Trên thực tế, vì Kim Thạch công tác ở Lữ Thuận nhiều năm, hơn nữa thành phố duyên hải Lữ Thuận là nơi mở cửa sớm nhất. Những năm này, Liên Xô đã th*m nh*ng tận xương tuỷ, những máy móc cơ giới lớn hầu hết đã được bán qua biên giới, anh ta thu gom được một số lượng lớn máy móc và dây chuyền sản xuất.
Vào lúc anh ta định đến Tần Châu, từng thùng container dây chuyền sản xuất đã được vận chuyển bằng xe lửa tới đây.
Tống Thanh Sơn không thể bứt dây động rừng, kinh động phần tử hiếu chiến bên phía Liên Xô nên chỉ nói chuyện của Kim Thạch với mấy lãnh đạo quân khu.
Dĩ nhiên, chỉ cần mọi người đề cao cảnh giác, tăng cường tuần tra thì lệnh tác chiến muốn ban hành cũng không dễ. Mấy tư lệnh, tham mưu trưởng như Tống Thanh Sơn, chính uỷ phải thông qua mới ban hành được.
Cho nên Kim Thạch trước mắt chỉ bị giám sát, chức trách của hắn không thay đổi, vẫn là tổng giám đốc công ty khai thác mỏ. Dẫu sao các lãnh đạo vẫn phải dựa vào hắn để bắt được gián điệp của Liên Xô cũng như những phần tử hiếu chiến bên kia.
Để thể hiện sự tức giận của hắn với Tống Thanh Sơn, Kim Thạch đặc biệt thông báo Lưu Mẫn Ly và Tô Hướng Vãn cùng tham gia cạnh tranh quyền kinh doanh nhà máy đồ uống.
“Nghiêm, bước đều, một hai một…”, giọng nói lớn vang vọng trong thao trường, huấn luyện viên Tống Đông Hải chỉ trong 7 ngày ngắn ngủi đã đem một đám phụ nữ hổ lốn huấn luyện giống như quân nhân, xếp hàng chỉnh tề, bước đi có trật tự.
Nhưng đây mới chỉ là nhóm đầu tiên. Nhóm này huấn luyện xong được gửi đi, nhóm thứ hai vẫn cần phải Tống Đông Hải huấn luyện.
“Hướng Vãn, công ty khai thác mỏ thông báo 5 ngày nữa sẽ tiến hành cạnh tranh. Mẫn Ly bên nhà tôi nói, Kim Thạch đã đồng ý ngầm sẽ giao nhà máy đồ uống cho cô ta. Mời cô đến chẳng qua chỉ để hạ nhục cô trước mặt các lãnh đạo”, Thường Lệ Bình không để ý đến ánh nắng gay gắt chạy đến thông báo.
Tô Hướng Vãn nói: “Được rồi, chúng ta bây giờ trừ logo sản phẩm cùng bản vẽ quảng cáo chưa gửi tới, những thứ khác chúng ta đều đã có, tiếp tục huấn luyện đi”
Hách Tư Gia của hội phụ nữ cũng sốt ruột: “Chủ nhiệm, chúng ta đã tuyển một nhóm lớn như vậy, nếu thật sự không giành được nhà máy đó, đám người này chẳng phải sẽ xé xác chúng ta sao?”
“Yên tâm, nhà máy nhất định sẽ của chúng ta”, Tô Hướng Vãn mở ô, bước ra khỏi bóng râm.
Hách Tư Gia ngây ngốc: “Chủ nhiệm, nếu lãnh đạo không đồng ý, đừng nói là cô định cướp nhà máy đó nhé”
Thường Lệ Bình vừa uốn tóc hôm qua, những người có kinh nghiệm đều biết, ngày đầu tiên sau khi uốn, tóc rất xấu, vì thế kiểu tóc của Thường Lệ Bình hôm nay không thể so bằng kiểu đầu Bắc Kinh của Lưu Mẫn Ly, cô vén tay áo lên nói: “Cướp thì cướp, tôi kéo tóc cô em chồng, hai người cướp hợp đồng là được”
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Hách Tư Gia, Tô Hướng Vãn và Thường Lệ Bình đi ra khỏi khu huấn luyện quân khu.
Về đến nhà, cô phải gọi điện cho Lý Thừa Trạch đang học nghiên cứu sinh tại Học viện quân sự.
“Thừa Trạch, cuối cùng cũng nghe điện thoại rồi à? Dãn nhán, logo chai, áp phích quảng cáo vẽ cho dì đến đâu rồi, còn cả hệ thống BIS* nữa?” Tô Hướng Vãn hỏi.
(*hệ thống BIS: hệ thống thông tin kinh doanh, là cấu trúc kết hợp công nghệ thông tin, con người và quy trình để quản lý, phân tích dữ liệu cho doanh nghiệp)
Điện thoại im lặng một lúc lâu, sau đó mới nghe thấy tiếng của Lý Thừa Trạch: “Nam Khê đâu?”
“Lý Dật Phàm phải đi Đôn Hoàng công tác đã mang nó đi theo rồi. Nghe nói Watanabe gặp nó đã giữ nó lại, đang luyện tập bài mới “Giấc mộng Đôn Hoàng”. Nếu luyện tập tốt, có thể nó sẽ đi Nhật Bản để giao lưu văn hoá”, Tô Hướng Vãn trợn mắt nói: “Nuôi con không bằng nuôi cái gậy, chỉ biết hỏi đến Nam Khê”
Lý Thừa Trạch rõ ràng rất nôn nóng, cầm điện thoại nói: “Mẹ, chúng con bây giờ có một hoạt động bình chọn đặc biệt quan trọng, con phải tham gia. Nếu được chọn, năm sau, mẹ hãy nhớ, năm 1984, con đưa mẹ đến Thiên An Môn xem duyệt binh. Còn đồ của mẹ, ngày mai con sẽ gửi bưu điện cho mẹ”
Cộp một tiếng, điện thoại đã cúp.
Đồ con trai vô dụng mà.
Lý Thừa Trạch học nghiên cứu sinh ở Học viện quân sự, đồ rằng nó sẽ làm công tác nghiên cứu quân sự đến hết đời này.
Tống Tây Lĩnh, đứa nhỏ nhút nhát sợ sệt, nghe nói bây giờ đang mở những mỏ dầu đầu tiên ở biên giới, là học trò đáng tự hào nhất của Nhiếp Bác Chiêu, mở đầu cho ngành khai khoáng. Ước mơ nhảy múa của Nam Khê, Tô Hướng Vãn dùng cách nào cũng không ngăn cản được, cũng đang hướng về phía trước.
Tô Hướng Vãn một không chấp nhận tuổi tác, hai không phục xã hội hiện tại, mặc dù Lưu Mẫn Ly bên kia bày ra dáng vẻ nhà máy đồ uống đã nằm trong tay cô ta, Tô Hướng Vãn vẫn nghiêm túc chuẩn bị công việc của mình.
Dĩ nhiên, cô cũng phải giành thời gian hỏi Cốc Đông về tiến độ của Tống Đông Hải và A Khắc Liệt Liệt.
Cốc Đông biết rất rõ: “Mẹ nhanh làm cá viên cho con, con sẽ từ từ báo cáo cho mẹ”
Thằng nhóc dùng quả óc chó làm phi hổ trảo. Cái gọi là phi hổ trảo, chính là dùng một que kem buộc một quả óc chó phía trên, một quả phía dưới, một sợi dây ở giữa, kéo một cái là nó sẽ xoay.
Phi hổ trảo xoay xoay trước mặt Bắc Cương, Bắc Cương giơ tay muốn bắt nhưng không bắt được, hai anh em chơi rất vui vẻ.
“Mấy ngày trước con bảo anh trai đi thuê phòng, anh đầu đất không chịu đi. Hôm nay con đã nghĩ ra cách, lát nữa con sẽ đến nhà máy thép, đổ nước lên giường A Khắc Liệt Liệt, tối nay chị ấy phải đến nhà chúng ta”, Cốc Đông thản nhiên nói.
Tô Hướng Vãn đang làm cá viên, đá cho nó một phát: “Hàn Cốc Đông, yêu chỉ là yêu, nếu muốn tiến thêm một bước nữa thì phải lĩnh chứng trước đã. Con là lưu manh hay sao mà lại làm mấy chuyện này?”
Cốc Đông cầm phi hổ trảo, giang tay ra, trừng mắt nói: “Con lại làm sai gì rồi? Trước là tham ăn, sau là lưu manh, Tống Đông Hải không có nhiều thời gian nghỉ phép, lên xe trước rồi mua vé sau cũng được mà”
Lại bị đạp phát nữa, Cốc Đông tức giận không ngừng kéo cái phi hổ trảo.
Nhìn bầu trời mùa thu trong xanh ngoài cửa sổ, Cốc Đông đột nhiên vỗ đầu, nhớ ra điều gì đó, nghiêng đầu đi.
Dĩ nhiên, sau những ngại ngùng ban đầu, A Khắc Liệt Liệt và Tống Đông Hải bây giờ đã không còn giấu nhau điều gì.
Lúc huấn luyện ban ngày, tranh thủ mọi người nghỉ trưa, hai người lại nói chuyện phiếm với nhau.
Giữa thao trường, trời nắng như vậy, Tống Đông Hải đương nhiên không sợ nắng, mang con gái nhà người ta phơi nắng cùng, đến cả một cây kem cũng không chịu mua.
“Đồng chí A Khắc Liệt Liệt, tôi không biết phải nói như thế nào. Tôi nhìn ra được em nguyện ý xây dựng gia đình cùng tôi, nhưng tôi phải nói với em trước, dù chúng ta có xây dựng gia đình, tôi không thể giống như cha mình giao hết thu nhập cho em. Bởi vì tôi còn phải nuôi cha mẹ của mấy đồng đội khác”, Tống Đông Hải nói.
Nếu đây là Quách Tinh Tinh, đoán chừng cô ta sẽ ôm lấy nó, cùng nhau hát bài “Máu nhuộm hồng kỳ”, hơn nữa sẽ đồng ý cùng nhau phụng dưỡng thân nhân liệt sĩ với nó.
Nhưng A Khắc Liệt Liệt là một cô gái thực tế nên cô nói: “Phụng dưỡng thân nhân liệt sĩ là trách nhiệm của quốc gia, không phải của cá nhân anh. Tôi cảm thấy, dù là chiến trường Triều Tiên hay tự vệ phản kích, nhiều người hy sinh như vậy, chúng ta phải báo cáo việc này lên trên, để quốc gia bỏ tiền phụng dưỡng gia đình họ”
“Quốc gia lấy tiền ở đâu ra? Bây giờ nước ta đang nghèo như vậy”, Tống Đông Hải cũng giống ba, lo cho nước cho dân.
A Khắc Liệt Liệt tỉnh táo hơn nó, cũng lý trí hơn: “Chúng ta phấn đấu trong từng ngành nghề, chỉ cần tạo ra giá trị thì quốc gia sẽ giàu có. Khi quốc gia giàu có, thân nhân liệt sĩ mới được đảm bảo. Một mình anh nuôi được mấy người? Có kiệt sức đến chết cũng chỉ nuôi được 7-8 người. Nhưng nếu chúng ta giành thời gian để phấn đấu, quốc gia sẽ phát tiền tuất cùng tiền trợ cấp, có như vậy mới thực sự nuôi dưỡng được tất cả thân nhân các liệt sĩ đó”
Đây là đạo lý đơn giản, nhưng người trực tính thẳng thắn như Tống Đông Hải cũng giống cha mình, ngoài việc ra chiến trường, lái xe tăng, theo thầy nghiên cứu vũ khí thì không biết gì về cuộc sống.
Trong nháy mắt, hình tượng A Khắc Liệt Liệt trong lòng nó ngoại trừ sự hấp dẫn, ngọt ngào tự nhiên, lại càng ấn tượng hơn. Cô ấy thông minh hơn nó.
Lúc này hai người nhìn nhau, giống như rùa nhìn thấy đậu xanh, càng nhìn càng vừa ý.
Đột nhiên bên miệng A Khắc Liệt Liệt có một que kem đậu xanh.
“Chị Tiểu A, ăn nhanh đi, đây là mẹ em bảo mua cho chị, đảm bảo sạch sẽ”, giọng oành oành của Cốc Đông được kìm lại khàn khàn.
Đối với vấn đề ăn uống này, A Khắc Liệt Liệt đặc biệt giải thích với đám Cốc Đông: “Tôi đã hỏi qua ba tôi, không phải tất cả mọi người trong dân tộc chúng tôi đều kiêng kỵ chuyện ăn uống, có điều biên giới nhiều dê, chúng tôi ăn thịt dê nhiều hơn. Ba tôi và tôi chỉ tin chủ nghĩa cộng sản”
Cốc Đông không quan tâm cái đó, thấy A Khắc Liệt Liệt cắn một miếng kem liền vội vàng nói: “Mẹ em còn nói, ăn kem của bà thì có thể không cần trả tiền, nhưng phải hôn con trai bà một cái”
A Khắc Liệt Liệt đang l**m kem, a một tiếng, khuôn mặt rám nắng đỏ bừng lên: “Hôn em à?”
Tên tiểu tử thúi Cốc Đông ấn đầu Tống Đông Hải một cái chạm vào mặt A Khắc Liệt Liệt. Tống Đông Hải vốn đã nhiệt huyết sôi trào, trong phút chốc mạch máu như nổ tung, chỉ có thể nói, môi của cô gái thật ngọt, thật thơm.
Nó còn chưa kịp nhảy lên đánh Cốc Đông, thằng nhóc chớp mắt đã chạy mất tích.
Cuối thu khí trời mát mẻ, Tô Hướng Vãn làm mì lạnh cá viên cho buổi trưa. Mì lạnh cá viên cho thêm vài lát húng quế thì lại càng thơm.
Lúc ra vườn hái húng quế, Tô Hướng Vãn vừa đi vừa khe khẽ hát bài hát trẻ con, chợt nhìn thấy cái nôi nhỏ của Bắc Cương trong bóng râm của sân, hẳn là Cốc Đông đã cho thằng bé ra ngoài.
Nhưng điều khiến Tô Hướng Vãn giật mình chính là Kim Thạch, người mà gần đây cô không thể nào gặp mặt được, đang quỳ bên cạnh cái nôi, trêu chọc đứa nhỏ.
Đây là phần tử đặc biệt hiếu chiến, là Hitler, là Tojo Hideki.
Tô Hướng Vãn lo lắng, tại sao hắn lại quỳ trước nôi của Bắc Cương?
Tay hắn đang kéo cái phi hổ trảo mà Cốc Đông làm từ quả óc chó, trầm mặc chơi đùa cùng thằng bé.
“Kim tổng, nếu đã tới sao không vào nhà ăn chén cơm?” Tô Hướng Vãn nắm chặt hai cây húng quế.
Kim Thạch thở dài, đứng lên. Người đàn ông ngoài 40 tuổi này là người đông bắc, rất cao lớn cường tráng, lắc lắc cái phi hổ trảo trong tay nói: “Tôi từng làm cho con trai tôi món đồ chơi này. Lúc thằng bé rời đi, nó vẫn còn cầm một cái trong tay. Tôi nhớ lúc đó ở bờ sông biên giới, các chiến sĩ đuổi theo có kể lại, thằng bé một mực vẫy cái phi hổ trảo trong tay hô cứu mạng, gọi ba, nhưng mẹ nó độc ác mạo hiểm, giữa mưa bom bão đạn ôm nó nhảy xuống sông”
Con trai hắn đã chết đuối trên dòng sông biên giới khi đang chạy trốn qua phía Liên Xô.
Mà cái đồ chơi phi hổ trảo này, từ trước giải phóng đến giờ, khắp trong nam ngoài bắc đều là thứ mà người cha nào cũng thích làm cho con trai mình.
Tô Hướng Vãn rộng rãi nói: “Vậy tặng cho anh. Tôi sẽ bảo con trai tôi làm một cái khác cho Bắc Cương”
Kim Thạch phe phẩy cái phi hổ trảo trong tay, từ trên cao nhìn Tô Hướng Vãn, cười nói: “Cô hẳn cũng biết, một cái phi hổ trảo này đối với tôi cũng chẳng là gì. Kế hoạch sản phẩm của Lưu Mẫn Ly cũng rất tốt, hơn nữa tôi vô cùng coi thường Tống Thanh Sơn, cho nên dù kế hoạch của cô có tốt hơn Lưu Mẫn Ly đi nữa, tôi cũng vẫn sẽ giao hạng mục này cho Lưu Mẫn Ly”
“Xong chưa? Chúng tôi phải ăn cơm, tôi còn đặc biệt ghét anh nên anh đi nhanh đi”, người này đúng thật nghĩ mình là muối, không ai sống thiếu hắn được à?
Cho đến khi hắn rời đi, Tô Hướng Vãn vẫn còn sợ hãi.
Tống Tiểu Cần buổi trưa về nhà ăn cơm, chưa quay lại, Tô Hướng Vãn ôm con ngồi trong bếp, ngay cả cơm cũng không ăn.
Tống Thanh Sơn nhận tin báo ở nhà có đồ ăn ngon liền chạy từ nhà máy về.
Người miền bắc thường không làm cá viên, trời mua thu mát mẻ, mùi húng quế thoang thoảng cùng tô mì lạnh quyện vào thơm phức.
“Em sao thế? Sắc mặt nhìn không tốt lắm”, Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn hít một hơi thật sâu mới nói: “Kim Thạch vừa rồi lặng lẽ không một tiếng động vào trong sân nhà chúng ta, tôi sợ anh ta b*p ch*t con trai mình”
Tiểu Bắc Cương ngây ngô, không biết mẹ nó vừa rồi thiếu chút nữa bị doạ chết, vẫn đang nhoẻn miệng cười.
Quả thật Tô Hướng Vãn vừa bị doạ sợ muốn chết. Trong đại viện lúc này mọi người đều đã đi làm, nếu Kim Thạch thật sự vì hận Tống Thanh Sơn mà b*p ch*t Bắc Cương, đời cô cũng coi như xong.
“Làm sao có thể?” Tống Thanh Sơn bưng chén mì lên, ăn từng miếng lớn: “Anh ta không phải côn đồ cắc ké, cũng không phải lưu manh vô lại như Kim Hoán. Tô Hướng Vãn, thất phu nhất nộ, tiễn huyết ngũ bộ; thiên tử nhất nộ, phục thi bách vạn, lưu huyết thiên lý!* Em có cầu xin Kim Thạch bóp con trai em, anh ta cũng không làm. Anh ta chỉ muốn san phẳng toàn bộ Liên Xô cùng Hoa Kỳ, anh ta muốn nước cộng hoà chúng ta là cường quốc số một thế giới. Hắn ta là một con sư tử, em lại coi như con chó”
(*Thất phu nhất nộ, tiễn huyết ngũ bộ; thiên tử nhất nộ, phục thi bách vạn, lưu huyết thiên lý: người dân bình thường lúc tức giận cũng có thể gây ra án mạng, còn thiên tử khi tức giận có thể gây ra cái chết của hàng vạn người, máu chảy thành sông)
Cơm nước xong, lau miệng, nếu có thời gian, Tống Thanh Sơn nhất định sẽ đi rửa bát.
Nhưng hôm nay quả thật hắn không có thời gian rửa chén bát.
Ăn cơm xong, vì đồng đội biến chất mà tâm tình Tống Thanh Sơn không vui, lúc Tô Hướng Vãn rửa chén đã ôm cô từ phía sau một lúc thật lâu.
“Chính anh đã từng nói, con người rồi sẽ thay đổi. Anh đã không gặp Kim Thạch 20 năm rồi, hắn ta trở nên xấu xa thì liên quan gì đến anh?” Tô Hướng Vãn nói: “Trời nóng, cách xa tôi ra một chút”
Tống Thanh Sơn không nói gì, chỉ lẳng lặng tựa cằm vào vai Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn nhìn người đàn ông luôn mặc sơ mi trắng, quần xanh của lính, có thể nhận thấy đây là khoảng thời gian thống khổ nhất của hắn.
Sau đó, hắn gọi điện thoại cho Tống Tây Lĩnh.
Nghe giọng kia có vẻ như Tống Thanh Sơn phải đi biên giới một chuyến nữa. Trong điện thoại, hắn nói với con trai rằng có thể cần đến sự trợ giúp của Tống Tây Lĩnh và thầy của nó, Nhiếp Bác Chiêu.
Đoán chừng Tống Thanh Sơn lại đang chuẩn bị làm việc lớn gì đó.
Quan hệ Trung – Xô gần đây mới ấm trở lại, kế hoạch cải cách mở cửa còn đang chuẩn bị triển khai, lúc này nếu không bắt được đám phần tử hiếu chiến kia thì làm sao thực hiện được cải cách?
Lau sạch khẩu súng trường và khẩu K54 rồi đặt lại vào vị trí, vội vã thay cái áo sơ mi trắng khác, Tô Hướng Vãn nhìn hắn bước ra ngoài, vừa mới đóng cửa lại đi vào bếp thì Tống Thanh Sơn đột nhiên vòng lại, ôm đầu cô, hôn một cái.
Bà Vương đi ngang qua nhìn thấy, âm thầm bĩu môi với bà Trương, tóm lại Tống Thanh Sơn nhà này càng già càng không đứng đắn.
Bởi vì Tô Hướng Vãn khẳng định chắc chắn sẽ giành được hạng mục nhà máy đồ uống, mà Kim Thạch lại đang công khai tuyên bố sẽ nâng đỡ doanh nghiệp tư nhân, hơn nữa Lưu Mẫn Ly còn bày ra dáng vẻ nhà máy này đã nằm trong tay cô ta.
Cho nên, chẳng những mọi người trong Liên đoàn phụ nữ không lạc quan về Tô Hướng Vãn, ngay cả Thường Lệ Bình cũng không mấy tin tưởng, tóm lại, mọi người đến để xem náo nhiệt.
Hôm nay công ty khai thác mỏ mở cạnh tranh trực tiếp, nghe nói Hàn Minh cũng tham dự.
Thường Lệ Bình đặc biệt xin nghỉ phép để đi xem trận đấu này.
“Cô nghĩ xong chưa, có muốn tôi chuyển cô lên làm tổng giám đốc không?” Thường Lệ Bình vuốt lại mấy lọn tóc mới uốn, nói.
Tô Hướng Vãn liếc một cái: “Cô thôi đi. Tôi có một ứng viên rất tốt cho chức quản đốc nhà máy, có kinh nghiệm tiêu thụ, kinh nghiệm quản lý. Quan trọng hơn, tôi đã đọc rất nhiều lần, tìm hiểu rất kỹ cuốn “Tư bản luận”, nắm chắc quy luật phát triển kinh tế, cô có không?”
Được rồi, đối với Thường Lệ Bình lúc này, những lời của Tô Hướng Vãn giống như thiên thư vậy.
Cô chỉ hiếu kỳ, Tô Hướng Vãn sẽ phản công như thế nào?