Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 172: Chất thải hạt nhân

 

Niên đại 80 là thời của những cơn sốt vàng, anh hùng không được đánh giá theo xuất thân mà đánh giá bằng khả năng kiếm tiền.

Quách Tinh Tinh gần đây không biết kiếm tiền bằng cách nào nhưng nhìn cô ta có vẻ rất hào phóng., lúc này còn đặc biệt mua đồ ăn từ Duyệt Tân lầu mang về gõ cửa nhà Tống Nam Khê.

“Nam Khê, mở cửa đi, dù gì tôi cũng quen biết với anh cô, ngày nào cô cũng ăn mì ăn liền như thế không tốt cho sức khoẻ, ăn chút thức ăn này đi”, Quách Tinh Tinh nói.

Lúc này đã chạng vạng tối, Tống Nam Khê vẫn trước sau như một, không mở cửa, từ trong phòng bếp nhìn qua cửa sổ ra ngoài, thấy một cô gái khác đang vẫy tay: “Nam Khê, lâu rồi không gặp”

Lại là Trần Tiểu Lệ, là người khi còn nhỏ đã chơi rất thân với Tống Tây Lĩnh, mặc váy trắng, trên tay đeo một cái đồng hồ sáng bóng, tay bên kia là một cái vòng bằng vàng: “Tôi thi vào học viện nghệ thuật rồi, nghe nói cô cũng học nghệ thuật, tôi có thể vào nhà ngồi nói chuyện một lát được không?”

Nam Khê không muốn thức ăn, cũng không mở cửa, nhưng thấy Trần Tiểu Lệ đột nhiên thay đổi theo kiểu thời thượng như vậy, vẫn là cô bé mà, nên rất hiếu kỳ đối với quần áo và đồ trang sức mới.

“Vòng của chị đẹp thật”

“Thích không? Tôi kiếm được khi đi hát trong phòng bao đó. Bây giờ rất nhiều người có tiền, chỉ cần hát hay, họ sẵn sàng tip cho 10 đồng 8 đồng mỗi lần hát”, Trần Tiểu Lệ lắc lắc cổ tay nói.

Cái vòng tay đó lấp lánh thật hấp dẫn.

Tống Nam Khê dù sao vẫn chỉ là một cô bé 15, 16 tuổi, đương nhiên nhìn thấy là thích, Quách Tinh Tinh thừa dịp tấn công: “Nam Khê của chúng ta hát hay nhất Tần Châu, nếu không để tôi liên lạc, tìm cho cô một chỗ để hát nhé? Hát một lần nhất định phải được 20, 30 đồng”

Nhìn Tống Nam Khê có vẻ rất thích, nhưng đùng một cái, nó đóng cửa sổ lại: “Không cần”

“Được rồi được rồi, cái nhà thế này, nói dễ nghe thì là có giáo dục tốt, nói khó nghe chính là đầu óc ngu ngốc, bọn họ không biết vật giá mỗi ngày tăng gấp ba lần, bằng đồng lương chết đói kia thì ngay cả cơm cũng chẳng có mà ăn đâu, chúng ta đi thôi”, Quách Tinh Tinh kéo Trần Tiểu Lệ nói.

Nam Khê rốt cuộc chỉ là một tiểu cô nương, sao không thích váy áo, đồng hồ, vòng tay chứ? Sau khi vào nhà, nó lấy đồng hồ cùng giày cao gót, váy áo của mẹ ra, thoa chút son môi, à, nhìn chẳng phải cũng rất đẹp sao?

Kết quả là 2 ngày sau, phu nhân của tư lệnh Vương ở nhà bên cạnh, bà Vương đến gõ cửa.

“Nam Khê, con là con gái, phải chú ý danh tiếng của mình, đừng để giống như Thường Lệ Bình, bị các nữ đồng chí trong sân viện nhìn chằm chằm, mang tiếng xấu cả đời”, bà Vương nghiêm trang nói.

Tống Nam Khê đầy bối rối: “Bà Vương, con vẫn luôn ở trong nhà, chưa từng ra ngoài”

“Không phải có một tiểu tử vẫn thường xuyên đến tìm con à? Là Trần Quang Vinh đúng không? Ngay từ đầu con nên tránh xa nó, đừng để nó có nhiều thời gian suy nghĩ. Bà nghe trong sân viện có vài người nói, có thể con làm cho Trần Quang Vinh hiểu lầm rằng nó có thể theo đuổi con, vì thế nó mới đến nhà con”, bà Vương lại nói.

Tống Nam Khê tức giận, nửa đêm canh ba hắn ta mò đến nhà nó cướp bóc, vậy mà còn nói do nó câu dẫn, đây đúng là cái loại Trần Quang Vinh không biết xấu hổ, phải tống vào ngục.

Hơn nữa Trần Tiểu Lệ đó có vẻ rất thân thiết với Quách Tinh Tinh, ngày nào cũng dính với nhau, tin đồn này không thể không liên quan đến hai người đó.

Là hoa khôi của trường học, ngôi sao của đại viện, phấn đấu làm bông hoa của lục quân, Tống Nam Khê như bị tạt gáo nước lạnh vào mặt, vừa tức giận vừa uỷ khuất, nhưng ba mẹ không có ở đây, lời đồn đại xuất phát từ đâu nó cũng không biết, nó không thể ra sân gây gổ với người ta được.

Buộc chiếc khăn đỏ trên đầu, tiểu nha đầu cắn răng nói: “Bây giờ phải quyết tâm học tập, mấy người anh của mình đều đã đậu trường quân sự, chờ khi mình thi đậu trường nghệ thuật quân đội, xem ai còn dám nói xấu mình”

Mẹ nói rồi, chỉ cần học giỏi, bóng ma tin đồn tự khắc tiêu tan, không cần phải sợ.

Dĩ nhiên nó cũng rất mong mẹ quay về giúp nó thay đổi cục diện. Một tiểu cô nương 15 tuổi bị người ta lan truyền nói xấu, Tống Nam Khê với lòng tự ái mạnh như vậy làm sao chịu nổi?

Bên phía Tống Thanh Sơn, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi.

Một xe rượu khiến tất cả các nhà lãnh đạo của nhà máy thép say xỉn. Tất nhiên, họ muốn mang theo bao nhiêu thép silic, thép đóng tàu tuỳ thích, chẳng những dùng xe thùng hàng kéo đến ga xe lửa, bọn Tống Thanh Sơn có thể mang theo được bao nhiêu thì cứ lấy thoả thích.

Khắp nơi đều là tiền, chỉ có điều sức người có hạn, không mang đi được.

Lúc này Tống Tây Lĩnh mới phát huy khả năng của nó.

Tiểu tử văn nhã lịch sự, một bên túi đựng thuốc lá, một bên để bật lửa, tiến lên không nói lời nào, chỉ châm một điếu thuốc, nhiều nhất là giơ ngón tay cái lên, bởi vì dáng người nó mảnh mai thanh tú, khác hẳn những gã Xô viết cao to, nó xinh xắn như một cô gái nên ai nhìn thấy nó cũng bật đèn xanh, cho lấy tất cả những gì nó muốn, kể cả xe thùng chở hàng đến ga xe lửa cũng được.

Còn mấy đứa Đông Hải, Thừa Trạch, Cốc Đông giỏi nhất là khuân vác, chỉ im lặng vác đồ chuyển đi, thấy cái gì tốt là dọn, Thừa Trạch còn lấy được hai thùng đạn,

Đến buổi tối, Lý Thừa Trạch cùng Đông Hải vì làm việc quá sức mà bả vai đau nhức, thậm chí không cầm nổi cả dao nĩa, lười ăn cả bánh mì đen, đưa hết cho Cốc Đông rồi nằm vật lên giường.

Chỉ có Tống Tây Lĩnh, không biết lấy từ đâu ra một bộ âu phục nhỏ, ngày nào cũng se sua chưng diện, làm việc gì cũng đều ung dung.

Cuối cùng, Tô Hướng Vãn cũng lấy mấy ngàn cái đồng hồ đeo tay, nhiệm vụ của Tống Thanh Sơn và Triệu Binh bên kia cũng hoàn thành, sữa bò bánh mì đen mọi người cũng ăn đủ rồi, rốt cuộc có thể về nhà.

“Mẹ, hôm nay có gì ngon để ăn không?” Tống Tây Lĩnh phải nói quá nhiều, khô miệng khô lưỡi, vào cửa chỉ muốn ăn.

Tô Hướng Vãn đang nấu trên bếp đèn cồn: "Yến mạch và sữa bột từ Siberia, mùi rất thơm"

“Đó là thức ăn cho heo, một miếng con cũng không ăn”, Tống Tây Lĩnh nói.

Đông Hải cùng Thừa Trạch đến cả mông quần cũng không phủi, nằm vật lên giường với cái mông bẩn thỉu.

“Đứng lên thay quần áo đi, mấy đứa như vậy buổi tối làm sao mẹ ngủ được?” Tô Hướng Vãn nói.

Lý Thừa Trạch nằm ngửa một lúc, đột nhiên ngồi dậy, lấy thứ gì đó ra khỏi bộ quần áo công nhân đường sắt của mình, đưa ra trước mặt Tô Hướng Vãn.

Một con búp bê Nga có vẽ hình Bạch Tuyết, tiểu tử nói với vẻ thờ ơ: "Để cho tiểu muội muội, dì đừng nhìn nó chỉ là con búp bê, bên trong còn 8 con nhỏ nữa, đủ cho em gái chơi đến lúc 9 tuổi”

Đây là có ý Lý Thừa Trạch cũng đã biết chuyện cô mang thai.

Tống Tây Lĩnh cũng mua một con búp bê Nga nhưng hiển nhiên đắt hơn của Thừa Trạch một ít, bởi vì con búp bê nó mua được sơn vẽ rất cầu kỳ, sờ vào có cảm giác được chạm khắc, còn phủ giấy bạc.

“Con cũng mua cho em gái nhỏ một cái”, nó nói.

Mấy anh em góp chung một chỗ, cảm thấy thật mới lạ, mẹ sắo sinh một tiểu bảo bảo.

Dĩ nhiên Cốc Đông quá gấu chó, khi còn bé là cơn ác mộng của bọn chúng, trời muốn mưa, mẹ muốn sinh con, bọn chúng không ngăn được, chỉ cầu khẩn mẹ có thể sinh ra một tiểu cô nương ngoan ngoãn.

Khách sạn này không có nhà vệ sinh trong mỗi phòng, phải đi một đoạn đường dài mới đến nhà vệ sinh chung, đàn ông thì không sao nhưng với phụ nữ thì khá bất tiện.

Lúc Tô Hướng Vãn xuống lầu đi vệ sinh, thấy Triệu Binh đang ở dưới lầu, xì xào bàn tán gì đó với một người đàn ông Liên Xô cao khoẻ nhưng gầy gò.

Đến chỗ này, bọn họ giống như câm điếc hết cả, bởi vì cả Tống Thanh Sơn và Lưu Tại Dã đều không biết tiếng Nga, chỉ có Triệu Binh lúc nói tiếng Anh lúc nói tiếng Nga lúc lại tiếng Hán, dẫn dụ tất cả mọi người.

“À chị Tô, tôi đưa chị đi nhà vệ sinh nhé”, Triệu Binh cười nói.

Tô Hướng Vãn có phải không tìm được nhà vệ sinh đâu, cần gì phải nhờ nó.

“Nhìn chị kìa, làm gì phải phòng bị tôi dữ vậy, tôi là người tốt, là loại người không có gì tốt hơn được nữa ý. Gần đây mọi người ăn uống không được tốt phải không, tôi còn mấy gói mì ăn liền, lấy cho bọn trẻ ăn không?” Triệu Binh đi theo phía sau, tỏ vẻ hết sức ân cần.

Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi: “Ba mẹ cậu gần đây thế nào?”

Lương Đồng cùng Lâm Úc gần đây hẳn là sống không dễ dàng.

Nhắc tới cha mẹ, Triệu Binh liền ngưng cười, ngậm điếu thuốc bỏ đi.

“Triệu Binh đó rốt cuộc là tới làm gì? Cha con các người đi theo lâu như vậy không phát hiện ra cái gì sao?” vào cửa, Tô Hướng Vãn hỏi mấy đứa bé.

Bọn nhỏ không đủ kinh nghiệm, cũng không đủ tinh tế, mấy ngày nay bởi vì Triệu Binh làm việc đắc lực nên còn thích hắn.

Chỉ có Cốc Đông biết chân tướng: “Tên kia là kẻ gian xấu, không biết bây giờ trong đầu hắn có ý đồ xấu xa gì”

Mấy đứa lớn cảm thấy tên kia mặc dù là gián điệp nhưng thuộc về loại người mang vẻ vang về cho đất nước, dù sao dưới sự liên lạc của hắn, bọn chúng đã dọn gần nửa cái nhà máy thép rồi.

Chỉ có Tống Thanh Sơn là rất nhức đầu.

Theo lý mà nói, đầu óc hắn rất nhanh nhạy, nhưng ngay cả hắn sau khi quan sát cũng không biết lai lịch của Triệu Binh thế nào.

Buổi tối quay về, người này có vẻ vui mừng bước vào phòng, đuổi hết bọn trẻ ra ngoài rồi hôn Tô Hướng Vãn một cái.

“Sao anh lại uống rượu rồi, miệng hôi quá”, Tô Hướng Vãn nói.

Đây là lần thứ hai Tống Thanh Sơn uống rượu, nhìn đầu ngón tay mình nhiều hơn so với bình thường: “Tôi đã liên lạc với một số công nhân kỹ thuật cốt lõi của nhà máy thép, muốn tuyển dụng họ vào Nhà máy 504 của chúng ta, vì thế đã uống với họ vài ly”

Hắn không biết tiếng Nga, nói gà nói vịt một lúc, lăn qua lộn lại chỉ liên tục rót rượu Mao đài cho đối phương, sau đó dùng mấy câu tiếng Nga mới học được nói với họ rằng chỗ hắn có bánh mì trắng, có thịt, có rau, có sữa bò, mỗi tháng còn có tiền lương rất cao.

Quả thật, một số kỹ sư nòng cốt của nhà máy thép đã bị hắn thuyết phục, chuẩn bị làm xong thủ tục để đến làm việc tại Nhà máy 504.

“Gần đây em có vẻ mập lên”, Tống Thanh Sơn xếp chân ngồi trên giường, uống rượu say ánh mắt như có nước, nhìn Tô Hướng Vãn thấy quả là cô có mập hơn một ít.

“Anh không suy nghĩ vì sao tôi mập ra à?” Tô Hướng Vãn cầm một con búp bê lên, mở ra, lấy một con nhỏ hơn bên trong ra, hỏi: “Đẹp không? Đây là Thừa Trạch cùng Tây Lĩnh mua cho tiểu bảo bảo”

Nói đến thế rồi mà Tống Thanh Sơn vẫn không hiểu thì hắn quả thật là cái đầu gỗ.

Tống Thanh Sơn không trả lời, ngồi một lúc liền nhớ lúc vừa về có đi ngang qua một người đàn ông hốc mắt lõm sâu, trên mặt mọc đầy các khối u thịt, còn có một mùi rất khó ngửi.

Đột nhiên, trong nháy mắt, hắn đã hiểu Triệu Binh rốt cuộc định làm gì.

Hắn hất Tô Hướng Vãn ra, nhảy xuống giường chạy ra ngoài.

Nhưng Tô Hướng Vãn không biết hắn đang có suy nghĩ, đặt con búp bê lên bàn, trong lòng nghĩ, tên này đúng là xứng đáng sống cô độc suốt quãng đời còn lại.

Chỉ lát sau, Cốc Đông từ phòng bên cạnh vọt sang: “Mẹ, mẹ nói xem chị Nam Khê bây giờ đang làm gì?”

Tô Hướng Vãn nói: “Đoán là đang ở nhà dì Lý, chú Cốc Bắc của con biết chăm sóc chị ấy”

“Con đặc biệt thích tiểu bảo bảo, con chỉ cần nghĩ đến mình sắp có một em gái nhỏ liền kích động không chịu được, nên cho con ngủ với mẹ nhé?” đi vòng vèo một hồi hoá ra là muốn ngủ với mẹ.

Lúc nó còn nhỏ, quấn lấy đòi ngủ, cô đều đồng ý, nhưng bây giờ Cốc Đông đã lớn rồi, đã 13 tuổi rồi, không thể cứ bám mẹ mãi được.

“Con ngủ trên giường kia của ba, chúng ta cùng trò chuyện nhé”, Tô Hướng Vãn nói.

Cốc Đông vui đến nhảy cẫng lên: “Bọn họ chê con thúi, chỉ có mẹ không chê”

Hoá ra vì quá thúi nên bị mấy thằng anh đuổi ra khỏi phòng.

Thằng nhóc này giống như dạ dày không có đáy, lục tung khắp nơi, tìm được một miếng bánh mì đen trong ngăn kéo, đừng bên cửa sổ gặm bánh mì như con chuột, ăn xong mới chịu đi ngủ.

Nhưng ngay lúc này, cửa phòng bị gõ gấp gáp, Tống Thanh Sơn đẩy cửa bước vào, vội vàng lắp ráp khẩu súng trường mang theo: “Nhanh mặc quần áo, chúng ta phải đi ngay”

Thấy Tô Hướng Vãn hơi chậm một chút, hắn còn phàn nàn: “Nhìn xem Cốc Đông mặc nhanh chưa, em chậm quá, nhanh lên chút”

Ba phút sau, mấy thằng con trai ào vào, Thừa Trạch dẫn đầu hỏi: “Cậu, có chuyện gì mà chúng ta phải đi gấp như vậy?”

Tống Thanh Sơn móc từ gầm giường ra một chiếc bao da rắn: “Bên trong có súng trường đã tháo rời, mỗi đứa lắp một khẩu, nhanh lên, chú Tại Dã đang chờ dưới lầu”

Mấy thằng nhóc đã từng là lính, được huấn luyện bài bản, chỉ lát sau đã lắp súng xong.

5 giờ sáng, đi xuống lầu, quả nhiên Lưu Tại Dã đang ngồi trên xe tải chở hàng.

Vừa lên xe, Lưu Tại Dã lập tức nhấn ga, chiếc xe lao vút đi.

Sát phía sau có mấy chiếc xe đuổi theo như điên, Tống Thanh Sơn cũng mấy thằng con trai nằm trong thùng xe, tất cả đều trong tư thế phục kích, đấu súng với mấy chiếc xe phía sau.

Tô Hướng Vãn cùng Cốc Đông trong tình huống này giống như hai con gấu trúc, không làm gì được, chỉ nảy lên nảy xuống trong chiếc xe cùng Lưu Tại Dã.

“Tên Triệu Binh khốn kiếp, nỗi sỉ nhục của người Hán, đồ Hán gian, thứ bại hoại, khốn kiếp!” Lưu Tại Dã nghe tiếng đạn nổ xung quanh, lớn tiếng chửi.

“Hắn rốt cuộc đã làm chuyện xấu gì? Có phải bán chúng ta cho Liên Xô làm lao động à?” Tô Hướng Vãn ôm thật chặt Cốc Đông, quay cổ ra phía sau hỏi.

Lưu Tại Dã tức muốn phát điên: “Nếu nó bán tôi làm lao động, tôi còn nghĩ là vì nó thiếu tiền nên mới phải làm vậy, nhưng những gì nó làm còn đáng hận gấp trăm lần, ngàn lần, không, phải gấp vạn lần”

Xe phía sau đuổi ngày càng sát, trong thùng xe bốn người đàn ông nằm thẳng tắp, không một ai hèn nhát, trừ Tống Tây Lĩnh hơi kém một chút, những người còn lại đều là tay súng thiện xạ.

Trong bóng tối, có một chiếc xe không ngừng bám sát, hơn nữa đã gần tới chỗ xe lửa, trong lúc đạn bay vèo vèo khắp nơi, Tống Thanh Sơn đột nhiên đứng dậy.

Tô Hướng Vãn đập vào cửa sổ xe, nhưng Cốc Đông bịt miệng cô lại: “Mẹ, lúc này cần nhất là im lặng, mẹ không thể kêu lên được”

Tống Thanh Sơn đứng lên, trong bầu trời đêm, trong ánh đèn, thân ảnh cao lớn hơi gầy, lắc lư theo chiếc xe, hắn đang giơ súng lên nhắm, một khắc đó, Tô Hướng Vãn không dám nói gì, cái này thực sự được gọi là mưa bom bão đạn.

Tống Thanh Sơn đột nhiên bóp cò, chiếc xe phía sau ngay lập tức quay ngang.

Hoá ra hắn đã bắn bể lốp sau của chiếc xe.

Thật may, tất cả hàng hoá đều đã được vận chuyển đến ga tàu, khi họ đến nơi, bọn truy đuổi vẫn chưa đến kịp, dù sao tin tức cũng không chạy theo kịp, bọn họ đã vào đến trong ga, người ngoài không đuổi vào được nữa.

“Triệu Binh ước chừng mang khoảng 2 ngàn lít chất thải phóng xạ hạt nhân được nén lại mang về trong nước”, Tống Thanh Sơn lên tàu, trong lòng vẫn còn hoảng hốt, nói: “Để xử lý chỗ chất thải hạt nhân đó, Liên Xô phải tốn hàng chục triệu đô la, nhưng để cho Triệu Binh mang về nước, họ chỉ tốn vài chục ngàn đô la. Những chất thải hạt nhân đó sẽ trở thành vấn đề khó khăn của chúng ta, muốn xử lý phải mất rất nhiều tiền, không xử lý thì chúng trở thành nỗi nguy hiểm dữ dội nhất. Em thử tưởng tượng, một quả bom nguyên tử không được bảo vệ, tuỳ tiện vứt ra ngoài nguy hiểm như thế nào thì chỗ chất thải này cũng tương tự như vậy”

Nghe nói chỉ cần một muống chất thải phóng xạ hạt nhân cấp độ cao là có thể biến một người thành đống thịt vụn.

Kiếp trước, Tô Hướng Vãn đã từng chứng kiến Chernobyl và bộ dạng kinh hoàng của những người trong vụ tai nạn nhà máy điện hạt nhân Nhật Bản, cô à lên một tiếng, bắt đầu tố khổ.

“Cho nên chúng ta tới mua thép, tự cho mình chiếm được lời, nhưng thiếu chút nữa đã thay quốc gia tiêu tốn hàng chục triệu?” Lý Thừa Trạch cười nói.

Tống Đông Hải lắc lắc cái vỏ đạn, nói: “Làm ăn vốn là như vậy, quỷ gạt, gạt quỷ, xem ai lừa được ai, rõ ràng là chúng ta thắng”

Tóm lại thép đã lấy được rồi, đồng hồ đeo tay có 3 ngàn cái, còn chỗ chất thải hạt nhân kia, cứ để đại gia Liên Xô tự tiêu thụ đi.

Tống Thanh Sơn nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn hồi lâu, thấy xe lửa sắp tới, hắn có chút không dám tin, lại có chút mong chờ: “Tiểu Tô, chẳng lẽ em…”

“Đúng vậy, cô ấy mang thai, anh không biết à?” Lưu Tại Dã ngạc nhiên nói.

Được rồi, tất cả mọi người đều đã biết Tô Hướng Vãn mang thai, chỉ có Tống Thanh Sơn biết sau cùng, già rồi còn được làm ba.

“Tốt quá, tôi lại có thêm một đứa con trai nữa”, Tống Thanh Sơn hơi lắp bắp: “Yêu cầu của tôi cũng không cao, chỉ cần nó khoẻ như Đông Hải, thông minh như Tây Lĩnh, đẹp trai như Thừa Trạch, ngàn vạn lần đừng tính khí thúi như Cốc Đông là được” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn