Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 195: Cọng rơm cứu mạng

 

“Này Thanh Sơn, đây là con trai lớn nhà anh à, đẹp trai quá”, sáng sớm ra khỏi nhà, đụng phải Kim Thạch ở sân đối diện đang tập thể dục.

Hai người đàn ông ngoài 40 tuổi gặp nhau, Kim Thạch rất nhiệt tình nhưng Tống Thanh Sơn lại lạnh lùng.

Người này mãi không bị phân xử, cũng không biết tổ chức cuối cùng cân nhắc cái gì, đối với Tống Thanh Sơn, bọn họ là kẻ thù.

Nhưng nếu bàn về phương diện kinh tế, công ty khai thác mỏ những năm này quả thật phát triển không tệ, hơn nữa có Kim Thạch làm lãnh đạo, công ty mỏ cùng nhà máy thép phối hợp với nhau rất tốt. Sản lượng nhà máy thép Tần tăng lên, chuẩn bị bắt kịp nhà máy thép Vũ Hán và Thọ Cương.

“Đó có phải Kim Thạch không? Lãnh đạo của con rất khen ngợi ông ta, nói ông ta có tư tưởng chiến lược tốt, là nhân tài đắc lực trong đội ngũ chúng ta”, Lý Thừa Trạch nói.

Tống Thanh Sơn phải thừa nhận rằng Kim Thạch có năng lực không tệ, nhưng hắn không phải là người chính nghĩa.

“Không biết lúc nào tổ chức mới phân xử hắn, nhưng chuyện ở thành Đông Phong, sớm muộn cũng có ngày ba phải bắt hắn ta chịu trách nhiệm”, Tống Thanh Sơn nói rồi mở cửa cho Lý Thừa Trạch lên xe.

Hôm nay hai người phải đến bệnh viện tỉnh để gặp bác sĩ tâm lý xem tình hình bệnh của Lý Thừa Trạch.

Dĩ nhiên chuyện này phải giấu tổ chức. Tống Thanh Sơn bí mật hẹn bác sĩ tâm lý ở Tần Châu cho Lý Thừa Trạch, ngay cả tên họ của Lý Thừa Trạch cũng phải tuyệt đối bảo mật. Dù sao nó cũng là người tham gia duyệt binh, nếu chuyện có vấn đề phải đi gặp bác sĩ tâm lý lộ ra đến Bắc Kinh, Lý Thừa Trạch chẳng những bị loại ra khỏi đội ngũ mà còn bị xử theo quân pháp vì che giấu.

“Không phải lo lắng quá đâu, hồi ba thi vào trường quân sự, còn nằm mơ thấy mình sợ đến mức tè vào bài thi, nhưng thực tế không có chuyện gì xảy ra cả, ba còn đứng nhất nữa”, Tống Thanh Sơn an ủi Lý Thừa Trạch.

Lý Thừa Trạch không dám nói với bất kỳ ai về chuyện này, nhưng nó luôn cảm thấy bản thân có điều gì đó không ổn. Dĩ nhiên nó không giấu bệnh sợ thầy nên mới về Tần Châu tìm Tống Thanh Sơn để nghĩ cách.

“Ba, chúng ta đi gặp bác sĩ trước”, Lý Thừa Trạch giơ một ngón tay ra nói: “Con cố gắng thêm một lần nữa, nếu lần này không thành công, con sẽ chủ động báo cáo rời đội ngũ”

Có thể để cho một tiểu tử ròng rã hơn một năm chuẩn bị cho lễ diễu binh tự nguyện rút lui, hiển nhiên bệnh tâm lý của nó không hề nhẹ.

Tống Thanh Sơn đã đặc biệt hỏi thăm về bác sĩ Đặng, trưởng khoa tâm thần bệnh viện tỉnh, nghe nói trên phương diện bệnh tâm thần, ông không hề thua kém bác sĩ ở Bắc Kinh.

Dĩ nhiên lúc khám bệnh Tống Thanh Sơn cũng phải đi theo, thay Lý Thừa Trạch nói rõ tình huống với trưởng khoa Đặng.

“Gặp ác mộng à, đã kết hôn chưa? Có tiểu dầm hay mộng tinh không?” trưởng khoa hỏi một loạt vấn đề.

Mấy vấn đề đầu, Lý Thừa Trạch ngoan ngoãn gật đầu đáp phải, đến khi bị hỏi về tiểu dầm và mộng tinh, mặt Lý Thừa Trạch đỏ bừng lên, quay đầu nhìn Tống Thanh Sơn, người cũng đang nhìn nó vẻ dò hỏi.

“Nghiêm túc trả lời đi, đó cũng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ”, Tống Thanh Sơn vội vàng nói.

Lý Thừa Trạch đỏ mặt: “Không tiểu dầm, còn cái kia… thỉnh thoảng sẽ có”

Trưởng khoa nghe xong, nhanh chóng viết bệnh án: “Đây không phải là vấn đề gì lớn, cũng không có thuốc đặc biệt tốt nào để khống chế. Nếu chưa kết hôn, tôi đề nghị cậu kết hôn trước. Kết hôn xong, vấn đề này có thể cải thiện, nó lại không ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu, vậy đi”

Quả nhiên là một thầy thuốc giỏi, không kê toa bậy bạ nhưng kết luận hơi có chút qua loa.

“Bây giờ nó có một nhiệm vụ rất quan trọng phải hoàn thành, trước mắt có lẽ không thể kết hôn ngay được. Trưởng khoa Đặng, có thể kê trước một ít thuốc để tạm thời kiểm soát được các cơn ác mộng không?” Tống Thanh Sơn không thể nói chuyện Lý Thừa Trạch tham gia duyệt binh được, đành phải nói kiểu ám chỉ như vậy.

Trưởng khoa Đặng đang viết liền ngừng tay một chút, ngẩng đầu nhìn Tống Thanh Sơn mặc quân phục, Lý Thừa Trạch tuy mặc đồ thường nhưng đôi giày ống dưới chân chính là giày lính. Dù sao việc quân quan trọng hơn, vì thế nói: “Như vậy đi, thanh niên dễ bị căng thẳng, tinh lực lại sung mãn, không phát tiết ra được thì sẽ gặp ác mộng. Tốt nhất là nên kết hôn, nhưng nếu muốn uống thuốc, thuốc này trong nước không có nhưng tôi có một người bạn Nhật Bản từng sống ở Bắc Kinh. Gần đây ông ấy hẳn đang ở Bắc Kinh, nếu thật sự muốn uống thuốc, ông ấy có một loại thuốc an thần thế hệ đầu tiên do Nhật Bản sản xuất, gọi là thuốc chống tâm thần, mấy người có thể đi hỏi ông ấy”

Dĩ nhiên bất kể là thời điểm nào, mọi người đều có ảo tưởng rằng thuốc được sản xuất ở nước ngoài luôn tốt hơn thuốc sản xuất trong nước.

Hơn nữa, bác sĩ Nhật Bản không biết tình hình trong nước, cũng không biết Lý Thừa Trạch là ai, đến lúc đó nó có thể nói kỹ hơn về tình hình của mình, đây là một cách không tồi.

“Tiên sinh Ito năm nay 60 tuổi, là chuyên gia trong lĩnh vực tâm thần. Tôi đề nghị hai người nên gọi điện cho ông ấy trước. Từ khi sinh ra ông ấy đã ở Trung Quốc, đến khi Nhật Bản thất bại mới theo cha mẹ về nước. Ông ấy đặc biệt yêu thích văn hoá Trung Quốc, hiểu biết Trung Quốc rất rõ, có thể nói chuyện bằng tiếng Trung được. Nói không chừng sau khi nghe tình hình của cậu, ông ấy có thể kê một số loại thuốc tương đối phổ thông nhưng lại có thể nuôi dưỡng và làm dịu thần kinh của cậu”, trưởng khoa Đặng nói thêm.

Cầm số điện thoại ra khỏi bệnh viện, Tống Thanh Sơn còn phải đi làm, vì vậy bảo Lý Thừa Trạch về nhà thì gọi điện cho tiên sinh Ito trước.

Tô Hướng Vãn gần như dành toàn bộ thời gian 2 năm qua cho nhà máy đồ uống. Dĩ nhiên, sản phẩm đồ uống và bia thương hiệu Hồng Tinh không chỉ được ưa chuộng ở Tần Châu mà còn trải dài cả 5 tỉnh tây bắc, ngay cả đồ uống Coca cũng không sánh được.

Buổi sáng vừa thức dậy, cô đã ngửi thấy mùi thơm của dầu hạt cải và hành lá thái nhỏ.

“Không thể nào, chị Nam Khê của con lại đang nấu ăn”, Cốc Đông phải đi học thêm, giật mình khi nhìn thấy, vội vã báo cáo với Tô Hướng Vãn đang rửa mặt.

Tô Hướng Vãn vào bếp nhìn một cái, quả thật là Tống Nam Khê đang nấu canh.

Nước mì ngọt, cộng thêm bột đã ủ từ tối qua, Tô Hướng Vãn dậy từ 5 giờ sáng để làm bánh nướng, còn hái cải xanh trong sân nhà mình nấu canh, bữa sáng có canh, rau, bánh bao, một người 10 ngón tay không dính nước như Tống Nam Khê có thể làm một bàn thức ăn như vậy không dễ dàng.

“Đây nhất định là làm cho anh Thừa Trạch, đáng tiếc người ta sáng sớm đã đi rồi, không ăn được”, Cốc Đông có chút tức giận nói.

“Sao có thể chứ, hôm qua chị chọc cho mẹ tức giận nên nấu cho mẹ. Nhưng mà ai cũng không ngăn cản được quyết tâm đầu quân của chị, mẹ còn cản nữa, chị sẽ bỏ nhà đi, cùng anh Thừa Trạch đến Bắc Kinh”, Tống Nam Khê chu miệng nhỏ nói.

Cốc Đông nói: “Dĩ nhiên là chị muốn đi rồi, chị còn muốn xem duyệt binh nữa mà. Đồ Tống Nam Khê không có lương tâm, ngoài mặt thì lúc nào cũng nói xin lỗi nhưng cho tới bây giờ chưa từng cân nhắc đến lời mẹ nói dù chỉ một lần”

Tống Nam Khê là cô nương được chiều chuộng mà lớn lên, trong lòng dĩ nhiên cũng yêu mẹ nhưng không thể so được với mấy đứa con trai. Nó chưa từng bị Tô Hướng Vãn đánh mắng, luôn cảm thấy mẹ yêu mình nhất, cho nên chưa hề để tâm đến nỗi buồn hay tức giận của mẹ, lúc này chỉ nghĩ đến mong muốn của bản thân.

Quan trọng hơn là Lý Thừa Trạch đã trở lại. Đây là người anh mà nó đã từng rất ghét, nhưng bây giờ không hiểu tại sao, nó lại cảm thấy một cảm giác hoàn toàn khác với người anh này, không giống mấy anh em kia.

Người ta vẫn nói thiếu nữ hồn xuân phơi phới, Tống Nam Khê 18 tuổi không thể so sánh với Cốc Đông lúc nào cũng chỉ nghĩ cách giữ mặt mũi, đánh đánh đá đá, muốn làm lão đại Tần Châu. Cũng không thể so sánh với Bắc Cương vô tâm vô phế, trong lòng nó chỉ có một ý tưởng, đó là phải đầu quân, sau đó sóng bước cùng Lý Thừa Trạch.

Dĩ nhiên sáng sớm nấu canh chính là vì Lý Thừa Trạch đã trở về.

Cánh cửa kêu bang một tiếng, Nam Khê lập tức chạy ra mở cửa: “Anh, sáng sớm anh đã đi đâu mà giờ mới về?”

Không giống trước đây, Lý Thừa Trạch dù có tức giận nhưng đối với Tống Nam Khê luôn có 10 phần kiên nhẫn, hôm nay nó có vẻ đặc biệt thấy bị phiền, nhàn nhạt nói: “Lo chuyện học hành của em đi, đừng làm phiền anh”

“Anh còn chưa ăn sáng, em nấu canh rồi, mau đến ăn đi”, Tống Nam Khê lại nói.

Đã mấy năm không gặp nhau, nó không hiểu tại sao anh Thừa Trạch của nó, người vì để nó không trễ nải làm đề thi đã đút cho nó ăn trong khi nó làm bài tập, cầm tay dạy nó từng bài, bây giờ lại lãnh đạm như vậy.

“Anh ăn rồi, các em ăn đi”, Lý Thừa Trạch vẫn là câu nói đó, thấy Tô Hướng Vãn bận đút canh cho Bắc Cương, đột nhiên tức giận: “Tống Nam Khê, em cũng đã 18 rồi, có thể giúp mẹ làm những việc trong khả năng được không? Chẳng lẽ đến bây giờ em vẫn giữ cái tính tình đại tiểu thư thấy bình dầu đổ không biết dựng lên, chỉ nằm nhà hưởng thụ à?”

Nam Khê thực ra ngày nào cũng là người cho Bắc Cương ăn, thay quần áo, vệ sinh, dạy dỗ thằng bé.

Hôm nay vì nấu canh cho Lý Thừa Trạch mới lơ là chuyện cho em ăn.

Nào biết Lý Thừa Trạch lại hung dữ như vậy, nhìn cái gì cũng không vừa mắt, lấy cái cớ này hung dữ với nó.

Giẫm chân một cái, nó giận dỗi nói: “Thích thì ăn, không thì đổ đi. Tống Bắc Cương cũng không phải do em sinh ra, sao cứ bắt em phải phụ trách?”

Nó hậm hực lên lầu, đóng sầm cửa phòng lại.

Lý Thừa Trạch cầm điện thoại, hít một hơi thật sâu, giữa tiếng u u đô đô của Bắc Cương, giữa tiếng đọc bài loạn về Trường Giang, Trường Thành, Hoàng Sơn, Hoàng Hà của Cốc Đông, Lý Thừa Trạch bấm dãy số điện thoại.

Nó không muốn từ bỏ cuộc duyệt binh, nhưng cơn ác mộng đó, Lý Thừa Trạch đặc biệt sợ nó sẽ thành hiện thực.

Có thể nói cú điện thoại này là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của nó.

Điện thoại thông, giọng một cô gái đặc biệt vui tươi: “Xin chào, đây là phòng của tiên sinh Ito, có thể giúp gì cho anh không?”

Lý Thừa Trạch hít một hơi thật sâu, ngắn gọn nói được trưởng khoa Đặng giới thiệu rồi kể qua về tình hình của mình, rất nhanh điện thoại được chuyển tiếp.

“Lý Thừa Trạch ở Tần Châu, có phải cháu ngoại của sư đoàn trưởng Lý Vân Long không?” tiên sinh Ito quả nhiên nói tiếng phổ thông rất hay, hơn nữa thanh âm rất tao nhã lễ phép: “Tại hạ vô cùng ngưỡng mộ tiên sinh Lý Vân Long, anh Lý Thừa Trạch, may mắn may mắn, ngưỡng mộ đã lâu”

Lý Thừa Trạch trong lòng nghĩ, cái lão quỷ Nhật Bản này, nghe giọng giống như ông bà Bắc Kinh.

Tuy nhiên, với lý do cần được ông chẩn bệnh, Lý Thừa Trạch kiên nhẫn kể hết về ác mộng mỗi đêm cho tiên sinh Ito nghe.

Bên kia, giọng tiên sinh Ito ấm áp như gió xuân, theo lời kể của Lý Thừa Trạch, thỉnh thoảng khích lệ nó đôi câu: “Nói rất hay, nói tiếp, đúng đúng, anh nói rất đúng”

“Như vậy tiên sinh Ito, bệnh của tôi nên uống thuốc gì?” Lý Thừa Trạch hỏi.

Lúc đó tiên sinh Ito cũng không nói gì, chỉ bảo chờ đó, ông ta sẽ gọi điện lại.

Đã như vậy cũng đành phải tiếp tục chờ.

Tô Hướng Vãn cho Bắc Cương ăn xong, hôm nay không hiểu tại sao lại mang cả Bắc Cương và Cốc Đông đi làm.

Hội phụ nữ bây giờ ngoài nhà máy đồ uống còn có một tiệm cơm. Tiệm cơm này là do Tô Hướng Vãn một mình đầu tư, mở cùng mẹ A, trong tiệm có món gan rán và lòng heo nhồi, thực sự rất ngon.

Đương nhiên, việc làm ăn cũng rất phát đạt.

Cho dù không có chuyện gì phát sinh, Tô Hướng Vãn vẫn đi kiểm tra tiệm cơm một vòng. Dĩ nhiên, người khác vào tiệm thì đầu bếp bình thường nấu, còn nếu Tô Hướng Vãn đến, nhất định mẹ A sẽ đứng nấu, cho nên Bắc Cương và Cốc Đông đều rất thích được đến đó.

Lý Thừa Trạch vẫn ngồi thẳng tắp trước điện thoại, chờ cuộc gọi của tiên sinh Ito.

Chạng vạng tối, quả thật tiên sinh Ito đã gọi điện lại.

Nhưng đúng lúc Lý Thừa Trạch chạy đi vệ sinh, Nam Khê nghe điện thoại.

“Là Nam Khê phải không?” giọng cô gái trong điện thoại rất dịu dàng, vừa nghe thấy giọng Tông Nam Khê thì có vẻ rất vui, nhưng liền nói: “Để Lý Thừa Trạch nghe điện thoại”

Tống Nam Khê không biết chuyện bệnh tâm thần của Lý Thừa Trạch, thấy Lý Thừa Trạch chờ điện thoại nửa ngày mà người gọi tới lại là một cô gái. Vốn đã có tâm tư không giải thích được với anh của mình, lần này thực sự bị ghen tị: “Lý Thừa Trạch, điện thoại của anh”

Lý Thừa Trạch nghe điện thoại, lúc này bên kia đã chuyển sang tiên sinh Ito.

Ito nói, Lý Thừa Trạch nghe, Nam Khê cũng lắng tai nghe nhưng tiếc là bên kia nói qua điện thoại, nó chỉ thấy mặt Lý Thừa Trạch đầy vẻ ngưng trọng, hơn nữa ngày càng ngưng trọng. Nó không biết bên kia là đàn ông đang nói, chỉ nghĩ rằng Lý Thừa Trạch đang nghe điện thoại của con gái.

Nói chuyện điện thoại xong, Lý Thừa Trạch ngồi xuống bàn, gọi là gì, giống như trời sắp sập, ngơ ngẩn, choáng váng.

“Hừ, loại con gái gì mà khi dễ anh trai tôi thành cái bộ dạng này?” Tống Nam Khê ban đầu còn hùng hổ.

Ngồi nửa này thấy Lý Thừa Trạch không cả chớp mắt, dù sao vẫn là một tiểu cô nương, lại còn thích Lý Thừa Trạch, trước người mình thích, khí thế vẫn là kém hơn một chút.

Cho nên Tống Nam Khê bị doạ sợ, bưng ly nước tới nói: “Anh, uống miếng nước đi”

...

"Anh Thừa Trạch, đừng làm em sợ, anh bị sao vậy?" nó lại nói.

Lý Thừa Trạch vẫn không nhúc nhích, ngồi đó bất động.

Tống Nam Khê sợ hãi, tiểu cô nương không biết phải làm gì, xỏ giày định chạy đến hội phụ nữ gọi Tô Hướng Vãn về.

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn lại reo.

Nhấc máy lên, bên trong lại là giọng nói của một cô gái: "Nam Khê, nói với Thừa Trạch hết thảy đều phải tự mình làm chủ, không nên nghe Ito, tôi nói lại lần nữa, không nên nghe lời ông ta”

Cô gái nói một loạt những câu khó hiểu, không giải thích gì thêm rồi cúp máy.

Nam Khê gọi lại, điện thoại ở đầu dây bên kia vẫn reo nhưng không có ai trả lời.

Mà Lý Thừa Trạch vốn đã lên lầu, Nam Khê đi giày xong, chuẩn bị chạy đi tìm Tô Hướng Vãn, vừa quay người thì thấy nó đứng ngay ở cửa.

"Anh, anh không sao chứ?" Nam Khê lại nói.

Lý Thừa Trạch hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn đặc biệt doạ người: "Tống Nam Khê, anh muốn kết hôn cùng em, em có đồng ý không?"

Vì để Lý Thừa Trạch nhìn mình, Tống Nam Khê đã bày trò cả ngày, nhưng đột nhiên một câu đó của Lý Thừa Trạch lại doạ nó giật mình.

“Có phải sớm quá không?” Nam Khê thăm dò.

Lý Thừa Trạch là người cao nhất trong số mấy anh em. Nó không đen như Đông Hải, cũng không thô lỗ như Cổ Đông. Nó giống như Tiểu Bắc Cương, đôi mắt sâu thẳm, luôn mỉm cười, là mẫu người mà các cô gái sẽ thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng lúc này, trong mắt nó không hề một chút vẻ yêu thích nào với Tống Nam Khê.

Đột nhiên, nó đưa tay đẩy Nam Khê vào tường: “Em cũng không còn nhỏ nữa, đã 18 tuổi rồi, ba mẹ em đều đồng ý gả em cho anh”

Có chút doạ người.

Tống Nam Khê cho tới bây giờ chưa từng bị con trai khi dễ như vậy, nhìn thấy môi Lý Thừa Trạch ngày càng gần, giống như Thẩm Tinh Hoả hồi trước, Tống Nam Khê quay đầu tránh, nói: “Anh, anh định làm gì?”

Chưa nói hết câu, khuôn mặt 2 ngày chưa cạo râu của Lý Thừa Trạch đã sát lại gần.

Dĩ nhiên, nghênh đón nó là một cái tát.

“Anh chờ đó, em phải mách mẹ chuyện này”, Nam Khê lau mặt, dường như trên mặt vẫn còn nước miếng của Lý Thừa Trạch.

Càng tức giận hơn là anh trai hôn nó, đã không xin lỗi còn lùi lại một bước nói: “Nếu muốn đi thì đi nhanh lên, cẩn thận không anh lại hối hận bây giờ”

Nam Khê bị chọc tức, vừa khóc vừa chạy đi, ngay cả dây giày nhung cũng không kịp buộc.

Đầu tiên là nghe điện thoại của một cô gái, sau đó mắng nó, lại hôn nó, cuối cùng để nó đi.

Tống Nam Khê càng nghĩ càng cảm thấy uỷ khuất, mặc dù không biết Lý Thừa Trạch bị bệnh tâm thần, nhưng bộc phát lúc đó, nó đã nghĩ thằng này bị thần kinh rồi.

Mà bên kia, Tống Thanh Sơn đang mời khách ăn trưa tại tiệm cơm mẹ A. Hắn lo lắng cho cuộc duyệt binh của Lý Thừa Trạch nên đã giành thời gian nói với Tô Hướng Vãn về chuyện tinh thần Lý Thừa Trạch không ổn định, muốn tìm bác sĩ Nhật Bản khám cho nó.

Mấy đứa nhỏ, cho dù là 18 tháng hay 18 tuổi, trong mắt Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn vẫn đều là trẻ con.

Cho nên chiều nay Tô Hướng Vãn đặc biệt tan làm sớm, định về nhà hỏi Lý Thừa Trạch xem vấn đề tinh thần của nó nghiêm trọng đến mức nào.

“Mẹ, anh con bị bệnh thần kinh rồi”, con gái Tống Nam Khê chạy đến, thở hổn hển nói.

Vừa mới nghe nói Lý Thừa Trạch bị bệnh thần kinh, con gái lại bị doạ sợ, hẳn là bệnh của Lý Thừa Trạch nghiêm trọng rồi.

“Nó sao rồi? Có phải đang nổi điên ở nhà không?” Tô Hướng Vãn quả nhiên bị sợ hết hồn.

Nam Khê vốn là định nói anh giống như thằng lưu manh, hôn mình một cái nhưng lời đến miệng lại không nói ra được. Nó sợ mình đường đột nói ra, ba mẹ sẽ đánh chết tên đại lưu manh Lý Thừa Trạch, cho nên Nam Khê nói tránh đi: “Anh ấy đang giận dữ ở nhà”

“Nổi giận kiểu gì? Có phải đập chén đập bát, xé bài tập về nhà của em không? Nó ở chỗ dễ thấy nhất”, Cốc Đông làm bộ mặt đầy lo âu, nhưng không giấu được niềm vui trong lòng.

Dẫu sao cái làm nó nhức đầu nhất chính là bài tập hè. Nếu Lý Thừa Trạch thực sự phát điên, xé nát bài tập của nó thì kỳ nghỉ này của Cốc Đông là kỳ nghỉ vui vẻ nhất.

Nam Khê suy nghĩ một lát rồi nói: “So với cái đó nghiêm trọng hơn, nói tóm lại mọi người mau về nhà xem một chút đi”

Vì thế trong tưởng tượng của Tô Hướng Vãn, tên bệnh thần kinh Lý Thừa Trạch chắc đã phá nát cái nhà rồi.

Ở nhà, Lý Thừa Trạch đứng trong phòng khách một lúc rồi đi vào phòng ngủ Tô Hướng Vãn, quen thuộc với tay lấy khẩu K54 của Tống Thanh Sơn trên nóc tủ xuống, mở ra thấy bên trong có một viên đạn, nhắm mắt lại, cài súng vào thắt lưng, có vẻ chuẩn bị phải đi.

Ngay lúc này, Tô Hướng Vãn đẩy cửa bước vào. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn