Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 168: Thu thập vật tư

 

Tống Nam Khê từ khi sinh ra đến giờ chưa bao giờ vui vẻ như hôm nay.

Ôm con vịt trời trong tay, lúc thì nó nhảy lên, lúc thì co cẳng chạy, sau một năm học hành như ác mộng, cuối cùng nó cũng được thả lỏng đến nỗi hoàn toàn không để ý đến sắc mặt khó coi của ba thằng anh trai.

Thế nên khi nó đột nhiên ngẩng lên, thấy Lý Thừa Trạch đứng đó, một tay đút túi quần, thổi bọt trên chai bia, thấy người anh hàng ngày mắng nó, đánh nó, bắt nó học, ánh mắt âm trầm tối tăm làm Tống Nam Khê sợ đến phát run.

Thẩm Tinh Hỏa là đứa rất thông minh, ngay lập tức cảm nhận được nỗi sợ của Tống Nam Khê.

Trong người nó có thuốc lá, tự mình hút một điếu rồi nhét một điếu vào miệng Lý Thừa Trạch: “Thừa Trạch, cho tôi ít mặt mũi đi, Tống Nam Khê vất vả lâu như vậy, hôm nay cậu để cho cô ấy thật sự có một ngày vui vẻ đi được không?”

Quả thật, đối với một cô bé chỉ biết ca hát nhảy múa, ngây thơ như một tờ giấy trắng thì một năm này quả là vô cùng gian nan đối với Tống Nam Khê.

Trái tim Lý Thừa Trạch cũng không phải làm bằng đá, trong lòng nó cũng khổ sở vì Chi Chi, đôi khi nhìn thấy con bé đôi mắt sưng húp như hạch đào vì thức khuya, nó không khỏi nhớ đến lần đầu tiên đến Tống gia, con bé đã điên cuồng ném đất vào đầu nó.

Cũng nhớ tới lần nó đi tòng quân, con bé đuổi theo xe tải, vẫy tay hát bài “Ngày 9 tháng 9 mặt trời rực rỡ”, mỗi lần nó về nhà thăm người thân, con bé lại hát bài này cho nó nghe.

“Đi đi, bọn tôi đi là được, hôm nay làm cho Nam Khê thật vui vẻ nhé”, Lý Thừa Trạch nói rõ ràng.

Rồi Lý Thừa Trạch dẫn hai thằng em trai đi, mang theo bia, để lại trái cây, bánh kẹo, hạt dưa cho Chi Chi và Thẩm Tinh Hỏa ăn.

“Tống Nam Khê, em đã nghĩ đến vào trường đại học nào chưa?” nằm gối đầu lên tấm vải dầu, bắt chân chữ ngũ, Thẩm Tinh Hỏa hỏi.

Tống Nam Khê nhắm mắt nói: "Em muốn nộp đơn vào Học viện Văn hóa Quân đội, sau đó em sẽ gia nhập Đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị. Em sẽ là ca sĩ đẹp nhất và có giọng hát hay nhất trong quân đội trong tương lai."

Thẩm Tinh Hỏa không giống đám Lý Thừa Trạch không nói thật trước mặt Chi Chi, cổ vũ nó nhập ngũ, những lời nó nói ra thật thà hơn:

“Em vào bộ đội, cho dù là lính văn nghệ vẫn phải thực hiện nghĩa vụ một năm, vô cùng vất vả. Em không thấy Lý Dật Phàm lúc trẻ tuổi từng vô cùng xinh đẹp đến mức có thể đăng hình lên bưu thiếp, nhưng sau khi ở Thanh Tàng trở về thì đã trở thành cú mèo. Hay là em đừng vào trường quân đội, vào Đại học Tần Châu đi, trường cũ của mẹ em đó. Học xong được phân về nhà máy 504, anh nhận em làm đồ đệ, chúng ta vĩnh viễn ở bên cạnh nhau, được không?”

Tống Nam Khê đơn thuần nhưng không ngốc, nhìn thấy Thẩm Tinh Hỏa ngày càng dựa sát vào mình, môi chu ra như miệng cá, liền vọt đứng dậy, rồi lại ngồi xuống, suy nghĩ trong chốc lát, nó trả lại con vịt trời cho Thẩm Tinh Hỏa rồi quay người bỏ chạy.

Con người thật kỳ lạ.

Tống Nam Khê trước đó vẫn là một nha đầu ngốc vô ưu vô lo, nhưng ngay lúc này, nó đột nhiên trở nên lý trí và phát hiện ra rằng Thẩm Tinh Hỏa có mục đích d*c v*ng, không phải theo đuổi nó một cách thuần khiết.

Đương nhiên, tiểu cô nương từ nay về sau bắt đầu có những để ý, suy nghĩ riêng của mình.

Đông Hải, Tây Lĩnh vô tâm vô phế, đương nhiên đã sớm bỏ đi, nhưng Lý Thừa Trạch sao có thể đi được, nó cầm chai bia, thấy Thẩm Tinh Hỏa sát lại gần Chi Chi như thế, vốn đã định ném cái chai qua nhưng cũng may Chi Chi đã bỏ đi.

Ngẩng đầu nhìn lên trời, Lý Thừa Trạch lau khóe miệng, im lặng đi theo Chi Chi về nhà.

Cốc Đông rất vui vẻ, sau khi Tống Thanh Sơn đi làm, nó lắc cái mông nhỏ đi quét rác, dùng chữ viết như gà bới của mình vé một tranh bát tự trong phòng khách, không nhưng không dọn sạch mà còn làm cho phòng khách bẩn hơn, miệng hát những bài Chi Chi dạy nó khi còn nhỏ.

Mẹ, dưới ánh trăng, con âm thầm nhớ mẹ.

Mẹ, vòng tay ấm áp của mẹ, con âm thầm nhớ mong…

Tô Hướng Vãn trong phòng ngủ đang ngủ say, thỉnh thoảng Cốc Đông lại chạy vào, hôn một cái lên mặt mẹ.

“Mẹ, khi nào chúng ta mới nói với ba chuyện mẹ mang thai?” sờ cẩn thận lên chăn, Cốc Đông cười mà nước miếng chảy ra: “Con muốn có một em gái, mẹ mau sinh đi, ngày mai sinh luôn, con dùng bụng con làm nôi cho em bé được không?”

Tiểu tử kia cố gắng kìm nén giọng nói khàn khàn của mình, sợ làm phiền em bé.

Tô Hướng Vãn sờ vào cái bụng phẳng lì của mình, dù sao ở kiếp trước cô là người theo chủ nghĩa không kết hôn, đối với đứa trẻ này cũng không biết nên như thế nào. Dưới tác dụng của hormone, trong chốc lát cô bỗng cực kỳ chờ mong, muốn được nuôi dưỡng tiểu bảo bảo này, chốc lát sau lại cực kỳ uể oải, cảm thấy bọn trẻ đã vào đại học cả rồi mà mình một lần nữa lại bị đứa nhỏ kéo chân, thật không hay ho gì.

Sáng nay cô vừa đến bệnh viện kiểm tra, siêu âm, bác sĩ nói tiểu bảo bảo vẫn đang là một con nòng nọc lớn, nhìn vô cùng khỏe mạnh.

Ở niên đại này là thời kỳ đại phấn đấu, không ai khuyến khích một phụ nữ trẻ nằm trên giường tĩnh dưỡng, an thai, ngược lại bác sĩ còn động viên Tô Hướng Vãn: “Đứa nhỏ rất khỏe mạnh, chỉ cần cô không có phản ứng thai kỳ thì vẫn có thể hoàn toàn tập trung vào công việc được, cô yên tâm, tương lai đứa nhỏ sẽ là người đủ tư cách kế thừa chủ nghĩa cộng sản”

Nếu cô đã có một số kiến thức nuôi dạy con cái ở kiếp trước thì Tô Hướng Vãn đã không phải bận tâm quá như vậy. Cô nhớ lại lúc nguyên thân mang thai Chi Chi, không chỉ phải cho lừa ăn mỗi ngày mà còn phải làm việc ngoài đồng, hoàn toàn không có gì khác biệt.

Cho nên, để kiếm nhiều tiền ở Viễn Đông như Tống Thanh Sơn nói, Tô Hướng Vãn quyết định tạm giấu chuyện mang thai, coi như vì tương lai của tiểu bảo bảo, cô phải kiếm được thật nhiều tiền để phòng thân.

Phải biết rằng, tuy rằng cô quản lý đồ cổ cùng châu báu của Lý Thừa Trạch, trong đó có những bộ trang sức ngọc bích trị giá ngàn vạn, chỗ Cốc Đông, ông ngoại để lại cho nó hai tứ hợp viện ở Bắc Kinh, còn có tiền gửi ngân hàng, nhưng tất cả đều là của bọn nhỏ, cô và Tống Thanh Sơn vẫn chỉ chi tiêu bằng tiền lương hàng tháng của mình.

“Trước mắt đừng nói vội với ba, vì ba còn phải đi ra ngoài một chuyến. Đợi khi ba về, bụng mẹ đã to rồi, chúng ta cho ba một cái bất ngờ lớn, được không?” Tô Hướng Vãn dỗ đứa nhỏ.

“Mẹ bây giờ giống như Triệu Binh vậy, trong mắt chỉ có tiền”, Cốc Đông nói một câu vạch trần luôn tâm tư Tô Hướng Vãn.

Đông Hải cùng Tây Lĩnh nghe mẹ nói được nghỉ thì mừng muốn điên.

Hai đứa nhỏ từ khi đi lính đến nay chưa từng nghỉ phép một ngày nào, bởi vì Tống Thanh Sơn đã giáo dục anh em nó rằng, dù có ngày nghỉ, chúng cũng là người đầu tiên đứng lên xin làm nhiệm vụ, trừ hôm nay phải đi phỏng vấn, hai anh em mới nghỉ một ngày.

“Xin nghỉ phép để làm gì? Con còn hơn 10 ngày”, Tống Đông Hải nói.

Tống Tây Lĩnh còn lợi hại hơn, từ khi nhập ngũ đến nay nó chưa nghỉ một ngày nào, giờ xin nghỉ là nó 20 ngày phép.

Nhưng hai đứa không hiểu vì sao mẹ lại đột nhiên muốn bọn chúng nghỉ phép.

“Hai đứa phải ra ngoài với mẹ một chuyến, sau khi về có lẽ phải lên biên giới một chuyến nữa”, Tô Hướng Vãn nửa thật nửa giả nói.

Tống Thanh Sơn đang tích lũy tài nguyên cho đất nước, đương nhiên trong suy nghĩ của hắn, hắn và Cốc Bắc, Lưu Tại Dã, mục tiêu cao nhất của bọn họ là mang được tất cả thép silic về để đóng tàu quân sự, nhưng cô thì phải đi kiếm tiền.

Từ những năm 1960, Liên Xô đã phát triển công nghiệp nặng, giờ đã trở thành con bò đầu đàn trong sản xuất thép, thế nhưng các sản phẩm công nghiệp nhẹ của họ cực kỳ khan hiếm.

Hơn nữa vì nguyên nhân chính sách, ở Liên Xô không thể tiến hành giao dịch bằng tiền tệ, chỉ có thể lấy hàng đổi hàng.

Bây giờ Tô Hướng Vãn đang thu thập hàng công nghiệp nhẹ để đổi lấy các sản phẩm công nghiệp nặng có giá trị nhất của Liên Xô, chuyến này cô phải kiếm được ít nhất 10 vạn đồng.

Trái tim của bọn nhỏ thực sự là vừa hồng vừa chuyên nên cô rất ngại nếu phải nói thẳng với bọn chúng rằng cô muốn sang nước cộng hòa bên cạnh để kiếm tiền.

“Mẹ đưa cho mỗi đứa 100 đồng đến cửa hàng cung tiêu, nghĩ mọi cách để mua hết đường trắng, kẹo về cho mẹ”, Tô Hướng Vãn nói.

Hiện tại một cân đường trắng chỉ 78 xu, kẹo 12 xu một cân, nếu mua hết số tiền kia thì phải hàng trăm cân đường.

Cũng may mấy đứa trẻ tham gia quân ngũ, trong lòng chỉ có một chân lý đó là chấp hành mệnh lệnh chỉ huy, không lắm miệng.

Bây giờ vẫn là thời đại sử dụng tem phiếu, mọi người dùng phiếu để đổi lấy đường, vật dụng hàng ngày. Bên ngoài cửa hàng cung tiêu, thấy có người sẵn sàng mua lại với giá cao hơn 10 hoặc 5 xu, họ sẽ vui vẻ bán lại tem phiếu của mình, dù sao hiện tại người ta không thiếu tem phiếu, chỉ thiếu tiền.

Tối hôm đó, Tô Hướng Vãn thu được 500kg các loại sản phẩm về đường.

Đường phải đặt ở chỗ cao, khô ráo, nhưng như thế chỉ đặt được vài bao là hết chỗ.

Sáng sớm hôm sau, cô phải quay về thôn Tiểu Tống một chuyến.

Tống Thanh Sơn nghe thấy vậy thì sợ hãi: “Đồng chí Tiểu Tô, em về thôn Tiểu Tống làm gì?”

Mấy năm nay hắn gửi về nhà khá nhiều tiền, đại khái là vì bà lão tìm mọi cách để xin tiền, hôm nay 10 đồng, mai 20 đồng, hôm nay bà bảo đau đầu, ngày mai đau chân, ngày mốt đau mông, tóm lại cứ đau là xin tiền.

Mà Tống lão tam, với sự hỗ trợ của hai anh em Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú, gần đây đã âm thầm làm một cơ sở thuốc lá ở quê mình. Nguyên liệu thuốc lá vẫn là do Triệu Quốc Niên hiện đang làm việc ở nhà máy thuốc lá Tần Châu hướng dẫn, dạy Tống lão tam cách gieo trồng.

Tống Thanh Sơn đây là sợ Tô Hướng Vãn đến nơi, phát hiện ra chuyện của Tống lão tam đang làm vì không muốn thua kém anh em mình, sẽ bị Tô Hướng Vãn chế nhạo.

Hai người vẫn đang tranh cãi ở cửa, đột nhiên Tống Thanh Sơn thấy sau lưng lạnh buốt như có lưỡi dao nhắm tới.

“Ba, ba không phải đàn ông sao, sao cứ cãi nhau với mẹ mãi thế, còn hay bắt bẻ nữa. Nói một câu tôi yêu em thì miệng sẽ bị thương à?” Cốc Đông nói.

Tống Thanh Sơn cảm thấy rất kỳ lạ, hắn 12 giờ đêm mới về nhà, 7 giờ sáng đã đi làm, rốt cuộc đã phạm sai lầm gì mà khiến Cốc Đông nhìn hắn không vừa mắt như vậy?

“Cốc Đông, ba chọc đến con à?”

“Đối tốt hơn với mẹ con đi, ba đúng là người không có chút lãng mạn, lịch thiệp gì cả”, Cốc Đông nói xong, hai mắt u oán đi ra cửa.

Tô Hướng Vãn nhìn Tống Thanh Sơn đứng sững sờ tại chỗ, nhịn không được cười ha ha: “Nhanh đi làm đi, tôi cam đoan không cãi nhau với mẹ anh, được chưa?”

Hôm nay Tô Hướng Vãn lái xe, đưa Tống Thanh Sơn tới nhà ga xe lửa, hắn nói hắn phải đón một người ở đây.

Sau đó Tô Hướng Vãn mới đưa mấy đứa con về quê.

Trên quảng trường trước cửa nhà ga xe lửa Tần Châu, có một người đàn ông đứng ở đó, trong tay cầm một cuốn sách.

Anh ta mặc áo màu trắng, đeo kính gọng đen, thấy Tống Thanh Sơn đi qua thì ngẩng đầu lên bắt tay.

Cốc Đông nhìn thấy liền hét lên: “Mẹ mẹ, người kia nhìn rất giống Triệu Binh, mẹ biết không, Triệu Binh rất giống ông ta nhưng trẻ hơn”

Tô Hướng Vãn cũng than một câu: “Ôi trời ơi, Ngô Ngạn Tổ trung niên, trên đời này làm sao lại có người đàn ông đẹp trai như vậy?"

Tống Tây Lĩnh cũng xuống xe, trước khi đi còn đặc biệt kiêu ngạo nói: “Đó là thầy của con, tên là Nhiếp Bác Chiêu, nhìn còn đẹp trai hơn cả ba, đúng không?”

Lý Thừa Trạch cùng Đông Hải, Chi Chi cảm thấy người kia vừa nhìn đã biết là phần tử trí thức, dáng vẻ không giống như ba bọn họ cắt đầu đinh, uy vũ mạnh mẽ.

Một phần tử trí thức, một quân nhân vừa đi vừa nói chuyện bước vào nhà ga.

Tô Hướng Vãn chờ Tống Tây Lĩnh lên xe, nhấn ga, đi thẳng đến thôn Tiểu Tống.

Bà Tống già bây giờ không thể cãi nhau được nữa.

Trước kia khi cãi nhau với Tô Hướng Vãn, bà còn có thể nhảy cao 8 thước, nhưng khi sống ở huyện Thanh Thủy, bị Tôn Tú Lan dọa nhiều lần, hơn nữa về già còn bị đục thủy tinh thể, không còn nhìn rõ, hồi trước còn giả bộ câm điếc để dọa con trai mình, bây giờ thì điếc thật.

Ngược lại, ông Tống càng ngày càng năng nổ, còn giúp được công việc cho con trai trong xưởng thuốc lá.

Đương nhiên, Tống Đại Hoa có gia đình riêng, Tống Thanh Ngọc đã sớm tái giá, hiện trong nhà chỉ còn có một người làm bà tức chết, Tống Phúc. Nó còn chê bà vừa già vừa thúi, ngày nào cũng uy h**p đe dọa đẩy bà xuống sông Thanh Thủy.

Trong cuộc đời này, tươi đẹp nhất là tuổi trẻ, thê lương nhất là ánh chiều tà.

“Ba tôi làm lưu manh cả đời, tất cả là do bà. Tống Thanh Sơn và Tống Đình Tú rời xa bà từ sớm đều tốt đẹp, cha con tôi không có một cái gì cả. Bây giờ tôi muốn kết hôn nhưng chỉ cần nhìn thấy bà ngồi ở cửa nhà, con gái người ta thậm chí không thèm cả nói chuyện với tôi”, Tống Phúc hiện tại kế thừa nguyên vẹn cái tính lưu manh của cha mình, từ nhỏ đến lớn chỉ ăn rồi nằm, lười lao động nhưng rất hùng hùng hổ hổ.

Tay cầm chai bia, miệng rít thuốc lá, đá đất dưới chân, Tống Phúc phì một tiếng: “Chẳng phải tôi bảo bà đòi tiền bác cả sao? Tiền đâu, bà để tiền đâu rồi?”

Thực ra bà Tống bây giờ không thiếu tiền, bà đã quá già để tiêu tiền, cũng không thích tiền nữa.

Nhưng đám con cháu không có tiền đồ chỉ biết tìm bà đòi tiền. Răng rụng hết, muốn ăn ngon cũng không ăn được, chân cà nhắc, muốn mặc quần áo đẹp cũng không đi đâu cho ai nhìn được, vậy thì bà xin tiền làm gì, phải không?

“Nhanh lên, viết một lá thư nữa xin tiền bác cả đi”, Tống Phúc nói, không nhịn được đá đá chân.

Bà lão vừa khóc vừa lắc đầu. Thật sự là hai ngày trước bà vừa xin tiền. Ngay cả người như bà cũng không thể mặt dày đến mức đòi tiền lần nữa.

Đột nhiên, có tiếng động cơ xe, Tống Phúc hùng hùng hổ hổ ngẩng đầu lên, chỉ thấy một chiếc xe quân dụng màu xanh lá, ba người vừa cao vừa gầy mặc quân trang không dính một hạt bụi từ trên xe nhảy xuống.

Ba quân nhân trẻ tuổi khoanh tay, vây Tống Phúc ở giữa, lạnh lùng nhìn nó. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn