Nửa cuộc đời này của Trần Quang Vinh đầy những khúc quanh và ngã rẽ.
Khi còn nhỏ, cha mẹ sống xa nhau, gia đình nó vô cùng khó khăn. Nó là con cả, phải đón nhận tất cả những bất mãn, phẫn nộ cùng oán giận của mẹ là Quách Mai. Cuối cùng cũng được về trong thành, cuộc sống bắt đầu trở nên tốt một chút, nó phát hiện chỉ cần nó làm cho bọn trẻ con nhà họ Tống tức giận thì mẹ nó sẽ vui, vì thế cả ngày nó theo chân bọn Cốc Đông để khiêu khích và đánh nhau.
Nhưng nó thích Tống Nam Khê, cái này không thể phủ nhận, từ nhỏ đã thích, thích đến phát điên.
Nó thích tiếng hát của cô bé, thích cô bé nhảy múa, thích cô bé đi theo sau Cốc Đông vẫy cờ không ngừng hô tiến lên, sau đó theo chân đám anh em xông vào đánh nhau.
Loại thích này, nếu như nó được quản lý một cách có kỷ luật, được giáo dục một cách đúng đắn, hẳn là đã có thể kiểm soát và khống chế được, bởi nó biết, cái đó là không thể.
Tống Thanh Sơn tuyệt đối sẽ không gả Tống Nam Khê cho nó.
Nhưng gần đây nó liên tục bị đả kích. Đầu tiên là Quách Mai bị cách chức chủ nhiệm hội phụ nữ, tống vào tù. Tiếp theo ba nó Trần Ái Đảng bị liên lụy, từ phụ trách nhà máy thủy điện bị giáng xuống làm hậu cần, bây giờ còn bị giáng từ hậu cần xuống làm bảo vệ.
Còn bản thân Trần Quang Vinh, nhập ngũ vài năm, văn hóa lý luận đều tốt, thân thể tố chất cũng tốt, bởi vì liên quan đến chính trị của cha mẹ mà không trường quân đội nào tiếp nhận nó.
Bị đả kích liên tiếp, thêm nữa gần đây đọc nhiều truyện khiêu dâm, tục tĩu đã đẩy nó đến bờ vực phạm tội.
Nhưng khi nó mở được cửa, đối diện nó là một nòng súng đen ngòm.
Trần Quang Vinh từng đi lính, không hề sợ một cô bé và con chó già: “Tống Nam Khê, cẩn thận một chút, coi chừng súng cướp cò”
“Không nghĩ tới lại là anh, Trần Quang Vinh, cút xa tôi ra một chút” Tống Nam Khê nói.
Dưới ánh trăng, Trần Quang Vinh bình tĩnh nói: “Thứ nhất, em sẽ không nổ súng. Thứ hai, tôi không định làm gì em, chỉ muốn ngồi nói chuyện với em thôi”, làm cô bé lơ là mất cảnh giác, sau đó sẽ phạm tội, đó là toàn bộ kế hoạch mà Trần Quang Vinh đã tính toán.
Nhưng nó đã coi thường Tống Nam Khê. Nó vừa cúi đầu, con chó liền sủa lên một tiếng, sau đó là tiếng súng nổ, chỉ là một khẩu súng cũ nhưng suýt nữa bắn bay một chân của nó.
Cô bé cầm súng lên, thuần thục kéo khóa, lên đạn, dí vào trán nó.
Lúc này lão chó Đại Sơn bắt đầu sủa như điên, hơn nữa còn xông ra chặn ở sân, không cho Trần Quang Vinh có cơ hội chạy trốn.
Quá trình Trần Quang Vinh bị bắt chính là như vậy.
Không chỉ bị bắt, Tống Nam Khê còn suýt bắn rớt bàn chân của nó.
Chưa nói đến con gái Trần Ái Đảng đang làm thanh niên trí thức ở biên giới, không có liên quan nên không phải chuyển lại hộ khẩu về, thằng con trai sống cùng trong đại viện, vì một sự bốc đồng mà chạy đến nhà chiến hữu để cướp bóc.
Đương nhiên nó chỉ thú nhận là đi ăn cướp, còn thật sự nó muốn làm gì thì không ai biết rõ.
Cuối cùng tổ chức ra kết luận, yêu cầu gia đình Trần Ái Đảng dọn ra khỏi đại viện Vinh Quang, cuộc sống của hắn đen tối chưa từng có.
Lúc Cốc Bắc nhận vụ án đã nửa đêm nên không dám gọi điện cho Tống Thanh Sơn, đến ngày hôm sau mới gọi.
Tống Nam Khê, thoạt nhìn là một cô bé yếu đuối mềm mại, không ngờ lại có thể làm một chuyện lớn như thế.
Trên xe tải, Tô Hướng Vãn cùng Đông Hải, Tây Lĩnh vừa kinh hỉ vừa sợ hãi, đương nhiên không khỏi lo lắng cho Chi Chi, ít nhất họ cũng phải 10 ngày nữa mới về được, một mình con bé phải làm thế nào?
“Nhưng rốt cuộc ai đã dạy con bé dùng súng? Tôi còn không biết cách dùng”, Tô Hướng Vãn nói.
Trong nhà vốn có nhiều súng nhưng bây giờ chỉ còn một khẩu súng trường cũ, là do Tống Thanh Sơn mang về từ thành Đông Phong, bình thường sẽ bị tháo rời các linh kiện, cất trong tủ lớn. Tô Hướng Vãn nghĩ với năng lực của Chi Chi, con bé không thể lắp ráp được cây súng, lại còn cầm bắn được thì nghe như chuyện trên trời vậy.
Tống Thanh Sơn ngồi phía trước quay đầu lại nói: “Đương nhiên là do tôi dạy rồi. Trước khi đi, tôi mang con bé ra bờ sông Hoàng Hà luyện vài lần, mọi người không biết à?”
Chuyện này chỉ có Lý Thừa Trạch biết, những người khác kể cả Cốc Đông cũng không biết.
Tự vỗ một cái lên mặt, Cốc Đông cảm nhận sâu sắc rằng người ba này so với Hàn Minh tốt hơn rất nhiều, bình thường không có gì nhưng thời khắc mấu chốt có thể ngăn chặn được chuyện lớn.
Bây giờ là 5 giờ chiều, đúng thời điểm giao ca, cũng là lúc Mã Mộc Đề đồng ý cho bọn Tống Thanh Sơn rời cảng qua biên giới.
Bầu trời xanh ngắt mênh mông bất tận, 5 giờ chiều ở biên giới, mặt trời vẫn còn treo trên cao.
Mã Mộc Đề dẫn đội đứng bên bến cảng, trông ngóng chiếc xe tải tới.
Nhìn thấy xe tải từ xa, anh ta đã vui vẻ vẫy vẫy tay.
“Còn định dừng xe à? Đi thẳng qua đi, chúng ta phải tranh thủ thời gian”, Triệu Binh lộ vẻ không kiên nhẫn: “Thời gian bên kia đã chốt xong rồi, chúng ta không thể lãng phí thêm thời gian trên đường nữa, đám lính ngu ngốc này cứ để bọn họ chơi bùn nghịch đất đi”
Lưu Tại Dã đang lái xe, Tống Thanh Sơn yêu cầu dừng xe, đạp vào chân phanh rồi nhảy xuống.
“Tôi mới biết cô không phải họ Kim cũng không phải họ Ngân mà tên là Tô Hướng Vãn, chủ nhiệm hội phụ nữ Tần Châu”, Mã Mộc Đề nhiệt tình nắm tay Tô Hướng Vãn bắt thật chặt như muốn bóp gãy xương bàn tay của cô: “Đồng chí Tống Thanh Sơn đã giới thiệu cô với tôi, như vậy đi, cô chụp với đội lính chúng tôi một tấm hình được không?”
Một bên Triệu Binh ngồi ở ghế phụ sốt ruột thúc giục, một bên Lưu Tại Dã nói: “Chụp chung đi, chụp chung đi, tôi cũng chụp một cái, ai biết được con mẹ nó lần này đi có quay về được không”
Tô Hướng Vãn không phải là minh tinh, đối với chuyện chụp ảnh này cảm thấy mình thật sự được coi trọng quá.
“Tôi cũng không phải là Vương Hiểu Đường thật sự, giả mạo diễn viên điện ảnh chụp chung với bọn nhỏ, sợ rằng không được tốt lắm”, Tô Hướng Vãn nói nhỏ với Tống Thanh Sơn.
Tống Thanh Sơn hai tay chống nạnh nhìn vợ, nhíu nhíu mày nói: “Chụp đi, chờ khi chúng ta đi rồi, bọn họ sẽ đều bị xử phạt, tội nặng nhất sẽ là Mã Mộc Đề, biết mà không báo, lỗi nặng sẽ bị ghi lại, nhẹ nhất là khai trừ khỏi đội ngũ”
Hiển nhiên, nhóm lính trẻ này biết được mình đang làm gì.
Lúc Tô Hướng Vãn quay đầu lại, tất cả đều là những thanh niên ngoài 20 tuổi, tổng cộng 12 người, có chút ngại ngùng, vừa chào vừa lén nhìn cô.
Mặc dù biết là Ngân Hoàn giả nhưng những người lính quanh năm đồn trú ở biên phòng vẫn nhiệt tình khiến Tô Hướng Vãn có chút nghẹn.
“Đến biên giới, đúng ra tôi phải kính mọi người 3 ly, nhưng ở cương vị công tác này tôi không nhắc đến nữa, chủ nhiệm Tô, cô hát một bài được không”, Mã Mộc Đề nhiệt tình nói.
Cốc Đông khẽ cười: “Mẹ tôi không hát được”
Đông Hải cùng Tây Lĩnh cũng không nhịn được cười: “Thôi đi, mẹ tôi cổ hủ và còn thẹn thùng, căn bản sẽ không hát đâu”
Nếu mấy đứa trẻ không nháo lên, Tô Hướng Vãn còn thấy ngượng một tí, nhưng cô không nghĩ đến một phụ huynh trẻ trung, năng động, có sức sống, đang nhiệt tình mong đợi một tiểu bảo bảo chào đời, sao trong mắt bọn trẻ cô đã thành cổ lỗ sĩ rồi?
Thật là quá đáng mà.
“Tôi sẽ hát cho mọi người một bài”, Tô Hướng Vãn vừa nói, trong lòng đã nghĩ đến ca khúc hát ra luôn.
Phải biết, Tống Nam Khê xinh đẹp hát hay từ nhỏ là do cô sinh ra. Ở kiếp trước, lúc cô theo đuổi thần tượng, đã nhiều đêm cô thức trắng để cày view cho thần tượng của mình, sao cô lại không biết hát chữ?
Dĩ nhiên ở nơi này, cô không thể hát nhạc thịnh hành.
“Sông lớn sóng cao, gió thổi hương hoa ngát đôi bờ, nhà tôi bên sông, quen với tiếng gọi của người lái đò và những cánh buồm trắng…”
Tô Hướng Vãn vừa cất lời, các chiến sĩ liền hát theo: "Đây là tổ quốc tươi đẹp, nơi tôi lớn lên, trên vùng đất rộng lớn này, khắp nơi là ánh sáng rạng rỡ"
Bọn nhỏ hát bằng hết sức lực, giọng rất cao, hát đi hát lại: “Đây là tổ quốc anh hùng nơi tôi lớn lên, trên vùng đất cổ xưa này, sức mạnh của tuổi trẻ ở khắp mọi nơi."
Tống Đông Hải nghe mẹ hát, hít một hơi thật sâu, mặt đỏ bừng lên.
Lý Thừa Trạch vốn không muốn để Tô Hướng Vãn hát, nhưng vừa nghe mới thấy không thua kém Tống Nam Khê là bao, mặc dù tuổi cô hơi lớn, khí lực không đủ, “Tổ quốc tôi” là ca khúc có giai điệu rất cao, cũng hơi làm khó cô.
Tống Tây Lĩnh vẫn luôn e dè và mỉm cười, tựa hồ như gió thổi mây bay không gì có thể kích động được nó.
Cốc Đông trực tiếp đấm vào không trung: “Đây là mẹ tôi, mẹ của đại ừng ực”
Lại nói đến những người đàn ông khác, Lưu Tại Dã vừa châm điếu thuốc ngậm trong miệng, nghe tiếng hát của Tô Hướng Vãn, điếu thuốc rớt xuống đất. Tống Thanh Sơn ngược lại tương đối bình tĩnh, hắn đã sớm quen kiểu của Tô Hướng Vãn, bình thường thì nhàn nhạt, thời khắc mấu chốt bỗng nhiên nổi tiếng.
Không đến nơi biên giới, sẽ không thể hiểu được tổ quốc có ý nghĩa như thế nào.
Không canh gác biên giới, sẽ không hiểu được gánh nặng trên vai là như thế nào.
Tô Hướng Vãn cảm thấy việc tặng bài hát này cho những đứa trẻ sắp bị trừng phạt kia có vẻ không thích hợp lắm.
...
Xe đi càng lúc càng xa, Tô Hướng Vãn thỉnh thoảng quay lại nhìn, thấy đội trưởng Mã Mộc Đề cao lớn, nhiệt tình với mái tóc xoăn như mì ăn liền, đang đứng ở đằng xa vẫy chào theo hướng chiếc xe.
Cốc Đông hát nửa ngày, thấy người khác không nói lời nào, sờ sờ mũi, tiếp tục rống lên bằng cái giọng khàn khàn của mình: “Đây là tổ quốc hùng mạnh, là nơi tôi lớn lên, khắp nơi trên đất nước này đều có ánh sáng ấm áp của hoà bình”
…
Nếu như không hiểu được nhu cầu hiện tại của Liên Xô đối với hàng dệt công nghiệp nhẹ, đường, thuốc lá và rượu vang, thì hãy thay thế bằng Trung Quốc của 20 năm trước, đó chính xác là những gì Liên Xô đang có hiện nay.
Dĩ nhiên, chỉ khoảng 10 năm trước, Tô Hướng Vãn vì muốn mua một lon sữa bột mà đánh nhau vỡ đầu với bà Tống.
Bọn Tống Thanh Sơn đi giao thiệp chuyện sắt thép, Tô Hướng Vãn mang theo Cốc Đông, nghĩ cách bán chỗ thuốc lá, vải với đường trắng cô mang theo.
Ở một đất nước xa lạ, tất cả đều là giọng nước ngoài, trong khách sạn có một mùi nồng nặc mà Tô Hướng Vãn không thể thích nghi được.
Cô không nuốt trôi được bởi ngoài thịt thì chỉ có thịt, hơn nữa còn nấu rất khó ăn.
Thứ duy nhất cô có thể nuốt được là bánh mì đen và sữa, nhưng bánh mì vừa thô vừa nghẹn, vì thế Tô Hướng Vãn không có khẩu vị nhưng Cốc Đông lại ắn rất ngon miệng.
Nó bưng ly sữa bò, chạm vào eo Tô Hướng Vãn nói: “Em gái, chúng ta ra nước ngoài rồi, khi về phải khoe khoang nhiều lên mới được”
Mục tiêu của Tô Hướng Vãn rất rõ ràng, tất cả phải đổi thành máy móc đáng tiền, sau đó đưa về nước.
Nhưng cô nói chuyện với một số người trung gian ở đây, cũng không hài lòng.
Dẫu sao cũng là gần nửa tấn thuốc lá, mà thuốc lá lại là mặt hàng khan hiếm ở Liên Xô, mấy tên buôn còn định lấy vài chiếc máy khâu ra đánh lừa cho xong việc.
Trên thực tế, lúc này thâm hụt thương mại giữa Liên Xô và Trung Quốc lớn đến mức cầm hai phích nước có thể đổi lấy hai cây súng, còn thêm hai túi đạn lớn, nếu anh có thể mang theo một con heo mập sang thì có thể đổi luôn lấy một cái máy bay.
Máy khâu ở trong nước chỉ đắt hơn một chút, cũng không phải hàng hiếm gì.
Đi loanh quanh một vòng, Tô Hướng Vãn đi ngang qua một nhà máy mọc đầy cỏ dại trước cửa, bên cạnh nhà máy đóng tàu mà Tống Thanh Sơn đang trao đổi bên trong.
Không nhiều người thích ăn bánh mì đen, nhưng Cốc Đông lại đặc biệt thích, vác một bọc bánh mì đen sau lưng đi theo Tô Hướng Vãn: “Mẹ, chỗ này có cơ hội làm ăn”
“Tại sao?”
“Mẹ nhìn những nhà máy náo nhiệt có đông người Trung Quốc, bên trong có những thứ mà chắc chắn ở Trung Quốc cũng có, nhưng chỗ này lại yên tĩnh như vậy, những đồ họ sản xuất ra chắc chắn trong nước không có”
Nhưng bọn họ không có người phiên dịch, đứng nói gà nói vịt, tóm lại muốn biết chỗ này sản xuất cái gì, đối phương nói bọn họ nghe không hiểu, hết nửa ngày, bỗng nhiên Tô Hướng Vãn chợt nghĩ ra, móc từ trong túi ra một nắm kẹo để trong lòng bàn tay, người gác cổng sửng sốt một lúc rồi thở dài một tiếng, à được!
Nhà máy này ở Liên Xô được coi là công nghiệp nhẹ, vì họ sản xuất đồng hồ đeo tay.
Hơn nữa, còn là một nhà máy sản xuất đồng hồ sắp phá sản vì sản phẩm làm ra không bán được.
Trong nhà máy, công nhân đã bỏ đi hết, chỉ còn lại một người quản lý kho và một người gác cổng.
Hai mắt Tô Hướng Vãn sáng lên: “Cơ hội làm ăn lớn đây rồi”
Ở Semikins Barak có rất nhiều người say rượu, hơn nữa bọn họ đã có thói quen thâm căn cố đế khi dễ người dân trong nước, nhất là đàn bà và con nít.
Cho nên nói xong chuyện làm ăn, lúc quay về khách sạn, có một người đàn ông đã huých vào khuỷu tay Tô Hướng Vãn.
Có lẽ vì cô là phụ nữ phương Đông nên hắn ta đã nhìn cô thêm hai lần.
Lúc này thiên tính gây chuyện bùng nổ trong người Cốc Đông, thói quen mắng chửi mà Thường Lợi Quân tạo ra cho nó bùng phát: “Nhìn cái gì?”
Cho dù đối phương không hiểu tiếng nhau, không trả lời được câu hỏi nhìn cái gì nhưng qua thái độ cũng biết muốn gây sự.
Cho nên một đấm kia nhắm vào đầu Cốc Đông.
Cốc Đông còn nhỏ nhưng khí thế lớn, duỗi hai tay đẩy Tô Hướng Vãn ra sau lưng, bộ dạng đại ca bảo vệ không cần phải thương lượng, không ai ngăn cản được ta, nhưng đối phương lại là kẻ rất cao lớn và khoẻ mạnh, hắn ta túm cổ thằng bé, nhấc bổng khỏi mặt đất.
Gã này rất hung dữ, Cốc Đông trước mặt hắn ta chỉ như con chó nhỏ, hung hãn nhưng chỉ có thể hét lên, đôi chân cũng không đá được vào người hắn ta.
“Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm”, Tô Hướng Vãn móc ra một nắm kẹo định giương cờ trắng đầu hàng, ngay lúc này đám Tống Thanh Sơn đã quay trở lại.
Với thể trạng cao lớn không thua gì người Liên Xô, mấy cha con vây gã kia lại, đối phương nhìn thấy Tống Thanh Sơn to cao lực lưỡng, tay đầy cơ bắp, nhìn đã biết không dễ đụng vào, liền thả Cốc Đông xuống.
Trở lại khách sạn, họ báo cáo kết quả cho nhau.
“Đồng hồ đeo tay à? Trong nước cũng có, giá hơn 100 đồng một cái, em định đổi thuốc lá, đường và vải vóc lấy đồng hồ à?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn lấy ra một cái đồng hồ đeo tay nói: “Nhìn hoàn hảo không, anh nghĩ nó đáng giá bao nhiêu?”
Tống Thanh Sơn cầm lấy, vỏ ngoài bằng thép cùng những chiếc kim tinh xảo, nắp sau có những bánh răng khớp với nhau một cách hoàn hảo, thậm chí kim đồng hồ còn được làm bằng đồng nguyên chất, cái gì không nói nhưng ở phương diện này, đồ của Liên Xô sản xuất vô cùng tinh tế.
“Ít nhất cũng 100 đồng”, Tống Thanh Sơn nói.
“Thực tế, tôi chỉ dùng ba cục kẹo đổi được 2 cái đồng hồ”, Tô Hướng Vãn lắc lắc hai cái đồng hồ nói: “Người trong nhà máy nói, chúng ta có thể mang được bao nhiêu thì cứ lấy bấy nhiêu, chỉ cần để thuốc lá, vải vóc lại là được”
Cho nên người khác chỉ là buôn vặt, còn Tô Hướng Vãn là đánh sỉ, điều cô lo ngại là có thể chở về được bao nhiêu.
“Bên kia đàm phán thế nào rồi?” Tô Hướng Vãn hỏi Tống Thanh Sơn.
Tống Thanh Sơn nhìn Tô Hướng Vãn, đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, quay lại thấy Tống Đông Hải và Cốc Đông đang u oán nhìn hắn.
“Hai đứa bị làm sao vậy?” Tống Thanh Sơn nói.
Cốc Đông cùng Tống Đông Hải hừ một cái giận dữ, quay người bỏ đi.
Tống Thanh Sơn vẫn không phát hiện ra chuyện vợ mình mang thai.
Bên kia, Tống Nam Khê báo án, tường trình vụ việc xong, ngồi lại đồn công an cả nửa ngày mới về nhà.
Trần Ái Đảng đang dọn nhà, đứa con nhỏ nhất, Trần Quang Diệu, cũng đang ở đây, ngay cả Quách Tinh Tinh cũng có mặt.
“Thật xin lỗi con, Nam Khê, thằng nhóc kia đầu óc mê muội, luật pháp nhất định sẽ trừng phạt nó, con không sao là tốt rồi”, Trần Ái Đảng thở dài nhìn nó.
Quách Tinh Tinh còn cười: “Không có gì, nó có đầu óc mê muội làm chuyện xấu, luật pháp sẽ phạt nó nghiêm khắc, nhưng Nam Khê, con chó nhà cô thật khôn. Nói cho tôi một chút xem mua ở đâu vậy, tôi muốn mua một con. Tôi cũng ở trong đại viện này, không có chó canh cửa thì không yên tâm”
Thẩm Tinh Hoả đã sớm ở trong sân chờ Nam Khê, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt của con bé nhìn chằm chằm vào gia đình Trần Ái Đảng, vội vàng khuyên: “Đừng sợ, còn có anh đây, từ tối hôm nay anh sẽ sống cùng em”
Tống Nam Khê nói: “Anh đi nhanh đi, Thẩm Tinh Hoả. Từ bây giờ trở đi, tôi sẽ ở cùng với Đại Sơn cho đến khi ba mẹ tôi về”
Ba nó là quân nhân, mẹ đỡ đầu là nữ quân nhân hiếm hoi của nước cộng hoà đã từng hoạt động ở biên cương Thanh Tàng, ngay cả âm mưu quỷ kế này mà nó còn không xử lý được thì Tống Nam Khê không xứng đáng mang họ Tống.
Nó cũng không xứng làm một đoá hoa trong lục quân.