Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 182: Hướng đạo sinh

 

Chính sách nghiêm trị ở Tần Châu cuối cùng cũng được thực hiện, Tống Đông Hải phấn khích đến mức nửa đêm nghe tiếng ngáy của Cốc Đông liền không ngủ được.

Tống Thanh Sơn 2 giờ sáng về nhà, chiếc giường trong phòng ngủ lớn kẽo kẹt đến nửa đêm.

Dĩ nhiên, Đông Hải luôn biết cha mẹ yêu thương nhau.

Nhưng nó cũng là một tiểu tử khí huyết phương cường, cho dù trong đầu nó cố gắng lấp đầy bằng chủ nghĩa Mác-Lênin thì cũng không thể cưỡng lại những ý nghĩ hỗn độn đó.

Thời điểm trời sắp sáng, nó đã có một giấc mơ rất xấu hổ, trong mơ, nó đã đè A Khắc Liệt Liệt lên một chiếc giường đất lớn rộng rãi.

Cô gái A Khắc Liệt Liệt kia mỉm cười, cánh tay mềm mại dường như đang ôm lấy nó, Đông Hải giật mình hoảng sợ, bật ngồi dậy.

Vừa tỉnh lại, Đông Hải đã bị doạ sợ, sáng sớm tự giặt đồ lót của mình.

“q**n l*t sao không phơi bên ngoài, con đang làm gì vậy?” Tô Hướng Vãn vừa vắt sữa xong để vào tủ lạnh, giao Bắc Cương cho Tống Tiểu Cần để chuẩn bị đi ra ngoài thì thấy Tống Đông Hải cầm q**n l*t đi loạn trong phòng, ngạc nhiên hỏi.

“Sao con còn dám phơi q**n l*t bên ngoài, nhỡ có người đàn bà tâm cơ nào lại ăn trộm thì sao?” Tống Đông Hải trịnh trọng phơi q**n l*t trong phòng mình rồi khoá cửa lại.

Tháng tám hoa quế nở thơm ngát, bên ngoài bầu trời cao xanh biếc, làn gió trong lành, gần đây bởi vì nghiêm trị nên đường phố trở nên thanh tĩnh hơn rất nhiều.

“Trời ạ, mỹ nữ này là mẹ tôi sao?” sau lưng có giọng nói khàn khàn.

Tô Hướng Vãn quay đầu nhìn, thấy Cốc Đông đang cưỡi trên xe đạp, tay duỗi ra hét lớn, nó lại chạy đi chơi đâu đó rồi.

Đến cơ quan, các nhân viên hội phụ nữ cũng lục tục đi làm.

Tô Hướng Vãn mở cuộc họp ngắn rồi đến công ty khai thác mỏ.

Hôm nay cô phải tìm Kim Thạch nói chuyện hợp tác.

Nhiệm vụ hợp tác này là do Lý Dật Phàm giao xuống, công ty khai thác mỏ sẽ mở một nhà máy đồ uống, phân xưởng máy móc do công ty phụ trách, nhân viên do hội phụ nữ cung cấp.

Nếu nhà máy này được mở ra, không chỉ giải quyết việc làm cho một đám phụ nữ thất nghiệp, Tô Hướng Vãn còn có ý định mở một dây chuyền sản xuất cà phê và coke. Cô là người thích hưởng thụ, đã thật lâu rồi cô không được uống cà phê cùng coke.

Nhưng khi đến công ty khai thác mỏ, Tô Hướng Vãn không gặp được Kim Thạch.

“Kim tổng của chúng tôi á? Hôm nay có hai khách từ Bắc Kinh tới, Kim tổng đã đi gặp khách”, Trương Thắng Vượng cười nói: “Nhưng Kim tổng để lại rất nhiều thứ, nói là đưa cho cô”

Tô Hướng Vãn cầm túi vải, nhìn vào bên trong thì thấy một gói bánh bích quy được gói tinh xảo cùng hai lon cà phê Netsle lớn. Cô thích uống cà phê ăn cùng bánh quy, nhưng ở đây không mua được nên đã từ rất lâu rồi cô không được uống cà phê.

Kim Thạch hiển nhiên cũng đã tìm hiểu qua sở thích của cô, bánh quy cùng cà phê, tất cả đều là những thứ cô thích.

“Cái này tôi không cần. Chủ nhiệm Trương, nhờ ông nói lại với Kim tổng, nói hội phụ nữ chúng tôi đã bắt đầu công tác đào tạo cho các chị em phụ nữ, nói Kim tổng mau xác nhận việc xây dựng nhà máy đồ uống càng sớm càng tốt, được không?”

Trương Thắng Vượng có chút qua loa lấy lệ nói: “Được, tôi sẽ chuyển lời cho tổng giám đốc”

Ra khỏi công ty mỏ, cô lại đến Cục công an để tìm người.

Một loại là phụ nữ sa ngã, một ít là các nữ thanh niên chờ đi làm, một loại nữa là những nữ phạm nhân sắp ra tù, tất cả những đối tượng này đều do hội phụ nữ chiếu cố.

Tập trung tất cả họ lại một chỗ, tổ chức huấn luyện trước khi đi làm là công việc trước mắt của Tô Hướng Vãn.

"Vương Văn Hoa có đây không?"

"Có!" giọng nói của một cô gái vang lên.

"Trần Hào Quang có đây không?"

"Có!" giọng nói miễn cưỡng của một tiểu cô nương.

Tô Hướng Vãn đích thân điểm danh, khi nhìn thấy tên Quách Mai thì sửng sốt một lúc, nhưng cũng cao giọng gọi: “Quách Mai có đây không?”

Gọi một lúc lâu mới thấy Quách Mai vừa ra tù, rụt rè giơ tay lên: “Có!”

“Tần Châu chuẩn bị mở một nhà máy đồ uống, mấy người đều sẽ vào làm việc ở trong đó, vị trí sản xuất khác nhau, mức lương cũng khác nhau, nhưng thấp nhất là 30 đồng”, Tô Hướng Vãn cao giọng nói.

Một nhóm phụ nữ, ngay cả Quách Mai cũng không khỏi kích động, dù sao nhà máy đồ uống là công việc chính thức, loại phụ nữ như họ có thể tìm được một công việc chính thức như vậy hoàn toàn không dễ.

“Từ hôm nay tôi sẽ tìm hai huấn luyện viên để đào tạo văn hoá, trách nhiệm công việc và các vấn đề kỷ luật trước khi làm việc, bởi vì các cô không có học thức, hiểu chưa?”

“Hiểu!” đám phụ nữ kêu lên đầy vui mừng.

Nhất là Quách Mai đã từng tốn tâm tư theo đuổi quyền lực, ngồi tù 2 năm, vừa mới ra ngoài thì phát hiện con trai lớn đã ngồi tù, con trai nhỏ thành côn đồ, bây giờ chồng làm bảo vệ không nói, cô ta không có cách nào để quản được con gái, nó đi b*n d*m bị công an bắt, sau đó đưa đến chỗ này.

Lúc này cô ta làm gì còn tâm trạng tranh đua cùng Tô Hướng Vãn, bây giờ cô ta chỉ cần làm mọi cách để đưa bọn trẻ về con đường chính nghĩa, hơn nữa, khi cô ta ra tù, Trần Ái Đảng đã đưa đơn ly hôn, một hai đòi ly dị với cô ta.

Quách Mai nghe nói em gái Quách Tinh Tinh cũng ngồi tù, bây giờ đặc biệt hối hận vì lúc đầu đã tranh cường háo thắng, căn bản không muốn ly dị. Để không ly hôn, cô ta phải đem con trai, con gái quay về con đường đúng đắn.

“Hướng Vãn, tôi là Quách Mai, cô còn nhớ tôi không?” Quách Mai đuổi theo Tô Hướng Vãn, tay kéo Trần Hào Quang đi cùng: “Đứa con gái này nhà tôi cô cũng nhìn nó lớn lên, cô nhất định phải chiếu cố hai chúng tôi một chút. Cô không thể vì trước đây chúng ta đối nghịch nhau mà không sắp xếp công việc cho chúng tôi, phải không?”

Tô Hướng Vãn dừng bước, thấy sau lưng có một đám phụ nữ thì lớn tiếng nói: “Tôi là đại diện cho đất nước, cho đảng, cũng là vì sự phát triển của Tần Châu, nếu ai cảm thấy tôi cho đi cửa sau, cho quan hệ thì cứ theo dõi tôi 24/24, được không?”

Thật kỳ lạ, những người như Quách Mai hay cha của Vương Văn Hoa, bản thân có suy nghĩ bất chính, trong mắt họ ai cũng có tâm tư đen tối.

Thật uổng công Tô Hướng Vãn suốt ngày lo tìm công việc cho bọn họ.

Nói đến Đông Hải bên này, mặc dù nói là nó đã thúc đẩy tiến hành nghiêm trị một lần, nhưng nó phát hiện gần đây lại xuất hiện một nhóm côn đồ không biết từ đâu tới, đang làm loạn trong thành phố.

Những kẻ này không cắt dây diện, không trộm nắp cống nhưng luôn bám trụ bên ngoài cổng ngân hàng, cứ 3 tiếng lại đổi ca một lần, nhìn chằm chằm vào Ngân hàng nhân dân.

Sở dĩ Tống Đông Hải phát hiện ra nhóm côn đồ này cũng là từ thằng nhóc Trần Quang Diệu.

Thằng kia năm nay mới 13, chưa đủ tuổi để nghiêm trị nhưng hút thuốc, uống rượu, đánh bạc đều đã biết hết. Hơn nữa, không biết nó lấy đâu ra tiền, vung tay rất hào phóng, kéo được một đám lưu manh đi theo mình.

Đông Hải mơ hồ cảm thấy đám côn đồ mà Trần Quang Diệu theo đuôi nhất định sẽ phạm tội, nó nghĩ chỉ cần nó bám theo sẽ phát hiện được đám này định phạm tội gì.

Nhưng ngay lúc này, Tô Hướng Vãn lại nói nó đi huấn luyện một tuần cho đám phụ nữ trượt chân sa ngã kia, mục đích là rèn luyện thân thể cho bọn họ.

“Mẹ, con là quân nhân, sao có thể đi huấn luyện cho đám phụ nữ b*n d*m?” Đông Hải đỏ bừng mặt lên.

Nhưng Tô Hướng Vãn nghiêm khắc nói: “Không phải tất cả đều là phụ nữ sa ngã, còn có rất nhiều nữ thanh niên lớn tuổi đang tìm việc làm, đó đều là những nữ đồng chí tốt, con phải tôn trọng người ta, không được gọi bậy gọi bạ. Hơn nữa, mẹ tìm cho con một hướng đạo sinh, giúp con cùng tham gia huấn luyện”

Hướng đạo sinh?

Loại hình không có ở đại lục, nếu có chỉ xuất hiện ở vùng biên giới hoặc những nơi như Thanh Tàng. Những năm trước đây, khi vùng biên giới khá hỗn loạn, rất nhiều trẻ em tự nguyện tham gia đồng tử quân (hướng đạo sinh), cũng huấn luyện, lao động như người lính, hơn nữa còn phải giúp đỡ dân du mục di chuyển gia súc, giúp thu hoạch ở nông trường.

Nếu nói đến đồng tử quân, đó đều là những người rất ưu tú.

Đông Hải vốn không muốn giúp Tô Hướng Vãn đi huấn luyện, nhưng khi nghe nói có một hướng đạo sinh hỗ trợ thì vô cùng hào hứng, đến sân quân khu làm huấn luyện viên.

Hôm nay là lần đầu tiên quân khu mở cửa cho người dân bên ngoài cho nên các lãnh đạo quân khu đều có mặt, ngay cả Tống Thanh Sơn cũng cố ý thay một bộ quân trang mới, ngồi trên khán đài.

Đám phụ nữ mặc quân trang kia cũng là lấy từ trong kho doanh trại nữ.

Nhưng đám nữ đồng chí này đều là những đối tượng không ra gì, cho nên không có kỷ luật, hi hi ha ha trêu đùa cười cợt nhau, không ai chịu nghe lời.

Cán sự của hội phụ nữ liên tục nhắc nhở: “Phía trên kia đều là lãnh đạo quân khu, các người có thể nhỏ tiếng đi một chút được không?”

“Ái, có người đạp tôi”, một cô gái lên tiếng.

Một người khác nói: “Ái, ai vừa túm tóc tôi”

Lúc trong quân đội, Đông Hải cũng đã từng làm huấn luyện viên cho đám tân binh, nhưng đây là lần đầu tiên huấn luyện cho một đám phụ nữ, cao giọng quát: “Nghiêm!”

Trừ một vài nữ đồng chí đứng thẳng, nhiều cô gái khác vẫn đang lôi kéo nhau đẩy tới đẩy lui, nhất là khi thấy nó đẹp trai, nhiều người bắt đầu bàn tán: “Ôi, huấn luyện viên thật là đẹp trai”

“Đúng vậy, so với các lão sĩ quan trên khán đài kia còn đẹp trai hơn nhiều”

“Các cô đoán anh ấy có đối tượng chưa?” lại có người nói.

Bây giờ Đông Hải coi phụ nữ giống như mãnh thú và nước lũ, đối đãi như với chủ nghĩa đế quốc. Một mặt nó không kiềm chế được những rung động của bản thân, mấy đêm đều nằm mộng, nhưng mặt khác, nó hiểu sâu sắc rằng, những người phụ nữ này sẽ làm hại nó, vì thế giấc mộng của nó vỡ tung, ngây ngốc tại chỗ.

Nhưng ngay lúc này, một nữ binh sĩ đi xuyên qua đám người, đứng trước mặt Tống Đông Hải, giọng cao vút: “Báo cáo thủ trưởng, A Khắc Liệt Liệt bên phòng hướng đạo sinh Horgos tới báo cáo”

Nữ binh da trắng xinh đẹp, mặc bộ quân trang màu xanh lá cây đứng ở đó, tư thế thẳng nghiêm, hai mắt to linh động, khuôn mặt nhỏ bé xinh xắn.

A Khắc Liệt Liệt cười một tiếng, Tống Đông Hải mặt cứng đờ, thiếu chút nữa là quay đầu hốt hoảng bỏ chạy.

Thật không nghĩ tới, hướng đạo sinh mà Tô Hướng Vãn nhắc đến lại là A Khắc Liệt Liệt.

Cũng may vốn là quân nhân, Tống Đông Hải cũng đã từng tôi luyện qua đủ loại tình huống, huống chi, người cha mà nó kính trọng nhất còn đang trên khán đài. Lần đầu tiên nhiệm vụ quân đội huấn luyện dân thường được giao cho nó, sao nó có thể đào ngũ?

“Hướng đạo sinh A Khắc Liệt Liệt nghe lệnh, bây giờ dẫn đầu cả đội đứng nghiêm một giờ, ai không đạt yêu cầu phạt đứng thêm nửa giờ”, giọng của Tống Đông Hải to hơn giọng sắc bén của A Khắc Liệt Liệt, như tiếng trống gầm.

Nhất thời, một loạt đám con gái biếng nhác đứng thẳng dậy.

Cả đội xếp hàng, điều chỉnh tư thế, điều chỉnh cánh tay, Tống Đông Hải mặt lạnh lùng đi giữa đám quân, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn thấy đôi mắt to tròn của A Khắc Liệt Liệt mỉm cười đang đi theo nó.

Nó đã ba đêm liên tiếp mơ thấy A Khắc Liệt Liệt, mỗi lần mơ thấy cô, sáng hôm sau nó phải giặt q**n l*t, hơn nữa trong lòng cảm thấy vô cùng có lỗi với đảng, với đất nước, với chủ nghĩa Mác.

Lúc này, một A Khắc Liệt Liệt sống động sờ sờ đi sau lưng nó, giữa trời tháng 8 nóng nực, mồ hôi trên người cô gái mang hương thơm phảng phất, làm sao Tống Đông Hải có thể chịu được?

“Đồng chí A Khắc Liệt Liệt, mời cô ra trước đội ngũ, đứng làm mẫu cho cả đội trong hai giờ”, Tống Đông Hải nói.

Tất nhiên, nó cho rằng A Khắc Liệt Liệt không thể chịu nổi khảo nghiệm, đứng hai giờ, trời nắng nóng như vậy, nhất định cô ấy sẽ bỏ cuộc, có thể ngày mai sẽ không đến nữa.

Tống Đông Hải thật sự không muốn huấn luyện cùng cô gái này.

Nó sợ nó không kiềm chế được bản thân sẽ làm mất mặt ba, mất mặt quân đội.

Kết quả, A Khắc Liệt Liệt đứng nghiêm chỉnh suốt 2 giờ giữa trời nắng nóng, chân mày không hề nhăn một lần, trong đội đã mấy người ngất xỉu, A Khắc Liệt Liệt vẫn đứng nghiêm.

Sau khi Tống Đông Hải chỉnh xong đội ngũ thì chạy lên phía trước, đứng đầu giơ tay chào theo tư thế quân đội.

Nhưng ngay lúc này nó phát hiện A Khắc Liệt Liệt đã lặng lẽ tới gần nó từng bước một. Khi nữ hướng đạo sinh xinh đẹp, nhiệt tình đến từ biên giới tiến thêm một bước nữa sát lại gần Tống Đông Hải, hình ảnh A Khắc Liệt Liệt bị nó đè xuống giường nhiều lần trong giấc mộng mỗi đêm đã khiến Tống Đông Hải đứng ở bờ vực bùng nổ.

Tô Hướng Vãn không tham gia huấn luyện, hơn nữa còn có Thường Lệ Bình tới xem náo nhiệt, mang theo một chai kem chống nắng, hai người đứng trong góc, thoa kem chống nắng cho nhau.

“Chúng ta bây giờ có tuổi rồi, phải tự bảo dưỡng cho nhau, nhưng A Khắc Liệt Liệt kia từ đâu ra? Cô ấy tới một cái sợ rằng danh tiếng hoa khôi quân khu của tôi không giữ được nữa rồi”, Thường Lệ Bình cay đắng nói: “Tôi thật sự muốn làm mẹ kế độc ác của công chúa Bạch Tuyết, cho cô ta ăn quả táo độc để cô ta về nhà ngủ”

Tô Hướng Vãn sao lại không hiểu tâm tư này của Thường Lệ Bình chứ? Tuổi tác đã lớn, nhìn thấy cô gái xinh đẹp trưởng thành, mình đã không còn mị lực, không còn người đàn ông nào cảm thấy kinh diễm khi gặp mình nữa, đáng buồn biết bao.

Nhất là với Thường Lệ Bình, đoá hoa của quân khu Tần Châu, địa vị này khó mà giữ được nữa.

“Cô yên tâm, rất nhanh nữa thôi, cô ấy sẽ không còn ở quân khu nữa”, Tô Hướng Vãn vỗ ngực đảm bảo.

Thường Lệ Bình mở một lon Coca: “Cô đang định đuổi A Khắc Liệt Liệt về biên giới à?”

“Sao có thể chứ, tôi đang muốn cô ấy làm con dâu tôi. Đông Hải đóng quân ở An Huy, đến lúc đó bảo nó cũng đến An Huy tìm việc làm. Nó cùng Đông Hải vừa đi làm vừa đi học cùng nhau”, Tô Hướng Vãn nói.

Thường Lệ Bình lập tức vỗ tay: “Vậy thì tốt, đưa nó đi xa xa một chút. Nhưng cô biết không, cô em chồng tôi về rồi, tối nay sẽ ăn tối với mọi người ở khách sạn Tần Châu. Nghe nói có người giúp giới thiệu cô ta tìm hiểu với Kim Thạch, hai người muốn gặp mặt. Thanh Sơn cùng Tại Dã đều phải đi, tôi cũng muốn đi nhưng tiếc là không được”

“Sao không để cho cô đi?” Tô Hướng Vãn kinh ngạc hỏi.

Lưu Tại Dã có cô em gái tên Lưu Mẫn Ly, lúc trước khi Tô Hướng Vãn còn ở huyện Thanh Thuỷ, cô ấy còn giúp Tô Hướng Vãn khá nhiều việc. Sau đó, cô ta được Lưu Tại Dã điều chuyển tới Bắc Kinh, làm việc trong đoàn ca múa Tổng cục chính trị.

Tính đến giờ, cô ấy cũng phải ngoài 30 tuổi rồi.

Thật không nghĩ đến, cô ấy lại cùng với Kim Thạch.

Trong sách có nói, Kim Thạch ở cùng một đại mỹ nhân ngực to eo nhỏ, tương lai sau khi người này có quan hệ với Cốc Đông đã được Kim Thạch tặng lại cho Cốc Đông.

Dĩ nhiên, Cốc Đông chẳng qua trong giai đoạn trưởng thành bị hormone k*ch th*ch, ngủ với người phụ nữ của lão đại vậy thôi chứ bảo nó cưới, chắc chắn nó sẽ không cưới.

Đại mỹ nhân ngực to eo nhỏ này cuối cùng đã nhảy xuống sông Hoàng Hà ngay trước mặt Kim Thạch.

Mà Kim Thạch, bề ngoài nhìn có vẻ ân cần, thật ra là kẻ vô tình vô nghĩa, tra nam đúng nghĩa.

Càng nghĩ, Tô Hướng Vãn càng thấy Lưu Mẫn Ly chính là đại mỹ nhân ngực to eo nhỏ đó, bởi vì theo như trong sách, sau khi Lưu Mẫn Ly ở cùng với Tống Thanh Sơn một thời gian thì bị chính Tống Thanh Sơn tố cáo là gián điệp.

Sau đó nhân vật này biến mất không dấu vết.

Một nhân vật không thể nào bỗng dưng vô cớ biến mất, trong khi anh trai cô ta lại là Cục trưởng cục công an Tần Châu. Khả năng lớn nhất chính là Lưu Mẫn Ly thay hình đổi dạng, lấy một thân phận khác xuất hiện, sau đó trở thành tình nhân của Kim Thạch.

Thực tế, các kịch tính trong sách đã bị thay đổi đáng kể nhưng không ảnh hưởng đến Tô Hướng Vãn, cô vẫn dựa theo nguyên tác. Tối hôm nay Tô Hướng Vãn chắc chắn phải đi theo để nhìn xem Lưu Mẫn Ly có phải đại mỹ nhân ngực lớn eo nhỏ như trong sách nói không.

“Lệ Bình, cô có muốn ăn diện thật đẹp, sau đó ra ngoài ăn cơm, làm loá mắt đám đàn ông không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Thường Lệ Bình sao lại không muốn chứ: “Tôi có một đống quần áo đẹp, nhưng làm gì có cơ hội?”

“Tối nay cô không phải nói Tại Dã mời khách, mời bọn Kim Thạch, Thanh Sơn ăn cơm sao? Hai ta cùng đi, cô là một phụ nữ 37 tuổi, tôi cũng không chịu thua năm tháng, hai chúng ta đi làm mù mắt đám đàn ông chó kia đi”

Dĩ nhiên, chủ yếu là đi xem tên Kim Thạch kia rốt cuộc làm cái quỷ gì.

Trong sân huấn luyện, Tống Đông Hải dường như đang dùng hết sức để đấu tranh, vốn đã tan lớp, các học viên đã về hết, nhưng nó vẫn đứng đó bất động.

“Huấn luyện viên Tống, nên tan lớp rồi”, A Khắc Liệt Liệt nhỏ giọng nói.

Cô được điều động tạm từ nhà máy thép, quay về còn phải làm bù nên rất vội.

Nhưng Tống Đông Hải không biết. Nó hít một hơi thật sâu, nhìn cô gái có bím tóc đuôi ngựa đang tung bay trước gió, nói: “Cô không phải hướng đạo sinh của biên giới sao, hôm nay hai chúng ta phải đứng nghiêm, cô muốn rút lui trước thì ngày mai ở nhà đi, tôi không muốn cô làm phụ tá cho tôi”

A Khắc Liệt Liệt cũng không phải cô gái dễ chấp nhận thất bại, ban đầu đến nhà, sau đó tặng kẹo, cô thật sự thích khí chất quân nhân cứng rắn như sắt thép của Tống Đông Hải, cảm giác giống như ba cô vậy.

Nhưng cô cũng không hy vọng làm phiền người khác.

“Nếu anh cảm thấy tôi không tốt, ngày mai tôi sẽ báo cáo lại với đơn vị, được không?” A Khắc Liệt Liệt nhỏ giọng nói.

Điều này thực sự làm Đông Hải bối rối, nó không phải là không thích cô ấy, nó thích, thích muốn chết, thích muốn điên luôn rồi, nhưng nó không muốn ở gần cô quá. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn