Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 184: So bì sắc đẹp

 
Cửa ngân hàng là bưu điện, Trần Quang Diệu giống hệt những tên trộm gà trộm chó mà A Khắc Liệt Liệt đã thấy ở biên giới. Trời tối, không có ai trên đường, nó ngồi chồm hổm trên hộp thư một lúc lâu. Ngay khi A Khắc Liệt Liệt nghĩ nó sẽ có hành động tiếp theo thì đột nhiên nó nhảy khỏi hộp thư và chạy mất.

A Khắc Liệt Liệt cảm thấy phải quay về nói với Đông Hải chuyện này, nhưng nghĩ đến chuyện nó ghét cô như thế, cô liền thấy khổ sở.

Cô gái không biết phải làm gì, cứ đứng ở cửa ngân hàng như vậy.

Lưu Mẫn Ly bây giờ đang ở khách sạn Tần Châu.

Lưu Tại Dã tiền như nước, nhà có nhiều nhưng Lưu Mẫn Ly những năm này ở Bắc Kinh đều có thói quen ở khách sạn, biết làm sao được, ai bảo cô ta có người anh trai quyền thế, lắm tiền, cô ta thích ở đâu thì ở.

Vào lúc này, cô ta đang nghe điện thoại.

“Tiểu Lưu, cô nhất định phải chinh phục thành công Kim Thạch, đến lúc đó chúng ta chiếm đất, xây dựng, làm ăn sẽ dễ dàng hơn, hiểu chưa?” người trong điện thoại nói.

Lưu Mẫn Ly nhìn khuôn mặt mình trong gương, cười nói: “Dì Thẩm, dì cứ yên tâm, trên đời này không có người đàn ông nào mà Lưu Mẫn Ly tôi không chinh phục được”

“Tôi nghe nói Tô Hướng Vãn đang canh chừng anh ta rất sát, người phụ nữ đó không đơn giản, cô phải cẩn thận đối phó”, người trong điện thoại nói.

Lưu Mẫn Ly không thận trọng với Tô Hướng Vãn như người trong điện thoại: “Hai chúng tôi đã từng làm việc với nhau, tôi biết cô ấy có năng lực nhưng không đẹp bằng tôi, không trẻ bằng tôi, cũng không có nhãn giới như tôi, dù sao tôi cũng đã lăn lộn ở Bắc Kinh rồi”

Cúp điện thoại, Lưu Mẫn Ly khẽ hát, xuống lầu đi ăn cơm.

Dĩ nhiên, cô từng làm ở Tổng cục chính trị, nhiều lần xuất hiện trên tivi tại các buổi dạ tiệc của quân đội, sau khi vào cửa thì làm bộ quyết tâm phải toả sáng rực rỡ cho những người ngồi đây sáng mắt ra.

“Chào mọi người, sao phải chờ tôi, cứ ăn trước đi chứ”, vào phòng bao, Lưu Mẫn Ly vô cùng nhiệt tình nói.

Nhưng bầu không khí có vẻ không đúng.

Tống Thanh Sơn ngồi ở ghế chủ vị, mặt không cảm xúc nhìn cô ta, chị dâu Thường Lệ Bình cũng mang vẻ nghiêm túc, đang ghé đầu vào Tô Hướng Vãn không biết nói gì.

“Mẫn Ly mau tới đây, anh giới thiệu em với Kim tổng”, Lưu Tại Dã thân thiết khoác vai em nói.

Đương nhiên, Lưu Mẫn Ly khá xinh đẹp và vẫn còn trẻ, mặc chiếc váy xanh quân đội, thắt lưng da nhỏ cùng mái tóc xoăn bồng bềnh đang thịnh hành nhất lúc này.

Bất kể Kim Thạch có sáng mắt lên vì Lưu Mẫn Ly hay không, trong tai hắn bây giờ là âm thanh thao thao bất tuyệt của Tô Hướng Vãn: “Đồ uống và bia, hai thứ này tất yếu sẽ có thị trường tiêu thụ đặc biệt lớn theo sự phát triển của nền kinh tế. Có rất ít nhà máy như thế này ở phía bắc mà lại khó vận chuyển, nhà máy trong nước sẽ dễ dàng cạnh tranh với nhà máy nước ngoài, cho nên chúng ta phải sản xuất đồ uống và bia."

“Một chai bia nhiều lắm là 20 xu tiền lời, có cái gì để kiếm ở đây?” Kim Thạch nói.

Tô Hướng Vãn chỉ vào báo cáo điều tra của mình nói: “Một chai bia giá 35 xu, có thể kiếm được 20 xu, lợi nhuận là 150%, dù tiền nhỏ nhưng lợi nhuận cao như bán thuốc phiện. Hơn nữa, bia và đồ uống là hàng tiêu dùng nhanh. Khi trời nóng, mọi người đều uống bia và đồ uống."

“Cái đó, quấy rầy một chút, mọi người đang nói đến kế hoạch xây dựng nhà máy đồ uống à?” Lưu Mẫn Ly nhiệt tình nói.

Phải biết, cô ta coi trọng nhất trong chuyện xem mắt với Kim Thạch chính là để lấy tiền đầu tư của anh ta.

Cô ta cảm thấy mình quá đẹp, cũng đủ chuyên nghiệp nên mới tới đây.

Tuy nhiên, Tô Hướng Vãn trông rất khác so với mười năm trước.

Lưu Mẫn Ly giả bộ cố ý chuyên nghiệp: “Quốc gia sắp sửa bung ra cho doanh nghiệp tư nhân, tôi cũng muốn tham gia xây dựng nhà máy đồ uống, mọi người thấy thế nào?”

Kim Thạch bị Tô Hướng Vãn ép phải nghe những lời đạo lý đao to búa lớn, đầu muốn nổ tung, lúc này Lưu Mẫn Ly giống như cọng rơm cứu mạng: “Có thể, đồng chí Tiểu Lưu, cô có ý tưởng hay thì có thể nói cho chúng tôi nghe một chút, công ty khai thác mỏ chúng tôi không nhất thiết chỉ đầu tư vào một nhà máy đồ uống nho nhỏ”

“Tôi đương nhiên có chủ ý tốt hơn, dù sao tôi cũng tới từ Bắc Kinh. Bên phía Bắc Kinh đã bắt đầu mở cửa các doanh nghiệp tư nhân, mở rộng tiêu thụ, rất nhiều người đã kiếm được tiền rồi”, Lưu Mẫn Ly nói.

Lưu Tại Dã vỗ tay: “Nhanh lên, Mẫn Ly, đem những điều học được ở thành phố lớn nói cho mọi người nghe”

Lưu Mẫn Ly huơ tay múa chân định nói tiếp.

Đột nhiên ngẩng đầu, thấy Tô Hướng Vãn ngồi đối diện với ánh mắt bất thiện nhìn mình chằm chằm.

“Sao thế, dì Tô, giống như có ý kiến gì với tôi à?” Lưu Mẫn Ly một tay chống cằm, cố ý nói: “Dì Tô nhắm vào tôi, tôi không dám nói”

Cô ta trực tiếp gọi Tô Hướng Vãn là dì, Tô Hướng Vãn chưa nổi giận thì Thường Lệ Bình đã đập bàn: “Mẫn Ly, sao cô lại không lễ phép như vậy?”

“Sao tôi lại không lễ phép? Tôi gọi cô ta là dì là vì lễ phép. Hơn nữa xã hội bây giờ thay đổi, thời đại cũng thay đổi, xí nghiệp tư nhân được tự do hoá, mọi người đều có thể sản xuất, nhưng không phải ai làm ra sản phẩm cũng bán được. Tôi còn trẻ, có tư tưởng, là cô ta sợ tôi cướp mất khoản đầu tư của mình nên hung dữ chằm chằm nhìn tôi, tôi liền gọi cô ta là dì thì sao?”

“Hướng Vãn, tát cô ta đi”, Thường Lệ Bình quả quyết nói.

Kim Thạch cùng Lưu Tại Dã có lẽ không nghĩ tới sát khí giữa nữ nhân lại có thể lớn như vậy, chết lặng tại chỗ, không biết phải hoà giải thế nào, Tống Thanh Sơn vừa lúc đứng dậy đi ra ngoài gọi đồ ăn.

Thường Lệ Bình tức giận đến mức muốn nhảy lên đánh cô em chồng.

Phòng bên cạnh đã có tiếng oẳn tù tì cá cược, thức ăn còn chưa được đưa lên, Tô Hướng Vãn đứng dậy, ngay lúc Lưu Mẫn Ly cho rằng cô sẽ ra tay cho một bài học thì soạt một cái, Tô Hướng Vãn đã kéo tấm vách ngăn hai phòng ra.

Khách sạn Tần Châu được xây dựng trước giải phóng, thời điểm đó, Tần Châu đang bị Nhật Bản cai trị, vì thế các phòng bao ở đây được xây dựng theo phong cách mở, tháo tấm vách ngăn là thông thành một phòng lớn.

Phòng bên cạnh là một nhóm lính đang vung tay vung chân, một người nhảy lên nói: “Đồng chí này, hôm nay là ngày nghỉ của chúng tôi, mọi người cùng nhau tới vui vẻ tạm biệt chiến hữu, cũng không vi phạm kỷ luật uống rượu, các người định làm gì?”

Đó là một thanh niên khoảng 27, 28 tuổi mặc quân trang, trên mặt còn có mụn trứng cá.

“Cậu hẳn nên gọi tôi là dì”, Tô Hướng Vãn cười nói.

Quân nhân tuổi trẻ kia ngẩn người ra một lúc, cũng mượn men rượu, trước mặt tất cả mọi người trong 2 phòng bao, đưa tay xoa đầu Tô Hướng Vãn một cái: “Tiểu đồng chí, sợ rằng cô còn không lớn bằng tôi, gọi dì, cô điên hay tôi điên vậy, nhanh về ăn cơm đi”

Tô Hướng Vãn soạt một cái kéo lại tấm vách ngăn giữa hai phòng.

Nhưng chớp mắt một cái, bên kia lại mở vách ngăn ra, một đám lính phá lệ tò mò nhìn về bên này, thấy Tô Hướng Vãn thì đưa mắt nhìn nhau, cùng đứng dậy cúi đầu chào cô: “Chào chị dâu, mới vừa rồi không kịp nhận ra, là vợ của tham mưu trưởng Tống phải không ạ? Chào phu nhân ạ, chúng tôi không phải bị mù mắt, chủ yếu là chị quá trẻ, chúng tôi đều đã nhìn nhầm”

Hoá ra đám người ở phòng bên cạnh này là lính của Tống Thanh Sơn.

Nghe nói đám người tham mưu trưởng ngồi bên này thì tỉnh hết cả rượu, giống như chuột thấy mèo, cụp đuôi chạy hết.

Tô Hướng Vãn không nói câu nào, ngồi bên cạnh Thường Lệ Bình, nâng ly trà lên uống một ngụm, bộ dạng kiêu ngạo.

Ai nói phụ nữ 40 tuổi không đẹp? Nếu chăm sóc bản thân tốt một chút, vẫn có thể làm mù một đám đàn ông mắt chó.

Còn Lưu Mẫn Ly, còn non và xanh lắm, lúc này đang đỏ hết mặt.

Tô Hướng Vãn vốn là đoán được Kim Thạch không muốn đầu tư đàng hoàng, chỉ đùa giỡn với cô nên không nói chuyện làm ăn nữa, cùng nhau ăn bữa cơm rồi về.

Không cần phải nói, Thường Lệ Bình vui muốn chết: “Mẫn Ly chẳng phải uốn tóc để gây chú ý sao, ngày mai tôi cũng uốn, làm cô ta tức chết”

Dĩ nhiên ít nhất hôm nay so về sắc đẹp, các cô cũng đã khiến một đám đàn ông phải loá mắt.

Vợ chồng Tống Thanh Sơn đi trên đường, tối nay dây điện không bị cắt, rốt cuộc đã có thể đi về nhà trong ánh đèn sáng.

“Tôi cảm thấy Kim Thạch căn bản chưa có ý định đầu tư, hơn nữa anh ta có thành kiến đặc biệt lớn đối với tôi. Bây giờ tôi thấy anh ta còn đáng ghét hơn cả Lưu Tại Dã, giống Tề Lực vậy”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn lắc đầu: “Anh ta vốn dĩ không phải như vậy, gần đây tôi có hỏi thăm được, những năm này anh ta sống rất lận đận”

“Lận đận đến mức nào mà một chút độ lượng của đàn ông cũng không có, chỉ biết khi dễ phụ nữ?” Tô Hướng Vãn không tin, hơn nữa còn rất tức giận.

Tống Thanh Sơn lúc này mới nói.

Hoá ra Kim Thạch đóng quân ở Lữ Thuận nhưng quê nhà của hắn ở Y Xuân, cách biên giới Liên Xô khá gần. Mười mấy năm trước, khi chính sách trong nước đang căng thẳng, Liên Xô ở bên cạnh lại rất giàu có, rất nhiều người đã trốn qua biên giới bên Y Xuân.

Vợ anh ta không hiểu vì sao bị một sĩ quan Liên Xô lôi kéo, lén trốn sang bên kia.

Kết quả lúc bơi qua sông, con trai anh ta chết đuối trên dòng sông biên giới Trung – Xô.

Thế là từ lúc đó, Kim Thạch chẳng những ghét đàn bà mà còn đặc biệt hận thù Liên Xô. Vì thế trận đánh trên đảo Trân Bảo năm 1968 hắn mới xông lên tuyến đầu, trong mắt hắn lúc đó không chỉ có đền nợ nước thù mà còn là trả mối thù riêng.

“Đứa bé kia thật sự chết đuối sao?” Tô Hướng Vãn vừa nghe cũng thấy đau lòng.

“Chết đuối”, Tống Thanh Sơn dừng một chút rồi nói: “Nghe nói con trai anh ta cũng chỉ nhỏ hơn Đông Hải, Tây Lĩnh nhà chúng ta mấy tháng, nếu có thể lớn lên thì bây giờ cũng thành thanh niên rồi”

Hai người đang nói chuyện thì có một cô gái bỗng gọi: “Dì Tô”

Một cô gái trẻ gọi mình, đương nhiên Tô Hướng Vãn sẽ đáp lại: “Không phải A Khắc Liệt Liệt sao, có chuyện gì vậy?”

A Khắc Liệt Liệt đợi đến nửa đêm, chắc chắn Trần Quang Diệu không đến nữa, liền đem chuyện mình theo dõi Trần Quang Diệu kể cho Tống Thanh Sơn và Tô Hướng Vãn nghe.

Hai vợ chồng đều cảm thấy cô gái này rất tốt, dĩ nhiên phải bảo cô đến nhà mình.

Cho nên hôm nay lần thứ ba, A Khắc Liệt Liệt chạm mặt Tống Đông Hải.

Hơn nữa, Tống Đông Hải lúc ban ngày huấn luyện thì lạnh lùng nhưng đầy nhiệt huyết, lần đầu gặp nó ở nhà, nó đang gặm chân thằng em nhỏ; lần thứ hai đến nhà, nó đã cởi áo sơ mi, chỉ mặc chiếc áo lót, cả người cuồn cuộn cơ bắp, trông rất lực lưỡng.

Hơn nữa Tiểu Bắc Cương đã ngủ, nó không nỡ buông thằng em nhỏ ra, cứ ôm như vậy trong lòng ngồi làm bài tập.

Nếu không tận mắt chứng kiến, A Khắc Liệt Liệt không dám tin Tống Đông Hải nghiêm túc lạnh lùng lại là một người đàn ông ấm áp như vậy.

Người này đáng để gả, có điều anh ta không thích mình.

“Mẹ, sao cô ấy lại về cùng hai người?” vừa nhìn thấy A Khắc Liệt Liệt, Tống Đông Hải giống như lâm đại địch.

Tô Hướng Vãn nhỏ giọng nói: “Người ta giúp con theo dõi Trần Quang Diệu, con còn không biết xấu hổ mà nói vậy à? Nhanh đi hỏi cô ấy xem rốt cuộc chỗ Trần Quang Diệu là như thế nào”

Không chỉ có một mình tiểu tử Trần Quang Diệu mà còn có một đám côn đồ không biết từ đâu tới, một mực ngồi trước cửa ngân hàng, chuyện này khiến Tống Đông Hải lo lắng mấy ngày.

Vừa đúng lúc Tống Thanh Sơn ở nhà, nó liền tranh thủ nói chuyện này cho Tống Thanh Sơn nghe.

“Ba, con cảm thấy đám người kia có ý định cướp ngân hàng, dù sao mỗi ngày ngân hàng nhập kho rất nhiều tiền”, Tống Đông Hải nói.

A Khắc Liệt Liệt cũng vội vàng nói: “Ở bên chỗ chúng tôi cũng đã từng có vụ cướp ngân hàng, cướp đi mấy trăm đồng, sau đó bị công an bắt, trói đi diễu phố rồi bắn chết”

Tô Hướng Vãn bỗng nhớ ra một chuyện, lần đầu tiên cô đến khách sạn Tần Châu đã bắt gặp Trần Quang Diệu đi ra từ phòng của Trương Thắng Vượng.

Cho nên cô cũng nói: “Thanh Sơn, anh xem chuyện này có liên quan đến Kim Thạch không? Nếu không Trần Quang Diệu chỉ là thằng nhóc 13, 14 tuổi, làm sao mà biết Trương Thắng Vượng?”

Tống Thanh Sơn im lặng, nghe bọn họ nói xong rất lâu mới trả lời: “Những chuyện này bây giờ do tôi xử lý, Đông Hải không cần phải lo nữa. Đông Hải tối nay ngủ ở sofa, để cho A Khắc Liệt Liệt ngủ trong phòng con, mau đi ngủ đi”

Thế là thế nào?

Đông Hải quýnh lên, bật thốt ra: “Đồng chí Tiểu A sao có thể ngủ trên giường của con?”

“Trong nhà chỉ có mấy cái giường, cô ấy không ngủ giường con thì để cô ấy ngủ cùng Cốc Đông nhé?” Tống Thanh Sơn dĩ nhiên không nhớ tới chuyện Cốc Đông mập mạp nói muốn tìm đối tượng, vẫn cảm thấy nó là một thằng nhóc, có thể ngủ một đêm cùng A Khắc Liệt Liệt cũng được.

Nhưng mà Tống Đông Hải biết Cốc Đông là một thằng tiểu quỷ đang lớn, gần đây gặp mấy cô gái xinh đẹp không chỉ lân la làm quen mà còn đi đường động một tí lại huýt sáo đuổi theo người ta.

Nó vội vàng chủ động mở cửa phòng mình ra.

Dĩ nhiên nó còn phải giúp cô gái thay dép, giới thiệu nhà vệ sinh cho cô gái đi tắm.

Bên ngoài thì đầy vẻ chính khí nhưng nội tâm lại cuộn trào những suy nghĩ không đàng hoàng bị đè nén lại, khuôn mặt Tống Đông Hải căng thẳng như lá bài xì phé. Nhà vệ sinh vốn chật, nó định vào, A Khắc Liệt Liệt tắm xong định đi ra, hai người va vào nhau ở cửa.

Lúc này có chút khó khăn, A Khắc Liệt Liệt muốn nhường, Tống Đông Hải cũng muốn nhường, hai người nhường đi nhường lại cuối cùng đứng kẹt cứng ở cửa một lúc.

Nhưng Tống Đông Hải cũng tìm ra cách: “Đồng chí Tiểu A, nghiêm, nghỉ, bước đằng trước, bước!”

Như thế, nó đã thành công nhường cho A Khắc Liệt Liệt đi trước.

Bên kia Tống Thanh Sơn không thay quần áo, chờ Tô Hướng Vãn tắm xong đi ra, đoán chừng Tống Đông Hải trên lầu hai đã ngủ, hắn hỏi Tô Hướng Vãn: “Em có muốn ra ngoài một chút không?”

“Nửa đêm ra ngoài làm gì, tôi không đi, anh thích thì tự đi đi”, Tô Hướng Vãn nói.

Quá điên đi, hơn 10 giờ tối rồi mà người này còn đòi ra ngoài.

Tống Thanh Sơn xoa bụng, đột nhiên nói: “Hay là em nấu cho tôi một chén mì lạnh đi, tôi có việc phải ra ngoài một chút, tí nữa về ăn được không?”

Đã khuya rồi, Tống Thanh Sơn vốn không có thói quen ăn đêm, Tô Hướng Vãn hỏi: “Anh sao thế, nửa đêm muốn ăn à?”

Tống Thanh Sơn ôm bụng nói: “Quân nhân chúng tôi không nhiều tiền bằng đám người Kim Thạch, bữa ăn hôm nay tôi trả tiền nên gọi ít món, sợ không đủ ăn nên tôi uống một bụng nước để không ăn nhiều, bây giờ đói quá”

Đây chính là người nghèo hào phóng trong truyền thuyết, mời mọi người ăn cơm còn mình thì đói bụng.

Người đàn ông đáng thương của cô là tham mưu trưởng của nhà máy thép Tần, trong tay cầm hơn 10 triệu tiền quỹ, nhưng lại có đồng lương chết đói nên chi tiêu rất tiết kiệm.

Hơn nữa so với kẻ già đời như Kim Thạch, tham mưu trưởng Tống luôn mặc áo sơ mi trắng cùng quần lính xanh, lớn tuổi như vậy mà vóc dáng vẫn còn rất tốt, tràn đầy năng lượng, lúc còn trẻ lực lưỡng một chút, có tuổi thì gầy đi nhưng nhìn cả người thanh cốt, đẹp trai.

“Vậy anh đi nhanh đi, tôi sẽ ủ mì cho anh”, Tô Hướng Vãn nói.

Đúng lúc Tiểu Bắc Cương thức dậy ăn bữa đêm, hai b** ng*c của Tô Hướng Vãn căng tràn sữa, cho nó bú no rồi lên lầu kiểm tra thấy đám Tống Đông Hải đã ngủ, cô quay vào bếp làm mì lạnh.

Những năm trước đây nhà nào cũng nghèo, chẳng có gì.

Hai năm qua, các hộ nông dân được giao khoán, mọi người cũng có tiền, dĩ nhiên cũng không còn quá keo kiệt như trước. Em gái thứ hai của Tô Hướng Vãn là Tô Xảo đã gửi cho cô một bọc lớn bột mì khoai tây sau khi Tống Thanh Sơn giúp cho 2 con của cô ta nhập ngũ.

Thực ra Tô Hướng Vãn thích bột mì khoai lang hơn, nhưng Tống Thanh Sơn và bọn trẻ lại thích mì khoai tây.

Mì khoai tây khác với các loại bột mì khác, cách làm cũng phức tạp hơn.

Làm mì lạnh là nhanh nhất.

Đổ nước, đun sôi trên bếp than rồi từ từ rắc bột mì vào, khuấy liên tục, chờ đến lúc không còn ra hình dạng gì thì rắc một ít phèn chua để định hình, sau đó cho vào tủ lạnh một lúc.

Kết hợp với nước tương chua và một ít dầu ớt hạt tiêu thì rất thơm.

Nhưng đúng lúc cô đang rót nước tương thì Tống Thanh Sơn quay lại, đầu đầy mồ hôi, gõ vào cửa sổ: “Hướng Vãn, lấy cho tôi khẩu súng trường nhanh lên”

“Ba Lư Đản sao thế? Thời bình dùng súng phải cẩn thận không khéo ra toà án quân sự đấy”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn hít sâu một hơi, đột nhiên kéo đầu Tô Hướng Vãn ra cửa sổ, hôn một cái rồi nói: “Nhanh mang súng ra đây, còn thì chờ tôi về rồi nói”

Trời ạ, người đàn ông này sau khi con trai trưởng thành cũng học được cách lãng mạn rồi.

Cái hôn này nóng bỏng như vậy, mãnh liệt như vậy, người đàn ông trước giờ chưa từng có kỹ năng hôn, giờ khắc này lại hôn Tô Hướng Vãn một cách nồng nhiệt.

Tô Hướng Vãn chạy vào phòng ngủ, lấy khẩu súng trường đã được tháo rời trong tủ quần áo ra, đưa cho Tống Thanh Sơn.

Dưới ánh đèn đường, người đàn ông này của cô không có tiền như Kim Thạch, cũng không có nhà cửa của cải như Lưu Tại Dã, mời khách ăn cơm còn phải tính toán, trực tiếp đặt khẩu súng lên bệ cửa sổ, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, đôi tay lắp súng nhanh đến mức Tô Hướng Vãn gần như không nhìn rõ, vừa thở gấp vừa lắp xong súng, vẫy tay với Tô Hướng Vãn một cái rồi xoay người biến mất trong bóng đêm.

Đây mới là quân nhân của nước cộng hoà, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn