Gặp mặt vội vã, Tống Tây Lĩnh lại phải rời đi.
Thiên địa rộng lớn, có nhiều đất dụng võ, nó lại vùi đầu cống hiến hết mình cho ngành dầu mỏ.
Tô Hướng Vãn mượn bếp của nhà khách để hầm thịt thỏ, còn mua con gà mập của dân làng nấu cùng khoai tây, bột mì, chuẩn bị bồi bổ cơ thể cho con trai, đương nhiên Cốc Đông cũng được chiếm tiện nghi.
Tống Thanh Sơn bị trầy xước nhẹ ở vai, Tống Đông Hải cũng có vết xước ở đùi.
Nhưng với những người đã từng trải qua chiến trường, những vết thương này đã được họ tự xử lý bước đầu, Tô Hướng Vãn chỉ cần khử độc thêm một lần nữa, băng bó một chút là xong.
Bây giờ, Tống Thanh Sơn đang gặp phải một khó khăn không nhỏ, đó là phải làm gì với Kim Thạch.
Mà Tống Đông Hải cũng gặp phải một vấn đề khó khăn không kém, nó sớm biết nhà của A Khắc Liệt Liệt ở Horgos, nhưng không nghĩ sẽ lại gặp cô ở chỗ này.
Dù sao, theo suy nghĩ của nó, hôm A Khắc Liệt Liệt rời đi, chuyện hẹn hò này đã kết thúc, hôm nay lại gặp nhau, nó nên làm gì với người mà chỉ hẹn hò nửa tháng này?
“Mẹ, nếu không thế này đi, mọi người đi trước, con cùng A Khắc Liệt Liệt chính thức nói lời chia tay rồi con đi thẳng từ sân bay này về trường, được không?” Tống Đông Hải nói.
Tô Hướng Vãn vốn là muốn bồi bổ một ít dinh dưỡng cho thằng Tống Tây Lĩnh gầy gò, một nồi thỏ hầm, một nồi lớn gà hầm, cuối cùng Tống Tây Lĩnh không kịp ăn, chỉ béo 2 thằng tham ăn là Tống Đông Hải cùng Cốc Đông, trong lòng không mấy dễ chịu.
“Con không hỏi xem A Khắc Liệt Liệt có thái độ cùng ý kiến gì về hôn sự này à?” cô tức giận nói.
Tống Đông Hải mà, trong chuyện tình yêu vốn là một thằng ngốc, rất bướng bỉnh nói: “Đàn ông thời đại mới chỉ một chồng một vợ, con không cần đến 4 người vợ. Hơn nữa, nếu A Khắc Liệt Liệt ủng hộ tàn dư phong kiến này, cô ấy không xứng đáng với tình yêu của Tống Đông Hải con”
Vốn dĩ có nhiều người nên cửa nhà khách luôn mở.
Đúng lúc này A Khắc Liệt Liệt tới, đứng ngay ngoài cửa.
Tống Đông Hải đang hùng hùng hổ hổ vừa nói vừa gặm chân thỏ, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy cô gái ngượng ngùng đứng ở đằng kia, sặc một cái suýt chết.
Cốc Đông không chê chuyện náo nhiệt, cầm cái chân thỏ lắc lắc, gật gù đắc ý bắt đầu hát: “Đại phản thành đích tây qua biện tử trường nha, cô nương đại hựu viên lạp*… Nếu lập gia đình em không được gả cho người khác, nhất định phải gả cho tôi…”
(*Đại phản thành đích tây qua biện tử trường nha, cô nương đại hựu viên lạp (bím tóc "dưa hấu" lại dài nha, cô nương lớn lại tròn nha): Đây là câu hát vui nhộn, mang tính giải trí, ngây ngô, thường dùng để mô tả hình ảnh đáng yêu, tròn trịa, hoặc tạo không khí hài hước)
“Dì Tô, mẹ con mời dì ngày mai tới nhà ăn cơm”, A Khắc Liệt Liệt vặn hai tay, cười nói.
Tống Đông Hải lập tức đứng lên, quay người nhìn ra ngoài cửa sổ, thậm chí không cả chào hỏi người ta.
A Khắc Liệt Liệt rất lúng túng, đứng một lúc rồi đi.
“Mẹ, chuyện này còn chưa đâu vào đâu, mẹ sẽ không đi gặp mẹ cô ấy chứ?” Tống Đông Hải vội vàng nói.
Chuyện gặp gỡ này, quả thật không phải do Tô Hướng Vãn chủ động.
Ban ngày, vì để nướng thỏ, Tô Hướng Vãn chạy đến nhà khách định nhờ thu xếp, có một người phụ nữ được Tô Hướng Vãn cho bộ lông thỏ đã đưa cho cô một ít khoai tây, cà tím và bắp, người đó chính là mẹ của A Khắc Liệt Liệt. Tô Hướng Vãn ban đầu chẳng qua chỉ là suy đoán, sau khi cùng A Khắc Liệt Liệt về nhà khách, đến phòng bếp tìm người phụ nữ đó. Người này gặp A Khắc Liệt Liệt liền cãi nhau, Tô Hướng Vãn lúc này mới xác định là mẹ của A Khắc Liệt Liệt.
Mẹ A, nghe A Khắc Liệt Liệt nói Tô Hướng Vãn là vợ của Tống Thanh Sơn, dĩ nhiên giật mình, đồng thời bởi vì đã từng nghe Mã Mộc Đề nói qua nên đối với Tô Hướng Vãn cùng Tống Thanh Sơn vô cùng tôn trọng và đề cao, cho nên xoay người chạy về nhà nấu cơm mời cả nhà Tô Hướng Vãn.
Bà dự định dùng phương thức hoan nghênh nhiệt tình nhất để đón chào Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn.
Tô Hướng Vãn không cần hoan nghênh, cũng không cần ăn bánh bao nướng hay sữa chua cục, cô cần chính là sự tôn trọng tự do tín ngưỡng của bọn trẻ, không muốn gả 1 kèm 2, nhất là lén lút nhét 2 vợ nhỏ cho Tống Đông Hải.
Dẫu sao thói quen phong tục này chỉ tồn tại trước giải phóng, không thích hợp với hôn nhân hợp pháp bây giờ.
“Nếu cô nhỏ hơn tôi, tôi gọi cô là đồng chí Tiểu Tô nhé. Đồng chí Tiểu Tô, cô có biết A Khắc Liệt Liệt nhà tôi có bao nhiêu đồ cưới không?” Mẹ A không vội, chỉ hỏi Tô Hướng Vãn một câu.
Tô Hướng Vãn còn ngượng ngùng chưa kịp nói gì, Kim Thạch đã chen ngang: “Một xe ngựa, một xe dưa hấu, cùng hai em gái xinh đẹp?”
Mẹ A không đi học, cả đời chỉ ở nhà nuôi con, dĩ nhiên không được giáo dục, cũng không biết Kim Thạch đang chế giễu mình, nói thật: “Xe ngựa đương nhiên là có, dưa hấu ăn không hết. Chúng tôi tích trữ dưa hấu có thể ăn từ đầu năm đến cuối năm, đừng nghĩ rằng bây giờ thành phố không có dưa, nhưng trong hầm của chúng tôi còn nửa hầm dưa, quan trọng hơn cả là ngọn núi của chúng tôi. Trước giải phóng, toàn bộ từ A Lạp Sơn Khẩu đến Horgos đều thuộc về nhà chúng tôi. Sau này, vài đỉnh núi được trả lại, nhưng gần đây nhà nước nói muốn trưng dụng để đào đá, đào sắt gì đó. Một ngọn núi trả cho chúng tôi mấy trăm ngàn đồng bồi thường, ngọn núi đó, chị em nó có một nửa”
Tô Hướng Vãn vừa nghe, sao cảm thấy có gì giống như sách Thiên thư cô từng nghe.
Dù sao bây giờ một tứ hợp viện ở Bắc Kinh cũng chỉ tốn 3 đến 5 chục ngàn đồng, vậy mà nhà nước bồi thường đến mấy trăm ngàn, chưa từng nghe Mã Mộc Đề lại giàu có như vậy.
Thời điểm anh ta khó khăn nhất, may mà có Tống Thanh Sơn tài trợ, anh ta mới sống sót được.
Sắc mặt Kim Thạch thay đổi: “Là mỏ sắt hay quặng mangan?”
“Không biết, thật kỳ quái, đá mà còn chia là màu có xỉn hay không à?” mẹ A bực bội nói.
Kim Thạch ý vị sâu xa nhìn Tô Hướng Vãn, nửa cười nửa không: “Chuyện này hẳn là thật. Công ty khai thác mỏ của chúng tôi gần đây đã đào được quặng sắt ở biên giới, có mấy đỉnh núi có quặng sắt và quặng mangan đang bị trưng dụng. Loại quặng hiếm hoi này chúng tôi vẫn thường phải nhập khẩu, việc phát hiện quặng ở những ngọn núi này đã lấp đầy khoảng trống nguyên liệu thép của đất nước chúng ta, điều này có ý nghĩa rất lớn”
Để cho người ta ghen tị nhất chính là những người giàu lên một cách đột ngột.
Mẹ A còn nói thêm một câu: “Ý của Mã Mộc Đề là trừ một nửa dành cho con gái, nửa còn lại ông ấy sẽ hoàn toàn quyên tặng cho quốc gia. Dù sao nhà nước cũng trả lương cho ông ấy, con trai tôi cũng được nhà nước cho đi học ở Đại học Công nông binh. Tiểu tử không thể nằm không mà ăn như vậy được, sẽ dễ dàng bị chiều hư, chúng tôi không để lại tiền cho nó, nếu muốn, nó phải tự cố gắng”
Đây là loại mẹ thần tiên gì vậy? Tô Hướng Vãn thiếu chút nữa thì đáp ứng mẹ A, gả thêm mấy cô gái cũng được, cho thêm nhiều hồi môn là được, đời này dựa vào con dâu cũng có thể tận hưởng.
Nhưng lý trí nói với cô, một chồng một vợ mới là quốc sách.
Vì thế ở trong bếp, Tô Hướng Vãn nhân lúc mượn bếp nấu nướng, đặc biệt nói cho mẹ A biết tầm quan trọng của một chồng một vợ. Mấy chị em gái cùng gả cho một người đàn ông không nhất định sẽ hạnh phúc, tóm lại khuyên mẹ A cả nửa ngày.
Mẹ A rất nhiệt tình với Tô Hướng Vãn, hết sức mời cô về nhà mình ăn cơm, hơn nữa còn tuyên bố nhất định sẽ làm một bữa ăn thật ngon cho Tô Hướng Vãn.
Nhưng khi bà trở về cùng A Khắc Liệt Liệt thương lượng nửa ngày, cuối cùng vẫn là câu nói đó, nếu muốn kết hôn thì phải lấy tất cả chị em họ, nếu không thì đừng cưới ai cả. Cô gái như A Khắc Liệt Liệt, ở chỗ này không thiếu con trai quỳ xuống muốn xin cưới.
“Có đến nhà A Khắc Liệt Liệt ăn cơm không?” Tô Hướng Vãn hỏi Tống Đông Hải.
Tống Đông Hải ngang ngạnh: “Không đi”
Cốc Đông cùng Kim Thạch lại đồng loạt giơ tay: “Phải đi phải đi, kiểu gì chúng ta cũng phải đến xem nhà đồng chí Tiểu A một chút chứ, phải không?”
Tống Thanh Sơn đang ở tổng đài của nhà khách để gọi điện cho tổng quân khu.
Dĩ nhiên là để bàn bạc về chuyện liên quan đến Kim Thạch. Nhưng tổng quân khu bên kia nói còn phải xin phép trung ương, sau đó phải chờ có kết quả bàn bạc mới thông báo cho Tống Thanh Sơn. Tóm lại, một khi tội của Kim Thạch được xác định, hắn chắc chắn phải chết, nhưng vào lúc nào thì còn tuỳ thuộc vào cấp trên.
Bây giờ, Tống Thanh Sơn phải quay về vì nhà máy thép có một đơn đặt hàng lớn, chờ hắn về đàm phán.
Lúc hắn vào phòng, Kim Thạch cùng Cốc Đông còn đang nhiệt tình thảo luận xem có điều cấm kỵ nào nếu họ đến nhà A Khắc Liệt Liệt, liệu có bị bắt ép gì không.
“Món ruột heo của người Yugur rất ngon”, Tống Thanh Sơn ngắt lời.
Kim Thạch cùng Cốc Đông ha ha cười to, nhìn Tống Thanh Sơn không giải thích được.
Khoáng sản quý hiếm trên đỉnh núi vẫn chưa được khai thác, nhà A Khắc Liệt Liệt chẳng qua cũng chỉ là mấy gian nhà đất mà thôi, còn có hai cô bé con đội mũ lông, má hồng hồng, khuôn mặt rất giống A Khắc Liệt Liệt, đứng ở cửa phòng bếp lặng lẽ quan sát mọi người.
Mặc dù tính tình mẹ A rất cố chấp nhưng cách nấu nướng của bà khiến Tô Hướng Vãn mở rộng tầm mắt.
Đồ ăn ở phía bắc rất phong phú, mẹ và dì của A Khắc Liệt Liệt, người cùng rửa chén với bà ở khu bếp nhà khách, đã nấu mười mấy món thức ăn trong nửa ngày.
Không giống cách nấu thịt cừu ở nhà khách, thịt do mẹ A nấu thơm đến mức suýt chút nữa Tô Hướng Vãn rụng cả lưỡi.
Còn có bánh thịt cừu cuốn, đem thịt cừu hầm chung với bánh cuốn hoa, nếu không phải kiểm soát vóc dáng của mình, Tô Hướng Vãn đã có thể ăn hết 5 cái bánh thịt cuốn.
Càng bất ngờ là món canh cá của bà nấu cũng rất ngon, chưa kể đến bánh tráng dầu, bao tử cừu, trà sữa bơ. Tất cả các món này trông giống như đồ ăn trong nhà khách nhưng hương vị lại khác nhau một trời một vực.
Trước mặt Tô Hướng Vãn, mẹ A nhất quyết làm một đĩa sữa chua mật ong, cho vào một cái nồi, làm ngay trước mặt cô: “Đừng nghĩ rằng thịt cừu của tôi là đủ ngon rồi, sữa chua này trừ tôi ra không ai làm được, không tin thì cô nếm thử xem”
Trong lúc mẹ A làm sữa chua, dì của A Khắc Liệt Liệt mang ra một đĩa gan heo xào, chưa ăn cô đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt.
Bọn Tống Thanh Sơn dĩ nhiên là thoả sức ăn, A Khắc Liệt Liệt cùng hai đứa em gái đứng ở cửa nhà bếp, mặc dù không nói lời nào nhưng ánh mắt chính là đang chờ xem Tô Hướng Vãn đối phó thế nào với quan điểm cổ hủ của mẹ mình.
“Tống Thanh Sơn, chuyện hôn nhân đại sự của con trai, anh không nói vài câu à?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn đúng kiểu sao cũng được: “Chuyện này tuỳ em thôi, dù sao tôi thấy vợ của Mã Mộc Đề không dễ đối phó”
Khôn khéo, có năng lực, còn có chủ trương, suy nghĩ riêng, mặc dù là một phụ nữ nông thôn nhưng bán mấy đỉnh núi là thành tài chủ, đương nhiên coi trọng con gái hơn con trai. Nếu không phải bà nhất quyết gả hết mấy đứa con gái cho Tống Đông Hải, thì Tô Hướng Vãn cũng rất nể trọng bà.
Cốc Đông từ trong nồi thịt ngẩng đầu lên nói: “Mẹ, con thấy đề bài này không có cách giải đâu. Chúng ta đừng nói gì nữa, ăn một bữa rồi đi. Xem ra chị Tiểu A phải chờ con lớn lên rồi, chị ấy với anh trai con không có duyên phận”
“Chị A, chị đã từng nghĩ đến chuyện lên thành phố sống chưa?” Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi. Không chỉ có mẹ A sửng sốt, ngay cả A Khắc Liệt Liệt cũng chạy đến bên cạnh cửa sổ để nghe.
Không ai biết Tô Hướng Vãn định làm gì.
Tô Hướng Vãn nói tiếp: “Ngoài nhà máy thép Tần Châu, có không ít người muốn ra ngoài làm ăn, đang muốn bán nhà, đến lúc đó tôi giúp chị trả tiền. Chúng ta mua một cái sân, xây cái quán nhỏ, chỉ tốn khoảng 8 đến 10 ngàn đồng, tôi cũng giúp chị trả tiền, đến lúc đó chị mở một tiệm cơm bên cạnh nhà máy thép Tần Châu, vốn giai đoạn đầu chị tự chuẩn bị, đến lúc đó dì nhỏ của Tiểu A cũng có thể đến giúp sức, khi nào có lời, hai ta chia đôi, được không?”
Mẹ A ngẩn người ra: “Cơm tôi nấu trong thành cũng có người ăn à?”
“Như thế này thì không được”, Tô Hướng Vãn lấy một nửa chỗ thức ăn mẹ A nấu, bày lên đĩa, trang trí thêm vài miếng củ cải, hành tây trông cho đẹp mắt rồi nói: “Đĩa gan heo xào này ở Tần Châu có thể bán được ít nhất 3 đồng, chỗ gan heo này của chị không đến 3 đồng chứ, phải không?”
Mẹ A có chút không dám tin: “Một đĩa thức ăn có thể bán được 3 đồng? Còn đắt hơn cả nhà khách chúng tôi, vậy có ai dám ăn không?”
“Công nhân nhà máy thép Tần Châu đều có tiền, hơn nữa, khi năng lực sản xuất của nhà máy thép dần tăng lên, nhiều người khi bàn chuyện làm ăn sẽ ra ngoài quán. Ba đồng một đĩa là giá của hiện tại, tương lai có thể còn cao hơn. Chị đưa cả hai con gái và em gái đến Tần Châu đi, sau đó cho bọn trẻ đi học trong thành phố, tốt hơn là ngây ngốc ở nhà”, Tô Hướng Vãn nói.
Mẹ A còn do dự, A Khắc Liệt Liệt từ bên ngoài chạy vào, vỗ vai mẹ nói: “Đi mà, nếu mẹ mở một tiệm cơm, dì cũng không cần phải rửa bát trong nhà khách cho người ta nữa. Chờ sau này ba được ra tù, chẳng phải cũng có việc để làm sao?”
Cả nhà cô đều không biết Mã Mộc Đề đang làm việc trong nhà máy thép, nếu mẹ A tới nhà máy mà gặp được Mã Mộc Đề, chắc sẽ khóc mất.
Mẹ A là người rất thích nấu ăn, chỉ là có chút không dám tin, người trong thành sẽ ăn đồ bà nấu sao?
Tô Hướng Vãn không ăn nhiều lắm, ăn vài miếng là buông đũa, sau đó hứng thú bừng bừng cùng mẹ A thảo luận về chuyện mở tiệm cơm.
Chờ Cốc Đông cùng Tống Thanh Sơn cơm nước xong, bên này mẹ A cùng Tô Hướng Vãn cũng đã thống nhất, sau khi nhà nước trưng dụng đỉnh núi, dù sao cũng không còn chỗ để chăn ngựa nuôi cừu, cả nhà sẽ chuyển đến Tần Châu mở quán cơm.
Tô Hướng Vãn mua nhà, mẹ A trổ tài nghệ, kiếm được tiền thì hai người chia đều. Nhưng không phải mọi chuyện đều làm một cách dễ dãi, nếu không giữ được chất lượng thức ăn, Tô Hướng Vãn nói rất rõ ràng, cô sẽ thu hồi lại nhà, tìm người khác cùng làm ăn.
Sau khi ăn uống no nê ở nhà A Khắc Liệt Liệt, Cốc Đông vì được ăn thịt heo nên vừa kêu vừa than thở: “Hoá ra đều là gạt người, gan heo mẹ A làm rất ngon”
Tống Thanh Sơn đối với những chuyện vụn vặt này từ trước đến giờ đều không lên tiếng.
Ngược lại Kim Thạch lại rất tò mò: “Đồng chí Tiểu Tô, chẳng phải chúng ta đi giải quyết vấn đề đối tượng của Tống Đông Hải à, sao lại thành chuyện làm ăn của cô và mẹ A? Còn Đông Hải kia thì làm thế nào?”
Tô Hướng Vãn nói: “Sở dĩ mẹ A muốn gả hết con gái cho một người đàn ông là bởi vì bà ấy thương con gái, sợ gả con cho người không tốt sẽ bị khi dễ. Nếu bà ấy nấu ăn ngon như vậy, chúng tôi mở quán cơm cùng nhau kiếm tiền, quan trọng hơn là ở nhà máy thép có nhiều cậu lính trẻ, mẹ A sẽ gặp được nhiều người hơn, tự nhiên sẽ thay đổi cách nghĩ, cách nhìn, đến lúc đó nói không chừng ngay cả A Khắc Liệt Liệt bà ấy cũng không muốn gả cho Đông Hải đâu”
Người ta thường nói, việc tốt thường hay gặp trắc trở.
Tống Đông Hải định bắt xe khách đến sân bay để về trường, sắp tựu trường, nó phải đi học.
Hạnh nhân, óc chó, trái cây sấy, các loại kẹo, kỷ tử, hạt dưa… được A Khắc Liệt Liệt nhét đầy một túi du lịch lớn.
“Này, con định dọn sạch cái nhà này đấy à?” dì nhỏ của cô không khỏi phàn nàn.
A Khắc Liệt Liệt lần này hung dữ, nhe nanh múa vuốt: “Tống Đông Hải tương lai là chồng của con, chỉ thuộc về mình con, dĩ nhiên con phải cho anh ấy ăn thật ngon”
Cô gái xách theo túi du lịch, chạy một mạch đuổi theo, cố gắng đưa cho Tống Đông Hải trước khi nó rời đi.
Nhưng không may, Tống Đông Hải nhận được một cuộc gọi khẩn từ thầy của mình, nói có nhiệm vụ trọng yếu, kêu nó mau chóng trở về trường, cho nên tên kia không kịp nói câu nào đã đi ngay.
A Khắc Liệt Liệt đuổi theo thật xa, nhưng hai chân không đua được với 4 bánh, ngay cả cái đuôi xe cũng không chạm được.
Cuối cùng một túi lớn trái cây, quả sấy lại rơi vào tay Cốc Đông và Kim Thạch.
Tô Hướng Vãn còn tưởng rằng gần nửa tháng không gặp Bắc Cương, thằng nhỏ đã quên mất cô rồi.
Gần đến tết trung thu, nhà nhà đều rất náo nhiệt.
Nam Khê cũng đã trở về, đang cùng mẹ nuôi Lý Dật Phàm và Tống Tiểu Cần ở trong bếp thảo luận cách làm bánh trung thu.
Sofa trong phòng khách được phủ một tấm nệm nhỏ, trong cái nệm có một cậu nhóc đầu tròn vo đang ngủ, đến lúc Tô Hướng Vãn lặng lẽ đến gần, vừa định hôn một cái lên trán nó, vèo một cái, nó mở to hai mắt ra.
Không trách Cốc Đông nói thằng nhóc này thông minh, miệng bĩu ra, ánh mắt kia của tiểu tử như muốn nói: Được đó, vứt bỏ con lâu như vậy, mẹ vẫn còn biết đường quay về à?
Lý Dật Phàm tự tay làm bánh trung thu, đoán chừng chỉ có nhà Tô Hướng Vãn mới có may mắn được ăn.
Đây là người phụ nữ duy nhất ở Tần Châu còn bận rộn hơn cả Tô Hướng Vãn, làm xong bánh trung thu, chỉ kịp lấy mấy cái cho mình và Cốc Bắc rồi lại đi ngay.
Tống Nam Khê nhảy nhót đi tới, đưa một cái bánh cho Tô Hướng Vãn, hỏi thăm tình hình của mấy anh trai, nghe nói Tô Hướng Vãn có hình của Tống Tây Lĩnh liền lau tay rồi nói: “Mẹ, mau cho con xem, anh Tây Lĩnh của con bây giờ trông như thế nào”
Tô Hướng Vãn lấy tấm hình chụp Tây Lĩnh ở Tháp Lý Mộc, đặc biệt nói: “Anh Tây Lĩnh của con bên ngoài còn đẹp trai hơn nhiều so với tấm hình này, cũng không biết tại sao tấm hình này lại xấu như vậy”
Quả thật, ngũ quan của Tống Tây Lĩnh không thể chê, nếu ăn mặc tử tế một chút thì cực kỳ đẹp trai. Đáng tiếc, nó mặc bộ quần áo lao động không vừa người, lại không chải chuốt, nhìn trong ảnh rất lôi thôi, quả thật không đẹp.
Nam Khê còn quan tâm đến ngoại hình hơn cả Tô Hướng Vãn, thấy ba tiểu tử trong hình như ba con sói trong gió, lập tức thốt lên: “Chẳng trách Mậu Phương Phương muốn chia tay anh Tây Lĩnh của con, sao anh lại thành cái bộ dạng như thế này?”
“Ai nói Mậu Phương Phương muốn chia tay với anh con?” Tô Hướng Vãn nghe câu này, cảm thấy không được bình thường.
Tống Tây Lĩnh bỏ tiền nuôi bạn gái, cho đi học, giờ bạn gái lại muốn nháo lên đòi chia tay nó?
Không phải nói nhà Tô Hướng Vãn không đủ tiền cưới con dâu, với phẩm chất của mấy thằng con dày công tu dưỡng cùng hoàn cảnh gia đình cô, đó là cô không muốn mở miệng yêu cầu giới thiệu đối tượng cho con trai mình, nếu không cánh cửa nhà cô chắc bị bà mối đạp nát rồi.
Nếu bây giờ Mậu Phương Phương đòi chia tay, quả thật là không còn đạo nghĩa gì.
Nam Khê đưa cho Tô Hướng Vãn một số điện thoại: “Cái số này, ngày hôm qua có một người gọi điện tới, nói anh Tây Lĩnh của con không được viết thư cho Mậu Phương Phương nữa. Anh ấy ở trong sa mạc đào đất, phải biết nặng nhẹ, bây giờ không còn xứng đáng đuổi theo Mậu Phương Phương nữa’
Tô Hướng Vãn nhìn dãy số, bắt đầu bằng 010, là đầu số Bắc Kinh.
Được lắm, sợ cái gì thì cái đó tới, Mậu Phương Phương thực sự muốn bỏ rơi Tống Tây Lĩnh à?
Không phải tự khen, 5 tiểu tử nhà cô đều có tài cán.
Bỏ rơi Tống Tây Lĩnh chỉ có thể nói đó là nuối tiếc của Mậu Phương Phương, bởi vì ưu tú cùng năng lực của Tống Tây Lĩnh tuyệt đối không chỉ như những gì nó thể hiện. Bỏ rơi nó, Mậu Phương Phương thực sự sẽ không thể tìm được một người nào khác tốt hơn.