Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 189: Ca ngợi Tổ quốc

 

Tống Thanh Sơn biết Kim Thạch vẫn chưa chết tâm gian trá, nhưng không ngờ hắn ta dám đến dụ dỗ cả con trai mình.

Dĩ nhiên, các phần tử hiếu chiến bên kia còn phải dựa vào Kim Thạch làm mồi dụ mới có thể ám sát thành công, cho nên Tống Thanh Sơn nghe Cốc Đông nói xong, để nó l**m hết thùng kem rồi làm gián điệp hai mang.

Cha con họ đi biên giới, thực ra là Tô Hướng Vãn không muốn đi.

Nghe nói nhiệm vụ của Tống Tây Lĩnh đặc biệt nặng nề, ngày ngày giãi nắng dầm sương ở Tháp Lý Mộc, muốn chờ nó được nghỉ phép về nhà thì vô cùng khó khăn, vì thế Tống Thanh Sơn có ý muốn Tô Hướng Vãn đi một chuyến, ít nhất để thằng bé gặp được cha mẹ.

Khi còn bé, Tống Tây Lĩnh là đứa trẻ chịu thua thiệt nhất, bây giờ trưởng thành, nó lại là đứa duy nhất trong 3 anh em không được mặc quân trang, sự cô đơn tịch mịch của nó có thể tưởng tượng ra được.

Ở trong sa mạc xa xôi, thỉnh thoảng gọi điện thoại về, Tống Tây Lĩnh nửa đùa nửa thật nói rằng đang làm hàng xóm cùng chó sói, có thể thấy hoàn cảnh công tác của nó cực khổ thế nào.

“Bắc Cương thì làm thế nào? Nó vẫn còn đang bú mẹ, tôi chưa muốn cai sữa sớm cho nó như thế”, Tô Hướng Vãn nói.

“Nó ăn sữa bột cũng tốt mà, hơn nữa sữa của em cũng sắp cạn rồi phải không?” Tống Thanh Sơn cảm thấy không có vấn đề gì cả, đứa trẻ ăn sữa bột cũng được.

Đi ra ngoài như vậy tức là phải cai sữa cho thằng bé. Bắc Cương còn nhỏ như vậy, bây giờ cai sữa, Tô Hướng Vãn sợ ảnh hưởng đến thể chất của thằng nhỏ.

Nhưng Tống Tây Lĩnh đã xa nhà lâu như thế, chỉ có trên đường thi hành nhiệm vụ mới có thể gặp được mẹ, cũng đang ở đó mỏi mắt trông chờ cô.

Tóm lại, trước mắt cứ thử cho Bắc Cương ăn sữa bột đã rồi nói tiếp.

Đúng lúc này, bên phía Liên Xô, Triệu Binh thông qua Kim Thạch nằm vùng truyền tin đến, nói Valish bên đó đang chuẩn bị đến Moscow để đích thân thuyết phục thống soái tối cao, chuẩn bị phát động chiến tranh.

Cho nên lúc này không thể không đi.

Bắc Cương hiển nhiên ý thức được ba mẹ chuẩn bị đi xa, thức dậy cũng không vui vẻ, lúc Tống Thanh Sơn cho bú sữa cũng không chịu ăn, ngược lại giơ chân lên đá bình sữa xuống đất.

Lúc này chỉ dùng bình thuỷ tinh, mấy đồng một cái mà nó đá vèo một cái, bay mất tiêu.

“Con có biết con đang lãng phí tiền của ba không?” thấy con trai đang mở tròn hai mắt nhìn mình, Tống Thanh Sơn nói, Bắc Cương chưa ý thức được, lại giơ chân lên cao, đá vào tay ba nó.

“Tống Bắc Cương, nể mặt ba một chút được không. Ba con cho đến giờ vẫn chưa đưa được mẹ con đi chơi, mẹ con muốn đi một vòng thế giới, cần rất nhiều tiền, thừa dịp đi công tác được thanh toán, trước mắt cho mẹ con đi vài chỗ, sau này đến lúc tự đi cũng đỡ tốn tiền hơn”, Tống Thanh Sơn nhìn quanh không thấy có ai, lặng lẽ bày tỏ ý đồ thật sự trước mặt cậu con trai nhỏ.

Bắc Cương mặc kệ, lại giơ chân lên, thấy cái gì đạp cái đó.

Hướng Vãn đang ở trong bếp cùng Tống Tiểu Cần làm bánh nướng, nhồi cùng trứng gà, mỡ heo. Bánh mặn được nhồi ngũ nhân còn bánh ngọt nhồi nho khô và đường nâu. Họ sẽ đi tàu nên loại bánh nướng này sẽ để được lâu, không bị hỏng trong chuyến đi dài, theo kinh nghiệm của Tô Hướng Vãn, đây là thứ phải có khi đi du lịch.

Con trai không chịu bú sữa, Tống Thanh Sơn gấp đến bể đầu sứt trán: “Làm sao bây giờ, từ sáng sớm nó đã vậy rồi, tôi đút sữa nó không chịu ăn, lát em đi rồi nó lại khóc thì biết làm thế nào?”

Tô Hướng Vãn cầm bình sữa lên, Tiểu Bắc Cương đói bụng lắm rồi, thấy mẹ cầm bình liền lập tức hai tay ôm lấy, bú ừng ực.

Trong bình là sữa bột nhưng mẹ đút thì ăn, Tống Thanh Sơn đút, nó không chịu.

Tô Hướng Vãn nói chuyện với nó như với người lớn: “Mẹ phải đi biên giới một chuyến thăm anh Tây Lĩnh của con rồi quay về, có được không?”

Đầu Bắc Cương lắc một cái, nhìn bộ dạng kia là vẻ không đồng ý.

“Thế này, sau khi về, mẹ để anh Cốc Đông cả ngày cõng con đi chơi bên ngoài, không để dì Tiểu Cần bế con nữa, được không?” Tô Hướng Vãn lại nói.

Tiểu Bắc Cương mải mê bú sữa, tất nhiên đứa trẻ vài tháng tuổi sao có thể hiểu được người lớn nói chuyện, nhưng được mẹ bế thì nó rất vui, cười toe toét, Tống Thanh Sơn cho là con trai đã đồng ý, vỗ tay nói: “Được rồi, nó cũng đồng ý rồi, chúng ta đi thôi”

Đáng thương cho Tiểu Bắc Cương, ăn xong bình sữa, nằm trong lòng mẹ ngủ một giấc, đến khi tỉnh lại thì trong nhà đã không còn ai, chỉ còn dì bảo mẫu Tống Tiểu Cần.

Tiểu tử trong lòng không uỷ khuất sao? Dĩ nhiên có uỷ khuất, nhưng nó không giống những đứa trẻ khác, không phải là loại trẻ con dễ khóc. Dĩ nhiên nó yêu mẹ nhưng dì Tống Tiểu Cần đối với nó cũng rất tốt. Hôm nay dì không dọn dẹp mà bế nó ra ngoài tắm nắng, trò chuyện với các bà lão.

Con nít mà, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, sữa bột còn no lâu hơn sữa mẹ. Tiểu tử ăn no rồi buồn bã một lúc, nhưng dù sao nó cũng còn quá nhỏ, không buồn lâu được, rất nhanh đã buồn ngủ.

Chuyến đi này, Kim Thạch có thể coi như gấu trúc, sợ hắn chạy trốn, cũng sợ hắn tuỳ thời liên lạc với gián điệp của mình để báo tin, vì thế cha con Tống Thanh Sơn và Tống Đông Hải luôn phải theo sát hắn.

Đến cả Cốc Đông, người chiến thắng cuộc đời có đến 4 người cha cũng theo dõi. Kim Thạch nghĩ đây là đứa trẻ ngốc tham ăn, cho là mình đã dụ dỗ nó thành nội gián nhưng đương nhiên Tống Thanh Sơn biết, nó là thằng con trai trung thành nhất, tuyệt đối sẽ không phản bội mình. Tóm lại, ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung vào Kim Thạch.

Bởi vì đây là hoạt động bí mật, lại không thể tiết lộ thân phận thực sự của mình, vé xe lửa cũng không thể để quân khu thống nhất mua mà mua vé bình thường.

Ban đầu Tống Thanh Sơn còn nghĩ tàu đi lên biên giới vắng khách, dễ mua vé, kết quả Tống Đông Hải đi mua vé, giường nằm đã hết sạch, ngay cả ghế ngồi cứng cũng vất vả lắm mới giành được vài vé.

Có thể thấy bao nhiêu người đang lao lên phía bắc để đào vàng.

Lúc Tô Hướng Vãn chuẩn bị bước ra khỏi cổng đại viện thì bị bà Vương ngăn lại.

Mắt hấp háy, bà Vương thích buôn chuyện đã kể cho Tô Hướng Vãn chuyện kết cục không đâu vào đâu của Tống Đông Hải và A Khắc Liệt Liệt là do Quách Mai xúi bẩy.

Nếu không phải vội vàng ra ga xe lửa, Tô Hướng Vãn đã tìm Quách Mai để xử lý rồi, chuyện này đành phải kìm nén lại, đợi lúc về rồi tính.

Mấy người vác bao lớn bao nhỏ chen chúc nhau trong nhà ga, người đông đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối chỗ nào.

“Tống Thanh Sơn, anh không phải là tham mưu trưởng sao? Quân khu Tần Châu nghèo đến mức một chiếc xe tử tế không có không nói, ngay cả chuyên ưu tiên lên trước cũng không được à?” Kim Thạch không hài lòng, hắn đã quen được ưu đãi.

Tống Đông Hải đứng trong đám đông vững chắc như một ngọn núi, hơn nữa còn rất lễ phép: “Chú Kim, nếu không đi được, cháu có thể cõng chú”

Kim Thạch tuổi còn trẻ, chẳng lẽ cần người cõng? Hơn nữa, miệng lưỡi hắn bây giờ còn độc địa hơn Lưu Tại Dã: “Chỉ có sức lực mà không có não, khi chiến đấu cùng lắm chỉ có thể xông lên làm bia đỡ đạn, tôi cần một thằng ngốc như vậy cõng à?”

Đông Hải không nói gì, vác hành lý đứng trong đám đông, cong môi cười.

Nó càng cười, Kim Thạch càng tức giận, một cậu trai 20 tuổi, cùng tuổi với con trai mình, bị mắng mà không nói lại, cái đó không gọi là ngu ngốc mà gọi là có giáo dục, trong lòng hắn ghen tị.

Thấy tàu hoả đang tiến vào, cửa ga mở ra, Kim Thạch kéo lại bộ âu phục của mình, nói: “Đi nhanh lên, không lên xe mau khéo ghế cứng của chúng ta cũng bị cướp mất, nghèo đến mức cả giường nằm cũng không mua nổi”

Tô Hướng Vãn bị ép cai sữa đã tức giận sẵn, thấy vậy càng bực bội hơn: “Đông Hải, quẳng hành lý của Kim Thạch đi, để anh ta tự mang”

“Tôi cũng có con trai, Cốc Đông, mang hành lý cho ba”, Kim Thạch giơ lá thư giới thiệu của công ty khai thác mỏ lên: “Tôi còn có thể dùng thư giới thiệu để mua giường nằm cho mình, nếu mấy người không muốn thì để tôi tự đi”

Tống Thanh Sơn mặc bộ đồ giải phóng màu đen rất bình thường, dĩ nhiên bản thân là tham mưu trưởng một quân khu lớn, dù ít người gặp nhưng hình ảnh của hắn toàn bộ quân nhân khu tây bắc đều đã được xem. Hơn nữa, hắn còn thường xuyên xuất hiện trên báo chí vào năm 1979, chỉ cần là lính tự vệ phản kích đều biết hắn.

Cho nên hắn đặc biệt đeo thêm một cái gọng kính, nhìn giống như phần tử trí thức.

Vỗ vai Kim Thạch một cái, hắn không nói lời nào, chỉ vỗ vai một cái, Kim Thạch liền kinh sợ.

Cũng may Cốc Đông biết ý, cầm túi của Kim Thạch lên.

Nhưng đúng như Kim Thạch đoán, toa xe ghế cứng không chỉ chật ních mà khi mọi người hết sức hết hơi chen được vào chỗ của mình thì đã không còn ghế nào trống.

Tám người trung niên thấp bé, quần áo gọn gàng ngồi hết 6 chỗ ngồi, nghe khẩu âm rất giống tiếng phổ thông chuẩn nhưng nhìn quần áo cùng hành lý, hẳn là người địa phương ở Tần Châu lên phía bắc đào vàng.

Đông Hải là quân nhân, có giáo dục, nói năng rất tử tế với người ngồi phía ngoài: “Đồng chí, chỗ ngồi này là của chúng tôi, có thể mời mọi người nhường lại chỗ được không?”

Một người có nốt ruồi trên mũi làm bộ ngạc nhiên: “Sao? Chỗ ngồi này viết tên cậu à?”

Đông Hải vẫn vô cùng lễ phép, lấy vé ra: “Đồng chí nhìn xem, đây là 6 tấm vé, 6 chỗ ngồi này đều là của chúng tôi, không tin thì đồng chí có thể nhìn xem”

Mấy người này thuộc loại người lên núi đào vàng, giàu lên nhờ việc này.

Gặp nhiều loại người, lại có nhiều tiền trong tay, thêm nữa tình hình xã hội lúc này tương đối hỗn loạn, đám người giàu mới nổi này phất lên rất nhanh nhưng suy nghĩ, tư tưởng lại không theo kịp.

Cho nên đám này thuộc loại ngông cuồng của nhà giàu mới nổi.

“Tiểu tử đã từng đi lính phải không, cái lưng thẳng như vậy. Nhìn số tiền này đi, các cậu làm lính khẳng định chưa từng nhìn qua nhiều tiền như vậy đi”, người này vừa nói vừa móc từ bên hông ra mấy tờ đại đoàn kết, vẫy vẫy trong tay: “Chỉ là tấm vé thôi, tôi trả giá gấp 3 để mua của cậu, vậy nên tôi mua vé của cậu, cậu nhường chỗ ngồi này cho tôi được không?”

“Không được, cha mẹ tôi muốn ngồi, nếu anh thấy mệt, giữa đường tôi có thể cho anh ngồi một lúc”, Đông Hải cười nói.

Tống Thanh Sơn không can thiệp, khoanh tay đứng phía sau xem xét.

Kim Thạch nói bên tai: “Xã hội thay đổi rồi Tống Thanh Sơn. Xã hội bây giờ chỉ nhìn thấy tiền, con trai anh sẽ bị làm nhục, anh tin không?”

Thực ra trong lòng hắn đang suy nghĩ, nếu con hắn còn sống, đối mặt với đám côn đồ vẫn lễ phép đúng mực như vậy, dù có người dùng súng bắn chết hắn lúc đó, hắn cũng không thấy tiếc.

Đông Hải và người đàn ông kia vẫn đang so kè.

“Không lấy tiền phải không, đúng rồi, quân giải phóng nhân dân của chúng ta không ham tiền”, người đàn ông cầm mấy tờ đại đoàn kết gần như muốn tát vào mặt Đông Hải: “Như vậy đi, hát cho chúng tôi nghe một bài, chúng tôi sẽ nhường chỗ, được không?”

Tống Thanh Sơn cũng có chút không nhìn nổi, dù sao cha cũng phải bảo vệ con, tỏ ý với Tô Hướng Vãn là muốn mắng bọn này một trận, hắn sợ Đông Hải nổi giận sẽ đánh nhau.

Tô Hướng Vãn nhỏ giọng nói: “Con trai anh tuy ngay thẳng nhưng không ngốc, chỉ cần người khác không khi dễ tôi, anh yên tâm, nó tuyệt đối sẽ không gây chuyện”

Quả nhiên, Tống Đông Hải cười một tiếng, còn nói: “Không phải chỉ hát thôi sao, để tôi hát cho một bài”

Tiểu tử có chút xấu hổ, siết nắm đấm, ho khan một tiếng rồi đưa tay ra, cao giọng hát: "Lá cờ đỏ năm sao tung bay trong gió, khúc ca chiến thắng thật vang dội, hát cho quê hương yêu dấu của chúng ta, từ nay hướng tới phồn vinh và hùng mạnh..."

Mấy tên nhà giàu mới nổi trợn mắt há hốc mồm, một người trong đó nói: “Đây chắc chắn là một người lính, cậu ta hát làm tôi cũng có chút cay mắt”

"Qua núi, qua đồng bằng, qua sông Hoàng Hà và sông Dương Tử, vùng đất rộng lớn và tươi đẹp chính là quê hương thân yêu của chúng ta. Những người anh hùng đã đứng lên. Chúng ta đoàn kết và mạnh mẽ như thép", giọng hát của chàng trai trẻ trầm ấm và mạnh mẽ, rất đúng mực, vừa hát vừa tự đánh nhịp.

Tiểu tử mặc áo sơ mi trắng giống cha mình, tay áo xắn lên một nửa, có chút ngượng ngùng, có chút buồn cười nhưng trên gương mặt nó tràn đầy nhiệt huyết, thần thái sáng ngời trong đôi mắt kia là điều mà Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn chưa từng thấy trước đây.

Thằng bé này là đứa hướng nội, trung thực và ngây ngô nhất trong nhà, không trách Tống Thanh Sơn thích nó nhất.

Nó giống hệt cha nó, khoan hậu như cha nó, ngay cả khi có trí tuệ cũng luôn ẩn giấu dưới vẻ ngoài trung hậu giống cha nó.

Mấy tên nhà giàu mới nổi nghe đến ch** n**c miếng, trước khi kịp nói điều gì, một bà lão tóc hoa râm, đeo kính ngồi bên cạnh đã đứng dậy và hát theo Tống Đông Hải: “Chúng ta đã vượt qua bao nhiêu gian khổ để có được giải phóng hòa bình ngày hôm nay. Chúng ta yêu hòa bình, chúng ta yêu quê hương, và chúng ta sẽ tiêu diệt bất kỳ ai dám xâm lược chúng ta"

Nhất thời, được bà lão truyền cảm hứng, tất cả mọi người trong toa xe đều đứng lên hát theo, thậm chí có người theo tiếng đánh nhịp của Đông Hải mà vỗ tay, dậm chân, cả toa xe đều hát.

Cốc Đông nhảy cao nhất, đột nhiên nhớ ra trong túi mình có một lá cờ nhỏ, nó liền lấy ra múa tới múa lui trước mặt Đông Hải.

“Xem thường quân giải phóng nhân dân sao? Các người có được ngày hôm nay là nhờ có bọn họ, không có họ, các người làm sao có thể ngồi đây ăn gà quay và hạt dưa?”

“Chúng tôi chưa nói quân giải phóng nhân dân không tốt, nhưng bọn họ chẳng phải nên phát huy truyền thống, nhường chỗ ngồi cho chúng tôi sao?” một kẻ trong đám đó vẫn còn lý luận.

“Phì, bọn họ thời chiến thì ra chiến trường, hoà bình thì bảo vệ nhân dân, nhưng họ bảo vệ những người thượng tôn pháp luật, không phải đám đầu cơ mới nổi, kiếm được vài đồng tiền đã nghĩ mình giỏi lắm”, giọng bà lão không hề thấp.

“Đúng vậy, các người đã nộp thuế cho quốc gia chưa? Các người đã cho quân giải phóng một hạt gạo, một miếng lương thực nào chưa? Các người có xấu hổ hay không?” một người đàn bà khác ngồi trong góc cũng cao giọng mắng.

Bà lão một tay sờ đầu Cốc Đông, một tay chỉ vào mũi đám nhà giàu mới nổi: “Đừng tưởng rằng các người có mấy đồng tiền thối đã là ngon, tiền bạc giống như nước vậy, hôm nay chảy đến nhà anh, mai chảy đến nhà người khác. Dạy dỗ, giáo dục được hai cậu bé lễ phép như thế này mới thật sự là của cải, các người có hiểu hay không?”

Nói xong, bà còn hỏi mọi người trong toa xe: “Mọi người thấy tôi nói có đúng không?”

Không ai nói gì nhưng mọi người trong toa xe đều dẫm chân, tiếng động vang lên từng đợt.

Mấy tên nhà giàu mới nổi nhìn nhau, cầm bọc đồ, nhặt hết hạt dưa trên bàn rồi chạy mất.

Tô Hướng Vãn đợi Tống Thanh Sơn lau ghế xong mới ngồi xuống, bưng ly nước Đông Hải vừa đưa tới, thổi lá trà bên trên rồi uống một ngụm.

Còn phải nói, cả toa xe đều nghe thấy Đông Hải và Cốc Đông gọi cô là mẹ, đều biết đây là con trai cô, sự hâm mộ như muốn tràn ra.

Thật đúng là kiếm tiền không bằng nuôi con trai, người khác cho là cô có 2 đứa con trai như thế thật tuyệt, nhưng ai biết, cô có đến 5 đứa con trai. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn