Bên ngoài múa hát tưng bừng suốt đêm, những người không sinh ra và lớn lên ở biên giới không hiểu được sự nhiệt tình này.
Ban ngày làm việc nhiều như vậy nhưng những người ở đây có vẻ như không buồn ngủ. Không quen biết nhau cũng ngồi chung một chỗ uống rượu ca hát, ầm ĩ đến tận 2 giờ sáng mới ngủ.
Dĩ nhiên sáng hôm sau, 8 giờ, giờ mà mọi người ở Tần Châu đều đã đi làm, ở đây chưa ai thức dậy.
Đội ngũ của Tống Thanh Sơn đã sắp đặt xong, tranh thủ chuyến tàu đầu tiên ra khỏi biên giới ngày hôm nay để sang Liên Xô.
Bình thường hắn giống như một cái đồng hồ báo thức, 6 giờ sáng là dậy nhưng lúc này vẫn còn đang nằm trên giường.
“Dậy đi, anh không ra khỏi giường được à?” Tô Hướng Vãn đẩy Tống Thanh Sơn một cái.
“Em nói xem bây giờ Bắc Cương ở nhà đang làm gì?” Tống Thanh Sơn kéo màn cửa sổ ra, nằm lại lên giường, hứng thú bừng bừng nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Đứa nhỏ như nó trừ ngủ thì là ăn, ăn xong lại ngủ, còn có thể làm gì?”
Tống Thanh Sơn nhớ lại một chút bộ dạng nhỏ bé của con trai, thở dài nói: “Tây Lĩnh không làm lính được, đây là tiếc nuối trọn đời của tôi. Dĩ nhiên nhìn đứa trẻ cũng thật đáng tiếc, nhưng nó đi thăm dò khai thác mỏ cũng coi như là đền đáp quốc gia. Cốc Đông nhất định sẽ nhập ngũ, Bắc Cương lớn lên cũng phải để cho nó làm lính”
“Từng đứa một khi bước ra xã hội đều như kẻ ngốc, làm lính có gì tốt?” Tô Hướng Vãn nói: “Tôi hy vọng có thể bồi dưỡng ra một đại phú hào, hoặc một đại minh tinh, có thể để tôi nằm không mà tiêu tiền, đó mới gọi là con ruột”
Tống Thanh Sơn cười, suy nghĩ một chút rồi nói: “Dân số đang tăng, xã hội cũng không ngừng phát triển, nếu tôi đoán không lầm, tương lai mọi người sẽ không liều mạng sinh con giống như bây giờ, đoán rằng mỗi nhà chỉ có 1 đứa trẻ. Đến lúc đó, có lẽ không ai muốn con mình nhập ngũ, ngược lại các nghề hấp dẫn sẽ là kinh doanh, giải trí, điện tử, tôi nói không sai chứ?”
Người này vốn chỉ là một người lính thô kệch, làm sao hiểu được nền kinh tế thị trường? Hơn nữa Tô Hướng Vãn chưa từng nói qua với hắn về phát triển kinh tế, nên giật mình khi thấy hắn đoán được điều này.
“Anh làm sao biết? Quả thật trong tương lai, chỉ có đứa trẻ nhà nghèo mới nhập ngũ, còn nhà bình thường thì không”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn liền có chút tự hào: “Tôi đọc “Phú quốc luận” cùng “Tư bản luận” rút ra được quy luật như vậy, có thể tương lai còn có sự khác biệt, nhưng sự khác biệt này sẽ không quá lớn”
Dừng một chút, hắn còn nói: “Xã hội muốn phát triển thì phải thay đổi, đây là điều mà người bình thường không ngăn cản nổi, cũng là mong đợi của mọi người. Nhưng, nhìn lại đám nhà giàu mới nổi chúng ta gặp trên xe lửa, niềm tin của con người cũng sẽ thay đổi. Rất có thể chưa tới 10 năm nữa, đền đáp quốc gia sẽ không còn là tín ngưỡng thuần khiết của tất cả người dân Trung Quốc nữa. Giống như các nước tư bản, nhân dân chúng ta cũng sẽ coi tiền là yếu tố quan trọng nhất. Nhưng Tô Hướng Vãn, hãy hứa với tôi, ít nhất đừng để các con tôi quá yêu tiền, để bọn chúng coi đền đáp quốc gia là tín ngưỡng thuần tuý nhất, bởi vì thế hệ chúng ta đều biết, thành lập nước cộng hoà này có bao nhiêu là khó khăn, được không?”
Gả cho quân nhân, làm quân tẩu là vinh quang, nhưng mỗi lần làm nhiệm vụ, mỗi lần chia tay, cảm giác đứng giữa ranh giới sinh tử, nếu không có trái tim thật sự mạnh mẽ thì sẽ không thể chịu đựng được.
Tô Hướng Vãn vươn vai ngồi dậy: “Không thể nào. Bốn đứa con trai của tôi đã được anh bồi dưỡng thành những tên lính ngây ngốc rồi. Nhưng được rồi, mấy đứa kia tôi không đau đẻ, không cho bú, bỏ qua cũng được đi, nhưng Tiểu Bắc Cương của tôi đẹp trai như vậy, hôm sinh nó, tất cả các y tá trong phòng sinh đều nhất trí nói rằng nó là đứa bé đẹp nhất mà họ từng đỡ đẻ. Cho nên tôi nhất định không cho nó làm lính, tôi phải làm cho nó thành một tiểu minh tinh, ngày ngày đóng phim đóng kịch trên TV vậy đó, tương lai nhất định sẽ kiếm nhiều tiền. Tôi còn phải đào tạo nó thành ca sĩ, để nó hát tất cả những bài hát sẽ thịnh hành trong tương lai trước để kiếm tiền."
Tống Thanh Sơn hít một hơi thật sâu, nhìn một cái sắc mặt kia là biết hắn đang nổi giận.
Tại sao?
Bởi vì bây giờ một nhóm các cô gái trẻ trong nhà máy thép xem nhiều phim điện ảnh, rồi Tống Đông Hải lớn lên rất đẹp trai, ngày nào họ cũng gọi nó là Đường Quốc Cường. Tống Thanh Sơn vì tò mò nên đã đặc biệt xem một bộ phim do Đường Quốc Cường đóng. Công việc của nghệ sĩ, hắn không có bình luận gì vì đó không phải là chuyên ngành của hắn, nhưng con trai của hắn không chân chính cầm súng bảo vệ quốc gia mà lại đi học đào kép làm diễn xuất sao có thể chứ?
“Nếu em muốn con trai tôi theo đuổi những nghề đó, tôi chết sẽ không nhắm mắt, Tô Hướng Vãn”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn cũng nói: “Vậy thì đừng có nói với tôi cái gì mà anh có thể không quay về, có gan thì làm xong nhiệm vụ, anh còn sống trở về, thiếu một ngón tay cũng không được. Tôi còn trẻ và đẹp như vậy, tối hôm qua Lãnh Kỳ kia còn nói tôi nhiều nhất cũng chỉ 18 tuổi, nếu anh có một chút thiếu sót, dù chỉ là một đầu ngón tay, ngày mai tôi lập tức tái giá”
Câu này khiến Tống Thanh Sơn oán giận: “Cái gì cũng có chẳng may chứ”
“Cái này rất đơn giản, nếu có chẳng may, tôi liền mang theo Bắc Cương lập tức tái giá. Bây giờ cơ hội đào vàng rất nhiều, nói không chừng chỉ cần 2-3 năm, tôi còn giàu có hơn cả mấy tên nhà giàu mới nổi trên xe lửa kia”
Nghe tiếng cửa phòng bên kêu bang một tiếng, Tô Hướng Vãn biết Tống Thanh Sơn thực sự phải đi rồi, vì thế cô quay lại, nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn một cái. Trong ánh nắng ban mai, Tống Thanh Sơn thưởng thức vẻ xinh đẹp như hoa của đồng chí Tô Hướng Vãn, trao cho cô nụ hôn sâu kiểu Pháp, lúc này hắn mới sẵn sàng ra ngoài.
Nhưng bất ngờ không kịp đề phòng, cánh cửa bị đẩy bật ra.
Mấy người kia đã tụ tập xong, đứng ở ngoài cửa.
Hơn nữa cái người Lãnh Kỳ đó thật không có mắt nhìn, ngay cả cửa phòng lãnh đạo cũng không gõ, đạp tung cánh cửa Tống Thanh Sơn đã khoá trái.
“Nếu không để chúng tôi gõ cửa rồi vào lại lần nữa?” dù sao đối phương cũng là lãnh đạo, Lãnh Kỳ mặc dù giọng phách lối nhưng lễ phép vẫn phải có.
“Vào đi, chúng ta chuẩn bị đi”, Tống Thanh Sơn chỉ có thể nói.
Đông Hải sẽ đi cùng Tống Thanh Sơn qua cửa khẩu, dĩ nhiên cậu thanh niên to cao này là tuỳ tùng của ba mình, tất cả hành lý, súng ống đều do nó vác.
Tống Thanh Sơn cầm hành lý, như thường lệ, hắn kiểm tra lại toàn bộ súng ống trong phòng, sau đó kiểm tra chỉnh lại đồng hồ của tất cả mọi người, phải chính xác đến từng giây.
“Mẹ, nếu mẹ gặp A Khắc Liệt Liệt, mẹ hãy nói với cô ấy con đã nghĩ xong, trừ chuyện cưới 4 người vợ con không thể chấp nhận được, tất cả những cái khác đều có thể, thậm chí cả tín ngưỡng và giáo lý của cô ấy, chỉ cần cô ấy đồng ý, bảo cô ấy hãy chờ con”, Tống Đông Hải giành chút thời gian nói với Tô Hướng Vãn,
Quả vậy, thái độ của Đông Hải chính là thái độ mà một người lính nên có.
Nếu nói đại đoàn kết dân tộc mà giữa các dân tộc còn có sự phân biệt, kỳ thị như vậy thì sao gọi là đại đoàn kết?
Tô Hướng Vãn nhỏ giọng nói: “Mẹ thấy Lãnh Kỳ là người có thủ đoạn, nếu chẳng may có nguy hiểm, mặc kệ bọn họ, con phải chạy trước, nhớ chưa?”
“Sao có thể, mẹ, chúng con là chiến sĩ phải xông lên tuyến đầu” Tống Đông Hải chính là một con lừa bướng bỉnh, bảo nó chạy trốn khi lâm trận là một điều hoàn toàn viển vông.
Sau khi điều chỉnh đồng hồ là đến lúc lên đường.
Tống Thanh Sơn đi trước, còn phải đi xem Kim Thạch, người sẽ ở lại một chút. Người tên là Lãnh Kỳ kia dáng người cao lớn đang chậm rãi tới gần.
Hơn nữa, những cấp dưới khác khi gặp phu nhân lãnh đạo đều tự nhiên có cảm giác tôn kính, tên Lãnh Kỳ này lại giống như lưu manh, nhìn Tô Hướng Vãn còn khẽ huýt sáo: “Này, nữ đồng chí xinh đẹp, sống chung với người lãnh đạo tốt của chúng tôi như thế nào?”
Tô Hướng Vãn nghĩ, làm gì có ai nói chuyện tào lao như vậy với phu nhân lãnh đạo, tên này không biết hai chữ “tôn kính” viết thế nào à?
“Rất dễ gần”, cô cười nói.
“Nếu tôi càn rỡ trước mặt anh ta một chút, anh ta sẽ không làm khó dễ tôi chứ?” Lãnh Kỳ thử thăm dò.
Tô Hướng Vãn vội vàng nói: “Không biết, anh ấy chỉ tin tưởng người có năng lực. Đồng chí Lãnh Kỳ, nhìn anh cũng rất có năng lực”
Lãnh Kỳ tiêu sái bước ra khỏi nhà khách, toét miệng cười: “Lão Tống, nếu phu nhân nhà anh đã nói anh là người không tệ, vậy thì tôi phải biểu diễn một chút cái gì gọi là hào phóng của dân biên giới, đưa cây súng lão của anh cho thằng nhóc mập kia săn thỏ đi, tôi có súng tốt cho anh”
Vừa nói anh ta vừa lấy vài khẩu Gatling từ trong xe ra, vác lên vai, giơ tay lên nói: “Đi thôi, xử lý tên tây lông kia”
Gatling, khẩu súng máy tốt nhất trong lịch sử, nó không phải là súng quân dụng, nhưng nó là ước mơ trong mắt mỗi người lính.
Đông Hải thực sự vứt lại khẩu súng cũ mà nó đang cầm, nhặt một khẩu súng mới giơ lên, lòng tin đối với việc hoàn thành nhiệm vụ càng lớn hơn.
Tống Thanh Sơn là lãnh đạo liên tục bị Lãnh Kỳ khiêu khích, cũng may hắn có phong độ đại tướng được dung dưỡng tốt mới không nổi giận với anh ta. Nhưng khẩu súng trường cổ lỗ kia là tôn nghiêm của Tống Thanh Sơn, hắn vẫn xốc khẩu súng cũ đó lên vai đi theo Lãnh Kỳ, người vẫn đang không ngừng diễu võ giương oai.
Cuối cùng Tô Hướng Vãn cũng hiểu tại sao Lãnh Kỳ, người trông có vẻ hồ đồ, nghe nói vừa lái xe vừa bắn thỏ, năng lực mạnh đến mức người ta phải tặc lưỡi, lại chỉ phụ trách đơn vị vũ trang nho nhỏ ở khu mỏ này.
Với tính cách bành trướng, phách lối của anh ta, nếu không phải Tống Thanh Sơn trung hậu mà gặp lãnh đạo khác, không chỉnh hắn đến chết mới là lạ.
A Lạp Sơn Khẩu so với Horgos còn tốt hơn nhiều.
Kim Thạch cùng Tống Tây Lĩnh ngồi trong xe đợi tín hiệu, Cốc Đông ôm khẩu súng tự chế, ngắm bắn trên sa mạc, ngày hôm qua không bắn được thỏ dĩ nhiên nó không cam lòng, bắn từng phát từng phát, cuối cùng cũng bắn được một con.
“Mẹ, có thể viết tên lên người con thỏ này được không? Viết là con thỏ của Hàn Cốc Đông”, nó cầm con thỏ chết, nói.
Phía bắc lạnh hơn nhiều khu đồng bằng, sáng sớm Tống Tây Lĩnh sợ nó bị lạnh, ném cho nó một cái áo lông cừu, mặc vào trông giống như một con cừu nhỏ, xách theo con thỏ, nhìn giốn hệt như một tiểu du mục.
Tô Hướng Vãn hôm qua ăn chưa no, mơ hồ nhớ lại kiếp trước lúc xuống nông thôn dạy học đã từng nướng thỏ với mọi người, liền nhặt một bó củi tới, nói: “Được, trưa nay chúng ta không ăn cơm, các con bắn được nhiều thỏ như vậy, đừng để lãng phí, đem nướng ăn được không?”
“Được”, Tống Tây Lĩnh mở cửa kính xe nói: “Thịt thỏ do sư mẫu con làm rất ngon nhưng đáng tiếc là chúng con chỉ được nghe nói, không được ăn. Mẹ mau nướng một con thỏ đi”
Vừa nói thằng nhỏ vừa nhảy xuống xe.
Kim Thạch bị Tống Thanh Sơn còng tay vào ghế phụ, tức giận nhưng bất lực nên luôn tìm cách cãi vã ồn ào với Tô Hướng Vãn: “Dạ dày tôi không tốt, trưa nay nhất định phải ăn một bữa thịnh soạn. Nếu cô cho tôi ăn thỏ hoang nướng đen, tôi có thể sẽ không hợp tác với Tống Tây Lĩnh”
Đúng vậy, bây giờ bọn Tống Thanh Sơn đã qua biên giới, công việc liên lạc ở đây do Kim Thạch thực hiện.
Ý của Tống Thanh Sơn là nếu anh ta không nghe lời, Tống Tây Lĩnh có thể tát, có thể đánh, tóm lại là phải bắt anh ta phối hợp hành động.
Nhưng Tống Tây Lĩnh lại thuộc loại người không biết đánh người khác, chỉ quen bị người khác đánh, đến lúc bị đánh gần chết mới dám đánh trả, cho nên lần này bị Kim Thạch khi dễ.
Từ khi Tống Thanh Sơn đi, Kim Thạch làm ầm ĩ lên, không chịu hợp tác.
Tuy nhiên như mọi người nói, vật nào cũng có cái bị khắc chế, luôn có người trị được Kim Thạch, phải vậy không?
Cốc Đông nghe nói anh ta không chịu ăn cơm, dù sao đây cũng là người cha chiếm tiện nghi của nó, Cốc Đông móc trong túi áo lông cừu, móc nửa ngày ra một cái bánh bao hấp: “Ba Kim, ba có thể ăn bánh bao của con, ngon hơn thỏ nướng, thật đấy”
Bản thân chiếc áo đã có mùi cừu, cộng thêm mùi hôm qua Cốc Đông không tắm, Kim Thạch né ngang né dọc đều không được, cái bánh bao nồng nặc mùi kia đã dí ngay dưới mũi anh ta.
“Được rồi được rồi, Cốc Đông, mau lấy bánh bao ra, ba bảo đảm sẽ phối hợp nhiệm vụ với Tống Tây Lĩnh, có được hay không?” Kim Thạch vội vàng nói, bị tiểu tử thúi này đè lên đè xuống làm anh ta muốn thăng thiên.
Ở sa mạc nướng thỏ, đương nhiên là rất sảng khoái.
Tô Hướng Vãn cạo lông thỏ xong, gọi Cốc Đông lại, đưa cái đuôi thỏ cho nó: “Đây gọi là chiến lợi phẩm. Sau nay về nhà, về trong nước, không được nghịch súng của ba nữa, lúc nào muốn nghịch súng thì lấy cái này ra xem, được không? Con mà không nhịn được, táy máy sờ vào súng ống, bị ghi vào lý lịch đen thì cả đời này không nhập ngũ được”
Cốc Đông vốn đang nghĩ sau này về nhà có thể lén chơi súng của ba.
Thật không ngờ mẹ lại đoán ra được chuyện này, mặt đỏ lên, tiểu tử cầm cái đuôi thỏ chạy ra: “Đây là cái đuôi của Hàn Cốc Đông, do chính em bắn đó, oai phong chưa?”
Tống Tây Lĩnh không nói gì, ngồi xếp bằng trên mặt đất, cười híp mắt nhìn em trai nhảy tới nhảy lui, nhìn mẹ đang bận rộn lột lông thỏ.
Tô Hướng Vãn tranh thủ hỏi nó mấy câu: “Mậu Phương Phương sau khi về nước thì làm việc ở đâu?”
Tống Tây Lĩnh mà, nói đến chuyện yêu đương liền ngại ngùng: “Cô ấy ở Bắc Kinh, làm ở bệnh viện quân y Tuyên Thành, cũng khá bận rộn”
Thằng bé làm việc ở nơi xa xôi hẻo lánh, bạn gái lại ở thành phố lớn. Mậu Phương Phương lên đại học, Hầu Thanh Diệu chi trả một nửa, còn lại có thể nói là do Tống Tây Lĩnh làm đủ thứ nghề thủ công, bán hàng để chi trả.
Có thể nói, cô gái này được Tống Tây Lĩnh nuôi dưỡng một nửa. Bản thân thằng bé không có nhiều tiền lại còn phải nuôi bạn gái, chắc chắn không muốn sau khi bạn gái có công việc tốt sẽ đá mình, phải không?
Tô Hướng Vãn chỉ sợ sau khi Mậu Phương Phương có công việc tốt sẽ coi thường Tống Tây Lĩnh quanh năm chỉ ở trong sa mạc.
Cho nên cô thử thăm dò: “Mậu Phương Phương có thường xuyên viết thư cho con không? Hai đứa có bàn bạc qua tương lai nên làm cái gì không?”
Tống Tây Lĩnh lắc đầu: “Cô ấy bận nhiều việc, cũng không thể viết thư cho con. Con cũng đã cân nhắc tương lai nên làm cái gì, nhiệm vụ chủ yếu của con bây giờ là tìm cách hút được dầu hoả từ Tháp Lý Mộc ra”
Thật đúng là không trách cô không vui, nuôi được đám con trai toàn như lũ đầu gỗ.
Đối tượng của mình không nghĩ, trong lòng chỉ nghĩ đến chuyện hút dầu từ sa mạc, đây chính là điều Tống Thanh Sơn mong muốn: cố thủ chí hướng đền đáp tổ quốc.
Tô Hướng Vãn còn định truy hỏi thêm hai câu nữa thì vô tuyến điện trên xe có tiếng động, thằng nhóc gầy teo như chạm phải điện nhảy dựng lên, hai bước lao lên cửa xe.
Yên tĩnh như trinh nữ, nhanh nhẹn như thỏ, nó lên xe, đeo tai nghe một cách thành thạo, vặn nút, tranh thủ đeo kính rồi tập trung nghe thanh âm bên kia, hai mắt chuyển động, nhanh chóng vẽ lên tờ giấy.
Ai nói con trai cô hèn nhát, không có tiền đồ?
Nó mặc bộ quần áo tồi tàn nhất, cổ tay gầy nhỏ như vậy nhưng dáng vẻ lúc làm việc của nó, trong mắt Tô Hướng Vãn, là đẹp nhất.
Một vụ ám sát xuyên biên giới, dưới cái nhìn không thể soi mói được của Kim Thạch, trong mùi thơm của thịt thỏ nướng, cứ như vậy mà bắt đầu.