Cuối cùng Tô Hướng Vãn cũng không nói với Tống Thanh Sơn chuyện con trai làm nhiễu phá án của công an.
Quả thực hắn quá bận, vì chuyện sản lượng sắt thép mà sứt đầu bể trán, nửa đêm còn đi giặt tã, sáng sớm đã dậy lau sạch sẽ chiếc xe chỉ huy cũ rồi đi đón bạn học cũ Kim Thạch.
Tô Hướng Vãn không thể không đi làm, thứ nhất nếu cô xin nghỉ, chỉ có lương của Tống Thanh Sơn thì quá áp lực để nuôi gia đình, thứ hai xã hội bây giờ đang chuyển đổi, không nói Tống Đông Hải rục rịch, tư tưởng phụ nữ cũng đang thay đổi rất mạnh mẽ, nếu công tác tuyên truyền của hội phụ nữ không theo kịp, sẽ có rất nhiều cô gái trẻ đi chệch hướng.
Chỗ Bắc Cương, Tô Hướng Vãn định nhờ bà Vương của nhà tư lệnh Vương trông giúp, nhưng gần đây Tống Thanh Sơn giới thiệu cho Tống Tiểu Cần một đối tượng, vừa đúng là một công chức của nhà máy thép, cho nên Tống Tiểu Cần tự đến đây nhận việc chăm sóc đứa nhỏ cho Tô Hướng Vãn vào ban ngày.
Một tháng 18 đồng, Tô Hướng Vãn có một bảo mẫu không cần phải nuôi trong nhà.
Khi đi làm, cô vắt sữa để ở nhà cho Tiểu Bắc Cương.
Mấy năm nay toàn bộ Tần Châu giống như một đại công trường, đâu đâu cũng đang xây dựng. Hàn Minh là người có mắt thẩm mỹ và tầm nhìn rộng, các toà nhà được phê duyệt đều có quy hoạch hợp lý, hình dáng độc đáo. Không nói về những khía cạnh khác, chỉ nói về diện mạo, thành phố này có những đại lộ rộng rãi, những cây keo cổ thụ cao chót vót, nhìn rất đẹp.
Còn nữa, bây giờ có quá nhiều côn đồ cắc ké cùng người bán hàng rong, dù sao trên đường ít xe cộ, bọn họ bày sạp hàng ở khắp nơi, đường phố đều biến thành chợ, đụng chạm nhau suốt ngày, một thành phố đẹp như vậy mà lộn xộn như chuồng ngựa chuồng lừa.
Trên đường, cô nhìn thấy Tống Đông Hải, tiểu tử mặc quần trắng áo sơ mi, trên vai vắt quân phục màu xanh, một tay đút túi quần, đứng huýt sáo bên ngoài cổng trường tiểu học.
Nó giống ba, hơi đen, ánh mắt lộ vẻ cười, đẹp trai như Đường Quốc Cường, đúng kiểu con gái thích.
Trong thành hiện giờ có rất nhiều phụ nữ trẻ thất nghiệp, họ bày bán tất, lót giày trên đường phố, ánh mắt các cô gái này đều rơi hết trên mặt Tống Đông Hải.
Trong văn phòng hội phụ nữ, Tiểu Phương, đồng nghiệp cũ của Tô Hướng Vãn ở huyện Thanh Thuỷ, tức là Trương Tiểu Phương, còn có phó chủ nhiệm mới của Liên đoàn phụ nữ Hách Tư Gia, dẫn các cán sự đứng trong phòng làm việc vỗ tay hoan nghênh cô quay lại trụ sở.
“Trời ạ, sinh thêm một đứa con mà chủ nhiệm Tô lại xinh đẹp hơn là thế nào?” Hách Tư Gia nói.
Trương Tiểu Phương nói tiếp: “Đúng vậy, tôi làm đồng nghiệp với cô ấy hơn 10 năm rồi, cô ấy giống như yêu tinh vậy, không thấy già đi”
Tô Hướng Vãn dĩ nhiên nghe nịnh nọt thì cũng vui, nhưng công việc tồn đọng còn đang rất nhiều, tới trưa là có 3 hoạt động thăm hỏi cô phải tham gia, sau đó buổi chiều phải họp sắp xếp công việc, không biết có tan làm lúc 6 giờ được không.
Tuy nhiên những điều này không làm khó được Tô Hướng Vãn, công việc phải làm, đứa nhỏ cũng phải chăm sóc, cô cả ngày không kịp cả uống nước, xuống lầu lấy xe đạp, mang theo vài trợ lý đến nơi diễn ra hoạt động.
Đến nơi, thuyết trình, thăm hỏi, cầm tay những hộ nghèo khó, hồi trước Lý Dật Phàm làm như thế nào thì bây giờ cô đang làm y như vậy.
Buổi chiều họp, dự tính kế hoạch công việc của ngày mai, nhìn chung mọi việc đều được sắp xếp ngăn nắp.
Lúc cô không làm việc ở đây, hội phụ nữ hoạt động rời rạc, lẻ tẻ.
Đến lúc cô đi làm, mặc dù các cán sự có than phiền nhiều việc nhưng không khí làm việc đã khác hẳn trước.
Trước tình hình rất nhiều cô gái trẻ vẫn chưa tìm được việc làm, nhiều gia đình đã đến đây xin được giải quyết, Tô Hướng Vãn biết một trong những gia đình nộp đơn tại đây là cha của Vương Văn Hoa, người đã từng dây dưa với Lý Thừa Trạch. Ông ta đã đến tuổi về hưu nhưng đơn vị không cho Vương Văn Hoa tiếp quản vị trí của ông ta, Vương Văn Hoa chỉ có thể dựng một quầy hàng nhỏ ở bên ngoài, cuộc sống hết sức khó khăn.
Cha Vương Văn Hoa phát hiện Tô Hướng Vãn làm việc ở hội phụ nữ liền ngày nào cũng bám dính lấy, bám từ sáng đi làm đến chiều tan làm, mục đích là muốn Tô Hướng Vãn giải quyết cho Vương Văn Hoa một công việc.
“Lãnh đạo, cô nghĩ cách giúp tôi đi. Văn Hoa ban đầu dây dưa với Thừa Trạch nhà cô, nhưng nó là một đứa con gái tốt, không có việc làm, nhà chúng tôi không nuôi nổi, nó phải bày sạp bán hàng nhưng luôn có người khi dễ, cô nói phải làm sao bây giờ?” tan làm, Tô Hướng Vãn còn phải đi mua thức ăn, cha Vương liền bám theo đằng sau.
Tô Hướng Vãn kiên nhẫn giải thích: “Tôi vẫn đang xử lý việc này, ông đừng vội, về nhà đợi thông báo được không?”
“Tôi sợ cô trong lòng tức giận, có vị trí việc làm cũng không sắp xếp cho con gái tôi”, cha Vương do dự một lát, đột nhiên nhét tiền vào tay cô: “Đây là 50 đồng, cô cầm lấy rồi xếp cho con gái tôi một việc làm, được không?”
Tô Hướng Vãn là cán bộ, hiểu được tâm lý của những người này, nhưng mắng thì vẫn phải mắng: “Tôi mà cầm 50 đồng này của ông, Vương Văn Hoa nhà ông cả đời cũng không có việc làm, ông thu hồi lại 50 đồng này đi, chuyện việc làm để tôi thu xếp”
Ném 50 đồng vào người cha Vương, Tô Hướng Vãn trợn mắt tức giận: “Có thời gian thì ông đi phụ gian hàng với Vương Văn Hoa đi, đừng để nó bị khi dễ”
Cha Vương không hiểu được cách nghĩ của lãnh đạo này, 50 đồng này giống như củ khoai nóng, nhận không được mà không nhận cũng không được.
Buổi chiều tan làm, gặp Lý Dật Phàm, hai người nói chuyện sắp xếp công việc, Tô Hướng Vãn còn chưa kịp lên tiếng, Lý Dật Phàm đã than thở: “Toàn bộ Tần Châu này, trừ Thanh Sơn, còn lại đều là một đám khốn kiếp. Bây giờ chính sách không rõ ràng, mọi người đều chỉ đang theo dõi, không một xí nghiệp nào chịu nhận người, cô bảo tôi phải làm sao bây giờ?”
Tô Hướng Vãn nói: “Giao nhiệm vụ bằng mệnh lệnh, buộc phải thi hành. Bây giờ các ngành nghề, sản phẩm đều thiếu hụt, cô phải yêu cầu các xí nghiệp nhanh chóng mở dây chuyền sản xuất”
“Tôi vẫn kêu gọi nhưng bọn họ không nghe, tôi có thể làm gì?” Lý Dật Phàm còn bận việc, vội vàng tạm biệt Tô Hướng Vãn, nói: “Đây có một tài liệu, lát nữa cô mang đến phòng 888 nhà khách Tần Châu, nói với Kim tổng tối nay tôi không có thời gian, qua hai ngày nữa sẽ tổ chức tiệc mừng đón chào anh ta”
“Tôi có phải chân chạy việc cho cô đâu, Kim tổng này là người hay quỷ mà chiếm dụng thời gian buổi tối quý báu của tôi?” Tô Hướng Vãn nói.
Lý Dật Phàm ý vị sâu xa nói: “Nếu cô có thể thuyết phục anh ta, anh ta sẽ cho cô ít nhất 3000 việc làm, vậy đó”
Lý Dật Phàm là lãnh đạo, trong nhà có bảo mẫu lo liệu, còn Tô Hướng Vãn phải đi mua thức ăn, mấy đứa Cốc Đông, Nam Khê ở nhà, nếu không phải cơm cô nấu thì không chịu ăn.
“Mẹ mẹ, có chuyện lớn rồi”, người kêu Tô Hướng Vãn là Tống Nam Khê.
Con bé chạy đến chợ, không biết phải nói thế nào: “Anh Đông Hải hết cứu được rồi, mẹ biết anh ấy qua lại với ai không?”
"Ai vậy?" Tô Hướng Vãn tò mò hỏi.
Nam Khê dậm chân nói: “Trần Hào Quang, đứa con gái đó không phải gần đây luôn qua lại với bọn côn đồ sao. Hôm nay con phát hiện, buổi trưa ở cửa hàng Dân mậu, anh trai mời nó ăn mì lạnh, ăn kem cùng nước đá, hai người còn vừa nói vừa cười”
Trần Hào Quang chính là con gái của Trần Ái Đảng, lớn hơn Nam Khê một tuổi, thanh niên trí thức cuối cùng của Tần Châu được ba gọi về từ biên cương sau khi mẹ cô ta bị tống giam.
Dĩ nhiên không đi học, Trần Ái Đảng lại làm bảo vệ cả ngày ở quân khu, cô gái này đã nhanh chóng trở nên hoang dã, suốt ngày cặp kè với đám côn đồ ngoài đường.
Tô Hướng Vãn có nghe bà Vương nói qua, bảo Trần Hào Quang gần đây làm những chuyện không tốt.
Loại con gái này, cha bận đi làm, mẹ ngồi tù, anh trai cùng ngồi tù, không có người giáo dục, cuối cùng cũng lăn lộn giống đám con gái sa ngã kia.
Từ Cốc Đông, Tô Hướng Vãn biết Tống Đông Hải cũng không phải nghiêng ngả hay trở nên xấu xa, hẳn là trong lòng nó chính nghĩa đang theo hướng mờ ám nên gần đây mới liên tục qua lại với đám côn đồ cắc ké kia.
Nó hẳn là muốn mượn Trần Hào Quang để lọt được vào trong vòng của bọn côn đồ kia, tìm ra kẻ giết hại hai cô gái để tống vào tù, có điều không biết nó đang làm theo cách nào.
Nếu nó tuân thủ pháp luật thì không sao, nhưng nếu phạm pháp, Tô Hướng Vãn dĩ nhiên sẽ không ngồi yên.
Nhưng nó đã lớn, mọi việc đều tự có suy nghĩ riêng, cô không thể suốt ngày đi theo sau lưng nó vung tay múa chân chỉ đạo.
Vì để trấn an bọn trẻ, mà Đông Hải cũng thực sự đã lớn, Tô Hướng Vãn sau khi được Mã Mộc Đề đồng ý, đã đặc biệt nhắn tin cho cận vệ Tiểu Ngô của Tống Thanh Sơn, bảo cậu ta nói với A Khắc Liệt Liệt nếu cô chịu đồng ý gặp mặt Tống Đông Hải để xem mắt kết hôn thì gặp nhau, không thì thôi.
Đang giờ cao điểm, các nhà máy đều tan làm, đường phố đầy xe đạp, tất cả đều là công nhân mặc quần áo lao động màu xanh hoặc đen, chuông xe đạp kêu đing đang, vây quanh những người bán hàng để mua thức ăn.
Gần đây nhà có thêm một Tống Đông Hải, nhà Tô Hướng Vãn ăn nhiều nhất là rau nên cô mua thêm một bó cần xanh.
Về nhà không được bao lâu, Tống Đông Hải hai tay nhét túi quần, vừa lẩm bẩm hát vừa đi vào.
Khác với những đứa kia, Tô Hướng Vãn nấu gì nó cũng ăn.
Bữa tối là một tô rau cần tây lớn trộn mì, Tô Hướng Vãn thậm chí còn không cho cả dầu, Cốc Đông thấy quá nhạt nhẽo nên đã đi lấy một ít thịt ướp muối trong hũ ra ăn cùng, còn Tống Đông Hải làm liền hai chén mì rau.
Ăn xong nó vắt áo lên vai, xoay người định đi.
“Con đứng lại”, Tô Hướng Vãn chặn trước cửa: “Con lại định đi đâu, mẹ đã nói sẽ giới thiệu một cô gái cho con, tối nay cô ấy tới, con chuẩn bị cho tốt rồi xem mắt với người ta đi”
Tống Đông Hải vốn định chạy, thấy Tô Hướng Vãn thực sự tức giận, lúc này mới chịu ngồi xuống.
“Mẹ, đối tượng của anh trai khi nào tới?” Cốc Đông có chút hứng thú.
“Lát nữa, cô gái kia làm việc ở nhà ăn, làm xong việc sẽ tới”
“À, làm việc ở nhà ăn thì sao có thể hợp với anh được? Anh trai là anh hùng tự vệ phản kích, là sinh viên tài năng của Học viện Kỹ thuật Thiết giáp, mẹ, mẹ giới thiệu cho anh một cô gái làm ở nhà ăn, cái này không được đâu”, Cốc Đông không chỉ thông minh, nó còn có đôi mắt trời sinh nhìn thấu vạn vật: “Không môn đăng hộ đối, hôn nhân như vậy không hạnh phúc”
Nhưng lần này, Tô Hướng Vãn lại có cái nhìn khác: “Cô gái này tên A Khắc Liệt Liệt. Lúc chúng ta đi biên cương, đoàn trưởng Mã Mộc Đề nói con gái anh ấy đã tốt nghiệp trung học cơ sở thành tích rất tốt, nhưng vì Mã Mộc Đề bị bắt nên đã phải thôi học. Đừng chỉ nhìn người ta làm việc ở nhà ăn mà đánh giá, mẹ đã hỏi mọi người xung quanh, buổi tối cô ấy không đi ra ngoài chơi, chỉ ở trong ký túc xá tự học, nghe nói chờ tiết kiệm đủ tiền sẽ thi vào trường trung học kỹ thuật. Môn đăng hộ đối đương nhiên là tốt, nhưng nếu một cô gái đủ ưu tú, đủ phấn đấu, sao chúng ta không thể giúp cô ấy?”
Vừa nghe vậy, Cốc Đông liền hứng thú: “Vậy gặp nhau đi, con đồng ý cho anh Đông Hải coi mắt”
Nam Khê cũng nói: “Để con dọn nhà một chút, cho Bắc Cương mặc đẹp một chút, nhỡ đâu xem mắt thành công, đây sẽ là chị dâu của con”
Thật vậy, Cốc Đông đi mặc quần áo cho Bắc Cương, còn cài một bông hoa đỏ lên đầu thằng bé.
Nam Khê vào bếp nhanh chóng rửa bát, rửa xong nó lau nhà thêm một lần, dọn dẹp cái bàn nhỏ bừa bộn cho ngay ngắn, sau đó chờ cô gái coi mắt đến nhà.
Nghe thấy tiếng xe, Nam Khê nhảy lên ra mở cửa, Cốc Đông ngày càng thích Tiểu Bắc Cương, bế thằng bé ăn mặc như bông hoa hướng dương đứng ở cửa chào đón.
“Tham mưu trưởng của cậu sao không về?” Tô Hướng Vãn chỉ thấy Tiểu Ngô, không thấy Tống Thanh Sơn liền hỏi.
Tiểu Ngô chào Tô Hướng Vãn rồi nói: “Gần đây lãnh đạo đang nghiên cứu phương pháp luyện thép nhanh, buổi tối phải trông coi trong phân xưởng, tối nay chắc không về được”
Hiển nhiên cậu ta không muốn làm bóng đèn, tránh sang một bên, giới thiêu A Khắc Liệt Liệt nhà Mã Mộc Đề.
“Đồng chí Tiểu A, đây là chủ nhiệm Tô của hội phụ nữ, gọi cô tới để tán gẫu, nói chuyện chút thôi, cô không cần phải căng thẳng, cứ nói chuyện với chủ nhiệm Tô một lúc, tôi đợi ở bên ngoài”, vừa nói Tiểu Ngô vừa bước ra cửa.
So với lần gặp trước, A Khắc Liệt Liệt có trắng hơn một chút, dĩ nhiên cũng cẩn trọng hơn.
Dù sao đây cũng là gia đình cán bộ cao cấp. Bước vào cửa, trên tường dán đầy bằng khen đỏ rực, hình của Lý Thừa Trạch cùng các chiến sĩ tuyến đầu, nhất là cái hình sát cửa, đúng là Tống Đông Hải, cởi mũ ngồi trên nóc xe tăng đằng đằng sát khí, có thể hù chết người.
A Khắc Liệt Liệt luống cuống, lòng vòng nhìn trên nhìn dưới, nói: “Em gái này dễ thương quá”
Bắc Cương trên đầu cài hoa đỏ, mặc cái yếm màu vàng, không chỉ dễ thương mà còn giống như một bông hướng dương.
Vốn không phải câu nói buồn cười, nhưng Cốc Đông và Nam Khê lại cười phá lên: “Chị A Khắc Liệt Liệt, đây là em trai của tụi em”
Tống Đông Hải một mực bận rộn ở trong bếp, thay mẹ lau dọn bếp, không ra, cũng không chào hỏi cô gái.
Tô Hướng Vãn vốn định trò chuyện với A Khắc Liệt Liệt, nhưng khi chạm vào cái bàn trà nhỏ, cô mới sực nhớ phải đưa thư cho Lý Dật Phàm, hơn nữa còn phải đến nhà khách Tần Châu nên vội vàng đứng lên.
“Tống Đông Hải ra nói chuyện với cô ấy đi, đừng có như người chết thế. Ngồi nói chuyện với người ta mấy câu, cho dù có được hay không, mẹ cũng đã chuẩn bị quà rồi, con đưa cô ấy về là xong, hiểu chưa?” Tô Hướng Vãn vào bếp nói.
Nuôi con trai thành tra nam, chính là dáng vẻ bây giờ của Tống Đông Hải.
“Con vốn chưa nghĩ tới kết hôn”, nó bày tỏ thái độ.
Tô Hướng Vãn tức giận, đập nó một cái: “Thế thì đừng có đi ra ngoài tìm gái lung tung nữa, con là người lính, phải chú ý hình tượng của mình chứ? Thật không muốn kết hôn thì giữ mình cho tốt, đừng có ra đường tìm gái chơi bời”
Mẹ mà tức giận là Tống Đông Hải giơ tay đầu hàng, nó siết nắm tay, cởi tạp dề, đi vào phòng khách.
Tô Hướng Vãn vừa đi, Cốc Đông cùng Nam Khê bế Bắc Cương đương nhiên cũng không làm kỳ đà cản mũi: “Anh, hai người cứ nói chuyện, bọn em sang nhà bà Vương chơi”
Nói xong hai đứa cũng đi mất.
A Khắc Liệt Liệt năm nay mới 18, dĩ nhiên chưa từng đi coi mắt, vốn cũng không có ý định lập gia đình, nhưng khi Tiểu Ngô nói tới Tống Đông Hải thì cô đồng ý.
Không có gì khác, chỉ vì tham mưu trưởng Tống Thanh Sơn là loại đàn ông xương cốt cứng như sắt thép, là lãnh đạo nhưng không hề bày ra dáng vẻ tự cao, lại còn rất đẹp trai, phụ nữ trong nhà máy đều có chung quan điểm, đây là một người đàn ông tốt.
Con trai của ông ấy ai mà chẳng muốn gặp chứ.
Tống Đông Hải từ trong bếp bước ra, mặc áo sơ mi trắng, khuôn mặt cương nghị, vóc dáng cao lớn, trông giống hệt Triệu Vĩnh Sinh trong phim “Tiểu hoa”.
Lúc này mà còn nói không muốn gặp thì đúng là điên.
A Khắc Liệt Liệt vốn là cô gái dân tộc thiểu số, trời sinh nhiệt tình phóng khoáng, suýt nữa thì thốt lên ba chữ: Tôi đồng ý.
Nhưng Tống Đông Hải lập tức dội cho một gáo nước lạnh. Chàng thanh niên trẻ tuổi đẹp trai này xoa xoa tay, nói: “Đồng chí Tiểu A, Tống Đông Hải tôi đời này không có ý định kết hôn, có phải cô cũng có ý định cả đời chiến đấu vì chủ nghĩa công sản, không kết hôn đúng không?”
A Khắc Liệt Liệt cũng rất thông minh, nghe một câu này là biết chàng trai này không muốn, tìm cách khác để từ chối cô.
Cô vội vàng bắt tay Tống Đông Hải: “Tôi cũng nghĩ như vậy. Chúng ta cùng phấn đấu vì chủ nghĩa cộng sản đi, nhà máy chúng tôi bề bộn nhiều việc, tôi đi về trước vì sự nghiệp cách mạng phấn đấu, anh cũng nghỉ sớm đi nhé”
Vừa nói, không chờ Tống Đông Hải nhắc tới quà Tô Hướng Vãn chuẩn bị sẵn, A Khắc Liệt Liệt gần như hốt hoảng bỏ chạy.