Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 175: Thời kỳ phản nghịch

 

Tống Đông Hải vừa về đến nhà liền bắt đầu đùa giỡn với Tiểu Bắc Cương.

“Mẹ, đứa bé này thật đáng yêu”, nó cười nói.

Tô Hướng Vãn hừ một tiếng: “Đã là một thằng nhóc rồi nếu không có cái vẻ ngoài dễ thương thì chắc ở nhà này cơm cũng không có mà ăn” (ý chị Vãn là mong con gái cuối cùng đẻ con trai, may mà dễ thương nếu không thì không cho ăn cơm, thật là trọng nữ khinh nam)

Vừa nói cô vừa lấy giấy chuyển tiền ra: “Nói đi, tiền ở đâu ra? Con là sinh viên sao động một chút là chuyển tiền về nhà? Không phải mẹ đã nói là không thiếu tiền sao?”

Con trai ở cái tuổi này rất không tốt, có gì cũng giấu cha mẹ.

Tống Đông Hải nói: “Mẹ không cần phải quan tâm đâu, tóm lại mẹ chỉ cần biết rằng tiền của con đều sạch sẽ là được”

Tô Hướng Vãn có con nhỏ, mặc dù cô đã làm đơn xin nghỉ thai sản lên Liên đoàn phụ nữ, xin nghỉ không lương 1 năm, nhưng có rất nhiều việc người khác không làm được, đích thân cô phải làm.

Bọn nhỏ phải ăn một ngày 3 bữa cơm, mặc dù Cốc Đông và Nam Khê có thể đi làm nhưng phải gánh trụ cột trong nhà, Tô Hướng Vãn vẫn khá chật vật.

Con trai thì có nhiều, đứa nào cũng ngoan ngoãn, nhưng Tống Đông Hải lại trở thành đứa không nghe lời.

“Con có thể nói thật với mẹ được không? Có phải con chưa chấm dứt với Quách Tinh Tinh không?” bấm con trai một cái, Tô Hướng Vãn nhỏ giọng hỏi.

Tống Đông Hải trong nháy mắt biến thành con lừa bướng bỉnh như hồi nhỏ: “Sao có thể chứ, bây giờ chỉ cần nhìn thấy cô ta là con đã chán ghét rồi”

“Mèo nhìn thấy cá mà còn chê à, cẩn thận đó Tống Đông Hải, từ nhỏ đến giờ mẹ chưa từng đánh con, đừng để mẹ phải cầm dép đập”

“Mẹ đánh đi, trong mắt mẹ chỉ có bọn nhỏ, chưa từng có con”, Tống Đông Hải vừa nói vừa giơ túi quần vợt lên: “Con đi chơi quần vợt, tối nay ăn ở bên ngoài, không ăn cơm nhà”

Nó xoay người chạy mất dạng.

Muốn mắng nó à, đừng mơ, nó biến luôn cho khỏi nhìn thấy.

Tống Nam Khê vì vẫn hậm hực với bộ phim mới, Tô Hướng Vãn liền gửi Tiểu Bắc Cương sang nhà tư lệnh Vương, nhờ phu nhân Vương trông giùm, cô mang mấy đứa lớn đi xem phim.

“Mẹ, mẹ cũng đi xem phim à?” Tống Nam Khê kinh ngạc: “Con tưởng là trong đầu óc mẹ, chúng ta cả ngày chỉ có ở nhà nuôi trẻ thôi chứ, con đã tưởng không trông đợi được gì ở cuộc sống này nữa rồi”

“Nói đến ăn chơi, mẹ đây còn biết chơi hơn con”, Tô Hướng Vãn nói, đưa cho Tống Nam Khê một tờ giấy: “Đây là giấy tờ sở hữu tứ hợp viện đẹp nhất Bắc Kinh, con cầm lấy. Còn nữa, gần đây mẹ bán 100 cái đồng hồ, 150 đồng 1 cái, giá cả cũng không tệ lắm, được 15 ngàn, sổ tiết kiệm này cũng cho con nhưng không được tiêu phung phí, phải biết, tương lai mẹ còn có thể cho con nhiều hơn”

“Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại làm như vậy?” Tống Nam Khê hạ giọng, ngập ngừng nói: “Chẳng phải mọi người vẫn nói không cho tiền con gái, tất cả đều cho con trai sao?”

“Hai tháng vừa qua có lẽ là thời điểm khó khăn nhất của mẹ, sinh con, nghỉ việc, vẫn phải chăm sóc gia đình, cũng chỉ có Tống Nam Khê và Cốc Đông giúp đỡ mẹ. Mẹ phải cảm ơn con, nhưng mẹ vẫn nghĩ lúc này học hành quan trọng hơn chơi bời, con hiểu không?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Nam Khê chưa từng thấy sổ tiết kiệm 10 ngàn đồng có hình dạng thế nào, mặc dù nó có than phiền nhưng mẹ con vẫn gần gũi nhau nhất, thực ra trong lòng không hề có một câu nào oán hận mẹ.

Nhưng ai có thể nghĩ được, mẹ lại ghi nhớ từng điểm tốt của nó trong lòng như thế.

Tiểu nha đầu nhớ lại bộ dạng cực khổ của mẹ lúc mới sinh em xong, không ai đỡ đần chăm sóc, nửa đêm vẫn tra sách vở tìm kiến thức nuôi con, trong lòng vừa xấu hổ vừa khổ sở.

Phải, trừ học tập chắc nó không còn cách nào khác để báo đáp cho mẹ.

Không nói ra nhưng trong lòng Tống Nam Khê rất vui.

Mẹ của nó không giống mẹ những người khác, coi trọng con gái hơn con trai.

Đang kỳ nghỉ hè, hơn nữa bộ phim còn rất hay nên trước cửa rạp đông kín người, bắp rang, Coke đựng trong chai thuỷ tinh được bán đầy bên ngoài.

Vì Tống Thanh Sơn làm thêm giờ không về nên Tô Hướng Vãn chỉ mua 4 vé, định đưa bọn trẻ đi xem phim.

Không ngờ trong đám đông, Tô Hướng Vãn lại gặp vợ chồng Lưu Tại Dã và Thường Lệ Bình mang theo cô bé Tiểu Lưu Linh cũng đến xem phim.

Đến giờ soát vé, Tống Đông Hải vẫn chưa đến, Cốc Đông và Nam Khê đứng ăn bỏng ngô, ý là đợi anh trai thêm một chút nữa, xem phim thì phải cả nhà đi mới vui.

Lưu Tại Dã lại thấy không cần thiết: “Anh con chính là cái loại đầu lừa cố chấp, còn tương đối ngu ngốc. Nó chính là loại đầu óc ngu si tứ chi phát triển điển hình, loại điện ảnh cao thượng này nó không hiểu đâu, chúng ta đi vào xem thôi”

Nam Khê trợn trắng mắt, Cốc Đông lại nói: “Chú Lưu gần đây chắc có vụ án chưa giải quyết được rồi, nhìn bộ dạng sứt đầu mẻ trán của chú đi, còn không biết ngượng mà nói người khác”

Lưu Tại Dã liền nóng nảy: “Sao con biết chúng ta có vụ án chưa phá được?”

“Chú vốn là người thích sạch sẽ, nhưng trên quần áo lại có vết dầu mỡ, chứng tỏ lúc ăn cơm trong lòng không bình tĩnh. Cục trưởng công an mà trong lòng không bình tĩnh chẳng phải là vì vụ án sao?” Cốc Đông liếc mắt, kéo tay Tô Hướng Vãn vào rạp chiếu phim.

“Hãy nhìn cả nhà này” là một bộ phim cũ, Lưu Hiểu Khánh lúc này tràn đầy vẻ thanh xuân tươi trẻ, xứng đáng là nữ thần nổi tiếng những năm 80.

Vì dành chỗ ngồi tốt cho bọn trẻ, Tô Hướng Vãn và Lưu Tại Dã đều ngồi ở phía sau.

“Cô không cần phải nói, chúng tôi thực sự có vụ án không phá được, áp lực của cấp trên muốn đè chết tôi rồi. Gần đây cô đừng cho Nam Khê ra ngoài, bên ngoài không an toàn”, Lưu Tại Dã nhỏ giọng nói.

Ngay cả Cục trưởng công an còn nói thành phố không an toàn thì chắc chắn là chuyện lớn rồi.

Bọn trẻ vui tươi hớn hở ngồi xem phim, trong rạp toàn là tiếng cười.

Lưu Tại Dã bớt chút thời gian, kể về vụ án cho Tô Hướng Vãn nghe.

Gần đây có hai thi thể nổi lên ở sông Hoàng Hà, đều là những cô gái còn rất trẻ, nhưng công an đi hỏi rất nhiều nhà, có nhà cũng đến tận nơi để xác minh, nhưng không ai nhận thi thể của hai cô gái đó.

Nói cách khác, Tần Châu và các huyện lân cận không có cô gái nào mất tích, vì thế không ai biết hai người này từ đâu tới, họ là ai, họ đã chết như thế nào.

“Nếu không phá được vụ án, phải đăng báo để tìm manh mối, trên tỉnh khẳng định sẽ mắng chúng tôi, dù sao an ninh xã hội ở Tần Châu vẫn được xem là rất tốt, trách nhiệm trên vai tôi rất nặng nề”, Lưu Tại Dã nói tiếp.

“Như thế này đã là tốt rồi, thật đấy, so với tưởng tượng của tôi còn tốt hơn rất nhiều”, Tô Hướng Vãn cảm thán, khiến Lưu Tại Dã cảm thấy cô đang mắng người.

Trên thực tế, trong ấn tượng của Tô Hướng Vãn, Tần Châu những năm 80, 90 là thời đại quần ma loạn đao, cuồng ma loạn vũ. Mấy kẻ như chú của Lý Thừa Trạch là Lý Đại Quang hay em Thường Lệ Bình, Thường Lợi Quân chỉ là giang hồ vặt, nay chết mai sống. Tô Hướng Vãn nhớ ở kiếp trước, ba cô đã từng nói có một người họ Kim, một người họ Trương, mang theo mấy chục tiểu đệ, động một chút là xách dao chém người như chém dưa vậy.

Cốc Đông cũng là một trong những kẻ ở thời điểm đó, nhưng chân chính đạt đến đỉnh cao hắc đạo phải 10 năm sau, lúc đó nó vẫn chỉ là trẻ con nghịch cát mà thôi.

Phải nói bắt đầu từ bây giờ, với sự tràn ngập của phim lậu từ Hồng Kông và Đài Loan, quy mô của thế lực đen đã từ từ hình thành.

Lưu Tại Dã lo lắng nói: “Hay tôi nhờ Cốc Đông giúp chúng tôi phá án?” hắn không nghĩ ra được cách nào, bộc phát nói vậy.

Tô Hướng Vãn đồng ý dứt khoát: “Được, Cốc Đông có chút thiên phú, có thể giúp cho xã hội thì chúng tôi rất vui lòng, nhưng anh phải xử lý xong chỗ thi thể đó, đứng để doạ đến đứa nhỏ”

Nhưng ngay lúc này, hàng phía trước có một cô gái đột nhiên đứng lên, quay đầu tát người đằng sau một phát: “Đồ lưu manh, bỏ tay anh ra”

“Cái cô này, không biết xấu hổ à, ai đụng vào cô?” tiểu tử đằng sau hùng hùng hổ hổ nói.

Cô gái không nói hai lời, nhảy lên ghế, trực tiếp đạp một phát.

Tiểu tử kia định bỏ chạy nhưng cô gái đã túm được nó, nhiều người ở những hàng ghế xung quanh đều đứng lên, xô đẩy lẫn nhau, vây cô vào giữa.

Tiểu cô nương này một chút cũng không sợ, ai đụng phải cô, cô sẽ đấm trả, dù không đau cũng phải đấm, mấy tiểu tử kia thấy chỉ có mình cô gái liền định khi dễ, bỗng nhiên một cậu thanh niên ở đâu xuất hiện, rống to: “Dám khi dễ chị tao, con mẹ chúng mày không muốn sống nữa à?”

Trên màn ảnh, nhân viên nhà sách Tân Hoa phải học khiêu vũ, Trần Bội Tư được chỉ đạo hướng dẫn, đang ra sức dạy họ khiêu vũ, âm nhạc vang lên đùng đùng, chính là khoảnh khắc hài hước của phim.

Trong rạp, tiểu tử kia như phát điên, cầm một cái ghế, thấy ai cũng đập, cũng đánh.

Loại náo loạn này chỉ xảy ra trong một lúc rồi thôi.

Bây giờ mọi người rất náo nhiệt, chen nhau lao về phía trước, Tô Hướng Vãn ở hàng cuối cùng, đứng lên ghế nhìn một cái, chẳng phải Tống Nam Khê và Cốc Đông đang bị vây kia sao?

7, 8 thằng thanh niên, nhìn đã biết loại côn đồ thất nghiệp đang vây lấy 2 đứa nhỏ, Tô Hướng Vãn nổi giận: “Lưu Tại Dã, anh con mẹ nó là cục trưởng cục công an mà ngồi yên vậy à, không thấy bọn kia đang bắt nạn trẻ em sao?”

Lưu Tại Dã tan làm là tới đây luôn, dĩ nhiên mang theo súng nhưng hắn còn chưa kịp móc súng ra, một tiểu tử xông vào đám đông, trong tiếng la hét vừa đấm vừa đạp, nó túm lấy một tên côn đồ, đập mạnh vào màn hình.

“Khi dễ em gái tao, con mẹ chúng mày đây là tự tìm cái chết à?” là Tống Đông Hải, lúc đầu còn trầm giọng, sau đó thì gầm lên: “Mày không có đủ bánh hấp để ăn, không đủ canh chua để uống à, đồ chó chết này, khoẻ mạnh cường tráng như vậy không đi ra ngoài tìm việc, không đi làm, cả ngày mẹ nó chỉ biết đi khi dễ con gái”

Bọn côn đồ bị đấm đạp chạy hết ra ngoài.

Tống Đông Hải như phát điên vậy, không đuổi theo mà chỉ đi đằng sau, thấy thằng nào chạy chậm nhất thì nhấc chân đạp cho một phát.

“Ai bảo mày gây hại cho xã hội, ai bảo mày làm côn đồ, ai bảo mày khi dễ con gái”, người luôn được coi là ngoan ngoãn Tống Đông Hải hôm nay đã vừa đấm vừa đá vừa chửi, thể hiện rõ khí chất đàn ông của mình.

Đuổi cả một bang côn đồ đi, bọn chúng hú hét như quỷ khóc sói tru trong phim.

……

Lúc công an còng tay bắt từng đứa, hai lỗ mũi Cốc Đông vẫn đang chảy máu, Tống Nam Khê đỡ hơn, dẫu sao những tên côn đồ này cũng không ra tay với con bé.

“Không cần phải nói, con có 3 anh trai, Tống Đông Hải là người giỏi nhất”, Cốc Đông giơ cái ghế lên nói.

Lại còn phải nói, chàng trai trẻ cao lớn, khoẻ mạnh, điềm tĩnh như Đường Quốc Cường, một mình đánh bại 7, 8 người, ai mà chẳng thấy hắn rất được.

Ngay cả Tô Hướng Vãn cũng không nhịn được, vỗ tay cho con mình.

Nhưng ngay lúc này, Quách Tinh Tinh đi giày cao gót chạy vào, vỗ tay hoan hô Tống Đông Hải, nói: “Đông Hải, anh thật giỏi”

Trong nháy mắt, Tô Hướng Vãn cùng Cốc Đông, Nam Khê trong mắt đằng đằng sát khí, nhìn chằm chằm Tống Đông Hải.

Quách Tinh Tinh lại còn quay đầu hỏi Tô Hướng Vãn: “Dì, dì thấy Đông Hải nhà chúng ta thế nào? Rất tuyệt vời đúng không?”

Tô Hướng Vãn không vui vẻ cười đùa với loại người như Quách Tinh Tinh, ngược lại nói thẳng: “Đúng rồi, đồng chí Tiểu Quách, những người ở trong đại viện Vinh Quang ít nhất phải là cán bộ cấp 10 trở lên, Trương đại gia nhà cô là cấp 13, có phải nên dọn ra ngoài rồi không?”

Cô cố ý gọi đoàn trưởng Trương là Trương đại gia, chính là muốn cho Quách Tinh Tinh khó chịu.

Quả nhiên, cho dù da mặt có dày như tường thành nhưng trong nháy mắt, mặt Quách Tinh Tinh cũng trắng bệch, không dám nửa lời nịnh nọt lấy lòng Tô Hướng Vãn nữa.

Về đến nhà, cứ tưởng là Tiểu Bắc Cương đã ngủ từ lâu.

Nhưng khi Tô Hướng Vãn đến nhà tư lệnh Vương đón con thì thấy Bắc Cương đang hua tay múa chân cười đùa trong lòng bà Vương.

Thằng nhỏ này khác hẳn tất cả các anh trai của mình, nó cười rất đáng yêu, trên đầu đội cái nón nhỏ hình lá sen, chờ mẹ vào để bám lấy đòi bú sữa.

Buổi tối Tống Thanh Sơn về rất muộn, trên người đầy mùi gỉ sắt, rõ ràng là từ nhà máy thép về.

Tắm xong, Tô Hướng Vãn vẫn đang chờ hắn để báo cáo một chút tình hình của Tống Đông Hải, không ngờ Tống Thanh Sơn đang ở bên ngoài đã ngoài mắng con trai luôn.

“Tống Đông Hải, con sao vậy, ba vừa vào cửa, các bà già ngồi hóng mát đã hỏi ba tại sao con lại ở cùng một chỗ với Quách Tinh Tinh?” Tống Thanh Sơn nói.

Giọng của Tống Đông Hải rất nhỏ: “Sao có thể, con đã bảo không phải rồi mà”

“Không có thì tránh xa cô ta ra một chút, đừng có lằng nhằng với nhau nữa”

“Không có chuyện lằng nhằng, người đó còn không có cả ranh giới tôn nghiêm, con đều biết. Con biết mình đang làm gì, được rồi lão ba, mau đi ngủ đi”

“Con nói ai lão? Tống Thanh Sơn ta năm nay mới 41 tuổi, luật pháp quốc gia quy định ba là người trung niên”

“Được được, ngài không già, ngài có thể phấn đấu thêm 20 năm nữa, mau đi ngủ đi”, Tống Đông Hải nói.

Đây chẳng phải đổ thêm dầu vào lửa sao, Tống Thanh Sơn càng tức: “Thứ nhất, sau này thấy Quách Tinh Tinh thì tránh đi; thứ hai nói chuyện với ba không được gọi là ngài”

Vào phòng ngủ, thấy Tô Hướng Vãn vừa cho con bú xong, thận trọng đặt con lên chiếc nôi màu hồng phấn, Tống Thanh Sơn liền đón lấy thằng bé.

Nhìn một lúc, hôn một cái, nhìn một lúc, lại hôn cái nữa.

Bây giờ trong đại viện Vinh Quang có nhiều người ở, nhiều gia đình cán bộ đã về hưu, họ không giống những bà lão nông thôn chỉ biết buôn chuyện, họ là điển hình của những người đã giác ngộ cách mạng, những cô gái như Quách Tinh Tinh, Trần Tiểu Lệ chính là cái gai trong mắt họ.

Dĩ nhiên, không vừa mắt khi thấy tiểu tử trong đại viện nhà mình qua lại với loại con gái đó.

Cho nên Tống Thanh Sơn vừa vào cửa đã gặp 5 người báo cáo tình hình, 3 người chuẩn bị thay hắn khuyên can Tống Đông Hải, trong sân viện này, Tống Thanh Sơn là cán bộ cấp tỉnh, con trai là tấm gương cho tất cả trẻ con trong viện, không ai hy vọng nó đi lạc đường.

“Em nói xem, Đông Hải có vấn đề gì vậy?” Tống Thanh Sơn càng nghĩ càng khổ não: “Mới 21 tuổi đã không chịu nghe lời người lớn, lớn lên chút nữa rồi sẽ thế nào?”

Tô Hướng Vãn cảm thấy với tính tình của Tống Đông Hải, nó không trở thành người xấu được. Nhưng đầu tiên nó nói giấu cô để đi gặp Quách Tinh Tinh, rồi lại đi xem phim cùng nhau mà không có sự cho phép của cô. Cô nghĩ có phải nó định trả thù Quách Tinh Tinh, đầu tiên là cưa cẩm sau đó bỏ rơi cô ta?

Nhưng Tống Thanh Sơn đang gánh nhà máy thép, đó chính là GDP của toàn tỉnh, gánh nặng kinh tế đè lên vai hắn, Tô Hướng Vãn không muốn hắn phải khổ não thêm nữa.

“Có lẽ là thời kỳ phản nghịch, nghe nói đứa trẻ nào cũng phải trải qua thời kỳ phản nghịch”, Tô Hướng Vãn nói.

Thời kỳ phản nghịch? Tống Thanh Sơn nhã nhặn cùng thành khẩn: “Vậy chúng ta nên làm gì?”

Tô Hướng Vãn nói: “Để xem 2 ngày nữa, ít nhất cho thằng bé một cơ hội xem rốt cuộc nó muốn làm gì”

Nhân tiện, từ khi Tiểu Bắc Cương chào đời, hai vợ chồng chưa có giao lưu thân mật lần nào.

Tối hôm nay, Tô Hướng Vãn cuối cùng cũng tuyên bố, hai người có thể trao đổi sâu một chút, Tống Thanh Sơn dĩ nhiên cảm thấy vô cùng nồng nhiệt và phấn khích, giống như những vị tổng tài bá đạo trong truyện ngôn tình mà Tô Hướng Vãn từng đọc,

Nhưng Tống Thanh Sơn làm được một nửa, sực nhớ con trai gọi mình là lão thì đột nhiên tức giận, muốn chứng minh mình vẫn còn trai tráng, sức lực nhạy bén.

Vì thế đã thành công bị Tô Hướng Vãn đá thẳng xuống giường, đánh thức cả đứa nhỏ đang ngủ.

“Anh là con lừa à, đóng cọc à? Có ai như anh không, chỉ làm cho người ta đau thôi”, Tô Hướng Vãn mắng cho một trận, quấn chặt chăn lại đi ngủ: “Ôn nhu, anh có hiểu hay không, không được thô lỗ, phải ôn nhu, tổ chức dạy thế nào anh quên hết rồi à?” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn