giận dỗi không chịu về ăn cơm, Tô Hướng Vãn phần thức ăn trong chén, bảo Cốc Đông mang đến cho nó.

“Mẹ chưa từng chiều chuộng tụi con như vậy. Đứa nào không muốn ăn thì nhịn”, Lý Thừa Trạch nói.

Cốc Đông đồng tình: “Thỉnh thoảng em về trễ, trong nồi không còn cơm phải nhịn đói. Chỉ có Tống Nam Khê cho dù về vào lúc nào, mẹ cũng luôn có đồ ăn cho chị ấy”

“Còn chị ấy thì không nghe lời”, Bắc Cương buông ra câu nhận định.

Tô Hướng Vãn lấy xong thức ăn đưa cho Cốc Đông, thấy hai con mắt Lý Thừa Trạch nhìn mình chằm chằm.

Thằng này đúng là hình ảnh năm xưa của Tống Thanh Sơn, trên mặt thì đứng về phía mẹ nhưng trong lòng chỉ nghĩ đến vợ mình. Vậy mới nói, rõ ràng nó cũng muốn Tống Nam Khê nhập ngũ nhưng không nói ra, hơn nữa nếu có cãi vã, nhất định nó sẽ vì Tô Hướng Vãn.

“Cho tới bây giờ mẹ chưa từng phản đối Tống Nam Khê đầu quân”, Tô Hướng Vãn gắp cho Bắc Cương một sợi mì: “Nhưng cả nhà cùng nhau cổ động nó nhập ngũ không phải là chuyện tốt. Huấn luyện khốc liệt như vậy, dù sao cũng phải có người phản đối, càng phản đối càng khiến nó quyết tâm, chờ đến lúc thực sự vào doanh trại, nó mới không dễ dàng thối lui”

Lời này vừa nói ra, tất cả đám tiểu tử trong nhà đều có một bộ dạng giống nhau, đó là đột nhiên thông suốt.

Sự thông minh cùng trí tuệ của mẹ, đám tiểu tử ngốc này có lẽ phải học rất nhiều năm mới thật sự ngộ ra được. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn