Kim Thạch chuyển đến ngôi nhà mà Trần Ái Đảng từng ở.
“Tôi thấy người này không có gì khác biệt, bộ đội có nhiều người lợi hại mà, mọi người đều biết Kim Thạch à?” Tô Hướng Vãn cũng đứng xem
Mẹ của phó tư lệnh Trương, bà Trương nói: “Bình thường cô không xem báo à, nếu cô xem báo sẽ biết anh ta là người quan trọng”
Từ khi cha con Tống Thanh Sơn trở về từ tiền tuyến, Tô Hướng Vãn đã lâu không xem báo, theo cô đọc báo không bằng xem tiểu thuyết mà Tô Tiểu Nam viết.
"Năm 1969, chúng ta chiến đấu trên đảo Trân Bảo, anh ta là một trong bốn người đầu tiên xây dựng pháo đài trên đảo, bắn chết Leonov, chỉ huy biên phòng Liên Xô. Cái đó còn chưa tính là gì, tàu ngầm nguyên tử của chúng ta chính là do anh ta đứng đầu nhóm nghiên cứu chế tạo ra. Sau khi hết chiến tranh, anh ta xuất ngũ, về Lữ Thuận bắt đầu thúc đẩy kinh tế”, rốt cuộc cũng là người nhà lãnh đạo nên bà Trương nói rất mạch lạc.
Dĩ nhiên Tô Hướng Vãn nghe xong lý lịch chói lọi như vậy thì cũng cảm thấy mình đã mù mắt, nhìn lầm người, Kim Thạch này đúng là một anh hùng.
Mẹ Hà là đầu bếp chính, hôm nay nấu toàn món đông bắc như gà hầm nấm thơm phức, một nồi hầm lớn trên bếp đang sôi ục ục, bên trong có đầu cá béo, còn có bánh xèo làm từ bột ngô thơm ngọt ngào.
Còn có món thịt dê mà Cốc Đông thích ăn nhất.
“Tiểu Tô, cô xào thịt dê là ngon nhất, món này để cô làm nhé?”
“Được, mẹ Hà nghỉ một lát đi, để tôi làm”, Tô Hướng Vãn nói.
“Đông Hải nhà cô hôm nay có về không? Tôi nghe nói nó tụ tập với mấy đứa lang thang ngoài đường”, trời nóng, mẹ Hà phe phẩy chiếc quạt nói: “Tôi nhìn bọn nhỏ này lớn lên, mặc dù không thích mấy thằng nhóc đó nhưng tôi cũng không muốn chúng đi sai đường”
Tô Hướng Vãn cầm một miếng thịt dê, cẩn thận thái mỏng, chỉ cười không nói gì.
Tối qua Tống Đông Hải đã nói với Tống Thanh Sơn, có kẻ chủ mưu đứng sau đám cắt dây điện, trộm nắp cống, cắt dây điện thoại lấy lõi đồng, hơn nữa đó còn là người trong quân khu. Trần Hào Quang cùng đám côn đồ kia phải đi giao dây điện, nó quyết định dẫn ba nó đến xem kẻ cầm đầu là ai.
Rốt cuộc, nếu anh cắt dây điện, trộm nắp cống mà không có ai mua thì cũng trở thành phế thải mà thôi.
Không có mua bán thì sẽ không có tổn hại, lớn thì vì đất nước, nhỏ thì vì mẹ và các em ra ngoài không bị rơi xuống cống, Đông Hải phải đem bắt cái bọn trộm nắp cống lại.
Sau đó hai cha con liền đi, đến bây giờ còn chưa về.
Lý Dật Phàm mời khách, Tống Thanh Sơn không có thời gian, Cốc Đông phụ giúp công việc ở nhà Cốc Bắc.
Như Cốc Bắc nói, nó có đến 3 người cha, một là lãnh đạo Cục công an, một là thị trưởng, một là tham mưu trưởng nhà máy thép, liền hỏi Cốc Đông có thấy mình oai phong không?
Cốc Đông trả lời rất dứt khoát: “Các người đều là giả, tôi chỉ có một người ba là Tống Thanh Sơn!”
Nhưng vì Cốc Bắc gọi nó một tiếng con trai, Cốc Đông hôm nay phát huy vai trò bảo bối của mẹ, rất lễ phép cùng nhiệt tình, mở cửa, cho mọi người thay dép rồi rót nước pha trà, bưng đậu phộng hạt dưa, còn tranh thủ chạy vào bếp: “Mẹ, con làm tất cả việc này là vì mẹ”
“Nếu thực sự vì mẹ thì con biểu diễn một tiết mục cho khách xem đi”, Tô Hướng Vãn chọc ghẹo thằng nhỏ.
Cốc Đông cho là mẹ nói thật, tái mặt đi vì sợ: “Biểu diễn tiết mục chỉ có bọn ngu mới làm, con mà làm thì sẽ vô cùng xấu hổ”
“Bình thường gặp người khác thì hung dữ như chó săn, ở với mẹ thì ngoan như mèo. Hàn Cốc Đông, lễ phép phải là điều bắt buộc làm, không phải chỉ biểu diễn cho mẹ thấy, hiểu không?”
“Không hiểu, con chỉ nghe lời mẹ”
“Hướng Vãn mau tới đây, đây là đồng chí Kim Thạch, người nổi tiếng ở mặt trận phía bắc của chúng ta. Thanh Sơn giỏi cả về quân sự lẫn công nghiệp, nhưng Kim Thạch so với Thanh Sơn còn lợi hại hơn nhiều" Lý Dật Phàm mỉm cười giới thiệu.
Cái gì gọi là sấm sét giữa trời quang? Chính là vẻ mặt của Kim Thạch lúc này.
“Đây là vợ Thanh Sơn?”
“Đúng vậy!”
Kim Thạch hít sâu một hơi, thấy Tô Hướng Vãn đi vào bếp, tranh thủ lúc vợ chồng Cốc Bắc trêu chọc Cốc Đông, anh ta lẻn đi theo, nói: “Vị đồng chí này, cô không phải là vợ Thanh Sơn thật đấy chứ?”
“Chẳng phải anh vẫn làm bộ không biết tôi hay sao?” Tô Hướng Vãn hài lòng: “Tiếp tục giả bộ đi!”
“Van xin cô, nghĩ đến nhiều năm như vậy tôi chưa từng quên cô, xin đừng nói với Thanh Sơn là hai chúng ta đã từng gặp nhau”, người này mồm mép rất xảo quyệt.
“Không thể nào, giữa vợ chồng không có bí mật, huống chi chúng tôi còn rất ân ái”, Tô Hướng Vãn cố ý nói.
Kim Thạch vừa lo lắng vừa lúng túng, xoa xoa tay, đảo vòng vòng trước mặt Tô Hướng Vãn, vẻ cao lãnh trước đó bị quét sạch, suýt chút nữa thì quỳ xuống: “Tôi đoán cô sẽ nghi ngờ tôi có liên quan đến vụ tai nạn máy bay ở thành Đông Phong năm đó, nhưng tôi đảm bảo, ban đầu tôi thấy cô xinh đẹp, muốn gạt cô đưa về nhà chứ hoàn toàn không làm gì tổn hại đến lợi ích quốc gia”
“Lời này anh nói với Thanh Sơn đi, xem anh ấy có tin không?” Tô Hướng Vãn liếc mắt nói.
Kim Thạch nhìn hồi lâu, đột nhiên nói: “Chúng ta đã gặp qua lúc ở khách sạn Tần Châu, em đẹp hơn trước đây nhưng lại không dễ thương như trước, không trách tôi không nhận ra. Chẳng phải em thích ăn bánh quy bơ, ăn nhà hàng sao? Nếu không tối nay hai chúng ta đến Duyệt Tân lầu, vừa ăn vừa nói chuyện, được không?”
Bên ngoài ai cũng nói tên này là người tốt, thực sự chỉ là kẻ háo sắc thôi, Tô Hướng Vãn dứt khoát nói: “Ngay cả câu này tôi cũng sẽ nói với Thanh Sơn, anh cứ chờ đi”
Cô vẫn còn muốn dò xem tên này thế nào.
Đúng lúc này, điện thoại nhà Lý Dật Phàm reo lên.
Cốc Bắc nghe máy, chân mày nhíu lại, nghe xong thì cúp máy, cầm bao súng bước ra: “Dật Phàm, tôi phải ra ngoài một lúc, chuyện lớn rồi”
Lúc đi ra, anh ta gọi Tô Hướng Vãn đi cùng.
Tô Hướng Vãn đoán anh ta có chuyện cần nói riêng với mình. Đúng như dự đoán, vừa ra cửa, Cốc Bắc nhỏ giọng nói: “Hướng Vãn, tôi nói với cô chuyện này, cô đừng cuống cũng đừng manh động, chuyện này vợ chồng cô phải bình tĩnh đối mặt”
….
“Có một cô gái tên Trần Tiểu Lệ, cô biết chứ?”
….
“Cha cô ta là Trần Kiến Quốc, bây giờ đang ở ngoài cổng đại viện, nghe nói chuẩn bị căng biểu ngữ, tố cáo Đông Hải nhà cô cưỡng gian con gái ông ta. Cũng may Trần Ái Đảng làm bảo vệ ngoài đó, thấy ông ta định căng biểu ngữ thì chặn lại kip. Đứa trẻ của đại viện Vinh Quang chúng ta không làm những chuyện đó, cô phải hỏi kỹ Đông Hải xem đã xảy ra chuyện gì rồi xử lý cho đàng hoàng" Cốc Bắc nghiêm túc nói.
Tục ngữ có câu, quạ già điên muốn đập trứng.
Trong sách từng nói qua, Trần Tiểu Lệ dụ dỗ Tống Đông Hải phát sinh quan hệ, sau đó ầm ĩ mọi người đều biết, còn làm cho anh em Đông Hải, Tây Lĩnh tự giết lẫn nhau.
Đoạn này Tô Hướng Vãn đặc biệt đọc rất kỹ vì thương tiếc cho Đông Hải, vì thế cô biết rất rõ tình tiết của chuyện này.
Dĩ nhiên, từ biểu hiện của Đông Hải mấy ngày nay thì cũng thấy, chỉ sợ Tống Thanh Sơn không tin tưởng nó, chứ Tô Hướng Vãn chắc chắn thằng nhỏ này chính nghĩa hơn tất cả những đứa trẻ khác. Ngoại trừ ở phương diện chính nghĩa vì quá theo đuổi mà hơi quá phận một chút, còn trong chuyện quan hệ nam nữ, nó không phải là đứa làm loạn.
Thật không nghĩ đến, nhiều tình tiết trong sách đã thay đổi mà Trần Tiểu Lệ âm hồn bất tán vẫn như cũ muốn quấn lấy Đông Hải.
Đây chắc chắn là một mối hận sâu sắc.
Trần Ái Đảng giờ làm bảo vệ ngoài cổng đại viện Vinh Quang. Người này cùng tuổi với Tống Thanh Sơn nhưng tóc đã bạc quá nửa, lưng còng như ông già, vừa nhìn thấy cô đã nói: “Mấy đứa con tôi đều là lũ khốn nạn, tôi coi như bọn nó chết hết rồi. Hướng Vãn, Đông Hải nhà cô luôn là đứa trẻ ngoan, sao lại có người tìm đến cửa như vậy?”
Tô Hướng Vãn nhìn lướt qua phòng bảo vệ, bên trong có một người đàn ông gầy gò, đó là Trần Kiến Quốc, cha của Trần Tiểu Lệ. Bên cạnh còn có một người phụ nữ mập đến mức cái bụng phì ra, hai mắt đang nhìn cô chòng chọc.
Đây từng là chị em dâu của cô, Phương Bảo Ngọc, vợ cũ lười biếng đã bỏ trốn của Tống lão tam.
Cha của Trần Kiến Quốc là quản đốc nhà máy thịt của huyện Thanh Thuỷ, bản thân ông ta cũng là kế toán của nhà máy, lúc hợp tác xã còn chưa giải tán, nhà máy thịt là nơi màu mỡ nhất.
Đến cả kế toán viên như Trần Kiến Quốc còn có tiền để mua thuốc phiện.
Nhớ lúc đó, cô út của Lý Thừa Trạch là Lý Kích Phát đi bán thuốc phiện, chẳng phải bán cho anh ta sao?
Nhưng bây giờ, sau khi khu vực tư nhân mở cửa, nhà máy thịt phá sản, dĩ nhiên, Trần Kiến Quốc chắc không hút thuốc phiện được nữa, gia đình nghèo đói đến mức phải dựa vào tống tiền để kiếm sống.
Phương Bảo Ngọc vừa thấy Tô Hướng Vãn thì vội vàng đi ra: “Hướng Vãn, tôi nhớ chị muốn chết luôn”
Tô Hướng Vãn lạnh lùng nhìn cô ta: “Nhìn bộ dạng cô thì sống cũng khá tốt đấy chứ, làm sao, đến tìm tôi làm gì?”
Trần Tiểu Lệ mấy hôm trước còn cặp kè Quách Tinh Tinh, ăn mặc đầy vẻ sang trọng, hôm nay lại ra vẻ bần cùng, mặc áo lao động màu xanh, quần đen, đi giày vải, tết bím tóc hai bên, khóc đến mức hai mắt sưng to như hạch đào.
Đúng kiểu dáng vẻ của một cô dâu bị ức h**p.
Phương Bảo Ngọc chỉ tay vào Trần Tiểu Lệ nói: “Chúng ta từng là chị em dâu, chị còn cho Tống Phúc nhập ngũ, tôi chỉ muốn chuyện tốt cho chị, chưa từng nghĩ sẽ làm khó dễ gì chị. Nhưng con gái tôi chắc chắn đã bị Đông Hải khi dễ, bây giờ có hai cách, một là Đông Hải nhà chị cưới Tiểu Lệ nhà tôi, hai là nhà chị bồi thường cho nhà tôi 3 ngàn đồng, thế nào?”
Đông Hải gần đây ở bên ngoài làm gì, Tô Hướng Vãn không biết, nhưng có một điều, nếu thật sự là cưỡng gian thì phải có chứng cớ, nếu cô đoán không nhầm, hẳn là Trần Tiểu Lệ đã có chứng cớ.
Không phải là bị ép đến mức không thể nhịn được nữa thì Tô Hướng Vãn cũng sẽ chịu nhường một bước, dù sao vạch trần chuyện xấu của Trần Tiểu Lệ, Phương Bảo Ngọc cũng là làm mất thể diện của chủ nhiệm hội phụ nữ như cô.
“Đừng có nghĩ đến chuyện tiền, tôi thừa biết chứng cớ của các người là gì, thứ đó không gọi là bằng chứng được, thừa dịp tôi chưa nổi giận thì nhanh đi đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Nhưng giống như Trần Kiến Quốc, Phương Bảo Ngọc và Trần Tiểu Lệ sẵn sàng vì tiền mà bất chấp tất cả, huống chi Trần Kiến Quốc còn nghiện, cần có tiền để mua thuốc phiện.
Hắn ta móc từ trong túi quần ra một chiếc q**n l*t nam màu xám: “Chúng tôi có chứng cớ, đây là q**n l*t của Tống Đông Hải nhà cô, nó bỏ lại sau khi cưỡng gian con gái tôi”
Chiếc q**n l*t bị lôi ra, mọi người liền vây vào xem, Trần Ái Đảng toát mồ hôi, khuyên mọi người giải tán nhưng không được.
Ai ngờ Tô Hướng Vãn đột nhiên kéo Trần Tiểu Lệ vào trong sân: “Tất cả mọi người, các đồng chí trong đại viện cũng đến xem đi, thật không biết xấu hổ, Đông Hải nhà chúng tôi hôm trước mới nói mình bị mất q**n l*t, hôm nay ở đây có cô này nhặt được rồi dùng để tống tiền người khác”
Ăn trộm q**n l*t, chuyện này mới lạ à.
Hơn nữa, mọi người đều hóng hớt, ngay cả Lý Dật Phàm, Kim Thạch định ra ngoài, tư lệnh Vương chuẩn bị dắt chó đi dạo cũng kéo đến xem.
“Con trai cô là tội phạm cưỡng gian, cô là phụ huynh còn bao che cho anh ta, tôi phải tự sát để lãnh đạo thấy tôi oan khuất thế nào”, Trần Tiểu Lệ không phải hiền lành, tự giật tóc lao về phía Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn thừa dịp tóm tóc cô ta: “Thật sao? Cô nói con trai tôi c**ng b** cô, vậy tôi hỏi cô, nốt ruồi son trên ngực con trai tôi là bên trái hay bên phải?”
“Bên trái? Bên phải”, Trần Tiểu Lệ tóm lấy bàn tay Tô Hướng Vãn đang kéo tóc cô ta.
“Cô nói như đánh rắm, Đông Hải nhà tôi không có nốt ruồi trên ngực”, Tô Hướng Vãn phì một tiếng, quẳng Trần Tiểu Lệ xuống đất.
“Lúc đó tắt đèn, tôi không nhìn rõ trên ngực nó có nốt ruồi hay không”, Trần Tiểu Lệ phân bua: “Đêm ngày hôm trước, sau khi chúng tôi đánh bài xong thì phát sinh quan hệ, tôi có một đống người làm chứng”
Tô Hướng Vãn hít sâu một hơi, không ra đòn độc không được rồi: “Vậy tôi hỏi cô, nếu cô nói không nhìn thấy thì có thể sờ được đúng không? Trên lưng nó có vết đạn, ở bên trái hay bên phải?”
“Trên lưng nó không có vết đạn”, Trần Tiểu Lệ đã có kinh nghiệm, không bị mắc lừa nữa.
Tô Hướng Vãn cười nhạt: “Đông Hải tại sao không cởi áo trong mùa hè? Là bởi vì lúc tham gia tự vệ phản chiến, trên người nó bị trúng đạn nhiều lần, đầy vết thương. Cô cái gì cũng không biết mà dám ngậm máu phun người, có liêm sỉ hay không?”
Hít sâu một hơi, cô quay đầu nói: “Ái Đảng, báo công an đi, nói có một nữ đồng chí không biết yêu bản thân, vu khống chiến sĩ anh hùng của chúng ta, hắt nước bẩn lên người khác, bảo họ nhanh tới bắt gia đình lừa đảo này”
Không phải là muốn tiền sao?
Vậy để tôi xé tan cái bộ mặt tham tiền này ra.
Tô Hướng Vãn nghĩ, tôi là người chuyên trị cái loại người vì tiền không biết xấu hổ này.
Dĩ nhiên, lúc này Tống Đông Hải cùng Tống Thanh Sơn hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Hai người họ cùng với một nhóm công an phòng điều tra hình sự, mặc thường phục, nằm vùng để bắt bọn ăn cắp và bán dây điện.
Lưu Tại Dã là Cục trưởng Cục công an, bị bọn côn đồ kia hành hạ đến chảy máu dạ dày, hạ đường huyết, đi đâu cũng phải nhai thứ gì đó nếu không sẽ thấy choáng váng.
Nhai một cục kẹo to, hắn nói: “Thanh Sơn, Quách Tinh Tinh bên kia chứng cớ chưa đủ, bây giờ Trương Tấn đang gây áp lực, có lẽ chúng tôi phải thả người”
“Người đàn bà kia là chủ chứa đó ông ơi, anh thả cô ta ra không phải phá hư ổn định trị an xã hội sao?” Tống Thanh Sơn nói.
Lưu Tại Dã thở dài: “Nhưng Quách Tinh Tinh đánh chết cũng không chịu mở miệng, chỉ bằng một phiếu băng vệ sinh, chúng ta không thể buộc tội cho một nữ đồng chí, nghe nói chồng cô ta là Trương Tấn còn định báo cáo lên tận Bắc Kinh”
Mọi người cùng cau mày, đúng là gặp quỷ mà.
Bây giờ là thời bình, hầu hết súng của Tống Thanh Sơn đã được giao nộp, chỉ có khẩu 64 cũ là súng lục cấp cho quân hàm đại tá, lúc này Tống Thanh Sơn rút khẩu súng ra, đưa cho Tống Đông Hải: “Lát nữa kẻ lấy hàng tới, con lên bắt hắn, ba canh ở đây”
“Cảm ơn ba, nhưng làm như vậy không trái với kỷ luật sao?” Tống Đông Hải cầm khẩu súng của ba lên thử. Đó là khẩu súng sản xuất trong nước tốt nhất kể từ khi thành lập nước đến nay. Chỉ có cán bộ trên cấp trung đoàn mới được trang bị, theo lý mà nói, một lính quèn như nó không có tư cách sử dụng.
Tống Thanh Sơn tối hôm qua còn hận không đánh chết con trai mình, hoặc là để Tô Hướng Vãn nhét lại vào trong bụng, sinh ra Tống Đông Hải giống như Tiểu Bắc Cương đáng yêu.
Nhưng sau khi nghe Tống Đông Hải nói, vì để vào được vòng tròn côn đồ đó, nó phải học hút điếu thuốc đầu tiên, uống ngụm rượu đầu tiên, chơi bài lần đầu tiên, sau đó về nhà còn phải đứng trước hình Marx, Lê nin và Mao Chủ tịch để tuyên thệ sám hối, thì bây giờ nhìn nó đã thuận mắt hơn.
“Trường giang sóng sau đè sóng trước, ba con còn có thể chiến đấu thêm 20 năm nữa, tuyệt đối không chết cạn trên bờ, nhưng con đã trưởng thành, chuyện này để con làm, ba đứng nhìn là được rồi”, Tống Thanh Sơn cười nói.
Đây là nơi đổ nát đang chuẩn bị bị phá huỷ, nghe nói vốn là một nhà máy lọc dầu. Nấp ở đây, đám công an sắp bị ngạt thở vì mùi dầu hôi và cặn dầu.
Nhìn thấy mấy tên côn đồ vác dây điện lén lút chạy tới, Tống Đông Hải cầm súng định đi, nghiêng đầu nói: “Ba, con đặc biệt yêu ba, thật đó!”
Chỉ như vậy, tiểu tử phóng tới bắt kẻ xấu.
Cắt dây điện và trộm nắp cống thực ra không phải là tội lớn, nhưng chúng đại diện cho đạo đức và lương tâm của một thành phố, sự ổn định và thịnh vượng của xã hội. Sự chân thành của Tống Đông Hải trong mắt mọi người có chút ngu ngốc.
Nhưng chính những người mang ý chí mạnh mẽ, lý tưởng cùng nhiệt huyết như nó mới thúc đẩy sự tiến bộ của nền văn minh xã hội.