Đêm đó, Tống Thanh Sơn không về.
Sáng hôm sau, Cốc Đông bị mùi mì lạnh hấp dẫn, tự làm cho mình một tô lớn.
Do phong tục dân tộc khác nhau nên A Khắc Liệt Liệt không ăn cơm nhà Tô Hướng Vãn, về nhà trước.
Tống Đông Hải đi huấn luyện sớm nên cả nhà quây trong bếp để ăn mì.
“Mẹ, ba đi làm hay là tối qua chưa về?” Tống Đông Hải nhìn đồng hồ hỏi.
Tô Hướng Vãn nhỏ giọng nói: “Chắc có chuyện lớn gì rồi, con cứ chuẩn bị sẵn đi, nhỡ có lúc ba tìm con thì con đi cùng ba”
Tống Đông Hải do dự nói: “Mẹ, hay là mẹ đi huấn luyện thay con đi, con muốn đi tìm ba, xem phía bên Trần Quang Diệu xảy ra chuyện gì”
“Ba con dù gì cũng là tham mưu trưởng quân khu Tần Châu, cấp bậc đại tá, nếu thật sự có chuyện gì, phía sau còn có cả một quân khu, con đi làm gì?” Tô Hướng Vãn đã sớm nhìn ra tâm tư của con trai: “Tống Đông Hải, con có vẻ không vui khi gặp A Khắc Liệt Liệt, nhưng là con kháng cự phụ nữ hay là không thích gặp mặt người ta?”
“Con cảm thấy con như vậy không tốt”, Tống Đông Hải là một đứa trẻ trung thực, nói thẳng suy nghĩ của mình.
Tô Hướng Vãn khuyên con trai: “Không phải tất cả các cô gái đều giống như Quách Tinh Tinh hay Trần Tiểu Lệ. A Khắc Liệt Liệt là một cô gái tốt, nếu con muốn kết hôn với cô ấy, mẹ không những không phản đối mà còn cho con một cái nhà, giúp các con thành một gia đình, thế nào?”
Tống Đông Hải siết hai nắm tay, cổ họng như có gì nghẹn lại: “Mẹ, đời này con không định kết hôn”
“Tại sao?” Tô Hướng Vãn nói: “Đàn ông trưởng thành đều phải kết hôn, ba con lúc bằng tuổi con đã sắp có con rồi”
Tống Đông Hải siết nắm tay nửa ngày rồi mới nói: “Lúc ở trên chiến trường, mấy đồng đội con hy sinh con đã đáp ứng với họ cho dù có làm công việc gì cũng sẽ chăm sóc cha mẹ họ. Cho nên con không muốn kết hôn, hơn nữa con phải kiếm tiền để nuôi cha mẹ của các đồng đội đã hy sinh”
Thảo nào từ năm ngoái Tống Đông Hải đã liên tục gửi tiền về nhà, Tô Hướng Vãn còn chưa hỏi tới chuyện nó lấy tiền từ đâu ra.
“Con kiếm tiền từ chỗ nào? Đông Hải, con đừng có đi ngang ngõ tắt đấy”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Đông Hải giơ hai tay ra: “Sao có thể như vậy được mẹ, trong trường chúng con có giáo sư đang nghiên cứu chế tạo loại xe tăng mới, con là trợ lý của thầy, ngoài học tập thì con ở trong phòng nghiên cứu với thầy, tiền con gửi về là tiền lương của con”
Lương và trợ cấp của viện nghiên cứu phát triển vũ khí quân sự quả thực khá cao, nhưng Tống Đông Hải phải nuôi gia đình của những chiến hữu kia, gánh nặng trên vai thằng bé quả thực lớn.
“Nếu không có thì con không cần phải đưa tiền cho mẹ, nhưng con phải kết hôn. Cho dù Quách Tinh Tinh có cười nhạo rằng con không phải đàn ông đi nữa, con cũng phải kết hôn”, Tô Hướng Vãn nói.
Thanh niên Tống Đông Hải cao 1m8 ngồi trên chiếc ghế nhỏ trong bếp, dùng một tay trêu chọc thằng em nhỏ hơn mình 20 tuổi, dĩ nhiên là một người có giáo dục, nó biết nó rất không lễ phép với A Khắc Liệt Liệt, nhưng nó không biết nên làm gì.
Nó còn phải gánh vác gia đình của đồng đội, nó có gì cho A Khắc Liệt Liệt?
Ngay lúc nó còn do dự, Tô Hướng Vãn đã đạp nó một cái: “Như vậy đi, chỉ cần con thích A Khắc Liệt Liệt, trong lòng thực sự muốn kết hôn với cô ấy, từ hôm nay ngày nào mẹ cũng mặc váy, được không?”
Cốc Đông ở bên ngoài nghe thấy, trong lòng nghĩ, đây là cái loại cam kết gì vậy, hàng ngày mặc váy là anh trai đồng ý cưới A Khắc Liệt Liệt sao?
Thế nhưng quả thực Tống Đông Hải có vẻ vô cùng kinh ngạc: “Có thật không mẹ? Vậy ngày nào mẹ cũng phải mặc váy đấy, mẹ đã đồng ý với con rồi”
“Cái này thì có gì, sẽ mặc thường xuyên”, Tô Hướng Vãn nói.
Tiểu tử hít một hơi thật sâu rồi chạy ra ngoài, có lẽ đi tìm A Khắc Liệt Liệt để bày tỏ.
Cốc Đông có chút bối rối, vào trong bếp chuẩn bị chén mì lạnh: “Mẹ, mẹ muốn mặc váy thì sao anh Đông Hải lại cao hứng như vậy?”
Tô Hướng Vãn nói: “Lúc còn trẻ mẹ cũng mặc váy, nhưng bây giờ làm cán bộ rồi, thích nhưng vì sợ ảnh hưởng nên không dám mặc. Đông Hải hiểu mẹ hơn các con, biết mẹ muốn mặc váy nhưng lại không dám nên mới gây sức ép cho mẹ”
Cốc Đông sửng sốt: “Con cũng cho là mẹ không thích mặc váy”
“Cho nên vẫn là con mình sinh ra tốt hơn, hiểu được tâm tư của mẹ”, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ.
Cốc Đông đổ hết chỗ mì lạnh trong chén vào miệng, vỗ bụng nói: “Mẹ yên tâm, chẳng qua bây giờ con còn nhỏ thôi, chờ con lớn lên, Hàn Cốc Đông con sẽ nuôi mẹ cả đời”
Tiểu tử này cả ngày lăn lộn ngoài đường, không biết đang làm cái trò gì, lau miệng xong liền chạy đi.
Tô Hướng Vãn phải chờ Tống Tiểu Cần đến, đưa Bắc Cương cho cô ấy trông rồi mới đi làm được.
Dĩ nhiên, công việc quan trọng nhất của cô lúc này là nhà máy đồ uống sắp xây dựng, cô phải định vị sản phẩm, thiết kế bao bì, cũng phải đi tìm hiểu thị trường một chút.
Gần đây Thường Lệ Bình không có việc gì làm nên xung phong nhận đi hỗ trợ Tô Hướng Vãn.
Thấy Tô Hướng Vãn mặc váy màu xanh đen, Thường Lệ Bình giơ ngón tay cái lên: “Cô có thể đó Tô Hướng Vãn, hội phụ nữ trong cả nước này, cô là người đầu tiên mặc váy đúng không?”
Trời nóng nực, Tô Hướng Vãn mang theo một cái dù, bung dù ra nói: “Chủ nhiệm hội phụ nữ không phải là phụ nữ sao? Phụ nữ mặc váy thì có gì khác biệt, hơn nữa tôi cảm thấy như thế này rất đẹp”
“Hai chúng ta đều đẹp, thật đó, cô nhìn cái đồng chí nam đang đạp xe kia kìa, anh ta sắp đụng sắp đụng…” Thường Lệ Bình chưa nói xong, quả thực có một thanh niên ngoài 30 tuổi mặc bộ quần áo lao động màu xanh đậm đâm sầm vào cột điện.
Hai đại mỹ nhân xinh đẹp mặc váy đi dạo một vòng quanh chợ bán buôn, trong lòng rất vui vẻ.
“Mẫn Ly khẳng định không quay về một mình, có lẽ có người chống lưng đằng sau, nhưng tôi không biết người đó là ai lại muốn cướp công việc kinh doanh của cô”, Thường Lệ Bình mua hai chai Coca nhỏ, nhấp một ngụm nói.
Hơn 10 năm chưa quay lại Tần Châu, đột nhiên cả Lưu Mẫn Ly cùng Kim Thạch đều xuất hiện, quả thật có chút trái với lẽ thường.
Nhưng Tô Hướng Vãn cũng không vội vàng. Đầu tiên cô cùng Thường Lệ Bình đi mua các loại hàng mẫu, sau đó chờ các nữ đồng chí hoàn thành xong đợt huấn luyện, để họ chọn loại đồ uống mà họ thích.
Không ngoài dự tính, khẩu vị của mọi người không khác biệt lắm kể cả so với thời đại sau này, Coca vẫn là loại đồ uống được hoan nghênh nhất, sau đó là các loại nước ngọt.
"Chúng ta có thể tự làm Coca không? Tôi nghĩ Coca chỉ có thể nhập khẩu." Thường Lệ Bình vừa nói vừa uống một ngụm Coca.
Tô Hướng Vãn kiên nhẫn giải thích: "Chỉ cần có nhà máy và thiết bị, chúng ta cũng có thể sản xuất, điều này không khó. Hơn nữa, chúng ta không chỉ sản xuất cola và các loại nước giải khát, mà còn sản xuất bia. Những thứ này hiện được đựng trong chai thủy tinh. Trong tương lai, khi nhựa trở nên rẻ hơn, chúng ta có thể chuyển sang chai nhựa, chi phí có thể giảm hơn nữa. Ngoài ra, việc sản xuất cũng rất đơn giản, chỉ cần một công nhân là có thể vận hành được, không cần phải có trình độ học vấn cao."
"Tôi có thể bán hàng. Tô Hướng Vãn đừng cười tôi, tôi nói cho cô biết, cái gì tôi cũng có thể bán được" Thường Lệ Bình bày ra bộ dạng nói khoác không biết ngượng.
Ngày hôm nay, Tô Hướng Vãn vẫn không nhìn thấy bóng dáng Kim Thạch.
Chia tay Thường Lệ Bình, Tô Hướng Vãn lái xe đến nhà máy thép, ở nhà máy không tìm được Tống Thanh Sơn. Về nhà, Tống Thanh Sơn cũng không ở nhà, Tô Hướng Vãn chợt động trong lòng một cái, chạy tới nhà Kim Thạch, vừa mới gõ cửa, một cái gạt tàn từ trong phòng ném ra.
Trong phòng, hai người đàn ông đang đối mặt với nhau.
Tống Thanh Sơn cầm khẩu súng trường, chĩa vào trán Kim Thạch.
Kim Thạch dường như không sợ, chỉ vào trán anh ta hét lên: “Bắn đi, Thanh Sơn, 4 năm là bạn học cùng nhau ở học viện quân sự, bắn tôi đi nếu anh dám!”
“Anh con mẹ nó có hiểu hay không, anh làm như vậy là khơi mào chiến tranh giữa hai nước, anh con mẹ nó chính là Tojo Hideki*, là Hitler, là tội phạm chiến tranh, tôi bắn chết mười người như anh cũng không đủ”, ngón tay Tống Thanh Sơn đặt trên cò súng.
(*Toji Hideki (1884-1948) là một đại tướng của Lục quân Đế quốc Nhật Bản và là thủ tướng thứ 27 của Nhật Bản. Ông là một trong những nhà tư tưởng theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan và là người ủng hộ chiến tranh với Trung Quốc và các quốc gia khác, ông bị tuyên án tử hình vì các tội ác chiến tranh sau Chiến tranh thế giới thứ hai và bị xử tử hình bằng hình thức treo cổ sau một cuộc bỏ phiếu của các thẩm phán Tòa án quân sự quốc tế vùng Viễn Đông (International Military Tribunal of the Far East). Ông được mệnh danh là "Trùm phát xít Nhật" do nhiệm kỳ thủ tướng của ông trong suốt phần lớn thời gian của Chiến tranh thế giới thứ hai và ông cũng là người đưa Nhật Bản tham gia vào Thế chiến thứ hai)
Nhưng rõ ràng là Kim Thạch không sợ: “Chẳng phải là đánh nhau thôi sao, Kim Thạch tôi không sợ, Tống Thanh Sơn anh sợ à?”
“Tôi không sợ chiến tranh, cho dù là chiến đấu với Hoa Kỳ, Tống Thanh Sơn tôi vẫn có thể là người đầu tiên cầm súng xông lên. Nhưng bây giờ là thời đại hoà bình, cho dù huyết hải thâm cừu đến đâu, kể cả khi đập chết người đàn ông đó, tôi cũng sẽ tuyệt đối không lấy sự an nguy của nhân dân hai nước ra làm trò đùa”
“Tên khốn kiếp Valish đó đã giết con trai tôi, bây giờ vẫn là thượng tướng biên phòng, tôi phải g**t ch*t hắn ta. Hơn nữa hải quân Lữ Thuận chúng tôi ai cũng có thể chiến đấu, chẳng lẽ quân khu Tần Châu chỉ là đám tạp chủng hèn nhát thôi sao?” Kim Thạch cùng tuổi với Thanh Sơn, cho dù là chiều cao, cơ bắp hay sự cứng rắn đều giống Tống Thanh Sơn như đúc.
Chỉ vào trán mình, hắn ta đột nhiên nắm lấy tay Tống Thanh Sơn, nói bằng giọng cực kỳ sắc bén: “Bắn đi, Tống Thanh Sơn, can đảm thì bắn tôi đi”
Tô Hướng Vãn thót tim, nhìn thấy Tống Thanh Sơn chuẩn bị bóp cò, đột nhiên hắn thở dài, nói khẽ: “Tôi có một đứa cháu trai tên Kim Hoán, khi còn bé tôi rất yêu nó bởi vì khi đó tôi không có con trai. Tôi yêu nó còn hơn cả con trai tôi, nhưng anh có thể đi hỏi xem nó đã chết như thế nào”
Kim Thạch không quan tâm đến chuyện này, giơ hai tay ra, rống lên: “Đừng có so sánh tôi với đám hèn nhát, hoặc là chết hoặc là chiến, trong từ điển của Kim Thạch tôi không có hai chữ chết oan!”
Ngón tay Tống Thanh Sơn trên cò súng khẽ cong lại.
“Thanh Sơn”, Tô Hướng Vãn ngoài cửa nhẹ nhàng gọi: “Bắc Cương tè dầm rồi, Tiểu Cần cũng vừa đi, tôi phải nấu cơm, không có thời gian thay tã cho nó, anh về thay được không?”
Một câu gọi này khiến Tống Thanh Sơn đang tức giận bình tĩnh lại.
“Toạ độ máy bay là anh gửi cho bên Liên Xô”, Tống Thanh Sơn cất súng đi, nói: “Chờ toàn án quân sự xét xử đi”
Từ nhà Kim Thạch đi ra, Tống Thanh Sơn vẫn không nói một lời nào.
Về đến nhà, thấy Tống Tiểu Cần vẫn ở đó, hắn cũng không nói gì, bế con từ tay Tống Tiểu Cần, ôm vào bếp, bắt đầu nhặt rau cho Tô Hướng Vãn.
Hơn 10 năm làm vợ chồng, hai người đã có một sự ăn ý nhất định.
Tối hôm qua lúc sắp đi, Tống Thanh Sơn nói thèm ăn mì lạnh, kết quả cũng chưa ăn được, Tô Hướng Vãn liền làm một phần mì lạnh mới cho hắn.
Tống Thanh Sơn ôm con trai, một mực nhặt rau cho Tô Hướng Vãn.
“Trần Quang Diệu chính là bị bọn Kim Thạch sai khiến. Bọn họ không phải muốn cướp ngân hàng, mục tiêu của họ là buồng điện thoại ở cửa ngân hàng. Tối hôm qua lúc tôi đến, bọn chúng vừa lắp một máy nghe lén vào đường dây điện thoại, chính là phòng làm việc của tư lệnh quân khu Tần Châu. Chúng tôi phụ trách toàn bộ lực lượng biên phòng tây bắc, vì sự căng thẳng giữa Trung Quốc – Liên Xô mà chính quyền trung ương mỗi đêm sẽ có một lệnh tác chiến. Nếu để Kim Thạch nghe lén được, ban hành lệnh chiến đấu giả mạo, chiến tranh với Liên Xô sẽ bùng nổ”
Bây giờ là năm 1982, các nhà lãnh đạo quốc gia đang tích cực thúc đẩy sự phát triển ổn định của quan hệ Trung-Xô.
Suy cho cùng, Liên Xô là một nước láng giềng lớn và hùng mạnh. Khi đất nước muốn phát triển kinh tế, việc duy trì quan hệ ngoại giao bình thường thay vì lúc nào cũng cảnh giác đề phòng thì tốt hơn.
Tô Hướng Vãn còn tưởng rằng Kim Thạch chỉ làm ầm ĩ một chút, không ngờ người đàn ông này thực sự là Tojo Hideki hoặc Hitler.
“Cho nên anh định bắn chết anh ta? Sao anh không báo người đến bắt mà lại hành động một mình?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Thanh Sơn có lý do riêng của mình: “Thứ nhất, chuyện chưa xảy ra. Thứ hai, bên Liên Xô cũng có một phần tử hiếu chiến đang rục rịch chuẩn bị, hơn nữa thượng tướng biên phòng bên đó là Valish chính là người đã g**t ch*t con trai Kim Thạch. Cho dù đám người kia không liên lạc với Kim Thạch thì cũng sẽ liên lạc với người khác. Bên này khai chiến, bên kia muốn vòng qua trung ương để đánh trả, chiến tranh thực sự sẽ nổ ra, cho nên tôi phải giữ Kim Thạch, bên kia phải bắt đám hiếu chiến đó mới được”
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, mình gả cho loại đàn ông nào đây? Mời khách ăn một bữa cơm cũng không nổi, tự mình phải uống một bụng nước để tiết kiệm, nhưng lúc nguy nan thật sự, hắn có thể gánh cả quốc gia trên vai.
Xúc một chén mì lạnh cùng một ít dưa muối, Tống Thanh Sơn há miệng còn lớn hơn miệng lừa, một miếng đã hết cả chén: “Chén này nhỏ quá, không đã, đưa cả nồi lại đây để tôi ăn”
Từng là bạn học từ thủa thiếu thời, cùng lớn lên với nhau trong trường quân sự, đã từng cùng chung lý tưởng với nhau, ra chiến trường cùng nhau, cùng viết thư về nhà đặt trong ngực nhau, giống như Đông Hải, từng hứa với nhau sẽ chăm sóc gia đình người kia đến hết đời nếu chẳng may hy sinh.
Ai ngờ được, trong lòng Kim Thạch lại cất giấu một ác ma hiếu chiến như vậy.
Tống Thanh Sơn ăn mì lạnh trong tâm trạng u uất, Tô Hướng Vãn sợ ăn mì không đủ no, vội vàng lấy miếng thịt trâu trong tủ lạnh ra, xào một đĩa thịt cho Tống Thanh Sơn.
Dĩ nhiên cô ghét tội phạm chiến tranh, nhưng cô cũng có chút bận tâm, nếu Kim Thạch thực sự bị bắt, nhà máy đồ uống của cô sẽ thế nào?
Nhưng nghĩ lại thì công ty khai thác mỏ thuộc về nhà nước, nếu Kim Thạch bị bắt, nhà nước sẽ cử tới một giám đốc mới. Nói thật, trên đời này không có người đàn ông nào mà Tô Hướng Vãn không chinh phục được.
Mặc dù với sự quan sát tỉ mỉ của con trai cũng như sự đề cao cảnh giác của bản thân, Tống Thanh Sơn có thể nói đã dập tắt được chiến tranh từ trong trứng nước, nhưng với tư cách là một người lính, hắn sẽ không đem loại chuyện này ra tuyên dương như dạng chiến công.
Ngược lại, vì người đồng đội vào sinh ra tử của mình phạm sai lầm mà hắn thương cảm, tức giận nhưng lại không trút ra được.
Lúc này, sự dễ thương của Bắc Cương và Cốc Đông xuất hiện.
“Mẹ, tối nay nấu cá đi, cá chép sông Hoàng Hà, nhìn này, con câu được một xô lớn”, Cốc Đông đẩy cửa, xách theo một xô cá.
Bắc Cương vừa nghe thấy tiếng anh trai, cái chân nhỏ đạp đầy vẻ vui mừng.
Tô Hướng Vãn vội vàng lấy thêm cho Tống Thanh Sơn một chén mì lạnh, còn xúc cho hắn nửa chén rau muối và cải chua lên trên: “Nhanh ăn một chén nữa, con trai anh sắp về rồi, dù nhà có một núi mì cũng phải ăn hết”
Cốc Đông liền không vui: “Mẹ, khi nào thì con trở thành đứa tham ăn rồi? Tống Đông Hải còn ăn nhiều hơn con nữa”
“Mẹ chưa có nói con là đứa tham ăn nha”, Tô Hướng Vãn bực tức nói: “Đi ra cửa xem, nếu anh Đông Hải con về, nói với anh tối nay mẹ không nấu cơm, bảo anh ra ngoài tìm cái gì mà ăn”
Cốc Đông thấy mẹ nháy mắt với mình, lập tức sáng tỏ, cười một cái. Vốn hôm nay Tống Đông Hải thử thăm dò, tán gẫu cùng A Khắc Liệt Liệt một chút, bây giờ hai người đang trao đổi thông tin với nhau. Nó nói về chuyện mình ở An Huy, chuyện nghiên cứu phát triển xe tăng mới với các giáo sư trong học viện kỹ thuật thiết giáp…
Kết quả Cốc Đông hổn hển chạy tới, trực tiếp nói với Đông Hải: “Anh, không ổn rồi. Thứ nhất, mẹ không nấu cơm. Thứ hai, Bắc Cương tè dầm ướt hết cả giường của anh và em rồi, tối hôm nay anh không về ngủ được đâu, tìm nhà khách ngủ đi”
Nhanh như tốc độ của ánh sáng, Cốc Đông trực tiếp đẩy thêm một bước, tiến thẳng đến chuyện thuê nhà nghỉ luôn rồi.