Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 169: Bánh khoai tây chiên

 

Tống lão tam vội vã chạy về từ xưởng thuốc lá, trực tiếp đá, rồi bắt đầu đánh bằng gậy.

Tống Phúc mập mạp bị đánh đến gào khóc lên, chai bia bị ném, điếu thuốc bị giẫm lên, nó ôm đầu núp sau lưng Tô Hướng Vãn.

“Bảo mày học thì mày không chịu học, bảo đi làm cũng không làm được việc, ở nhà chỉ có mỗi 2 người đàn ông nghèo khó, cho mày ở nhà làm mỗi việc là nấu cơm cho bà cụ mà mày còn đánh bà, để tao đánh chết mày”, Tống lão tam vốn gầy, tức giận đến mức không cả kéo được quần lên: “Nghĩ xem hồi đó vì sao mẹ mày không cần mày, nghĩ xem những năm tháng qua tao nuôi mày khó khăn thế nào”

Cây gậy quất lên mông Tống Phúc, kêu bẹp bẹp, Tống lão tam vừa đánh vừa mắng vừa thở hổn hển.

Bà Tống núp sau lưng con trai, miệng không ngừng kêu lên: “Đánh chết cái thằng vô lương tâm Tống Phúc này đi, uổng công tao thương nó, lúc mọi người không ở đây, nó thường xuyên đánh tao”

Trong nhà cũ họ Tống này, người già thì bị chiều hư, con nít thì không được giáo dục.

Tống lão tam đánh không ngừng, hận không thể đánh chết thằng con.

Tô Hướng Vãn ngược lại, kéo Tống Phúc lên.

“Chị dâu, để hôm nay tôi đánh chết nó, nó không chết thì tôi chết, thế nào tôi cũng phải đánh chết nó”, Tống lão tam vẫn hùng hùng hổ hổ như cũ.

“Tống Phúc, nói cho bác dâu biết tại sao lại đánh bà nội? Tại sao lại bắt bà nội đòi tiền bác cả? Nói thật thì hôm nay bác che chở cho con, nếu không, nhìn cái thằng nhóc mập mạp kia đi, nó là đứa phát hiện người khác nói dối giỏi nhất. Nếu con dám nói láo, hôm nay bác để cho ba anh trai đánh con thành bánh nhân thịt”, Tô Hướng Vãn xoa cái đầu tròn mập mạp của Tống Phúc.

Cốc Đông chỉ vào mắt mình: “Con mắt tinh tường như đuốc, dám nói láo thử xem”

Ba thằng anh mặc quân trang, khoanh tay, lạnh lùng đứng nhìn nó.

Tống Phúc hít một hơi thật sâu nói: “Bà nội suốt ngày chửi bác cả, nói bác cả bất hiếu, không nghe lời bà, làm cho cả nhà trở thành nghèo khổ như bây giờ, tất cả đều là lỗi của bác cả. Con tức bà, cũng tức bác cả, hận tất cả mọi người trong nhà này, nhưng con chỉ có thể đánh bà, vì ông nội cùng ba con đều phải vất vả làm việc, con không nỡ đánh”

Vừa nói đứa trẻ vừa khóc.

Cốc Đông vội vàng nói: “Nó nói sự thật đấy ạ”

Cái này ngược lại làm Tống lão tam khó xử, dù sao bà mắng con trai cũng là thuận miệng, nhưng hắn đánh con trai là tốt hay đánh bà mới là tốt?

Nếu là bình thường, Tô Hướng Vãn sẽ mặc kệ không nói gì.

Nhưng hôm nay nhìn bà Tống đáng thương như vậy, cô phải nói thêm vài câu: “Mẹ, người ta thường nói có báo ứng. Hàng ngày bà mắng chửi Thanh Sơn, Đình Tú trước mặt Tống Phúc, chửi cho sướng miệng nhưng không biết làm cho đứa trẻ ghi hận bác cả, bác hai, cũng ghét bà nên mới đánh bà, làm cho thôn Tiểu Tống ngày nào cũng loạn cả lên, bà nói xem, cái này có coi là báo ứng không?”

Bà luôn trút hết tiêu cực ra trước mặt đứa trẻ, dĩ nhiên đứa trẻ cũng sẽ phản hồi lại tiêu cực với bà.

Cái đó chính gọi là báo ứng.

Nếu mà hiểu được hết những điều đó thì đã không phải là bà Tống, nhưng bà dừng kéo quần áo con trai, dừng khóc, dường như đang suy nghĩ những lời Tô Hướng Vãn nói.

Cô đi theo Tống lão tam xem xưởng thuốc lá của hắn như thế nào, dù chỉ là một cơ sở sản xuất đơn giản nhưng cũng khá rộng.

Tô Hướng Vãn nói: “Chú cung cấp hàng cho Nhà máy thuốc lá Tần Châu, một cân thuốc lá sợi nhiều lắm cũng chỉ 5 đồng, tôi thu mua hàng của chú, trả 5 đồng rưỡi, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, bây giờ thuê hai chiếc xe chở hết đến Tần Châu cho tôi”

Ôi, đây không phải là chị dâu, đây là thần tài hạ phàm nha.

“Chị dâu, sao chị tốt với tôi như vậy, tôi không thể tin nổi”, chị dâu hung dữ thế nào, Tống lão tam đã từng được nhìn thấy qua, cô không thèm để ý đến danh tiếng trong thôn. Hiện giờ cô là sinh viên đại học, chủ tịch hội phụ nữ, uy quyền đó Tống lão tam nhìn đã thấy sợ.

“Tôi còn chuyện vui khác muốn nói với chú”, Tô Hướng Vãn nói: “Chú nhìn Đông Hải với Tây Lĩnh, lúc còn bé bị chú đánh chỉ biết khóc, bây giờ nhìn khác chưa? Cho Tống Phúc vào quân đội đi, không để ở nhà thành đứa trẻ hư như vậy được”

Còn cần phải nói sao, hai tiểu tử như hai cột sắt thế kia, Tống lão tam nhìn cái đã thấy sợ rồi.

Không được khi dễ thiếu niên nghèo, chính là nói đến cái này.

Tống lão tam chỉ hy vọng hai đứa cháu cao lớn kia có thể quên đi chuyện lúc bé bị hắn đánh như thế nào.

Còn Tống Phúc, nếu có thể nhập ngũ thì đương nhiên là được rồi.

Tống Phúc vốn lười biếng nằm nhà, vừa nghe mình có thể đi lính, nhìn ba anh trai, kích động đến nước mắt chảy ròng ròng. Nó hoàn toàn không biết khi nhập ngũ, toàn bộ số mỡ trên người nó chắc sẽ rơi rụng hết sau những đợt huấn luyện.

Tống Phúc kích động nhưng vẫn nhớ đến một người.

“Bác dâu, Kim Quý gần đây cũng không có việc gì làm, cả ngày đi khắp nơi quậy phá, liệu nó có thể đi lính được không?” Tống Phúc chỉ sợ người ta không nhận, thấp thỏm nói.

Đông Hải cùng Tây Lĩnh đều cười: “Dĩ nhiên có thể, nó đang ở đâu? Hai đứa cùng nhau nhập ngũ đi, anh em chúng ta tranh thủ làm huấn luyện viên cho hai đứa”

Phong thuỷ luân chuyển, nhớ tới lúc đó Đông Hải, Tây Lĩnh lúc trước toàn bị đánh, bây giờ đã trở thành cựu binh có kinh nghiệm, hai đứa Tống Phúc, Kim Quý giờ mới làm lính quèn.

Trên đường về, Lý Thừa Trạch lái xe, Tô Hướng Vãn ngồi phía sau, thấy Tống Đông Hải và Tống Tây Lĩnh hai bên vẫn một mực cười.

“Hai đứa các con có gì buồn cười?” Tô Hướng Vãn cảm thấy kỳ quái, thầm nghĩ, chẳng lẽ hai đứa phát hiện mẹ mang thai, đây là đang cười nhạo cô?

Chi Chi lại gần nói: “Hai anh vừa nói với con, nếu lúc trước mẹ bỏ đi, hôm nay bọn họ có lẽ cũng sẽ giống như Tống Phúc vậy”, sinh ra trong một gia đình đầy rẫy cảm xúc tiêu cực, nhìn thấy bất cứ ai trong lòng cũng chỉ tràn đầy thù hận, đó chính là Tống Phúc.

Tô Hướng Vãn nhìn con trai lớn một chút, nhìn con trai nhỏ một chút, chỉ có thể cười khổ.

Phải nói là cho dù bị bà lão mắng chửi thế nào đi nữa, Tống Phúc vẫn được ăn no mặc ấm, hai đứa con cô nếu thật không có mẹ, sợ rằng không bằng được cả Tống Phúc.

Gần 2.000 cân thuốc lá sợi, còn có mấy trăm cân đường, lần này gần như đã tiêu tốn hết số tiền tích cóp của Tô Hướng Vãn, bây giờ ngoài tiền bán rau, cô chỉ có thể trông chờ vào lương tháng này để chi tiêu.

Cái tốt là chuyến đi biên cương lần này, hoặc nói là ra nước ngoài lần này cũng không cần tiêu tiền bởi vì quân đội sẽ trực tiếp điều xe tới để thực hiện nhiệm vụ.

Nhưng Tống Thanh Sơn nhìn phía sau nhà chất đầy ắp thuốc lá sợi, miệng há hốc: “Tô Hướng Vãn, em đùa đấy à, đây là Liên Xô, bọn họ chơi súng như trẻ con nghịch đất vậy, đừng nghĩ đến chuyện tôi đưa em đi cùng”

“Tôi không đi, anh phải kiếm được ít nhất 100 ngàn đồng”, Tô Hướng Vãn nói.

“Tôi chưa từng thấy qua 100 ngàn đồng, cũng không cần 100 ngàn đồng, vấn đề là một nữ đồng chí như em không thể mạo hiểm như vậy được”, Tống Thanh Sơn vẫn cố chấp như vậy.

Lúc này Cốc Đông xuất hiện đúng lúc: “Mẹ, muốn con phụ giúp nấu cơm không? Con sẽ không gây gổ với mẹ, con sẽ còn đấm lưng, rửa rau, lau sàn nhà giúp mẹ”

Sau khi liếc Tống Thanh Sơn một cái đầy ẩn ý, Cốc Đông ngồi xổm xuống, bắt đầu kỳ cọ khoai tây.

Hôm nay Tô Hướng Vãn định làm món khoai tây chiên, ngoài khoai tây nghiền, khoai tây chiên là món khoái khẩu thứ hai của Cốc Đông. Đem khoai tây bào thành sợi, trộn với bột mì, sau đó cho thêm một ít dầu ăn, đặt một chiếc chảo lên bếp than tổ ong, cho ít dầu vào bắt đầu chiên. Món này ăn với canh thang chua thì vô cùng thơm.

Vốn Tô Hướng Vãn không thích làm món này, nhưng Cốc Đông thích ăn, Tống Thanh Sơn cũng thích, cho nên Cốc Đông về nhà là lập tức ngồi kỳ cọ rửa khoai.

Dùng hành động để diễn tả sự bất mãn của mình, Cốc Đông dùng mông đẩy Tống Thanh Sơn: “Không muốn làm việc, không nói được câu yêu em thì mau ra ngoài đi, trong bếp không cần một người ba chỉ biết đứng nhìn”

Tống Thanh Sơn trước khi ra cửa còn nói: “À đúng rồi, lát nữa Triệu Binh sẽ đến thăm chúng ta. Đến lúc đó Cốc Đông nhớ ngậm chặt miệng lại, đừng nói bậy bạ. Thù riêng là thù riêng, bây giờ chúng ta phải lấy đại nghĩa quốc gia làm trọng, mấy người biết chưa?”

Triệu Binh, chẳng phải là người con chiếm tiện nghi kia của Triệu Quốc Niên, người mà Cốc Đông nói giống Ngô Ngạn Tổ sao?

“Hắn tới làm gì?” Tô Hướng Vãn cùng Cốc Đông đồng thanh hỏi.

Tống Thanh Sơn nói: “Hắn ta là người liên lạc trong nước với Liên Xô, với các nhà máy sắt thép đóng thuyền ở Viễn Đông, đầu mối liên lạc với bên thép silic cũng chính là hắn”

Cho nên có thể nói, Triệu Binh là người dẫn đường của bọn họ lần này, cũng có thể gọi là kim chủ của bọn họ.

Nhân vật này, nghe có vẻ như không hề tầm thường.

Cốc Đông chỉ cần nghe nói có người tới, chắc chắn nó sẽ thủ ở bên ngoài cửa sổ như một chó con.

Tô Hướng Vãn làm rau muối, làm nóng bếp than tổ ong rồi đổ khoai tây vào chảo, một lúc sau đã tràn ngập mùi thơm.

Chờ cho một mặt chín vàng, cô cầm xẻng lật mặt kia lại, mùi thơm bay cả ra ngoài.

“Sao tôi cảm thấy gần đây em như biến thành người khác vậy?” Tống Thanh Sơn cầm cái xẻng từ tay cô, lật mặt miếng bánh khoai chiên rồi tự mình lấy một miếng ăn trước.

Không thể không nói, hắn vốn là người không ham ăn, bị Tô Hướng Vãn nuông chiều thành sành ăn luôn rồi.

“Anh không phát hiện ra tôi có gì không đúng à?” Tô Hướng Vãn nhướn mày nói.

Tống Thanh Sơn cẩn thận quan sát một lúc rồi nói: “Đẹp, rất xinh đẹp. Nói thật, tôi đã gặp rất nhiều cô gái ngoài 20 tuổi, Nam Khê nhà chúng ta, tôi nghe nói có rất nhiều chàng trai đạp xe tới chỉ để được nhìn thấy nó vì nghe nói nó giống như ngôi sao điện ảnh, nhưng tôi không nghĩ nó xinh đẹp bằng em”

Ít nhất họ không có cái vẻ vừa dịu dàng vừa hung dữ, vừa nhanh nhẹn vừa táo bạo như Tô Hướng Vãn.

“Được rồi, từ nay về sau không cần gạt tôi chuyện mỗi tháng anh gửi cho mẹ 50 đồng, nhưng đừng có gửi cho Lão tam, gửi cho Đình Tú đi, để chú ấy mua đường sữa bánh kẹo, ít ra bà già còn được ăn một chút”, Tô Hướng Vãn cười nói.

Cô đưa Tống Phúc ra khỏi nhà, cho nó nhập ngũ, còn đặc biệt chạy đến nhà Tống Thanh Ngọc gọi Kim Quý nhập ngũ cùng.

Mặc dù cô vẫn mở miệng mắng hắn nhưng thực sự cô không quản lý chuyện hắn gửi tiền riêng về cho nhà.

Giữa vợ chồng với nhau, có một số việc phải nói cho rõ ràng, một số việc lại có thể giả bộ hồ đồ cho qua. Tống Thanh Sơn không thể không nói một câu, trong gia đình hắn thật sự là một người chủ nhà vô trách nhiệm, nếu Tô Hướng Vãn không đủ đức hạnh, có lẽ hắn cũng sẽ có kết cục cô đơn giống như Trần Ái Đảng.

“Mẹ, tới rồi tới rồi, cừu nhân của con tới rồi”, Cốc Đông ở ngoài cửa kêu lên một tiếng, Tô Hướng Vãn ngẩng đầu lên nhìn, quả thật bên ngoài hàng rào tre có một người trẻ tuổi đang vào, tròng mắt thâm thuý, vóc người cao gầy, cầm theo một chiếc ví màu đen, không hiểu sao nhìn hắn có chút u ám.

Đây chính là con trai do Lương Đồng và Lâm Úc sinh ra?

Thật đáng tiếc cho cái vẻ bề ngoài kia, tướng mạo rõ đẹp mắt, quả thật trông giống như Ngô Ngạn Tổ.

Nhưng càng khiến cho người ta bất ngờ hơn là Lưu Tại Dã lại đi cùng hắn ta.

“Anh ta tới từ quân khu Quảng Châu, chúng tôi đã có thời gian quân huấn cùng nhau, giống Thanh Sơn vậy, là anh em sinh tử không rời”, Lưu Tại Dã rất nhiệt tình giới thiệu.

Hắn đấm một cái vào vai Triệu Binh rồi nói nhỏ: “Nhìn xem, có phải cô ấy giống hệt như Vương Hiểu Đường không?”

Ánh mắt Triệu Binh liền trực tiếp nhìn chằm chằm vào Tô Hướng Vãn từ trên xuống dưới.

Lưu Tại Dã tự vào trong bếp, không cần mời, tự lấy một miếng bánh khoai tây chiên rồi ăn.

Triệu Binh này nhìn đẹp trai nhưng rất u ám. Dĩ nhiên mặc dù Tô Hướng Vãn chỉ liếc nhìn Nhiếp Bác Chiêu một cái là đã thấy người chuyên gia ngành dầu mỏ đó rất giản dị, khiêm tốn, phóng khoáng, còn Triệu Binh này có muốn giả bộ như vậy cũng không được.

Coi mình như điệp viên KBG vậy, hắn ta ngồi thẳng trên ghế sofa.

“Chúng ta bây giờ có hai tuyến đường, một là cảng Horgos lúc đi ra, nhưng khi về phải qua cửa khẩu A Lạp Sơn, bởi vì nếu thật sự chúng ta lấy được thép, xe chở hàng không đi được, phải đi bằng đường sắt”, Triệu Binh ngồi cao ngạo nói.

Tống Thanh Sơn đã sớm dự liệu phải đi đường sắt: “Cái này không thành vấn đề, chúng tôi đã chuẩn bị xong”

“Ít người quá cũng không được, chúng ta phải mang một số lính có khí lực lớn, biết giữ bí mật. Cốc Bắc không thể đi, hình tượng của anh ta quá lớn, hơn nữa anh ta là người của Cục công an, nếu anh ta đi, phía Nga sẽ đoán được ra chúng ta là ai”, Triệu Binh nói thêm.

Tô Hướng Vãn khẽ liếc Tống Thanh Sơn một cái, ý bảo nhìn xem mấy lão già kia làm sao có thể di chuyển được vật liệu thép?

Vẫn là cô sáng suốt, sớm xin nghỉ phép cho bọn trẻ.

Triệu Binh liếc nhìn một vòng rồi nói rất vòng vo: “Tôi là đặc công, vốn không nên lộ diện ở những trường hợp như thế này, nhưng Lưu Tại Dã nói với tôi, anh ta có thể giúp tôi kết nối với một báu vật, vì vậy tôi mới tới. Dĩ nhiên bây giờ tôi đã thấy báu vật đó, tôi phải nói là vô cùng có sức nặng, là cấp độ cao nhất”

Vừa nói hắn vừa giơ ngón tay cái lên, nhìn rõ là giả bộ nhưng Tô Hướng Vãn trước mắt chưa biết tên này đang định bày trò gì.

“Vợ tôi không thể đi, nhiệm vụ nặng đến đâu, có tôi là được”, Tống Thanh Sơn quả quyết nói.

Tô Hướng Vãn hoàn toàn không hiểu, cái gì gọi là cấp bậc báu vật có thể thay đổi quan hệ ngoại giao?

Lúc này Lưu Tại Dã mới giải thích cho cô.

Bắt đầu từ năm 1960, ở biên phòng Horgos và A Lạp Sơn có một bộ phim ảnh hưởng đến quân nhân nước cộng hoà, dĩ nhiên cũng ảnh hưởng đến quân nhân Liên Xô.

Bộ phim đó có tên “Dã hoả xuân phong đấu cổ thành”

Trong phim này, Vương Hiểu Đường đóng vai hai chị em Kim Hoàn, Ngân Hoàn, trở thành bạch nguyệt quang của biết bao người lính cộng hoà, dĩ nhiên cuốn phim cũng truyền tới bên quân đội Liên Xô, Vương Hiểu Đường cũng trở thành hình tượng đặc biệt đối với những người lính bên đó.

Dẫu sao họ đứng gác nơi biên ải, rất ít khi được xem phim điện ảnh, đại mỹ nhân giống như Vương Hiểu Đường trong một kiệt tác điện ảnh đã trở thành ký ức không bao giờ quên. Mỹ nhân không phân biệt biên giới, ngay cả khi không hiểu tiếng Trung, những người lính Liên Xô vẫn bị mê hoặc.

“Tham mưu trưởng Tống, biên phòng hai bên canh giữ rất nghiêm ngặt, nếu chúng ta muốn tự do đi vào, có lẽ đồng chí Tô Hướng Vãn buộc phải đi một chuyến”, Triệu Binh nói thêm.

Còn như Lưu Tại Dã và Thường Lệ Bình, đó là một cặp đôi kỳ lạ.

Lúc gây gổ với nhau, một người nói chỉ cần huấn luyện viên Tống muốn tôi, tôi sẽ đá anh ngay ngày mai, người kia lập tức vặc lại, nói Tô Hướng Vãn đẹp hơn cô gấp trăm lần. Nhưng hai người cãi nhau một lúc, mắng con gái Lưu Linh vài câu, buổi tối Lưu Tại Dã vẫn mặt dày phải ngủ chung giường với vợ con.

Theo hắn, cho dù là Vương Hiểu Đường thực sự cũng không bằng Tô Hướng Vãn.

Cho nên cả Lưu Tại Dã và Triệu Binh đều thấy, để qua được biên giới, có Tô Hướng Vãn mới không bị trở ngại.

Tống Thanh Sơn cau mày, rất khó ra quyết định. Dẫu sao chuyện này với người khác mà nói, đều là kiếm nhiều tiền, phát đại tài, chỉ có hắn mới biết, đám người Tây kia tuyệt đối không dễ bị lừa.

Người khác chẳng qua là xem náo nhiệt, Tô Hướng Vãn nhỡ chẳng may gặp bất trắc thì hắn làm thế nào?

Giá trị của cô không thể chỉ cân nhắc bằng 100 ngàn đồng.

Cô là mẹ của các con hắn, là gia đình của hắn, là người hắn yêu, không, cô là tất cả của hắn.

Cho nên, Triệu Binh vẫn giả bộ là một điệp viên lãnh khốc, Lưu Tại Dã xoa xoa tay, Cốc Đông tò mò dựa vào cửa bếp ăn bánh khoai tây uống canh chua, tất cả đều đang chờ quyết định của Tống Thanh Sơn.

Chi Chi thật ra đã sớm không chơi với Thẩm Tinh Hoả, từ lúc cái miệng nó như bong bóng cá định chạm vào trán con bé, nó liền cảm thấy buồn nôn, từ đó cứ nhìn thấy Thẩm Tinh Hoả là chán ghét.

Sở thích chạy ra ngoài chơi, bắt vịt trời, mò cá, vì Thẩm Tinh Hoả mà bị dập tắt hết. Chỉ cần nghĩ đến Thẩm Tinh Hoả, vịt trời cũng ghét, cá cũng ghét, nó hoảng loạn đến mức không cần ai bảo, tự chạy đến chỗ giáo viên dạy múa để tập nhảy.

Khi nó luyện múa, ba thằng anh đứng ngoài say mê ngắm vóc dáng tuyệt đẹp của em gái mình.

Chuyện vận chuyển lô thép quý từ Viễn Đông, ngăn không cho nó rơi vào tay Hoa Kỳ và các nước tư bản khác, dùng nó để xây dựng cơ sở hạ tầng của nước Cộng hòa là việc bắt buộc phải làm.

Vì vậy, tất cả anh em nhà họ Tống đều phải đi.

Tống Nam Khê dĩ nhiên không thể đi, nó giống như bông hoa trồng trong nhà kính, là ánh nắng ấm áp nhất trong trái tim ba anh em, cho dù bọn chúng đang làm nhiệm vụ tuần tra, canh gác hay bất cứ việc gì.

Mấy anh em đều cảm thấy khoảnh khắc ngắm em gái khiêu vũ trong nắng chiều là điều đặc biệt trân quý.

Nhưng trước khi Tống Nam Khê phát hiện ra, Lý Thừa Trạch đã kéo Đông Hải, Tây Lĩnh rời đi.

Theo kế hoạch, tối hôm nay bọn họ sẽ lên đường. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn