Nhận được 300 ngàn, dây chuyền sản xuất của nhà máy đồ uống lập tức được khởi động. Đây đều là dây chuyền sản xuất cũ được nhập lậu từ Liên Xô, dưới bàn tay giỏi giang của giám đốc Tô Phú Phú, việc sản xuất thử nghiệm gần như được bắt đầu ngay lập tức.
Lưu Mẫn Ly mấy lần tìm Kim Thạch, hắn đều né tránh không gặp.
Lưu Mẫn Ly vẫn cảm thấy không sao, nhưng một cú điện thoại từ Bắc Kinh tới đã chửi mắng cô ta một trận: “Cái gì cũng không làm được, cô còn muốn gì? Báo cáo diễn xuất cuối năm của Tổng cục chính trị cô đừng có nghĩ đến nữa đi”
Cạch một tiếng, bên kia cúp máy, trong đầu Lưu Mẫn Ly vẫn ong ong tiếng chửi mắng.
Lưu Mẫn Ly cũng biết rằng mình đã bị bỏ rơi liền tức giận.
Thực tế, cạnh tranh ở Tổng cục chính trị chính là như vậy. Không có chống lưng, không có quan hệ, vĩnh viễn không thể trở thành ca sĩ chính trong đoàn.
Cô ta làm không được việc đương nhiên không còn vị trí ca sĩ chính, ảo não quay về nhà. Ban đầu, cô ta còn cho rằng chị dâu Thường Lệ Bình vốn lắm mồm, thẳng thắn sẽ chế nhạo mình, không ngờ Thường Lệ Bình không những không chế nhạo còn tích cực làm việc nhà, dọn dẹp thay cô ta, hơn nữa còn bắt đầu tìm đối tượng trong quân khu cho cô ta.
Không thể không nói, khi phong quang rạng rỡ sẽ cảm thấy người thân chỉ là sự vướng bận, nhưng khi khó khăn mới phát hiện, ngoài bản thân ra thì chỉ có thể dựa vào người nhà.
Tống Đông Hải và A Khắc Liệt Liệt đang trong mối quan hệ nồng nhiệt, thấy đã đến lúc nói chuyện cưới gả, dĩ nhiên cha mẹ đều rất tán thành. A Khắc Liệt Liệt còn đặc biệt viết thư cho cha đang ở trong tù để hỏi ý kiến, vốn nghĩ dân tộc khác biệt thì cha sẽ không đồng ý.
Không nghĩ tới ngày hôm sau, cha của cô gửi điện tín từ trong ngục tới nói: “Còn phải nói nữa sao, nếu các con tin vào chủ nghĩa cộng sản thì tại sao lại không thể kết thành bạn đời, cha ngàn lần ủng hộ”
Điều này khiến A Khắc Liệt Liệt rất vui, cầm lá thư trốn ở cổng đại viện Vinh Quang chờ Tống Đông Hải.
Nhìn thấy nó đang đi tới, vốn định xông ra cho nó một sự ngạc nhiên, đột nhiên trong đội hình huấn luyện có một người phụ nữ tên Quách Mai đã nhanh chân hơn, kéo Tống Đông Hải lại.
“Đông Hải, nghe nói cậu định kết hôn với nữ huấn luyện viên A Khắc Liệt Liệt đó?” Quách Mai hỏi.
Tống Đông Hải đỏ bừng mặt, đứng trong tư thế nghiêm, nói: “Ừ”
“Cô ta là dân tộc thiểu số, cậu đã từng nghe qua, dân tộc thiểu số muốn kết hôn với người Hán chúng ta thì cậu phải học theo giáo lý của họ”, Quách Mai nói tiếp.
Tống Đông Hải đúng là chưa nghĩ tới cái này, đứng ngẩn người: “Giáo lý gì?”
“Thứ nhất không được ăn thịt heo; thứ hai nếu lỡ có ăn thịt heo bên ngoài, về nhà có lẽ phải dùng xà bông rửa ruột. Còn có rất nhiều quy định nghiêm khắc khác, ví dụ như ban đầu cậu chỉ cưới 1 vợ, sau một thời gian sẽ được yêu cầu gả thêm 1 người nữa, dân tộc thiểu số thường có đến 4 bà vợ”, Quách Mai bẻ ngón tay nói: “Nếu không tin tôi, cậu có thể đi hỏi người khác”
Tống Đông Hải mặc dù muốn kết hôn nhưng vừa nghe những quy định đáng sợ như vậy thì muốn nhảy dựng lên.
Nhưng dựa trên những gì nó biết về A Khắc Liệt Liệt, nó nói: “A Khắc Liệt Liệt không phải người như vậy. Mặc dù có thói quen ăn uống khác chúng ta nhưng cho tới bây giờ, cô ấy chưa từng bắt ép tôi phải làm gì”
“Đương nhiên điều kiện nhà cậu tốt như vậy, cô ta còn chưa sinh con thì dám có ý kiến sao. Nhưng chờ đến khi sinh đứa nhỏ, nhất lại là con trai, theo kinh nghiệm của tôi, cô ta sẽ bắt đầu làm ầm lên, nếu cậu không chịu theo giáo lý của họ, vậy thì cả đời này đừng mong nhìn thấy mặt con trai”, Quách Mai nói.
Tống Đông Hải đứng sững như bị sét đánh.
Quách Mai thừa thắng xông lên: “Hào Quang nhà chúng tôi bây giờ cũng là công chức của nhà máy đồ uống. Mặc dù dáng dấp có hơi bình thường một chút nhưng chúng ta cùng ở trong đại viện, biết gốc rễ nhau. Hai người đến với nhau thì một phần lễ tôi cũng không nhận, thật đó, chỉ cần mẹ cậu giao cho tôi chức phó giám đốc nhà máy là được”
Hoá ra bà ta định dùng Trần Hào Quang để đổi lấy vị trí phó giám đốc nhà máy đồ uống?
Tống Đông Hải trung hậu ngay thẳng nhưng không ngốc, hơn nữa gần đây ở cùng A Khắc Liệt Liệt nên cũng nhanh nhẹn hiểu biết hơn, nghiêm nghị nói: “Hào Quang cùng Nam Khê đều là em gái tôi. Tôi nghe mẹ tôi nói gần đây bà đang tuyển người vào vị trí phó giám đốc, bà thích A Khắc Liệt Liệt nên sẽ rất ghét ai làm mai mối cho tôi. Hơn nữa, nhất định người vào vị trí đó phải chịu khó, chăm chỉ, nếu bà biết là giở thủ đoạn gian lận không chịu làm, khẳng định bà sẽ là người đầu tiên đuổi người đó ra khỏi nhà máy đồ uống”
Quách Mai a lên một tiếng, tự tát vào miệng mình: “Chuyện đối tượng coi như tôi chưa nói gì, cậu ngàn vạn lần đừng nói gì với mẹ cậu”
Bà ta suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Như vậy đi, bây giờ tôi đi làm thêm giờ, Đông Hải, đứa bé ngoan, gọi mẹ cậu tới nhà máy đồ uống để bà nhìn thấy dáng vẻ làm thêm giờ của tôi được không?”
“Không thành vấn đề, dì Quách mau đi đi”, Tống Đông Hải nói.
Tối hôm đó nó chờ không thấy A Khắc Liệt Liệt.
Chạy đến nhà máy thép hỏi thăm mới biết, A Khắc Liệt Liệt xin nghỉ, cả đêm ngồi tàu về biên giới.
Dĩ nhiên, Tống Đông Hải cũng đi hỏi thêm các chiến hữu, bạn bè của mình, tóm lại họ nói đủ thứ nhưng lại quan tâm nhất đến chuyện 4 người vợ.
Có người trấn an Tống Đông Hải, nói nuôi 4 người vợ không hề tốn sức, bởi vì họ cũng phải mang theo lượng lớn của hồi môn đến, hoàn toàn không cần nó phải nuôi, cái chính là nó phải bảo vệ thận và eo của mình một chút.
Có người còn nói bị rút sạch tinh lực là có thật, sau mỗi lần rút đó, 3 ngày không thể rời giường.
Tống Đông Hải bị một áp lực rất lớn, nó đã hứa sẽ cưới A Khắc Liệt Liệt nhưng không muốn cưới 4 người vợ, cũng không muốn bị rút mất hết sức, đột nhiên nhớ tới Lý Thừa Trạch cũng là dân tộc thiểu số, chỉ là khác dân tộc với A Khắc Liệt Liệt nhưng hẳn là cũng hiểu rõ hơn về chuyện này, vì thế nó gọi điện cho Lý Thừa Trạch.
Dĩ nhiên Lý Thừa Trạch vẫn vô cùng bận rộn, sau khi chờ đợi 2 ngày, cuối cùng Tống Đông Hải mới nhận được câu trả lời.
Nói về những quy củ kia, Lý Thừa Trạch hơi trầm ngâm nói: “Rút hết tinh lực thì không, chỉ cần em là đảng viên, tin vào chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa Mác-Lênin là được. Còn chuyện 4 người vợ, có, hơn nữa đoán chừng đến lúc đó sẽ là vợ lớn của em trực tiếp mang vợ nhỏ về nhà, lúc em không phòng bị sẽ nhét cô ấy vào giường của em”
Cúp điện thoại.
Tống Đông Hải suy nghĩ một chút chuyện 4 người vợ, hoàn toàn xua đuổi A Khắc Liệt Liệt ra khỏi đầu.
Bên này Tô Hướng Vãn cùng đám Cốc Đông đang tò mò không biết hôn nhân đại sự của Tống Đông Hải tiến hành đến đâu rồi.
Bị ép đến không còn cách nào, Tống Đông Hải nghiêm túc nói: “Con đã suy nghĩ kỹ, cả đời này làm bạn với chủ nghĩa cộng sản, lý tưởng là bạn đời của con, tổ quốc là đối tượng của con”
“Được rồi, nếu con mà tìm được đối tượng thì cô gái đó chắc chắn bị mù”, Tô Hướng Vãn kết luận: “Con độc thân cả đời đi”
Vì A Khắc Liệt Liệt có cha là quân nhân, từ nhỏ đã đi học trong thành nên không biết giáo lý của dân tộc mình là gì, cũng không biết người chồng mình kết hôn phải có 4 người vợ.
Dĩ nhiên cô gái này cũng giống như Lý Thừa Trạch, sớm đã bị Hán hoá.
Nhưng mẹ cô đặc biệt là người bảo thủ theo truyền thống, cô mơ hồ nhớ lại khi còn bé, dì nhỏ quả thật có tới ở nhà cô mấy ngày, sau đó bị ba cô đuổi đi.
Khi đó em trai cô có loáng thoáng nói dì nhỏ muốn gả cho ba, nhưng ba không muốn.
Vì thế để chắc chắn về những giáo lý này, cũng để hỏi chắc chắn xem Tống Đông Hải cưới cô có cần phải cưới 4 người vợ hay không, cô đã mua vé xe lửa, ngồi tàu hoả về biên giới để hỏi cho rõ.
Không nói đến chuyện này nữa.
Quay lại trong nhà, Tống Thanh Sơn rõ ràng có chuyện lớn, nhưng chỉ bàn bạc với Tô Hướng Vãn và Tống Đông Hải, giấu những người khác trong nhà.
Cốc Đông vốn chuyện gì cũng muốn biết, muốn tham gia, nhưng cuộc hôn nhân nó sắp đặt tỉ mỉ kia bị giải tán không nói, ngay cả ba mẹ có chuyện cũng giấu nó, nó cảm thấy mình thất bại chưa từng có.
Nhất là mùa hè này sắp hết rồi, 28 tựu trường mà hôm nay 20 rồi nó vẫn chưa làm xong hết bài tập, mỗi lần nó định nghe trộm, mẹ lại gõ cái bút lên bàn: “Hàn Cốc Đông, con không làm xong bài tập, chờ đến lúc tựu trường thầy giáo phạt con dọn nhà vệ sinh đi”
Cốc Đông vội vàng bế Bắc Cương dậy: “Con còn phải trông em, không có thời gian”
Tô Hướng Vãn tức giận bế cả Tiểu Bắc Cương đi, giao cho Tống Tiểu Cần, không cho nó chạm vào nữa.
Dĩ nhiên, Cốc Đông không phải là đứa dễ chịu thua.
Nhà có một cái điện thoại hỏng, nó lặng lẽ mang ra nối vào đường dây điện thoại bên ngoài, ba nói gì nó đều nghe thấy rõ ràng.
Ba đang gọi điện thoại, có vẻ như đang liên lạc với bộ đội ở biên giới, nghe ý kia hẳn là ba định lên biên giới.
“Xin chào, tôi muốn tìm đồng chí Lãnh Kỳ ở đơn vị vũ trang”, giọng ba nghe rất thoải mái và dễ chịu.
Nhưng giọng đối phương nghe không được tử tế cho lắm: “Anh là ai, có việc gì?”
“Tôi là Tống Thanh Sơn”
“Đưa núi vàng núi bạc cái gì, có lời mau nói có rắm mau thả, lão tử không có thời gian cà kê với anh”
“Tôi là Tống Thanh Sơn ở tổng quân khu, đồng chí Lãnh Kỳ, bây giờ ngay cả quân khu địa phương cũng không nhận ra lãnh đạo của tổng quân khu nữa hay sao?” Tống Thanh Sơn nói.
Bên kia đột nhiên im bặt, sau đó, thái độ của đối phương thay đổi 180 độ: “Tống… tham mưu trưởng Tống, ngài có chuyện gì tìm tôi, Lãnh Kỳ tôi luôn sẵn lòng phục vụ”
Nhưng rất nhanh trong điện thoại đã không còn nghe thấy gì.
Cốc Đông còn đang muốn nghe, đột nhiên một cái phi hổ trảo xuất hiện trước mặt: “Tiểu tử, có thể làm thêm một cái đồ chơi này cho chú được không?”
Cốc Đông quay đầu nhìn lại, chẳng phải Kim Thạch, chú Kim đó sao?
Nó rút soạt cái đường dây nghe trộm xuống.
“Không làm”, Cốc Đông nói.
Kim Thạch vừa mới ra viện, có chút choáng váng, trên mặt đầy nếp nhăn nhưng cười lên dưới ánh nắng nhìn rất hiền hoà, kéo cái phi hổ trảo, hạt óc chó quay tròn bên trên, nói: “Con biết không, chú từng có một đứa con trai, đáng tiếc là nó đã chết rồi. Chú còn nhiều tiền hơn cả Tống Thanh Sơn và Hàn Minh, con có thể nói cho chú biết xem vừa rồi ba con gọi điện cho ai, hai người nói những gì? Chỉ cần con nói ra, chú sẽ nhận con làm con nuôi, con biết có nghĩa gì không?”
“Là cái gì?” Cốc Đông trông đầy vẻ ngớ ngẩn, miệng há hốc, nước miếng chảy xuống.
Làn da trắng, gương mặt tròn vo nay đã gầy hơn, không còn mập như trước, khuôn mặt ngớ ngẩn giống hệt cha nó.
“Tức là nếu chú chết, toàn bộ tài sản của chú sẽ thuộc về con”, Kim Thạch nói.
Miệng Cốc Đông há thật to: “Vậy tức là chú rất có tiền mới có thể nói năng huênh hoang như vậy. Không nói khoác chứ nhà bình thường không nuôi nổi tôi đâu, nhìn nhà Cốc Bắc mà xem, chính là bị tôi ăn cho nghèo luôn, bây giờ thư ký Lý nhìn thấy tôi đều phải tránh đi”
“Con muốn ăn cái gì chú cũng có thể mua cho con, nhưng con phải nói cho chú biết ba con đã nói gì qua điện thoại, được không?” Kim Thạch rất yêu thích thằng nhóc có bộ mặt ngốc nghếch này, vuốt mái tóc cứng như dây thép của nó, có cảm giác như đang chạm vào con trai mình, rất ấm lòng.
Cốc Đông gật đầu thật mạnh: “Được! Vậy mua trước cho tôi 20 cây kem đi”, vừa nói nước miếng của nó lại chảy xuống.
Quá dễ, 20 cây kem chỉ là chuyện nhỏ.
Kim Thạch bảo Trương Thắng Vượng đưa Cốc Đông đến cửa hàng đặc cung, trực tiếp mua một thùng kem, để nó ôm cả thùng ăn.
Trong nhà, Tô Hướng Vãn đang bàn bạc với Tống Thanh Sơn chuyện ra ngoài.
“Người ở biên giới kia có tin được không? Có nên mang Mã Mộc Đề theo không? Vừa rồi tôi nghe anh gọi điện thoại, người bên kia có vẻ không đáng tin lắm”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn lại rất chắc chắn: “Đây là người mà Nhiếp Bác Chiêu đã lựa chọn rất cẩn thận, cũng coi như là thuộc hạ cũ của tôi, chỉ có điều đã lâu không gặp thôi, không có vấn đề gì đâu”
Tóm lại đây là một hoạt động ám sát trong bóng tối, muốn bắt nội gián, lại phải trừ kẻ gian bên ngoài, còn phải báo thù riêng cho Kim Thạch. Điều quan trọng là phải không có một chút quan hệ nào với quân khu, mọi chuyện đều chỉ do một mình Tống Thanh Sơn mang Tống Đông Hải đi thực hiện.
Chỉ cần để lộ ra một chút tin tức sẽ lập tức là một thảm hoạ ngoại giao, chiến tranh sẽ bùng nổ.
Cho nên Tống Thanh Sơn không thể không cẩn thận, vừa nghe thấy tiếng động nhỏ ngoài cửa sổ, hắn lập tức mở tung cửa ra.
Xách tai Cốc Đông, phát hai cái vào mông nó, Tống Thanh Sơn chất vấn: “Tại sao lại nghe lén điện thoại của ba?”
Quả nhiên ba phát hiện ra nó nghe lén nên đã cúp điện thoại.
Gừng càng già càng cay, đấu trí với ba, Cốc Đông vĩnh viễn không phải là đối thủ.
Nhưng Cốc Đông cũng có đòn sát thủ: “Ba, ba đoán một chút bây giờ con có mấy người ba?”
…
“Bốn người”, Cốc Đông l**m cây kem, nói khoác không biết ngượng, hai mắt sáng rực như chuông đồng: “Có người muốn làm ba con nhưng con không thèm, con chỉ cần ba. Lúc ba đi làm nhiệm vụ, mang con theo được không?”
Đời này của Hàn Cốc Đông, mặc dù lúc nhỏ bị nhốt trong nhà vệ sinh, uống nước bồn cầu, ăn bột mì sống nhưng đến giờ cũng coi như đã thắng đời, có đến ba người cha, người sau trâu bò hơn người trước.
Lần này Kim Thạch định dụ dỗ nó đầu hàng, sao có thể được, nó sẽ mang hết chủ ý xấu của Kim Thạch bán cho ba ruột của mình là Tống Thanh Sơn.