Hai vợ chồng Tống Thanh Sơn đến nửa đêm mới hợp hoan được một lần, Tống Thanh Sơn không thô lỗ đã khiến Tô Hướng Vãn rất vui vẻ.
“Sao tôi hình như nghe thấy bên ngoài có tiếng động?” Tống Thanh Sơn xoay mình nằm xuống, thở hổn hển nói.
Tô Hướng Vãn cũng nghe thấy giống như tiếng cửa kêu cọt kẹt, nhà có mấy đứa trẻ, cô có thể nghe rõ tiếng thở của từng đứa, tiếng bước chân đó là của Tống Đông Hải.
Tống Thanh Sơn định ra xem, bị Tô Hướng Vãn kéo lại: “Anh đừng dậy, để tôi đi xem thử”
Sợ hắn lại gây chuyện với Đông Hải nên Tô Hướng Vãn quyết định tự mình đi.
Không nhìn không biết, thấy cái bị doạ giật mình.
Quách Tinh Tinh âm hồn bất tán đang đứng ngay bên ngoài cửa lớn, đoán chừng đã ném đá lên cửa sổ Đông Hải để gọi nó xuống.
“Có một cô gái đặc biệt xinh đẹp muốn vui vẻ với anh, hai người còn là đồng hương, tối nay có muốn vui vẻ một chút không?” Quách Tinh Tinh đứng bên ngoài hàng rào tre nói.
Dáng vẻ lúc này của Tống Đông Hải, Tô Hướng Vãn chưa từng nhìn thấy.
Dưới ánh đèn đường, nó chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cài hai chiếc cúc hờ hững, hai tay đút túi quần, quay người dựa vào cây óc chó: "Trần Tiểu Lệ à, tôi không hứng thú với cô ta, tìm người nào đó xinh đẹp hơn đi, tiền không thành vấn đề."
Trời ạ, tiểu tử này còn có loại mị lực thâm trầm, quyến rũ như vậy à.
“Chúng ta chỉ nói tình cảm, không nói tiền, ai th* t*c như anh chứ, Tống Đông Hải, sao tôi không phát hiện ra anh là một đại lưu manh nhỉ?” Quách Tinh Tinh đến gần cây óc chó, hai người gần như dính sát vào nhau.
“Tôi chỉ nói chuyện tiền bạc, không nói chuyện tình cảm, cô tìm một người giao dịch tại chỗ, sạch sẽ, xinh đẹp một chút”, Đông Hải lúc này giống hệt một tên tra nam, còn liếc xéo Quách Tinh Tinh một cái: “Tôi có nhiều bạn, cô gọi thêm mấy nữ đồng chí xinh đẹp, mấy người cũng được”
Vừa nói tiểu tử vừa huýt sáo, nghênh ngang đi vào nhà.
Kết quả vừa bước vào, nhìn thấy mẹ nó vốn phải đi ngủ rồi, đang tức giận như con gà xù lông, đứng ngay giữa nhà.
Tô Hướng Vãn rút dép ra, suýt chút nữa là đập lên đầu Tống Đông Hải.
“Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu, thật sự không phải như vậy, mẹ, ngàn vạn lần mẹ đừng để cho ba biết”, mới vừa rồi Tống Đông Hải còn lộ cơ ngực đầy vẻ lưu manh quyến rũ, trực tiếp quỳ xuống đất: “Mẹ, mẹ có thể đánh con, đánh thế nào cũng được, nhưng ngàn vạn lần đừng chọc vào ba”
Vốn là thằng bé tưởng mẹ sẽ bật đèn, gọi ba ra dạy cho nó một bài học, Cốc Đông và Nam Khê lại một lần nữa được xem náo nhiệt giống như lần trước Quách Tinh Tinh đến nhà.
Không nghĩ tới mẹ nó hít sâu hai cái, thanh âm lại đặc biệt dịu dàng: “Là mẹ không nghĩ tới, thanh niên nào cũng phải đến lúc tìm đối tượng. Tống Đông Hải, con chưa từng phạm qua cái sai lầm đó chứ?”
“Tuyệt đối không, nếu không thiên lôi đánh chết con”, Đông Hải giơ tay lên thề.
Tô Hướng Vãn cũng ngồi xổm xuống, giọng nghiêm túc: “Mẹ sẽ tìm đối tượng giới thiệu cho con. Nếu con thực sự sốt ruột, sẽ cho con kết hôn trong dịp nghỉ hè này, mẹ bảo đảm sẽ xinh đẹp hơn Quách Tinh Tinh và Trần Tiểu Lệ, được không? Mẹ nuôi con trai lớn đến như vậy, không phải là để nhìn nó trượt chân sa đoạ trong đám đàn bà đó”
Lúc này Tống Đông Hải còn có thể nói gì, chỉ có thể gật đầu như giã tỏi.
Nhưng trong mắt mẹ nó, Tống Đông Hải không chỉ là loại bị mờ mắt vì đàn bà mà còn là loại tra nam ăn chơi trác táng cờ bạc gái gú đủ cả.
Sáng sớm, lúc Bắc Cương ê a trên giường, Cốc Đông đang ngồi làm bài tập trên chiếc giường nhỏ của nó.
Thành tích của nó chưa phải là tốt, đặc biệt là môn ngữ văn, điểm rất kém, nó căn bản không tập trung vào việc học. Hôm qua nó nhìn thấy Lưu Linh cài bông hoa trên đầu nhìn rất xinh nên đã về nhà cài bông hoa như vậy lên đầu bé Bắc Cương. Tiểu Bắc Cương mềm mại hồng hào trong nháy mắt trở nên xinh đẹp như Tiểu Lưu Linh.
“Cốc Đông đang học à?” Tống Đông Hải đi vào, hứng thú lật vở bài tập của Cốc Đông: “Làm rất tốt”
Cốc Đông dĩ nhiên muốn lấy le một chút: “Anh, hôm nay Cục công an nói muốn nhờ em đi cùng họ phá án”
Tống Đông Hải liền vỗ tay: “Xem ra Cốc Đông nhà chúng ta có thiên phú làm cảnh sát hình sự”
Cốc Đông vốn rất kiêu ngạo, nhưng lần này lại không hưởng ứng: “Em không muốn làm công an, em muốn làm lính, làm lính xe tăng giống như anh vậy, lái xe tăng ra chiến trường”
“Thật ra, hai cô gái kia đến từ An Huy”, Tống Đông Hải siết nắm đấm kêu răng rắc: “Hôm nay em phải đến nhà xác một chuyến, nếu phát hiện trên trán một cô gái có nốt ruồi son thì sẽ chứng thực những gì anh nói. Các cô ấy ở bên kia đều là những người rất nghèo, tới đây để buôn bán quần áo, nhưng sau khi gặp Quách Tinh Tinh đã trở thành những người b*n d*m. Kết quả, hai cô gái kia có đi uống rượu một đêm với vài tên côn đồ, sau đó không thoả thuận được giá cả b*n d*m, liền bị bọn kia giết, ném xuống sông Hoàng Hà, em có hiểu ý của anh không?”
Cốc Đông trong nháy mắt liền ngồi ngay ngắn: “Em dĩ nhiên biết, em vẫn luôn nghĩ Quách Tinh Tinh và Trần Tiểu Lệ không làm điều gì tốt đẹp, nhưng anh, sao anh biết được chuyện này?”
Sau đó Tống Đông Hải bắt đầu nói.
Hoá ra từ sau khi giải thể lệnh cấm tự do kinh doanh, có một nhóm lớn người miền nam ra bắc kiếm tiền, không chỉ có 2 cô gái đã chết kia, rất nhiều nữ đồng chí trẻ tuổi đã đến đây bán quần áo. Người nào kiên trì, chịu được khổ thì sẽ tiếp tục làm, nhưng một số người thích ăn ngon, lười làm, thích hư vinh, phát hiện bán hàng vừa khó khăn vừa cực khổ, vì thế lôi kéo từng người từng người trở thành gái m** d*m bí mật ở Tần Châu. Trong số những người môi giới, dẫn mối gái m** d*m, Quách Tinh Tinh không phải duy nhất nhưng là người phất lên nhanh nhất.
Xã hội bây giờ phải nói là rất hỗn loạn. Phía trên, cho dù là lãnh đạo hay chính sách đều liên tục thay đổi. Các chính sách nghiêm ngặt cũ vẫn còn nhưng các tỉnh đều đang tìm biện pháp k*ch th*ch phát triển kinh tế, không muốn quay về cuộc sống nghèo khổ như trước nữa.
Cho nên buôn bán thì không cấm nhưng không được làm m** d*m.
Những cô gái ở địa phương kia lâu không về nhà, cũng không viết thư, chính quyền địa phương sẽ đặc biệt cử công an tới tìm, điều tra, nhưng bây giờ một là tin tức đến trễ, hai là điện thoại cũng không thông dụng, vì thế rất khó để xử lý vụ án.
Thật ra công an ở địa phương chỗ 2 cô gái kia mất tích cũng đã mấy lần đến Tần Châu, nhưng hai cô gái này sợ sau khi bắt về sẽ bị gán tội lưu manh nên tìm mọi cách lẩn trốn, kết quả bị côn đồ đánh chết.
Đúng lúc Tống Đông Hải nghỉ hè, người bạn nó ở Cục công an có nhờ nó để ý tìm giúp 2 cô gái kia, cho nên sau khi Tống Đông Hải về mới giả bộ ăn chơi trác táng, định xem qua hết tất cả các cô gái đang b*n d*m ở đây, sau đó phối hợp cùng công an đưa các cô về quê.
Ai ngờ Tống Đông Hải tra ra mới biết, 2 cô gái kia đã chết.
Nhưng Quách Tinh Tinh rất khó đối phó. Thứ nhất, chồng cô ta làm ở Cục Xây dựng, có quan hệ với bên trên để chống lưng cho cô ta. Thứ hai, cô ta vô cùng xảo quyệt. Khi giới thiệu mối làm ăn, điều gái m** d*m, cô ta không thu tiền, mà đều hẹn trước với gái b*n d*m, sau đó cho người thay mình giới thiệu họ đến làm công việc phá dỡ công trình, lúc đó mới lấy tiền.
Cho nên Tống Đông Hải muốn tống cô ta vào tù nhưng chưa tìm ra cách.
Tới hôm nay nó mới tìm được thời cơ.
“Không phải em sẽ đi hỗ trợ phá án sao, giúp anh một chuyện, nhét vật này vào quần áo của thi thể nữ, đến lúc đó anh có thể tống Quách Tinh Tinh vào tù, hiểu chưa?” Tống Đông Hải siết nắm đấm kêu răng rắc.
Cốc Đông cầm lấy, đó là nửa tấm phiếu mua băng vệ sinh đã bị ngâm qua nước, trên đó còn in khẩu hiệu màu đỏ phía trên cao với mấy chữ phải tiết kiệm làm cách mạng, ký tên là cửa hàng đặc cung Tần Châu.
Loại phiếu này bây giờ đã bỏ không dùng, nhưng nó đã từng là một chứng nhân lịch sử huy hoàng, chỉ có ở cửa hàng đặc cung, lúc phát ra phải có chữ ký của Quách Tinh Tinh, vì lúc đó cô ta phụ trách phiếu phát băng vệ sinh. Nửa tấm phiếu này, nếu thành công, có thể làm cho Quách Tinh Tinh và hai cô gái bị hại có liên quan đến nhau.
“Như thế em có bị gọi là cố ý nguỵ tạo chứng cớ không?” Cốc Đông cảm thấy chuyện này có chút không đúng.
Tống Đông Hải gõ bàn nói: “Hai cô gái kia tuy không phải do Quách Tinh Tinh giết, nhưng bị cô ta cám dỗ mới trượt chân. Nếu Quách Tinh Tinh không vào tù, cô ta sẽ còn cám dỗ nhiều nữ đồng chí khác đi b*n d*m, làm gái m** d*m, chúng ta không thể không tống giam cô ta”
“Vậy kẻ thực sự giết người vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật à?” Cốc Đông vẫn cảm thấy không ổn.
Tống Đông Hải lại thấy không có vấn đề gì: “Em yên tâm, những kẻ khốn kiếp kia anh đã có cách để công an bắn chết chúng, ổn định xã hội”, đấm mạnh một cái lên bàn, anh trai quá là soái, y như Đường Quốc Cường* trong phim vậy.
(*là đạo diễn, diễn viên nổi tiếng của Trung Quốc với vai Gia Cát Lượng trong Tam quốc diễn nghĩa. Trên màn ảnh, ông luôn là kiểu nhân vật khí chất ngút trời, có năng lực vượt trội và phong thái áp đảo)
Tối hôm qua, Cốc Đông còn cảm thấy mắt của anh trai Đông Hải bị ghèn che kín, chỉ nhìn thấy gái.
Lúc này, nó mới nhận ra rằng anh Đông Hải là người vinh quang, chính trực nhất trong nhà.
Sự sùng bái không thể nói thành lời.
Nó đến Cục công an, sau đó cùng Lưu Tại Dã đến nhà xác bệnh viện tỉnh, nhân viên pháp y soạt một cái vén tấm vải trắng lên, mặt Cốc Đông biến sắc.
Đứa trẻ thiếu chút nữa thì trợn trắng mắt, ôm chặt thắt lưng Lưu Tại Dã, sợ đến mức suýt thì ngất xỉu.
Thi thể bị ngâm trong nước quả thực quá đáng sợ.
“Được rồi, tôi cũng là tuyệt vọng nên có bệnh vái tứ phương, một đứa nhóc con thì biết cái gì?” Lưu Tại Dã nhìn dáng vẻ kinh sợ của nó, nói: “Con về trước đi. Không thì chúng ta đăng báo vậy, xem có ai biết đây là con gái nhà ai bị làm nhục đến mức độ như vậy”
Cốc Đông cảm thấy thi thể này làm cho nó sợ, nhưng không ngại nhìn qua quần áo bọn họ từng mặc.
Dĩ nhiên, Lưu Tại Dã mang Cốc Đông đến phòng chứng cứ, bảo nó cẩn thận kiểm tra vật chứng một lần nữa.
Cốc Đông sợ đến thót tim, cầm trong tay nửa tấm phiếu băng vệ sinh: “Chú Lưu, đây là cái gì?”
Lưu Tại Dã cầm tấm phiếu nhìn một cái, nghiến răng: “Được lắm, tôi đã cảm thấy những cô gái này cùng Quách Tinh Tinh, môi giới m** d*m kiểu gì cũng có quan hệ, quả nhiên đại ừng ực của chúng ta đã tìm được chứng cớ. Chờ đó, bây giờ chúng ta đi bắt Quách Tinh Tinh”
Chỉ cần như vậy, đầu mối của hai thi thể phụ nữ này chỉ thẳng vào Quách Tinh Tinh.
Tống Đông Hải bên ngoài thật thà, bên trong đa mưu túc trí, tính toán đưa bạn gái cũ vào tù.
Lưu Tại Dã dẫn đội đến thẳng nhà Quách Tinh Tinh.
Lúc Cốc Đông về nhà, một mặt bởi vì giúp được anh trai làm việc mà tự hào không thôi, nhưng mặt khác, bởi vì nguỵ tạo chứng cớ ở Cục công an mà khổ não không thôi.
Cho đến khi vào cửa, nghe thấy giọng ê a quen thuộc của Bắc Cương, giọng chê bai không ngừng của Nam Khê, trái tim nhỏ bé của Cốc Đông mới dịu lại một chút.
Nhưng cơm mẹ nấu hôm nay, cảm giác không có khẩu vị gì hết.
Cốc Đông mong đợi nhất mỗi ngày chính là bữa cơm mẹ nấu, nhìn trên bàn một cái liền thất vọng: “Mẹ, sao cơm hôm nay toàn màu xanh vậy?”
Món chính là canh chua, trên bàn là một tô lớn ngó sen cùng nửa tô mướp đắng, đã đủ xanh rồi, còn có một đĩa lớn cần tây và một tô rau muống.
Không có một mẩu thịt nào hết.
Hơn nữa, Tô Hướng Vãn còn đang đổ thêm giấm vào tô thức ăn: “Nhà chúng ta gần đây có người bốc hoả nghiêm trọng, chúng ta phải hạ nhiệt cho nó”
“Con sợ ăn xong con biến thành lừa, toàn là cỏ cho lừa ăn không”, Cốc Đông nói.
“Chính là cho lừa ăn”, Tô Hướng Vãn trộn rau lên, oán hận nói: “Lư đản, vào bưng thức ăn, tối hôm nay con phải ăn sạch hết chỗ thức ăn này”
Không phải bốc hoả lắm sao, muốn tìm đàn bà để chơi bời sao?
Tô Hướng Vãn chuẩn bị giúp Tống Đông Hải mỗi ngày đều phải hạ nhiệt, hạ hết đám lửa tà ác trong người nó.