“Chính quyền Xô viết đang hỗn loạn rối tinh rối mù. Giám đốc một nhà máy thép quân sự ở Semipalatinsk đang điên cuồng bán ra một lượng lớn thép, không chỉ để sử dụng cho mục đích dân sự mà còn để sử dụng cho mục đích quân sự. Cái mục đích dân sự có rất nhiều bọn buôn lậu ở biên giới đang nhìn chằm chằm có thể không cần quan tâm, nhưng chỗ vật liệu thép cho quân sự để đóng thuyền, cậu phải tìm cách lấy hết về cho tôi”, tư lệnh Vương tự mình đến, trực tiếp giao cho hắn một nhiệm vụ không thể tưởng tượng được.
Liên Xô, trong thời đại này, là nước cộng hòa hùng mạnh nhất thế giới.
Nghe nói họ chỉ cần sử dụng 1% sức mạnh của mình đã đủ để hủy diệt thế giới.
Phải đến những năm 1990 Liên Xô mới tan rã.
Mà từ năm 1977, vì nguyên nhân nắm giữ kinh tế, sản lượng sắt thép của Liên Xô đã vượt quá 150 triệu tấn, trong khi nhu cầu thép của toàn Liên Xô chỉ có 50 triệu tấn.
Vừa vặn Hoa Hạ nằm bên cạnh họ, những năm 80 tuy không mở rộng bến cảng nhưng cảng Horgos* có thể tiến hành giao thương sau khi phê duyệt giấy phép thông quan.
(*cảng Horgos nằm trong khu tự trị Tân Cương, giáp biên giới Kazakhstan)
"Điều này không vi phạm chính sách, lãnh đạo, sao tôi lại nghe như giống cường đạo vậy?" Tống Thanh Sơn nói.
Tư lệnh Vương nở nụ cười: “Cậu cho rằng chuyện này dễ dàng sao? Có không ít quốc gia trên thế giới đang nhìn chằm chằm vào con dê béo Liên Xô này, nếu Tần Châu chúng ta chuẩn bị xây dựng nhà máy thép lớn nhất, họ lại có thép, thì tại sao chúng ta lại không nghĩ biện pháp để lấy về?”
“Nghe có vẻ như cái giá phải trả cũng khá lớn đó, có thù lao gì không?” vừa nghe đã biết là loại nhiệm vụ liều mạng, dù sao hai nước cũng đã từng trở mặt với nhau, hiện tại Tống Thanh Sơn đang phải làm một việc giống như ăn trộm, nếu mọi việc suôn sẻ, trộm được đồ về tất nhiên mọi người sẽ vui mừng, có lợi cho cả gia đình và đất nước.
Nhưng nhỡ không trộm được thì sao? Hắn chẳng phải sẽ giống như đám buôn lậu quốc tế, bị Liên Xô giam cầm ở Viễn Đông đến rục xương à?
“Thép silic, loại thép quân dụng dùng để đóng tàu quân sự, bởi vì quân khu chúng ta không có tiền, cậu phải cầm số rượu Mao đài tồn kho duy nhất này của chúng ta để giao dịch với bên đó, nếu đổi được 100 tấn, chúng tôi sẽ thưởng cho cậu 5 ngàn đô la Mỹ, nhớ, không phải nhân dân tệ mà là đô la Mỹ, mà số tiền này không phải tổ chức đưa, đến lúc đó chính tôi sẽ đưa cho cậu”, tư lệnh Vương nói.
Bây giờ tỷ giá của đô la Mỹ với nhân dân tệ không chênh lệch nhau lắm, gần như 1 đổi 1, nhưng Tống Thanh Sơn đã nghe Tô Hướng Vãn nói qua, đến những năm 80, 90 do cải cách và mở cửa, tỷ giá hối đoái sẽ tăng gấp 5.
Về tinh thần, Tống Thanh Sơn có thể đánh thắng nước Mỹ đại gia, nhưng hắn không phải là nhân dân tệ, không thể đánh thắng được đồng đô la Mỹ.
Chỉ có thể thấp giọng, cùng tư lệnh Vương chửi thề một câu: "Mẹ kiếp bọn Mỹ!"
“Tôi sẽ để cậu phối hợp với Lưu Tại Dã và Cốc Bắc, đến lúc đó sẽ có người liên lạc đi cùng các cậu. Một tấn Mao đài có đổi được 100 tấn thép hay không còn tuỳ thuộc vào năng lực của các cậu, thế nào?” tư lệnh Vương nói thêm.
Đại Sơn đã già đang mơ màng ngủ, hắn ngẩng đầu, đã 12 giờ đêm, đèn trên lầu của bọn trẻ vẫn chưa tắt, Tống Đông Hải đang học từ vựng tiếng Anh như con mèo tụng kinh.
Tô Hướng Vãn đã đi ngủ sớm, bên ngoài bệ cửa sổ có hai chậu hoa, chỉ cần nhìn hai chậu hoa, hắn đã cảm thấy vô cùng dịu dàng.
Tống Thanh Sơn đứng đó một lúc lâu, nói: “Được rồi, tôi đáp lại lời kêu gọi của đảng, khi nào bảo đi thì tôi sẽ đi, nhưng tôi sẽ phải mang Cốc Đông đi theo”
“Nó vẫn còn con nít, mang đi theo làm gì?” tư lệnh Vương nói.
Trong mắt các lãnh đạo quân khu, Hàn Minh cũng là một nhân tài cần được bồi dưỡng và bảo vệ giống như Tống Thanh Sơn, con trai của anh ta, cũng giống như mấy đứa trẻ nhà Tống Thanh Sơn, tư lệnh Vương cũng yêu thích hơn, dĩ nhiên cũng bao che hơn một chút.
“Đó là ông chưa nhìn thấy thằng nhóc đu bám xe lửa, vô cùng đáng kinh ngạc”, Tống Thanh Sơn nói.
Sáng sớm hôm sau, Tô Hướng Vãn định để đứa trẻ ngủ thêm một lát nhưng không nghĩ tới, 5 giờ sáng Lý Thừa Trạch đã lôi Chi Chi dậy.
Tiểu tử còn giơ cái xẻng làm bếp lên: “Nhìn xem, anh chuẩn bị món ngon gì cho em này”
Bánh mì tươi, cái này ở Tần Châu chưa nhiều, dù sao Tần Châu cũng là nơi mà người ta quen ăn bánh mì nướng ngay khi thức giấc.
Bánh mì mềm và xốp, bên trong có mùi thơm ngào ngạt, còn có một ít rau xanh, cà chua thái lát.
Đông Hải cũng Tây Lĩnh dụi mắt đi xuống lầu, vừa ngửi thấy mùi, Tống Tây Lĩnh đã muốn ói: “Anh, chúng em phải đi thi, anh cho tụi em ăn cái này sợ là không tốt lắm đâu”
Nhưng Chi Chi lại rất vui: “Anh, đây là món gì vậy, mùi thơm thế, em từng ăn một lần bên nhà Mèo lớn rồi nhưng quên mất tên”
“Bánh mì thịt hộp, sao, em thấy ngon à?” Tống Đông Hải cầm một miếng sandwich nói.
Chi Chi nói: “Cốc Đông thích ăn cái này. Ơ bình thường Cốc Đông bị ba mẹ đuổi đi, kiểu gì nó cũng chui cửa sổ vào, sao hôm nay không thấy về?”
Thịt hộp đối với bọn trẻ trong nước quả là một món đồ xa xỉ, vừa mềm vừa xốp, cho lên bếp đảo qua thì rất thơm, bọn trẻ rất thích.
Nhưng đối với những đứa đã từng trải qua trên chiến trường như Tống Đông Hải thì giống như ác mộng.
Tại sao? Bởi vì trên chiến trường bọn chúng ăn nhiều nhất là cái này, một lon lại một lon, ăn đến mức phát ói nên bọn chúng mới không thích. Nhưng Chi Chi và Cốc Đông không được ăn nên rất hào hứng.
Mấy đứa trẻ ăn sáng xong, Chi Chi phải học thuộc lại một lượt những điểm mà Lý Thừa Trạch khoanh tròn đánh dấu, vừa đọc vừa uống sữa hải sâm. Đông Hải cùng Tây Lĩnh không muốn uống thứ đắt tiền như vậy, nhất là Tống Tây Lĩnh, trong lòng có một chút trùng xuống, vẫn chỉ nghĩ đến Cốc Đông nhưng lại không muốn gõ cửa làm phiền cha mẹ.
Thấy sắp đến giờ thi, nó liền quyết định: “Anh Đông Hải, chúng ta đi tìm Cốc Đông về trước đã”
Lý Thừa Trạch còn bận nấu cháo, nó có thể làm món bánh mì sandwich mà Chi Chi thích, nhưng sữa bò kia, theo Lý Thừa Trạch, không bổ dưỡng bằng cháo, cho nên óc chó thêm vừng và đậu phộng là món cháo bổ não nhất cho bọn trẻ.
“Mấy đứa quay lại cho anh. Hàn Minh là cha của Cốc Đông, ở nhà Hàn Minh, nó kiểu gì cũng được ăn uống tử tế, mấy đứa tập trung ôn vào trọng điểm thi cho anh”, Lý Thừa Trạch nói.
Đông Hải cùng Tây Lĩnh dù sao cũng sợ anh, do dự một hồi rồi giống như mài dao chuẩn bị ra trận, vẫn là cầm sách lên học.
Nhưng Chi Chi không sợ Lý Thừa Trạch, bởi vì nó đã mắng con bé khi cùng nó học bài. Cốc Đông đã đi cả đêm không về, nó có thể không thương thằng nhỏ nhưng Chi Chi thì có.
“Vậy mấy người cứ ở đây đi, em đi tìm Cốc Đông”, Chi Chi nói.
Lý Thừa Trạch cầm cái muỗng đi ra: “Mau ngồi xuống học bài đi, anh xem em có dám đi không”
“Tại sao em lại không thể đi? Cốc Đông là em trai em, từ nhỏ chúng em đã ngủ chung trên giường đất, còn anh là ai, anh có nhà riêng rồi sao vẫn còn ở nhà chúng em?” Chi Chi vừa nói vừa kéo cửa ra.
Lý Thừa Trạch nhéo lỗ tai con bé, Chi Chi vốn không đau nhưng giả bộ kêu lớn lên: “Ôi đau, đau quá!”
Nhưng ngay lúc cửa mở ra, Lý Thừa Trạch cũng ngẩn người.
Cốc Đông đang ngồi bên ngoài hàng rào tre, đứa nhỏ này vốn to mập như gấu, nhưng bây giờ đã rắn chắc hơn, không còn quá mập, nó còn khoẻ hơn cả Tống Đông Hải.
Nó đang dựa vào Đại Sơn, một người một chó ngồi ở ngoài cửa.
“Nhanh vào đi, ba mẹ chỉ đùa thôi, không ai muốn đuổi em đi đâu”, Chi Chi nói.
Cốc Đông bị lắc mấy cái mới tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn Chi Chi một cái, không nói một lời nào, đứng dậy dưới gốc cây óc chó.
“Thằng nhóc này bị sao vậy, nhanh vào nhà đi, chẳng lẽ em đã ngủ bên ngoài cả đêm à?” Tống Tây Lĩnh cũng nói.
Cốc Đông cắn môi, đôi mắt tròn xoe chớp chớp, vẫn không nói tiếng nào.
Tống Thanh Sơn không biết mình đang nằm mơ, bỗng nhiên thấy Tô Hướng Vãn tỉnh dậy, tát cho hắn một cái, sợ hết hồn vội nắm tay Tô Hướng Vãn nói: “Vãn Vãn, xin em, em quay trở lại đi, ngày mai tôi sẽ đi kiếm tiền cho em, được không?”
Tô Hướng Vãn bị tiếng của bọn trẻ bên ngoài đánh thức, nghe thấy Tống Thanh Sơn đang lầm bầm trên giường, đang nói mớ, không nghe rõ cái gì, chỉ nghe thấy ngày mai đi kiếm tiền cho em, liền bấm cho hắn một cái: “Anh muốn có tiền đến điên luôn rồi à, trong mơ cũng nghĩ đến kiếm tiền là sao?”
Tống Thanh Sơn mở mắt ra, định thần nửa ngày mới nói: “Em đừng nói, tôi sợ em bỏ đi đến mức ám ảnh luôn rồi”
Tô Hướng Vãn mệt mỏi một thời gian, đương nhiên tâm tư cũng dao động, dù gì thì việc bây giờ quay về có thể trở lại thời điểm mình hơn 20 tuổi, ai mà không thích.
Nhưng nhìn Tống Thanh Sơn râu ria lởm chởm, mặt mày hốc hác, Tô Hướng Vãn coi như không biết gì, cứ để hắn lo lắng thêm một thời gian.
Người đàn ông này cả năm nay gần như ăn ngủ trong nhà máy 504, không biết nhà là gì, cũng đến lúc phải cho hắn biết thế nào là lo lắng.
“Hay chúng ta đi bệnh viện kiểm tra sức khoẻ cho em?” Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn bảo không cần: “Mấy đứa bé hôm nay phải đi thi, chuyện này để sau đi, anh không thấy dạo này da dẻ tôi ngày càng tốt hơn sao?”
Tống Thanh Sơn kéo rèm cửa ra, nhìn thật cẩn thận, giống như lúc tô màu cho bức ảnh trong tiệm chụp hình, rồi khẳng định: “Đúng vậy, có vẻ như em tăng cân một chút, sắc mặt cũng hồng hào hơn trước”
Tô Hướng Vãn thật ra đã biết chuyện gì xảy ra với mình.
Chọt ngón tay vào trán Tống Thanh Sơn nói: “Anh chính là cái đồ đầu gỗ, cả đời này không thay đổi được”
Người đàn ông này, hoặc là lười để ý đến chuyện nhà, hoặc là quan tâm thái quá, đến bây giờ hắn vẫn không biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì.
Tống Thanh Sơn không dám ra tay: “Chuyến này có công việc có thể kiếm ra tiền. Tổ chức nói chỉ cần tôi đi nước ngoài một chuyến, có thể kiếm được 5 ngàn đô la Mỹ, em đừng đi, từ nay về sau em không cần phải đi làm, muốn vừa nằm vừa ăn tôi cũng có thể nuôi được em”
“5 ngàn đô la Mỹ, đây là mấy chục ngàn nhân dân tệ đó, rốt cục là nhiệm vụ gì mà kiếm được nhiều tiền như vậy?” Tô Hướng Vãn còn kinh ngạc hơn cả Tống Thanh Sơn tối hôm qua.
Tống Thanh Sơn vắn tắt kể lại chuyện phải đi Liên Xô mua thép silic về đóng tàu.
Tô Hướng Vãn vừa nghe, mắt liền sáng lên: “Đây chính là tổ chức ép anh phải ra ngoài kiếm tiền, ý của anh kiếm được 5 ngàn đô la Mỹ là đủ hả?”
“Em còn muốn bao nhiêu?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn nói: “5 ngàn là quá ít. Dù sao ba người Lưu Tại Dã, Cốc Bắc các anh cũng phải chia đều 5 ngàn đó, số tiền mỗi người nhận được không đáng bao nhiêu, như vậy sao được? Không được, tôi phải nghĩ cách khác cho các anh, dù sao cũng phải đi Liên Xô một chuyến, cũng phải kiếm tiền, nhưng lần này tổ chức mở cửa, không tận dụng không được, ít nhất cũng phải kiếm được mấy vạn đô la”
Được rồi, bất kỳ chuyện gì đã vào tay Tô Hướng Vãn thì Tống Thanh Sơn không thể khống chế được nữa.
Chuyện Cốc Đông ngồi ở bên ngoài cả đêm, Chi Chi thấy ba mẹ mở cửa phòng thì bắt đầu phàn nàn:
“Nó bây giờ ngang bướng quá, kéo thế nào cũng không nhúc nhích, con nói nó cũng không nghe. Mẹ, con thấy Cốc Đông đúng là có chuyện rồi”
Tô Hướng Vãn vừa nghe Cốc Đông ở bên ngoài cả đêm thì dĩ nhiên đau lòng, đi ra muốn kéo nó vào nhưng Cốc Đông không nhúc nhích. Tống Thanh Sơn ra kéo, bảo nó vào ăn cơm, đứa nhỏ chỉ ngậm chặt miệng, nước mắt rơi xuống nhưng vẫn không nhúc nhích.
Đứa nhỏ này từ bé tính khí đã quật cường, nhưng trước mặt Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn nó không bao giờ dám ương bướng.
Tính tình hung bạo của nó chỉ dành cho người ngoài, trước mặt ba mẹ, nó vẫn luôn là một bảo bảo đáng yêu.
Hôm nay lần đầu tiên nó ương ngạnh, kéo không được, dỗ cũng không nói, Chi Chi đưa sandwich nó thích ăn nhất lên đến miệng, nó chỉ ch** n**c mắt nhưng miệng vẫn không há ra, không chịu ăn.
Cái này không giống với một Cốc Đông thích ăn mọi thứ.
Hôm nay vốn rất bận, Cốc Đông lại rất khoẻ, Tô Hướng Vãn kéo nó không được, Tống Thanh Sơn cũng nổi giận, hai vợ chồng nói: “Được rồi, ba mẹ còn bận việc, con thích đứng dưới gốc cây thì cứ đứng đó đi”
Địa điểm thi trung học của Chi Chi là ở trường tiểu học cũ, trước khi vào phòng thi, Lý Thừa Trạch còn ép nó uống sữa ong chúa.
Tô Hướng Vãn nhìn, lấy tay chọc vào Tống Thanh Sơn: “Tôi hỏi anh, nếu tôi ở lại, anh cũng có thể đối xử với tôi như vậy được không?”
Thằng nhóc cao lớn gầy teo, hai mắt nhìn em gái vẻ chê bai, trong tay cầm chai sữa, Chi Chi từ nhỏ đã quen uống sữa bình, vừa đi vừa nghe Lý Thừa Trạch nói không ngừng về những điểm cần chú ý, hai mắt nhìn chằm chằm vào trường thi, miệng vẫn còn ngậm sữa.
Tống Thanh Sơn bực bội nói: “Nhìn Thừa Trạch như vậy tôi thấy mắc ói, nếu ông ngoại nó không phải là cha nuôi của tôi, tôi đã sớm đuổi nó ra ngoài rồi. Con gái ngoan ngoãn của tôi bị nó chiều thành phế vật luôn rồi”
Tô Hướng Vãn trong lòng nói, anh thì biết cái gì, đó gọi là đau lòng, là sủng ái đó biết chưa?
Tống Thanh Sơn càng nhìn Lý Thừa Trạch như vậy càng thấy Chi Chi được chiều đến hư luôn rồi, dĩ nhiên hắn không có khả năng làm như vậy với Tô Hướng Vãn, làm thế chẳng phải để người ta cười nhạo sao.
Chỉ có thể nói rằng sau hơn mười năm bên nhau, Tống Thanh Sơn coi như đã tiêu xài một kho báu miễn phí, đến hôm nay hắn mới biết phải trả giá cho việc sử dụng kho báu này.
Sau khi Tống Nam Khê vào điểm thi, Tống Thanh Sơn đưa hai con trai đến nhà khách quân khu.
Cuộc thi sát hạch đầu tiên của học viện quân sự cả nước được tổ chức tại khách sạn.
Không cần phải nói, ngoài cửa Đại học khoa học kỹ thuật quốc phòng, các tân binh đẹp trai nhất, năng lực nhất đã xếp hàng kín bên ngoài.
Lúc ở nhà, Cẩu Đản không phải là đứa trẻ đẹp đẽ nhất, nhưng bây giờ đứng giữa đám trẻ cùng tuổi, nó có làn da trắng, khiêm tốn điềm đạm, quan trọng nhất là dáng vẻ thư sinh nho nhã, là phong độ của người trí thức, cái mà những người lính khác không có.
Tống Tây Lĩnh đứng xếp hàng, ở tầng trên là khu vực sát hạch của Học viện kỹ thuật thiết giáp của Tống Đông Hải. Kỹ thuật cơ giới, điều khiển, vũ khí, những chuyên ngành này sẽ có ý nghĩa vô cùng đặc biệt trong chiến tranh ở tương lai.
Bởi vì chuyện của Trần Ái Đảng nên con trai anh ta không được tham gia kỳ thi, hôm nay chỉ có Tống Đông Hải đến sát hạch.
Nhưng điều này không có nghĩa là Tống Đông Hải sẽ được chọn.
Bên trong, lúc giáo viên sát hạch đứng dậy bắt tay Tống Đông Hải, Tống Thanh Sơn không nhịn được, ở bên ngoài nghe lén.
Dĩ nhiên theo bản năng hắn cũng biết, Học viện kỹ thuật thiết giáp kém xa Đại học khoa học kỹ thuật quốc phòng về thứ hạng và địa vị, nhưng như Tô Hướng Vãn đã nói, trong lòng hắn vẫn nghiêng về Tống Đông Hải.
Tự biết không nên, Tống Thanh Sơn đi xuống lầu xem cuộc sát hạch của Tống Tây Lĩnh.
Lượn một vòng qua cửa, rốt cuộc vẫn lo lắng cho Tống Đông Hải, hắn lại vội vã lên lầu.
Nhưng đi được một nửa, hắn lại cảm thấy mình không công bằng với Tống Tây Lĩnh, dù sao cái tên Tống Tây Lĩnh cũng là do hắn nói bừa mà có.
Đúng lúc Cốc Bắc đưa con của chiến hữu đến dự thi, nhìn thấy sư trưởng Tống không ngừng đi lên cầu thang một nửa rồi lại đi xuống, lòng vòng mất đến nửa giờ.
Tô Hướng Vãn cùng Lý Thừa Trạch đứng bên ngoài trường học đang nói giỡn với nhau.
“Thừa Trạch, con nhìn xem dì Tô giống như bao nhiêu tuổi?” Tô Hướng Vãn nói.
Dẫu sao Tô Hướng Vãn cũng đã 37 tuổi, nhưng Lý Thừa Trạch vẫn phải nói trái với lương tâm: “Dì Tô, nhìn dì nhiều nhất cũng chỉ 27, 28 tuổi thôi, thật đó”
“Vậy nếu bây giờ dì muốn sinh thêm em bé, con nghĩ có ai cười chê không?” Tô Hướng Vãn thử thăm dò.
Lý Thừa Trạch lần này nịnh bợ không đúng chỗ: “Dì đã khổ suốt 13 năm, cho dù nhìn có vẻ trẻ nhưng cũng là phụ nữ đã ngoài 30 tuổi, nếu có thêm đứa bé nữa, nó sẽ gọi dì là bà nội hay mẹ, phải gọi con là anh hay chú?”
Sắc mặt Tô Hướng Vãn từ từ lạnh đi.
Lý Thừa Trạch vẫn không biết gì: “Dì sinh thêm con nữa để làm gì? Chờ mấy đứa chúng con kết hôn, dì muốn ở nhà ai thì ở, công việc của chúng con chắc cũng ở mấy đại quân khu khắp nơi trong nước, dì và ba có gì phải lo lắng nữa?”
Lần này ngược lại, sắc mặt Tô Hướng Vãn lại càng khó coi.
Trời ngày càng nóng, gần đây cô rất thích ăn đồ lạnh.
Đi vào cửa hàng đặc cung, Tô Hướng Vãn định mua cho mình và Lý Thừa Trạch mỗi người một cây kem, chớp mắt một cái đã thấy Cốc Đông bám vào cột gạch đỏ bên ngoài cổng trường, nhìn cô đầy vẻ uỷ khuất.
Đứa nhỏ này cũng thật lì lợm, mới 12 tuổi đã biết đu bám tàu hoả.
Nhưng nó lại có vẻ rất đáng thương, chẳng những hai cái tai từ nhỏ đã bị đám anh lớn kéo lên, khi gặp gió sẽ cụp xuống mà hai bên tóc như heo rừng kia cũng đang tiu nghỉu ẹp xuống.
Từ khi mở cửa nhà vệ sinh, vớt Cốc Đông đang uống nước trong bồn cầu ra, trong mắt thằng nhỏ này chỉ có mẹ.
Theo lý mà nói, nó chẳng qua tính khí nghịch ngợm, biết sai rồi sửa sai, nó sẽ không giống như thế này.
Tô Hướng Vãn cảm thấy nhất định Cốc Đông đã mắc phải sai lầm lớn, hơn nữa còn chọc đến mức không thể thu dọn được mới có cái vẻ kinh sợ như vậy.
Mua một cây kem không sữa và hai cây kem đậu xanh có sữa, Tô Hướng Vãn đưa một cây cho Lý Thừa Trạch, sau đó đi tới cố ý đá cho Cốc Đông một phát rồi đưa cây kem cho nó.
Thằng nhỏ động đậy, thể hiện rõ dáng vẻ yêu mẹ không nỡ rời đi, nhưng lại xấu hổ không dám nhìn mẹ.
Nó không dám nhận cây kem, ngồi chồm hổm giống như con chó, Tô Hướng Vãn đá thêm một cái, nó liền ch** n**c mắt.
“Rồi là có chuyện gì? Con nói cho mẹ, mẹ sẽ nói thầm cho con một chuyện rất vui”, Tô Hướng Vãn không đá nó nữa, ngồi xổm xuống, lột vỏ cây kem đưa vào miệng nó.
Cốc Đông ngập ngừng một chút, hít mũi nói: “Mẹ, có phải mẹ có bầu tiểu bảo bảo không?”
Ngay cả Tống Thanh Sơn cũng không nhìn ra, Tô Hướng Vãn kinh ngạc: “Sao con biết?”
Cốc Đông lại hít mũi một cái: “Lúc cô chủ nhiệm chúng con mang thai và thông báo tin vui, cô ấy cười giống hệt mẹ vậy”
Đứa nhỏ này thật sự rất cẩn thận và tinh tế.
Nhưng rồi nó há cái miệng rộng, khóc hú lên như gấu: “Mẹ, con thật sự gây đại hoạ rồi”
Xem ra tai hoạ không nhỏ, nhưng đã nuôi thì gấu đến mấy cũng là con mình.
Tô Hướng Vãn liền ngồi xổm như nó, l**m kem nói: “Nam tử hán ăn ngay nói thẳng, mẹ tin ba con nhất định xử lý được, phải không?”
“Hàn Minh cũng không xử lý được, thật đó”, mặt Cốc Đông như đưa đám, nhìn nước mắt tèm lem trên mặt thằng nhỏ giống như trời sắp sập.
“Hàn Minh ban đầu cũng là do Tống Thanh Sơn đưa ra khỏi nhà tù Hải Tây, con cảm thấy Tống Thanh Sơn cũng không chặn được sao?” Tô Hướng Vãn lại nói.
Lần này, rốt cuộc Cốc Đông cũng đã chịu nói ra.