Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 177: Máu nhuộm quốc kỳ

 

"Quyết định trấn áp tội phạm nghiêm trọng trong lĩnh vực kinh tế sẽ do cơ quan công an và quân đoàn cảnh sát vũ trang triển khai và thực hiện. Xin hãy tôn trọng pháp luật và đọc kỹ các luật lệ có liên quan, không được vi phạm luật pháp nhà nước trong lĩnh vực kinh tế", đài phát thanh đang phát, Quách Tinh Tinh đi tới, tắt một cái: "Lão Trương, sao anh lại nghe cái này, ghê quá"

Chồng cô ta là Trương Tấn, quê ở An Huy, bởi vì đầu quân nên mới đến đây.

Người này lúc còn trong quân đội đặc biệt thích luồn cúi, mưu mô, chẳng những thường xuyên vượt cấp báo cáo lên Bắc Kinh mà còn rất giỏi vơ vét kiếm lời. Nhà trong đại viện Vinh Quang là của vợ trước của anh ta, một nữ sĩ quan quân nhân.

Gần đây anh ta sắp bị đuổi ra khỏi đại viện, Trương Tấn rất căm giận, vì có thể mua được một sân viện tốt, anh ta đang hối thúc Quách Tinh Tinh kiếm tiền một cách điên cuồng.

“Ngày mai tôi chuẩn bị bán một lô dây điện, cô đi thu tiền cho tôi, 30 ngàn đồng đủ để chúng ta mua một tầng bên cạnh đại viện Vinh Quang, sửa sang lại một chút, ở thoải mái hơn”, Trương Tấn nói.

Quách Tinh Tinh không giống như Tô Hướng Vãn, mạo hiểm tính mạng mang 3000 cái đồng hồ đeo tay từ Liên Xô về, bây giờ từ từ bán những thứ đó để có tiền.

Tận lực không làm gì phi pháp.

Còn Quách Tinh Tinh là dạng làm ăn lớn, ví dụ như chuyện bán dây diện này, bọn côn đồ đi cắt dây điện từ các nhà máy lớn, bán cho vợ chồng Trương Tấn cùng Quách Tinh Tinh, sau đó hai người lại bán sang tay cho những người chuẩn bị mở rộng bất động sản, kiếm bộn tiền.

“Đừng để tôi làm mãi nhưng việc thế này, nhỡ bị bắt vì tội phạm kinh tế thì sao? Giới thiệu thêm cho tôi nhiều cán bộ lãnh đạo trong nội bộ chính quyền của anh đi, tôi có rất nhiều cô gái không có việc làm, đang chờ cán bộ lãnh đạo các anh giúp đỡ xoá nghèo đây”, Quách Tinh Tinh nói.

“Cô thì biết cái gì, chính phủ cấm cái gì, tôi làm cái đó, như thế mới thật sự phát tài. Kim Thạch chuẩn bị đến đây, lúc đó dựa vào hắn chúng ta càng kiếm được nhiều tiền hơn, nhanh đi bán dây điện đi”, Trương Tấn nhàn nhã hớp một ngụm trà nói.

Hắn trong lòng nghĩ: Đuổi tôi ra khỏi đại viện thì sao? Tôi có nhiều tiền hơn bất kỳ ai trong cái đại viện này, đến lúc đó cho các người ghen tị đến chết.

Dĩ nhiên, hắn cũng không phải hoàn toàn không có phiền não, hắn ghen tị nhất với chiến hữu cũ của mình, Kim Thạch.

Anh ta vốn cũng là quân nhân trong quân đội, sau khi chuyển ngành trở thành lão tổng của một công ty khai thác mỏ ở phía bắc.

Những năm trước cũng bình thường, nhưng bây giờ các công ty khai thác mỏ có thể bán quặng sắt, tăng giá để vơ vét tiền của các nhà máy thép, dù sao họ muốn luyện thép, nguồn nguyên liệu phải trông chờ vào các công ty khai thác mỏ này. Vì thế, mấy cái mánh khoé nhỏ của hắn có là gì, Kim Thạch chỉ cần dậm chân một cái, toàn bộ Tần Châu này phải run rẩy.

So sánh với anh ta thật là tức chết mà.

“Đồng chí Quách Tinh Tinh, chúng tôi nghi ngờ cô có liên quan đến án mạng, mời đi theo chúng tôi”, đứng trước cửa, Lưu Tại Dã chặn Quách Tinh Tinh đang ăn diện chuẩn bị ra ngoài.

“Sao có chuyện đó được, tôi có công ty riêng, tôi còn là vợ Trương Tấn, sao tôi có thể phạm tội?” Quách Tinh Tinh hét lên.

Lưu Tại Dã rút nửa tấm phiếu phân phối băng vệ sinh ra, đập lên đầu Quách Tinh Tinh: “Cái này đã tuyệt tích ở thành phố 800 năm rồi, cô nói đi, sao vật này lại có trên quần áo của người chết? Sao lại có tên của cô ở trên đó?”

“Làm sao tôi biết được, nhà tôi không có thứ này, nói không chừng là có người cố ý gài tang vật cho tôi” Quách Tinh Tinh lại hét lên.

Lưu Tại Dã cử hai công an vào khám nhà, một lát sau, lôi ra từ trong nhà Quách Tinh Tinh một đống băng vệ sinh cùng phiếu phân phối băng vệ sinh.

“Còn nói không phải cô à, tôi nói cho cô biết, phiếu phát băng vệ sinh này đã tuyệt tích ở thành phố lâu rồi”, Lưu Tại Dã chỉ tay: “Đem người này đi cho tôi”

Trong đại viện, mấy bà lão đang đi dạo liền đứng lại chỉ trỏ.

Vừa xem vừa nói chuyện phiếm, nói cô ta đáng đời.

Phải nói Quách Tinh Tinh đã làm quá nhiều chuyện xấu đi.

Đội phá dỡ công trình thực ra là một băng nhóm chuyên đi cắt dây điện, xâm phạm tài nguyên quốc gia, kiếm tiền một cách bẩn thỉu, trở thành chủ nhà chứa, lôi kéo một nhóm cô gái làm gái m** d*m, vi phạm lệnh cấm nghiêm ngặt của chính phủ. Tuy nhiên, cô ta là người có học nên toàn để cho đám tay chân đàn em ra tay, còn bản thân cô ta thì trong sạch,

Cho nên đều hiểu rõ, không phải chỉ vì một tấm phiếu băng vệ sinh mà tống cô ta vào tù.

Đây là lần đầu tiên có công an đến đại viện Vinh Quang, trực tiếp còng tay bắt người, tất cả mọi người trong đại viện đều đứng xem.

Lúc bị công an kéo đi, loạng choạng đi qua cửa nhà họ Tống, Quách Tinh Tinh trong lúc hỗn loạn quay đầu lại, chỉ thấy Tống Đông Hải đứng khoanh tay, cùng tên đại ừng ực mập mạp mà ai cũng kiêng dè đứng cạnh nhau, tựa tiếu phi tiếu.

Lúc đi sát qua nhau, Tống Đông Hải rút một tay ra khỏi túi quần, nắm chặt thành nắm đấm, nhẹ nhàng vỗ ngực trái, khẽ hát: "Có lẽ tôi tạm biệt và sẽ không bao giờ quay lại. Bạn có hiểu không, có biết không?"

Quách Tinh Tinh chỉ nghe được hai câu: Nếu là như vậy, xin đừng bi thương, trên lá cờ của nước Cộng hoà có nhuốm máu chúng ta.

Bài hát này ngoài Quách Tinh Tinh, phần lớn mọi người chưa từng nghe qua, bởi vì nó xuất hiện ở thời điểm diễn ra sự kiện “Mùa xuân Bắc Kinh”, Quách Tinh Tinh nghe được một người ở phòng bên cạnh hát.

Người đó là một nhạc sĩ, nói rằng muốn sáng tác một ca khúc cho những anh hùng tự vệ phản kích.

Lúc đó Quách Tinh Tinh chỉ cảm thấy ca khúc này dễ nghe, đúng lúc cô ta gặp Tống Đông Hải. Tống Đông Hải không biết cô ta, nhưng cô ta biết nó là con trai Tống Thanh Sơn, là đứa con tài năng lại đẹp trai nhất.

Cho nên vốn ban đầu định đi gây chuyện, Quách Tinh Tinh liền đổi ý, không chỉ che chắn cho Tống Đông Hải mà còn hát bài này cho nó nghe.

Bài hát nói về những người lính đã hy sinh trên tiền tuyến trong cuộc phản công, nói về hòa bình của đất nước mà họ bảo vệ.

Tống Đông Hải là chiến sĩ đại đội pháo binh, đã mất rất nhiều anh em chiến hữu trên chiến trường. Có bao nhiêu người vừa phút trước còn sóng vai đùa giỡn với nó, chỉ một phút sau đã bị đạn bắn trúng. Hôm nay còn hẹn nhau giải ngũ cùng nhau mở một quán ăn nhỏ, ngày mai đã được phủ trong lá quốc kỳ quay về.

Trong đám người hỗn loạn bị xô đẩy, cấu véo, đấm đá, Tống Đông Hải vì một bài hát đó của Quách Tinh Tinh mà lệ nóng dâng tràn.

Nó cũng chính vì bài hát “Máu nhuộm quốc kỳ” mà yêu cô ta.

Bây giờ, nó đang khẽ vỗ lên ngực mình, khẽ hát bài hát đó, trong mắt vẫn đầy lệ nóng.

Cho tới bây giờ, Quách Tinh Tinh vẫn cảm thấy Tống Đông Hải chỉ là tên lính quèn có đầu óc đơn giản, nhưng lúc này, cô ta nhìn thấy trong mắt nó sự khinh bỉ, coi thường cùng chán ghét nồng đậm.

Nó chán ghét cô ta đã dẫm đạp lên tình cảm của nó với đồng đội, dẫm đạp lên tình yêu của nó, tín ngưỡng của nó, cho nên nó dù trăm phương ngàn kế cũng phải lột bỏ lớp vỏ nguỵ trang của cô ta.

Đưa mắt nhìn Quách Tinh Tinh bị bắt đi, cùng người chồng đã hơn 50 tuổi, béo tròn như cục thịt viên, đang bận rộn nhờ vả khắp nơi, có lẽ muốn đưa cô ta ra.

Đông Hải nhẹ nhàng vỗ vai Cốc Đông: “Chuyện này đánh chết cũng không được nói với ba mẹ, hiểu chưa?”

“Không hiểu, chúng ta nguỵ tạo chứng cớ, để tội phạm thật sự tiêu dao ngoài vòng pháp luật rồi”, Cốc Đông mặt như đưa đám, nhưng thằng anh không có thời gian nói nhảm với nó, khoác quân trang rời đi.

Dĩ nhiên Cốc Đông mặt như đưa đám ăn không trôi cơm, còn muốn được quan tâm.

Nhưng gần đây mẹ chỉ để ý đến Tiểu Bắc Cương, ít quan tâm đến nó.

“Mẹ, mẹ không thấy buổi sáng con chỉ uống hai chén cháo à? Hơn nữa ăn rau thật sự không ngon”, Cốc Đông làm xong bài tập vẫn lẳng lặng đứng ở cửa bếp nhìn bóng lưng bận rộn của mẹ, hồi lâu không thấy mẹ phản ứng gì liền nói.

Tô Hướng Vãn trả lời: “Ngày mai nếu giảm xuống còn một chén thì càng tốt hơn. Con bây giờ đã không còn bụng phệ nữa rồi, nếu cái cằm kia cũng nhỏ lại nữa thì thật sự sẽ là một anh chàng đẹp trai”

Cốc Đông xoa bụng nói: “Nhưng buổi trưa con muốn ăn thịt, cả cơm trắng nữa, nếu có cơm với thịt kho, con có thể ăn ba bát, con vẫn muốn bụng nhỏ”

Trong nguyên tác, Cốc Đông được miêu tả là một thanh niên mắt to, cao, gầy và đẹp trai.

Nhưng bây giờ, Tô Hướng Vãn nuôi nó thành một con heo mập mạp vui vẻ, dĩ nhiên cũng không thể có sát khí như trong sách.

“Gần đây thị trường đang được thả lỏng, giá thịt heo tăng vọt, vấn đề là dù có tiền cũng không dễ mua, bây giờ rất khó tìm mua được thịt”, Tô Hướng Vãn nói.

Thật ra thì thịt không khó mua đến thế, nhưng vì Tống Đông Hải vừa về nhà đã đi tìm gái nên Tô Hướng Vãn gần đây không nấu thịt, muốn nó ăn nhiều rau, đồ chay cho hạ hoả.

Cốc Đông mặt đầy thất vọng: “Ông ngoại con cho mẹ rất nhiều tiền mà, sao không dùng tiền ông ngoại để mua thịt?”

“Đó là tiền của con, mẹ không có thói quen tiêu tiền của con trai, nếu con muốn dùng tiền của mình để mua thịt ăn thì con đi về nhà mình đi”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa nhặt cần tây.

Bụng Cốc Đông réo vang vì đói, ngửi thấy mùi cần tây đã muốn ói, thấy mẹ nhặt một chậu đầy rau thì mất hết khẩu vị, ủ rũ định quay đầu bỏ đi.

Bất chợt thấy mẹ nói: “Nhưng nếu con nói cho mẹ nghe bí mật giữa con và Đông Hải, mẹ sẽ cho con ăn thịt”, đây là dụ nó vào tròng.

Cốc Đông dĩ nhiên không nhìn thấy thịt thỏ thì không thả chim ưng: “Ăn thịt gì ạ?”

“Mặc dù không có thịt heo, nhưng có thể đến khu vực nhà máy thép, ở đó có nhiều người bán thịt bò, 3 đồng 1 cân, mua 2 cân, thái lát, xào lên, khi nước thịt chảy ra, chúng ta trộn thêm bột mì cùng ớt xanh, ăn kèm cơm trắng rất ngon”, Tô Hướng Vãn cố ý nói rất chậm: “Cái này gọi là xào thịt bê, con muốn ăn không?”

Cốc Đông bật thốt lên: “Muốn ăn”

Dĩ nhiên, Tống Đông Hải tưởng em trai có thể giữ kín mồm miệng cho mình, hoàn toàn không nghĩ được rằng, chỉ bằng món thịt bê xào, Cốc Đông đã bán nó một cách sạch sẽ.

Từ chuyện Tống Đông Hải đưa cho nó phiếu băng vệ sinh đến khi nhét vào quần áo nạn nhân khi nó đến hiện trường vụ án, đến bắt giữ Quách Tinh Tinh, tiểu tử kể tồng tộc hết cho Tô Hướng Vãn.

Quách Tinh Tinh là một chủ nhà chứa, cầm đầu đường dây b*n d*m bí mật, chuyện này Tô Hướng Vãn vẫn luôn biết.

Nhưng liên quan đến hai cô gái bị g**t ch*t kia, Tô Hướng Vãn chưa từng nghĩ đến Tống Đông Hải sẽ dùng đến cách này.

Nó làm như vậy đã xáo trộn quá trình điều tra của công an, thủ phạm giết người thực sự có thể vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Thằng nhóc này bị làm sao vậy? Lúc bé thì chính nghĩa, hiểu chuyện là thế, sao lớn lên lại trở thành không từ thủ đoạn như vậy?

“Anh Đông Hải nói chúng ta cứ yên tâm, anh nhất định sẽ làm cho bọn hung thủ kia bị bắn chết”, Cốc Đông thấy mẹ thực sự tức giận, vội vàng nói.

Tô Hướng Vãn lấy một miếng thịt từ trong tủ lạnh ra, mang đi rửa rồi bắt đầu thái.

“Đây là thịt bò hả mẹ?”

“Đúng vậy, chẳng phải mẹ đã nói xào thịt bê cho con ăn sao?” Tô Hướng Vãn có chút ngạc nhiên nói.

Cốc Đông ồ một tiếng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Mẹ, vừa rồi giống như mẹ đang lừa con vậy”, rõ ràng trong nhà có thịt thế mà mẹ lại nói là không có, hại nó mang anh Đông Hải đi bán.

Dĩ nhiên, quan trọng nhất tối nay vẫn là thức ăn, chính là nửa nồi thịt bê xào hành lớn ăn với cơm, Cốc Đông lại thành công làm cho cái bụng của mình trở nên tròn trịa, lúc nó vén áo lên vỗ vỗ bụng, Bắc Cương sẽ bật cười, cái bụng tròn của anh trai thật đáng yêu.

Tống Thanh Sơn về trễ, nhìn thấy thế thì vui vẻ: “Trời ạ, rốt cuộc thì ở nhà đã được ăn thịt rồi”

Luôn yên lặng, dường như bị mọi người bỏ quên chính là Tiểu Bắc Cương, lúc ba không có mặt, hầu như không có ai trong nhà nhắc đến nó, ngay cả cái quần lỏng lẻo mặc cho có cũng bị Nam Khê làm cho rơi xuống đất, để nó nằm trên sofa với cái mông tr*n tr**.

Ôm lấy đứa con trai út, Tống Thanh Sơn không nói gì, nhưng giờ đây, nhóc con này đã thay thế vị trí của Tống Đông Hải trong lòng của người cha già này.

Mặc quần cho con trai xong, chờ Tô Hướng Vãn cho thịt bê vào nồi xào lại cho nóng, hắn mới rửa tay ăn cơm.

Dĩ nhiên vợ chồng gặp nhau, theo lệ phải báo cáo công việc một chút.

Tô Hướng Vãn cố ý đuổi Nam Khê và Cốc Đông ra ngoài: “Đi, hai đứa ra ngoài mua kem đi, nếu có người bán dưa hấu thì mua cho mẹ một quả to nhé”

Ai lại không thích kem chứ, Nam Khê cướp được tiền liền xoay người chạy, Cốc Đông chạy theo.

Nhưng Tô Hướng Vãn còn chưa kịp nói những gì Tống Đông Hải đã làm, Tống Thanh Sơn cầm bát lên, ăn như rồng cuốn rồi nói: “Ngày mai em đừng ra ngoài, tôi cần dùng đến xe để đi đón bạn học cũ là Kim Thạch”

“Kim Thạch? Có phải là tổng giám đốc ngành mỏ Bắc phương?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống Thanh Sơn nhíu mi suy nghĩ hồi lâu, tự nhận trí nhớ mình còn tốt, do dự nói: “Tôi không nhớ là đã nhắc đến Kim Thạch với em, hơn nữa việc anh ta nhận chức ở mỏ Bắc phương mới diễn ra 2 ngày nay, sao em biết anh ta?”

Tô Hướng Vãn bĩu môi, bế con trai từ trong lòng Tống Thanh Sơn: “Đọc trong sách chứ sao, nghe nói anh ta là người hiếm hoi lũng đoạn toàn bộ mỏ Bắc phương, xưng hùng xưng bá ở Tần Châu, quyền lực rất lớn. Sao anh ta là bạn học của anh à?”

Tống Thanh Sơn không muốn đả kích Tô Hướng Vãn nhưng quả quyết nói: “Không thể nào. Đầu tiên, Kim Thạch vốn là lính của quân cảng Lữ Thuận, huyết thống ba đời làm lính hải quân. Thứ hai, anh ta học trường quân sự với tôi 3 năm, miệng hơi thô lỗ một chút nhưng nhân cách thì tôi có thể đảm bảo. Bạn học thời thiếu niên đã là chuyện của 20 năm trước, tôi rất mong chờ anh ta đến. Đến lúc đó, anh ta là tổng giám đốc công ty mỏ, tôi là tổng tham mưu Nhà máy 504, chúng tôi cùng nhau phối hợp, nhất định sản lượng thép sẽ tăng lên”

“Đàn bà hư hỏng trở nên giàu có, cho nên hai người Quách Tinh Tinh, Trần Tiểu Lệ mới phất lên. Đàn ông trở nên hư hỏng khi có tiền, Đông Hải nhà chúng ta không nói, người bạn học Kim Thạch kia của anh, trong sách là một nhân vật quan trọng, có quan hệ rất đặc biệt với Cốc Đông nhà chúng ta”, Tô Hướng Vãn nói.

“Đặc biệt thế nào?”

Tô Hướng Vãn cố gắng làm cho Tống Thanh Sơn hình dung: “Tóm lại thập niên 80, 90, Kim Thạch là trùm xã hội đen của Tần Châu, dẫm chân một cái là cả Tần Châu run sợ. Mà Cốc Đông lại ngủ qua đàn bà của hắn, người đàn bà kia ngực to eo nhỏ, 30 tuổi, phong tình vạn chủng, khều ngón tay một cái là thu được hồn vía của Cốc Đông, hai người ngủ với nhau”

“Tô Tiểu Nam chết không oan, sao cô ta có thể viết như vậy về con trai tôi? Sau đó thì sao?”

“Sau đó, ngay cả tôi cũng cho là Kim Thạch sẽ giết Cốc Đông, nhưng trên thực tế, hắn lại chuyển tay, đưa người đàn bà đó cho Cốc Đông”, Tô Hướng Vãn nói.

Ở trong sách chẳng phải đã viết có một lão đại họ Kim, là Kim Thạch đó sao?

Giữa hắn và Cốc Đông đã từng xảy ra cuộc đấu súng đẫm máu của hai băng đảng xã hội đen lớn nhất, nhưng không phải vì đàn bà, mà vì quyền lực, địa vị.

Cốc Đông là một đứa trẻ thông minh, vô cùng bình tĩnh, tỉnh táo, nó không muốn đàn bà của lão đại mà muốn tất cả quyền lực, danh tiếng, tiền bạc.

Nhưng mặc dù Cốc Đông thông minh như vậy, có đầu óc tốt như vậy, ở trong sách vẫn bị Kim Thạch đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Cốc Đông chỉ là một đứa trẻ thông minh, còn Kim Thạch, người mà Tống Thanh Sơn nhớ đến, từng là lính hải quân của quân cảng Lữ Thuận, chính là một kẻ cực kỳ giảo hoạt, thuộc dạng trùm trong thế giới ngầm.

Tống Thanh Sơn càng mong đợi, Tô Hướng Vãn càng tò mò, lần này Kim Thạch đó tới sẽ biến Tần Châu thành cái dạng gì.

Nhưng không thể không nói, Lưu Tại Dã, Hàn Gian, ngay cả Hồ Mẫn xấu từ đầu đến chân như vậy khi đến Tần Châu đều bị Tô Hướng Vãn ép phải làm từ thiện.

Cho dù Kim Thạch có xấu xa đến đâu, đa mưu túc trí đến đâu, dù Tô Hướng Vãn rất coi trọng nhưng trong lòng cũng không có áp lực quá lớn. Dẫu sao với cô mà nói, dù là mèo đen hay mèo trắng, trong bụng có bao nhiêu ý đồ xấu, cô vẫn có thể bắt bọn họ phải làm từ thiện ở Tần Châu. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn