Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 167: Uống bia

 

Không trách Tống Thanh Sơn sốt ruột như vậy, vòng phỏng vấn đầu tiên ở những học viện quân sự này nghiêm ngặt hơn nhiều so với các trường đại học bình thường. Dù sao thì, những học sinh trúng tuyển và được đào tạo đều là những nhân tài hàng đầu ở các trường đại học.

Tống Tây Lĩnh đã chuẩn bị nhiều như vậy, nhưng lại xảy ra vấn đề.

"Khớp ngón tay cái quá to, trên tay còn có vết sẹo, chỉ có vậy mà nó bị từ chối à?” Tống Thanh Sơn cầm tờ báo cáo sức khỏe của Tống Tây Lĩnh, tay hơi run: "Tại sao Học viện Kỹ thuật Quốc phòng lại nghiêm ngặt như vậy?"

Nghiêm khắc quá mức quả thật có chút b**n th**, phải biết rằng Tống Tây Lĩnh thích làm đồ thủ công từ nhỏ, từ quạt điện nhỏ đến đèn pin linh tinh để bán, toàn bộ số tiền tiêu vặt của nó và anh trai Lư Đản đều từ những công việc này.

Nhưng làm như vậy đương nhiên trên người sẽ có sẹo. Một đứa trẻ thông minh như vậy, chỉ vì vết sẹo trên tay mà đã bị từ chối ngay cả trước khi tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học.

Về phía Tống Đông Hải, bởi vì đã từng trải qua tiền tuyến, lại do đích thân Tống Thanh Sơn chỉ bảo, lúc còn ở sư đoàn 13, nó đã quen với các công việc chuyên môn của pháo binh nên gần như không gặp trở ngại gì, phỏng vấn thành công.

Ba cha con gặp nhau, Tống Tây Lĩnh đương nhiên không vui nhưng đứa nhỏ này xưa nay tính tình nội liễm, bản thân mình không qua được phỏng vấn nhưng lại lo lắng cho ba nhiều hơn: “Ba, kiểm tra sức khỏe như vậy mà một trường không xét qua được thì các trường khác có vẻ cũng không khả quan lắm. Nếu không để con xuất ngũ, tìm công việc khác để làm”

Không phải trường quân đội thì đương nhiên sẽ không được học miễn phí. Không được miễn phí là vấn đề rất lớn với tiểu tử này, nghĩ đến việc phải xin tiền cha mẹ đi học, Tống Tây Lĩnh đương nhiên không muốn.

Nếu là người khác, hẳn nhiên điều đầu tiên họ nghĩ đến sẽ là liên lạc với giáo viên phỏng vấn, hỏi xem có thể nhờ vào quan hệ của mình hay không. Dù sao đứa trẻ chỉ bị một chút sẹo trên tay, nêu khoan dung hơn một chút thì nó vẫn có thể vào được trường quân sự.

Lùi một bước nữa, xuất ngũ tìm công việc khác, sớm kiếm tiền, giảm bớt gánh nặng cho gia đình cũng tốt.

Nhưng Tống Thanh Sơn không làm như vậy. Tuy rằng mọi người đều cảm thấy hắn đối xử với đám con mình như nhau, nhưng chỉ có trong lòng hắn biết, cho dù là Cốc Đông ở trong lòng hắn vẫn quan trọng hơn Cẩu Đản.

Nếu có bất kỳ khuyết điểm nào đối với đứa trẻ này thì chỉ có một: nó quá hiểu chuyện.

Một đứa trẻ quá hiểu chuyện sẽ không khóc lóc hay làm ầm ĩ, sẽ không trước mặt cha mẹ nũng nịu hay quậy phá, sẽ không phạm sai lầm nhưng cũng không xuất chúng, bình lặng đến nỗi Tống Thanh Sơn quên mất luôn sự tồn tại của nó.

Khoác tay lên bờ vai gầy của Tây Lĩnh, hắn nói: “Đến đây, đi theo ba”

Hôm nay là ngày phỏng vấn thống nhất của tất cả các học viện quân sự, mỗi trường có một phòng. Bây giờ đã là buổi trưa, hầu như tất cả những đứa trẻ được phỏng vấn đều đã hoàn thành bài kiểm tra toàn diện, hành lang dần vắng tanh. Ngay cả các giáo viên cũng đang chuẩn bị cất hồ sơ và đến căng tin để lấy đồ ăn.

Đầu tiên là Đại học Kỹ thuật thông tin. Tống Thanh Sơn bước vào, thấy hai giáo viên mặc quân phục đang thu dọn tài liệu thì chào một cái rồi bắt tay họ: "Xin chào thầy, tôi là Tống Thanh Sơn, tham mưu trưởng quân khu Tần Châu, con tôi có vết sẹo trên tay, nhưng cháu đặc biệt giỏi về kỹ thuật thông tin. Yêu cầu để khám sức khỏe ở trường này là gì?"

Vừa nghe là tham mưu trưởng quân khu Tần Châu, là nhân vật mà năm trước ngày nào cũng xuất hiện trên báo chí, nhân dân cả nước đã quen mặt nhẵn tên Tống Thanh Sơn trên báo chí, tivi mỗi ngày. Dù sao sư đoàn 13, đại đội pháo binh, là đội hình chiến đấu chủ lực, chỉ nghe thấy họ hát bài ca chiến thắng, chưa từng nghe thấy họ thua trận.

Hai giáo viên này, giống như những người khác, thậm chí còn rơi nước mắt khi nghe tin tức về tên của Tống Thanh Sơn, vừa đỏ hoe mắt vừa hát quốc ca với sự phấn khích.

Hai người vội chào lại, nhưng sau khi kiểm tra cổ tay của Tống Tây Lĩnh, đều tiếc nuối nói: “Về phương diện kiểm tra sức khỏe, học viện quân sự nghiêm ngặt hơn nhiều so với quân đội. Thực sự xin lỗi, hay anh gọi điện cho hiệu trưởng của chúng tôi nói một câu xem?"

Gọi hiệu trưởng là đi cửa sau, Tống Thanh Sơn chắc chắn không muốn.

Nhưng hắn cũng không nản lòng, đi hỏi từng phòng một, biết rằng câu trả lời sẽ giống nhau nhưng tấm lòng của cha mẹ là như vậy, không cố gắng hết sức thì họ không cam lòng từ bỏ.

Nhưng đến một căn phòng khác, dường như đã có chút hy vọng.

“Đây không phải là tham mưu Tống sao?” một người đàn ông trung niên đeo kính, lịch sự và tao nhã, và trông giống như một người nước ngoài đang thu dọn hồ sơ, nhìn thấy Tống Thanh Sơn thì nhanh chóng đưa tay ra.

Nhìn thấy người đàn ông không mặc quân phục, trên cửa cũng không có biển tên, Tống Thanh Sơn chào và nói: "Tôi là Tống Thanh Sơn, tham mưu trưởng quân khu Tần Châu. Xin hỏi anh là ai?"

"Tôi tên là Nhiếp Bác Chiêu, phụ trách phòng nghiên cứu của Viện Dầu khí Bắc Kinh. Tôi phải nói rằng tôi đã chú ý rất kỹ tình hình chiến tranh năm ngoái, lần nào anh sắp xếp, bố trí chiến lược tôi đều xem, mặc dù tôi không phải là quân nhân nhưng tôi phải kính anh một lễ. Chiến tranh phát sinh, chúng ta không tránh được nhưng chúng ta có thể kiểm soát số lượng thương vong. Về phương diện kỹ thuật, anh là một người xuất sắc", người này nói xong, chậm rãi giơ tay lên làm một cái chào kính lễ với Tống Thanh Sơn.

Về phương diện chuyên môn, đây là công việc, mọi người chỉ muốn làm tốt nhất, đương nhiên không có gì để khoe.

Còn Viện Dầu khí Bắc Kinh, trước mắt vẫn đang trong quá trình chuẩn bị, đây không phải trường quân sự, nhưng xét về ý nghĩa hiện tại thì cũng rất quan trọng.

Tống Thanh Sơn đẩy Tống Tây Lĩnh qua, vẫn là nói về cái lý do kia, còn nói thêm rằng đứa trẻ này rất giỏi cả nghệ thuật lẫn khoa học, thích phát minh ra những thứ mới mẻ, hồi nhỏ vì làm đồ thủ công mà bị thương ở tay, có sẹo, hỏi xem trường của anh ta có nhận nó không.

Nhiếp Bác Chiêu cẩn thận hỏi Tống Tây Lĩnh vài câu. Nghe nói nó giỏi toán, anh ta đưa cho nó một vài công thức, Tống Tây Lĩnh không chần chừ, lấy một tờ giấy viết tay, dựa vào những công thức tính toán lên tường, nhanh chóng liệt kê các công thức.

Bản thân Nhiếp Bác Chiêu cũng khiến Tống Thanh Sơn phải có cái nhìn khác.

Anh ta không cần dùng đến bàn, tay chống lên tường, rất nhanh vẽ ra một bảng mạch điện cực kỳ phức tạp, sau đó đưa cho Tống Tây Lĩnh, hỏi: “Tiểu đồng chí, nhìn xem có vấn đề gì không?”

Tống Tây Lĩnh nhìn qua một lúc, dùng bút đánh dấu chỗ này một cái, chỗ kia một cái rồi đưa lại cho Nhiếp Bác Chiêu: “Hai chỗ này vẽ ngược, chỉ cần xoay lại là được."

Nhiếp Bác Chiêu khoanh tròn thêm một chỗ khác: “Cậu còn sót chỗ này, nhưng tìm được hai lỗi là rất lợi hại rồi. Tham mưu trưởng Tống, con trai anh sau này chắc phải đi theo tôi rồi”

Đại học Dầu khí Bắc Kinh, vừa rồi Tống Thanh Sơn tranh thủ lật ra xem trong lúc con trai đang làm toán, phát hiện ra lý do họ đến quân đội tuyển người là vì muốn tuyển sinh viên chuyên ngành thăm dò tài nguyên và khai thác mỏ dầu ngoài khơi.

Vì liên quan đến bí mật quốc gia và tài sản nhà nước nên họ cần phải vào quân đội tuyển những đứa trẻ có phẩm chất gia đình và tư tưởng tốt, phải là những người đã tham gia chiến tranh.

Dù sao thì cũng là chất lượng cao nên thu hút nhân tài.

Mặc dù không phải là trường quân sự, nhưng cơ hội như vậy đối với đứa trẻ cũng vô cùng quý giá.

“Tôi cũng có mấy đứa con nhưng thật đáng tiếc, không đứa nào chịu đi theo tôi. Tham mưu trưởng Tống, đứa con trai này của anh chờ sau khi thi xong đại học, để thu dọn một chút đồ đạc ở biên giới của mình đi rồi đến phòng thí nghiệm của tôi” Nhiếp Bác Chiêu nói xong lại bắt tay Tống Thanh Sơn.

Buổi trưa nay, Nhiếp Bác Chiêu đặc biệt mời Tống Thanh Sơn ăn cơm. Để tránh có người nói đi cửa sau, bữa ăn do Tống Tây Lĩnh mang đến.

Dù sao cũng phải nói, trong mắt Nhiếp Bác Chiêu, Tống Thanh Sơn ra trận giống như một ngọn núi đáng ngưỡng mộ, rất thích nghe các câu chuyện trên chiến trường. Nhưng trong mắt Tống Thanh Sơn, việc khai thác dầu dưới lòng đất cũng là một điều rất mới lạ, hắn cũng rất thích nghe.

Nói tới lúc cao hứng, Tống Thanh Sơn còn định sử dụng quyền điều động tất cả rượu Mao đài ở quân khu Tần Châu, quyết định lấy ra một chai uống cùng Nhiếp Bác Chiêu.

Hai đứa con đều vào đại học.

Một đứa sẽ nghiên cứu vũ khí thời đại mới, một đứa đến các mỏ dầu ngoài khơi, Tống Thanh Sơn vô cùng cao hứng, trong quân đội cũng thường hay uống rượu nhưng Tống Thanh Sơn chưa bao giờ tham gia, hôm nay hắn mới thực sự uống, bước chân như trên mây.

Nhưng trong nhà rất im ắng, chỉ có Cốc Đông và Tô Hướng Vãn, nhìn hai người không mấy vui vẻ.

“Thừa Trạch cùng Nam Khê đâu?” Tống Thanh Sơn đã đi không vững, miệng cười đến gần mang tai.

Tô Hướng Vãn ngồi ở sofa, xách tai Cốc Đông đi đến trước mặt Tống Thanh Sơn.

“Thằng con gấu béo của tôi làm sao vậy?” chỉ có Tống Thanh Sơn mới nhấc được thằng nhóc to lớn và khỏe mạnh như gấu này.

Cốc Đông không dám nói, quay đầu nhìn Tô Hướng Vãn: “Mẹ!”

“Chính mình nói đi”, Tô Hướng Vãn cầm chổi lên, nói với Tống Thanh Sơn: “Tôi đã đánh nó rồi, anh nghe xong thì đánh thêm trận nữa đi”

“Chẳng phải trước giờ em vẫn nói dạy con khoa học không đánh, chỉ yêu thương thôi sao? Sao giờ lại đánh đứa nhỏ?” Tống Thanh Sơn vừa nghe đã không vui, hôm nay hai đứa con có cơ hội vào đại học, hắn vốn đang rất cao hứng, thế mà Tô Hướng Vãn ở nhà lại đánh thằng bé.

Nói xong hắn liền lột quần thằng nhỏ ra, tưởng rằng Tô Hướng Vãn đánh bằng cán chổi như thế thì mông Cốc Đông phải tím bầm vài chỗ.

Nhưng vỗ vào mông Cốc Đông một cái, hai cái mông thằng nhỏ mềm mại trắng muốt, không hề có dấu vết nào cả.

Hơn nữa Tô Hướng Vãn thoạt nhìn như có vẻ đang cười, còn có chút xấu hổ.

Cốc Đông không nói gì, vội vã chạy vào bếp pha một tách trà cho Tống Thanh Sơn, sau đó cởi một cái dép ra, đưa cho Tống Thanh Sơn nói: "Ba, ba dùng cái này, đánh bằng cái này tốt hơn"

Tống Thanh Sơn lúc này mới thu lại nụ cười, nghiêm túc hỏi Cốc Đông: “Cuối cùng là có chuyện gì?”

Cốc Đông vẫn như trước không dám nói, Tô Hướng Vãn phải nói thay.

Hóa ra lúc Cốc Đông đu bám xe lửa lấy hàng, có liên lạc với một người.

Người này họ Triệu, tên Binh.

Triệu Binh năm nay hơn 30 tuổi, tính tình khá ôn hòa, đẹp trai. Theo lời anh ta nói, anh ta làm việc ở quân khu Quảng Châu. Hiện tại đang xin tạm nghỉ nên ra ngoài buôn bán nhỏ kiếm tiền, nói chung là kiểu nghỉ không lương.

Đối với những quân nhân đi ra ngoài kiếm tiền, Cốc Đông luôn có ý thức phòng bị, cho nên cũng không gần gũi thân thiết với anh ta lắm.

Nhưng đêm qua Tống Thanh Sơn không chỉ đuổi nó ra khỏi nhà.

Còn có mấy bộ quần áo, cả ảnh chụp đều đưa hết cả cho Cốc Đông, bảo nó tự về nhà mình đi. Hành động quyết tuyệt này là Tống Thanh Sơn thực sự muốn đuổi nó đi rồi.

Nhưng Cốc Đông vốn quật cường, nhà gần như vậy mà nó không về, lại chạy đi tìm Triệu Binh kia.

Triệu Binh tất nhiên rất nhiệt tình, đưa Cốc Đông vào nhà.

Lúc đó, Cốc Đông đã nghĩ sẽ cùng Triệu Binh quậy cho đục nước, thậm chí còn nghĩ đến chuyện bỏ học để đi kiếm thật nhiều tiền cùng Triệu Binh. Kết quả vừa đến nhà trọ của Triệu Binh, nó phát hiện có vấn đề.

Trong phòng của tên kia không chỉ giấu chiếc radio quân dụng mà chỉ có đám người Lưu Tại Dã ở Cục công an mới được dùng, còn phát hiện dưới gầm bàn của người này còn có một số cuống vé đi lại giữa cảng Horgos và cảng Hangul*.

(*cảng Hangul – Hồn xuân nằm ở châu tự trị Diên Biên, phía đông tỉnh Cát Lâm, giáp biên giới với Triều Tiên và Nga)

Trong mắt Triệu Binh, Cốc Đông chỉ là một đứa trẻ con nên mấy thứ đó cũng không thèm giấu, khi anh ta ra ngoài gọi đồ ăn, Cốc Đông đã tìm ra được.

Sau đó Triệu Binh mang cơm về cho Cốc Đông ăn, anh ta định xuống lầu mua bao thuốc lá.

Cốc Đông là kiểu bên ngoài vẻ mặt ngây thơ khờ khạo, bên trong đầy mưu mô xảo quyệt, ai cũng nghĩ nó dễ bị lừa, nhưng nói thật, theo Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn, người có thể lừa được Cốc Đông đến bây giờ còn chưa sinh ra.

Kết quả Triệu Binh vừa đi, Cốc Đông lại tiếp tục lục lọi.

Vừa tìm cái thấy ngay kết quả, Cốc Đông tìm thấy một vài bức hình, vì không muốn làm kinh động đến Triệu Binh nên nó không dám mang mấy bức hình đó đi, nhưng theo lời Cốc Đông, có một bức ba anh em Triệu Binh đứng cùng Lương Đồng.

Lương Đồng, chẳng phải là cái người làm trong Bộ quốc phòng, hàng xóm của gia đình Hàn Minh sao.

Tên kia lúc trước ở Bộ quốc phòng, không biết đã liên thủ với ai, suýt chút nữa đã đày chết Hàn Minh ở Hải Tây, không cho hắn về, bây giờ con trai tên đó là Triệu Binh lại đang âm thầm câu kéo dụ dỗ Cốc Đông.

“Con của Lương Đồng sao lại tên là Triệu Binh?” Tống Thanh Sơn uống rượu nên suy nghĩ có chút chậm chạp, miệng lại khô liền bảo Tô Hướng Vãn nấu cho hắn một chén canh chua.

Canh chua dễ nấu, chỉ cần nhồi mì thành cục rồi thái nhỏ ra, cắt càng nhuyễn càng tốt.

Ngửi thấy mùi rau muối chua và canh chua, nước miếng Tống Thanh Sơn đã tràn ra.

“Triệu Binh chính là con út của cha dượng Triệu Quốc Niên, anh quên rồi à”, Tô Hướng Vãn nói.

“Đừng dừng lại, thái nhanh chút đi, tốt nhất là bảo Cốc Đông chạy ra ngoài mua nửa cân thịt về đây, tôi phải ăn ba chén canh chua”, Tống Thanh Sơn nói.

“Cha dượng của tôi có 3 đứa con trai, sau này chính miệng Lâm Úc thừa nhận cả ba đều là con của Lương Đồng còn gì. Hai đứa ở Bắc Kinh, một đứa ở Quảng Châu, nếu Cốc Đông nói đúng thì Triệu Binh kia là con út của Lâm Úc, đang ở Quảng Châu”, Tô Hướng Vãn bĩu môi, chỉ vào Cốc Đông đang hùng hùng hổ hổ cầm dép đứng ở cửa chờ Tống Thanh Sơn: “Tên Lương Đồng kia có thể hiện tại không có thực quyền, nhưng hai đứa con kia của Lâm Úc đều trong quân đội. Nhà bọn họ với Hàn Minh là kẻ thù của nhau, dụ dỗ Cốc Đông đu bám xe lửa, anh thử nghĩ xem, nhỡ chẳng may Cốc Đông bị xe lửa chèn chết, ai có thể đổ tội lên người Lâm Úc và Lương Đồng được chứ? Chẳng phải chúng ta phải tự gánh hết hay sao?”

Trên đời này làm gì có bữa cơm nào miễn phí, đu bám một chuyến xe lửa được 20 đồng, Lương Đồng cùng Lâm Úc, kẻ thù của Hàn Minh, nhả cho đứa nhỏ mấy đồng tiền lẻ, chính là muốn cái mạng của nó.

Chẳng trách Cốc Đông hung bạo như vậy mà bị dọa thành cái dạng này.

Tống Thanh Sơn cười quay đầu lại, Cốc Đông vội vàng đưa dép lê qua.

Cầm dép, ném đi thật xa, Tống Thanh Sơn không những không đánh mà còn ôm Cốc Đông tung lên trời: “Tiểu tử giỏi, thận trọng mà dũng cảm, kẻ xấu muốn hại chúng ta, chúng ta không phòng bị hết được. Con lăn lộn cũng kiếm được ít nhất là 80 đồng, còn giữ được cái mạng nhỏ, sau này phải chú ý một chút”

“Tôi tưởng anh sẽ đánh nó”, Tô Hướng Vãn nói.

Trước khi vào nhà, Cốc Đông đã thẳng thắn thú nhận mọi chuyện, Tô Hướng Vãn trong lòng kinh sợ nhưng không nỡ đánh thằng bé.

Chờ Tống Thanh Sơn trở về, cầm cái chổi chỉ là giả bộ tức giận, chỉ sợ sau khi Tống Thanh Sơn biết được chuyện này sẽ đánh thằng nhóc.

Nếu biết trước Tống Thanh Sơn không đánh, cô đã không cần phải giả bộ như vậy.

“Đánh nó làm gì?” Tống Thanh Sơn nói: “Lần này đu bám xe lửa, tôi còn muốn đưa nó đi cùng tôi”

Tống Thanh Sơn chẳng phải sẽ đi từ cảng Horgos đến Liên Xô, dùng thủ đoạn không bình thường để cướp được số thép về cho đất nước sao.

Theo hắn, dù là mèo trắng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột là mèo tốt.

Mà đứa nhỏ Cốc Đông này là một con mèo tốt.

Lại nói bên kia.

Đông Hải cùng Tây Lĩnh đã vượt qua vòng phỏng vấn, đêm qua đã hẹn với Lý Thừa Trạch rằng hôm nay mấy anh em sẽ mang theo Tống Nam Khê đi chơi, tất nhiên là không mang Tiểu Cốc Đông. Tống Tây Lĩnh còn lấy tiền riêng của mình mua một thùng bia Tây Lương, loại mà nhà máy bia Tây Lương lén lút bán ra ngoài, còn mua nửa túi đậu phộng chiên, một đống bánh nướng phủ đường, kẹo, trái cây. Mấy anh em thật ra cũng là lần đầu uống rượu.

Mọi người đều cao hứng nên đương nhiên ăn mừng một chút, đúng không?

Khi Đông Hải cùng Tây Lĩnh đến chỗ hẹn, dưới bóng cây liễu rậm rạp, trời rất nóng nhưng bên bờ sông Hoàng Hà lại mát mẻ, Tống Tây Lĩnh còn mang theo một tấm vải dầu để trải ra ngồi.

Nhưng hai anh em phát hiện ra có điều gì đó không ổn.

Lý Thừa Trạch đứng trên bờ, chống nạnh nhìn về phía xa, khuôn mặt nó thật đẹp.

"Anh Thừa Trạch, Nam Khê của chúng ta đâu?" Tống Đông Hải vui tươi hớn hở cười nói.

Lý Thừa Trạch ho khan, hắng giọng, chỉ vào hòn đảo nhỏ giữa sông nói: "Ở trên đó."

“Sao anh không qua đó? Lát nữa thủy triều lên nó sẽ không tự lội qua được, rất nguy hiểm”, Lư Đản vừa nói vừa xắn quần lên, chuẩn bị lội qua sông để đón em gái.

Nhưng ngay lập tức bị Lý Thừa Trạch ngăn lại: "Thôi, Thẩm Tinh Hỏa ở đó, để bọn họ chơi đi"

Thực tế, kỳ thi chưa kết thúc, Thẩm Tinh Hỏa đã đến rồi.

Hơn nữa, còn lập cả một kế hoạch vui chơi cho Chi Chi, dù cho kết quả thế nào, thi xong là thành công rồi, phải không?

Cho nên Thẩm Tinh Hỏa trực tiếp giằng lấy Tống Nam Khê từ trong tay Lý Thừa Trạch: “Thừa Trạch, cậu đánh em gái tôi lâu như vậy, bây giờ còn dám đánh nữa thì tôi sẽ đem hết chuyện trên chiến trường kể ra đó, hiểu chưa? Cho nên hôm nay Tống Nam Khê phải thuộc về tôi”

Cũng được, Nam Khê không có ở đây, mấy anh em ngồi uống bia với nhau.

Đây không phải lần đầu tiên Lý Thừa Trạch nghe nói về Đại học Dầu mỏ Bắc Kinh, khi biết Tống Tây Lĩnh được Nhiếp Bác Chiêu đặc biệt chiêu mộ, nó nắm lấy cổ thằng nhỏ, gần như quay đến hai lần: “Anh trai em cũng thi lúc đó, nhưng anh thì không thi, mở óc ra cho anh xem bên trong não em có gì”

Người ta nói rằng não của sinh viên khoa học và kỹ thuật khác với não của người bình thường.

Tống Tây Lĩnh vẫn bộ dạng nhát gan như vậy, mấy anh em mang bia mà quên mang đồ mở nắp chai nên không mở được, Tống Tây Lĩnh dùng răng cắn nhưng thằng nhóc vốn yếu hơn, cắn không ra.

Lý Thừa Trạch cầm lấy, vốn dĩ có thể gạt một tay là mở ra, nhưng hôm nay không hiểu sao nó không thể bật nắp được, còn làm cho tay bị cào xước.

Đến lượt Tống Đông Hải, bình thường nó cũng có thể mở được bằng một tay, nhưng hôm nay làm thế nào cũng không mở ra được.

Ba anh em đều thấy sốt ruột, đường đường nam nhi bảy thước mà lại thua một chai bia?

“Anh, nhìn đi, vịt trời này, đẹp không đẹp không?” Tống Nam Khê chạy qua sông bằng chân trần đi tới.

Thẩm Tinh Hỏa chỉ có một chân thật, chân kia từ bắp chân trở xuống là chân giả bằng thép, lúc đầu mới tập đi, nó đã ngã rất nhiều lần nhưng bây giờ chân giả của Thẩm Tinh Hỏa đã rất linh hoạt.

“Cẩn thận một chút, đừng dọa làm cho vịt trời sợ”, Thẩm Tinh Hỏa cúi xuống, giả giọng vịt trời kêu quàng quạc.

Đầu của nó sát gần với mặt Chi Chi.

Tống Đông Hải nhìn không quen, lấy chai bia chặn mặt Thẩm Tinh Hỏa lại: “Này này, cách xa em gái tôi ra một chút”

Tống Tây Lĩnh cũng nói: “Chai bia này ba anh em tôi đều không mở được, Thẩm Tinh Hỏa, cậu xem có mở được không?” định là làm cho nó mắc nghẹn đây mà.

Nhưng chuyện này có thể làm khó Thẩm Tinh Hỏa được sao?

Nó cầm chai bia, đập thẳng vào cái chân thép của mình, nắp chai bật ra, bọt bia trào ra ngoài.

“Ba anh em làm lính mà còn thua một kẻ tàn tật như tôi à?” Thẩm Tinh Hỏa kêu lên một tiếng rồi mở một lúc hết cả thùng bia.

Đông Hải cùng Tây Lĩnh nhìn Thừa Trạch, Thừa Trạch không thay đổi sắc mặt, ném một hạt đậu phộng vào miệng, uống một hơi hết nửa chai.

Ba anh em bước ra khỏi tấm vải dầu cùng Thẩm Tinh Hỏa, ngồi xổm cùng nhau uống rượu.

Chi Chi ngồi ở một đầu, v**t v* con vịt trời.

Thẩm Tinh Hỏa đặt cái chân hợp kim thép của mình sang một bên, chính xác là chặn ba anh em kia không cho họ đến gần tấm vải dầu.

“Này, đừng có dọa đến vịt trời của tôi và Chi Chi, ba người say rồi, có thể cách xa chúng tôi ra một tí được không?” thấy Lý Thừa Trạch đến gần, Thẩm Tinh Hỏa trừng mắt nói.

Tây Lĩnh và Đông Hải đều không nhịn được.

Một người anh vất vả dạy em gái học hành, ôn thi, ngồi một chút lên tấm vải dầu thì làm sao?

Thẩm Tinh Hỏa này nếu không phải có cái chân giả kia thì anh em nó đã bê thằng này quẳng xuống sông Hoàng Hà rồi.

Lúc này chỉ có mình Lý Thừa Trạch vẫn giữ được bình tĩnh, nó đứng bên cạnh tấm vải dầu, khẽ thổi bọt bia, đúng vẻ không quen Thẩm Tinh Hỏa, không thèm để ý. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn