Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 187: Hồng Tinh

 

Lưu Mẫn Ly gần đây thường xuyên đến đại viện Vinh Quang thăm Kim Thạch, hiển nhiên hai người trò chuyện hẳn hợp ý.

Còn Trần Quang Diệu, vì còn nhỏ nên mặc dù lăn lộn cùng Kim Thạch nhưng Tống Thanh Sơn cũng chỉ để cho Trần Ái Đảng dạy dỗ nó chứ không xử phạt gì.

Thằng nhóc này gần đây là kẻ thù số 1 của Cốc Đông, cả nhà nó, ba nó, Quách Mai đều sống trong căn phòng gác cổng của đại viện.

Vừa thấy Lưu Mẫn Ly đi vào, nó liền chạy theo xách túi, dẫn đường, chạy việc vặt cho cô ta, mà Cốc Đông ghét Lưu Mẫn Ly nhất, nhưng vì lớn hơn nó, nó không thể đánh nhau nên chỉ có thể chiến đấu bằng miệng.

“Trần Quang Diệu, mày là thằng phản đảng”, Cốc Đông chống tay vào thắt lưng nói.

Trần Quang Diệu miệng còn to hơn: “Phì, quân tử không đấu với tiểu nhân. Hàn Cốc Đông, nhà máy đồ uống là của dì Lưu, chờ đến khi dì mở nhà máy, tao sẽ là tổng giám đốc, ngay cả mẹ mày tao cũng không sợ”

Cốc Đông vốn muốn đánh người, nhưng trên lưng nó còn có thằng em nhỏ, không đánh được, tức giận nhảy lên: “Mày mà là quân tử thì tao là cha của quân tử”

“Nếu mày là cha quân tử thì mày xử mẹ tao đi, cho dù mày có xử mẹ tao thì tao vẫn là tổng giám đốc nhà máy đồ uống, không phải mẹ mày”, khả năng chửi mắng của Trần Quang Diệu có thể làm người khác tức chết mà không làm gì được.

Cốc Đông quả thực không làm gì được, cõng em trai trên lưng, giận đến mức muốn nhảy dựng lên.

Đúng lúc nó đang không làm được gì, bỗng có một người phụ nữ từ ngoài cửa lao tới, rút giày đập liên tiếp lên đầu Trần Quang Diệu: “Thằng nhóc chết tiệt này, Tô Hướng Vãn có được nhà máy đồ uống, mẹ mày mới có việc làm. Mày không giúp mẹ mày mà lại đi giúp cái loại đàn bà yêu tinh bên ngoài này, lợi lộc gì cho mày?

“Này, nữ đồng chí này, sao lại đánh trẻ con?” Trần Quang Diệu không sợ nhưng Lưu Mẫn Ly lại bị doạ cho sợ.

Quách Mai chẳng những có thể đánh đầu mà còn nhéo tay, tát vào mặt Trần Quang Diệu: “Đây là đại viện Vinh Quang, sao mày lại không có được tính nết của con em đại viện Vinh Quang mà lại lăn lộn một chỗ với loại đàn bà đê tiện này hả?”

Đáng thương cho Trần Quang Diệu, không sợ trời không sợ đất, kể có người xử mẹ nó nó cũng không sợ, nhưng bị mấy cái bạt tai của mẹ làm cho choáng váng, bị lôi về nhà.

Cốc Đông ha ha vui vẻ cười to, chỉ có thể nói không phải không có quả báo, chỉ là thời điểm chưa tới thôi.

Cõng em trai đi một vòng trong sân, buổi trưa mẹ không về, nó ăn cơm với Tống Tiểu Cần, buổi chiều Tống Tiểu Cần dọn dẹp vệ sinh, nó làm bài tập, rảnh rỗi thì gọi điện thoại cho Nam Khê trò chuyện đôi câu, hoặc tạo ra một số cơ hội cho Đông Hải và A Khắc Liệt Liệt. Tuổi thơ của Cốc Đông là ở trong cái sân đại viện này, nơi có những bà lão yêu thương nó nhưng luôn muốn đập vào mông nó, cùng đứa em trai đang học nói này.

Dĩ nhiên nó cũng lo lắng, không biết làm cách nào để lấy được nhà máy đồ uống cho mẹ.

Buổi chiều, Tống Tiểu Cần đi về trước, nó còn đang mải suy nghĩ thì có một thanh niên khoảng ngoài 30 tuổi, mặc bộ âu phục xanh đen, da trắng nõn, đeo mắt kính, xách cặp táp đến trước mặt nó.

“Tiểu đồng chí, nhà Tô Hướng Vãn ở chỗ nào?” người đàn ông hỏi.

Cốc Đông không nhận ra người đàn ông này, bĩu môi nói: “Tô Hướng Vãn là mẹ tôi, ông tìm mẹ tôi làm gì?”

“Ta chính là cậu con, đây là Tiểu Bắc Cương phải không, rất đẹp trai”

“Cậu tôi?” Cốc Đông ghé lại gần để nhìn: “Ông là Thẩm Tam Cường, Thẩm tư lệnh? Không giống”

Người đàn ông cười nói: “Ta là Tô Phú Phú, khi còn bé con còn đến nhà ta, cứ chui trong nhà vệ sinh uống nước bồn cầu, còn nhớ không?”

“Làm sao có thể, ông nhất định là kẻ lừa gạt, cứ chờ đó cho tôi”, Cốc Đông chạy như bay về nhà, khi người đàn ông đuổi kịp đến nhà Tô Hướng Vãn, một họng súng đen ngòm chìa ra từ cửa sổ.

Tô Phú Phú, em trai ruột của Tô Hướng Vãn, bị tiểu tử này doạ sợ, giơ hai tay lên đầu.

Trước đây, Tô Phú Phú là sinh viên ưu tú nhất của Đại học Công nông binh, là con trai được Triệu Quốc Niên dốc sức chăm sóc ở Nhà máy thuốc lá Tần Châu.

Sau khi tốt nghiệp, được nhà nước phân công đến Nhà máy dược phẩm Dương Thành ở Quảng Châu, làm đến vị trí phó giám đốc nhà máy. Người miền Bắc không biết Nhà máy dược phẩm Dương Thành, nhưng đây là một trong số ít doanh nghiệp trong lịch sử có thể quảng cáo trên báo vào những năm 1980.

Cũng bởi vì cuộc điện thoại của Tô Hướng Vãn, Tô Phú Phú đã từ chức phó giám đốc, chạy tới Tần Châu giúp chị điều hành nhà máy đồ uống.

Dĩ nhiên Tô Phú Phú còn kinh ngạc hơn cả Cốc Đông. Trước đây, nó có thể cõng Tống Đông Hải trên vai để chơi đùa, bây giờ thằng cháu đã cõng được cả cậu mình.

Những bức hình dán đầy trên tường đã có thể chứng minh, những đứa cháu của nó không có đứa nào kém cỏi, hèn nhát.

Đương nhiên, có nó tới đây, công việc của Tô Hướng Vãn triển khai thuận lợi hơn.

Sáng hôm sau, Tống Thanh Sơn vẫn còn có chút lo lắng: “Hay là tôi xin nghỉ một ngày đi cùng em? Tên Kim Thạch kia sẽ không giao nhà máy cho em, nhưng tôi sẽ giúp em tranh luận, Hàn Minh cũng ủng hộ em”

Tô Hướng Vãn nhìn quân phục của hắn hơi nhăn, đưa tay lên vuốt lại rồi quay người nhìn âu phục của Phú Phú. Thật là đáng tiếc, nếu Tống Thanh Sơn có thể mặc âu phục thì không biết sẽ đẹp trai đến mức nào, có điều chắc cả đời này hắn sẽ không cởi bỏ bộ quân trang trên người.

“Không cần, Tô Hướng Vãn tôi chỉ dựa vào năng lực làm việc. Nếu tôi đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, không thể không chiến đấu vì nhà máy đồ uống”

Kim Thạch chỉ coi đây là trò đùa, nhưng Tô Hướng Vãn đã triệu tập hết binh hùng tướng mạnh của mình, không thể không đánh trận này.

Bởi vì tỉnh rất coi trọng cuộc cạnh tranh này nên ngay cả chủ tịch tỉnh cũng tham dự, dĩ nhiên bầu không khí vô cùng long trọng, hơn nữa còn mời rất nhiều nhân sĩ nổi danh tới cổ động.

Tô Hướng Vãn gặp một người bán vải từ Vũ Uy tên là Hạ Mẫn, theo lời giới thiệu của anh ta, nhà máy vải ở Vũ Uy là của anh ta, anh ta là tổng giám đốc.

Người này miệng lưỡi trơn tru, nói hồi lâu, cuối cùng thành công bán cho Tô Hướng Vãn một lô vải mới.

Lúc này, Tô Hướng Vãn đang cầm tài liệu cạnh tranh, Hạ Mẫn có chút đầu óc kinh doanh, bám theo cô hỏi hồi lâu chính là vì thấy kế hoạch kinh doanh của cô làm rất tốt, anh ta có vẻ như muốn mua lại kế hoạch này.

Kiếp trước, Tô Hướng Vãn bán kế hoạch kinh doanh ít nhất phải có giá 100 ngàn đồng, nhìn Hạ Mẫn có vẻ cũng không có tiền nên không nói chuyện nhiều với anh ta.

Chớp mắt, cuộc cạnh tranh đã bắt đầu.

Các lãnh đạo tham dự đều nhìn ra Kim Thạch thật sự không muốn thay đổi ý định. Ngay cả khi Hàn Minh đích thân lên tiếng, để Tô Hướng Vãn trình bày ý tưởng của mình, Kim Thạch đã cắt ngang: “Thật xin lỗi các lãnh đạo, công ty khai thác mỏ thuộc về nhà nước, tôi đang thay mặt nhà nước làm chủ, phải ủng hộ doanh nghiệp tư nhân, mà Lưu Mẫn Ly là doanh nghiệp tư nhân đầu tiên ở Tần Châu, tôi phải ủng hộ cô ấy”

“Vấn đề đồng chí Tiểu Tô có thể giải quyết chính là công ăn việc làm cho Tần Châu. Kim Thạch, nhà máy các anh thuộc về trung ương nhưng đóng ở Tần Châu, vì thế các anh phải giải quyết vấn đề việc làm ở Tần Châu”, Hàn Minh cũng tức giận, giọng điệu rất không tốt.

Kim Thạch hôm nay đã thay âu phục, cà vạt thẳng thớm, cả đời làm lính trên boong tàu, anh ta đứng thẳng đầy nghiêm nghị trước tấm bảng: “Vấn đề việc làm ở Tần Châu không phải là công việc của những người làm lãnh đạo nhà nước như anh sao? Chẳng lẽ lãnh đạo các anh vô năng đến mức phải dựa vào công ty khai thác mỏ chúng tôi? Vậy để tôi làm chủ tịch tỉnh, Hàn Minh anh về nhà làm ruộng đi, thế nào?”

Hàn Minh không thể không nổi giận, bẻ gãy cái bút, đập lên bàn.

Không khí vô cùng căng thẳng.

Sợ Tô Hướng Vãn cũng nhảy dựng lên mắng người, Hàn Minh từ dưới gầm bàn giơ tay ra hiệu, ý bảo cô đừng mắng người mà nói vài câu mềm mỏng, cầu xin Kim Thạch.

Dẫu sao chuyện này cũng phụ thuộc vào Kim Thạch.

Ai biết được Tô Hướng Vãn lại đứng lên, nhưng mà hỏi Lưu Mẫn Ly: “Kế hoạch sản phẩm của cô có chưa? Có kế hoạch niêm yết và quảng bá không? Có đường dây xây dựng hệ thống, nhân sự, trang bị chưa?”

Lưu Mẫn Ly có người chống lưng, đương nhiên những thứ này đều đã chuẩn bị, đặt hết lên bàn, nói: “Chỉ cần được ký kết, đội ngũ quản lý của tôi sẽ từ Bắc Kinh tới đây”

Xem kìa, người ta còn gọi cả người từ Bắc Kinh tới.

Hàn Minh nối hai nửa cây bút lại, lấy tay ôm mặt. Cải cách mở cửa đương nhiên là tốt nhưng cũng có nghĩa là ai mạnh tiền thì thắng, lợi ích thực sự vẫn chưa đến được với dân thường.

Ngay lúc này, đột nhiên nghe Tô Hướng Vãn hỏi một câu: “Vậy hồ sơ BIS của cô đâu, cho tôi xem một chút. Cô không chỉ cầm mấy tờ giấy mỏng manh kia, phát biểu mấy câu là coi đó là kế hoạch dự án chứ, phải không?”

Lưu Mẫn Ly tốt nghiệp Đại học Công nông binh, mấy chữ cái ABC còn chưa học được, làm sao biết BIS là cái gì?

Người thanh niên ngoài 30 tuổi vẫn im lặng ngồi cạnh Tô Hướng Vãn từ đầu đến giờ, lúc này mới đứng lên, đi tới tấm bảng trắng, đính từng bức hình lên tấm bảng.

“Xin chào các vị lãnh đạo, đây là tên gọi thương hiệu của chúng tôi. Sau nhiều lần thảo luận, chúng tôi thấy rằng mọi người trên khắp cả nước đều có cảm tình đặc biệt với cái tên Hồng Tinh. Do đó, nhà máy đồ uống của chúng tôi có kế hoạch đặt tên là Hồng Tinh. Sản phẩm chúng tôi được chia thành nhiều loại, có rượu, thực phẩm và đồ uống, mỗi loại có logo và áp phích quảng cáo riêng. Cụ thể cho từng sản phẩm và từng bao bì như tôi đang trình bày."

Từ logo công ty, nhãn hiệu, đến nhãn chai của từng sản phẩm đều do chính Lý Thừa Trạch vẽ, được gắn từng cái lên tấm bảng.

Tô Phú Phú dù sao cũng từ Quảng Châu về, có nhiều năm kinh nghiệm trong vận hành doanh nghiệp.

Từ kế hoạch đến triển vọng sản phẩm, thậm chí cả mô hình lợi nhuận, anh đều cẩn thận giải thích cho mọi người có mặt tại đây nghe.

Không nói đến người khác, khi còn trẻ, Lưu Mẫn Ly học cùng Tô Phú Phú và cùng đỗ Đại học Công nông binh.

Nhưng bây giờ nhìn người ta xem, đứng trên bục nói rõ ràng mạch lạc, nhìn lại cô ta, không cần người khác phải nói, chính Lưu Mẫn Ly cũng có chút ngượng ngùng.

Mấy tờ tài liệu nhỏ cô ta chuẩn bị kia làm sao có thể so sánh với sự chuẩn bị của Tô Hướng Vãn.

Nhưng sau lưng cô ta còn có người khác, nếu không giành được hạng mục này, cô ta không thể nói năng gì được với đám người kia.

Cho nên Lưu Mẫn Ly bắt đầu làm bộ nũng nịu: “Kim tổng, cái tên Hồng Tinh này cũng quá là quê mùa đi”

“Mẫn Ly, cái này không phải gọi là quê mùa, mà là kinh điển. Cái tên Hồng Tinh này dễ lan truyền, người dân có cảm giác thân thuộc, bản sắc lại dễ nhớ. Có thể một số người coi là quê mùa nhưng để xây dựng thương hiệu lâu dài thì đó là một cái tên rất hay”, Tô Phú Phú tốt bụng nhắc nhở.

Lưu Mẫn Ly bĩu môi, dẫu sao Tô Phú Phú cũng đến từ Quảng Châu, cô ta không thể nói là anh không có kiến thức được, không còn cách nào đành phải quay sang nũng nịu với Kim Thạch.

Cô ta đặt hy vọng vào trong tay Kim Thạch.

Không ngờ Kim Thạch đang run rẩy, cầm tách trà bằng sứ trắng lên, có lẽ định uống ngụm nước. Kết quả anh ta vừa đứng lên, ly trà rớt xuống đất, ngay cả anh ta cũng trợn trắng mắt, cắm đầu ngã bất tỉnh trên mặt đất.

...

Chẳng lẽ sức mạnh bộc phát quá độ, làm Kim Thạch sợ chết khiếp rồi?

Tô Hướng Vãn không hoảng nhưng Tô Phú Phú thì bị doạ sợ, sau khi đưa Kim Thạch đến bệnh viện, đứng trong hành lang không biết phải làm gì.

Gần đây A Khắc Liệt Liệt và Tống Đông Hải đang tìm hiểu nhau, Tô Hướng Vãn nói Tống Đông Hải và A Khắc Liệt Liệt hôm nay đến nhà máy thuốc lá gặp ông bà ngoại, ăn bữa cơm với ông bà.

Bên này Tống Đông Hải đã quen với việc ăn cùng ông bà, tan làm định đi luôn, thậm chí không chuẩn bị cả quà.

Nhưng A Khắc Liệt Liệt đã mua một ít trái cây.

“A Khắc Liệt Liệt không xứng với Đông Hải nhà chúng ta lắm”, Tô Phú Phú nhỏ giọng nói với Tô Hướng Vãn: “Anh rể em bây giờ là tham mưu trưởng, ít nhất cũng phải là con gái cán bộ cấp đoàn mới phù hợp, mới gọi là môn đăng hộ đối”

“Môn đăng hộ đối đương nhiên quan trọng, nhưng Phú Phú, thằng bé Đông Hải kia ngay thẳng, nhiệt huyết, dễ bị kích động và chỉ số tình cảm quá thấp. Chỉ sợ con gái nhà cán bộ cao cấp nếu không có tình cảm sẽ không xử lý được mọi việc, sống cùng Đông Hải sẽ chỉ có va chạm. A Khắc Liệt Liệt giỏi xử lý, cảm xúc cao, tính cách hai đứa có thể bổ sung cho nhau, em hiểu chưa?” Tô Hướng Vãn cười nói.

Tô Phú Phú rốt cuộc còn trẻ, sờ đầu nửa ngày mới nói: “Chị, vẫn là chị sáng suốt”

Với người thẳng tính như Tống Đông Hải, thật là cần có một cô gái hiểu lý lẽ, biết xử lý phối hợp cùng nó thì cuộc sống mới tốt đẹp được. Không thể không nói, mắt nhìn của Tô Hướng Vãn rất tốt.

Về đến nhà, tối hôm nay đặc biệt giữ Tống Tiểu Cần ở lại để trông bọn nhỏ, Tô Hướng Vãn nấu chút cháo, còn có một ít thức ăn chua, bảo Tống Tiểu Cần hấp lại bánh bao của ngày hôm qua rồi đến bệnh viện thăm Kim Thạch.

Không trách Cốc Đông nói Bắc Cương thông minh. Ban ngày thằng nhỏ rất ngoan, đôi khi được Cốc Đông cõng đi chơi, có khi được Tống Tiểu Cần đặt nằm trong nhà, nó đều vui vẻ, nhưng cứ đến khoảng 6 giờ tối là nó không chịu, kiểu gì cũng phải có Tô Hướng Vãn.

Thằng nhóc còn bé, khóc không ra tiếng nhưng cái miệng nhỏ cong lên, nước mắt rơi lã chã, chỉ nhìn chằm chằm vào cửa.

“Hàn Cốc Đông, gần đây con làm gì mà cả ngày đều không thấy mặt?” Tô Hướng Vãn tóm lấy Cốc Đông.

Cốc Đông còn có thể làm gì? Lòng nó cuồn cuộn hoang dã như con vịt trời bên bờ sông Hoàng Hà, muốn ra ngoài bay lượn từ lâu rồi, chỉ tiếc là nó còn nhỏ. Nó không thể như anh Tây Lĩnh xong việc lái xe ra sa mạc biên giới bắt thỏ, cũng không thể như anh Đông Hải nghiên cứu xe tăng bọc thép, càng không thể như anh Thừa Trạch, học nghiên cứu ở trường sĩ quan tốt nhất Bắc Kinh.
Trừ bắt mấy con cá, làm mấy cái phi hổ trảo cho Bắc Cương, nó đúng là không biết làm gì.

“Mẹ, nhà máy đồ uống của mẹ sao rồi?” Cốc Đông hỏi.

Tô Hướng Vãn gật đầu: “Hẳn là không có vấn đề gì”

“Vậy con phải đi nói chuyện này cho mẹ của Trần Quang Diệu, bà ấy cao hứng có thể đánh Trần Quang Diệu một trận nữa”, nói xong Cốc Đông lại chạy đi.

Khi Tô Hướng Vãn tới bệnh viện, Tống Thanh Sơn đang ở đó, hai người đang gây gổ với nhau.

“Tống Thanh Sơn, anh có thể bắn tôi một phát được không? Nếu không bắn thì đừng có nói với tôi bất cứ cái gì về Valish”, nằm trên giường bệnh nhưng giọng của Kim Thạch không hề nhỏ.

Trong hành lang vắng lặng không một bóng người.

Tống Thanh Sơn khoanh tay, không tức giận cũng không kích động: “Nếu muốn tôi bắn anh, cũng phải sau khi anh dụ Triệu Binh tới đây. Còn nữa, tôi có thể g**t ch*t Valish thay anh, anh không phải Tojo Hideki hay Hitler sao? Nếu anh có bản lĩnh thì đứng lên, cùng tôi lên biên giới, tôi đã tập hợp được một nhóm người, định thay anh báo thù đây”

Cái gọi là báo thù riêng, chính là dập tắt cuộc chiến mà Kim Thạch định gây ra.

Kim Thạch tức giận quăng một ly nước qua, Tống Thanh Sơn vững vàng đón được, lật tay hất ly nước vào mặt anh ta.

“Chỉ cần chạm một cái là chiến tranh bùng nổ, chúng ta muốn bây giờ là hoà bình. Kim Thạch, bây giờ tôi đang ngồi nói chuyện tử tế với anh, anh mới có thể yên ổn ở đây. Hứa với tôi, chúng ta cùng đi biên giới được không?” giọng Tống Thanh Sơn vẫn trầm thấp, dĩ nhiên trọng tâm vẫn là khuyên nhủ Kim Thạch.

Hai người nói được một nửa thì Tô Hướng Vãn bước vào nên dừng lại, không nói nữa.

Tô Hướng Vãn đặt hộp cơm lên chiếc bàn nhỏ, ngoài cháo còn có hai món thức ăn nguội, một là óc chó trộn rau muối, một là bắp cải muối cùng bánh bao hấp nóng hổi, rất thơm.

Cô cũng không hỏi gì về chuyện nhà máy đồ uống, chỉ ngồi một bên lặng lẽ nhìn Kim Thạch ăn.

Tống Thanh Sơn có vẻ vô cùng sốt ruột. Nếu Kim Thạch không hợp tác, không muốn đi biên giới, hắn vẫn còn cách khác, nhưng rõ ràng nếu cứ chọc anh ta như vậy, chỉ sợ với quan hệ của hai người bây giờ, nhà máy đồ uống đó sẽ không được giao cho Tô Hướng Vãn.

Ai biết Kim Thạch uống nửa chén cháo, cầm chén cháo trong tay nói: “Ngày mai, để tôi bảo Trương Thắng Vượng chuyển trước cho cô 200 ngàn, vốn ban đầu như vậy đã đủ chưa?”

Tô Hướng Vãn không có vẻ gì là ngạc nhiên, suy nghĩ một lát rồi nói: “Chắc không đủ đâu, ít nhất cũng phải 300 ngàn”

“Vậy tôi cho cô 300 ngàn, ngày mai cô cùng Trương Thắng Vượng đến ngân hàng rút tiền”, Kim Thạch đặt chén xuống, lấy khăn lau miệng, xuống giường bắt tay Tô Hướng Vãn: “Đồng chí Tiểu Tô, hợp tác vui vẻ!”

“Trong lịch sử nước cộng hoà mới của chúng ta có rất nhiều đứa trẻ như Hồng Tinh. Con cái lớn lên là trách nhiệm của cha mẹ, cũng là trách nhiệm của xã hội. Con của anh không còn, nhưng nó là một ngôi sao đỏ, khẳng định cũng có tâm hồn đỏ thắm, nồng nhiệt, tràn đầy tình yêu giống như anh. Cái thương hiệu Hồng Tinh này, nhất định tôi sẽ mở rộng ra thị trường toàn quốc, tuyệt đối không để nó chỉ là một sản phẩm tầm thường”, Tô Hướng Vãn vừa nắm tay Kim Thạch vừa nói.

Cả người Kim Thạch dường như bị chấn động một cái. Đàn ông không rơi lệ nhưng hắn đã nghẹn ngào hồi lâu, nước mắt tuôn trào, đôi môi run rẩy vẫn nắm chặt tay Tô Hướng Vãn. Một người đàn ông 40 tuổi đỉnh thiên lập địa, sớm đã qua cái tuổi dễ mủi lòng nhưng bây giờ lại đang khóc như một đứa trẻ.

Hồng Tinh, là tên của con trai Kim Thạch.

Anh ta đã từng là một thanh niên nhiệt tình yêu đất nước, yêu quân đội, có một trái tim cháy bỏng.

Vì thế đã đặt tên cho con trai mình là Hồng Tinh.

Thế nhưng đứa con trai mà anh ta đặt nhiều kỳ vọng lại chết ở dòng sông biên giới, chết trong tay người vợ và tên gian phu người Nga của cô ta. Đây là mối hận mà cả đời này anh ta không thể buông bỏ được.

Tống Thanh Sơn cho tới giờ vẫn không hiểu vì sao Tô Hướng Vãn lại chắc chắn rằng mình có thể có được nhà máy đồ uống.

Hoá ra, nhà máy của cô lại có một cái tên khiến mắt mọi người đều sáng lên, cũng khiến trái tim của Kim Thạch mềm nhũn ra. Kim Thạch vẫn hận Tống Thanh Sơn, dĩ nhiên có lẽ cũng chẳng thích Tô Hướng Vãn là mấy, có thể nói, chỉ cần không có chiến tranh, anh ta sẽ hận toàn bộ dân tộc Trung Hoa.

Thế nhưng điều đó không quan trọng, vì hai chữ Hồng Tinh, anh ta phải xây dựng nhà máy đồ uống này và khiến nó phát triển thịnh vượng. Như thế, với anh ta mà nói, giống như con trai của mình đang tiếp tục sống dưới một hình thức khác.

Dĩ nhiên, Hồng Tinh là một cái tên rất hay. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn