Bên kia, Tô Hướng Vãn cầm tập tài liệu ra khỏi nhà, đi bộ chừng 5 phút thì đến nhà khách Tần Châu.
Bước vào thang máy, Tô Hướng Vãn định ấn nút đóng cửa thì một người đàn ông bước nhanh vào, sau đó ấn số 8.
Ấn xong, người đó liếc nhìn Tô Hướng Vãn, hỏi bằng giọng khàn khàn: “Cô lên lầu mấy?”
Tô Hướng Vãn nói: “Lầu 8, giống anh”
Hai người nhìn nhau một cái, người này có một nốt ruồi giữa hai lông mày, khuôn mặt vuông vắn, lông mày rậm, khí chất có phần giống Tống Thanh Sơn.
Có thể cảm nhận được người này đã từng là quân nhân, bởi nếu không phải quân nhân, anh ta sẽ không có dáng đứng thẳng tắp và phong thái lịch sự như vậy.
Tô Hướng Vãn không hiểu sao cảm thấy người này có chút quen thuộc.
Đây không phải là trí nhớ của cô mà là trí nhớ của nguyên thân. Trong ký ức của nguyên thân, có một người có nốt ruồi giữa hai lông mày như vậy, 15 năm trước khi nguyên thân đến Đông Phong thăm chồng, lúc về ngồi trên xe lửa người này ngồi đối diện cô.
Dọc đường đi, người này chăm sóc nguyên thân rất tốt, lúc đó hai người hẳn nói chuyện rất hợp nhau. Người kia nhạy bén nhận ra khát vọng được sống ở thành phố của nguyên thân, đã từng nói qua, nếu Tô Hướng Vãn thích cuộc sống ở thành phố, có thể đi Lữ Thuận tìm anh ta. Anh ta sống ở Lữ Thuận, ở đó công nhân không cần xuống ruộng lao động, có đầy bánh quy, đồ hộp để ăn, thỉnh thoảng còn có thể ăn ngoài nhà hàng.
Nhưng trong lòng nguyên thân lúc đó chỉ có Tống Đình Tú, không để ý đến đàn ông khác. Hơn nữa, chẳng qua nguyên thân với Tống Đình Tú là dạng si tâm chứ không phải loại đàn bà lẳng lơ, câu dẫn, cho nên cô chỉ nhận của người đàn ông này hai túi bánh quy rồi xuống tàu.
“Có phải tôi đã từng gặp anh ở đâu không?” Tô Hướng Vãn càng nhìn càng thấy người này quen mắt, bèn hỏi dò.
Người này hai tay đút túi quần, có vẻ rất kinh ngạc khi nghe Tô Hướng Vãn hỏi vậy: “Tôi là lần đầu tiên gặp cô, nữ đồng chí, cô có nhận nhầm người không? Nhưng được một nữ đồng chí xinh đẹp trẻ trung như vậy nhận nhầm, tôi cũng rất vinh hạnh”
Anh ta vừa mở miệng đã khẳng định suy đoán của Tô Hướng Vãn, giọng nói của người đàn ông trong ký ức nguyên thân giống người này như đúc, khàn khàn, có sức hút, làm cho người ta có cảm giác tin tưởng.
Không sai, đây chính là người đàn ông mà nguyên thân đã gặp trên xe lửa.
Hơn nữa, nếu không phải trong lòng nguyên thân đã có Tống Đình Tú thì hẳn đã bị người này dùng hai gói bánh quy bơ dụ đi mất rồi.
Thang máy đến nơi, người này nhanh chóng bước ra.
Đến cửa phòng 888, Tô Hướng Vãn giơ tay lên, chưa kịp gõ thì cánh cửa đã mở, một tiểu tử từ bên trong bước ra, đó chính là Trần Quang Diệu, con trai út của Trần Ái Đảng.
Từ sau khi Trần Quang Vinh bị tống vào ngục, tiểu tử này cùng chị gái Trần Hào Quang đã coi gia đình Tô Hướng Vãn là kẻ thù.
