Không biết Nhiếp Bác Chiêu, bậc thầy vô tuyến điện chơi với máy móc thế nào nhưng lúc này, chỉ là một tiểu đồ đệ của anh ta thôi đã khiến mọi người sửng sốt.
Duy chỉ có Kim Thạch vẫn coi thường: “Biên giới chúng ta đều có thiết bị theo dõi, phá sóng, tiểu tử, chỉ cần cậu bật máy lên thì cứ ngồi chờ công an đến bắt đi”
Tống Tây Lĩnh cười rất lịch sự: “Tôi uy h**p Liên Xô bằng băng tần ngắn, hơn nữa mật mã có độ khó cao, người bình thường không giải được”
Kim Thạch một bên sợ Triêu Binh bị bắt, một bên sợ Valish sẽ thực sự bắn chết Tống Thanh Sơn, nếu thế mối thù của con trai anh ta vĩnh viễn không bao giờ trả được.
Tàu hoả thong thả xuất cảnh qua cửa khẩu biên giới, bởi vì bọn Tống Thanh Sơn đều trang bị thiết bị nghe lén, sau khi chuyển qua băng tần ngắn, họ có thể nghe được giọng của Tống Tây Lĩnh qua vô tuyến điện.
Nhưng bây giờ họ không phát ra thanh âm nào, khu vực biên giới thường xuyên có bộ đội tuần tra, vừa lúc Tô Hướng Vãn đang nướng thỏ, đúng là một loại nguỵ trang rất tốt. Người khác nhìn thấy còn tưởng mấy người này chịu gió cát chưa đủ nên mới tới đây dã ngoại.
Thực ra trên tivi mấy cái hình ảnh nướng thỏ ngon lành dễ dàng đó đều là giả, khi đặt trên lửa, da thỏ cháy rụi nhưng thịt bên trong vẫn còn sống, không hề dễ ăn. Hơn nữa, chỉ việc lật đi lật lại con thỏ đã khiến người ta mệt muốn chết, chưa kể đến việc nhóm lửa, khói bốc lên, có bao nhiêu khó khăn.
Cốc Đông cũng rất bận tâm, vòng tới vòng lui không ngừng hỏi: “Mẹ, khi nào mới được ăn thịt thỏ?”
Tô Hướng Vãn xách con thỏ, phát hiện vấn đề lớn nhất ở đây là không có nước.
Nước uống của mọi người đều là nước đóng chai mang theo, làm sao rửa thỏ? Nếu không rửa sạch, nướng ra có ăn được không?
Đã thế, Kim Thạch còn hết lần này đến lần khác đả kích Tô Hướng Vãn: “Cô cứ nướng đi, nướng xong rồi thấy còn tệ hơn bánh bao thịt cừu hôm qua”
Tính của Tô Hướng Vãn chính là nếu không ai nói gì, cô có thể không nướng thỏ nữa, nhưng một khi nói cô nướng không ngon thì cô không thể không nướng. Xách theo con thỏ, cô và Cốc Đông về nhà khách, ra khu bếp, vốn dĩ cô chỉ định mượn vỉ nướng và một ít muối thôi.
Không nghĩ tới đầu bếp ở đây còn nhiệt tình hơn cả Mã Mộc Đề ở Horgos, chẳng những cho vỉ nướng, họ còn cho cô giấy bạc, nửa lọ dầu điều.
Phía sau cửa bếp còn có hai người phụ nữ đang nói chuyện, giọng dân tộc thiểu số Tô Hướng Vãn nghe không hiểu. Bộ lông thỏ lột ra, Tô Hướng Vãn không dùng đến, thấy người phụ nữ lớn tuổi cứ nhìn mình chằm chằm, cô liền đưa bộ lông cho bà ta.
Người phụ nữ này còn bận gây gổ với người khác, trời đã vào thu, trên giày của bà ta thủng lỗ chỗ, miệng vẫn lải nhải nói không ngừng, đột nhiên nói với Tô Hướng Vãn đang đợi vỉ nướng: “Cô nói xem, một gia đình có càng nhiều người thì càng tốt đúng không? Chỉ có một cô gái chẳng phải không gánh hết được việc, chị em gái nên ở chung với nhau đúng không?”
Tiếng Hán của bà ta có chút cứng, sau khi nhắc lại hai lần Tô Hướng Vãn mới hiểu.
Tô Hướng Vãn đột nhiên bị cuốn vào một trận gây gổ mà ngôn ngữ còn không thông, không biết nên phân xử như thế nào, nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu có ích cho xã hội thì đương nhiên càng nhiều càng tốt, nhưng chị em gái lập gia đình thì phải nên tách ra, tại sao lại phải ở chung một chỗ?”
Cô gái cầm bộ lông thỏ cảm ơn Tô Hướng Vãn, đại khái người dân biên giới đều nhiệt tình như vậy. Cô quay vào phòng bếp lấy một ít hành tây, hai củ khoai tây, một bó cà tím và một ít ngô kín đáo nhét vào tay Tô Hướng Vãn, rồi quay sang gây gổ với một người khác.
Có vỉ nướng, có giấy bạc, còn có nửa lọ dầu điều, Tô Hướng Vãn cùng Cốc Đông dựng bếp nướng, nhóm lửa bắt đầu nướng thỏ trong khi nghe các bài hát trên radio.
Được bọc trong giấy bạc, thịt chín rất đều, Tô Hướng Vãn dùng xiên đút miếng thịt cho con trai đang bận rộn: “Mùi vị như thế nào?”
Tống Tây Lĩnh chỉ giơ ngón tay cái, không nói lời nào.
Kim Thạch dĩ nhiên không thèm ăn cái này, nhưng đối với vô tuyến điện, từ khi còn ở Lữ Thuận, hắn đã không xa lạ gì.
Căn cứ vào những điện báo ngắn gọn Tống Thanh Sơn gửi về, hắn có thể đoán được, Lãnh Kỳ đã tách ra, đi riêng đến Semipalatinsk. Kim Thạch biết rõ Lãnh Kỳ hơn những người khác. Vào những năm 1960, anh chàng đó là một thanh niên 18 - 19 tuổi, canh gác quân đội để trả nợ cho Liên Xô. Những người Nga cao lớn và khỏe mạnh có thể khiến anh ta sợ hãi.
Cho nên Kim Thạch một mực lo lắng đề phòng, còn mơ hồ hy vọng Lãnh Kỳ sẽ làm hỏng nhiệm vụ này.
Chưa tới 2 giờ, phía Lãnh Kỳ truyền tin tới, nói đã tìm cách làm lỡ chuyến bay, Valish cùng Triệu Binh đã chuyển sang đi xe lửa.
Kim Thạch đã tìm được cách trốn thoát, bây giờ chỉ còn chờ thời cơ, dẫu sao anh ta có trốn thoát cũng phải tìm cách vượt qua biên giới, ngăn cản Tống Thanh Sơn giết Valish, cho nên anh ta không ăn không uống, nhắm mắt ngồi trong xe nghỉ ngơi dưỡng sức.
Màn đêm buông xuống, Tống Tây Lĩnh cũng không dám ở nơi hoang dã nữa.
Thứ nhất xe đã cạn dầu sau một ngày hoạt động, cần phải bổ sung thêm, thứ hai ban đêm ở trên sa mạc, dù dân binh không đi tuần tra, đám mục đồng kiêm hướng đạo sinh kia vẫn có thể tố cáo bọn họ.
Đây chính là biên cương, nơi cảnh giác an ninh rất cao, muốn làm gián điệp ở đây hoàn toàn không dễ dàng chút nào.
Vì vậy sau một ngày mệt nhọc, Cốc Đông miệng đầy dầu mỡ nằm ngáy, Tô Hướng Vãn nghe radio, Kim Thạch nhắm mắt, Tống Tây Lĩnh lái xe, chậm rãi đi về hướng thành phố.
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt.
Chìa khoá còng tay của Kim Thạch đã bị Tống Thanh Sơn lấy đi, nhưng dù sao anh ta cũng chỉ bị còng vào tay nắm phía trên, bản thân tay nắm này bằng nhựa, không đủ chắc chắn, tay kia của Kim Thạch vẫn có thể cử động được. Sau cả ngày lắc, kéo, dù sao cũng đã ở trong quân ngũ 2 năm, có thể hành quân 30 cây số, tố chất thân thể cực tốt, thấy xe chuẩn bị vào thành phố, trên đường có một cô gái đang cắm đầu đi tới, Tống Tây Lĩnh phải lái xe không chú ý tới anh ta, bang một tiếng, Kim Thạch giật tung tay nắm, vươn tay định lấy khẩu súng bên hông Tống Tây Lĩnh.
Dĩ nhiên Kim Thạch không coi thằng nhóc gầy gò ốm yếu, chỉ biết điều chỉnh vô tuyến điện này ra gì nên mới dám ra tay ngay trong xe.
Nhưng hắn đã đánh giá thấp tính cảnh giác của tiểu tử này.
Cũng chỉ trong nháy mắt, Tống Tây Lĩnh rút súng dí vào đầu Kim Thạch, tách một tiếng mở chốt an toàn.
Đương nhiên Kim Thạch biết tính cách của Tống Thanh Sơn, trung thực, điềm đạm và quan trọng nhất là khoan dung. Chỉ cần không tổn hại lợi ích quốc gia, anh ta sẵn sàng nhịn, khoan dung, không thực sự xuống tay.
Cho nên Kim Thạch cũng chắc chắn rằng con trai của Tống Thanh Sơn, Tống Tây Lĩnh yếu đuối y như dáng vẻ bề ngoài của nó vậy, có thể hạ thủ được dễ dàng. Vì thế hắn ta đấm thẳng vào mặt Tống Tây Lĩnh, tay kia vẫn vươn ra cướp súng, lúc này ai nhân từ hơn chắc chắn sẽ chết.
Một tiếng súng vang lên, Cốc Đông giật mình tỉnh dậy.
Tô Hướng Vãn đang ngủ cũng kinh hãi thức dậy.
Không chờ hai người phục hồi tinh thần, một tiếng súng nữa lại vang lên, tiếp theo là một tiếng súng nữa. Tống Tây Lĩnh bắn liên tiếp 3 phát, một phát lướt qua tai trái, một phát tai phải, một phát lướt trên đỉnh đầu Kim Thạch, đạn xuyên qua cửa sổ, viên cuối cùng xuyên qua nóc xe bay ra ngoài.
Thanh niên 21 tuổi, đệ tử đắc ý nhất của Nhiếp Bác Chiêu, Tống Tây Lĩnh dí súng vào trán Kim Thạch, thanh âm tỉnh táo lạnh lùng, khác hoàn toàn với vẻ điềm đạm của cha nó: “Chú Kim, lúc tôi đang làm việc hoặc lái xe tốt nhất đừng cố ý gây sự với tôi, bởi vì tôi nổi giận lên thì chính mình cũng không kiềm chế được”
Cốc Đông vỗ tay liên tiếp ba phát.
Kim Thạch sờ tóc mình, sợ không? Đương nhiên sợ nhưng không hiểu tại sao hắn lại không hề tức giận, ngửa đầu hít một hơi thật sâu, một lúc lâu sau mới nói: “Nếu tôi làm nguyên thủ, hai nước có thể khai chiến, Tống Tây Lĩnh, ban đầu Lâm Bưu* ở vị trí nào, tôi sẽ cho cháu vị trí đó”
(*Lâm Bưu (1907 - 1971) là một nhà hoạt động chính trị và quân sự Trung Quốc. Năm 1955, ông được phong nguyên soái và thường xuất hiện bên cạnh Mao Trạch Đông như nhân vật số hai trong quân đội. Đến năm 1958, Lâm Bưu là một trong 5 Phó Chủ tịch Đảng Cộng sản Trung Quốc. Năm 1966, Lâm Bưu nhảy từ vị trí thứ 6 lên vị trí thứ 2 khi trở thành Phó Chủ tịch Đảng duy nhất. Tại Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ IX (1969) Lâm Bưu là Phó Chủ tịch Đảng duy nhất và được chọn là người kế vị Mao Trạch Đông, được mệnh danh là "Phó Thống soái". Lâm Bưu còn là Phó Thủ tướng từ năm 1954 cho đến lúc mất. Năm 1959, Lâm Bưu giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng thay Bành Đức Hoài đang bị đình chỉ mọi chức vụ và quản chế tại nhà riêng. Lâm Bưu cũng được coi là kiến trúc sư của Cách mạng Văn hóa.)
Tô Hướng Vãn phì một tiếng: “Anh coi con trai tôi là gì? Lâm Bưu á? Kim Thạch, anh coi thường con trai tôi quá rồi”
Thật có bao nhiêu sảng khoái và tự hào, Tống Tây Lĩnh bình thường có vẻ rụt rè, nhưng thời điểm quan trọng, nó thẳng thắn hơn Đông Hải và Thừa Trạch nhiều.
Kim Thạch lúc này không nghĩ đến chuyện bỏ chạy nữa, ngửa đầu dựa vào phía sau, cũng có lý lẽ vặn vẹo của riêng mình: “Các người biết cái gì, Phó thống soái Lâm đó chính là điển hình của việc lấy vợ không hiền thục. Nếu ông ta giống tôi, có một hiền thê, thì đã không chết ở Ôn Đô Nhĩ Hán”
Xoay người liếc nhìn Tô Hướng Vãn, hắn ta không tiếc lời khen ngợi: “Ví dụ như ông ta có người vợ hiền thục như cô, bây giờ có lẽ đã ngồi ở quản trường Thiên An Môn xem diễu binh rồi”
Được rồi, chuyện tối nay có thể nói biến đổi bất ngờ, bên này Kim Thạch không nhảy dựng lên nữa thì Tống Tây Lĩnh đột nhiên đánh mạnh tay lái, rầm một tiếng đụng vào một người phụ nữ đang đi trên đường phố tối thui.
Tống Tây Lĩnh đưa súng cho Cốc Đông, lập tức nhảy xuống xe xem có chuyện gì.
“Không sao, không sao, do tôi bất cẩn thôi. Tôi không có việc gì, đi ngay đây”, giọng của một cô gái.
Tống Tây Lĩnh sao có thể đồng ý: “Tống Tây Lĩnh tôi không phải loại người lừa gạt, hơn nữa tôi cũng có tiền, cô đừng sợ, tôi không phải người xấu. Chúng ta đi bệnh viện kiểm tra cho cô một chút, được không?”
“Không cần, không cần”, cô gái vừa nói vừa định bỏ đi.
Tống Tây Lĩnh kéo tay cô gái về phía trước: “Phải đi, chuyện này phải đi”
“Này, cậu có phiền hay không, tôi đã nói là không cần, cậu không nghe thấy lời tôi nói à?” cô gái còn tức giận.
Tô Hướng Vãn còn đang cảm thấy nghe giọng nói quen quen, Cốc Đông đã mở cửa xe: “Chị Tiểu A”
Đúng là thiên sơn vạn thuỷ lại gặp được nhau, Tống Tây Lĩnh lái xe trên đường lớn A Lạp Sơn Khẩu lại đụng vào bạn gái của anh, quá là hiếm gặp đi.
“Đồng chí Tiểu A, sao cô lại ở đây?” Tô Hướng Vãn cũng nói.
Nếu chỉ có Tống Tây Lĩnh, A Khắc Liệt Liệt đã bỏ chạy rồi, nhưng có cả Tô Hướng Vãn ở đây, cô chạy không được.
Hơn nữa cô gái này cũng là người thẳng thắn, chỉ vài câu là giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Hoá ra, cha cô, Mã Mộc Đề tuy là quân nhân, nhưng vợ của ông ta không được đi học, hơn nữa còn là loại phụ nữ đặc biệt cổ hủ.
Dì của A Khắc Liệt Liệt, lúc còn trẻ vốn là gả cho Mã Mộc Đề, nhưng ông không chịu nên đã gả cho người khác. Kết quả lại gả cho một kẻ nghiện rượu, bạo lực, kết hôn mấy năm liền li dị, của hồi môn cũng không lấy về được.
Đồ cưới của người dân tộc bọn họ rất phong phú, cơ bản là chiếm đến nửa gia sản, một khi li dị là coi như mất nửa gia tài.
Cho nên mẹ cô đến bây giờ vẫn xót ruột chuyện gả chồng của em gái, đến lượt con gái mình thì đương nhiên không để yên. A Khắc Liệt Liệt có 2 em gái, vẫn còn bé như củ cải, mũi dãi lòng thòng đi chăn dê nhưng mẹ cô đã tuyên bố, nếu Tống Đông Hải muốn cưới A Khắc Liệt Liệt, hai cô bé kia cũng phải là vợ của nó.
A Khắc Liệt Liệt không chịu, hai người cãi nhau, kết quả mẹ cô tức giận bỏ nhà đi, A Khắc Liệt Liệt đang đi tìm mẹ.
Tống Tây Lĩnh tò mò đánh giá chị dâu tương lai, Cốc Đông vừa nghe vừa gật đầu, khuyên A Khắc Liệt Liệt tuyệt giao, đoạn tuyệt quan hệ với mẹ.
Ngay cả Kim Thạch cũng hứng thú chen vào một câu: “Đồng chí Tiểu A, rốt cuộc nhà cô có bao nhiêu tiền, nửa số đồ cưới bồi gả là gì?”
Trừ Tô Hướng Vãn, mấy người kia đều cười toe toét.
Chuyện này đối với Tống Đông Hải mà nói quá là mỹ mãn xa xỉ, Kim Thạch thở dài cảm thán: “Sao hồi trước tôi không đến đây nhỉ, cưới một cô vợ bản xứ là có được nửa số đồ cưới”
Cốc Đông nói: “Kiên quyết chấm dứt quan hệ mẹ con, dù chị không có hồi môn, nhà em vẫn đồng ý cưới chị, thật đó”
Dĩ nhiên, đùa giỡn là đùa giỡn, người trẻ tuổi nói chia tay là chia tay nhưng Tô Hướng Vãn biết, chuyện không đơn giản như vậy.
Hơn nữa A Khắc Liệt Liệt sốt ruột nhất chính là A Lạp Sơn Khẩu nhỏ như vậy, cô đã đi tìm rất lâu mà vẫn không tìm thấy mẹ.
“Nếu tôi đoán không sai, tôi đã gặp mẹ cô rồi, để tôi đưa cô đi gặp bà ấy”, Tô Hướng Vãn nói.
Ngay lúc này trên xe truyền tới một thanh âm rõ ràng: “A lô, thằng nhóc cẩu tử nhà kỹ sư Nhiếp, có nghe thấy tôi không?”
Là giọng Lãnh Kỳ, đúng kiểu cuồng vọng phách lối.
Đây là thanh âm từ vô tuyến điện, dựa trên thiết bị nghe lén gắn trên người Lãnh Kỳ truyền tới băng tần vô tuyến rồi phát lại đây.
“Tôi là Tống Tây Lĩnh, đội trưởng Lãnh có gì dặn dò, over!” Tống Tây Lĩnh nói ngắn gọn.
Trên đường chính vốn không có nhiều xe, cũng không có người, Tô Hướng Vãn kéo A Khắc Liệt Liệt vào trong xe.
Vì sóng vô tuyến điện có độ trễ, sau bấm giờ 2 phút mới nghe thấy giọng của Lãnh Kỳ bên kia: “Thằng nhóc cẩu tử nhà kỹ sư Nhiếp, tôi đã chạy đến trạm xe lửa, đang ở trên xe lửa, mà ba cậu đã chọn được vị trí tốt. Valish chuẩn bị đi qua, anh ta dùng khẩu súng trường cổ lỗ kia thi bắn tỉa với tôi, cậu nói ai sẽ thắng?”
Cái này Tống Tây Lĩnh làm sao trả lời?
Trong lúc chờ 2 phút, rất có thể trong lúc này đã xảy ra vụ bắn tỉa Valish rồi.
“Đội trưởng Lãnh!” Tống Tây Lĩnh cứ cách một phút lại gọi vào đường dây, xem có thể biết kết quả cuối cùng không.
5 phút trôi qua, lại thêm 5 phút nữa, rồi 10 phút, vẫn không có động tĩnh gì.
Thời gian trôi qua từng phút, đã gần nửa giờ, Kim Thạch một mực kìm nén, Tô Hướng Vãn ngừng thở ít nhất 20 giây, nước miếng của Cốc Đông kéo dài như sợi chỉ gần chạm xuống đất.
Đúng lúc mọi người nghĩ rằng nhiệm vụ đã thất bại, đột nhiên có thanh âm trên vô tuyến điện.
“Tây Lĩnh à? Over”, lần này là Tống Thanh Sơn?
Tô Hướng Vãn thở phào nhẹ nhõm, Cốc Đông nuốt nước miếng, mọi người đều đang nghiêng hết về cái loa.
Ám sát có thành công không? Bọn họ phá được vòng vây chưa?
Tống Đông Hải thế nào? Còn Lãnh Kỳ thì sao, vừa rồi giọng còn phách lối như thế sao giờ không nghe động tĩnh gì?
“Hỏi lại thầy của con xem ông ấy tìm được tên thần tiên này ở chỗ nào? Đang ẩn núp thật kỹ để bắn tỉa mà anh ta đeo kính râm lớn, mặc áo khoác quân đội KGB, vênh váo lên tàu định cướp công lao của ba”, Tống Thanh Sơn dừng một chút nói: “Nhưng anh ta cũng thật lợi hại, đánh ngã 6 cảnh vệ viên của Valish, đồng thời cũng bị người ta đánh thành đầu heo, vội vàng về lại cửa khẩu ngồi đợi, người này còn dẫn theo một đoàn truy binh tới”
Lúc này Kim Thạch nhanh tay lẹ mắt đoạt lấy microphone hỏi: “Valish của tôi đâu? Còn sống không? Con mẹ nó Tống Thanh Sơn, anh thật sự giết hắn ta, anh không xong với tôi đâu”
...
“Súng trường so với Gatling, Kim Thạch, tôi phải rất vinh hạnh nói cho anh biết, hoả lực của Gatling có mạnh tới đâu cũng không thể so sánh với súng trường của chúng ta, đã trải qua thực chiến, dễ xài!”, hai phút sau, tiếng thở hổn hển của Tống Thanh Sơn truyền tới.
Còn cần phải nói sao, rốt cuộc gừng càng già càng cay, Gatling của Lãnh Kỳ có lợi hại đến mấy, vào thời khắc then chốt, vẫn phải dựa vào khẩu súng trường lão làng của Tống Thanh Sơn để cứu hắn một mạng.
……
Lần đầu tiên Tống Tây Lĩnh nhìn thấy có người bám trên nóc tàu hoả để vượt qua cửa khẩu, nhưng quả thật bọn Tống Thanh Sơn đã thực sự nằm trên nóc tàu để qua biên giới.
Cũng may xuất cảnh nghiêm ngặt, nhập cảnh nghiêm ngặt với người Liên Xô nhưng với người của mình thì không nghiêm ngặt thế, bọn họ cuối cùng đã quay về từ bên kia.
Lãnh Kỳ được Tống Đông Hải ném từ trên xe lửa xuống, tất nhiên Tống Thanh Sơn còn phải mang hắn lên xe.
"Giống như hoa lê nở rộ khắp thế gian, dòng sông trôi bồng bềnh trong tấm vải xanh mềm mại, Katyusha đứng trên bờ dốc, tiếng hát của cô ấy giống như ánh nắng mùa xuân tươi sáng", lắc lư trong xe, Lãnh Kỳ cất cao tiếng hát.
Tống Tây Lĩnh lái xe, luôn quay đầu liếc mắt nhìn người đội trưởng khó chọc nhất toàn khu mỏ Ô Mã Y trong truyền thuyết này.
Anh ta bị thương, còn bị thương ở đầu, bị người ta đánh giống như đầu heo vậy, nhưng tinh thần rất tốt, mặc kệ Tống Đông Hải xử lý vết thương, không ngừng hát.
“Ba, mọi người không để lộ thân phận đấy chứ?” Tống Tây Lĩnh tranh thủ hỏi.
Đây là một đứa trẻ cẩn thận. Dĩ nhiên nó biết trong loại chuyện này, bất kể thành công hay không, điều quan trọng nhất là không bại lộ thân phận, không dẫn tới tai nạn ngoại giao.
Tống Thanh Sơn cũng đeo kính râm, mặc áo choàng quân đội màu xanh lá cây. Hắn cới chiếc mũ quân đội màu xanh ném vào sa mạc, sau đó cởi áo choàng ném ra ngoài cửa sổ, nói: “Không có, bọn ba giả mạo là người Nga, thường xuyên đeo kính râm, bọn họ hẳn nghĩ bọn ba là nhân sĩ nội bộ yêu hoà bình. Suy cho cùng, tình thần phản chiến đặc biệt cao ở Liên Xô. Mọi người đều hy vọng rằng Gorbachev yêu chuộng hòa bình có thể lên nắm quyền. Cái chết của Valish là điều mà mọi người đều mong muốn."
“Thật con mẹ nó sảng khoái. Tôi đã giết Valish chỉ bằng một phát súng, chuyến này trở về tôi phải kể cho khắp khu mỏ nghe chuyện này”, Lãnh Kỳ bớt chút thời gian nói: “Tôi đã giết Valish, ai mà tin được chứ? Nhưng thực sự là tôi đã giết Valish”
Tống Đông Hải cau mày nói: “Ba, không phải Valish đang trên đường chạy trốn thì bị ba bắn từ khoảng cách 500 thước sao? Phát súng kia của ba làm cho con phải thán phục, 500 thước, con cũng không dám tin là ba bắn trúng, nhưng sao người này lại nói là anh ta bắn? Chẳng phải quá đáng lắm sao?”
Hai người con trai, một lái xe, một xử lý vết thương cho hắn mà Lãnh Kỳ này nói khoác không biết ngượng, ngay trước mặt lãnh đạo cướp công lao của lãnh đạo, Tống Đông Hải cảm thấy đầu óc tên này có bệnh.
Tống Thanh Sơn cũng cảm thấy tên này đúng là kiểu thần tiên sống, cầm cốc nước Đông Hải đưa qua, ực một hơi nuốt giận. Vốn là cũng định rót cho tên này ít nước, nhưng nhìn hắn quá ngông cuồng đã không đưa nước mà đưa một bình rượu vodka cho hắn.
Uống một ngụm, Lãnh Kỳ gào thét lên: “Con mẹ nó, Tống Thanh Sơn, cho lão tử miếng nước được không? Anh là tham mưu trưởng, cái công lao bé tí này nhường cho tôi không được à? Lão tử về còn phải khoe khoang với vợ con người nhà rằng Lãnh Kỳ này là độc nhất vô nhị trên đời”
“Thôi đi Đông Hải, dù sao công lao này cũng không công khai được, nhường cho anh ta đi”, Tống Thanh Sơn đành nói vậy.
Gặp phải loại thần tiên sống này, mọi người đều thấy bế tắc.
Nhưng tiền đồ của Lãnh Kỳ cứ như vậy mà bị Tống Thanh Sơn chặn lại ở đây. Dẫu sao làm lãnh đạo trong quân đội, cái khác không nói, thận trọng là ưu tiên hàng đầu. Người này lãnh đạo đội vũ trang, Tống Thanh Sơn sợ hắn tuỳ thời muốn bạo động, làm sao có thể cho hắn thăng chứ?
Nghe nói thầy của Tống Tây Lĩnh là Nhiếp Bác Chiêu đã bảo vợ là Trần Lệ Na chuẩn bị một bàn phong phú thức ăn Tân Cương, chờ bọn họ chiến thắng trở về thì qua đó ăn cơm.
Nhưng quả thật Tống Thanh Sơn không có thời gian để đi, dù sao vẫn còn rất nhiều công việc đang chờ ở nhà máy thép. Toàn bộ Tần Châu đang trông cậy vào một nhà máy thép lớn như vậy để cải thiện tình hình kinh tế của toàn tỉnh.
Hơn nữa ở bên ngoài thêm một ngày, Tống Thanh Sơn còn phải nghĩ tới Tiểu Bắc Cương của mình đang ở nhà thế nào, có ổn không, bị bắt cai sữa như thế có khóc nhiều lắm không, hắn phải quay về xem con mình.
Cho nên đây là lần duy nhất của Tống Tây Lĩnh không chỉ có thể ngửi mà còn được ăn cơm nhà thầy, cuối cùng cũng đành tiếc nuối mà từ bỏ.
Lãnh Kỳ thương thế nặng, Tống Tây Lĩnh phải mau chóng đưa hắn đi, nhưng hai anh em mấy năm mới được gặp nhau, dù sao cũng phải chào từ biệt trước khi đi.
Hai anh em xuống xe, đứng trong gió cát sa mạc.
Thật ra Tống Tây Lĩnh có rất nhiều lời muốn nói với Tống Đông Hải, ví dụ như nghe nói anh đang tìm hiểu với A Khắc Liệt Liệt, mặc dù mới chỉ gặp qua một lần nhưng trực giác nói với Tống Tây Lĩnh rằng, đây sẽ là một chị dâu tốt, nhưng nó không biết phải nói với anh mình thế nào.
Mà Đông Hải cũng biết khi khai chiến, Tống Tây Lĩnh chưa từng được ra chiến trường, trong lòng rất tiếc nuối. Ra khỏi đội thông tin liên lạc, với thành tích của nó, nó có thể trúng tuyển vào Đại học Khoa học Kỹ thuật Quốc phòng, có thể trở thành người nổi bật nhất trong số các anh em. Thế nhưng chỉ vì một vết sẹo nhỏ, nó đã bị từ chối, trong lòng hẳn là cảm thấy rất cô độc.
Nhưng hai anh em đối mặt nhau, nó không biết phải an ủi em trai mình thế nào.
Vì Tống Thanh Sơn không hút thuốc, uống rượu nên hai anh em nó cũng không hút thuốc uống rượu, ngay cả bầu không khí hữu nghị trong khói thuốc lá cũng không tạo ra được.
Đảo mắt đã phải chia tay, không biết phải tới lúc nào mới có thể gặp lại nhau.
“Anh…”
“Tây Lĩnh…”
Hai đứa cùng đồng thời mở miệng, lại cùng không biết nói gì, nhìn nhau cười. Đông Hải xoa đầu Tây Lĩnh, Tây Lĩnh đấm anh một cái, hai đứa cứ như vậy im lặng đứng nhìn nhau cười.
“Con mẹ nó Tống Thanh Sơn, hôm nay lão tử làm được chuyện lớn như vậy, cho tôi nghe bài hát, tôi phải nghe “Liên minh bền chắc bất khả xâm phạm”, bài quốc ca Liên Xô đó, hào phóng và hùng dũng, hôm nay tôi phải nghe bài này, nhanh bật cho tôi" Lãnh Kỳ ở trong xe lớn tiếng gào thét.
Được rồi, Tống Thanh Sơn bây giờ không coi hắn là thần tiên nữa, là đại gia luôn rồi.
Bật radio, bên đài Liên Xô phát đủ loại bài hát, nhưng không có quốc ca.
“Bật lại, chỉnh lại cho tôi”, Lãnh Kỳ nhức đầu, mắt cũng đau, trong lòng càng tức giận, uống 2 ngụm rượu muốn thăng thiên: “Chẳng phải anh là tham mưu trưởng sao, dù sao đời này tôi cũng không lên cao được nữa, hôm nay tôi phải bắt Tống Thanh Sơn phục vụ tôi thật tốt”
"Chim sơn ca bay ngang bầu trời xanh, tôi yêu Trung Quốc", trong radio đột nhiên truyền ra một giọng hát rất dễ nghe. Tống Thanh Sơn dừng điều chỉnh đài phát thanh, Lãnh Kỳ cũng ngừng hú hét, hai tay vẫn giơ lên, lặng lẽ lắng nghe.
"Tôi yêu những mầm non tươi tốt vào mùa xuân, tôi yêu những quả vàng vào mùa thu. Tôi yêu khí chất thông xanh, tôi yêu phẩm cách hồng mai, tôi yêu mía ngọt quê hương, giống như dòng sữa nuôi dưỡng trái tim tôi."
Trong radio là giọng nam ca sĩ cao vút vang xa, từng lời hát tuôn ra mượt mà.
Tống Thanh Sơn vặn to âm lượng, bước xuống xe, không muốn quấy nhiễu hai đứa con trai, hắn đứng hướng về phía Tần Châu, lẳng lặng đứng nghe. Tổ quốc với hắn là gì, là nhà máy thuỷ điện trước đây, là nhà máy điện hạt nhân mà hắn đã dùng hết sức để bảo vệ, là nhà máy thép bây giờ.
Thanh xuân của hắn, thanh xuân của Tô Hướng Vãn, của mấy đứa trẻ, là những nụ cười, những niềm vui, những ký ức vui vẻ trên mảnh đất này. Vốn dĩ hắn nghĩ mình già rồi, nhưng đột nhiên lại có Tiểu Bắc Cương, vì vậy Tống Thanh Sơn lại cảm thấy mình tràn trề năng lượng thanh xuân. Nghe giọng hát mềm mại này, hắn cảm thấy mình có thể cống hiến thêm 20 năm thanh xuân nữa.
Lãnh Kỳ đánh nhịp, có chút tiếc nuối, dù sao hôm nay làm được việc lớn như thế mà hắn lại không được nghe quốc ca Liên Xô mà hắn muốn.
Ở nơi biên giới phía bắc này, gió thổi mạnh, hai anh em Đông Hải Tây Lĩnh đứng lặng im, lặng lẽ lắng nghe ca khúc lần đầu tiên được nghe này.
Chỗ Đông Hải có mía, cho nên nó biết mía ngọt ngào đến mức nào.
Chỗ Tống Tây Lĩnh tháng 9 có tuyết rơi, cho nên nó biết miền bắc tuyết rơi mênh mông đến thế nào.
Vào giờ khắc này, dù thỉnh thoảng có những tiếc nuối trong cuộc sống, nhưng họ vẫn có một thời thanh xuân tươi đẹp nhất.
"Tôi yêu Trung Quốc, tôi yêu biển Đông cuồn cuộn, tôi yêu miền Bắc tuyết rơi, tôi yêu những cánh rừng vô song, tôi yêu những ngọn núi cao chót vót, tôi muốn dành trọn tuổi trẻ tươi đẹp nhất của mình cho em, cho mẹ, cho quê hương tôi”.
Đấm Tống Đông Hải thêm một cái nữa, Tống Tây Lĩnh nhỏ giọng: “Bao cao su đó là anh đâm thủng đúng không? Nhìn xem, ba chúng ta già rồi mà còn phải làm cha lần nữa, anh không biết xấu hổ à?”
Đông Hải thất kinh: “Không phải em làm à?”
“Sao em có thể?” Tống Tây Lĩnh quấn chặt quần áo nói: “Lúc em định đâm, trên đó đã có 2 cái lỗ rồi, em còn tưởng là anh chọc”
“Lúc anh mở ra, trên đó có 3 cái lỗ”, Đông Hải nói: “Anh còn nghĩ, em ác thật đó, không sợ mẹ sinh một lúc 3 đứa sao?”
Vậy thì Tiểu Bắc Cương xuất hiện như thế nào? Ai là người đã đâm thủng bao cao su của ba? Đây là vấn đề không thể không tra cứu.
Trong bóng đêm mịt mờ, hai anh em gặp nhau ngắn ngủi, vỗ vai nhau một cái, cứ thế mà chia tay.