Ngay cả Tô Hướng Vãn cũng chưa từng thấy qua dáng vẻ của Tống Thanh Sơn bây giờ.
Nói như lời ông chủ tiệm chụp hình, sư trưởng Tống là một võ tướng cứng rắn ép mình phải thành quan văn.
Anh ta đeo kính, trước mặt là bảng màu, cầm một cây cọ rất mảnh tô bóng lên bức hình. Sau khi tô xong, còn phải cầm tăm bông làm cho mờ nhoè đi.
Các hoạ sĩ khác tô màu cho hình giống như trang điểm cho người chết vậy, hai má đỏ hồng, thêm cái mắt đen, những bức hình màu đó người ta chỉ nhìn một lần, không ai muốn rửa thêm.
Nhưng Tống Thanh Sơn tô màu thì da thịt ra da thịt, hoa văn ra hoa văn, nhất là khuôn mặt phải tô đúng màu da, cái tỷ lệ pha ra màu da người này là độc quyền của Tống Thanh Sơn, không ai có.
“Nói một chút đi sư trưởng Tống, anh pha màu thế nào mà nhìn ai cũng giống người thật”, ông chủ tiệm hỏi.
Tống Thanh Sơn đang cầm tăm bông xoa màu, cười nói: “Ông chủ Trần, cái này quả thật tôi không thể nói cho ông được, đừng hỏi nữa được không”
“Anh là cán bộ cấp sư đoàn, tổng tham mưu nhà máy 504, chỉ cần anh đồng ý cho cháu ngoại tôi vào làm trong nhà máy, từ ngày mai trở đi, mỗi tấm hình của anh tôi trả 50 xu, được không?” ông chủ Trần thử nói.
Tống Thanh Sơn hoàn thành bức hình cuối cùng và đưa tay ra: "50 xu cho một bức, hôm nay tôi đã làm 10 bức, 5 đồng, đưa tôi đi ông chủ Trần”
Nhìn Tống Thanh Sơn đi ra khỏi tiệm chụp hình, ông chủ không vì Tống Thanh Sơn từ chối mà mất hứng, ngược lại phá lệ kính nể hắn. Tất nhiên, ông ta cũng kính nể các cán bộ của quân khu Tân Châu, có thể nói ngoại trừ một số ít người quá mức ra, hầu như ai cũng liêm chính cả.
Bầu không khí của xã hội chính là như vậy, anh là một cán bộ có quyền lực, anh muốn tranh thủ quà cáp của người khác để giúp họ làm việc, dĩ nhiên họ sẽ cao hứng, nhưng đồng thời họ cũng sẽ khinh bỉ anh, nghĩ rằng anh cũng chẳng tốt lành gì.
Nhưng nếu là người liêm khiết trước sau như một, mặc dù không nhờ cậy được nhưng trong lòng sẽ vừa kính vừa sợ.
Ở toàn bộ Tần Châu này, Tống Thanh Sơn chính là một người như vậy, ai cũng vừa kính vừa sợ.
Từ tiệm chụp hình đi ra, Tống Thanh Sơn còn phải đến cửa hàng đặc cung. Gần đây hắn thấy Tô Hướng Vãn ngủ miết, lúc nào cũng buồn ngủ, định mua cho cô một ít đồ bồi bổ tinh thần xem có đỡ hơn được chút nào không.
Trong cửa hàng đặc cung bây giờ đặc biệt có sữa ong chúa nhân sâm, đó là nhân sâm thật và mật ong thật, nhưng đắt. Một lọ có giá 20 đồng, thật là giá trên trời.
Lúc Tống Thanh Sơn mua sữa ong chúa nhân sâm, chính Quách Tinh Tinh lấy hàng cho hắn. Cô gái này bề ngoài không tệ, mi thanh mắt sáng, chỉ không biết tại sao trong bụng lại nhiều âm mưu vòng vo như vậy.
“18 đồng là được, tôi cho sư trưởng Tống hời 2 đồng”, Quách Tinh Tinh còn cười nói.
Tống Thanh Sơn đẩy 2 đồng trở lại, đen mặt nói: “Một người đi con đường đúng đắn có thể kiếm được không chỉ 2 đồng tiền, đồng chí Tiểu Quách, cô đừng làm bộ với tôi. Tống Thanh Sơn tôi ở đây cho tới giờ chưa từng chiếm tiện nghi những chuyện thế này”
Quay người xách lọ sữa ong chúa nhân sâm đi ra, mới đi được 2 bước thì có một giọng vui mừng gọi Tống Thanh Sơn: “Sư trưởng Tống, chào anh”
“Ồ, đồng chí Cốc Nam, chào cô, chào cô” Tống Thanh Sơn bắt tay Cốc Nam nói.
Nhìn từ trên xuống dưới, Cốc Nam vẫn ăn mặc như 10 năm trước, trông già và thô hơn một chút nhưng cử chỉ thì vẫn như một tiểu cô nương.
“Đúng rồi, tôi nghe nói cô bị mất trí nhớ trong một thời gian dài, có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra vào lúc đó không?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Bây giờ hắn lo lắng nhất là Tô Hướng Vãn ngủ một giấc, đến khi tỉnh lại biến thành nguyên thân như trước đây.
Đối với chuyện này, lúc đầu Cốc Nam nghĩ không ra, bây giờ đã có chút thông suốt: “Sư trưởng Tống, chúng ta không thể nói về chủ nghĩa Marx - Lenin ở đây được. Chị dâu tôi nói tôi bị quỷ ám, ban đầu con quỷ đó có thể bị k*ch th*ch rất mạnh và tức giận. Sau đó, lúc bị giam trong ngục ở Hải Tây, tinh thần cũng đặc biệt mệt mỏi, sau đó ý chí của cô ta không kháng nổi ý chí của khoa học, vì vậy tôi đã trở lại”
Tống Thanh Sơn vẫn bắt tay Cốc Nam, hỏi thêm một câu: “Bây giờ cô làm việc ở đâu?”
“Ở phòng tài chính tỉnh, tôi làm công tác cán bộ”, Cốc Nam cười nói.
Tống Thanh Sơn cẩn thận hỏi Cốc Nam xem thân thể hiện có thoải mái không, giấc ngủ có tốt không, có triệu chứng buồn ngủ hay gì đó không, nhìn thì cô vẫn giống như người bình thường, dù sao chuyện xảy ra trên người cô và Tô Hướng Vãn không thể dùng khoa học để giải thích được.
Hắn kết luận được một chút, đại khái là không mệt mỏi, không tức giận, ý chí nghị lực không sa sút thì sẽ không rời đi.
Nghĩ như vậy, Tống Thanh Sơn phát hiện, gần đây chuyện của Quách Tinh Tinh rồi mấy đứa bé thi đại học, rất có thể Tô Hướng Vãn vì mấy chuyện này nên mới mệt mỏi quá độ.
Tống Thanh Sơn trong lòng cảm thấy mình vẫn chưa quan tâm nhiều đến gia đình, cũng phải cần chú ý một chút, dọn dẹp chỉnh đốn nhà cửa cho Tô Hướng Vãn đỡ mệt mỏi, mệt tâm.
Tâm tình cô vui vẻ một chút thì khả năng ngủ một giấc, nguyên thân trước kia quay trở lại sẽ ít hơn, phải không?
Tống Thanh Sơn đời này cũng không có sở trường đặc biệt nào, lúc làm lính thì sử dụng pháo, vì xây dựng quốc gia nên khi làm công binh thì ép mình phải học thiết kế, bây giờ đến nhà máy 504 thì phải ép mình học lại để tìm kiếm sự phát triển lâu dài cho nhà máy cũng như toàn bộ quân khu Tần Châu.
Nếu nói phải dỗ cho phụ nữ vui vẻ, hắn thật không giỏi.
Ngay lúc chuẩn bị bước vào sân đại viện, tư lệnh Vương tan làm đã đuổi kịp hắn.
“Thanh Sơn, gần đây cậu không để ý quản thằng nhóc Cốc Đông à?” tư lệnh Vương cười nói.
Tống Thanh Sơn không để ý đến cả con ruột của mình, nói gì Cốc Đông, đứa nhỏ kia là hít không khí, uống nước mưa mà lớn lên mập mạp.
Tư lệnh Vương nói tiếp: “Nó là con Hàn Minh, chúng ta đều biết, nhưng mọi người cũng biết Hàn Minh không quản được đứa con này, nếu muốn quản phải tìm đến cậu”
“Cốc Đông có chuyện gì, thủ trưởng, ngài nói thẳng ra đi. Đứa con nít mới 11, 12 tuổi chắc cũng chỉ đánh nhau chứ không phạm sai lầm gì lớn chứ?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tư lệnh Vương cười nói: “Nếu là vi phạm lớn, tôi đã gọi cậu đến phòng làm việc rồi, nếu là lỗi nhỏ, trẻ con mà, cười xoà một cái là xong. Nhưng cái lỗi này của nó không lớn cũng không nhỏ, hơn nữa còn dính líu tới kinh tế, đây mới là nguyên nhân đặc biệt tôi phải tìm tới cậu”
Lần này Tống Thanh Sơn nghiêm túc hơn: “Lãnh đạo, ngài nói đi, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
Qua lời tư lệnh Vương, Tống Thanh Sơn mới biết, gần đây Cốc Đông ngoài mặt rất ngoan ngoãn biết điều, đang tính một chuyện rất lớn sau lưng hắn.
Từ năm 79 thanh niên trí thức tràn về thành phố đến nay, xã hội vẫn chưa mở cửa cho tự do buôn bán, nhưng từ nam ra bắc, hàng hoá lưu thông, người tốt người xấu lẫn lộn.
Nhất là nhiều người miền nam chạy ra phía bắc buôn bán các loại hàng hoá, nhất là quần áo. Người phương bắc rất thích đồ của người phương nam, dường như chỉ cần chuyển đến thành phố là đã bị mua cướp hết sạch.
Mà Cốc Đông lại quen biết một nhóm người buôn hàng như vậy, tan học là chạy đến làm chân sai vặt cho họ, bán quần áo kiếm chút tiền lời.
Tác động của nền kinh tế thị trường đối với toàn xã hội đặc biệt lớn. Không chỉ có nhiều người trong xã hội âm thầm làm thêm bên ngoài, mà ngay cả nhiều gia đình trong quân cũng âm thầm bán thứ này thứ kia với hy vọng kiếm chút tiền lẻ.
Dẫu sao mấy đồng lương chết đói đó, dưới áp lực của nền kinh tế không gánh nổi.
Tống Thanh Sơn từ hôm đó bắt đầu cẩn thận quan sát Cốc Đông.
Vừa lúc đến kỳ nghỉ hè, thằng nhóc dậy sớm, uống hai chén canh rồi nhảy lên xe đạp, gọi thêm mấy thằng tiểu đệ chạy ra nhà ga đứng đợi.
Cánh tay của nó so với đàn ông trưởng thành còn mạnh hơn.
Bởi vì hiện tại đang chống đầu cơ trục lợi nên công an đường sắt thường xuyên bắt đám người buôn bán kia, bọn họ không dám dỡ hàng lúc tàu hoả dừng ở ga mà đều tranh thủ trước khi tàu vào nhà ga thì ném hàng từ trên xe lửa xuống, người bên dưới dùng xe ba gác đón sẵn nhặt lên, chỉ chốc lát sau chiếc xe đã đầy hàng.
Cốc Đông giống hệt lão đại dẫn đầu băng đảng mà Tô Hướng Vãn mô tả.
Dẫn đầu một nhóm tiểu đệ 15, 16 tuổi, dỡ hàng xuống, đưa đến một cái kho lớn, lau mồ hôi trên trán nói: “30 đồng, người anh em, nhanh đưa tiền đây!”
Con buôn hàng đen kia răng khít rịt, vừa nghe đã biết là người miền nam: “Nhóc con đẹp trai, tiền đây”
Người này vẫn còn đang nói gì đó nhưng quá xa, giọng hắn lại nhỏ nên Tống Thanh Sơn không nghe rõ.
Cốc Đông sau khi nghe xong, vỗ vỗ vai người này, cầm 30 đồng đi ra cửa, cho đám tiểu đệ còn lớn hơn cả nó kia mỗi người 1 đồng, tính ra chuyến này nó kiếm được ít nhất 20 đồng.
Tống Thanh Sơn đi theo một hồi chỉ có thể nói, trường giang sóng sau xô sóng trước, hắn tô màu cả ngày ở tiệm chụp hình, mắt muốn mù mà chỉ kiếm được 5 đồng.
Còn cái thằng nhóc Cốc Đông kia, chớp mắt đã kiếm được 20 đồng.
Trong nhà, một nồi lớn óc chó trộn với mộc nhĩ, hành tây đang được hầm trên bếp.
Thêm một nồi bánh nướng với đầu cá nóng hổi.
Tống Thanh Sơn bước vào, thấy Tô Hướng Vãn đang bận rộn trong bếp, lọ sữa ong chúa hắn mua 2 hôm trước vẫn chưa được mở ra. Vào bếp, cầm cái nồi bánh nướng trên tay cô, thấy cô lại ngáp, dáng vẻ rất mệt mỏi vội vàng nói: “Tôi pha cho em một ly sữa ong chúa, tôi thấy em gần đây quả thực rất mệt”
“Có thể, gần đây tôi thấy mình ngủ không muốn dậy nữa, không biết là thế nào”, Tô Hướng Vãn ngáp nói.
Đưa bánh nướng cho Tống Thanh Sơn, cô nói: “Mọi người cứ ăn trước đi, phần một ít lại cho tôi, tôi đi ngủ một giấc đã”
“Uống sữa ong chúa trước đi đã”, Tống Thanh Sơn nói.
Không gì có thể hình dung được sự bất lực bây giờ của hắn, rất sợ vợ nhắm mắt rồi không quay lại nữa, lại không dám nói ra.
Lúc này Cốc Đông vọt vào: “Ba, sữa ong chúa của ba có là gì, ngày nào mẹ con cũng uống, nhưng là loại sữa hải sâm con mua, 28 đồng một lon”
Sữa hải sâm với sữa mạch nha không khác biệt nhau lắm, cùng là đồ dinh dưỡng nhưng ngọt và thơm hơn.
Nhưng Tô Hướng Vãn vừa nhìn thấy Cốc Đông thì tức giận: “Cái trán lại bị sao thế kia? Đụng phải chỗ nào?”
Trên thực tế là lúc Cốc Đông nhảy tàu hoả bị va phải.
Nhưng nó không dám nói cho Tô Hướng Vãn biết chuyện nó kiếm tiền mua đồ dinh dưỡng cho cô mà bị ngã vỡ đầu, cho nên chỉ lau sơ một cái rồi nói: “Trên đường gặp phải mấy tên côn đồ tiểu hỗn đản, đánh nhau một trận”
“Ai côn đồ? Con mới chính là đại côn đồ, sao không thấy mấy anh của con bị thương ở đầu?” Tô Hướng Vãn bị chọc tức, vỗ cho nó 2 phát: “Ngày nào con cũng đánh nhau như thế thì dọn qua ở với ba ruột con đi”
Con nuôi vốn thấp kém hơn một bậc, Cốc Đông ở trước mặt người khác không dám làm khó dễ, nhưng trước mặt Tô Hướng Vãn, ỷ vào chuyện cô yêu thương nó nên đặc biệt thích ồn ào ầm ĩ, bĩu môi một cái, giậm chân một cái, dứt khoát khóc nhão nhoẹt rồi quăng mình lên giường Tô Hướng Vãn không chịu dậy.
“Đi ra ăn cơm đi”
“Không muốn, con muốn ngủ chung với mẹ”, Cốc Đông ra vẻ rất có lý: “Dù sao con cũng là đứa dính vào mẹ, mẹ bảo con đi con cũng không đi”
Tiểu tử tự tin bướng bỉnh, nổi cả gân xanh trên cổ, đạp hai cái giày thúi khỏi chân, chui vào trong chăn: “Mẹ ghét con, mắng con”
Thật ra thì nó cũng chỉ là một đứa trẻ làm nũng mà thôi.
Trong cái nhà này, Tống Thanh Sơn là cha, đối với bọn nhỏ rất khoan dung. Còn Tô Hướng Vãn, dù là con nuôi hay con ruột cô đều đối xử bình đẳng với nhau, với bọn lớn thì có nghiêm khắc hơn một chút, còn đặc biệt với Tống Nam Khê và Cốc Đông là cái loại tình yêu móc tim móc phổi, bọn trẻ cũng cảm nhận được điều đó.
Sở dĩ biết giới hạn của mẹ nên nó mới nũng nịu, không chút kiêng dè nào.
Đáng tiếc, Tống Thanh Sơn sợ Tô Hướng Vãn bỏ đi nên lên cơn giận với thằng bé.
Một thằng nhỏ mập mạp, toàn thân đều là thịt, cái mông vừa tròn vừa rắn chắc, cũng chỉ có Tống Thanh Sơn mới lôi nó dậy được, tát cho vài cái vào mông. Ban đầu Tống Thanh Sơn nghĩ chỉ đánh nó vài phát, không ngờ trên người thằng nhóc mập này lại có cả một kho tàng, mấy tờ đại đoàn kết rơi từ trong túi ra.
“Chuyện gì thế này? Tiền ở đâu ra?” Tô Hướng Vãn cũng bị chọc tức, chẳng những không can ngăn mà còn thừa dịp Tống Thanh Sơn đánh, cũng tranh thủ phát cho nó mấy cái.
“Con kiếm được, định gom đủ 100 đồng rồi đưa cho mẹ, có sao không?” Cốc Đông vẫn còn rống lên.
Tô Hướng Vãn tức giận đến mức đầu ong ong: “Hai hôm trước mẹ vừa mới nói rõ ràng, đi con đường chính đạo mới đi được xa, con là muốn học theo Trần Vinh Quang à?”
Cốc Đông thấy mẹ thực sự tức giận mới thấy sợ: “Mẹ, con chỉ bám mấy chuyến xe lửa, giúp người ta chuyển vải vóc thôi, tất cả tiền kiếm được đều sạch sẽ, thật đó mẹ”
Tống Thanh Sơn cúi đầu nhìn Tô Hướng Vãn, ý hỏi nên làm thế nào.
Tô Hướng Vãn cũng đang nhìn Tống Thanh Sơn.
Lư Đản nói chuyện yêu đương, kìm lòng lại không cần nổi giận là được, dù sao nói chuyện yêu đương cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng Cốc Đông đây là đu bám lên tàu hoả, lấy hàng từ trên tàu hoả xuống, ở Tần Châu này, số người chết vì té ngã, bị tàu hoả chẹt qua không ít.
Vốn vợ chồng Tống Thanh Sơn xưa nay luôn ăn ý trong chuyện giáo dục các con, nhưng lần nay hai người lại không khớp nhau.
Ý của Tô Hướng Vãn là đánh đứa nhỏ một trận coi như xong, nó biết nguy hiểm để dừng lại là được, cô đã quá buồn ngủ, chỉ muốn lên giường làm một giấc.
Khi Tô Hướng Vãn tỉnh dậy, hỏi Tống Thanh Sơn thì lại nghe Tống Thanh Sơn nói đã đưa Cốc Đông về lại nhà Hàn Minh rồi.
Ngày mai Lư Đản và Cẩu Đản sẽ sát hạch vào trường quân đội, cũng là ngày thi vào trung học của Chi Chi.
Tô Hướng Vãn sau khi tỉnh lại dứt khoát không xuống giường, muốn nghỉ ngơi thật tốt, lấy tinh thần để ngày mai lo cho mấy đứa nhỏ đi thi.
Lý Thừa Trạch pha cho cô một ly sữa ong chúa, Chi Chi pha một ly sữa hải sâm, một cái ngọt, một cái thơm.
Có thể thấy, nuôi nhiều con rõ là có ích, Tống Thanh Sơn gỡ hết xương cá, lấy cái bánh nóng hổi mang đến bên giường cho Tô Hướng Vãn ăn.
“Nó là đứa bé ngoan, dạy dỗ một trận là xong, anh đưa nó về bên đó làm gì? Hàn Minh cũng không biết khuyên can nó, hai ba con đánh nhau thì sao?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống Thanh Sơn thở một hơi dài: “Thằng nhóc đó tiết kiệm được ít nhất cũng 80 đồng, tôi để nó mang đi hết, tiểu tử từ nhỏ đã yêu tiền, đây cũng không phải thói quen tốt”
Giàu có thì ai chả thích.
Nhưng đứa trẻ từ nhỏ đã yêu tiền, tuổi còn nhỏ chưa hiểu được đạo nghĩa quân tử yêu tài cũng như cách kiếm tiền đúng đắn, lớn lên dễ đi vào con đường xấu.
Tô Hướng Vãn thấy vướng vướng ở dưới gối, thò tay vào lấy ra một cuộn tiền đại đoàn kết, chẳng phải là toàn bộ tiền của Cốc Đông sao?
Tiểu tử kia bị Tống Thanh Sơn đuổi ra khỏi cửa, vẫn còn nhớ nhét tiền vào dưới gối cho mẹ.
Tống Thanh Sơn vốn buồn bực vì sức khoẻ của Tô Hướng Vãn không tốt, nhìn Cốc Đông bị mình đánh cho cái mông sưng vù lên vậy mà lúc đi vẫn không quên đem tất cả tiền mà nó đánh liều kiếm được bằng cả sinh mạng mình bám lên xe lửa, nhét dưới gối Tô Hướng Vãn, người đàn ông cao hơn 1m8 đó cũng lặng người.
Lúc này Quách Tinh Tinh đi ngang qua dưới lầu, ở bên ngoài nói gì đó, Lư Đản cùng Chi Chi đang ở trong sân học tiếng Anh, Lư Đản không nói gì nhưng Chi Chi tức giận đang mắng: “Chị đừng lo, cho dù ngày nào chị cũng lượn qua cửa nhà chúng tôi, anh trai tôi vẫn nhất định thi được vào trường quân đội”
Lúc Quách Tinh Tinh cùng Lư Đản chia tay, Tô Hướng Vãn không tức giận với Quách Tinh Tinh.
Nhưng cho dù cô giỏi nhịn đến đâu, Quách Tinh Tinh này vẫn không biết xấu hổ mà đến chọc phá.
Cho nên Tô Hướng Vãn nổi điên, nhấc chăn định chạy ra ngoài.
“Tô Hướng Vãn, đây là nhà của chúng ta, em có tức giận gì thì cứ trút hết lên người tôi, có được hay không?” Tống Thanh Sơn cũng sắp gục ngã: “Coi như tôi cầu xin em, em mau khoẻ lại có được không?”
Cuộc sống đang tốt đẹp biết bao. Cách mạng văn hoá đã kết thúc, cải cách mở cửa sắp diễn ra, những tháng ngày tươi đẹp sắp tới gần, vậy mà gia đình này lại đang đứng trên bờ vực sụp đổ vì một lý do không thể giải thích được.
“Tôi vẫn ổn mà Tống Thanh Sơn, anh nói gì vậy?” lúc đầu Tô Hướng Vãn vốn không coi là thật, nhưng thấy Tống Thanh Sơn ngồi ở đằng kia, vành mắt đỏ lên, mới từ từ không cười nữa: “Anh rốt cuộc là làm sao, nhanh nói ra, nếu không tôi sẽ còn tức giận hơn nữa”
Tống Thanh Sơn lúc này mới đem chuyện Cốc Nam quay trở lại nói hết cho Tô Hướng Vãn nghe.
“Cái người từng là Tô Tiểu Nam đó đã không còn, nghe nói bởi vì quá mệt mỏi, quá bi thương, ý chí sa sút nên mới rời đi được. Tô Hướng Vãn, em không phát hiện sao, gần đây em ngủ rất nhiều”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn lúc này mới nhận ra, người đàn ông này mới 40 tuổi, vậy mà hai bên mai đã có tóc bạc.
Hơn nữa, theo những gì Tống Thanh Sơn nói, trong lòng cô cũng có dao động. Dù sao bây giờ cô cũng đã hơn 30 tuổi, nếu thực sự quay về được thế giới kia, liệu cô có còn là 29 tuổi nữa không? Còn có thể sống ung dung như trước đây nữa được không?
Đúng vậy, Lư Đản, Cẩu Đản sắp thi đại học, Chi Chi có Lý Thừa Trạch và Tống Thanh Sơn chăm sóc, cho dù cô có đi thì cái nhà này cũng không phải không trụ được.
Nhất thời, Tô Hướng Vãn rơi vào trầm tư.
Tống Thanh Sơn phát tiết xong, nhìn vợ ngồi trên giường. Cô vốn thích uốn tóc nhất nhưng trong tay không dư dả nên phải tự uốn bằng kẹp tóc.
Cô còn thích mặc váy áo xinh đẹp nhưng đáng tiếc, mấy năm học đại học, bây giờ mới đi làm, tiền lương cũng không cao lắm, có vẻ như hơn nửa năm rồi cô vẫn chưa mua thêm món đồ nào mới.
Cốc Đông vì sao nhất định phải chạy ra ngoài kiếm tiền, cái này không chỉ Tô Hướng Vãn biết, Tống Thanh Sơn cũng biết.
Đông Hải cùng Tây Lĩnh vào đại học, mặc dù là trường quân đội, chi phí do nhà nước trả nhưng dù sao hai đứa cũng phải đến học ở Bắc Kinh, mỗi tháng cũng phải có một chút tiền để sinh hoạt.
Còn có Tống Nam Khê. Mặc dù Lý Dật Phàm vui vẻ bỏ tiền, nhưng dù sao cũng là con của hắn, các lớp học múa, mời chuyên gia lão làng về văn hoá Đôn Hoàng đến Tần Châu dạy múa, rồi giáo viên dạy hát cũng là ca sĩ giỏi nhất quân khu, tất cả đều là những chi phí rất lớn.
Hơn nữa Tô Hướng Vãn gần đây sức khoẻ không tốt, nhưng cô giấu bệnh sợ thầy, không chịu đi bệnh viện, chỉ sợ vào bệnh viện lại phải tốn tiền.
Thằng nhỏ kia là sợ hai người lớn trong nhà phải gánh toàn bộ áp lực nên muốn giúp họ giải quyết vấn đề theo cách của nó.
Tống Thanh Sơn vẫn đang ở trong thể chế, dĩ nhiên chưa hề có tâm tư muốn làm giàu nhanh chóng, nếu không đã không để hai đứa trẻ nhập ngũ trước rồi mới vào đại học.
Thường ngày hắn vẫn nói hắn là một người lính, cuộc đời này chỉ lấy sự nghiệp quốc gia là quan trọng nhất, đại trượng phu coi kim tiền là vật ngoài thân, đến bây giờ mới thực sự cảm nhận được áp lực của cuộc sống.
Nhất thời, hắn không biết là nên giữ Tô Hướng Vãn lại cùng hắn và bọn nhỏ chịu đựng khó khăn, hay là để cho cô trở về thế giới của cô, nơi mà cô luôn nói vừa có tiền vừa có nhà, cuộc sống độc thân giàu có mà vui vẻ kia?
Ôm lấy Tô Hướng Vãn, lần đầu tiên Tống Thanh Sơn dịu dàng hôn lên trán cô, nhẹ nhàng nói: “Chuyện gì cũng không sao, em muốn ngủ thì cứ ngủ đi, nghỉ ngơi cho khỏe sau những năm tháng mệt mỏi này."
Hắn thở dài, đóng cửa lại, đi ra khỏi phòng ngủ.
Lư Đản vẫn đang lớn tiếng học từ vựng ở bên ngoài, tiểu tử nhắm mắt, gật gù đắc ý, rõ ràng là đang chìm đắm trong sách vở.
Tống Nam Khê học thuộc xong, đang ở trong nhà tắm giặt quần áo cho các anh. Tiểu cô nương chân đi dép lê, sau nửa năm học hành cực khổ, hai cánh tay tròn trĩnh trắng trẻo trước đây đã gầy đi hẳn một vòng.
Giặt quần áo xong, con bé pha cho mình một ly sữa hải sâm, ngồi trong phòng khách uống một ngụm, nhắm mắt thở dài, cảm nhận hương vị ngọt ngào. Con bé còn định cho Lý Thừa Trạch uống một ngụm, Lý Thừa Trạch khịt mũi khinh bỉ bỏ đi.
Nhưng chỉ chờ Tống Nam Khê uống xong, lê dép đi lên lầu, Lý Thừa Trạch cầm cái ly, uống nốt chỗ sữa còn thừa trong đáy cốc rồi mới mang vào bếp rửa sạch.
Cả đời, đây là giây phút duy nhất mà Tống Thanh Sơn cảm thấy tiền bạc quý giá đến vậy.
Nếu có tiền, hắn sẽ có dũng khí nói Tô Hướng Vãn ở lại.
Nếu có tiền, cái gì mà sữa ong chúa mật ong gì đó, bọn trẻ sẽ được uống thoả thích.
Nếu có tiền, Cốc Đông cũng không phải đi đu bám xe lửa, phải vậy không?
Nghe nói tương lai, tiền sẽ lại càng quan trọng hơn, nhưng ngay bây giờ, Tống Thanh Sơn đã cảm nhận được, tiền chi phối hết thảy sợ hãi.
Người ta vẫn nói, nhắc đến cái gì thì nó sẽ đến.
Ở chỗ này, buổi tối quyết định vận mạng của bọn trẻ, Tống Thanh Sơn nhận được một cơ hội ngàn năm có một để kiếm được nhiều tiền.
Dĩ nhiên vẫn nằm trong chính sách, được pháp luật cho phép.
Hơn nữa còn mang tính chất vì dân trừ hại, bảo vệ quốc gia.