Nó vừa đi vừa khom lưng chào người bên trọng: “Lãnh đạo, tạm biệt ngài”
Tô Hướng Vãn túm lấy tai tiểu tử: “Không phải tôi đã cho cháu số liên lạc để làm việc rửa chai ở nhà máy đồ uống sao? Đây là cháu tan làm hay căn bản là không đi làm việc?”
Trần Quang Diệu chờ cánh cửa đóng lại, hất tay Tô Hướng Vãn ra: “Tôi muốn đi đâu, làm gì, không cần người giả tạo như cô quản”
“Đứa nhỏ hư đốn này, sao lại đánh người lớn?” Tô Hướng Vãn túm lấy tay Trần Quang Diệu.
Trần Quang Diệu gào lên: “À, bà này ngắt véo tôi, cấu tôi rồi”
Lầu 8 là dãy phòng khách của cán bộ cao cấp, người bình thường không lên đây được.
Nếu Trần Quang Diệu cứ bình thường thì không sao, đằng này nó lại âm dương quái khí gào lên, Tô Hướng Vãn phải biểu diễn thân thủ Taekwondo cấp 8 của mình, bang một cái đè Trần Quang Diệu vào tường, nói: “Cha cháu chỉ hơn Tống Thanh Sơn 3 tuổi mà tóc đã bạc trắng, Trần Quang Diệu cháu nếu còn có lương tâm thì mau đi làm đi, đừng để cha cháu lo lắng thêm về cháu nữa”
Nếu Trần Quang Diệu thực sự muốn động thủ cũng không đánh lại được Tô Hướng Vãn, vì thế nó bỏ chạy.
Tô Hướng Vãn nhớ Lý Dật Phàm nói qua, người đàn ông mà cô đưa tài liệu có họ Kim.
Đột nhiên trong lòng cô động một cái, chợt nghĩ đây có phải người nổi danh đỉnh đỉnh trong sách, Kim Thạch không?
Trần Quang Diệu chính là một kẻ côn đồ có tiếng, nếu bên trong đúng là Kim Thạch, chứng tỏ Kim Thạch có liên quan đến băng đảng xã hội đen.
Gõ cửa, bên trong có người mở ra.
Đó là một người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi, hói nửa đầu, trời nóng như vậy mà còn khoác một cái áo bố bên ngoài áo sơ mi. Lúc mở cửa, người này ban đầu không mấy vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy Tô Hướng Vãn mặc áo khoác kaki, bên trong là áo sơ mi trắng, mái tóc dài buộc cao, tuy đơn giản nhưng cũng rất có khí phách. Trông mặt mà bắt hình dong, người đàn ông lập tức đứng thẳng lên: “Xin chào đồng chí, có chuyện gì không?”
Tô Hướng Vãn nói: “Ông là Kim tổng phải không? Đây là tài liệu của thư ký Lý đưa cho ông”
Kim Thạch, bạn học của Tống Thanh Sơn chẳng lẽ lại là người như thế này?
Cũng khá là khó coi đi.
Người này vừa nghe ba chữ thư ký Lý thì sững người: “Sao tôi có thể là Kim tổng được? Tôi là Trương Thắng Vượng, thư ký của Kim tổng, ông ấy ở phòng khác, cô cứ đưa tài liệu cho tôi, tôi sẽ chuyển cho ông ấy”
“Kim tổng tên là Kim Thạch à?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.
Người này cười một chút: “Đúng vậy, là Tổng giám đốc Công ty Khai khoáng Phương Bắc chúng tôi"
Kim Thạch ở trong nhà khách này nhưng thật đáng tiếc, Tô Hướng Vãn dù hiếu kỳ nhưng cũng không gặp được anh ta.
Lúc về trời đã tối, vốn dĩ có đèn đường trong thành phố nhưng hôm nay không biết có chuyện gì, tất cả đèn trên đường đều bị cúp điện, tối thui doạ người.
Nghe nói mấy năm gần đây, những vụ cướp đường, cắt dây điện, trộm nắp cống tăng với tốc độ bùng nổ, nói gì xa, Tô Hướng Vãn đang đi thì thấy hai tên trộm đang cạy nắp cống trên đường.
“Hai đứa cạy nắp cống như thế, nhỡ có ai rơi xuống vào nửa đêm thì sao?” Tô Hướng Vãn nóng tính, không chịu được khi thấy những cảnh này.
“Dì này ở đâu ra vậy? Nắp cống của chính phủ, không phải của cô, tối nay bị lấy mất thì mai họ lắp cái mới, cô lo cái gì?” kẻ gian không biết sợ, còn đứng đó khiêu khích.
Tô Hướng Vãn đến gần nhìn một cái, đứa lớn hơn cô không biết, đứa nhỏ hơn không phải là Trần Quang Diệu, tiểu tử không chịu đi làm suốt ngày trộm gà trộm chó đó sao?
“Trần Ái Đảng, mau tới xem con trai anh đang làm gì này?” Tô Hướng Vãn hét to lên.
Đứa lớn không sợ, nhưng Trần Quang Diệu sợ ba nó, vừa chửi thề vừa quay người chạy, nhưng nó quên mất rằng nắp cống phía trước bị chính nó cạy lên, chỉ nghe bang một tiếng, nó rơi luôn xuống cống.
“Đáng đời, mày cứ chờ đó đi, tao đi báo công an, để công an bắt cái loại khốn kiếp phá hoại của công này”, Tô Hướng Vãn nói.
Trần Quang Diệu có lẽ bị thương ở chân, dù sao nó vẫn là con nít, hú lên như sói tru trong cống: “Đại Cương, mau kéo tao lên, chân tao gãy rồi, ba tao mà thấy thì sẽ đánh chết tao”
Cái thằng tên Đại Cương này lôi Trần Quang Diệu từ trong cống ra, nhìn bộ dạng định thu thập Tô Hướng Vãn, Trần Quang Diệu vội vàng nói: “Đừng coi thường bà dì kia, thân thủ tốt lắm, mày không đánh lại được đâu, mau chạy đi”
Tô Hướng Vãn gọi bảo vệ trong trường tiểu học ra, đem nắp cống đậy lại cho chắc chắn, đảm bảo không có ai rơi xuống nữa rồi mới về nhà.
Không cần phải nói, Tống Đông Hải không biết đã chạy đi đâu, nhưng Tống Thanh Sơn đã về, đang ngồi trong nhà vệ sinh giặt tã cho Bắc Cương.
Cốc Đông cũng vừa từ bên ngoài về, trong miệng còn ngậm cây kem, hai tay dính đầy bùn đất.
“Con cũng bị rơi xuống cống à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cốc Đông vẩy hai tay, vào nhà tắm mở vòi hoa sen xả lên người: “Vâng, khẳng định là bọn côn đồ kia lại ăn trộm nắp cống rồi, con đi mua kem về không cẩn thận bị rơi xuống, phải tự mình bò ra ngoài”
Nam Khê cũng nói: “Mẹ, bây giờ loạn quá đi, hôm qua con nghe nói anh của bạn học đi cắt dây điện, bị điện giật chết, mới 17, 18 tuổi đã chết như vậy”
“Cho nên, mọi người cứ nói cải cách mở cửa là tốt, nhưng em thấy hồi loạn cách mạng văn hoá còn tốt hơn, ít nhất không ai dám cắt dây điện hay ăn trộm nắp cống”, Cốc Đông tức giận nói: “May mà tay em giơ cao, kem không bị bẩn”
Thà rơi xuống cống cũng phải bảo vệ cây kem, Cốc Đông càng nghĩ càng tức giận: “Nếu mà sinh sớm hơn vài năm, bây giờ em đã là chiến sĩ cách mạng, đeo băng đỏ, bắt tất cả bọn cắt dây điện và ăn trộm nắp cống lại”
Tống Thanh Sơn thấy Tô Hướng Vãn chỉ cười không nói gì, lấy quần áo vừa giặt mang đi phơi liền hỏi: “Trước mắt trị an xã hội loạn như vậy, em vốn là người không cho phép một hạt cát rơi vào mắt, sao em không tức giận, mắng mấy câu?”
“Quản quá nghiêm, trị an tốt nhưng người dân lại quá nghèo, không có gì để ăn. Chính sách phóng khoáng một chút, mọi người đều có thể phát tài, nhưng đồng thời những trâu bò đầu gấu cũng sẽ nhảy ra phạm tội. Tóm lại, phải ra quân nghiêm trị một lần, hoàn thiện luật pháp, mọi thứ sẽ tốt hơn, xã hội như vậy mới tiến bộ”, Tô Hướng Vãn dẫu sao cũng quen thuộc với lịch sử nên với những chuyện này rất dửng dưng.
Chỉ có thể nói, luật pháp hoàn thiện được chính nhờ những chuyện nhỏ nhặt này thúc đẩy.
Tống Thanh Sơn mang tất cả tã lót ra phơi trong sân, còn phải kẹp bên trên, cả cái sân phấp phới những mảnh vải nhỏ cùng mùi thơm của bột giặt.
Một cái sân phơi đầy tã trẻ em, trong đêm hè lại có chút lãng mạn.
Bà Vương cùng mấy bà cụ khác đi hóng gió trở về, phe phẩy quạt đi ngang qua nhà họ, than thở: “Nhìn xem, cùng từ huyện Thanh Thuỷ đến, cuộc sống nhà Thanh Sơn thật náo nhiệt, còn nhà Ái Đảng thì thật là, vợ ở trong tù, con trai con gái đều không ra gì”
“Bà Vương, tôi có dưa hấu ướp lạnh, mọi người có ăn không?” cô dùng ba cái đồng hồ đeo tay, đổi lấy một cái tủ lạnh nhỏ ở chợ đen. Liên Xô sản xuất loại tủ nhỏ này chỉ có công dụng làm mát chứ không đông đá được, ở đây vẫn còn khá mới mẻ.
Bà Vương cười nói: “Hướng Vãn, có phải cô giới thiệu một cô gái cho Đông Hải không?”
“Đúng vậy, hai đứa nói chuyện thế nào?” Tô Hướng Vãn vội đi gấp, không biết con trai cùng A Khắc Liệt Liệt như thế nào.
Bà Vương đến gần, nhỏ giọng nói: “Tôi với bà Trương đứng ở giả sơn, thấy cô gái kia ngồi trong xe đi ra khỏi đại viện, nhìn rất buồn, có vẻ như đã khóc”
Nói như vậy tức là cái thằng đầu lừa Tống Đông Hải kia đã kiên quyết từ chối con gái nhà người ta rồi.
Tô Hướng Vãn có chết cũng không nghĩ ra được mình lại giáo dục ra thằng con trai cự tuyệt con gái vô tình như vậy.
Nếu A Khắc Liệt Liệt vừa đi về vừa khóc thì cũng khá là phiền toái, Tô Hướng Vãn cảm thấy mình phải đến nhà máy thép để xin lỗi A Khắc Liệt Liệt.
“Bà Vương, mọi người qua ăn dưa hấu ướp lạnh đi”, Tô Hướng Vãn bưng quả dưa ở trong nhà ra, đặt ở bên cạnh, mời mấy bà lão ăn.
“Ăn dưa hấu ướp lạnh tôi sợ đau bụng. Vợ chồng cô có thời gian thì nên quản Đông Hải một chút. Tôi thấy tiểu tử kia gần đây có vẻ nông nổi bồng bột, mới vừa rồi còn đi cùng Trần Hào Quang ra ngoài”
Quả nhiên, bà Vương là điển hình của đạo đức, quan tâm đến chuyện của Tống Đông Hải còn hơn cả hai vợ chồng Tô Hướng Vãn.
“Bà yên tâm, tôi biết con trai mình thế nào. Nó trong lòng chỉ nghĩ đến làm chuyện lớn vì dân vì nước, tôi có thể đảm bảo với mọi người là tư tưởng của nó đã tuyệt đối vượt qua khảo nghiệm, thử thách”, Tô Hướng Vãn nói.
Các bà lão mỗi người một câu, có người thử ăn một miếng dưa hấu ướp lạnh, thấy ngon hơn nhiều dưa ngâm mát dưới giếng. Thế là bà một miếng tôi một miếng, chớp mắt đã ăn hết quả dưa hấu lớn.
Xoa xoa bụng, các bà đều khen Bắc Cương xinh đẹp, có bà còn than thở sao Tô Hướng Vãn không sinh nó ra là con gái có phải tốt không, thấy gần đến 11 giờ, mọi người mới đứng lên đi về.
Mặc dù Tô Hướng Vãn đã đảm bảo Tống Đông Hải không làm chuyện xấu, nhưng Tống Thanh Sơn vừa nghe bà Vương nói về con trai như vậy, đứng ngồi không yên, định tìm con trai về dạy cho một trận.
“Được rồi, anh chờ chút đi, nó sẽ quay về”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn cầm cái đèn pin buồn bực, một lúc sau kiễng chân lấy khẩu súng trường trong tủ ra, nhanh chóng nạp đạn rồi nói: “Giới thiệu đối tượng cho còn không muốn, còn làm cho con gái người ta khóc, gần đây còn động tí là ban đêm không về nhà, cho dù nó có làm gì, nó là con trai tôi, tôi phải xử lý nó”
“Bỏ súng xuống”, Tô Hướng Vãn nói: “Thằng nhỏ Đông Hải này có nhiệt huyết và ý thức chính nghĩa, khẳng định không thể làm chuyện xấu. Nó nhất định đang làm điều gì đó kinh thiên động địa, anh dù sao cũng để cho nó làm xong rồi hãy giáo dục, được không?”
Khuyên can mãi, cuối cùng Tống Thanh Sơn mới buông súng xuống.
Tối hôm đó không có chuyện gì, Tống Đông Hải vẫn lang thang lêu lổng bên ngoài, cả đêm không về nhà.
Được rồi, thấy vợ kiên định tin tưởng con trai như vậy, Tống Thanh Sơn tạm nhịn xuống.
Ngày hôm sau, Tô Hướng Vãn đặc biệt đến nhà máy thép, vốn là định đưa cho A Khắc Liệt Liệt mấy phiếu hàng hoá nội bộ của của bách hoá tổng hợp để cô mua hai bộ quần áo mới.
Nhưng cô gái đã kiên quyết từ chối, ngược lại muốn có sách học cũ của Tống Đông Hải, nói cô muốn tự ôn tập lại.
Vì thế Tô Hướng Vãn lấy tất cả sách giáo khoa của Tống Đông Hải đưa cho A Khắc Liệt Liệt. Cô gái ôm đống sách vở như ôm trân bảo, cúi người chào Tô Hướng Vãn rồi chạy đi.
Tối hôm đó, Tống Đông Hải vẫn không về.
Chờ thêm mấy đêm nữa, Tống Đông Hải cũng không về. Trong khi Tô Hướng Vãn bôn ba trong thành phố tìm việc làm cho các cô gái, trong sân viện có một tin tức lớn.
“Cô biết không, Kim Thạch của cảng Lữ Thuận sẽ chuyển đến đại viện chúng ta. Đây là người mà ông Vương nhà tôi còn khen tốt”, bà Vương chạy đến nói cho Tô Hướng Vãn biết.
Lý Dật Phàm cũng đặc biệt tới, nói với Tô Hướng Vãn: “Ngày mai tôi để mẹ Hà phụ giúp cô, cô sang nhà tôi chuẩn bị mấy món ăn chính, chuẩn bị hoan nghênh đồng chí Kim Thạch”
Ngay cả lãnh đạo cấp cao của tỉnh cũng chú ý đến người này, Tô Hướng Vãn luôn tò mò đến tột cùng Kim Thạch này là thần thánh phương nào: “Chị Lý, chẳng phải chỉ là giám đốc một công ty khai thác mỏ thôi sao? Nhìn chị giống như có lãnh đạo tới kiểm tra công tác vậy?”
“Kim Thạch, đó là thần tượng của tôi, trong lòng tôi, đó là người đàn ông duy nhất có tác phong công việc xuất sắc hơn Thanh Sơn”, Lý Dật Phàm mang dáng vẻ của một fan hâm mộ: “Anh ta tới có thể giúp chúng ta cải cách kinh tế, có thể giúp cô giải quyết chuyện việc làm, cho tôi chút mặt mũi, ngày mai đến làm cơm giúp tôi”
Được rồi.
Trong sách, trùm xã hội đen đầu tiên của Tần Châu, người sẽ cho Cốc Đông phụ nữ của mình, nhưng lại chém giết không ngừng với Cốc Đông, Kim Thạch kia, trong mắt lãnh đạo lại là một đồng chí ưu tú xuất sắc?
Về nấu ăn, mẹ Hà dĩ nhiên biết nhiều hơn Tô Hướng Vãn.
Bà lão xách giỏ, đôi chân ngắn đi liên tục như xe địa hình, đã đi chợ mua rau cỏ trước một ngày.
Gần một tuần lễ không về, tối hôm đó, cuối cùng Tống Đông Hải cũng về nhà.
Hơn nửa đêm, có tiếng gõ cửa vội vã, Tống Thanh Sơn định ra mở cửa, Tô Hướng Vãn sợ hai cha con lại cãi nhau nên đè Tống Thanh Sơn xuống: “Anh nằm xuống đi, để tôi đi mở cửa”
“Mẹ, ba con đâu?” Tống Đông Hải mở cửa, mặt đầy phấn khích, dáng vẻ mà Tô Hướng Vãn chưa từng nhìn thấy.
“Nửa đêm con tìm ba làm gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Đông Hải giang hai tay nói: “Hôm nay cắt dây điện, ngày mai trộm nắp cống, ngày mốt cắt dây điện thoại lấy lõi đồng, bọn băng đảng côn đồ ở Tần Châu kia chẳng phải không ai quản được sao? Hôm nay cuối cùng con đã mò ra hang ổ, tìm được thủ lĩnh của bọn chúng, hơn nữa còn biết bọn nó chuẩn bị làm một chuyện lớn, đủ để chúng ta nghiêm trị”
Tiểu tử hưng phấn đến nỗi không diễn tả được bằng lời.
Tống Thanh Sơn xách súng bước ra, tất nhiên bởi vì con trai đã lâu không về nhà, hắn định dùng nòng súng đập cho một trận.
Nhìn thằng con trai cao lớn, rắn chắc hơn mình đang cười toe toét, nụ cười trong sáng dễ thương y như hồi nhỏ được ba cõng trên lưng đi vòng quanh sân.
Tham mưu trưởng Tống bình tĩnh giơ súng lên: “Thủ lĩnh là ai? Bọn chúng đang định làm chuyện gì?”
Đông Hải nhìn nòng súng đen thui, lại nhìn hai mắt ba đằng đằng sát khí thì sợ hãi, nuốt nước bọt: “Ba, ba không nên vọng động, chúng ta vào nhà từ từ nói”
Chuyện này tạm thời để xuống chưa nói đến.
Không phải Tô Hướng Vãn vẫn một mực tò mò xem Kim Thạch trông như thế nào sao?
Sáng hôm sau, nghe nói Kim Thạch sáng sớm sẽ dọn vào đại viện, đúng ngày cuối tuần, cô dẫn Tiểu Bắc Cương vẫn ăn mặc như một đoá hoa, đi dạo vòng vòng ở cổng đại viện.
Chỉ có thể nói là hợp lý, nhưng cũng bất ngờ.
Một chiếc xe cắm cờ đỏ nhìn rất tầm thường chạy từ bên ngoài vào, dừng lại trước hòn non bộ, một người từ trong xe bước xuống.
Hai hàng lông mày rậm, khuôn mặt vuông hơi gầy, người đàn ông này không phải là người mà Tô Hướng Vãn gặp trong thang máy khi cô đến khách sạn Tần Châu vài ngày trước sao?
Kim Thạch trong truyền thuyết, Tô Hướng Vãn còn tưởng đây là một người mới, không ngờ lại là người quen biết đã lâu.