Bình thường khi Lý Dật Phàm đi công tác, Tống Nam Khê sẽ không đến nhà cô.
Thật không may, lần này Lý Dật Phàm vẫn phải đi ra ngoài, chỉ có Cốc Bắc ở nhà. Mặc dù Cốc Bắc cũng rất quý Tống Nam Khê nhưng dù sao cũng không phải là ba ruột, kiểu gì cũng vẫn có khoảng cách.
Lần này cả nhà Tống Thanh Sơn đều phải đi hết, chỉ còn mình con bé ở nhà, dĩ nhiên ba mẹ đều dặn dò rất cẩn thận, nhắc nó phải chú ý an toàn.
Vừa lúc nghỉ hè, có thể nói đại viện Vinh Quang là nơi an toàn nhất của cả quân khu.
Tô Hướng Vãn trước khi ra cửa vẫn lo lắng không thôi, mấy thằng anh dặn đi dặn lại đến nhức cả đầu, Tống Thanh Sơn liền nổi giận: “Nó 15 tuổi rồi, không phải 15 tháng, không phải trẻ sơ sinh, cũng phải học cách tự sang đường, tự mua vé lên xe buýt. Mấy người định làm cha nó à? Làm cha nó cũng không thể chăm sóc nó cả đời”
Dĩ nhiên Tống Nam Khê được cưng chiều từ nhỏ, lần đầu tiên phải ngủ ở nhà một mình, tất cả cửa sổ cửa chính đều khoá chặt, thậm chí mang cả lão chó Đại Sơn vào trong nhà, buộc ở bên cạnh giường của mình.
Vậy mà đêm đầu tiên Tống Nam Khê cũng bị doạ sợ gần chết.
Nhưng chịu đựng qua một đêm, sáng ngày hôm sau thức dậy, nó phát hiện cuộc sống chỉ có một mình mình thật tươi đẹp.
Không có ai quản, tập thể dục xong lại có thể ngủ tiếp một giấc nữa. Mẹ đã mua cả thùng mì ăn liền, đúng loại nó thích ăn, mỗi lần ăn mì cho thêm 2 quả trứng gà, ăn no lại ngủ tiếp rồi dậy luyện múa. Trong lúc đó, bởi vì lo lắng nên Thẩm Tinh Hoả đã tới một lần, Tống Nam Khê không mở cửa, chỉ nói chuyện với Thẩm Tinh Hoả qua cửa sổ.
“Em không ra khỏi cửa thì lấy gì ăn?” Thẩm Tinh Hoả không chỉ mang theo xúc xích, còn có cả bánh quy, mì ăn liền, mì sợi cùng trứng, lắc lắc cái túi nói: “Mở cửa, anh đưa đồ ăn cho em, được không?”
Tống Nam Khê không chịu: “Nhà em đều có, sân sau có rau, không thiếu gì hết, không mở cửa cho anh”
“Em mở cửa một chút thì có làm sao? Sân viện an toàn như vậy, chẳng lẽ có chó sói ăn thịt em à?” Thẩm Tinh Hoả cũng thấy rất kỳ quái, tiểu nha đầu này sao có dáng vẻ như đang gặp kẻ địch vậy?
Tống Nam Khê bộ dạng nghiêm túc: “Thẩm Tinh Hoả, anh thì hiểu cái gì. Cẩn thận còn hơn gặp hoạ. Hơn nữa, cha mẹ em đắc tội không ít người, tối qua mẹ đã nói, với tất cả mọi người, đặc biệt là những thanh niên mới lớn, em phải cẩn thận và thận trọng hơn, không thể mở cửa cho vào”
Thẩm Tinh Hoả có cái loại tâm tư đó không, đương nhiên là có.
Dẫu sao Tống Nam Khê luyện tập vũ điệu nên dáng dấp rất đẹp, lại trổ mã sớm, không phải cái loại gầy gò trơ xương cũng không phải loại mập mạp toàn thịt mà cân đối nảy nở, cực kỳ dẻo dai và linh hoạt. Ở toàn bộ Tần Châu này, trong mắt những thanh niên trẻ đói khát, cô bé là xinh đẹp nhất.
Thẩm Tinh Hoả đã sớm tính toán, tranh thủ lúc Lý Thừa Trạch không có ở đây để phát động tấn công, chắc chắn sẽ biến thành quan hệ yêu đương, nhưng không ngờ đụng phải Tống Nam Khê đến cửa cũng không chịu mở, nó đành phải bỏ đi, còn mang theo nửa túi rác của Nam Khê.
Mấy ngày trôi qua đều tốt đẹp, dĩ nhiên cho tới giờ, Tống Nam Khê chưa từng buông lỏng cảnh giác.
Dẫu sao cũng là lần đầu tiên ở nhà một mình, theo như ba nói, đứa trẻ nào cũng phải lớn lên, đây là thời điểm nó làm chủ gia đình.
Vào những năm 1980 và 1990, hoặc trước năm 2000, theo một nghĩa nào đó, t*nh d*c bị kìm nén đã được giải phóng, tiền bạc và hàng hóa đột nhiên trở nên dồi dào, các loại băng đĩa tràn ngập trên thị trường, tốt xấu lẫn lộn, tất cả mọi sự kìm nén được phóng thích, k*ch th*ch thần kinh của mọi người.
Nhất là những tiểu tử vừa lớn kia, không đọc nhiều sách, huyết khí phương cường vừa bước vào xã hội mà không phạm sai lầm, quả thực là có quá quá ít.
Người ta vẫn nói đại viện Vinh Quang là nơi an ninh nghiêm ngặt nhất ở Tần Châu, tối nay, lúc ngủ đến nửa đêm, Tống Nam Khê nghe thấy tiếng kẹt kẹt ở cửa, là tiếng dây thép đang chọc vào ổ khoá.
Là Đại Sơn đánh thức nó dậy.
Một cô bé và một con chó già, hai đứa run rẩy đi xuống cầu thang, thấy ổ khóa cửa sau kêu lạch cạch.
Hai lớp khoá trong, cạch một tiếng, một khoá đã bị mở, người bên ngoài có vẻ kích động, dừng lại, nghe ngóng xem trong nhà có động tĩnh gì không, rồi lại tiếp tục lạch cạch mở khoá còn lại.
…
Sau hành trình dài mười ngày, một chiếc xe tải chở một tấn Mao Đài, cùng với một lượng lớn thuốc lá sợi, kẹo và vải vóc cuối cùng đã đến Horgos.
Biên cương chính là sự khác biệt, mùa hè bầu trời bao la xanh ngắt, sa mạc Gobi gió lớn đến mức có thể thổi bay một con heo nặng 400 ký.
Đám đàn ông khá ổn, Tô Hướng Vãn vì phản ứng mang thai nên ăn có chút không ngon, cân nặng đạt tới mức chưa từng có trong lịch sử, bằng chính nguyên thân thời điểm khi cô mới xuyên không tới đây. Cũng may cô biết rõ mình không ăn được nên luôn cố ăn hết sức, nên cho dù gầy nhưng tinh thần vẫn ổn.
Sau khi tìm được một khách sạn tại Horgos, Lưu Tại Dã đã đi theo Triệu Binh để xin giấy phép nhập cảnh biên giới.
Còn Tống Thanh Sơn, ở bến cảng hắn có một đồng đội cũ, nghe nói bị ung thư đang nằm trong bệnh viện nên đã đến thăm.
Từ khi hai nước bất hòa vào những năm 1960, hoạt động nhập khẩu không bị hạn chế, nhưng xuất khẩu phải được kiểm tra chặt chẽ, đặc biệt là đối với những kẻ đầu cơ. Hầu hết những kẻ đó đều mặc 20 chiếc áo len, mang 30 kg đường, hoặc mặc 30 chiếc quần dài, mang 40 chiếc phích nước.
Tất nhiên, ngoại trừ những thứ mặc trên người và những thứ họ có thể mang theo, lính biên phòng sẽ không cho phép họ mang theo một lượng lớn vật tư ra ngoài.
Đặc biệt nghiêm cấm xe chở hàng.
Cho nên bọn Lưu Tại Dã phải đi đàm phán với lính biên phòng.
Tô Hướng Vãn mang mấy đứa bé đi loanh quanh Horgos, ngắm nhìn nơi cửa khẩu biên giới này.
“Khéo mẹ bị thổi bay lên trời đó”, Cốc Đông nói.
Mấy đứa lớn nhìn thấy Tô Hướng Vãn bị gió thổi cho xiêu vẹo, Tống Đông Hải dứt khoát cõng cô lên lưng: “Mẹ, sao con thấy mẹ cứ lạ lạ”
“Mẹ có gì lạ đâu, vẫn bình thường mà”
“Da mẹ rất đẹp, con còn ngửi thấy mùi sữa nữa”, Tống Đông Hải cõng Tô Hướng Vãn trên lưng, nhỏ giọng nói: “Con phát hiện lâu rồi mẹ không dùng cái miếng dài dài đựng trong hộp thiếc, mẹ có thai rồi à?”
“Đứa nhỏ này, sao con nhìn ra vậy?” Tô Hướng Vãn ngạc nhiên.
“Chẳng phải ba mua cho mẹ sao, sau khi ba trở về từ Vân Nam thì giao nhiệm vụ này cho con, cho nên con phải thường xuyên để ý đến nó”, Tống Đông Hải không biết mình đắc tội mẹ chỗ nào.
Miếng dài dài đó thực chất là băng vệ sinh.
Phải đến năm 1982, phụ nữ Trung Quốc mới thực sự dùng băng vệ sinh, Bộ Y tế lúc đó coi trọng sức khoẻ phụ nữ mới lấy ngoại tệ trao đổi với Nhật Bản.
Lúc này, phụ nữ vẫn dùng đai kinh nguyệt.
Lúc bọn Tống Thanh Sơn đi Vân Nam, ở đó có băng vệ sinh được đưa từ biên giới qua, cô có nhờ Tống Thanh Sơn mua giúp. Thật không nghĩ đến, thằng nhóc Tống Đông Hải lại phát hiện ra cô mang thai từ chuyện này.
“Trước mắt đừng nói gì với ba, để xem khi nào thì ba phát hiện ra”, Tô Hướng Vãn cười nói.
“Thời đại gì rồi, em nhìn xem, đồng chí kia còn cõng vợ trên lưng, tôi mới chỉ cầm tay mà em đã trách móc tôi rồi”, một người đàn ông mặc quân trang, vóc người cường tráng nhìn lướt qua Tô Hướng Vãn rồi nói với vợ mình.
Người vợ liếc nhìn một cái, không nói gì, quay người đi.
Người đàn ông mặc quân trang huýt sáo với Tống Đông Hải, giơ ngón tay cái lên.
Tống Đông Hải ngại ngùng nói: “A, đồng chí, đây là mẹ tôi”
Tô Hướng Vãn vốn không muốn Lư Đản cõng mình nên nhảy từ lưng nó xuống, cười ha ha. Là một người mẹ, được người ta gọi là chị em với con gái và khiến người ta cảm thấy giống như bạn gái của con trai, cảm giác này rất tuyệt.
Buổi trưa, Tô Hướng Vãn dẫn bọn trẻ đi ăn món thịt cừu nướng nổi tiếng vùng này.
Chỉ có thể nói, Cốc Đông miệng đầy dầu mỡ không có cả thời gian để nói chuyện, ngay cả người kén chọn nhất là Tống Tây Lĩnh cũng ăn đến lồi cả mắt ra.
Nhưng chuyện của bọn Lưu Tại Dã lại không suôn sẻ như thế.
Triệu Binh nói: “Thật không nghĩ đến chính sách lại thay đổi liên tục như vậy. Ngay cả thư giới thiệu của quân khu Tần Châu cũng vô ích”, trời nóng mà người này còn mặc âu phục đen, áo khoác đen, không sợ nóng chết à.
Lưu Tại Dã trực tiếp kêu ca: “Thế đạo này thực là hắc ám, không có người lính nào tốt đẹp cả”
Lý Thừa Trạch mất hứng: “Chú Lưu, chú Triệu, hai người trước kia cũng là lính, hẳn phải biết lực lượng biên phòng cũng phải làm việc theo chính sách, đừng có mắng chửi quân nhân trước mặt chúng tôi được không”
Lưu Tại Dã là người cứ mở miệng là nói xấu, trong lòng lúc này cũng đang lo lắng, rối như tơ vò.
Tuy nhiên, Triệu Binh lại có những suy nghĩ không mấy trong sáng: “Lúc này chúng ta không dùng bom nguyên tử thì còn dùng lúc nào? Đồng chí Tiểu Tô, chiều nay cô xuất chiêu để chúng tôi được đi qua đi”
“Bộ đội biên phòng sẽ thực sự vì tôi giống như diễn viên “Dã hoả xuân phong đấu cổ thành” mà cho chúng ta qua sao?”
Tô Hướng Vãn cảm thấy hai người này đang quá lạc quan rồi.
Nhưng Triệu Binh lại tự tin: “Cô yên tâm, trong phòng đội trưởng biên phòng có treo một tấm áp phích “Dã hoả xuân phong đấu cổ thành”
Tống Thanh Sơn không có ở đây, mấy đứa trẻ dù sao vẫn còn nhỏ nên chỉ có thể nghe theo.
Tô Hướng Vãn cảm thấy hai người này nhất định là chỉ nói vớ vẩn, tất nhiên cô không tin đội biên phòng sẽ không vì cô mà để bọn họ ra khỏi biên giới, dù sao vì chuyến đi này, cô đã chi gần 3 ngàn đồng tiền vật liệu, còn có một xe toàn rượu Mao đài, những thứ này nếu không đưa được sang Liên Xô thì không có giá trị gì cả.
Cho nên, cô cũng đành phải thử vận may của mình.
Đại đội trưởng biên phòng họ Mã tên Mộc Đề, có đôi mắt sâu và chiếc mũi to, mái tóc với những lọn tóc xoăn như dính vào da đầu.
Khi Tô Hướng Vãn bước vào phòng làm việc, Mã Mộc Đề nhìn cô một lúc, sau đó nhảy múa xung quanh cô, dùng Hán ngữ không được chuẩn lắm hỏi thăm cô cả nửa ngày, liên tục gọi cô là “Ngân Hoàn”, nắm tay cô, chỉ thiếu nước mắt rưng rưng, nhất định phải ôm cô một cái.
Tô Hướng Vãn đang mang thai, đặc biệt nhạy cảm với mùi. Tuy nhiên, dù Mã Mộc Đề cao to như ngựa nhưng mùi không nặng lắm, vì vậy Tô Hướng Vãn vẫn miễn cưỡng chấp nhận cái ôm này.
Mã Mộc Đề hiển nhiên biết Tô Hướng Vãn sẽ đến cho nên đã trang bị máy chụp hình, muốn chụp một bức ảnh riêng với Tô Hướng Vãn, sau đó chụp chung với mọi người và không thể không chụp riêng vài bức chân dung của Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc cao như đuôi ngựa, đây là trang phục đẹp nhất, mốt nhất lúc này.
Nhưng đội trưởng Mã Mộc Đề vẫn cảm thấy không được, không giống Kim Hoàn, Ngân Hoàn mà anh ta thích.
Anh ta cầm máy chụp hình không ngừng than thở: “Tôi vẫn thích Ngân Hoàn có hai bím tóc hơn”
Cái này có gì khó, Tô Hướng Vãn liền tháo tóc đuôi ngựa, thắt bím hai bên, vừa mộc mạc vừa xinh đẹp để anh ta chụp vài tấm hình. Mã Mộc Đề thận trọng ôm máy chụp hình: “Trước khi rửa ảnh, ngoài bến cảng ra, đây là thứ quan trọng nhất đối với tôi”
Nhưng khi nghe Tô Hướng Vãn nói bọn họ muốn lái xe qua cửa khẩu, nụ cười của Mã Mộc Đề tắt hẳn.
“Quả thực thật xin lỗi, đồng chí Ngân Hoàn, cô có thể tự mình đi qua, cũng có thể mang hàng hoá vào, nhưng để lái xe tải qua thì không thể. Đây là quy định nghiêm ngặt của chúng tôi”, đại đội trưởng Mã Mộc Đề nói lời xin lỗi: “Cho dù chị “Kim Hoàn” của cô sống lại, đi đến chỗ này muốn lái xe tải chở hàng qua biên giới cũng không được”
Trong phim “Dã hoả”, hai chị em Kim Hoàn, Ngân Hoàn đã chiến đấu chống lại điệp viên địch, Kim Hoàn vì bảo vệ tình báo mà hy sinh khiến những người lính biên phòng rơi nước mắt, trong tâm trí họ, để cho Kim Hoàn sống lại, họ sẵn sàng hy sinh tính mạng của mình, nhưng với chính sách thì không thể thoả hiệp.
Mã Mộc Đề vô cùng xin lỗi, đồng thời cũng nói: “Để mấy người lái xe tải đi qua, tôi sẽ phải ngồi tù, cái này tôi tuyệt đối không châm chước được”
Trở về khách sạn, Triệu Binh vốn một mực giả bộ điệp viện KGB lúc này đã cởi áo khoác đen ra, đầu đầy mồ hôi: “Cái này không được, chúng ta không thể không đi qua, tôi đã hẹn thời gian với Semikins Barak phía bên kia, nếu chúng ta không đến đúng giờ, bọn họ rất có thể sẽ giao thép cho người khác, phải làm thế nào?"
Lưu Tại Dã cũng cảm thấy chẳng lẽ lần này đi uổng công?
Lúc này Tống Thanh Sơn vừa đi thăm đồng đội trở về, người đồng đội bị ung thư khi còn rất trẻ, sắc mặt hắn rất nhiều ưu tư.
“Trở về thôi”, Lưu Tại Dã phá lệ chán nản nói: “Quân lính biên phòng giống như cỗ máy vậy, một chút lưu tình cũng không có. Chúng ta cũng không thể vì quốc gia mà chĩa súng vào họ, Linh nhi nhà tôi còn nhỏ, tôi không muốn phải ngồi tù”
Triệu Binh đầu đầy mồ hôi, hiển nhiên người này muốn đi được sang bên kia.
Tống Thanh Sơn không nói gì, rửa mặt rồi một mình đến cảng, nửa giờ sau hắn mang về tấm giấy thông hành.
Triệu Binh cùng Lưu Tại Dã đã ra ngoài ăn cơm, Tô Hướng Vãn đang ngủ nướng, nhìn thấy giấy thông hành thì kinh ngạc: “Tôi làm bom nguyên tử cũng không giải quyết được chuyện này, anh làm thế nào vậy?”
Âm thầm đi ra cửa một cái là cầm được giấy thông hành về rồi?
Nhìn thế nào thì Tống Thanh Sơn cũng không đẹp bằng cô nha.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, người này có bản lãnh gì mà có thể lấy được giấy thông hành từ bộ đội biên phòng?
“Em cho là Triệu Binh thật sự đáng tin sao? Đó là một gián điệp thương mại quốc tế, chuyên trao đổi và mua bán tin tình báo. Chuyến này chúng ta ra biên giới là để lấy số thép silic cơ mật trọng yếu Liên Xô đang nắm giữ mà chúng ta không có. Những việc chúng ta đang làm, nếu bị nước khác phát hiện, thì sẽ phải ngồi tù vì liên quan đến quan hệ ngoại giao cùng hoà bình quốc tế. Nhưng chúng ta cũng không thể không làm”, Tống Thanh Sơn nói: “Còn có thể thế nào, đại đội trưởng Mã Mộc Đề vì Kim Hoàn, Ngân Hoàn có thể dâng cả tính mạng của mình, nhưng tuyệt nhiên sẽ không xâm hại tài sản quốc gia. Chỉ cần vì hưng thịnh cùng phồn vinh của quốc gia, khi tôi nói về chuyện đó, anh ta mới sẵn sàng đánh đổi việc phải ngồi tù để cho chúng ta xuất cảnh”
“Thật sẽ phải ngồi tù sao?” Tô Hướng Vãn có chút nghẹn ngào, đại đội trưởng Mã Mộc Đề rất nhiệt tình, rất chất phác, rất đáng yêu, chỉ vì chuyện bọn họ ra nước ngoài mà phải ngồi tù sao?
Tống Thanh Sơn dừng một chút nói: “Nếu bị bắt, chúng ta cũng phải ngồi tù”, hắn chuyển hướng câu chuyện, nói: “Quốc gia thành lập và phát triển cũng cần phải trả giá, hãy nghĩ đến những anh hùng đã hy sinh vì đất nước Trung Quốc, chúng ta cần biết phải làm gì, hơn nữa, nhiều lúc sự hy sinh là cần thiết. Nếu như lần này cả gia đình chúng ta phải vào tù, ít nhất chúng ta cũng lũng đoạn được thép hiếm độc quyền, ít nhất em cũng sẽ có được nhiều tiền, phải vậy không? Đừng nghĩ đến những chuyện này nữa, em mau nằm nghỉ đi, gần đây tôi thấy tinh thần em không được tốt”
Cho nên đi chuyến này,
Triệu Binh chỉ muốn kiếm lợi từ quan hệ quốc tế.
Lưu Tại Dã chẳng qua chỉ muốn nóng lòng kiếm được vài ngàn đô la Mỹ.
Chỉ có Tống Thanh Sơn mang theo 4 đứa con trai, một khi xảy ra chuyện, ít nhất 3 đứa con sẽ phải ngồi tù rục xương với hắn.
Nhưng một quốc gia sắp quật khởi, giống như bọn nhỏ khi trưởng thành, té ngã phải trả giá bằng máu và nước mắt là không thể tránh khỏi
Tống Thanh Sơn dĩ nhiên không muốn mang vợ theo vì không muốn cô phải mạo hiểm.
Nhưng lại sợ nhỡ như mình ngồi tù, cô sẽ không còn chỗ dựa cho nên mới quyết định mang cô đi cùng, kiếm chút tiền phòng thân.
Lúc nằm trên giường ngủ, Tô Hướng Vãn phát hiện không biết Tống Thanh Sơn mượn được ở đâu một chiếc nồi, đang nấu cháo cho cô.
Người đàn ông này, nói hắn khô cứng như cái đầu gỗ không phải là giả.
Nhưng nếu nói hắn chu đáo thì cũng vô cùng chu đáo tỉ mỉ, trên đường đi thấy cô chỉ có ăn cháo là ngon miệng, vì vậy đã đi mượn nồi, ở trong khách sạn nấu cháo cho cô.
Sự kiên nhẫn này người khác không có.
Sắp đến lúc xuất cảnh, mọi người đều chuẩn bị sẵn sàng cho đại sự.
Ngay cả Triệu Binh đó cũng lặng lẽ đội một cái mũ đen, đeo kính râm, khiến bản thân trở nên lạnh lùng và bá đạo.
Nhưng lúc này, có người từ tỉnh uỷ Tần Châu gọi điện đến khách sạn, hơn nữa còn tìm Tống Thanh Sơn.
“Cốc Bắc, có chuyện gì?” Tống Thanh Sơn nói.
Cốc Bắc không biết đang khóc hay đang cười, sau đó lại thở dài: “Không tin được, không thể tin được, tôi hoàn toàn không tin được”
“Rốt cuộc là chuyện gì, anh nói cho rõ ràng đi”
“Chi Chi…”
“Chi Chi làm sao?” thấy giọng của Tống Thanh Sơn nặng xuống, bọn trẻ liền vây quanh ống nghe.
“Anh yên tâm, con bé không sao, tôi thật không tin được nó lại bình tĩnh như vậy”, Cốc Bắc hít một hơi thật sâu mới nói: “Có người nửa đêm cạy khoá, muốn xông vào cướp, một mình Tống Nam Khê đã bắt được tội phạm”
Đây thực sự là một tin tức đáng sợ, làm người ta hết hồn hết vía.