Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 160: Năm tháng yên bình

 

Lâm Úc nghe nói Triệu Quốc Niên muốn lấy lại nhà mới cùng Lương Đồng bày mưu hạ sách, định bôi đen vợ chồng Tống Thanh Sơn trước để Triệu Quốc Niên sợ không dám về Bắc Kinh.

Tưởng bóp trái hồng mềm, ai ngờ bóp phải quả lựu đạn.

“Ba đứa con trai đều là của anh, bây giờ thằng lớn ở Bắc Kinh chỉ có 3 căn nhà, thằng thứ hai có 2 căn, thằng thứ ba tuy làm việc ở Quảng Châu nhưng ở Bắc Kinh cũng có mấy đại viện, anh đúng là cái đồ phế vật, có chút chuyện như vậy cũng không làm xong”, Lâm Úc trở về từ Cục điều tra, chỉ mũi Lương Đồng mắng.

Lương Đồng còn tức giận hơn: “Cô không phải nói vợ chồng Tống Thanh Sợ sẽ sợ cô sao, họ sợ không? Tôi nghe nói Tô Hướng Vãn còn có thư giới thiệu của Triệu Quốc Niên, những phòng ốc của Triệu Quốc Niên kia cô không sớm làm thủ tục sang tên nếu không cứ chờ Triệu Quốc Niên lấy lại đi”

Những tranh thư pháp, đồ cổ, trong suy nghĩ của vợ chồng họ, căn bản không có phần của Triệu Quốc Niên, tất cả đều thuộc về họ.

Lúc Triệu Quốc Niên còn ở Bắc Kinh, Lương Đồng sắp xếp công việc để Triệu Quốc Niên luôn phải làm thêm giờ, còn mình thì ph*ng đ*ng ở nhà người ta, ám độ trần thương*, cướp hết con trai, tài sản của Triệu Quốc Niên vào tay, rồi đày Triệu Quốc Niên đến Hải Tây. Cũng đã hơn 20 năm rồi, ai nghĩ được có ngày Triệu Quốc Niên quay trở lại.

(*ám độ trần thương: một trong 36 kế, dùng chiêu nghi binh, giả vờ tấn công công khai để thu hút sự chú ý, nhưng bí mật đi đường vòng đánh úp đối phương)

Thật lo lắng đề phòng, đêm cũng không ngủ được.

Tô Hướng Vãn thật sự tìm được một chiếc xe, không phải xe hơi 4 bánh, cũng không phải xe đạp 2 bánh mà là một chiếc xe ba gác 3 bánh.

“Tôi vẫn khoẻ, sao phải ngồi lên cái xe này?” Tống Thanh Sơn dĩ nhiên không muốn ngồi, ngại mất mặt.

“Vậy tối hôm nay anh ở nhà khách, tôi với Cẩu Đản ở khách sạn”, Tô Hướng Vãn bực bội nói.

“Ba không muốn ngồi thì để con ngồi, con thích ngồi xe”, Cốc Đông nghiêm trang, ngồi vào xe trước.

Được rồi, Tống Thanh Sơn dù sao cũng giỏi nhìn sắc mặt người khác, thấy Tô Hướng Vãn thực sự tức giận, không thể làm gì khác đành đội mũ che kín mặt rồi ngoan ngoãn ngồi lên.

Đừng nói, Tô Hướng Vãn đạp xe 3 bánh rất giỏi, chở theo cả Tống Thanh Sơn và mấy đứa nhỏ đi một đường về đến khách sạn.

Ở nhà khách, trên bàn có mấy hộp cơm lớn, bên trong đều là canh.

Cốc Đông thèm ăn muốn điên rồi, nhỏ nước dãi nói: “Mẹ, tất cả đều hầm cho con sao?”

“Hàn Cốc Đông, nếu con không về thăm bà nội con mấy ngày, đến lúc chúng ta đi sẽ không mang con theo, tự suy nghĩ đi”, Tô Hướng Vãn rất nghiêm túc nói.

Nhưng Cốc Đông không muốn về, bà nội hay lải nhải, tay của thím toàn dọn nhà vệ sinh, so sánh thì nó càng muốn ăn cơm mẹ nấu hơn.

Nhưng ánh mắt Tô Hướng Vãn như giết gà, Cốc Đông đành ngoan ngoãn theo chân Cẩu Đản đi về.

Tống Thanh Sơn bị Tô Hướng Vãn ra lệnh bắt phải nằm trên giường không được nhúc nhích, cô còn đặc biệt mua một túi muối để chườm lên vết thương.

“Cho dù vết thương nhỏ cũng phải nằm tĩnh dưỡng, ít nhất là 3 ngày. Anh một không chườm túi muối, 2 không chịu nằm yên, còn chạy loạn khắp nơi, vết thương lại rách ra rồi phải không?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn chỉ lo lắng một chút: “Tôi giờ chỉ là một người thiếu túi mật, bác sĩ nói không ảnh hưởng lớn đến bất kỳ phương diện sinh hoạt nào, em không ngại chuyện tôi không có túi mật chứ?”

“Tôi mà muốn để ý thì anh còn thiếu tật xấu lắm à? Luôn giấu quỹ đen, có chuyện cũng không nói, đồ gia trưởng, nếu thật muốn đi thì tôi đã đi từ lâu rồi”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Thanh Sơn cũng chắc chắn cô sẽ không đi, nhưng hắn ngày một già, vợ vẫn luôn trẻ đẹp như thế, một điểm này thôi cũng đủ để người ta lo lắng.

Nhưng hôm nay cô thật tốt, không chỉ hầm mấy nồi canh mà còn bắt Tống Thanh Sơn không được ngồi dậy, kể cả đi vào nhà vệ sinh cũng không được, cô còn đặc biệt mang một cái bô tiểu của bệnh viện về, nhất định tự mình làm.

Như cô nói, nằm yên sẽ làm vết thương mau lành hơn.

Mấy đứa bé đã đi hết, khách sạn trở lại yên tĩnh, hai vợ chồng một người nằm, một người ngồi đọc sách, năm tháng yên bình có chút không chân thực.

Lúc này Tống Thanh Sơn nghĩ tới một chuyện khác.

Cốc Nam, em gái Cốc Bắc thực ra từ 3 năm trước đã từ Hải Tây về nhà mình ở Bắc Kinh

Cô ta lúc đó mắc một căn bệnh lạ, đầu tiên động một chút là ngủ mất, đang làm việc cũng ngủ, đi nhà vệ sinh cũng ngủ, có một lần đang xay lúa đột nhiên ngủ, nếu lúc đó người bạn tù không nhanh tay kéo ra thì cánh tay cô ta cũng bị xay nát luôn rồi.

Sau này khi tỉnh lại, cô ta quên sạch ký ức trong 9 năm của mình, hơn nữa ngay cả khẩu âm nói chuyện, chữ viết cùng bút tích đều thay đổi hoàn toàn, có người hỏi chuyện của 9 năm trước, cô ta không còn nhớ một tí nào.

Vừa lúc thời gian bị phạt của cô ta cũng đã hết, Cốc Bắc liền nghĩ biện pháp đưa cô ta về Quảng Châu, kiểm tra trong bệnh viện tâm thần Quảng Châu xong, chẩn đoán tinh thần hoàn toàn bình thường, Cốc Bắc dứt khoát để em gái ở lại Quảng Châu công tác.

Có thể nói, vốn dĩ Cốc Nam rất cuồng loạn, đối với chuyện gì cũng có thành kiến, còn động một chút là trêu ghẹo đùa cợt với những người đàn ông ở tầng lớp thấp hơn mình, rất nhiều lần lừa dối, lợi dụng người ta.

Hơn nữa, động một chút là oán trách anh trai cùng cha mẹ không chịu giúp mình, xem ai cũng như kẻ ngu vậy, nhưng bây giờ lại rất ôn nhu, biết điều, yên lặng và có bổn phận, khác hoàn toàn so với trước đây.

Lúc Tống Thanh Sơn đi công tác có tranh thủ gặp được cô ta một lần, không thể không nói, mặc dù Cốc Nam này và Cốc Nam ban đầu hình dáng rất giống nhau, nhưng không phải là cùng một người.

Như vậy liệu có phải Cốc Nam trước đây thực sự do Tô Tiểu Nam chiếm hữu, bây giờ cô ta đã biến mất?

Chủ nghĩa Mác-Lênin không tin có ma, thần, nhưng Tống Thanh Sơn không thể không lặng lẽ niệm một câu a di đà phật, đoán rằng trong đời này sẽ không bao giờ tìm được một người phụ nữ sẵn sàng dọn bô nước tiểu khi hắn nằm trên giường bệnh.

Không, cho dù có hắn cũng không quan tâm.

Dẫu sao tương lai cho dù hắn có giống như tư lệnh Thẩm và những người khác, lên đến cấp bộ, cấp quốc gia, sẽ có rất nhiều phụ nữ nguyện ý nhận nước tiểu của hắn, nhưng hắn chỉ yêu thích người phụ nữ trước mặt mình này.

Xinh đẹp như vậy, nhưng cho tới bây giờ, cô chưa từng nghĩ mình đẹp.

Hai cái tay gầy nhỏ như vậy nhưng luôn bận bịu với công việc, mấy đứa nhỏ cười một cái, cô ấy còn vui hơn bọn nhỏ.

Cô sẵn lòng kiên nhẫn đi dạy các con như thế nào để bảo vệ các cô gái, cũng dạy Chi Chi làm sao trở thành một cô gái tự chủ, cô luôn nói cô không sinh ra bọn trẻ nhưng cô còn làm nhiều hơn cả người thực sự sinh ra bọn nhỏ.

Một người phụ nữ sinh con, chẳng qua chỉ muốn nuôi dưỡng nó theo ý mình.

Còn cô nuôi dưỡng thành những đứa trẻ có ích với nhân dân, với xã hội.

Bồ tát phù hộ, Tống Thanh Sơn thầm nghĩ, ngàn vạn lần đừng có ngày cô tỉnh lại, trở thành người phụ nữ điên rồ ngốc nghếch lúc nào cũng chỉ muốn Tống Đình Tú kia.

Phá hư ngày tháng yên bình đó của hai người chính là vợ của Hàn Giang, Tô Mẫn

“Tôi điều tra rồi, Lương Đồng cùng Lâm Úc là nhóm máu O, nhóm máu thông dụng nhất, mà mấy đứa bé đó cũng đều nhóm máu O, tuy nhiên nhóm máu O phổ thông như thế không thể chứng minh những đứa trẻ kia là con của Lương Đồng” Tô Mẫn nói.

Thật là trùng hợp, Triệu Quốc Niên cũng nhóm máu O.

Dùng nhóm máu để vạch trần Lương Đồng là không thực hiện được rồi.

Nhưng Tô Hướng Vãn nói: “Không sao, chỉ cần cô không muốn quét dọn nhà vệ sinh, không muốn bị Lâm Úc ép phải bán nhà thì nghe lời tôi”

Còn cần phải nói sao, vợ chồng Lương Đồng Lâm Úc gặp ai cũng cười, giống như tiếu diện hổ nhưng thủ đoạn giết người mềm dẻo càng đau, cả nhà Hàn Giang bị hai người này hành hạ đến mức thở cũng không nổi, chỉ còn cách bán nhà đi.

Cho nên cho dù Tô Hướng Vãn dùng biện pháp gì, Tô Mẫn cũng bằng lòng phối hợp.

Sáng sớm hôm sau, Lương Đồng nhận được một lá thư tố cáo ở nơi làm việc mà không rõ nguyên nhân, trong thư nói Triệu Quốc Niên có nhóm máu AB, trong khi những đứa con của ông có nhóm máu O, vì thế chắc chắn ba đứa nhỏ là con của Lương Đồng.

Trong thư còn liệt kê rất nhiều chứng cứ như những lúc Triệu Quốc Niên phải làm thêm giờ, Lương Đồng đều có mặt ở nhà ông, nói rõ ràng chi tiết giống như nhìn thấy tận mắt vậy.

Chuyện này vừa vặn chọc trúng nỗi sợ sâu kín nhất trong lòng Lương Đồng, nhưng may là hắn nhận được lá thư đó nên đem đốt đi luôn.

Nhưng lúc Lương Đồng đi ra phòng rửa tay, phát hiện một lá thư tố cáo khác trên bàn trong phòng vệ sinh, hắn ta mở ra, hoảng sợ, vội vàng đốt đi.

Trưa hôm đó lúc hắn đi tìm lãnh đạo để báo cáo công việc, vừa lúc người phát thư đến, lại là một lá thư tố cáo khác có nét chữ y chang như vậy, nếu hắn không chặn kịp thời thì lá thư đã đến tay lãnh đạo rồi.

Hoảng hốt, buổi chiều Lương Đồng chạy đến bệnh viện tìm Lâm Úc, muốn bàn với Lâm Úc xem ai đang giở trò với mình.

Lâm Úc mỗi ngày ở phòng làm việc đều rất bận rộn, ngoài bận công việc còn bận thu thập tin tức, tình báo tài liệu của quân đội ngoài tiền tuyến, những tin tình báo này cô ta sẽ gửi đến Quảng Châu cho đứa con út bán đi, kiếm được rất nhiều tiền.

Hai vợ chồng gặp nhau ở bệnh viện, dĩ nhiên phải đóng cửa thật chặt.

“Triệu Quốc Niên thực sự là nhóm máu AB sao? Sao tôi nhớ anh ta cũng nhóm máu O chứ?” Lương Đồng tức giận nói: “Có người muốn kiếm chuyện với tôi, gửi thư nặc danh đến cơ quan tôi, nói rằng cả ba đứa con chúng ta đều là của tôi. Cô không phải bác sĩ sao? Cô có nhóm máu của Triệu Quốc Niên không, nhanh lấy ra cất đi, chúng ta cần bằng chứng”

Lâm Úc trừng mắt: “Tôi cũng nhớ Triệu Quốc Niên nhóm máu O, hơn nữa nhóm máu AB không thể sinh ra con nhóm máu O sao?”

“Chính cô là bác sĩ mà còn không biết thì làm sao tôi biết được?” Lương Đồng thở phì phò nói: “Nhớ tới lúc đó tất cả là cô không biết xấu hổ, chủ động c** q**n, ngay cả tội chứng của Triệu Quốc Niên cũng là cô cung cấp cho tôi. Lúc đó tôi còn trẻ tuổi, nếu không phải vì cô đã sinh con trước thì làm sao tôi phải kết hôn với cô?”

Lâm Úc cũng nổi giận: “Anh nhìn lại cái mặt mình xem, Triệu Quốc Niên đi làm, anh liền chạy đến nhà tôi, sao tôi lại nhớ rõ là anh cưỡng gian tôi?”

“Với tính tình này của cô, có mà cô cưỡng gian tôi thì có, được rồi được rồi, dẫu sao 3 đứa bé đều là của tôi, chuyện này không cần nhắc lại, vì bọn trẻ phải mau nghĩ cách, tìm cách che giấu chuyện nhóm máu đi”

Lúc hai vợ chồng gây gổ không phát hiện chiếc micro trên bàn mà Lương Úc thường dùng để đọc thông báo đang được bật.

Dĩ nhiên, chiếc micro được bật ngoài giờ làm việc này là do người lên lầu xuống lầu đi khắp nơi làm vệ sinh, Tô Mẫn bật.

Vậy là đúng giờ tan làm ở bệnh viện, từ giám đốc đến y tá vừa ra khỏi phòng làm việc đều được nghe chuyện tình vụng trộm của trưởng phòng nhân sự cùng người chồng thứ hai, về mối quan hệ ngoài luồng của Lâm Úc khi cô ta còn chưa ly hôn với chồng cũ.

Kẻ gian k*ch th*ch, nhục mạ lẫn nhau, cắn xé nhau nhưng kỳ lạ lại cùng một giuộc với nhau như vậy.

Danh tiếng của hai người này bắt đầu từ lúc này bắt đầu nổi tiếng ngàn dặm.

Chuyện Triệu Quốc Niên về Bắc Kinh, tự mình giành lại nhà cửa, đồ đạc, đồ cổ, châu ngọc là chuyện sau này mới nói.

Lại nói Thẩm Tinh Hoả lúc tỉnh lại, khoé miệng vẫn đang cong lên.

Tiểu tử cười sán lạn, nhìn chằm chằm Tống Nam Khê trước giường, không chớp mắt.

Tiểu cô nương hát “Hoa đỗ quyên” trong mơ thực sự đã đánh thức nó, sau khi tỉnh lại, cơn sốt lui đi, cả người Thẩm Tinh Hoả nhẹ nhàng khoan khoái, tràn đầy sinh lực.

“Tôi nghĩ tôi phải nhường cậu trước, bây giờ cậu muốn ăn gì? Ăn gà rán kiểu Mỹ không, tôi đi mua cho cậu”, Lý Thừa Trạch nói.

Thật là phá vỡ phong cảnh, Thẩm Tinh Hoả trong đầu nghĩ, nếu mình có thể cử động, trước tiên phải đem tên Lý Thừa Trạch chướng mắt này đá ra khỏi cửa sổ.

Hơn nữa, con gái thay đổi rất nhiều khi lớn lên, Tống Nam Khê 14, 15 tuổi, da trắng nõn nà, mặt mũi xinh đẹp, hơi tròn trịa một chút, da thịt mềm mại, n*n b*p chắc rất dễ chịu.

Lúc còn chưa mở mắt, Thẩm Tinh Hoả đã biết mình mất nửa cái chân, nửa đời sau phải chống nạng, cho nên nó chắc chắn không nghĩ đến chuyện theo đuổi Tống Nam Khê nữa.

Nhưng tiểu tử khí huyết phương cường, trong mơ còn thấy một Tống Nam Khê đầy đặn hơn một chút so với hiện tại.

Sau đó, hết sức xấu hổ, nó liền c**ng c*ng, sau đó lại vô cùng xấu hổ khi lần đầu tiên nó xuất tinh trong mộng, tóm lại, ngay trong phòng chăm sóc đặc biệt, nó đã chân chính trở thành một người đàn ông.

Mà bây giờ, càng xấu hổ hơn là nó phát hiện một cái chân mình bị gãy, nhưng một cái chân khác thì đang cứng lên không thể khống chế.

Đây quả thực là phạm tội, một giải phóng quân không nên có tư tưởng đạo đức như thế.

“Tôi cảm thấy mình có chút bẩn”, Thẩm Tinh Hoả do dự nói.

Thật là tư tưởng không quá thuần khiết khiến hắn cảm thấy mình không xứng làm một quân giải phóng nhân dân anh hùng.

“Cái này không thành vấn đề, nếu cậu muốn tắm thì để tôi tắm cho cậu” Lý Thừa Trạch bây giờ vì anh em mà cái gì cũng nguyện ý làm, chuyện nhỏ này đương nhiên không thành vấn đề.

Hơn nữa còn soạt một cái, lật chăn của Thẩm Tinh Hoả ra.

“Không không, tôi đang lạnh, lạnh muốn chết” Thẩm Tinh Hoả vội vàng nói: “Xin cậu đó, em rể*, nhanh đắp chăn lại cho tôi”

(*lúc trước Thẩm Tinh Hoả luôn muốn giới thiệu Lý Thừa Trạch với em gái mình nên gọi nó là em rể)

Nó chỉ mặc mỗi cái q**n l*t, nửa chân không còn, lộ ra trước mặt người con gái nó yêu mến thì rất mất mặt.

Lạnh sao? 8 cái chăn cũng không thành vấn đề, Lý Thừa Trạch ép hai cái chăn vào cùng lúc, thậm chí còn tắt hết cả quạt đi: “Bây giờ còn lạnh không? Có muốn thêm chăn nữa không?”

Tháng 7, trời nóng muốn đòi mạng, Thẩm Tinh Hoả trong lòng nghĩ, Lý Thừa Trạch, cậu có thể yêu tôi ít đi một chút có được không?

Nó rống lên: “Đi ra ngoài, đi ra ngoài, hai người cút ra ngoài cho tôi”

Quá mất mặt đi. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn