Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 190: Ngôi sao đỏ lấp lánh

 

Gió ở A Lạp Sơn Khẩu mạnh hơn nhiều so với gió ở Horgos.

Tống Tây Lĩnh đang theo dõi một đường dây vô tuyến, đầu bên kia, điện thoại đang bật loa ngoài.

“Cho tôi nghe thêm một lần nữa”, đầu dây bên kia hẳn rất bận nhưng giọng nói vẫn und dung không vội vã, kiên nhẫn nói: “Radio này quá nhiều tạp âm, trước tiên phải để nó bớt ồn đã. Bây giờ nghe tôi, vặn nút đỏ thứ hai bên phải, đúng rồi, sau đó nhấn nút thứ năm bên phải..."

Tống Tây Lĩnh dựa theo chỉ dẫn của Nhiếp Bác Chiêu, không ngừng điều chỉnh radio, quả nhiên một lúc sau tín hiệu đã trở nên rõ ràng hơn nhiều, thanh âm tíc tíc vô cùng rõ ràng, rất nhanh nó đã có tài liệu mình cần.

Dĩ nhiên, mật mã đã sớm bị bẻ khoá.

“Valish dự định sẽ bay đến Moscow vào tối mai để thuyết phục nguyên thủ quốc gia ám sát Gorbachev, người chủ trương hòa bình, sau đó hai nước sẽ xảy ra chiến tranh", tin tức này khiến Nhiếp Bác Chiêu trầm mặc trên điện thoại.

Hồi lâu anh ta mới nói: “Tôi chỉ có thể để Lãnh Kỳ tìm cách đưa mọi người tới A Lặc Khắc Lặc, nhiệm vụ còn lại vẫn phải cần ba cậu đích thân hoàn thành”

Tống Tây Lĩnh nói được, trò chuyện với thầy vài câu rồi cúp điện thoại.

Bước xuống từ chiếc xe của thầy đựng đầy thiết bị theo dõi và nghe lén, vừa lúc một nhóm lính đi ngang qua, Tống Tây Lĩnh mặc bộ đồ màu xanh lam dù giặt thế nào cũng không sạch, khoanh tay đứng nhìn.

Phải nói bây giờ Tống Tây Lĩnh hâm mộ nhất là những người mặc quân trang, chỉ tiếc là nó không được mặc.

Lần trước mẹ sinh em trai, không phải nó không muốn về mà vì quá bận, không thể ra khỏi Tháp Lý Mộc. Hơn nữa hai ngày trước Thừa Trạch gọi điện nói nó đang cạnh tranh tư cách tham gia duyệt binh đại diện cho học viện quân sự, rất có thể bắt đầu từ bây giờ nó phải nỗ lực hết sức để được tham gia đội hình duyệt binh.

Nhìn anh em khác ưu tú như vậy, mình lại tồi tàn như vậy, nghĩ đến chuyện mẹ từ xa xôi tới thăm, Tống Tây Lĩnh vừa kích động vừa khổ sở, giống như hồi bé thỉnh thoảng mẹ ra ngoài, nó dựa vào cửa giương mắt chờ mẹ vậy. Nó đưa mắt nhìn về phía đường sắt, trong lòng thấp thỏm.

Thấy đoàn tàu vào ga, nó còn băn khoăn không biết mẹ có đi chuyến xe này không.

Hơn nữa, trước khi đi mẹ cũng không gọi điện, hoặc cũng có thể vì em trai mà không đến được.

Nhưng giống như từ năm 6 tuổi đó, khi mẹ treo cổ tự vẫn trên xà nhà, nó luôn nỗ lực cố gắng làm một đứa con ngoan, mẹ cũng một mực cố gắng làm một người mẹ tốt, chưa từng làm cho nó thất vọng.

Khi chuyến tàu K9795 đi Moscow chậm rãi tiến vào ga, Tống Tây Lĩnh đột nhiên trở nên lo lắng. Một mặt, nó sợ mẹ mình không đến, mặt khác, nó sợ mẹ sẽ đến, nhưng với nhiều cửa toa xe như vậy, mẹ sẽ đi ra từ cửa nào?

Vì thế, Tống Tây Lĩnh lại trở thành đứa trẻ bất lực, hèn yếu, nhát gan trước đây, chỉ cần có mẹ, nó sẽ gồng mình lên để mẹ thấy nó mạnh mẽ nhưng nội tâm lại cực độ mờ mịt, yếu đuối.

Nó muốn chạy lên cửa đầu tiên nhưng lại sợ mẹ đi ra từ cửa sau, vì thế bước một bước rồi lại lùi về. Dầm mưa dãi nắng trong sa mạc nhiều năm, Tống Tây Lĩnh vốn đã gầy, giờ còn thêm râu ria lởm chởm, mặc bộ quần áo lao động rộng thùng thình, những người xếp hàng chen nhau lên tàu đều là những kẻ đi đào vàng, ai cũng nhìn chàng trai trẻ gầy gò nhưng đầy phấn khích này.

Nó muốn khóc, nhưng lại sợ cha mẹ mất mặt, nên giống như hồi nhỏ lúc bà Tống dẫn người tới đòi giết nó, nó chỉ mờ mịt đứng đó, đầu óc trống rỗng, mặc kệ cho người khác đánh đập cào xé.

Dĩ nhiên, nó rất yêu mẹ và mẹ cho tới giờ chưa từng phụ tấm lòng của nó.

Tàu hoả dừng lại nhưng chưa mở cửa, trong toa tàu, người Tống Tây Lĩnh nhìn thấy đầu tiên chính là Tô Hướng Vãn. Cô đang chạy, thực sự đang chạy về phía trước, chỉ cần chạy qua một cánh cửa là sẽ đứng trước mặt nó.

Nhưng đoàn tàu dừng lại, theo đà phải lùi lại một chút, vì thế cô không để ý đến sự chen chúc trong toa tàu, quay lại ra cái cửa phía sau, không có nhiều người xuống ga, trước cửa cũng chỉ có vài người nhưng cô vẫn chen lên, muốn mình là người đứng đầu tiên.

Đoán chừng người đứng trước cũng có chút bất mãn, nhưng vẫn nhường cho cô lên trước.

Tống Tây Lĩnh vẫn đứng thẳng tắp như cũ, không dám động đậy, thậm chí không cả dám thở mạnh. Đàn ông con trai không dễ khóc nhưng nó cảm thấy chỉ cần nó cử động một cái, nước mắt sẽ cứ thế mà tràn ra.

Chỉ nghe vang một tiếng, Tô Hướng Vãn đã lao xuống, ôm lấy nó.

“Trời ạ, sao con lại biến thành bộ dạng như thế này?” Tô Hướng Vãn nâng mặt con trai lên, ngay cả lúc cha con họ từ tiền tuyến trở về cô đều không khóc, nhưng không biết tại sao nhìn Tống Tây Lĩnh gầy như vậy, đen như vậy, đơn độc một mình mặc bộ đồ lao động rộng thùng thình đứng trong sân ga, cô không kiềm chế được nước mắt.

Tống Tây Lĩnh trầm giọng, vỗ ngực nói: “Mẹ, Tống Tây Lĩnh con mỗi ngày có thể ăn 8 cái đùi gà lớn, thật đó, con không gầy, cả người đều là cơ bắp”

Giọng nó vẫn lớn như vậy, sắc bén như vậy, cái ngực nhỏ vẫn ưỡn cao như vậy.

Ôm Tô Hướng Vãn vào lòng, đứa nhỏ nói: “Con đến đây từ hôm qua, đã khảo sát qua mọi chỗ, hôm nay mẹ muốn ăn gì, muốn mua gì cũng được, trừ những thứ không thể nghĩ ra được chứ cái gì Tống Tây Lĩnh con cũng có thể mua cho mẹ. Mẹ, thật ra bây giờ con có rất nhiều tiền, nhiều hơn những gì mẹ có thể tưởng tượng ra”

Quả vậy, sống trong sa mạc thăm dò dầu khí, theo lời của các nhân viên tạp dịch, họ muốn ăn gà mái đẻ trứng cũng không được, ngay cả gà ở đây cũng đều là gà trống, họ có thể tiêu tiền vào đâu?

Lúc này Kim Thạch lại bắt đầu giở giọng độc địa: “Một đứa đủ ngu, một đứa đủ gầy, Tống Thanh Sơn, hai đứa con trai của anh có thể đi tấu hài được đấy”

Đông Hải là đứa trẻ từ nhỏ đã không thiếu tình yêu thương, cũng đủ sức khoẻ cho nên người ta có mắng nó, làm nhục nó, nó vẫn ngồi bất động như ngọn núi.

Nhưng Tống Tây Lĩnh thì không như vậy, thiếu thốn tình yêu từ nhỏ nên tự ti, nhạy cảm, nếu chế giễu nó, một là nó tức giận, hai là nó sẽ trả đũa.

Cho nên Tống Tây Lĩnh dù vẫn mỉm cười nhưng khuôn mặt đã tái nhợt. Phải biết nó cũng rất nỗ lực ăn uống nhưng hoàn cảnh làm việc quá gian khổ, không thể mập được.

“Kim Thạch, anh tổn thương đứa nhỏ như vậy trong lòng có thoải mái không?” Tô Hướng Vãn xoay người, vẻ mặt không dễ chọc.

Kim Thạch giang 2 tay: “Chê tôi không tốt thì có thể đuổi tôi đi, tôi đi ngay bây giờ, không quay đầu lại”

Dĩ nhiên hắn sẽ không đi, hắn tuyệt đối sẽ không phản quốc hay đào ngũ, nhưng chỉ cần Tống Thanh Sơn chịu thả hắn, không bám dính lấy chuyện ám sát điệp viên Triệu Binh hay Valish, hắn sẽ có cách khơi mào cuộc chiến giữa hai nước. Hắn vẫn có thể tìm cách đè bẹp cộng sản Liên Xô, chỉ cần thuyết phục vài phần tử hiếu chiến ở biên giới là được.

“Anh cho rằng chỉ mình mới có thể đâm vào vết sẹo của người khác thôi à?” Tô Hướng Vãn vỗ ngực Tây Lĩnh nói: “Con trai tôi là chuyên gia lọc dầu, anh cho rằng ai là người phá được các bức điện tín của anh với đám gián điệp kia? Chính là nó”

“Thì đã sao? Con trai cô ngay cả một câu người ta mắng mình còn không chịu được, nhìn một cái đã biết lòng dạ hẹp hòi, so đo tính toán. Tôi nói cho cô, đồng chí Tiểu Tô, cô để nó trong sa mạc còn tốt hơn, chứ để nó ra ngoài, cả đời này cũng không nổi danh lên được”

Ngay cả Cốc Đông cũng tức giận đến mức siết chặt nắm đấm, chưa nói đến Tống Tây Lĩnh đã tháo mũ, chuẩn bị kỹ năng thiết đầu công của mình với Kim Thạch.

Nhưng ngay lúc này, Tô Hướng Vãn nói: “Cốc Đông, hát bài “Ngôi sao đỏ lấp lánh”, hát ngay bây giờ cho mẹ”

Ngôi sao đỏ lấp lánh, bài hát Cốc Đông thích nhất, nó lấy lá cờ nhỏ trong túi mình ra: “Ngôi sao đỏ lấp lánh, lấp lánh…”

Kim Thạch lập tức giơ tay ra: “Được rồi, đồng chí Tiểu Tô, tôi xin lỗi con trai cô, bỏ qua chuyện này đi, xin cô đừng để nó hát nữa”

Tống Thanh Sơn cũng nói: “Cốc Đông, đổi sang bài hát trẻ em, đừng hát bài này”

Mấy thằng nhóc vây quanh mẹ, vẻ mặt tò mò: “Mẹ, sao lại không thể hát bài này?”

Trên đường về nhà khách, Tô Hướng Vãn nhỏ giọng kể cho bọn trẻ nghe quá khứ bi thảm và câu chuyện con trai của Kim Thạch.

Ngôi sao lấp lánh, bài này với người khác là bình thường nhưng với Kim Thạch mà nói, nghe là hắn nhớ tới con trai mình. Đừng có nghĩ đâm vào chỗ yếu của Tô Hướng Vãn, người ta đâm cô một tấc, cô đâm lại một thước.

Dĩ nhiên, đây không phải là cô bất kính với đứa trẻ đã mất, mà giống Lưu Tại Dã, miệng Kim Thạch cũng thuộc dạng ngứa đòn, kiểu gì cũng phải hạ sát chiêu để khống chế hắn.

Tống Tây Lĩnh mở cửa xe, nghe nói đây là xe chiến của thầy Nhiếp Bác Chiêu của nó, cũng đã từng dựa vào chiếc xe này mà dẫn đường cho máy bay của bè lũ bốn tên rơi xuống Ôn Đô Nhĩ Hán.

Cốc Đông cùng Tống Đông Hải còn tưởng rằng cỗ xe chiến trâu bò này nhất định phải có 8 cái móng vuốt, không ngờ trên xe ngay cả chỗ ngồi cũng không có, chỉ có mấy cái ghế xếp. Từ nhà ga về đến nhà khách là quãng đường dài, ngồi trên ghế xếp không mấy dễ chịu, đến nơi, Tô Hướng Vãn đau hết cả eo.

Cơm tối là bánh bao nổi tiếng vùng biên giới.

Hơn nữa nhà khách ở A Lạp Sơn Khẩu rất thoải mái, bọn họ vây quanh bếp lò lớn, tự mình đặt bánh bao vào bếp, nướng xong là có thể cầm ăn luôn.

Cơm tối không chỉ có bánh bao mà còn có cả sữa chua cục.

Cốc Đông thấy ngon tức là cả nhà thấy ngon: “Bánh bao rất ngon, bên trong đầy thịt, mẹ ăn đi”

“Sữa chua cục vừa ngon vừa thơm, thơm chết con rồi, bụng con không chứa nổi nữa”, Cốc Đông tả xung hữu đột, ăn nhiều kinh khủng.

Tống Thanh Sơn đang cùng Kim Thạch nghiên cứu mật mã vô tuyến gửi đến Triệu Binh ở Liên Xô.

Bọn họ muốn từ Triệu Binh xác thực được chuyến bay của Valish, sau đó để Lãnh Kỳ ra mặt ngăn cản máy bay, dây dưa lỡ việc, tiếp đó ép Valish đến A Lặc Khắc Lặc. Đám Tống Thanh Sơn phải ngồi cùng chuyến tàu với Valish và Triệu Binh để loại bỏ hai tên khốn đó.

Tên Triệu Binh kia, lúc trước bị Tống Thanh Sơn và Lưu Tại Dã bỏ lại ở Liên Xô, bây giờ đã trở thành phản đồ, phản bội chính đồng bào của mình. Trước đây không có cơ hội g**t ch*t nó, bây giờ thời cơ đã đến, sao Tống Thanh Sơn có thể bỏ qua được.

Tô Hướng Vãn không ăn nổi loại thịt này, cô nếm thử một miếng sữa chua cục, rất ngon, nhưng cô lại không chịu nổi mùi nồng của cừu.

Mấy thằng con trai như Đông Hải, Tây Lĩnh, Cốc Đông khẩu vị tốt như trâu, cho bất cứ cái gì bọn chúng cũng ăn được, còn nhất định chất một đống bánh bao cho Tô Hướng Vãn: “Mẹ mau ăn đi, bánh bao thơm như vậy sao mẹ không ăn?”

Tây Lĩnh tự nướng bánh bao, háo hức nhìn Tô Hướng Vãn: “Mẹ ăn đi, đây là con tự nướng đấy”

Con trai nhớ cô như vậy, vì để gặp cô mà đặc biệt tìm một nhà khách, tự tay nướng bánh bao thịt cừu cho cô, không ăn thì sợ đứa nhỏ thương tâm, mà ăn thì cô thực sự không nuốt nổi.

Lúc này Tống Thanh Sơn được dịp thể hiện.

Hắn vẫn luôn nói chuyện với Kim Thạch mà còn bớt được chút thời gian nướng cho cô mấy cái bắp ngô, vừa đưa bắp cho cô vừa nói: “Mấy đứa ăn no thì đi ra ngoài chơi, đừng quấy mẹ”

Tống Tây Lĩnh còn có thứ tốt muốn cho Đông Hải cùng Cốc Đông xem nên mang hai đứa ra ngoài.

Tống Thanh Sơn mang hết đống bánh bao kia chia cho người khác, chuyện này mới coi như giải quyết xong.

Cốc Đông đi theo hai anh, ngồi trên chiếc xe xóc nảy chạy vào sa mạc, thật sự được mở rộng tầm mắt: “Anh Tây Lĩnh, em thật sự có thể được bắn súng sao? Bắn súng có phạm pháp không?”

“Đây là súng tự chế, người trong căn cứ dầu khí có quyền dùng súng ở khu vực biên giới, anh nói có thể bắn là có thể được”, Tống Tây Lĩnh nói.

Cốc Đông không biết anh trai Lý Thừa Trạch của nó 12 tuổi đã bắn được vịt, đây là lần đầu tiên nó được bắn súng, vừa hồi hộp vừa phấn khích. Nhìn đám thỏ chạy trong sa mạc, nó bắn một phát, khẩu súng giật mạnh vào vai nó.

Thỏ không bắn trúng nhưng nó rất hưng phấn.

Kỹ năng bắn súng của Tống Đông Hải và Tống Tây Lĩnh rất chính xác, giống như một cuộc đua, bọn chúng bắn rụng từng con thỏ một trong thời gian ngắn. Tống Tây Lĩnh còn làm một sợi dây để Cốc Đông xâu hết đám thỏ lại.

Cốc Đông vác súng, chạy khắp nơi nhặt thỏ, phải nói chuyến đi biên giới này thật không uổng phí.

“Anh, nhìn con thỏ đang chạy kìa, chúng ta thi xem ai bắn trúng nó?” Tống Tây Lĩnh nghĩ kỹ năng bắn súng của mình bây giờ đã rất tốt, chỉ vào con thỏ đang hoảng sợ chạy quẩn trong vùng sa mạc.

Tống Đông Hải sao có thể kém em mình được, dĩ nhiên là không thể. Mắt nhìn theo con thỏ đang chạy, nổ súng, viên đạn bắn vào cát bay tung toé, con thỏ chạy càng xa hơn.

Tây Lĩnh bắn một phát ngay sau đó, tất nhiên là không trúng. Con thỏ sợ hãi chạy về phía bụi cỏ khô cạnh đó.

Ngay lúc hai anh em lần nữa giơ súng lên định bắn, chỉ thấy cách đó không xa một chiếc xe jeep mới tinh đang chạy đến, từ chỗ ngồi tài xế ló ra một khẩu súng. Xe vẫn đang chạy, người ngồi bên trong một tay cầm lái, một tay nhắm, chỉ nghe bang một tiếng, con thỏ kêu lên một tiếng, ngã nhào vào đống cát trong sa mạc.

Vừa lái xe vừa bắn thỏ, lại còn là thỏ đang chạy, đủ để thấy kỹ năng bắn súng của người này ở mức độ nào.

Lúc mấy anh em còn đang trợn mắt há hốc miệng, ánh mắt đầy sùng bái, người ở trên xe bước xuống. Người đàn ông này có kiểu tóc cắt ngắn giống Tống Thanh Sơn và khuôn mặt dữ tợn, giống hệt Đỗ Khâu trong bộ phim Nhật Bản "Truy đuổi".

Anh ta rút trong túi ra một bao thuốc lá Trung Hoa, đưa một điếu cho Đông Hải, một điếu cho Tây Lĩnh, thấy Cốc Đông há hốc miệng thì trực tiếp nhét một điếu vào miệng nó: “Lãnh Kỳ, đơn vị vũ trang của khu vực khai thác mỏ Ô Mã Y tới báo cáo, tham mưu trưởng Tống của chúng ta đâu?”

Cốc Đông vốn cho là mấy người cha đuổi không đi của mình đã đẹp trai rồi, nhưng không ngờ ở biên giới lại gặp một người đàn ông đẹp trai, uy vũ tiêu sái như vậy. Nếu không phải đã có quá nhiều cha, nó thực sự muốn quỳ xuống gọi người này là ba.

Lãnh Kỳ, phụ trách khu vực khai thác mỏ của Ô Mã Y, người đầu tiên phải hoàn thành nhiệm vụ, cứ như vậy mà tới.

Vốn dĩ Tống Đông Hải còn có nhiều hoài nghi với những người phải phối hợp ở biên giới.

Nhưng một phát súng này của Lãnh Kỳ đã khiến mấy anh em Tống Đông Hải cam bái hạ phong, đồng thời tăng thêm niềm tin vào việc hoàn thành nhiệm vụ. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn