Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 174: A Khắc Liệt Liệt

 

Ngày Quốc tế lao động 1 tháng 5, bọn nhỏ sẽ được nghỉ lễ.

Bởi vì Tô Hướng Vãn sinh tiểu bảo bảo nên Thừa Trạch và Tây Lĩnh vốn đã định về nhà, kết quả một cuộc điện thoại gọi tới, nói mẹ đã sinh một thằng nhóc mập mạp, hơn nữa Nam Khê còn khoa trương nói, đứa nhỏ này giống hệt Cốc Đông, vì thế hai thằng anh trực tiếp cúp máy, nghỉ hè cũng không về.

Đáng thương Tiểu Bắc Cương đâu có giống Cốc Đông, đôi mắt lấp lánh sáng ngời, tuy vẫn còn quấn tã nhưng đẹp trai hơn Lý Thừa Trạch, cẳng chân cũng lực lưỡng như Đông Hải, trước mắt chưa nhìn ra được nó có thông minh hay không, nhưng chỉ cần nhìn vào nhân trung thanh tú, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại thì cũng không phải là kẻ ngốc.

Hơn nữa nó còn rất ngoan ngoãn, tuy rằng Nam Khê thích nó 2 ngày đã chán, Cốc Đông cũng ghét vì nó là con trai, nhưng nhìn thấy ai nó cũng cười, miệng lúc nào cũng tươi tắn.

Cốc Đông chán nản mất 2 ngày, sau đó thì vui vẻ trở lại, vì cái tên Bắc Cương tuy rằng thô ráp nhưng thằng nhóc lại xinh xắn như một bé gái, huống chi trong nhà đến cả tã lót cũng màu hồng phấn, quấn lấy nó thì giống hệt như một tiểu cô nương.

Nháy mắt hai tháng đã trôi qua, Bắc Cương đã hết nằm cữ, tóc được cắt ngắn, được mặc quần thay cho quấn tã, cũng là lúc bọn trẻ được nghỉ hè.

“Phim tối nay hay quá, “Hãy nhìn cả nhà này”, xem rất buồn cười”, Trần Tiểu Lệ cố ý lắc mông đi đến trước cửa nhà họ Tống.

Quách Tinh Tinh nói: “Chứ còn gì nữa, chỉ có điều rạp chiếu phim vắng quá, hiện tại xã hội thay đổi rồi, người mà chỉ trông chờ vào tiền lương thôi thì cả tháng cũng chẳng có khả năng xem được một bộ phim”

“Trong đại viện này chắc cũng có nhiều người chưa từng được uống qua Coke đi”, Trần Tiểu Lệ lắc lắc cái chai nói: “Haiz, uống thật sảng khoái”

Tháng 7 trời nắng nóng, Tô Hướng Vãn lắp một cái nôi cho Bắc Cương dưới tán cây óc chó, Nam Khê nằm bên cạnh vừa đưa nôi vừa học bài.

Cô bé này 2 tháng nay bận muốn điên rồi, trong tháng phải chăm sóc em trai, còn phải giành thời gian để học bài, sợ bị tụt lại trong lớp, tóm lại thằng em nhỏ kia được mẹ gánh một bên, nó gánh một bên.

“Hãy nhìn cả nhà này” là bộ phim mới nhất của cha con Trần Bội Tư, Nhà máy thép Tần đã chiếu một thời gian, Nam Khê không phải không có tiền, mà không có thời gian để xem.

“Chị Tiểu Lệ, phim hay không?” Nam Khê bị hút hồn theo.

Trần Tiểu Lệ dừng lại, nhìn Quách Tinh Tinh cười: “Đương nhiên hay, đặc biệt hài hước, nhất là Lưu Hiểu Khánh trong phim cực kỳ xinh đẹp”

Chỉ vào cái nôi của Bắc Cương, Nam Khê tức giận nói: “Chỉ vì mày mà tao không có thời gian để đi xem phim, nhanh chui lại vào bụng mẹ đi”

Bắc Cương ngoài duỗi chân duỗi tay thì không biết làm gì khác, bị mắng còn nhoẻn miệng cười.

Vừa lúc này người phát thư mang thư tới, Tống Nam Khê nhìn, lại là của Đông Hải, bên trong còn có giấy chuyển tiền 500 đồng, con bé bế thằng em vào nhà.

“Mẹ, mẹ mang cho em trai này đi”

“Nó thậm chí còn không cả khóc, ngoan như vậy sao lại cho đi?”

“Không có nó, con đã có thể đi chơi, ăn lẩu cay, mặc váy đẹp nhất, xem phim, uống Coke, xem Lưu Hiểu Khánh đóng phim”, Nam Khê nói hùng hồn: “Mẹ nhìn xem, tháng trước anh gửi cho con 500 đồng, tháng này 500 đồng nữa, một vé xem phim chỉ 2,5 đồng, một chai Coke chỉ 70 xu, nếu con được tiêu tiền, con có thể tiêu 500 đồng từ đầu năm đến cuối năm”

Hừ một tiếng, nó để cái nôi vào trong bếp, nói: “Con mặc kệ, con có đồng hồ đẹp, có váy đẹp của anh Thừa Trạch gửi, bây giờ con không muốn chăm sóc thằng bé này nữa, con muốn hưởng thụ, xem phim”

Nam Khê chẳng qua chỉ bộc phát một ít tính khí khó chịu, ai biết giữa trưa ba nó lại quay về, vừa bước vào cửa đã nghe thấy nó ồn ào.

“Không muốn chăm em thì đến nhà máy cắt thép cho ba”, Tống Thanh Sơn ném găng tay lên tủ, chưa cả rửa tay đã giáo huấn con gái: “Nhìn xem tay Cốc Đông đã thành cái dạng gì rồi, nó phải ở trong phân xưởng mài thép, chưa tan ca không được ăn cơm, làm gì được ở nhà mát mẻ như con?”

“Ở đại viện này chẳng có đứa con gái nào nhiều việc như con, người ta nghỉ hè chính là đi ra ngoài du lịch, xem phim, đọc sách, nào có phải giặt tã mỗi ngày như con?”

“Nếu con muốn như con gái nhà người khác thì đến nhà người ta mà ở, còn nếu đã ở đây thì phải giặt tã cho em. Còn không nhanh đi giặt đi?” Tống Thanh Sơn rống lên, dọa Nam Khê sợ run, chạy vào nhà vệ sinh giặt tã.

Tống Thanh Sơn vào bếp, thấy Cốc Đông uống mấy ngụm đã hết một tô canh, đây là canh mà Tô Hướng Vãn đã mất công nấu, hắn cũng uống mấy ngụm to, hết nửa tô.

Trên bàn có khoai tây xào thái sợi, một đĩa ớt chiên phồng, đĩa thịt kho là thức ăn từ hôm qua, hôm nay Tô Hướng Vãn cho thêm rau trộn cùng giấm chua vào, giữa trưa tháng bảy nóng nực, được ăn một chén mì gạo cùng rau trộn thịt chua ngọt chính là lý do mà Tống Thanh Sơn trưa nào cũng về nhà ăn cơm, dù hắn chỉ được nghỉ trưa 1 tiếng.

Thức ăn ở nhà máy không tồi, nhưng không thể so sánh với cơm nhà.

Ở nhà, Tống Thanh Sơn mới có thể ăn uống thoải mái, xua đi cái mệt mỏi.

“Đông Hải gần đây xảy ra chuyện gì mà lại tiếp tục gửi tiền về?” Tô Hướng Vãn đưa tờ giấy chuyển tiền cho Tống Thanh Sơn: “Nó vẫn còn đang là sinh viên, không ở An Huy học hành, tiền đâu ra gửi về nhà?”

Tống Thanh Sơn nói: “Hai ngày trước nó viết thư cho tôi, nói có những ý tưởng quan trọng về kế hoạch cuộc sống muốn thảo luận với tôi. Tôi đoán nó sẽ về nhà trong hai ngày tới. Chúng ta đợi đến khi nó về rồi nói chuyện."

“Nghe nói đàn ông có tiền liền đồi bại, đàn bà đồi bại thì có tiền, Đông Hải chỉ là một sinh viên mà có tiền thế này khiến cho tôi cảm thấy có phải nó đã trở thành kẻ xấu không?” Tô Hướng Vãn nói.

Tây Lĩnh ở biên giới, Thừa Trạch nghiên cứu sinh ở Bắc Kinh, còn Đông Hải ở An Huy, 3 đứa ở 3 nơi, rất khó để quản lý.

Tống Thanh Sơn nói: “Để tôi rửa chén, em mau đi ngủ trưa đi, ngủ không đủ buổi chiều em sẽ không yên, em không yên là cả nhà chúng ta gặp hoạ”

Vì hoà bình, Tống Thanh Sơn tình nguyện rửa chén.

Tống Nam Khê mặc dù không tình nguyện nhưng sau khi giặt tã xong, chờ Tô Hướng Vãn cho em bú xong là ôm Bắc Cương lên lầu ru nó ngủ.

Nhưng vừa nhắm mắt, bên ngoài đã nghe thấy tiếng cãi vã.

“Cô có biết xấu hổ hay không, bỏ đào nhà tôi xuống, bên ngoài thì mặc se sua nhưng không che giấu được bản chất tồi tệ, đồ trộm cắp”, giọng Cốc Đông to đến kinh thiên phá địa.

Tô Hướng Vãn mở cửa sổ ra, thấy Cốc Đông đang túm tay Trần Tiểu Lệ đứng bên ngoài hàng rào.

Cốc Đông cũng không muốn để cho loại con gái ăn cắp vặt từ nhỏ này chạy thoát: “Tôi nhìn thấy cô ăn trộm đào, nói xin lỗi, nói từ nay về sau không ăn trộm nữa, nếu không tôi không để cô đi”

“Chẳng phải chỉ là quả đào chát thôi sao, tôi chỉ sờ một cái chứ không hái, đứa nhỏ này sao lại không có tư chất như thế, ba cậu là tham mưu trưởng nhà máy thép Tần đâu rồi, tôi phải tố cáo cậu là ác bá”, Trần Tiểu Lệ nói.

Vì thế Tô Hướng Vãn đi xuống lầu, hỏi Cốc Đông: “Chuyện gì xảy ra?”

Cốc Đông tự nhận mình tinh lực khí vượng, không có thói quen ngủ trưa giống Tống Thanh Sơn mà bận rộn phun thuốc trừ sâu cho cây đào và cây táo.

Trong sân sau mới trồng thêm một cây đào, nghe nói là giống đào mật mới, ra trái lần đầu nên chỉ có 5 quả, Cốc Đông thèm mà không nỡ ăn, định giữ lại cho Tô Hướng Vãn và Nam Khê, ai biết Trần Tiểu Lệ tay dài đến vậy, định ăn trộm.

“Dì Tô, chúng ta đều biết nhau, tôi chỉ mới sờ vào quả đào thôi mà nghe xem Cốc Đông nhà dì mắng tôi như thế nào. Đều là người có tư cách, bảo nó đừng có mắt chó coi thường tôi, bây giờ một tháng tôi ca hát có thể kiếm được 180 đồng, mấy người định lừa tiền tôi, tôi cho”, vừa nói Trần Tiểu Lệ vừa làm bộ móc túi.

Cốc Đông là người chưa từng thấy tiền sao? Nó chỉ coi thường dáng vẻ đột ngột giàu có của Trần Tiểu Lệ thôi.

“Phì, nói đến tiền thì tôi nhìn thấy còn nhiều hơn cô, đừng có ồn ào làm phiền mẹ tôi ngủ, mau cút đi”, Cốc Đông nói.

Quay đầu lại, Cốc Đông vẫn còn đang đeo bình thuốc trừ sâu: “Mẹ, mẹ nhanh lên lầu ngủ đi, những chuyện này không cần phải bận tâm”

Nhưng hiển nhiên với sự cởi mở của nền kinh tế thị trường gần đây, vật giá leo thang, phim ảnh ngày càng hay, các cô gái mặc váy ngày càng đẹp, ngay cả Cốc Đông cũng không kìm nén được sự ghen tị, hùng hùng hổ hổ nói: “Váy của Trần Tiểu Lệ thật là đẹp, hẳn là nên cởi ra cho chị con mặc”

Quay đầu lại thấy Tô Hướng Vãn nhìn mình với ánh mắt giết gà, Cốc Đông vội vàng nói: “Con là bảo bảo ngoan của mẹ, hôm nay không mắng chửi, không đánh ai cả, thật đó”

Ngoan cái rắm, lần nào Tô Hướng Vãn ra cửa cũng thấy nó đang dẫn đầu một đám con trai, vừa đi vừa hò hét trên phố. Thằng này chính là kiểu bề ngoài ngoan ngoãn, bên trong một bụng thủ đoạn.

Đúng lúc bọn trẻ nghỉ hè, Tô Hướng Vãn đã 2 tháng không đi ra ngoài, nghe nói Tống Thanh Sơn cùng nhà máy thép Tần đang trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng nên định đi dạo một vòng.

Kiếp trước, Tô Hướng Vãn ăn không ít kem của Nhà máy 504, mà trong ấn tượng của cô, bình nguyên phía bắc Tần Châu này vẫn là bộ dạng rách nát, đến khi đến gần mới không khỏi chắt lưỡi.

Liếc nhìn đều là nhà máy, các phân xưởng, nơi họp hành tập trung, phân phối hàng.

Mặc dù đây là một doanh nghiệp quân sự, nhưng một bộ phận lớn công nhân kỹ thuật không phải là quân nhân, bên trong nhà máy đều là công nhân mặc quần áo lao động màu xanh.

Tống Thanh Sơn rất bận, vì vậy hắn gọi một cần vụ tới đưa Tô Hướng Vãn đi thăm thú xung quanh.

“Đây không phải đại đội trưởng Mã sao?” Tô Hướng Vãn nhìn thấy một chiếc xe nâng hàng đang đi tới, cảm thấy sợ là mình không được đi dạo nữa rồi, không ngờ người bước xuống xe lại là đại đội trưởng Mã Mộc Đề.

Tô Hướng Vãn nhớ là người này bị xử đang ngồi tù cơ mà?

“Có thể nói, tham mưu trưởng Tống của chúng ta có phong độ đại tướng”, mở cửa xe, Mã Mộc Đề nói: “Lúc đầu, tôi bị xử ngồi tù 20 năm, đã nghĩ đời này tôi chết già trong tù rồi, dĩ nhiên vì quốc gia, tôi không kêu ca gì. Không ngờ chỉ ở trong tù nửa năm, lãnh đạo trong đó coi tôi như anh hùng, tổ chức nhiều lần cử người đến nhà tôi an ủi, mang dê cừu, gạo, bột mì tới, học phí của bọn nhỏ cũng không cần phải lo lắng. Nhưng lãnh đạo cũng nói, biên giới không được tuỳ tiện mở cửa như vậy, luật pháp chính là luật pháp, không cho phép nửa điểm ân huệ cùng châm chước, cho nên tôi không thể không ngồi tù. Chủ nhiệm Tô đừng nhìn thấy tôi bây giờ lái xe, tôi vẫn đang là phạm nhân cải tạo”

Lau nước mắt, anh ta nói tiếp: “Cuộc sống ở Tần Châu này tôi không quen, tôi chỉ muốn tìm cô nói chuyện đôi câu, cô không ngại chứ?”

“Không sao, anh muốn nói chuyện gì cũng được, so với đám người Tống Thanh Sơn, anh mới là anh hùng”, Tô Hướng Vãn nói.

Trong lòng cô thầm nghĩ, Tống Thanh Sơn này cũng được đó, nói là để cô dạo quanh nhà máy thép, thực chất là vì Mã Mộc Đề.

Mã Mộc Đề thật ra cũng hết sức buồn khổ: “Chúng tôi bây giờ ngoài cắt thép, mài thép thì không còn việc gì để làm, tất nhiên các lãnh đạo bên trên cũng nói, không phải ai cũng hiểu được chúng tôi. Tham mưu trưởng Tống điều chúng tôi tới nhà máy thép này cũng là một sự mạo hiểm lớn, cô đi dạo trong phân xưởn chúng tôi một lúc là được, coi như chúng tôi đã gặp được người thân”

Phía trên Triệu Binh nhất định có kẻ phản quốc, nhưng dù sao tổ chức lớn như vậy, cũng không biết được kẻ đó cuối cùng là ai.

Tống Thanh Sơn có thể mang một đám phạm nhân cải tạo lao động đến đây, cũng chính là tự mình đưa vào chỗ nguy hiểm.

Từ sau khi không còn làm lính, mùi cơ thể của đại đội trưởng Mã Mộc Đề càng nặng, hơn nữa anh ta làm công việc toàn dính đến dầu máy, suốt đường đi cứ sát vào Tô Hướng Vãn để kể về cô con gái A Khắc Liệt Liệt xinh đẹp của mình, khiến Tô Hướng Vãn thiếu điều muốn ngất xỉu.

“A Khắc Liệt Liệt nhà anh cũng làm việc ở nhà máy thép này à?” trong lòng Tô Hướng Vãn khẽ động, liền hỏi.

Mã Mộc Đề hưng phấn nói: “Nó làm ở căng tin, chúng tôi không thể đến căng tin nhưng tôi thường xuyên đợi ở đây, khi nó về ký túc xá, tôi có thể nhìn thấy nó từ xa”

Sau khi tạm biệt Mã Mộc Đề, Tô Hướng Vãn thử đến căng tin nhìn một vòng, phải nói cô gái đó đặc biệt xinh đẹp, tóc hơi xoăn giống Mã Mộc Đề, da hơi đen, nhưng xinh đẹp giống Lâm Thanh Hà vậy.

Nhìn một cái Tô Hướng Vãn đã biết đây là một cô gái tốt, lúc múc cơm không hề run tay, rất chính trực khi chia thức ăn.

Về đến nhà, vào trong cửa, cô thấy trong nhà thật yên ắng.

Cúi đầu nhìn, Tiểu Bắc Cương đang đạp hai chân, ngồi trên ghế sofa đang toe toét cười, tã đã bị tuột ra, lộ cái chân trần và cái mông sạch sẽ.

Tống Nam Khê đang chỉ vào mũi nó mắng: “Không có mày, hôm nay tao đã có thể ra ngoài chơi rồi, mày biết không? Tao cũng có cái váy đẹp giống hệt như của Trần Tiểu Lệ, còn đắt hơn, nhưng tao cứ mặc một lần là mày kéo một lần, mày là cái đồ tiểu bại hoại”

Bắc Cương không hiểu gì, khuôn mặt tròn nhỏ như trái táo, nhe răng cười như thỏ.

Tô Hướng Vãn nhìn một lúc, đột nhiên nói: “Con vẫn còn uỷ khuất, vẫn muốn ra ngoài chơi à?”

“Vì nó, cũng vì học bài, con không đi nữa”, Tống Nam Khê hậm hực nói.

Tô Hướng Vãn lấy một phong thư từ trong ngăn kéo ra, rút ra một tấm hình đưa cho Tống Nam Khê: “Con có nhận ra cô gái này không?”

Bức ảnh chụp một cô gái trông rất sạch sẽ, tuy rằng ngũ quan không đẹp, nhưng trông rất thoải mái. Cô đứng trước một cánh đồng hoa anh đào, mỉm cười rất dịu dàng.

Nam Khê nhìn rất quen mắt nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

“Đây là Mậu Phương Phương, bạn gái của Tây Lĩnh nhà chúng ta. Khi còn nhỏ, cô ấy là thành phần gia đình gián điệp, sau khi đến Bắc Kinh, một mực nghiêm túc học tập. Theo như Hầu Thanh Diệu nói, cô ấy mặc một cái quần đến khi rách mới chịu mua cái mới, bây giờ đang học Đại học Y khoa tại Tokyo Nhật Bản, trường mà hầu hết học sinh không thể thi vào được. Nghe nói bây giờ cô ấy đã ký hợp đồng đến làm việc tại Bệnh viện Hiệp Hoà Bắc Kinh, việc này thậm chí còn thúc đẩy mối quan hệ ngoại giao Trung – Nhật. Bộ ngoại giao đã biểu dương Hầu Thanh Diệu, nói cô ấy đã giáo dục con rất tốt”, Tô Hướng Vãn nói.

“Trần Tiểu Lệ hôm nay mặc một chiếc váy đẹp, nhưng không biết ban đêm cô ta làm gì. Mẹ nghe chú Lưu nói gần đây vẫn đang theo dõi Quách Tinh Tinh, xem cô ta dùng thủ đoạn phi pháp gì. Con cảm thấy học tập nghiêm túc, trở thành người như Mậu Phương Phương tốt hay thành người giống như Trần Tiểu Lệ tốt hơn?”

Tống Nam Khê không phải người không hiểu đạo lý, nhưng bất kể là ai, sau 2 tháng dọn phân của thằng nhóc cũng thấy phiền nha.

“Đạo lý này con hiểu, cho nên con vẫn luôn cố gắng học cho giỏi, đối với cái thằng nhóc thúi này của mẹ, con chỉ mắng nó mấy câu chứ cũng chưa làm gì nó hết, con chỉ có chút ghen tị với Trần Tiểu Lệ thôi”

Là con gái, không tránh được những biến đổi tâm lý lúc dậy thì, nhất lại là một cô gái đẹp như Tống Nam Khê.

Bước những bước nhảy xoay tròn, Tống Nam Khê mặc chiếc váy đẹp nhất của mình, ra trước cửa ngồi ngắm hoàng hôn.

Sau khi xảy ra chuyện của Trần Quang Vinh, mỗi tối khi về nhà, Tống Thanh Sơn lại kéo nó đi tập tán đả. Đáng thương cho một cô bé mềm mại, nũng nịu như Chi Chi bị cuộc sống khắc nghiệt rèn luyện thành một nữ hán tử.

Tô Hướng Vãn bế Bắc Cương chỉ biết đạp chân, nói bi ba bi bô, sau khi quấn tã thì mặc cho nó một chiếc quần tượng trưng, định bế đến nhà tư lệnh Vương nói một câu cảm ơn vì ông đã giúp đỡ Mã Mộc Đề.

Kết quả đi được mấy bước, bất ngờ cô nhìn thấy một bóng người quen thuộc, dáng cao thẳng tắp, giọng nói rất quen. Đúng là con trai lớn Tống Đông Hải của cô, hai tay nhét túi quần, cúi đầu nhìn Quách Tinh Tinh, không biết đang nói cái gì.

Phải biết Quách Tinh Tinh bây giờ là người mà Tô Hướng Vãn ghét nhất.

Chị cô ta, Quách Mai, còn biết chút xấu hổ.

Còn người đàn bà này quả thực rất vô liêm sỉ.

Tống Đông Hải về Tần Châu, không về nhà mà lại gặp Quách Tinh Tinh trước.

Tô Hướng Vãn nghĩ, mình trăm cay ngàn đắng nuôi lớn đứa trẻ, chẳng lẽ nhân vật phản diện trở thành chính diện, còn chính diện lại hắc hoá rồi? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn