Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 183: Bàn chuyện hợp tác

 
Tối hôm nay Kim Thạch muốn mời bọn Tống Thanh Sơn ăn cơm.

Dĩ nhiên, anh ta còn đặc biệt dặn dò Tống Thanh Sơn và Lưu Tại Dã, nói chỉ là bữa cơm bình thường giữa các chiến hữu với nhau, anh ta hy vọng mọi người không mang gia đình theo, đoán chắc là không muốn chạm mặt Tô Hướng Vãn.

Còn về phần Lưu Mẫn Ly, là cô ta sùng bái Kim Thạch, muốn nhờ Lưu Tại Dã dẫn đi giới thiệu.

Cũng giống Lưu Tại Dã, tình trường của Lưu Mẫn Ly khá lận đận. Vốn lúc đầu Lưu Tại Dã rất nhiệt tình giới thiệu cô ta với Hàn Minh. Nhưng Hàn Minh cùng Cốc Nam mặc dù không công khai nhưng thực sự đã sớm ở chung, hơn nữa còn đã đăng ký kết hôn.

Tần Châu rộng lớn như vậy, nam nhân ưu tú nhiều như vậy, Lưu Mẫn Ly bây giờ vẫn là nữ đồng chí ngoài 30 tuổi độc thân, lăn lộn ở đoàn văn công Tổng cục chính trị cũng không có tiếng tăm gì, ca hát cũng không nổi tiếng, những thanh niên chưa lập gia đình thì cô ta coi thường, những cán bộ có vai vế thì hầu hết đã có tuổi.

Mà Kim Thạch, năm nay 40 tuổi, ly dị, không có con, là tổng giám đốc một công ty khai thác mỏ, là một bảng hiệu chữ vàng cho nên cuộc hôn nhân này rất đáng trông đợi.

Dĩ nhiên, lúc Thường Lệ Bình hỏi Lưu Tại Dã có mang vợ con đi theo được không đã bị hắn ta chửi mắng một trận.

“Hai người thôi đi, Kim Thạch khác với tôi. Người ta là nhân tài tư chất cao, Hướng Vãn làm ở hội phụ nữ mà giống như ăn cướp vậy, vừa gặp người ta đã thúc giục họ lập nhà máy. Nếu không phải Lý Dật Phàm dùng uy quyền cưỡng ép, Kim Thạch đã không đầu tư cho Hướng Vãn. Còn Thường Lệ Bình cô, đã 40 tuổi rồi, đừng có cả ngày coi mình như tiểu công chúa nữa được không?”

Lưu Tại Dã cảm thấy hai người này đòi đi nhất định để làm mất mặt hắn.

“Mẫn Ly nhà anh có thể đi, sao hai chúng tôi lại không thể? Hơn nữa, lúc ở trong đại viện, Kim Thạch đã đáp ứng chúng tôi chuyện triển khai nhà máy đồ uống. Chuyện này tôi rất nghiêm túc nhưng anh ta luôn né tránh không gặp, tôi phải đi hỏi Kim Thạch xem anh ta muốn như thế nào”, Tô Hướng Vãn nói.

Thường Lệ Bình vội vàng nói: “Tôi là người nhà của Hướng Vãn, tôi đi cùng cô ấy”

“Em dám đi, tôi đánh gẫy chân em”, Lưu Tại Dã chỉ vào mũi Thường Lệ Bình nói.

Vừa lúc này Tống Thanh Sơn tan làm về.

“Muốn đi thì cùng đi, sao hai cô ấy lại không được?” Tống Thanh Sơn hỏi.

“Kim Thạch nói không mang theo người nhà”, Lưu Tại Dã trả lời.

Tống Thanh Sơn liền cười: “Lúc tuổi trẻ tụ tập không mang theo người nhà là bởi vì chưa có vợ con, mọi người mới không mang theo. Bây giờ đều đã có gia đình, sao lại không được dẫn người nhà đi? Tôi đi, con trai tôi cũng đi, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, nếu mấy người không trả được bữa ăn này, tôi trả”

“Nhìn xem, huấn luyện viên Tống so với anh còn hào phóng hơn nhiều”, Thường Lệ Bình nói.

Mọi người chuẩn bị đi dự tiệc, nhưng khi Tống Thanh Sơn đi gọi Cốc Đông, cái thằng bình thường mê đồ ăn nhất lại khoát tay: “Ba, anh Đông Hải giao cho con một nhiệm vụ đặc biệt, hôm nay con không thể đi ăn cơm với mọi người được”

“Nhiệm vụ đặc biệt gì?”

Cốc Đông nhìn xung quanh một vòng, lặng lẽ đến gần nói thầm với Tống Thanh Sơn: “Anh nói, bọn côn đồ trộm dây điện đã bị bắt, nhưng còn một đám côn đồ làm chuyện xấu khác, con phải theo dõi bọn chúng”

“Ăn một bữa cơm cũng không gấp, ăn xong rồi về làm, được không?” Tống Thanh Sơn cười nói.

“Không được, ba, chờ mọi người đi ăn cơm về rồi, con ôm ba một cái, ngửi mùi thơm trên người là được rồi”, Cốc Đông nói xong chạy vụt đi.

Mặc dù Tô Hướng Vãn chưa nói với Tống Thanh Sơn chuyện vô tình gặp Kim Thạch trên xe lửa, nhưng Kim Thạch đã nhanh chân cáo trạng trước, nói chuyện này với Tống Thanh Sơn.

Dĩ nhiên, hắn miêu tả cẩn thận tình hình lúc đó, sau đó rất vô sỉ nói với Tống Thanh Sơn rằng mình không có một chút suy nghĩ không đúng đắn nào với vợ của chiến hữu. Hơn nữa, hắn còn đặc biệt tìm cuống vé của chuyến công tác biên giới đưa cho Tống Thanh Sơn xem, chứng minh cuộc gặp của mình với Tô Hướng Vãn hoàn toàn là tình cờ.

Sau đó thì sao, Kim Thạch còn ám chỉ Tống Thanh Sơn rằng nữ đồng chí Tô Hướng Vãn có đó chút lẳng lơ, kêu anh ta phải đề phòng.

Tống Thanh Sơn lúc đó không nói hai lời, đấm cho Kim Thạch một phát.

Với hắn mà nói, dù là Tô Hướng Vãn hồi đó hay bây giờ, hắn không cho phép bất kỳ ai nói lời khinh nhờn, không tôn trọng cô.

Hắn hiểu rõ vợ mình là người như thế nào.

Hơn nữa, bởi vì Kim Thạch không tôn trọng Tô Hướng Vãn nên khi nhìn thấy Tô Hướng Vãn vẫn mặc áo sơ mi như khi đi làm liền mất hứng: “Em có phải không có váy đâu, hôm nay mặc váy đi, tối nay mặc đẹp một chút”

Có con trai lớn tri kỷ như Lý Thừa Trạch, Tô Hướng Vãn có đủ loại váy, nhưng cô ngại vị trí chủ nhiệm hội phụ nữ mà rất ít khi mặc.

“Sao lại muốn tôi mặc váy?” nhìn ánh mắt Tống Thanh Sơn, cô hiểu ra: “Có phải Kim Thạch kia nói gì không?”

Quả nhiên, bên này cô còn chưa nói với Tống Thanh Sơn chuyện trên tàu hoả, tên Kim Thạch kia đã cáo trạng trước.

“Chuyện này chúng ta đừng nhắc lại nữa. Ban đầu tôi nghĩ Kim Thạch cũng không tệ, nhưng anh ta chủ động nói với tôi chuyện này, tôi đột nhiên cảm thấy chiến hữu cũng có thể thay đổi”, Tống Thanh Sơn nói.

Chiến hữu thừa dịp ngồi cùng xe lửa với vợ mình, coi như không quen biết, thiếu chút nữa còn dụ dỗ vợ mình đi mất, trong lòng Tống Thanh Sơn làm sao thoải mái được.

Chuyện máy bay gặp tai nạn, Tống Thanh Sơn dĩ nhiên cũng có chút hoài nghi Kim Thạch, nhưng hắn là người kín đáo, có hoài nghi cũng không biểu lộ ra.

Tô Hướng Vãn không thay váy, cô chỉ thay cái áo sơ mi mới mặc với quần đen, giày lười đen, tóc búi cao. Khi Tô Hướng Vãn từ trong nhà bước ra, Tống Đông Hải thần trí còn chưa tỉnh táo, vỗ vai cô một cái: “Nam Khê, rót cho anh trai một ly nước”

“Mắt bị mù à Đông Hải, mẹ là mẹ con!”

Bị con trai nhận nhầm là em gái mình là cảm giác như thế nào?

Tô Hướng Vãn suýt chút nữa thì cười đến chết, cảm thấy cuộc đời mình từ trước đến giờ thật không uổng phí.

Bên kia, Kim Thạch đang nói chuyện với giám đốc văn phòng Trương Thắng Vượng.

“Chỗ Trần Quang Diệu sắp xếp ổn cả chưa?” hắn hỏi.

Trương Thắng Vượng nói: “Sắp xếp xong hết rồi”

“Nghe nói ở Tần Châu, người có ánh mắt độc nhất chính là Cốc Đông nhà Tống Thanh Sơn. Theo dõi sát thằng nhóc đó, đừng để nó làm hư chuyện của chúng ta”, Kim Thạch nói.

Trương Thắng Vượng vội vàng gật đầu.

Kim Thạch gõ bàn thở dài, lấy một điếu xì gà từ trong hộp ra, châm lửa nhưng không hút, chỉ chậm rãi nhìn: “Chúng ta tới đây để làm chuyện lớn, đừng để một đám đàn bà xinh đẹp nhưng tham tiền, ngu xuẩn làm hư chuyện”

Trương Thắng Vượng liên tục gật đầu: “Dạ dạ, để tôi đi làm ngay”

Kim Thạch lúc này mới cầm điếu xì gà lên, hút sâu một hơi, sau đó cầm một quả trứng lăn lên mắt.

Hai ngày trước hắn khéo léo nhắc nhở Tống Thanh Sơn chú ý đến vợ mình, Tống Thanh Sơn đã đấm cho hắn một cú, lúc đó Kim Thạch rất tức giận.

Sau đó hắn căm hận nói: “Đàn bà đều là rắn độc. Tống Thanh Sơn, anh sẽ bị con rắn độc kia mê muội, sau đó chờ khi anh thật sự sa chân vào lưới tình, cô ta sẽ hung hăng vứt bỏ anh, hiểu không?”

Tống Thanh Sơn chẳng những không nghe mà còn đấm thêm phát nữa, cho nên hốc mắt Kim Thạch bây giờ tím bầm.

Tại sao Kim Thạch chắc chắn rằng Tô Hướng Vãn là con rắn độc? Bởi vì vợ trước của Kim Thạch đúng là một con rắn độc.

Vợ trước của hắn cũng giống như Tô Hướng Vãn, là một phụ nữ nông thôn. Bởi vì hắn là quân nhân, còn đang trong quân ngũ, thời điểm mới kết hôn đối xử với hắn vô cùng tốt. Hàng ngày nấu cơm cho hắn, buổi tối rửa chân cho hắn, ban đêm làm xong chuyện vợ chồng, cô ta nửa đêm còn luộc trứng gà cho hắn ăn.

Như cô ta nói, làm chuyện đó tổn hại thân thể, làm xong phải bồi bổ một chút.

Cô ta đã từng ôn nhu, từng quan tâm như vậy. Nhưng về sau, cô ta phát hiện có người đàn ông khác hơn chồng mình, chẳng những không cần phải ở trong nhà trọ chật hẹp mà còn có cả xe hơi, có sữa bột cùng đồ hộp ăn thoải mái, cô ta liền mang con trai dứt khoát bỏ trốn cùng người kia.

Con trai hắn cuối cùng chết trên đường chạy trốn.

Dĩ nhiên, cái chết của con trai là nỗi đau lớn nhất trong đời Kim Thạch, cũng không nhắc lại.

Lần này hắn có chuyện lớn phải làm, dĩ nhiên sẽ không tham gia cùng Tô Hướng Vãn vào cái nhà máy đồ uống vớ vẩn kia.

Cho nên, mặc dù Tô Hướng Vãn rất nhiệt tình nhưng thực ra cái nhà máy đồ uống đó là hắn lấy ra để mê hoặc dụ dỗ Tô Hướng Vãn thôi.

Còn Lưu Mẫn Ly, dĩ nhiên Kim Thạch cũng không để vào mắt. Đàn bà mà, vui đùa một chút thì có thể, nhưng bảo hắn đối đãi thật lòng thì không bao giờ có.

Kim Thạch đã gặp qua rất nhiều loại phụ nữ, nửa đời sau của hắn không còn rung động vì bất kỳ ai nữa.

Lưu Mẫn Ly chuẩn bị xuất ngũ, đang hoàn tất các thủ tục nên chưa đến được.

Thường Lệ Bình và Tô Hướng Vãn đến trước.

Năm nay có thể nói là tương đối khó khăn với Tô Hướng Vãn, dù sao cô cũng đang cho con bú, mặc cái gì cũng phải thuận tiện cho đứa trẻ, vì thế cô không mặc cái gì phức tạp quá.

Mà Kim Thạch hôm nay đang chờ Lưu Tại Dã giới thiệu em gái cho mình, Lưu Mẫn Ly từng làm ở đoàn ca múa Tổng cục chính trị.

Tô Hướng Vãn tối nay cố ý ăn diện một chút, đi cùng Thường Lệ Bình nhìn hai người vô cùng trẻ trung xinh đẹp. Thường Lệ Bình mặc chiếc váy hoa khổng tước, Tô Hướng Vãn chỉ mặc áo sơ mi cắm thùng trong quần, đeo thắt lưng, búi tóc gọn gàng, nhìn nhanh nhẹn, thanh thoát đầy sức sống.

Trong chốc lát, Kim Thạch chẳng những không nhận ra Tô Hướng Vãn mà còn vô cùng kích động, tưởng đây là Lưu Mẫn Ly, em gái do Lưu Tại Dã giới thiệu.

Gọi là gì? Trong nháy mắt, Kim Thạch lại cảm thấy tình yêu bùng nổ trong lồng ngực.

“Vị này chắc là Tiểu Lưu đi, chào cô chào cô”, Kim Thạch vội vàng bắt tay.

Tô Hướng Vãn cười lạnh: “Kim tổng, hàng ngày tôi tìm anh không được, hoá ra anh có thời gian rảnh rỗi ở đây mời cơm khách”

Dù sao trời đã chuyển tối, trong phòng bao không bật đèn, Tống Thanh Sơn lúc này bật đèn lên, đồng thời Tô Hướng Vãn lên tiếng, Kim Thạch liền nhận ra cô. Đây chẳng phải là thiếu nữ lúc đầu suýt chút nữa hắn dụ được về Lữ Thuận cùng mình, gần đây ngày nào cũng gọi điện tìm hắn vì chuyện nhà máy.

Vẫn là một phen lúng túng.

Vẫn chưa hết, Tô Hướng Vãn phát hiện Kim Thạch căn bản không coi chuyện nhà máy của cô là thật, cho nên lúc đến đây cô đã chuẩn bị sẵn: “Kim tổng, gần đây ngày nào tôi cũng chạy xuống chỗ cho thuê nhà xưởng nhưng phát hiện ra không ai mang máy móc tới lắp đặt”

...

“Còn nữa, ở đây tôi đã lập xong kế hoạch sản phẩm, tiêu thụ cùng tiếp thị xong xuôi rồi, anh có nên xem qua một chút không?” Tô Hướng Vãn không có ý định bỏ qua cho Kim Thạch.

Kim Thạch nhìn Tống Thanh Sơn một cái, không vui nói: “Thanh Sơn, chẳng phải đã nói là các chiến hữu tụ tập nhau một bữa, vậy mà anh để vợ anh tới bàn công việc, không hay cho lắm thì phải? Hơn nữa chỉ là một cái nhà máy nhỏ thôi, tuỳ tiện vui đùa một chút mà vợ anh tưởng thật à?”

Lưu Tại Dã cũng phụ hoạ: “Đúng vậy, gọi đồ ăn đi, bàn công việc cái gì”

“Giá thịt tăng từng ngày, hôm qua 1 đồng rưỡi, hôm nay đã lên 2 đồng. Một vé xem phim tháng trước là 2 đồng rưỡi, bây giờ 15 đồng. Hôm nay chúng ta gọi một bàn đồ ăn, nếu như năm ngoái thì 25 đồng là đủ rồi nhưng tôi vừa xem thực đơn, ít nhất cũng phải 50 đồng. Mức lương trung bình của Tần Châu là bao nhiêu? Hầu hết mọi người kiếm được bao nhiêu một tháng? Chúng ta hãy nói về kế hoạch trước rồi hãy ăn. Tôi sẽ đãi mọi người một bữa, đảm bảo đến lúc đó, mọi người sẽ được ăn ngon." Tống Thanh Sơn nhìn chằm chằm Kim Thạch nói từng chữ một.

Vừa nói xong, Thường Lệ Bình vỗ tay đầu tiên: “Huấn luyện viên Tống nói rất đúng”

Lưu Tại Dã tức giận, liền trực tiếp bấm vợ một cái.

Tô Hướng Vãn đứng đậy, đẩy cái ghế cạnh Kim Thạch ra: “Anh muốn ăn cơm cũng được, kế hoạch sản phẩm tôi làm, tiêu thụ tôi chạy, thị trường cũng do chính tôi xây dựng, anh chỉ cần đổ tiền vào, có được hay không?”

Vừa nói, Tô Hướng Vãn vừa đập tập tài liệu xuống bàn, chìa tay ra: “Kim tổng, mọi chuyện tôi sẽ tự làm, tuyệt đối không làm phiền anh, anh đưa tiền là xong, được không?”

Có thể sảng khoái nói về tiền bạc một cách danh chính ngôn thuận như vậy sao?

Kim Thạch sững sờ tại chỗ.

Nhớ lại lúc hắn gặp người phụ nữ kia trên xe lửa, nhìn chỗ đồ hộp và bánh quy của hắn mà ch** n**c mắt. Hắn mới hỏi một câu muốn ăn không, cô chỉ uỷ khuất gật gật đầu, lúc cho ăn một chút cũng không sợ hãi, lúc đi còn vơ vét hết chỗ đồ ăn của hắn, trông giống hệt một cô vợ ngốc nghếch.

Hơn 10 năm đã qua, cuộc đời xoay vần, người vợ ngốc kia không còn thèm bánh quy bơ cùng đồ hộp nữa.

Còn biết cái gì mà lập kế hoạch sản phẩm, kế hoạch bán hàng, xúc tiến tiếp thị.

Kim Thạch vốn chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ tiền, chỉ định vui đùa một chút thôi, đã bị Tô Hướng Vãn dồn đến mức không đưa tiền ra không được.

Nói chuyện ở nhà.

Tống Đông Hải một bên trông đứa bé, một bên nấu cơm cho mình và Cốc Đông.

Bắc Cương có một cái nôi nhỏ, bên trong để miếng nệm màu xanh lá cây có hoa màu đỏ, bên trên là chiếc chăn nhỏ màu đỏ có hoa màu xanh lá cây, tiểu tử da thịt trắng nõn, cánh tay mũm mĩm, hai chân rất linh hoạt, chỉ cần Đông Hải không để ý, nó sẽ đá tung cái chăn ra.

Nhà chỉ có mì ăn liền cùng sữa chua, Đông Hải nấu 4 gói mì ăn liền cùng 3 quả trứng, lúc nấu mì không nhìn được nó, Bắc Cương liền không hài lòng, liên tục ư ư a a phản đối.

“Tiểu tử thúi, còn kêu nữa là ngày mai anh lôi đi huấn luyện”, Đông Hải nói.

Bắc Cương không phải lính, không hề sợ hãi, trước mặt anh mình giơ cái chân mũm mĩm lên, đá tung cái chăn xuống đất.

Tống Đông Hải lúc đầu muốn đánh nhưng nhìn đôi chân của thằng nhóc quá dễ thương, nó liền giả vờ làm con sói đói hung dữ, há miệng định cắn: “Ăn cái chân mập mạp của em, xem em còn dám nghịch không”

Bắc Cương bị anh trai trêu chọc, cười ngặt nghẽo.

Hai anh em đang đùa giỡn thì cửa mở ra, Cốc Đông đầu đầy mồ hôi chạy vào, miệng vẫn còn hét lớn: “Anh, Trần Quang Diệu bây giờ không còn đứng ở cổng ngân hàng nữa, về nhà rồi, em cũng về, anh nấu gì thế?”

Tống Đông Hải đứng dậy, bế em theo: “Em mập như heo vẫn còn đòi ăn à?”

Ngay lúc này, nó bắt gặp ánh mắt tươi cười của một cô gái, đó là A Khắc Liệt Liệt.

“Sao cô lại chạy đến nhà tôi, đồng chí Tiểu A? Cách làm của cô như vậy không ổn, tôi không thích con gái chủ động đến nhà người khác”, nụ cười trên mặt Tống Đông Hải tắt ngấm.

Nó từng bị con gái lừa gạt vài lần, mặc dù không biết vì sao A Khắc Liệt Liệt tới đây nhưng theo bản năng đã bắt đầu bài xích cô.

A Khắc Liệt Liệt nhìn đặc biệt xấu hổ, vội vàng nói: “Vậy tôi đi đây”

Cốc Đông ở trong bếp thò đầu ra, mặt ngây thơ: “Anh, chị A Khắc Liệt Liệt theo dõi Trần Quang Diệu cùng em ở ngân hàng, là em xin chị ấy theo dõi cùng em, là em mời chị ấy đến nhà ăn cơm, sao, anh không vui à?”

...

“Anh chê người ta, người ta còn chê anh hơn”, Cốc Đông khịt mũi nói: “Em chỉ nhỏ hơn A Khắc Liệt Liệt 4 tuổi, nếu anh không muốn tìm hiểu thì sau 4 năm nữa em sẽ tìm hiểu chị ấy, hừ!”

Không nói đến chuyện Tống Đông Hải nữa.

A Khắc Liệt Liệt đi ra khỏi nhà họ Tống, trong lòng không khỏi buồn bã và hối hận, biết rõ người ta ghét mình còn chạy đi tìm, mặt dày thật.

Nhưng ngay lúc này, cô lại nhìn thấy Trần Quang Diệu đi loanh quanh trước cổng ngân hàng.

Cốc Đông đang ăn cơm, cô không muốn chạy về kêu nó, thôi để cô canh chừng Trần Quang Diệu đi, nhỡ nó làm chuyện gì xấu, cô là một hướng đạo sinh, nhiệm vụ chẳng phải là theo dõi kẻ xấu sao?

Đúng vậy không? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn