Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 181: Làm mẹ không dễ

 

Không ngồi xổm thì sẽ không bị doạ giật mình.

Ngay cả Tống Thanh Sơn cũng không nghĩ, người thu mua dây điện và nắp cống lại là chiến hữu nhiều năm, Trương Tấn.

Vợ của Trương Tấn là Quách Tinh Tinh hiện vẫn đang bị tạm giam trong Cục công an, vậy mà ông ta còn lái máy cày tới để thu gom dây điện, nắp cống.

Lưu Tại Dã tức giận đến mức rút súng ra: “Trương Tấn làm ở Cục xây dựng, giúp người ta duyệt dự án xây dựng, sau đó chuyển tay bán dây điện cùng nắp cống, hắn tay tay không cũng kiếm được bạc triệu. Lưu Tại Dã tôi dù muốn làm giàu cũng không bao giờ làm như hắn ta”

Bọn côn đồ bây giờ không giống như sau này, thấy công an là bỏ chạy, bọn chúng đều có súng tự chế, là loại đơn giản b*n r* đất cát trộn sỏi đá.

Trương Tấn khởi động máy cày bỏ chạy, mấy chiến sĩ công an đang bận bắt bọn côn đồ, không ai để ý đến hắn. Ngay lúc Trương Tấn tưởng mình đã chạy thoát, thấy trước máy cày xuất hiện một bóng người, chỉ bằng ba bước đã nhảy lên khoang lái.

Trương Tấn há hốc miệng, mới kêu được một tiếng Thanh Sơn đã bị Tống Thanh Sơn đạp cho một phát bay từ máy cày xuống đất.

Máy cày đâm vào đống tường đổ nát, rồi nghe một tiếng súng nổ đoàng, Tống Thanh Sơn còn tưởng con trai mình nổ súng, chế ngự xong Trương Tấn, hắn vội chạy đến mới phát hiện Lưu Tại Dã trúng đạn cát, bị một tên côn đồ bắn trúng.

Tống Thanh Sơn tức giận đến mức giật lấy khẩu súng từ tay tên côn đồ, bắn vào người nó, nếu không phải vì kỷ luật và tổ chức, hắn đã bắn bay đầu tên kia.

Lưu Tại Dã phải thừa nhận, trong tình huống này, sức mạnh bùng nổ của Tống Thanh Sơn mạnh hơn anh ta rất nhiều, rốt cuộc vẫn phải thường xuyên rèn luyện thân thể.

Trương Tấn vẫn còn đang mơ đến chuyện cứu Quách Tinh Tinh ra, nhưng bây giờ thì hắn ta phải giành phần đời còn lại trong tù.

Tô Hướng Vãn quậy cùng Trần Tiểu Lệ một trận, đòi báo công an, nhưng không chờ công an đến, Trần Tiểu Lệ cùng Phương Bảo Ngọc đã chật vật bỏ chạy.

Theo lời Phương Bảo Ngọc, Tô Hướng Vãn nhất định là một cái máy chiến đấu, dầu muối đều không ăn.

Cốc Đông không được ăn thịt dê ở nhà Lý Dật Phàm, rất u oán, vừa làm bài tập vừa lặng lẽ cầm bút trêu đùa Tiểu Bắc Cương: “Mẹ, con vẫn muốn ăn thịt dê xào hành, lúc ở nhà Lý Dật Phàm thì không kịp ăn, bây giờ dù con không muốn làm phiền mẹ nhưng bụng con kêu ục ục thì làm thế nào?”

Tô Hướng Vãn đoán hai cha con Tống Thanh Sơn chắc cũng sắp về. Hai người đi từ tối qua, không kịp ăn sáng, với tính tiết kiệm của Tống Thanh Sơn, hắn chắc chắn sẽ không ăn cơm hộp với Lưu Tại Dã mà nhất định sẽ về nhà ăn, nên cô định chuẩn bị món ngon cho hai cha con.

“Chúng ta không có thịt dê, nhưng nghe bà Trương nói cửa hàng quân khu gần đây có bán gà béo, con đi mua một con, về mẹ hầm gà cho ăn”, Tô Hướng Vãn nói.

“Gà hầm không có mùi vị gì cả, ăn không ngon”, cái thằng đại ừng ực từng uống nước trong bồn cầu, giờ lại có cái miệng vô cùng sành ăn.

“Phải không? Nếu bây giờ mẹ chặt gà thành miếng, sau đó xào cùng ớt xanh, bột năng, hầm cùng khoai tây thì sao? Cơm canh đó con không muốn ăn thì thôi”

Sao lại không muốn ăn chứ? Cốc Đông thả Bắc Cương vào lòng Tô Hướng Vãn, cầm tiền chạy đi.

Chuông cửa vang lên, Tô Hướng Vãn nói lớn: “Cửa không khoá, vào đi”

Cô đang cúi đầu trên bàn ăn viết bài phát biểu sẽ nói vào thứ hai, cảm giác có người đang nhìn mình liền ngẩng đầu lên, hoá ra lại là âm hồn bất tán Kim Thạch.

“Thật không nghĩ đến là em còn biết viết chữ”, Kim Thạch tỏ vẻ quen thuộc.

Tô Hướng Vãn không hùa theo, liếc mắt nhìn hắn: “Không được mời thì đừng vào, mời anh ra ngoài cho”

“Tô Hướng Vãn đúng không? Em nói tôi lừa em, nhưng em nhìn lại mình xem, ban đầu nói mình không có học thức nên không được vào thành, ở nông thôn thật khổ sở, nhưng xem ra nhìn em có khổ sở vậy đâu”, Kim Thạch còn nói.

Tô Hướng Vãn không nói gì, xoay người lấy ra cái loa điện, bật loa lên nói: “Anh có cút ra ngoài hay không?”

“Em đừng nói với Tống Thanh Sơn những gì trước đây chúng ta hàn huyên với nhau, xin em, tôi không muốn làm hư mối quan hệ chiến hữu giữa chúng tôi. Chẳng phải em cần việc làm sao, ngày mai em tới phòng làm việc của tôi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không?”

“Không”, Tô Hướng Vãn nói.

Kim Thạch đại khái không nghĩ thái độ của Tô Hướng Vãn lại cứng rắn như vậy, người này cuối cùng ủ rũ đi ra ngoài.

Chốc lát sau, Cốc Đông mua con gà mập ú mang về.

Tiểu tử không chỉ biết mua gà mà còn biết thịt gà, ở sân sau một lúc đã mang ra con gà được làm lông sạch sẽ.

Thằng nhỏ Bắc Cương vốn đang ngồi ngoan ngoãn trong lòng Tô Hướng Vãn, đột nhiên hua tay múa chân nhảy nhót.

Hơn nữa còn vẫy rất vui vẻ.

“Ba sắp về”, Cốc Đông chỉ vào Bắc Cương nói: “Nó có giác quan thứ 6 rất nhạy bén, khi mẹ không có ở đây, nó đạp chân một cái, lập tức thấy mẹ về”

“Mới hơn 3 tháng tuổi, sao con không nói nó có tiên khí luôn đi”, Tô Hướng Vãn chọc.

Cốc Đông nghiêm túc: “Đám trẻ trong nhà mình, đoán là chỉ có Bắc Cương có chỉ số thông minh so sánh được với con, con đã quan sát nó từ lâu rồi”

“Tình nhân trong mắt hoá Tây Thi, nó là em trai con nên con mới thấy nó thông minh, nếu không phải em trai con, con sẽ thấy nó chỉ là một thằng nhóc hoàn toàn bình thường”, Tô Hướng Vãn nói.

Chưa dứt lời, Tống Đông Hải cùng Tống Thanh Sơn từ bên ngoài bước vào.

Hai người lăn lộn trong nhà máy lọc dầu nửa ngày, cả người đều bốc mùi, nhưng Đông Hải đang cầm trong tay một chiếc túi vải, nhìn có vẻ rất quý trọng, có vẻ như không biết nên để ở đâu.

“Anh, bên trong có gì thơm thế?” mũi Cốc Đông còn thính hơn chó.

Mặt Đông Hải hơi đỏ, có vẻ bất lực nói: “Mẹ, con vừa về thì gặp A Khắc Liệt Liệt, cô ấy nói đây là kẹo mã nhân của quê hương cô ấy, bảo con mang về cho Cốc Đông và Nam Khê ăn”

Tiểu tử lần đầu tiên được con gái tặng quà, thật kích động mà cũng thật quý trọng, không biết nên làm thế nào.

Tô Hướng Vãn nói: “A Khắc Liệt Liệt làm việc ở nhà máy thép, sao có thể vô tình mà gặp con được, mẹ đoán là cô ấy cố tình muốn gặp con. Nếu con không muốn tìm hiểu cô ấy thì tốt nhất đừng ăn, ngày mai mẹ mua thêm ít đồ, trả lại cho cô ấy”

A Khắc Liệt Liệt vốn rất xinh đẹp lại nhiệt tình, nói tới chữ “tìm hiểu” thì tim Đông Hải hẫng đi một nhịp, nhưng ngay lúc này Cốc Đông không biết tốt xấu lại la lên: “Trời ạ, A Khắc Liệt Liệt đến đại viện Vinh Quang chúng ta, liệu chị ấy có biết chuyện Trần Tiểu Lệ chơi xấu, nói anh trai c**ng b** cô ta không?”

Thằng bé chưa dứt lời, mặt Đông Hải biến sắc, treo túi kẹo lên thật cao: “Mẹ, Trần Tiểu Lệ xảy ra chuyện gì?”

Tô Hướng Vãn phải uyển chuyển nói lại chuyện Trần Tiểu Lệ với chiếc q**n l*t cho Tống Đông Hải nghe.

Dĩ nhiên là Trần Tiểu Lệ đã ăn trộm q**n l*t, quần của Tống Đông Hải vẫn được phơi ở sân sau, ai cũng có thể lấy trộm được.

Chẳng qua người bình thường không ai làm chuyện vô liêm sỉ như vậy.

Đáng thương cho Tống Đông Hải, trở về sau khi bắt bọn côn đồ, gặp được A Khắc Liệt Liệt vô cùng ngượng ngùng như lại lấy hết dũng khí ra vẻ vô tình gặp nó, ngọn lửa tình yêu vốn đã bị Quách Tinh Tinh đốt thành tro bụi vừa mới nhen nhóm lên thì lại bị Trần Tiểu Lệ tàn nhẫn dập tắt.

Nhưng nó còn trẻ, chịu khổ một chút trong tình yêu cũng là bình thường.

Với kinh nghiệm của Tô Hướng Vãn, chỉ cần thích nhau thì cái gì mà tổ chức kỷ luật hay khảo nghiệm tinh thần chiến sĩ cộng sản cũng đều sẽ ngã gục trước họng súng tình yêu.

Thằng nhóc Tống Đông Hải này, mấy ngày trước còn nhẫn tâm cự tuyệt A Khắc Liệt Liệt, lần này để nó chịu khổ một phen đi.

Cả người Tống Thanh Sơn hôi hám, vội vàng đi tắm, vào bếp thấy Tô Hướng Vãn đang hầm gà trong một cái nồi lớn. Mở nồi ra, thấy thịt được hầm trong nước sốt nâu đậm, bên trong là những sợi mì tròn mềm đang sôi cùng những miếng khoai tây thật hấp dẫn.

Không cần phải nói, đây thật sự là một bữa cơm thịnh soạn, Tô Hướng Vãn vừa ra sân sau hái thêm một ít rau diếp giòn mang vào ăn cùng, mấy cha con chớp mắt đã ăn hết nửa nồi thịt.

Phụ nữ đang cho con bú thật sự rất vất vả.

Bởi khi họ muốn ăn thì lại đến giờ cho con bú, mà bọn nhỏ đa phần vừa bú vừa chơi lại còn mè nheo, đến khi bú no thì cũng đến lúc đi ngủ.

Dỗ đứa nhỏ ngủ xong thì cơm canh đã nguội ngắt, đành phải ăn tạm cho qua bữa.

Tô Hướng Vãn cũng đã lâu không được ăn thịt, bởi vì gà hầm hôm nay rất ngon nên cô vội vàng dỗ Bắc Cương ngủ rồi ra ngoài ăn, không ngờ khi bước ra, thấy Cốc Đông đang thè lưỡi l**m vào đáy nồi.

“Mẹ, mẹ vẫn chưa ăn cơm phải không?” Đông Hải nhìn một cái thấy sắc mặt mẹ không đúng, đột nhiên hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cốc Đông cầm cái nồi ngơ ngác.

Tô Hướng Vãn lắc đầu, nói không sao rồi vào bếp chuẩn bị lấy cơm ăn thì Tống Thanh Sơn đi vào theo.

“Phục vụ cha con anh không phải là nghĩa vụ của tôi, trừ Bắc Cương, mấy đứa trẻ kia không phải do tôi sinh ra. Tôi cho đứa nhỏ bú sữa, dỗ ngủ, còn các người thì thế nào, cơm canh ăn sạch, không phần chút nào lại cho tôi”

Tống Thanh Sơn không nói gì, lấy ra một đĩa gà lớn, bên trong có mì cùng khoai và một đĩa rau: “Em ăn thử xem còn nóng không, nếu nguội thì để tôi hâm lại cho em”

Dù con trai không nghĩ đến nhưng chồng cô vẫn biết cô chưa ăn cơm.

“Bây giờ đang khó khăn, tôi lại quá bận, nhưng em hãy tin tôi, chỉ cần tôi có thời gian, nhất định sẽ đưa em đi chơi, giúp em làm việc, được không?”, sự áy náy viết rõ trên mặt Tống Thanh Sơn, dĩ nhiên cũng thể hiện bằng hành động nhưng sự thật là áp lực tăng trưởng kinh tế của Tần Châu hoàn toàn đặt trên vai hắn, hắn không cố gắng không được.

Tống Thanh Sơn thức cả đêm không kịp ngủ, rửa nồi chén sạch sẽ xong còn phải đi làm.

Dĩ nhiên vợ chồng chỉ có lúc ở trên giường hoặc trong bếp mới tranh thủ nói chuyện được nhiều hơn một chút.

Tống Thanh Sơn phát hiện Tô Hướng Vãn thật sự tức giận, rửa nồi xong không dám đi ngay, ngồi cùng cô trong bếp đợi cô ăn cơm.

Nhìn bộ dạng hắn ngồi không được, đứng không xong, trong lòng Tô Hướng Vãn thật ra đã không còn giận nhưng vẫn làm bộ giận dữ, tóm lại phải để cho tên đàn ông này biết cô có bao nhiêu vất vả.

“Em từng nói Đông Hải của chúng ta có biến đổi nhưng không xấu đi, tôi còn chưa hiểu rõ, hôm nay tôi mới thấy đứa trẻ này đã thực sự thay đổi”, Tống Thanh Sơn nói.

"Tại sao?"

“Nó có thể nổ súng bắt bọn côn đồ kia, nhưng nó lại không bắn, ngược lại còn dẫn dụ đám côn đồ sử dụng súng tự chế bắn Lưu Tại Dã bị thương ở chân, mấy đồng chí công an cũng bị thương. Sự việc được báo cáo lên tỉnh, Cốc Bắc có hỏi mọi người, dưới tình huống này nên đề nghị cái gì là tốt nhất, em biết Đông Hải đã nói gì không?”



“Nó nói muốn phải nghiêm trị, hơn nữa còn đưa cho Cốc Bắc tham khảo cách nghiêm trị nội bộ ở An Huy, lần này đoán chừng sẽ có nhiều kẻ bị xử bắn, trong đó những đứa nổ súng hôm nay khẳng định sẽ bị bắn”, Tống Thanh Sơn nói thêm

Tô Hướng Vãn liếc mắt ra ngoài, Tống Đông Hải đang ôm Tiểu Bắc Cương, đi đi lại lại ru nó ngủ.

Tống Đông Hải vốn dĩ là người nhiệt huyết, yêu nước, chính nghĩa tuyệt đối, mỗi lần hát quốc ca đều kích động ch** n**c mắt, nhưng đầu óc lại không tốt như thế.

Đầu tiên, ở bên An Huy, nó hiểu được chính sách nghiêm trị là gì, sau đó nghĩ đến xã hội ở Tần Châu rất loạn, thừa dịp về nhà nghỉ hè liền tranh thủ thúc đẩy một cái, muốn Tần Châu cũng có một lần nghiêm trị như thế.

Tô Hướng Vãn biết về những cuộc nghiêm trị trong lịch sử, nhưng ung nhọt đó của xã hội bị trói trên xe quân sự, diễu hành khắp phố rồi xử bắn công khai, chỉ có trọng hình như vậy mới có cuộc sống hoà bình trong tương lai.

Nếu Tô Hướng Vãn đoán không nhầm, bọn côn đồ giết hai cô gái m** d*m kia cũng sẽ bị xử bắn.

Vừa có thể trừng phạt hung thủ, còn có thể cống hiến cho xã hội, Tống Đông Hải bị phụ nữ làm tổn thương mấy lần đã thực sự thay đổi đầu óc của nó.

Tô Hướng Vãn còn chưa kịp nói cho Tống Thanh Sơn về chuyện của Kim Thạch, không ngờ hôm sau, Lý Dật Phàm đến nhà tìm cô.

“Tô Hướng Vãn, Kim Thạch nói muốn mở một loạt ngành công nghiệp nhẹ, muốn hợp tác với hội phụ nữ của cô. Cô cũng biết công ty khai thác mỏ của họ nhiều tiền thế nào, đem tiền này đổ vào thành phố, chuyển thành công việc cho người dân. Tôi trông cậy tất cả vào cô, cô đi giải quyết vấn đề cùng Kim Thạch được không?”

“Không được, công việc của tôi ở hội phụ nữ còn một đống kia kìa”, Tô Hướng Vãn nói.

Hôm nay là cuối tuần, Cốc Đông mặc cho Bắc Cương một bộ áo liền quần màu đỏ cùng xanh lá cây. Thằng nhóc có đôi tay trắng nõn, xinh xắn y như một trái dưa hấu.

Lý Dật Phàm sốt ruột, nghe Kim Thạch nói chỉ muốn hợp tác với hội phụ nữ mới vội vàng đến cầu cứu Tô Hướng Vãn. Dẫu sao phát triển kinh tế là vấn đề quan trọng nhất, chỉ cần có người phát triển kinh tế, cô dĩ nhiên toàn lực ủng hộ.

Trước đây cô vốn không thích con trai, chỉ thích con gái, nhưng không hiểu tại sao gần đây luôn có một cảm giác h*m m**n, muốn ôm trộm Tiểu Bắc Cương về nhà ngủ hai ngày.

Thằng nhỏ mềm mại mũm mĩm, ôm ngủ chắc rất đã.

“Nếu không, để tôi và mẹ Hà chăm sóc Bắc Cương, cô đi làm việc với Kim Thạch, được không?” bà ngoại chó sói Lý Dật Phàm giơ móng vuốt về phía thằng nhỏ.

Tô Hướng Vãn vốn chỉ đang chọc giỡn Lý Dật Phàm, Bắc Cương không giống Nam Khê, thằng nhỏ chỉ yêu mỗi mẹ. Nhìn thấy một dì giống như con cú mèo tiến tới ôm mình, mặc dù chưa biết nói nhưng nó đã nhệch cái mồm ra, oà lên khóc.

“Được rồi được rồi, thư ký đại nhân, chuyện của Kim Thạch để tôi giải quyết, chị mau đi ngủ một giấc đi, nhìn xem, vành đen quanh mắt chị sắp rơi xuống rồi đó”, Tô Hướng Vãn nói.

Chẳng phải chỉ là một Kim Thạch thôi sao, giữ khối tài sản khổng lồ của công ty khai thác mỏ, thời kỳ cải cách mở cửa sắp tới, Tô Hướng Vãn nếu không ép khô tiền của hắn thì không xứng với cái chức chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ Tần Châu.

Nhưng Tô Hướng Vãn vừa bước vào, thấy Đông Hải hai tay chống eo, nghiêng đầu nhìn túi kẹo mã nhân treo trên tường. Tiểu tử mặt đầy khổ não, trông bộ dạng thật ngây ngốc.

Tô Hướng Vãn nhìn thấy, ngoài việc cười nhạo con trai ngu ngốc, cũng chỉ còn cách giúp nó tìm biện pháp có thêm cơ hội khác cho nó và A Khắc Liệt Liệt.

Làm mẹ không dễ, làm mẹ hiểu được cảm xúc của con mình còn khó hơn. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn