Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 173: Tống Bắc Cương

 
Phía Liên Xô không gặp phải phiền toái gì, dù sao Liên Xô bây giờ đang cực kỳ hỗn loạn, chính phủ vô pháp vô năng, gần như tê liệt, đến cửa khẩu chỉ cần nhét ít tiền là có thể quá cảnh.

Nhưng sau khi quá cảnh, phía Trung Quốc lại quản lý vô cùng nghiêm ngặt.

Sự khác biệt giữa hai nước quá rõ ràng. Một bên là Liên Xô say xỉn, ngáp dài ngáp ngắn, còn một bên là Trung Quốc nghiêm túc, cổ hủ và cứng nhắc.

Triệu Binh bị bỏ lại Liên Xô, Lưu Tại Dã và Tống Thanh Sơn đặc biệt lo lắng, bọn họ sợ không có lời nói qua lại với lính biên phòng bên này, không những hàng hoá không vận chuyển về được mà bọn họ còn bị bắt.

Dẫu sao có thể dễ dàng nhận thấy, Triệu Binh có người chống lưng, người này vì kiếm tiền mưu lợi, một đường mở đèn xanh đưa Triệu Binh vào quân khu Tần Châu, hơn nữa còn gọi từ trên xuống để hắn ta tìm Tống Thanh Sơn đi Liên Xô. Ngoài mặt là đi vận chuyển thép nhưng thực chất là đem chất thải hạt nhân mà Liên Xô muốn tống đi về nước, kiếm được nhiều tiền từ đó.

Tính chất ô nhiễm của chất thải hạt nhân nguy hiểm thế nào, nếu như Tống Thanh Sơn chưa từng làm việc ở nhà máy điện hạt nhân thì cũng sẽ không biết.

Dĩ nhiên, ở nhà máy điện hạt nhân, chất thải được chôn rất sâu, tận trong sa mạc hoang vắng không có người ở, đào hố thật sâu, dùng chì bọc rác thải lại, sau đó đổ bê tông chôn vĩnh viễn.

Cái giá lớn như vậy phải đến mấy chục triệu mà chưa chắc đã tuyệt đối an toàn.

Không biết cái đồ giặc b*n n**c, người đứng trên Triệu Binh tột cùng là người nào.

Lúc này, điều họ sợ nhất là kẻ kia biết chuyện, can thiệp vào bộ đội biên phòng để bắt giữ, trả thù bọn họ.

“Đồng hồ đeo tay đã cầm chắc hết chưa?” sắp tới cửa khẩu, Tống Thanh Sơn hỏi Tô Hướng Vãn.

“Tôi mang 200 cái, Cốc Đông 300 cái, như vậy là đủ rồi, mang nhiều quá chúng tôi cũng khó cử động, dễ bị bắt hơn”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn thở dài thật sâu: “Khoảng hơn 1 tháng trước tôi nằm mơ, thấy em đứng trên đỉnh núi, có một con sói con trắng như tuyết chơi đùa dưới chân em, còn nhảy lên muốn em ôm nó, lúc đó tôi đã nghĩ, chẳng lẽ Hướng Vãn nhà ta lại mang thai?”

Lúc này còn có thể nói gì đây, nếu thật sự có một nhân vật quyền cao chức trọng ở bên trên Triệu Binh, thì 3 ngày sau khi họ rời Semikin, người đó đã đủ thời gian để an bài nhân viên, bắt họ ở cửa khẩu.

“Chó sói? Quá xấu đi, tôi không muốn sinh ra một con sói”, Tô Hướng Vãn nói.

“Em không được do dự, chỉ cần có người bước vào toa xe và đi về phía chúng ta, em phải chạy ngay, mang theo Cốc Đông, đừng có quay đầu lại”, Tống Thanh Sơn còn nói.

Bọn nhỏ đều đang nằm hết trên giường tầng, Lưu Tại Dã đang viết thư cho Thường Lệ Bình, mạnh mồm nói: “Cô nàng phá của kia mà biết tôi ở tù rục xương, đoán chừng cao hứng đến chết”, nói xong hắn đột nhiên bật khóc: “Tôi có bao nhiêu phúc mới gặp được vợ trước cùng Thường Lệ Bình, hai người phụ nữ đều yêu tôi”

Tống Thanh Sơn nắm chặt tay Tô Hướng Vãn, rất lâu sau mới nói: “Em cũng biết, tôi vẫn luôn đặc biệt yêu em. Em không bỏ đi thật tốt, nhưng bây giờ, tôi thà rằng em đừng mang thai, em vẫn có thể quay về thế giới cũ của em. Nhiều năm nay đã cực khổ cho em, nếu chúng tôi bị bắt hết, em còn mang theo đứa nhỏ, cuộc sống sẽ chỉ càng khó khăn hơn”

Tô Hướng Vãn cố gắng trấn định nói: “Vẫn còn đồng hồ mà, 500 cái, đủ để kiếm được mấy chục ngàn đồng. Chờ anh và Lưu Tại Dã bị giam vào ngục, tôi cũng Thường Lệ Bình sẽ mỗi ngày đều ca hát nhảy múa, trải qua cuộc sống độc thân tự do tự tại”

Lưu Tại Dã bắt đầu than vãn khóc rống lên.

“Ba, có người tới”, Cốc Đông đang ngắm gió đột nhiên nói.

Tống Thanh Sơn đứng lên, thấy bọn trẻ vẫn ôm nòng súng đã được tháo ra, mặt đầy phòng bị liền nghiêm nghị nói: “Không thể đối kháng cùng quốc gia, các con xuống đây, dập đầu trước mẹ rồi chúng ta đi”

Tây Lĩnh cùng Đông Hải ngoan ngoãn buông súng xuống, nhưng Thừa Trạch không chịu: “Cậu, con không thể vào ngục, con không làm chuyện gì xấu”

“Con có thể khiếu nại ra toà án quân sự, nhưng phải tuân thủ kỷ cương, xuống đây”, Tống Thanh Sơn nghiêm nghị nói.

Mấy đứa bé từ trên giường nhảy xuống. Tống Đông Hải dẫn đầu quỳ xuống trước mặt Tô Hướng Vãn, dập đầu mấy cái rồi đứng lên đi ra ngoài, tiếp sau đó là Tống Tây Lĩnh và Lý Thừa Trạch.

Những thanh niên tươi trẻ này nếu thật sự bị bắt, họ chỉ có thể rơi lệ sau song sắt, không thể dùng tuổi xuân của mình cống hiến cho quốc gia, tạo phúc cho nhân dân.

Nhưng Lý Thừa Trạch vừa quỳ xuống, có tiếng ho khan sau lưng nó: “Không biết tôi có phải quỳ không?”

Chính là Mã Mộc Đề, dẫn theo nhóm lính trẻ khi bọn Tô Hướng Vãn ra khỏi cửa khẩu lần trước, mặc đồng phục công an đường sắt đứng ở lối đi.

“Lão Mã, sao anh tới đây?” Tống Thanh Sơn hỏi.

Mã Mộc Đề thản nhiên cười một tiếng, hung hăng ôm Tống Thanh Sơn một cái, nói: “Tôi nghe nói phía trên có người muốn chặn các anh trên đường sắt nên đã chạy tới đây. Nếu đã phải vào tù thì để chúng tôi đưa các anh về đến tận Tần Châu, đối với Mã Mộc Đề tôi cũng giống chuyện phải làm chứ?”

Đầu tiên là tự mình mở cửa cho xe hàng xuất ngoại, bây giờ lại giả mạo công an đường sắt, Mã Mộc Đề tội càng thêm tội, đủ để anh ta ngồi tù rục xương.

Có lính biên phòng hộ tống, tàu hỏa gần như không dừng lại, đi thẳng đến Tần Châu.

“Mấy tiểu tử nhà anh thật hiếu thuận, đã có đối tượng chưa?” ra khỏi cửa khẩu A Lạp Sơn, Mã Mộc Đề mới thở phào nhẹ nhõm, quay sang Tống Thanh Sơn nói: “Con gái tôi rất đep, giống như Cổ Lệ, Trần Lệ Na nổi tiếng ở biên giới Ô Mã Y, tiểu tử nào của anh mà chưa có đối tượng, tôi gả con gái cho”

Tống Thanh Sơn còn chưa lên tiếng, Cốc Đông đã lặng lẽ giơ tay: “Chú Mã, con gái chú bao nhiêu tuổi rồi, con cũng chưa có đối tượng”

Mã Mộc Đề vội vàng nói: “Đã lớn rồi, không phù hợp với con đâu”

Cốc Đông nhìn ra cửa sổ, thầm nghĩ mình thật đẹp trai sao ai cũng chê vậy?

...

Đứa nhỏ phải mang thai 7-8 tháng mới có thể chào đời.

Trong thời gian này, Tô Hướng Vãn đã đặc biệt tới Bắc Kinh một chuyến, liên lạc với vợ của Hàn Giang là Tô Mẫn, bán một chiếc đồng hồ giá 120 đồng. Ở bệnh viện Tuyên Thành, trên đường phố, tất cả mọi nơi, bán 1000 cái thu về 12 vạn đồng.

Ngay lúc Tống Thanh Sơn nghĩ cô sẽ gom tiền gửi vào ngân hàng để tiết kiệm, Tô Hướng Vãn chuyển tay, mua 4 căn nhà khá rách nát bên cạnh nhà Hàn Minh, giá 30 ngàn một căn.

“Em mua mấy cái sân viện này làm gì? Chúng ta cũng không sống ở Bắc Kinh”, Tống Thanh Sơn nói.

Tô Hướng Vãn đang đút thuốc cho Đại Sơn bị bệnh: “Dù gì chúng ta cũng có 3 thằng con trai, mỗi đứa phải có ít nhất một cái gì chứ, mua 4 cái nhà, chúng ta ở một cái, 3 đứa 3 cái”

Không ai hiểu, với tốc độ xây dựng ồ ạt trên khắp cả nước như hiện nay, giá nhà ở Bắc Kinh một ngày thay đổi 3 lần. Những ngôi nhà rách nát này của cô, mỗi căn chỉ có giá 30 ngàn đồng, sẽ là thứ mà sau này người ta có ngửa cổ cũng không với tới được.

“Đúng rồi, tiền lương của tôi tháng này hết rồi, hai ngày nữa phó tư lệnh Trương sẽ nghỉ hưu, tôi phải đến thăm ông ấy một chút. Em có thể đưa cho tôi 20 đồng, tôi mua tặng ông ấy vài lon sữa được không?” Tống Thanh Sơn nói.

Một phó tư lệnh về hưu, Tống Thanh Sơn thậm chí ngay cả tiền mua quà cũng không có, Tô Hướng Vãn sắp sinh con, cảm thấy người này hơi vô tâm quá.

“Tháng này anh không đưa tiền về nhà, bây giờ tiền lương một tháng của anh là 280, còn có 300 đồng từ nhà máy, dù sao cũng là mức lương khá cao, đi đâu hết rồi?”

“Mã Mộc Đề ngồi tù, con trai muốn vào bộ đội, con gái muốn kiếm việc làm, tôi phải cho hai đứa trẻ ít lộ phí”, Tống Thanh Sơn nói.

Mã Mộc Đề bị kết án 10 năm, bây giờ đang ngồi trong tù.

12 cậu lính trẻ tiếp tay cho bọn Tống Thanh Sơn đi qua cửa khẩu cũng đang bị xử phạt tập thể, sự việc này đã khiến cấp trên ra thông báo phê bình, nghiêm khắc chỉnh đốn, bắt một nhóm biên phòng buôn lậu.

Sau đó, thời điểm lính biên phòng kiểm tra, phát hiện có người gần mang được chất thải hạt nhân từ bên kia về qua biên giới.

Cuộc điều tra này đã gây ra rất nhiều tổn thất cho đất nước. Phải nói rằng chuyến đi của Tống Thanh Sơn đến Liên Xô thực sự đáng giá.

Đưa tiền cho Mã Mộc Đề là bày tỏ tấm lòng của Tống Thanh Sơn, cái này Tô Hướng Vãn không có ý kiến gì.

“Mẹ, Đại Sơn của chúng ta sắp chết rồi à?” Tống Nam Khê tan học về, vào cửa là đi nhìn Đại Sơn.

Là một con chó già lặng lẽ theo sau bọn trẻ, chờ đến lúc bọn nhỏ trưởng thành thì nó cũng phải chết, nếu tính theo tuổi con người thì nó cũng phải 80 rồi.

Tô Hướng Vãn để ý trên cổ tay Nam Khê có một chiếc đồng hồ hoa mai rất đẹp, mặt đồng hổ khảm đá, khi nó lắc cổ tay, chiếc đồng hồ lấp lánh rất đẹp.

Cô bé này đã lên được trung học như mong muốn, đang là học kỳ 2 của lớp 10 nên còn khá ung dung, chờ đến sang năm lại bắt đầu một giai đoạn học hành cực khổ mới.

“Đồng hồ của con ở đâu ra? Nhìn không rẻ đâu”, Tô Hướng Vãn nói.

“Anh trai mua cho con, sao ạ?” Nam Khê lắc lắc cổ tay, rồi lại cẩn thận nhét vào trong ống tay áo: “Không thể để cho ai nhìn thấy, nếu Quách Tinh Tinh và Trần Tiểu Lệ thấy, không biết bọn họ còn đặt điều thế nào cho con nữa”

Chồng Quách Tinh Tinh là đoàn trưởng Trương đã chuyển ngành, bây giờ làm ở Cục Xây dựng, còn Quách Tinh Tinh tự mở một công ty xây dựng, gọi là công ty xây dựng nhưng thực chất chỉ là thuê một đám người tới tháo dỡ, phá bỏ.

Bây giờ khắp nơi đều xây dựng, xây nhà máy, khu dân cư, nghe nói cô ta thầu tất cả các công trình cần phá dỡ trong thành phố, dĩ nhiên, cô ta giàu lên trông thấy.

Trong đại viện Vinh Quang, cô ta là người phụ nữ thứ hai sau Tô Hướng Vãn học lái ô tô.

Cả ngày xách túi da, đi giày cao gót, tóc dài uốn xoăn, đeo kính râm, mặc áo sơ mi hoa sặc sỡ và quần jean ống rộng.

Miệng tô đỏ như chó sói ăn thịt, thấy ai cũng gọi là tổng, Trương tổng Lý tổng Lưu tổng, hoặc gọi là anh, có lúc còn gọi Tống Thanh Sơn là anh, Tống Thanh Sơn âm trầm nói một câu: “Chị Quách, chị nhìn xem, nếp nhăn trên mặt chị có thể kẹp chết một con ruồi, tuổi này mà kêu tôi là anh, tôi gánh không nổi”

Chỉ một câu này cũng khiến Quách Tinh Tinh mỗi lần nhìn thấy Tống Thanh Sơn đều phải đi đường vòng.

Có thể nói, nếu Tống Đông Hải nhìn thấy người đã từng là người yêu cũ của nó tự làm cho mình thành cái bộ dạng này, đoán chừng sẽ tự đâm hai mắt làm cho mù luôn.

“Sao thế, có phải Quách Tinh Tinh ở bên ngoài lại nói gì về con à?” Tô Hướng Vãn vừa nghe thấy Quách Tinh Tinh liền nổi giận.

Năm ngoái từ Horgos trở về, Tô Hướng Vãn đặc biệt âm thầm đi vòng quanh sân mấy vòng, vừa vặn bắt quả tang Quách Tinh Tinh đang nói xấu Nam Khê với mấy gia đình cán bộ.

Lúc đó cô nắm tai Quách Tinh Tinh kéo tới trước mặt tư lệnh Vương.

Sau đó, cô đem hết chuyện Quách Tinh Tinh lười biếng ở biên giới, không lao động, phá thai, đổ lỗi cho anh rể nói cho tư lệnh Vương để ông xử phạt.

Chồng của Quách Tinh Tinh, đoàn trưởng Trương, cũng vì chuyện này mà phải chuyển ngành.

Chẳng qua đoàn trưởng Trương có quan hệ với cấp trên nên kiếm được một vị trí lãnh đạo trong Cục Xây dựng.

Từ đó về sau, trong đại viện ít người đưa chuyện hơn, dĩ nhiên quan trọng nhất là Tống Nam Khê tự mình rất nỗ lực. Từ sau khi suýt bắn nát chân Trần Quang Vinh, con bé đột nhiên trở nên hiểu chuyện, cho dù học hành hay tập múa đều tự giác đi học, không cần có người giục giã.

Tống Nam Khê không muốn mẹ tức giận, vội vàng nói: “Không có. Đúng rồi, mẹ, tiểu bảo bảo mấy ngày nữa mới sinh?”

Đang nói thì Cốc Đông quay về: “Mẹ, em gái con sinh rồi à?”

“Sinh rồi, đang ở trong phòng chờ con đấy”, Tô Hướng Vãn nói.

Cái này là nói nhảm mà, bụng cô còn to như vậy, đứa bé đã sinh ra rồi mới là lạ.

Dĩ nhiên gần đây hai đứa nhóc này đặc biệt chăm chỉ, em bé chưa ra đời đã chuẩn bị một chiếc nôi màu hồng phấn, đặt cạnh giường của Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Hồng cùng Triệu Quốc Đống gần đây đã được điều đến Giang Tô, nghe nói chị gái lớn tuổi còn sắp sinh, đã gửi toàn bộ quần áo của con gái mình qua đường bưu điện. Bởi vì Tô Hướng Hồng đã sinh hai con gái nên đương nhiên quần áo toàn là màu hồng phấn.

Triệu Quốc Niên mang Triệu Ngân Sương trở về Bắc Kinh, nghe nói ông lớn tuổi như vậy nhưng vẫn muốn làm việc trong ngành điện tử. Tóm lại, trong thư Triệu Ngân Sương một mực tố khổ nhưng Tô Hướng Vãn biết, người cha dượng giữa đường thay đổi sự nghiệp kia đang trên đường tiến tới vị trí người giàu nhất.

Triệu Ngân Sương cũng gửi rất nhiều quần áo cho đứa nhỏ, không biết tại sao, đều là quần áo bé gái.

Tóm lại, cả nhà trừ Tống Thanh Sơn tin rằng hắn sẽ có thêm một thằng con trai, ai cũng cho rằng Tô Hướng Vãn sẽ sinh con gái.

“Chờ em gái ra đời, đặt tên gì cho hay đây?” Cốc Đông than thở: “Nhà chúng ta Đông Nam Tây đều có, hay gọi là Bắc Oa đi”

Nam Khê nói: “Cái tên đó so với tên em còn quê mùa hơn, quá sức quê mùa rồi”

Tô Hướng Vãn có ba con trai học đại học, có thể nói cô là người phụ nữ vinh quang nhất trong cả đại viện Vinh Quang này. Người phát thư tới nhà người khác đều chỉ hô lên: “Có thư”, nhưng đến trước cửa nhà cô, người phát thư xuống xe, chỉnh lại quần áo rồi mới kêu: “Chủ nhiệm Tô, ngài có thư”

“Thư từ đâu? Học viện Dầu khí, Học viện Quân sự hay Học viện Kỹ thuật Thiết giáp?” Tô Hướng Vãn hỏi. Ba con trai của cô học ở 3 trường này, trong đại viện, ai nhắc tới cũng đều chắc lưỡi cảm thán.

Người phát thư nói: “Từ Học viện Kỹ thuật Thiết giáp, hẳn là của Tống Đông Hải nhà cô”

Tô Hướng Vãn mở thư, bên trong rơi ra một phiếu chuyển tiền, chưa kịp nhìn xem trên phiếu ghi bao nhiêu tiền, không kịp cả đọc thư, cô đã thấy bụng bắt đầu đau.

Ở độ tuổi này, cô đã trải qua quá nhiều mưa gió, tự cho là mình đã trải qua rất nhiều chuyện, tình cảnh gì cũng đều đã gặp, nhưng khi bụng dưới quặn sau lên, cô vẫn hoảng hốt: “Nam Khê, mau gọi điện cho ba, mẹ sắp sinh rồi”

...

Cơ sở sắt thép của bọn Tống Thanh Sơn đã được chính thức gọi là Thép Tần, giống như Thép An và Thép Thủ, đây là một nhà máy sản xuất thép hoàn toàn mới.

Làm ngày làm đêm làm thêm giờ, luyện kim, vận hành dây chuyền sản xuất, Tống Thanh Sơn là tổng tham mưu mấy tháng nay gần như không có đêm nào ngủ trọn giấc. Chuyên gia Liên Xô nói tiếng Nga, chuyên gia Nhật Bản nói tiếng Nhật, trong đầu hắn chỉ toàn loảng xoảng những thứ tiếng này.

Nhưng sản lượng thép không đi lên, không đáp ứng được nhu cầu kinh tế của xã hội đang phát triển, càng không đạt tới số lượng mà quốc gia cần, làm cho Tống Thanh Sơn rất lo lắng.

Bây giờ trong nhà đã lắp điện thoại, có chuyện gì chỉ cần gọi một cú là được. Nghe Cốc Đông gọi điện tới, nói Tô Hướng Vãn sắp sinh, Tống Thanh Sơn liền gọi quản đốc phân xưởng đến giao phó công việc.

Không quá ba phút, Tiểu Ngô đã khởi động xe, đậu ở bên ngoài, Tống Thanh Sơn khoác quân trang đang chuẩn bị chạy ra thì điện thoại trong phòng lại kêu.

“Hôm nay vợ tôi sinh con, cho dù có chuyện gì ngày mai nói sau”, Tống Thanh Sơn khoát tay nói.

Nhân viên nhận điện thoại nói lắp bắp: “Tham mưu trưởng, bên kia nói, phu nhân của ngài đã sinh”

“Đã sinh?” Tống Thanh Sơn vấp chân: “Đây nhất định có người nói đùa, đùa dai rồi, sinh con rất lâu, làm sao nhanh được như vậy?”

“Sinh, sinh rồi, là một tiểu tử mập mạp”, cần vụ viên lặp lại thanh âm trong điện thoại, mơ hồ nghe thấy có tiếng trẻ con khóc, lặp lại: “Trong điện thoại, con gái ngài nói, là một bé trai”

Tống Nam Khê trong điện thoại nói: “Là một tiểu bảo bảo nho nhỏ, gầy gầy, siêu cấp đáng yêu”

Con trai út của Tống Thanh Sơn, Tống Bắc Cương, tuân theo tác phong mưa rền gió cuốn của nhà họ Tống, nói là làm, tác phong tuyệt đối nhanh nhẹn không dài dòng, đã trực tiếp và nhanh chóng đến với gia đình này như thế. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn