Tống Thanh Sơn trực tiếp gọi điện thoại đến Cục điều tra, một lúc sau, người của Cục điều tra đến, trực tiếp đưa Lâm Úc đi.
Nhưng đồng thời kết quả xét nghiệm của Cẩu Đản không giấu được, có thể nói gây nên một trận sóng to gió lớn.
Ở niên đại này không có bệnh AIDS, các bệnh truyền nhiễm như viêm gan B và giang mai không chỉ trong quân đội mà ngay cả dân thường đều cần điều trị đặc biệt thận trọng, bởi vì không có phương pháp phòng chống nào, huống chi trong quân đội ăn ngủ, thức dậy cùng nhau, nếu một người mắc bệnh, cả trăm người sẽ bị lây.
Vừa lúc Thẩm Tinh Hoả phẫu thuật xong, ba nó là Thẩm Tam Cường cùng tư lệnh Vương của quân khu Tần Châu đều có mặt trong bệnh viện chờ Thẩm Tinh Hoả tỉnh dậy ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.
Cũng đúng lúc này chồng của Lâm Úc, Lương Đồng cũng ở đây.
Có thể nói một hòn đá khuấy động ngàn con sóng, mấy tư lệnh, lãnh đạo hầu như được nghe chuyện này cùng lúc.
“Không thể như vậy được, ngày mai phải kiểm tra lại sức khoẻ của thằng bé”, tư lệnh Vương cười nói: “Tống Tây Lĩnh là người của quân khu Tần Châu chúng tôi, cái bệnh này ở quân khu Tần Châu cũng chỉ là tin đồn, mọi người đừng suy nghĩ nhiều, tôi đoán chỉ là chẩn đoán sai mà thôi”
Lương Đồng lại không cho là như vậy, cười lạnh một tiếng: “Vậy nếu bệnh viện khác kiểm tra dương tính với giang mai, hơn nữa trước giờ chưa từng có tiền lệ chẩn đoán sai, hay là cứ công khai phê bình trước đi?”
“Chưa chứng minh được sao đã công khai phê bình? Lãnh đạo Lương, cách làm của anh chẳng phải qua loa hời hợt quá à?” tư lệnh Vương nói.
Lương Đồng vỗ bàn: “Lúc nãy Cục điều tra đến cũng không ai nói gì, chỉ dựa vào lời nói của Tống Thanh Sơn bảo vợ tôi là gián điệp, người của Cục điều tra lập tức bắt cô ấy đi. Vì sao sư trưởng Tống nói được mà tôi lại không được? Giang mai là a xit của chủ nghĩa tư bản, là căn bệnh giai cấp, tôi bây giờ lập tức bắt giữ Tống Tây Lĩnh, việc kiểm tra sức khoẻ cùng điều tra này phải do chúng tôi làm”
“Cái này phải để bệnh viện kiểm tra thằng bé một lần nữa”, tư lệnh Vương nói.
Lương Đồng nói: “Vậy cũng phải là bệnh viện do chúng tôi chỉ định, nhỡ các người thông đồng với bệnh viện làm gian dối, thằng bé Tống Tây Lĩnh này từ bây giờ do chúng tôi tiếp quản”
Bên này, trong phòng bệnh viện các lãnh đạo vẫn đang tranh luận chưa dứt, còn hai vợ chồng Tống Thanh Sơn, Tô Hướng Vãn còn đang bận thuê phòng trong nhà khách cho Cẩu Đản.
Cốc Đông dậy từ sớm đến giờ vẫn chưa được ăn cơm, đói run người, nhớ trong phòng bệnh của Thẩm Tinh Hoả có cây quất, trên đó có nhiều trái nhỏ, nó định hái vài trái để lấp cái bụng rỗng, không ngờ lại nghe được cuộc trò chuyện của các lãnh đạo.
Tống Tây Lĩnh, đây chính là anh Cẩu Đản của nó.
Vừa nghe đến đây, Cốc Đông chạy hổn hển về nhà trước rồi đến khách sạn vẫn không tìm thấy vợ chồng Tống Thanh Sơn, suy nghĩ một chút, người ba tiết kiệm kẹt sỉ kia chắc chắn sẽ tìm nhà khách rẻ tiền nhất cho anh Cẩu Đản, nó liền chạy đến nhà khách tồi tàn đối diện khách sạn.
Người ta nói chó ngáp phải ruồi, đúng là nó gặp Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn đang dẫn Cẩu Đản đi thuê phòng ở đây.
“Quốc phòng lại quản được chuyện lính tráng à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Thanh Sơn l**m l**m đôi môi khô ráp nói: “Giang mai luôn được coi là vũ khí ăn mòn nhân sĩ đảng viên kể từ sau giải phóng đến nay, nó rất có thể dính líu tới tội gián điệp cho nên quốc phòng mới có quyền nhúng tay”
Tô Hướng Vãn trả tiền, tức giận nắm chặt ví tiền của mình: “Đây đúng là quá khi dễ người ta đi, chúng ta đến bệnh viện, tôi sẽ đi gặp cái người Lương Đồng đó, nhìn xem hắn tột cùng là thần thánh phương nào!”
Dĩ nhiên, chuyện liên quan đến danh dự của con trai, hai vợ chồng chạy thẳng đến bệnh viện.
Cẩu Đản từ trước đến giờ luôn là một đứa trẻ ít nói, lúc này cũng không nói câu gì.
Cốc Đông thấy nó ôm cái túi giấy, không ngừng dí mũi vào hít hít: “Anh, thật là thơm, anh cầm cái gì đó, có thể cho em nhìn một chút không?”
Cẩu Đản lúc này mới nhớ tới gà chiên, vội vàng đưa cho Cốc Đông một miếng, là một cái đùi gà mập mạp.
Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn vì chuyện của con trai mà chạy như đang chạy đua.
Bệnh viện không phải quá xa, nhưng Cốc Đông vừa chạy vừa gặm đùi gà, bấn loạn đến mức suýt vấp ngã mấy lần.
Vừa ăn vừa chạy không ổn chút nào, Cẩu Đản thấy nó luống cuống thì vỗ lưng nó, khom người cõng thằng nhỏ trên lưng.
Cốc Đông nằm trên lưng anh gặm đùi gà, mắt như cú mèo, vừa ăn vừa lẩm bẩm: “Anh, lớn lên em cũng muốn làm lính. Anh nhìn xem anh nhập ngũ mới có 1 năm mà vai đã rộng ra bao nhiêu, cũng khoẻ hơn bao nhiêu”
“Anh Đông Hải của em mới thật là rắn chắc, em chưa nhìn thấy dáng vẻ của anh ấy lúc này, giống hệt như một ngọn núi nhỏ”, Cẩu Đản cười nói.
Cõng thằng nhóc mập mạp thế mà tiểu tử vẫn chạy như bay.
Lúc Tống Thanh Sơn chạy đến bệnh viện, trên lầu các lãnh đạo vẫn đang tranh cãi, chưa thống nhất được ai sẽ chỉ đạo cuộc điều tra vụ việc giang mai của Tống Tây Lĩnh.
Lương Đồng cảm thấy quân đội đang bảo vệ bọn tân binh của mình, mà hai vị tư lệnh này cũng cảm thấy không cần phải làm ầm ĩ đến an ninh quốc gia chỉ vì một tân binh.
Trong khi họ đang tranh cãi, Tống Thanh Sơn, Tống Tây Lĩnh và Tô Hướng Vãn từ bên ngoài bước vào.
Dĩ nhiên, là sư trưởng chủ lực của trận chiến này, Tống Thanh Sơn được hai tư lệnh đặc biệt hoan nghênh, ôm là không thể tránh, đập vai vỗ lưng là rất bình thường, mà tư lệnh Thẩm, không biết nhiệt tình thế nào mà vỗ đến mấy cái vào người hắn.
Dù là tiểu phẫu thì cũng là phẫu thuật, Tống Thanh Sơn cảm thấy vết thương này của hắn chắc không bao giờ lành được.
Lương Đồng, chồng của Lâm Úc, chính là người đã đoạt vợ của Triệu Quốc Niên trước đây, Tô Hướng Vãn không ngờ, Triệu Quốc Niên đã là một người đàn ông đẹp trai mà Lương Đồng nhìn cũng rất văn nhã, không thấy nét già mua, tướng mạo còn thanh tú hơn Triệu Quốc Niên một chút.
Một người đàn bà như Lâm Úc mà có thể đem 2 người đàn ông dáng dấp không tệ, kiến thức đầy người, đùa bỡn trong lòng bàn tay, không thể không nói bà ta thật lợi hại.
Mà Lương Đồng, từ khi Tô Hướng Vãn bước vào, đã có một loại linh cảm không tốt.
Người phụ nữ này rất đẹp, cười lên trông giống như ngôi sao điện ảnh Vương Hiểu Đường trước đây, nhưng ánh mắt không thân thiện.
Loại không thân thiện này khiến Lương Đồng thấy không thoải mái, huống chi bây giờ hắn cần nhất là mang Tống Tây Lĩnh đi, giành quyền chủ động trong chuyện của Tống Tây Lĩnh, cho nên cũng không ham chiến, đứng lên hắng giọng nói: “Vậy các người cứ trò chuyện trước, Tống Tây Lĩnh cùng tôi đến Bộ quốc phòng, trước mắt không công khai bệnh tình, không thông báo phê bình, được chưa?”
Lùi một chút sau đó nắm giữ quyền chủ động, con người này thật xảo quyệt.
Tô Hướng Vãn đã chuẩn bị cho một trận phân xử, đang định tiến lên tranh cãi; Tống Thanh Sơn là sư trưởng đoàn tác chiến chủ lực cũng đã chuẩn bị, nếu Lương Đồng dám cướp người của hắn, hắn có phải rút súng ra cũng sẽ giữ con trai lại, dù là công khai kiểm tra cũng phải minh oan cho con trai mình.
Nhưng ngay lúc này, Tống Tây Lĩnh lại làm động tác chào các lãnh đạo rồi nói: “Mấy vị lãnh đạo, có thể nghe Tống Tây Lĩnh tôi nói mấy câu không?”
Cô không sợ ai, nhưng thấy con như vậy lại hoảng hốt.
Tô Hướng Vãn định kéo thằng bé lại nhưng Tống Thanh Sơn giữ tay cô: “Em đừng vội, cứ để cho nó nói”
Dĩ nhiên, hai vị tư lệnh đều gật đầu, cũng muốn nghe xem thằng bé này sẽ tự biện luận cho mình như thế nào.
Tống Tây Lĩnh đầu tiên lấy từ trong ba lô sau lưng ra một hộp áo mưa an toàn, sau đó nói: “Lúc ba anh em chúng tôi rời khỏi nhà, mẹ đưa cho chúng tôi cái này, lúc đó mẹ nói, mọi người luôn giáo dục con gái biết tự bảo vệ mình, nhưng đến bây giờ không có trường lớp nào giáo dục con trai, dạy chúng không nên đi tổn thương con gái. Nhưng mẹ tôi đã dạy chúng tôi, mẹ sợ chúng tôi không chống đỡ được những h*m m**n phát sinh khi trưởng thành thì nhất định phải bảo đảm an toàn cho cô gái, đó là điều quan trọng nhất”
Tiểu tử khuôn mặt đen thui nhưng ngũ quan tuấn tú, còn có chút ngượng ngùng nhìn các lãnh đạo.
“Khi còn bé tôi đặc biệt tự ti, là mẹ đã luôn khích lệ tôi, vì thế tôi mới dần dần thay đổi, hết tự ti, tự tin hơn. Sau khi lớn lên, tôi phát hiện mình học nhanh hơn người khác một chút, vì thế khi học trung học, tôi đã đọc rất nhiều sách. Ở ban thông tin liên lạc, lúc không bận việc quá, tôi đã tự học nghệ thuật, văn học, còn có một ít kiến thức y học, đồng thời cũng phát hiện khứu giác của mình đặc biệt nhạy bén, có thể ngửi được từ xa. Nếu không nhập ngũ, tôi sẽ là một Trung y giỏi”, vẻ tự tin ung dung kia khiến Tô Hướng Vãn không thể tin nổi đây chính là Tiểu Cẩu Đản khiếp nhược, sợ sệt hồi nào.
Lúc này, nó đang hoàn toàn nắm giữ vận mệnh của mình.
Đến gần tư lệnh Vương, nó nhẹ nhàng ngửi một cái, nói: “Thủ trưởng, túi mật của ngài không tốt nên trong miệng có vị đắng”
Ngửi Lương Đồng một cái, nó nói: “Dạ dày ngài không tốt nên trong miệng có mùi hôi thối, hơn nữa ruột cũng hư, răng không tốt, tôi đoán không nhầm, răng của ngài hỏng cả rồi”
Ở thời đại mới, một người chỉ dựa vào khứu giác của mình mà chẩn đoán bệnh, lại rất hiểu Trung y như vậy rất hiếm thấy.
Không chỉ tư lệnh Vương chấn động, ngay cả tư lệnh Thẩm cũng nói: “Sư trưởng Tống, cậu con trai này của anh rất đặc biệt”
“Chưa nói đến chuyện tôi trong sạch, người mắc bệnh giang mai trên người có mùi thối rữa, cho dù tôi thật sự muốn quan hệ với phụ nữ, tuyệt đối sẽ không tìm người đàn bà có mùi thối rữa”, Cẩu Đản giơ tay lên nói: “Viết tất cả mấy chục bệnh viện Bắc Kinh lên giấy, tôi sẽ bắt thăm, bắt được bệnh viện nào tôi đi bệnh viện đó kiểm tra, nếu Tống Tây Lĩnh tôi thật sự bị giang mai, tôi sẽ ra toà án quân sự, chấp nhận xử lý của đảng!”
Trong phòng trầm mặc chốc lát, Thẩm Tam Cường dẫn đầu vỗ tay: “Tôi ủng hộ quyết định của đứa nhỏ này”
Tư lệnh Vương cũng nói: “Chuyện của quân đội, Bộ quốc phòng không được nhúng tay. Lãnh đạo Lương, ông cứ về trước đi”
Lương Đồng nhìn tiểu tử lợi hại trước mắt chỉ có thể nói, mình sinh 3 thằng con trai, không đứa nào có bản lĩnh như Tống Tây Lĩnh, đại sự trước mặt mà không hoảng hốt, không loạn, còn có thể đứng vững trong thế trận,
Lương Đồng đương nhiên là ảo não bỏ đi.
Tô Hướng Vãn không coi chuyện này như vậy là xong. Từ khi Lâm Úc bắt đầu tìm gặp cô cho đến khi Lương Đồng cố ý nhắc đến Tống Tây Lĩnh trước mặt hai vị tư lệnh đã lộ ra ý đồ định hất gáo nước lạnh vào mặt Tống Thanh Sơn.
Loại chuyện này làm sao có thể nhẫn nhịn được?
Xoay người, cô tìm được vợ Hàn Giang, Tô Mẫn.
“Cô vốn ở khoa ngoại đúng không? Bệnh viện có phải vẫn giữ hồ sơ, có thể kiểm tra được tất cả nhóm máu và bệnh án của quân nhân đúng không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
“Ca bệnh binh lính bình thường thì do chúng tôi quản lý, nhưng lãnh đạo thì có hồ sơ riêng”, Tô Mẫn đang lau nhà vệ sinh, mồ hôi nhễ nhại.
Tô Hướng Vãn đưa tên Lương Đồng cùng con trai lớn Triệu Binh của hắn cho Tô Mẫn, nói: “Tối hôm nay cô khổ cực một chút, kiểm tra giúp tôi nhóm máu của hai người này”
“Cô kiểm tra cái này làm gì? Nếu lãnh đạo phát hiện, tôi sẽ bị khai trừ”, Tô Mẫn nói.
Tô Hướng Vãn không dám cam đoan ba đứa con Lâm Úc đều là của Lương Đồng, nhưng chỉ cần tra được một đứa, cô liền có thể viết báo cáo gửi Bộ quốc phòng, sau đó để Triệu Quốc Niên đến Bắc Kinh, tố cáo Lâm Úc ngoại tình trong hôn nhân, hai người đó coi như đi tong.
Dĩ nhiên, chuyện này còn cần thời gian.
Tống Thanh Sơn không biết đã chạy đi đâu, mấy tiếng rồi Tô Hướng Vãn không thấy bóng dáng của hắn.
“Mẹ, có phải mẹ không biết là ba con bị bệnh chứ?” Cẩu Đản đứng ở cầu thang chờ Tô Hướng Vãn, thấy cô đến thì thần thần bí bí nói.
Lần này Tô Hướng Vãn buồn bực: “Không nhìn ra, bệnh gì vậy?”
Chẳng qua là cảm thấy sắc mặt hắn không tốt lắm, tinh thần có vẻ cũng không được tốt lắm, nhưng Tô Hướng Vãn hoàn toàn không phát hiện Tống Thanh Sơn bị bệnh.
Cẩu Đản đã được kiểm tra một vòng từ ngoại khoa đến nội khoa, vì thế kể hết cho Tô Hướng Vãn nghe về ca phẫu thuật của Tống Thanh Sơn.
Nhưng Tô Hướng Vãn nghe xong cũng không có vẻ kích động, chẳng lẽ thật đúng như ba nói, mẹ tìm được cơ hội thì sẽ bỏ bọn họ để đi đến chỗ tốt hơn?
“Mẹ, mẹ đi đâu vậy? Ba hẳn đang ở phòng phẫu thuật thay băng, chúng ta cùng đi tìm ba nhé”, Cẩu Đản nói.
Tô Hướng Vãn hít một hơi thật sâu: “Thứ nhất, mẹ phải ra ngoài tìm một cái xe để kéo ba con, không thể để cho ba con đi bộ, phải tìm xe kéo về. Thêm nữa mẹ phải ra chợ tìm mua con cá, mua thêm mấy cái móng giò, một ít trùng thảo, thiên ma, lão sơn, toả dương, đương quy…* hầm bồi bổ cho ba con”
(*tên các vị thuốc bắc)
Cẩu Đản vốn là định nói thân thể của ba nó đã rất tốt, bổ nữa khéo xảy ra chuyện.
Nhưng mẹ sốt ruột như thế, nhất định phải bồi bổ cho ba, vậy thì cứ bổ đi, cùng lắm thì bổ thêm ra một thằng tiểu đệ cho nó thì cũng được.
Bên kia, Thẩm Tinh Hoả đến giờ vẫn chưa tỉnh, vẫn sốt cao không hạ.
Con của thủ trưởng đương nhiên sẽ được dùng đủ thứ thuốc cần thiết, không cần quan tâm giá cả, nhưng vấn đề là cơn sốt vẫn không thuyên giảm, thằng bé vẫn chưa tỉnh lại.
“Tôi nói mê tín một chút chứ có thể thằng bé vẫn không thể tiếp nhận được sự thật bị mất đi một chân, cho nên ý chí nghị lực bây giờ vô cùng yếu”, trưởng khoa ngoại khó khăn khi nói ra những lời này, dù sao đặt vào hoàn cảnh đó, không ai muốn bị mất đi một cái chân cả, phải vậy không?
Huống chi Thẩm Tinh Hoả mới 22 tuổi, đúng lúc thanh xuân rực rỡ, không chịu nổi đả kích, có thể trong tiềm thức còn có ý định từ bỏ chính mình.
Thẩm Tam Cường muốn gặp con trai, đúng lúc đến giờ vào thăm, ông quay lại, thấy Lý Thừa Trạch và Chi Chi sóng vai đứng cạnh nhau. Một người là tiểu cô nương mà con trai ông ta từ 3 năm trước đã liên tục nhắc đến, nói thế nào cũng phải cưới về làm vợ; một người là chiến hữu tốt nhất của nó, anh em sinh tử có nhau, vì thế ông nói: “Hai người cùng vào đi, đoán chừng nó không muốn gặp tôi, nhưng muốn gặp hai cháu”
Trong phòng chăm sóc đặc biệt, Thẩm Tinh Hoả vẫn đang hôn mê trong cơn sốt cao, cái chân được cắt bỏ đang băng bó kỹ, treo lơ lửng trên không trung.
Cả người nó nhợt nhạt, đang nằm ngủ say.
Vợ của Thẩm Tam Cường mất sớm, ông chỉ có một đứa con trai kế thừa hương hoả này của hai gia đình. Ông bận bịu công việc, con trai chủ yếu do bà vú nuôi lớn nên dĩ nhiên, nó không thích nghe lời ông.
Là con độc nhất, nó có thể không cần nhập ngũ nhưng vẫn khăng khăng muốn vào, Thẩm Tam Cường không còn cách nào, đành phải để cho nó đi.
Trên chiến trường có rất nhiều binh lính bị thương, nhưng thực sự đến khi đứa trẻ nhà mình bị thương, hỏi xem có ai không đau lòng, không khổ sở.
Thẩm Tam Cường đứng bên giường bệnh, nhìn con trai ngủ mê man, đột nhiên nói: “Cô bé, con hát cho nó một bài đi, hôm nay kiểm tra xong ta phải đi, có thể ngày mai người ta sẽ không cho các con vào nữa. Nó thích nghe “Ngày 9 tháng 9 mặt trời rực rỡ”, nghe nói con hát rất hay, hát cho nó nghe được không?”
Lý Thừa Trạch đứng bên cạnh, sờ đầu cô bé một cái, nhẹ giọng nói: “Hát đi, cậu ấy thích nghe”
Chi Chi cắn cắn môi, thực ra nó không muốn hát bài “Ngày 9 tháng 9 mặt trời rực rỡ” cho Thẩm Tinh Hoả nghe, bởi vì ở trong tiềm thức, bài hát này chỉ dành cho các anh trai của nó, mà Thẩm Tinh Hoả không phải anh trai, lại còn thích nó.
Đây thật là tình thế khó xử cho cô bé.
“Thế này đi, con hát bài khác dễ nghe hơn cho anh ấy”, Chi Chi hắng giọng nói: “Mẹ con đã dạy con một bài, chắc chắn đồng chí Thẩm Tinh Hoả sẽ thích nghe”
Không cần mọi người đồng ý, nó cất giọng hát đặc biệt nhẹ nhàng, du dương: "Nửa đêm mong chờ bình minh, mùa đông lạnh giá mong chờ gió xuân, nếu muốn mong chờ Hồng quân đến, hoa đỗ quyên sẽ nở rộ các rặng núi..."
Trong giấc mơ của Thẩm Tinh Hoả vẫn là chiến trường với khói lửa liên miên, bầu trời xám xịt.
Nó vừa nóng, vừa khát, vừa mệt lại kiệt sức, dường như đang nằm trên mặt đất, sắp hoà lẫn với bùn đất, làm thế nào cũng không bò dậy nổi.
Ngay tại lúc này, bên tai mơ hồ truyền tới tiếng hát ngọt ngào, dịu dàng của cô bé: “Nếu muốn mong chờ Hồng quân tới, hoa đỗ quyên sẽ nở rộ các rặng núi”
Cô bé cứ hát: Hoa đỗ quyên nở rộ các rặng núi…
Quê Thẩm Tinh Hoả ở Tứ Xuyên phủ đầy hoa, nó nhớ rõ nhất là mỗi mùa xuân về, những rặng núi quanh nhà phủ đầy hoa đỗ quyên, nó sẽ cùng bà vú lên núi hái anh đào, thích nhất chính là ngắm nhìn sắc đỏ đỗ quyên bao phủ xung quanh mình. Đó là niềm vui lớn nhất khi còn thơ bé của nó.
Dần dần, nó dường như nhìn thấy sắc đỏ hoa đỗ quyên đầy khắp núi đồi, như là kỳ tích, nó cảm thấy mình đột nhiên không còn mệt, hết khát, không còn kiệt sức nữa.
Nó nhìn thấy một cô bé mặc quân trang màu xanh lá cây, đứng giữa bạt ngàn đỗ quyên cất cao giọng hát.
Tâm tình Thẩm Tinh Hoả kích động lại cao hứng, rõ ràng nhớ lần đầu gặp Tống Nam Khê vẫn còn là một cô bé 11, 12 tuổi, trong mơ lại thấy là một cô gái 17, 18 tuổi, khuôn mặt tròn trĩnh, da trắng nõn, chân tay mềm mại, nụ cười rực rỡ.
Trời ạ, nó thầm nghĩ, tiểu cô nương của mình đã trưởng thành rồi, nhìn xem, cô ấy vẫn còn đang chờ mình về.
Ai là giải phóng quân nhân dân? Nó vỗ ngực: Chính là tôi!
Cô gái của tôi, Hồng quân mà em trông chờ đã đến rồi.