Tống Đông Hải vẫn chưa trở về, đây là một nỗi lo khác của vợ chồng Tống Thanh Sơn.
Vì chuyện này, Tống Thanh Sơn đã đi gặp Hàn Giang, nhưng Hàn Giang nói rằng Tống Đông Hải có nhiệm vụ khẩn cấp phải hoàn thành, nên nó chưa thể trở về.
Không chỉ có Tống Đông Hải, rất nhanh cả mấy đứa Tống Tây Lĩnh, Lý Thừa Trạch, kể cả ba bọn chúng là Tống Thanh Sơn cũng bị điều động gấp đến Bắc Kinh.
Lâm Úc cùng Lương Đồng chẳng phải loại người tử tế gì, Lâm Úc ham công danh, trong bệnh viện chia bè phái, lập hội nhóm, băng đảng phá rối nhau, vì bị lộ chuyện mà thư từ tố cáo bay như bông tuyết khắp đơn vị của Lương Đồng và Bệnh viện Tuyên Thành.
Lãnh đạo vì bị áp lực đã điều Lâm Úc đi quét dọn nhà vệ sinh, bên quốc phòng trực tiếp điều Lương Đồng xuống làm bảo vệ gác cổng. Hai vợ chồng không biết mình chọc phải ai mà xui xẻo đến vậy.
Tô Hướng Vãn gọi điện thoại đến nhà máy thuốc lá Tần Châu, trực tiếp kéo Triệu Quốc Niên đến Bắc Kinh.
Như vậy lại tốt, cả 3 đứa con đều không phải của ông ta, đôi vợ chồng già Triệu Quốc Niên và Triệu Ngân Sương ngược lại lúc này lại kiếm được chút tiền dưỡng lão.
Tô Hướng Vãn bị Hàn Minh gọi về Tần Châu, dĩ nhiên lúc về chỉ có cô và Chi Chi cùng Cốc Đông.
“Cuối cùng cô cũng quay về rồi, không biết bây giờ đang loạn thế bất đạo hay sao, hơn nữa Tô Hướng Vãn, hơn nữa chức chủ nhiệm hội phụ nữ của cô không còn nữa rồi”, Hàn Minh quay về sớm hơn Tô Hướng Vãn, bước vào cửa bất đắc dĩ nói.
Tô Hướng Vãn chỉ huy hai đứa nhỏ dọn vệ sinh, còn mình thì tự cắt tỉa hoa và cây trước sân: “Sao thế, bây giờ ai là chủ nhiệm hội phụ nữ?”
“Còn có thể là ai, vợ của Trần Ái Đảng, Quách Mai”, Hàn Minh nói: “Vị trí kia vốn là của cô, nhưng gần đây thanh niên trí thức nháo lên chuyện trở về thành phố không phải rất gay gắt sao. Quách Mai đưa con mình là Trần Hào Quang đến biên cương làm thanh niến trí thức, hơn nữa chính cô ta cũng là thanh niên trí thức, cô ta viết một tin đăng công khai ở Nhật báo Tần Châu, hô hào tất cả thanh niên trí thức không về thành, ở lại nông thôn, xây dựng nông thôn, rất được các lãnh đạo ủng hộ, trực tiếp cho cô ta làm chủ nhiệm hội phụ nữ”
Khi Tô Hướng Vãn ở Bắc Kinh, có nghe về vụ náo loạn này của thanh niên trí thức.
Năm 79 là thời kỳ cao điểm của thanh niên trí thức quay về thành phố. Theo lịch sử ghi lại, một năm ước chừng có 4 triệu thanh niên trí thức từ nông thôn đổ về thành phố. Để có thể quay về thành, số thanh niên trí thức ly hôn nhiều không kể xiết, để có thể tìm được việc làm trong thành, lại có không biết bao nhiêu bậc cha mẹ, dù tuổi còn trẻ nhưng đã nghỉ hưu, nhường chỗ làm lại cho con cái.
Thế nhưng ngày càng nhiều người sau khi trở về thành lưu manh, gây loạn khắp nơi trong thành phố, làm xã hội hỗn loạn và bất an đến cùng cực, những điều này, kiếp trước Tô Hướng Vãn đã được nghe cha mẹ kể lại không ít.
“Tôi coi thường vị trí chủ nhiệm của Quách Mai, so với cô, cô mới thật sự là mẹ anh hùng. Nếu không hay là cô cũng viết bài đăng báo đi, tôi sẽ giúp cô tranh chức chủ nhiệm hội phụ nữ?” Nhìn bộ dạng của Hàn Minh như sắp bổ đầu ra để giúp Tô Hướng Vãn có được công việc đó.
Tô Hướng Vãn cười lạnh: “Thư ký Hàn, thành thị chịu áp lực, nông thôn không chịu áp lực sao? Bắt đầu từ năm 60, trải qua 20 năm phát triển, dân số nông thôn cũng bùng nổ. Thành phố vẫn có thể phát triển công nghiệp, nhưng nông thôn có thể phát triển cái gì? Trước đây, về nông thôn là để hỗ trợ xây dựng cơ bản cho tổ quốc, lãnh đạo các anh không nghĩ làm sao để tranh thủ tài nguyên công nghiệp cho Tần Châu, lại còn khích lệ tôi về nông thôn, các vị mơ à?”
Hàn Minh nói: “Theo ý cô, thanh niên trí thức có quyền làm nháo lên à?”
“Đương nhiên, nếu là tôi, một thanh niên trí thức mất 20 năm ở nông thôn, bây giờ xây dựng nông thôn đã làm xong, trình độ văn hoá của người dân cũng đi lên nhưng mình lại không được về thành phố, là tôi thì tôi cũng làm loạn lên”, Tô Hướng Vãn nói.
Bây giờ thanh niên trí thức chăng biểu ngữ, diễu hành khắp đường phố để kiếm việc làm ổn định cuộc sống, gây náo loạn không nhỏ. Ngay cả ở Tần Châu, áp phích, biểu ngữ cũng được chăng khắp nơi.
Mà Lưu Tại Dã là công an, áp lực công việc rất lớn.
Nhưng nghe nói Tô Hướng Vãn từ Bắc Kinh về, hắn ôm bé Lưu Linh cùng Thường Lệ Bình đến nhà Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn ở Bắc Kinh mua hai cái váy cho Tiểu Lưu Linh, một ít đồ trang điểm cho Thường Lệ Bình, nhắn Lưu Tại Dã đến lấy.
Hai vợ chồng vô công bất thụ lộc, cầm phiếu cơm của Lưu Tại Dã đến Duyệt Tân lầu mua một con vịt quay, gói thêm ba con cá mú vàng kho tộ béo ngậy, định để đổi lấy váy và mỹ phẩm.
Dĩ nhiên, lúc ở bên ngoài đại viện Vinh Quang, không có ai nhìn thấy, Lưu Tại Dã ôm con gái không chịu rời tay, nhưng vừa bước vào cổng đại viện, hắn liền đưa con cho Thường Lệ Bình, sau đó đi trước mấy bước, còn dặn Thường Lệ Bình: “Đi cẩn thận một chút, cẩn thận va đầu”
“Anh chê tôi à, tôi còn chưa thèm chê anh đây, thật chưa gặp người nào như anh”, Thường Lệ Bình tức giận nói.
Lưu Tại Dã cũng có lý của hắn: “Thường Lệ Bình, nếu em không phải như hồ điệp, trêu chọc qua tất cả đàn ông trong đại viện này thì tôi đã để em ngồi lên đầu rồi, nhưng bây giờ tôi khác gì đội nón xanh không?”
“Tôi không hề trêu chọc đàn ông, tôi chỉ nhìn trúng một người thôi, đó là Tống Thanh Sơn, tốt hơn anh cả trăm lần”, Thường Lệ Bình chưa bao giờ chịu thua trước mặt Lưu Tại Dã.
Tiểu Lưu Linh cũng hằm hè cãi giúp mẹ: “Đúng, tốt hơn ba cả trăm lần”
Hàn Minh đang giúp Tô Hướng Vãn dọn sân, mấy cây cà chua sai trĩu quả, phải hái xuống để làm tương cà, cây táo có nhiều sâu phải phun thuốc, nửa cây óc chó lá úa vàng, chứng tỏ dưới gốc cũng có sâu, phải bón thêm phân.
Đừng nghĩ Hàn Minh là người thành phố không biết gì, khi làm vườn còn cẩn thận tỉ mỉ hơn cả Tống Thanh Sơn, thậm chí còn không cả đeo khẩu trang khi phun thuốc cho cây táo.
“Đúng rồi, đồng chí Tiểu Tô, kể cho tôi nghe một chút về nữ đồng chí Thường Lệ Bình đó đi. Cô ấy sao lại ở cùng với cục trưởng Lưu, sao lại ly dị, kể chi tiết cho tôi nghe được không?” Hàn Minh vừa làm vừa nói chuyện.
Tô Hướng Vãn đang khom người hái cà chua: “Tôi không nghe nói hai người đó ly dị, anh hỏi chuyện này làm gì?”
Hàn Minh cười nói: “Chính miệng cục trưởng Lưu nói bọn họ ly hôn rồi, tôi nói với cô, bây giờ tôi không để tâm đến ai cả, chỉ chú ý đến Thường Lệ Bình, cô giới thiệu giúp tôi một chút được không?”
“Đồng chí Tiểu Thường bị mang tiếng xấu, có phải vì thế mà Lưu Tại Dã ly hôn không? Tôi phải nói, đàn ông các anh có rất nhiều tật xấu, nếu Tiểu Thường thật sự ly hôn với Lưu Tại Dã, tôi sẽ khuyên cô ấy đừng tìm đàn ông nữa, sống một mình cho thoải mái”, Tô Hướng Vãn nói.
Hàn Minh kinh ngạc, ngừng phun thuốc: “Không thể nào, lúc Tiểu Thường ở Bắc Kinh nổi danh là tự giữ mình tốt. Lúc đó tôi làm việc ở Bắc Kinh, ký túc xá ngay bên cạnh Tổng cục chính trị, tôi phải nói, đồng chí Tiểu Thường là người đầu tiên quay về ký túc xá mỗi tối”
Tô Hướng Vãn nói: “Tôi cũng cảm thấy trừ đầu óc không được ổn lắm thì cô ấy là một người rất tốt ở mọi phương diện”
Hàn Minh cảm thán nói: “Vợ trước của tôi biết cô ấy cũng nói như vậy. Đồng chí Tiểu Thường cái gì cũng tốt, chỉ là quá đơn thuần. Nếu như là tôi trước đây, tôi không muốn gì cả, chỉ cần sống tốt đẹp như vậy là được rồi, nhưng bây giờ có cơ hội, tính cách đồng chí Tiểu Thường vừa hợp ý tôi lại đơn thuần, hai chúng tôi không thích hợp sao?”
Hai người vừa bận làm việc vừa nói chuyện, cũng không ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Ở bên ngoài hàng rào tre, Lưu Tại Dã giống như bị sét đánh.
Trong suy nghĩ của hắn, Thường Lệ Bình là đại biểu cho kiểu hoa hồ điệp, lúc ở Bắc Kinh chắc chắn ngày nào cũng ong bướm lả lơi, ở cùng một chỗ với những kẻ bất tam bất tứ, vì ca hát mà cái gì cũng dám làm.
Nhưng sao trong miệng Hàn Minh, cô ấy lại chính chuyên như vậy, có thể so sánh được với Lưu Hồ Lan?
“Ồ, cục trưởng Lưu, anh cầm cái gì trong tay mà thơm vậy?” Hàn Minh đột nhiên xoay người, thấy Lưu Tại Dã đứng bên ngoài vội vàng nói: “Mau vào đi cục trưởng Lưu, chúng ta cùng trò chuyện”
Giống như một món đồ chơi, lúc thuộc về mình thì thấy không có giá trị gì, đến khi có người muốn lấy thì nó lại trở nên quý giá.
“Không được không được, chúng tôi rất bận, Hướng Vãn, mau đưa quần áo của con bé cho tôi, chúng tôi phải về nhà”, Lưu Tại Dã nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Vội gì, Tống Nam Khê đang nấu cơm, ăn xong hãy đi”
Lưu Tại Dã đã nhìn thấy cách thư ký nhìn Thường Lệ Bình, lúc này hắn làm gì còn tâm tư nào để ăn cơm: “Không được, công việc quá bận, cô không biết à, gần đây Tần Châu chúng ta xuất hiện một hội nhóm phản cách mạng, chúng tôi phải gấp rút điều tra”
Hắn muốn đi nhưng Thường Lệ Bình thì không muốn, cá với vịt quay còn chưa được ăn kìa.
“Bảo em đi thì phải đi, làm mẹ rồi mà vẫn không có chút lý trí nào”, Lưu Tại Dã tức giận nói.
Thường Lệ Bình bị mắng đã quen, không thấy có gì nhưng Hàn Minh không chịu nổi, chỉ tay vào mũi Lưu Tại Dã: “Cục trưởng Lưu, giác ngộ của anh đâu, tư chất đảng viên của anh đâu, sao có thể nói một nữ đồng chí như vậy trước mặt mọi người?”
Lưu Tại Dã không cãi lại được Hàn Minh, kéo Thường Lệ Bình ra ngoài, trừng mắt nhìn Hàn Minh rồi tức giận bỏ đi.
“Anh làm cái gì vậy Lưu Tại Dã? Nếu anh còn vô duyên vô cớ như thế, hai chúng ta liền ly dị, thật đó”, Thường Lệ Bình bị kéo đau, vẫy vẫy cái tay.
Kết hôn đã 3 năm, Thường Lệ Bình sinh con gái, một mình đi làm, một mình nuôi con. Mặc dù Lưu Tại Dã có tiền nhưng cô cũng có lương, chưa từng dùng qua tiền của Lưu Tại Dã, tiền bỉm sữa, thuê bảo mẫu cho con cũng là cô bỏ ra.
Thường Lệ Bình ngoài miệng nói không tha thứ, nhưng đóng cửa lại là bỏ qua, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện ca hát.
Nếu cô thực sự giống như Hàn Minh mô tả thì Lưu Tại Dã đã quá thua thiệt cho cô.
“Thường Lệ Bình, em có muốn ngồi lên cổ tôi không? Hay tôi cõng em đi một vòng trong đại viện Vinh Quang?” Lưu Tại Dã đột nhiên hỏi.
Thường Lệ Bình trợn tròn mắt: “Bệnh thần kinh!”
Chủ nhiệm hội phụ nữ Quách Mai là một người tâm cao khí ngạo, năm nay nghe nói ban đầu đã có đến 8 vạn thanh niên trí thức đã được sắp xếp xuống nông thôn.
Kết quả tổng cộng cả nước chỉ huy động được có 1.700 người, trong đó có Trần Hào Quang xấu xí như con vịt.
Dĩ nhiên, con bé lên núi xuống thôn quê, có thể thành công đổi về cho mẹ chức chủ nhiệm hội phụ nữ, việc nó về nông thôn có giá trị rất lớn.
Đảo mắt đã đến tháng 10, kỳ tựu trường bắt đầu, Tô Hướng Vãn đã là sinh viên năm cuối.
Dĩ nhiên Hàn Cốc Đông cũng là một học sinh trung học cơ sở xuất sắc, Tống Nam Khê đang chuẩn bị cho kỳ thi trung học, cả nhà không có ai rảnh rỗi.
Càng vui hơn là 2 ngày trước, Tống Thanh Sơn đã gửi điện báo về nói hôm nay bọn họ sẽ trở về từ Bắc Kinh.
Cốc Đông bây giờ có chiếc xe đạp gióng ngang Z28, chân nó dài, gần đây lại cao hơn, ngồi trên xe, đeo cặp sách trên cổ, chở Tống Nam Khê, cô gái xinh đẹp nhất Tần Châu, như lời Tô Hướng Vãn, là đứa trẻ xinh đẹp nhất của đại viện Vinh Quang.
Nhưng nó cùng anh em Trần Vinh Quang vẫn là thâm thù đại hận, giờ ở nhà chỉ còn mình thằng Trần Quang Diệu, vẫn tiếp tục đấu đá với nó.
“Nhà tao hôm nay xào thịt ba chỉ, Hàn Cốc Đông, mày được ăn thịt chưa?” Trần Quang Diệu nháy nháy mắt nói: “Nghe nói ba mày là thư ký thị uỷ, chắc đủ khả năng mua thịt chứ?”
Không cần phải nói, từ khi Tô Hướng Vãn học đại học, không có thu nhập, gia đình đã rơi vào tình trạng khó khăn, bởi vì phiếu thịt ít đi, nhà cũng không có tiền, Cốc Đông gầy đi hẳn.
“Cút mẹ mày đi, Trần Quang Diệu, mẹ mày là đồ bán thân cầu vinh, mau tránh xa tao ra” Cốc Đông đạp xe, còn định đạp Trần Quang Diệu một cái.
Bây giờ Trần Quang Diệu không dám đánh Cốc Đông, dù sao nó cũng là con trai của thư ký, chỉ có thể chửi mắng, khích bác đôi câu chứ nếu muốn đánh thì còn phải nhìn mặt mũi Hàn Minh.
Ở ga xe lửa, mấy người Lý Thừa Trạch, Cẩu Đản, Tống Thanh Sơn cùng đi ra.
Lý Thừa Trạch còn vác theo một cái túi thật lớn, vừa nhìn thấy Cốc Đông liền vòng tay qua cổ nó: “Nhìn em mập thế kia, mau, nhanh xách hành lý cho anh đi”
Cốc Đông đang định xách túi thì thấy một thanh niên đi khập khiễng phía sau: “Ồ, không phải Cốc Đông đây sao, mau mang hành lý cho anh”
Thẩm Tinh Hoả à? Cốc Đông nghĩ, chẳng phải hắn đã bị chặt đứt một chân rồi sao? Sao vẫn còn đi lại được thế kia?
Thẩm Tinh Hoả vén quần lên, thực ra là để cho Tống Nam Khê nhìn thấy, gõ bang bang vào cái chân sắt nói: “Nhìn thấy không Hàn Cốc Đông, bây giờ anh giống Tôn Ngộ Không vậy, là sắt thép tạo thành xương cốt rồi”
Tống Nam Khê chưa từng nhìn thấy chân giả, mắt sáng lên, khom người đưa tay chạm vào chân của Thẩm Tinh Hoả: “Đồng chí Tiểu Thẩm, cái chân này nhìn rất đặc biệt, anh có thấy đau không?”
Từ khi đứng dậy đến khi tập đi, tất cả những vết sưng, đau đớn và chảy máu máu, chẳng phải đều là vì khoảnh khắc này sao?
Thẩm Tinh Hỏa xua tay: "Quân giải phóng Nhân dân không bao giờ kêu đau. Bây giờ anh còn chạy nhanh hơn Lý Thừa Trạch, nếu ra chiến trường, cậu ta có thể giết được 800 thì anh giết được 1 nghìn, thật đó”
Cốc Đông có thể không nhìn ra được sao?
Tiểu tử này vì què một chân mà đã u ám một thời gian, dĩ nhiên chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tiếp tục theo đuổi Tống Nam Khê nữa, nhưng bây giờ nhìn bộ dạng nó thế kia, rõ ràng là lại quyết tâm theo đuổi rồi.
Nhưng Cốc Đông thấy, dù anh Thừa Trạch và Thẩm Tinh Hoả có quan hệ tốt, nhưng ở phương diện này sẽ không ai nhường ai.
Lý Thừa Trạch đem túi của mình, túi của Thẩm Tinh Hoả, Tống Thanh Sơn, Cẩu Đản lên xe, buộc chặt bằng dây thừng, vỗ nhẹ vào thanh gióng ngang của xe nói: “Tống Nam Khê ngồi đây, anh mang hành lý về nhà trước, mấy đứa ngồi đó chờ xe của ba từ từ về sau, đi trước nhé”
Rốt cuộc vẫn là anh Thừa Trạch lợi hại, một mình một ngựa cưỡi xe chở người đẹp, rẽ ở góc phố rồi biến mất.
Tống Nam Khê ngồi trên gióng ngang của xe, ngẩng đầu lên thấy được cằm của Lý Thừa Trạch, rất lạ là cằm nó màu xanh, trên cổ còn có mấy vết khâu vừa được tháo chỉ, rõ ràng là đã bị thương.
“Anh, rốt cuộc mọi người thi hành nhiệm vụ gì vậy? Hơn 3 tháng không nói, lúc anh đi chiến trường còn không có bị thương, sao hôm nay em thấy trên cổ anh có vết thương vậy?” Chi Chi hỏi.
Lý Thừa Trạch cười, khoe hàm răng trắng: “Thì thi hành nhiệm vụ nên bị thương một chút, trên người cũng có, em đừng dựa vào anh, đau”, nó nói.
Chi Chi vừa nghe nói trên người nó cũng bị thương liền đưa tay sờ: “Chỗ nào? Mau cho em xem”
Lý Thừa Trạch không hẳn là đau, nhưng nó giống Thẩm Tinh Hoả, nhìn cô em gái mềm mại ngọt ngào này, trong lòng có chút tà ác muốn trêu chọc: “A, đau quá, em đừng chạm vào”
Thấy vậy Chi Chi vội rụt tay về, giống như móng vuốt của mèo con, không đau nhưng trong lòng Lý Thừa Trạch lại ngứa ngáy.
“Đúng rồi, kỳ thi trung học của em thế nào, có dự định gì không?” Lý Thừa Trạch đột nhiên hỏi.
Liên quan tới trường trung học của Chi Chi là cả một vấn đề đau đầu. Tô Hướng Vãn không ủng hộ cũng không phản đối nó thi nghệ thuật nhưng nó chỉ giỏi về nghệ thuật, văn hoá khoa học đều yếu hơn. Chi Chi không thể giống như Lư Đản hay Cẩu Đản, thi được vào trường trung học tốt nhất.
Mà tốt nghiệp trung học cơ sở thì không được thi vào học viện quân sự.
Lý Dật Phàm mặt mày ủ dột không nói, Tô Hướng Vãn vì dạy kèm cho Chi Chi học mà mỗi ngày đều mắng đến văng cả nước bọt.
“Em sợ em không thi đậu trung học”, Chi Chi nói: “Văn hoá, khoa học của em đều kém”
“Em cũng biết mình kém à? Bây giờ mới thấy tầm quan trọng của các môn học chính quy đúng không?” Lý Thừa Trạch vừa đạp xe vừa cười đắc ý: “Yên tâm, từ bây giờ anh bắt đầu đi làm ở tổng quân khu, kỳ thi trung học này để anh giúp”
Không học trường trung học tốt sẽ không thi đậu học viên quân sự, cho dù có hát hay đi nữa cũng không thể vào được trường tốt. Lý Thừa Trạch vốn sắp xếp mọi chuyện rất tốt, từ mấy năm trước nó đã lên kế hoạch năm nay phải về tổng quân khu, giúp Tống Nam Khê ôn tập để thi vào trung học.
Bởi vì nhà đông người, mỗi khi bọn chúng về, Tô Hướng Vãn đều nấu lẩu.
Vì bữa lẩu hôm nay, cô đã chạy đến chợ chim bồ câu phía sau nhà ga, xếp hàng 2 ngày mới mua được một con gà trống rất to và béo, sau đó chạy đến sau nhà máy 504 mua một con dê béo từ tay người chăn thả.
Còn có thịt heo Mai Lâm, cô đã bắt Cẩu Đản và Chi Chi xếp hàng rất lâu trong cửa hàng mới mua được.
Lư Đản đã lâu không về nhà, thằng nhỏ dường như không thích ăn món gì, cũng không có món đặc biệt yêu thích nào, nó sắp về, Tô Hướng Vãn định chuẩn bị món ăn nó yêu thích mà không biết phải chuẩn bị như thế nào.
Cô cúi đầu nấu ăn trong bếp, ánh mặt trời chiếu vào mặt, không hiểu sao thấy trên mặt như hơi ngứa một chút.
Đột nhiên ngẩng đầu một cái, chỉ thấy một thanh niên cao lớn, da ngăm đen, lực lưỡng đang đứng ngoài cửa sổ, mỉm cười nhìn cô.
Gương mặt nó trong làn da đen lộ ra màu tím, trong tím lộ ra xanh, mấu chốt là trên mặt còn có mấy miếng băng cá nhân, thái dương còn dán băng gạc, cổ đầy vết móng tay.
Đương nhiên, cho dù bị thương nghiêm trọng, Tô Hướng Vãn vẫn có thể nhận ra đây là con trai lớn của mình, Tống Đông Hải.
"Tống Đông Hải, sao con lại bị đánh thành như vậy? Ở trên xe lửa đánh hội đồng à?” Tô Hướng Vãn kéo thằng nhỏ vào nhà hỏi.
Lư Đản cười, sờ đầu một cái: “Đáng lý ra phải chờ vết thương hồi phục rồi mới về nhà, nhưng con nhớ mẹ nên phải về, con da thô thịt dày, đều là vết thương nhẹ, không đau đâu”
Không đau mới lạ.
Tô Hướng Vãn cởi áo của nó, phát hiện trên người đầy những vết bầm tím, nhìn rất doạ người.
“Đây là con bị mấy chục người hành hung một lúc à? Ai đánh con thành như vậy?”
“Ở Bắc Kinh, lúc thực hiện nhiệm vụ Mùa xuân, con bị những thanh niên trí thức kia xô đẩy, cấu véo, đấm đá, chỉ bị thương ngoài da thôi, không đau”, Lư Đản cười nói.
Năm 79 là sự kiện thanh niên trí thức về thành phố, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thủ đô, trong lịch sử gọi đây là Mùa xuân Bắc Kinh.
Dù sao cũng phải nói rằng, thanh niên trí thức từng nhiệt huyết dâng trào xuống thôn quê, vốn tưởng rằng mình phấn đấu vì tương lai của tổ quốc, là trụ cột của nước cộng hoà, nhưng bây giờ cảm thấy mình chẳng qua chỉ là “đồ chơi chính trị”, những người đã từng không hối hận về thanh xuân, bây giờ đau đớn đến cực cùng.
Trong cuộc vận động này, khi yêu cầu của họ không được đáp ứng, họ đã nổi giận, trút hết nỗi đau và cơn giận lên những người lính đang làm nhiệm vụ, những quân nhân như Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh.
Tô Hướng Vãn không thể đánh giá lịch sử, nhưng cô cũng đau lòng cho đứa trẻ của mình.
“Các con không phản kháng cũng không tự vệ, cứ để mặc bọn họ đánh đập cấu véo vậy à?” trên cơ thể thằng bé gần như không có chỗ nào lành lặn, mặc dù vết thương không quá nghiêm trọng nhưng như thế cũng đủ đau đớn rồi.
Tống Đông Hải mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Chẳng phải mẹ đã nói, bất luận thế nào cũng không được chĩa súng vào người dân, phụ nữ cùng trẻ em sao?”
Dĩ nhiên, cuộc vận động kia đã được khai thông, bởi vì chính phủ thoả hiệp, cũng tích cực đưa ra các chính sách nên tình hình từ từ hoà hoãn lại.
Chỉ là những quân nhân như cha con Tống Thanh Sơn thực sự trả giá bằng máu thịt của mình cho lịch sử.
“Đau không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lư Đản cười vui vẻ: “Vốn là đau, nhưng nhìn thấy mẹ là hết đau”