Sáng sớm, Tô Hướng Vãn định ăn sáng, sau đó đến sân bay Tây Giao đón Tống Đông Hải và Tống Tây Lĩnh.
Nhưng Tống Thanh Sơn lại sốt, nằm trên giường không chịu dậy.
“Không thể nào, Tống Thanh Sơn, anh khoẻ như trâu vậy sao lại sốt được chứ?” Tô Hướng Vãn vô cùng kinh hãi.
Tống Thanh Sơn quấn chặt chăn quanh người, lẩm bẩm: “Tôi ngủ nướng một chút không được sao? Em xuống dưới lầu lấy cho tôi một ít thuốc hạ sốt rồi để Hàn Giang đưa em đi đón bọn trẻ, tôi ngủ thêm một giấc nữa”
Tối hôm qua vì ở khách sạn, sau khi tắt đèn 2 người đã lăn lộn một lần, mặc dù thời gian hơi ngắn một chút nhưng đối với nữ đồng chí mà nói, loại chuyện đóng cọc đó chỉ thoải mái cho một mình Tống Thanh Sơn thế nhưng tối qua hắn lại phá lệ dịu dàng một chút, mưa thuận gió hoà một chút, Tô Hướng Vãn mới cảm thấy thoải mái.
Cho nên Tô Hướng Vãn mới không nghĩ tới chuyện người này bị thương, còn cố ý vỗ vào bụng hắn một phát: “Anh lười quá đi, con trai về mà còn không chịu đi đón”
Tối hôm qua, vốn dĩ vết thương đã hơi nứt ra một ít, một cái vỗ này đập xuống, vết khâu rách thêm chút nữa.
Thế nhưng Tô Hướng Vãn vẫn không biết gì.
Hàn Giang lái xe, đưa Tô Hướng Vãn ra sân bay, đồng thời đưa ra cho Chi Chi và Cốc Đông một bài toán khó: “Lý Thừa Trạch ở bệnh viện, Tống Đông Hải cùng Tống Tây Lĩnh ở sân bay, các con đón ai?”
Hai đứa trẻ nhìn nhau, vấn đề khó khăn không nhỏ nha, hai đứa ai cũng muốn gặp nhưng lại không muốn tách nhau ra.
“Chị đi đón Đông Hải, Tây Lĩnh đi, em phải đi bệnh viện dạy dỗ tên Thẩm Tinh Hoả kia một chút”, Cốc Đông nói.
Chi Chi chỉ có thể đồng ý: “Được”
Hàn Giang lấy ra một cái xe già nua cổ lỗ sĩ, xe cũ không nói, máy lạnh trong xe không phun ra hơi mát mà toàn hơi nóng, giữa trời nắng nóng, ngồi trong xe cứ như xông hơi.
“Hàn Giang, dù gì thì anh cũng là cán bộ Cục điều tra, cái xe này cũng nên thay đi” Tô Hướng Vãn sắp bị nóng làm cho phát sốt, phải ghé đầu ra cửa sổ mới thở được.
Hàn Giang mặt mày ủ dột: “Thật không dám giấu, công việc của tôi ở Cục điều tra bây giờ cũng là dọn vệ sinh, ngay cả cái xe này cũng là tôi đi mượn của đồng nghiệp”
Hai đứa trẻ cũng đầm đìa mồ hôi vì nóng, Chi Chi sắp ngất xỉu, phải cắn môi, nhắm mắt cố chịu đựng.
Xe đến bệnh viện Tuyên Thành trước, Cốc Đông còn nhỏ, không thể tự mình xuống xe, Hàn Giang phải đưa nó lên lầu.
Nhưng Hàn Giang vừa dừng xe lại, Chi Chi nhìn ra ngoài, hai mắt liền sáng lên: “Mẹ, mẹ nhìn xem ai kia?”
Tô Hướng Vãn bị nóng đến choáng váng đầu óc, hoa cả mắt, chỉ nhìn thấy từ trên một chiếc xe lãnh đạo một đám lính trẻ lóc nhóc đi xuống, tất cả mặt mũi đều đen thùi lùi như than, chưa kịp nhìn rõ người nào với người nào thì Chi Chi đã nhảy xuống: “Anh Tây Lĩnh, anh Tây Lĩnh của con ở đó”
Lính thông tin liên lạc Tống Tây Lĩnh đứng ở hàng đầu, đang giơ mũ quơ quơ.
Bệnh viện quân y Tuyên Thành là nơi mà tất cả các binh lính từ tiền tuyến trở về đều phải đến để kiểm tra sức khoẻ.
Tô Hướng Vãn từ trên xe nhảy xuống, choáng váng chạy về phía trước. Phải nói mắt Tống Nam Khê rất tinh, đây là Tống Tây Lĩnh sao? Lúc đi, nó chỉ cao khoảng 1m7, bây giờ ít nhất phải cao 1m83, còn đặc biệt khoẻ mạnh.
Mới chỉ khoảng một năm, giống như một phép màu, vẫn là khuôn mặt nhút nhát đó nhưng đứa trẻ giờ đã cao lớn khoẻ mạnh, thậm chí có thể bế được cả cô.
Chỉ có thể nói, hoa lớn tự lặng lẽ nở, đứa trẻ đến lúc lớn, chỉ cần 1-2 năm đã khác hẳn.
“Anh con đâu? Hai đứa con sao không đi cùng nhau?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cẩu Đản bận phải vào kiểm tra sức khoẻ, chỉ kịp ôm mẹ một cái nói: “Cục điều tra bên kia nói có chút tình huống muốn anh phối hợp, bị điều đi khẩn cấp rồi. Mẹ, mẹ nhìn xem có phải con đặc biệt đẹp trai không?”
“Đặc biệt đẹp trai, đẹp trai đến ngây người”, Tô Hướng Vãn vội vàng nói: “Chờ kiểm tra sức khoẻ xong thì đến cửa khách sạn, ba con đang chờ ở đó”
Cẩu Đản chào một cái rồi vội vàng theo đội ngũ vào kiểm tra sức khoẻ.
Nếu Lư Đản đã đi đến Cục điều tra mà Cẩu Đản lại đang ở bệnh viện, Tô Hướng Vãn không cần phải đến sân bay nữa, vừa vặn cùng lên lầu, xem Lý Thừa Trạch cùng Thẩm Tinh Hoả như thế nào.
Gặp Lý Thừa Trạch, hai đứa trẻ lại một phen hốt hoảng.
Hai năm trước, người anh này của bọn nó còn rực rỡ như ánh mặt trời, còn chịu chơi với bọn nó, trêu chọc một ít, bây giờ sắc mặt rất âm trầm, không nói chuyện, nhìn rất doạ người.
“Thừa Trạch, con không sao chứ?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch sửng sốt hồi lâu, lắc đầu: “Dì Tô, con không sao”
Vì thế mọi người lại ngớ ra, một lúc sau Tô Hướng Vãn lại hỏi: “Ăn gì chưa? Có muốn ăn gì không?”
Cốc Đông nói: “Anh Thừa Trạch chắc chắn muốn ăn gà rán KFC”, thật ra là chính nó muốn ăn.
Chi Chi nhỏ giọng nói: “Cốc Đông, Thẩm Tinh Hoả vừa phải cưa chân, anh ấy là anh em tốt của Thừa Trạch. Bây giờ anh ấy không muốn ăn bởi đang rất thương tâm, em đừng nói chuyện ăn uống nữa được không?”
Vẫn là tiểu cô nương thấu hiểu lòng người. Chi Chi đã trưởng thành, cao 1m65, mặt tròn, da trắng nõn nà như bạch ngọc, cùng Cốc Đông trắng trẻo ngây thơ đứng một chỗ, thật giống như đôi kim đồng ngọc nữ.
Hơn nữa, nó cũng hiểu sơ sơ rằng Thẩm Tinh Hoả là vì thích nó nên mới lừa nó đến Bắc Kinh.
Thẩm Tinh Hoả bây giờ là một nhân vật anh hùng, còn Chi Chi là một cô gái nhiệt huyết sinh ra trong thời đại này, nghĩ đến người anh hùng vì mình mà bị thương trong lòng, dĩ nhiên cảm thấy đặc biệt khổ sở.
“Biết vậy em đã sớm đến Bắc Kinh để anh ấy gặp em một lần”, cô bé than thở.
Lý Thừa Trạch giơ tay vốn định xoa đầu cô bé, nhưng vì Tô Hướng Vãn đang ở đó nên lại ngượng ngùng không dám.
“Muốn ăn gà rán à? Ra cửa rẽ tay trái, đi lên khoảng một cây số có một cửa hàng bán, mùi vị không tệ”, Lý Thừa Trạch vừa nói vừa rút trong túi ra 3 tờ đại đoàn kết đưa cho Chi Chi, nói: “Đi mua cùng Cốc Đông đi, anh cũng đói, muốn ăn một chút gì đó”
Ồ một cái, cô bé lập tức vui vẻ: “Anh, thật sự có gà chiên KFC à? Nhưng 30 đồng thì nhiều quá, không tiêu hết đến vậy đâu”
Cốc Đông cầm tiền nói: “Không nhiều không nhiều, em có thể ăn hết một con trâu, thật đó”
Lý Thừa Trạch biết gần đây có bán gà chiên, chứng tỏ nó đã từng bị thương, từng nằm ở bệnh viện này nhưng đã giấu người nhà.
Cốc Đông cảm thấy mình quá thông minh, gì nó cũng biết.
Tô Hướng Vãn cũng thấy Lý Thừa Trạch trông phiền muộn hơn rất nhiều, hiếm khi bọn trẻ được ở cùng nhau, cô dứt khoát nói: “Các con ở đây đi, để mẹ đi mua gà chiên”
Cốc Đông liền nghiêng người về phía Lý Thừa Trạch, cố ý so sánh mình với anh: “Sao anh cứ nhìn Tống Nam Khê mãi thế? Nhìn em này, em là em trai anh, mấy người chẳng phải thích em nhất sao?”
Chó thấy chó ghét, người gặp người phiền, chính là nói về nó.
Chờ Tô Hướng Vãn đi khỏi, Lý Thừa Trạch liền ngồi thẳng dậy.
“Tống Nam Khê”
“Chuyện gì anh?” Chi Chi vẻ mặt ngây thơ, Cốc Đông bộ dạng đầy cảnh giác.
Lý Thừa Trạch chỉ vào phòng chăm sóc đặc biệt nói: “Từ tối hôm qua đến giờ, đã qua 12 giờ, nghe nói Thẩm Tinh Hoả vẫn nóng sốt, chưa tỉnh lại. Chúng ta có nên sử dụng biện pháp không khoa học để đánh thức hắn dậy không?”
“Nói đi, anh muốn em làm gì?” Chi Chi hỏi.
Lý Thừa Trạch nói: “Em đứng ở đây, đừng sợ người ta chê cười, hát thật lớn bài “Ngày 9 tháng 9 mặt trời rực rỡ” đi”
Lúc mới nhập ngũ, có một lần Lý Thừa Trạch kể cho Thẩm Tinh Hoả chuyện Chi Chi hát “Ngày 9 tháng 9 mặt trời rực rỡ” cho mình, Thẩm Tinh Hoả nằm gối lên cánh tay, thở dài nói: “Anh vợ, nếu được Nam Khê hát cho tôi nghe một lần bài hát đó, cậu có tin hay không, tôi dù có chết cũng sẽ sống lại”
Đời này của Thẩm Tinh Hoả chỉ mong được Chi Chi một lần hát cho mình bài “Ngày 9 tháng 9 mặt trời rực rỡ”
Chi Chi ở phương diện khác không nói, cái này rất giống Thường Lệ Bình, nói hát liền hát, còn rất hào sảng cho nên hắng giọng, đứng bên ngoài phòng chăm sóc đặt biệt cất tiếng hát.
Hôm nay Lý Thừa Trạch đã thay một bộ quân phục sạch sẽ và gọn gàng, ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ, ôm mũ trong tay.
Cốc Đông bắt chước anh trai mình ngồi thẳng dậy. Hai người họ, giống như hồi nhỏ, ngước nhìn Chi Chi hát.
“Ngày 9 tháng 9 đó mặt trời rực rỡ đáng yêu, người anh 18 tuổi hãy nghe lời hoa sen nhỏ…” Chi Chi đang hát cao hứng, đột nhiên y tá từ phòng chăm sóc đặc biệt đi ra.
“Y tá, Thẩm Tinh Hoả tỉnh chưa?” Lý Thừa Trạch đứng bật dậy.
Y tá nhìn trước nhìn sau, chỉ vào Chi Chi nói: “Phòng chăm sóc đặc biệt phải giữ yên lặng, cô nghĩ đây là cầu vượt để cô biểu diễn à?”
Bang một tiếng, cửa đóng lại.
Mấy đứa bé luống cuống ở bên ngoài.
Lúc xuống cầu thang, Tô Hướng Vãn đụng phải vợ Hàn Giang, Tô Mẫn đang ra sức kéo bao rác xuống lầu, thấy Tô Hướng Vãn, Tô Mẫn tháo bao tay và khẩu trang ra, thở hổn hển.
“Sao lại gặp cô ở đây?” cô ấy chống tay vào eo nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Đến thăm đứa bé vừa mới phẫu thuật ở đây. Nghe nói cắt cụt chân rồi, không biết tương lai sẽ như thế nào”
“Là Thẩm Tinh Hoả phải không?” Tô Mẫn đeo khẩu trang lên, tiếp tục kéo rác: “Tên tiểu tử kia dị ứng với penicillin, không dám dùng penicillin để hạ sốt, nhưng tình trạng nhiễm trùng rất nghiêm trọng, nhất định phải hạ được nhiệt độ xuống, nếu không cắt chân cũng vô ích. Nếu tôi kê đơn thuốc, tôi sẽ kê erythromycin cho nó, tôi không biết bác sĩ điều trị kê đơn thuốc như thế nào."
Tô Hướng Vãn thật không phát hiện ra Tô Mẫn là một bác sĩ giỏi: “Bệnh viện Tuyên Thành của các cô lợi hại vậy à, đến người quét dọn vệ sinh cũng biết kê đơn thuốc sao?”
“Tôi từng là bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất ở đây. Là Lâm Úc cùng Lương Đồng muốn ép mua nhà của chúng tôi nên mới điều tôi đi dọn vệ sinh, hiểu chưa?” Tô Mẫn vừa nói vừa xách hai túi rác lớn đi xuống lầu.
Tô Hướng Vãn không thể không nói, nữ đồng chí này vừa nhanh nhẹn vừa giàu kinh nghiệm.
Ra khỏi bệnh viện khoảng 1 cây số có 1 nhà bán gà chiên, nhìn thì đơn sơ nhưng mùi vị rất ngon, dĩ nhiên giá cả cũng đẹp vô cùng, một miếng gà chiên giá 50 xu, đủ cho Tống Đông Hải cùng Tống Tây Lĩnh ở 10 ngày trong nhà khách.
Tô Hướng Vãn móc ra 20 đồng, chọn một tá đùi gà mới chiên vẫn còn giòn, vốn định đến chỗ bọn trẻ trước, nhưng không hiểu tại sao chân cô lại đi về phía khách sạn.
Sáng sớm lúc cô đi, Tống Thanh Sơn vẫn còn đang sốt, cô phải về xem hắn đã đỡ sốt chưa.
“Mau nhìn, chỗ kia có tên lính ngốc kìa”, một tiểu cô nương đi phía trước Tô Hướng Vãn đột nhiên nói.
Một tiểu cô nương khác đi bên cạnh nói thêm: “Hì hì nhìn thật là ngốc, nhưng sao anh ta đứng nghiêm thế?”
Trong nhà Tô Hướng Vãn có 4 tên lính ngốc vì thế cô luôn có cảm giác thân thiết đặc biệt với những đứa trẻ trong quân ngũ.
Ngẩng đầu lên nhìn, lính ngốc gì chứ, đó là Cẩu Đản mà, đứng trước cửa khách sạn, lưng đeo balo đứng thẳng tắp giống cây bạch dương gác ở biên giới trong bài hát mà cha nó hay hát trên giường.
“Ba con trên lầu, sao con không gọi trước để lên lầu?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cẩu Đản toét miệng, khoe hàm răng trắng bóc trên khuôn mặt đen sì: “Con ở tiền tuyến thường xuyên thấy ba, cho nên không muốn gặp lắm, chỉ muốn gặp mẹ”
Tiểu tử cao lên nhiều, lúc nói chuyện với mẹ phải khom người xuống.
Xách túi đùi gà trong tay Tô Hướng Vãn, nó thậm chí không ngửi cũng không ăn, đi theo Tô Hướng Vãn từng bước.
“Nếu tối mẹ mới về khách sạn thì con cứ đứng ở đây cả ngày à?” Tô Hướng Vãn thấy nó phơi nắng thì thật đau lòng, thằng bé đen thui ngốc nghếch.
“Mẹ chăm sóc đám Cốc Đông xong chắc chắn phải về khách sạn, con chỉ cần đợi ở đây, thế nào cũng gặp được mẹ”, Cẩu Đản ngượng ngùng le lưỡi một cái, khẽ nói: “Anh Đông Hải nhớ mẹ hơn, lúc máy bay bay qua Tần Châu, anh ấy bảo nếu có dù thì anh sẽ trực tiếp nhảy xuống trước cửa nhà chúng ta, nếu mẹ đang nấu cơm thì hẳn là sẽ giật mình”
Lúc hai anh em nói điều này trên máy bay, mắt đỏ hoe, nhất là Đông Hải, vì nó yêu mẹ nhất.
Tiếc là Đông Hải còn có nhiệm vụ nên đành phải nhớ thêm 2 ngày nữa.
Vào phòng, thấy Tống Thanh Sơn, tất nhiên Cẩu Đản phải ôm ba một cái nhiệt liệt.
Tiểu tử này bây giờ đã cao bằng ba mình, trông còn chắc chắn hơn, nó ôm ba, còn trực tiếp vỗ hai cái.
Đáng thương Tống Thanh Sơn hôm qua vừa phẫu thuật, vết thương còn chưa khép lại, bị con trai vỗ cho phát muốn tắt thở.
Gà chiên nóng hổi, Cốc Đông vẫn còn đang mong chờ trong bệnh viện, Tô Hướng Vãn mở túi, đưa cho Tống Thanh Sơn và Cẩu Đản ăn trước. Hai cha con trước đây không giống nhau, nhưng sau khi trưởng thành thì lại thật là giống.
Trên thực tế, lòng hiếu kỳ của Tô Hướng Vãn với Lâm Úc lúc này không quá lớn. Nếu như Lâm Úc không chọc tới cô, cô có thể chỉ hỏi thăm một chút tình huống rồi quay về Tần Châu.
Nhưng người ta có câu, thiên đường có lối thì không muốn đi, địa ngục không có cửa cứ muốn chui vào.
Bọn nhỏ từ chiến trường trở về, Cẩu Đản cùng Lư Đản mãn hạn 1 năm nghĩa vụ quân sự, muốn học ở học viện quân sự thì phải tham gia kỳ thi tuyển, cái này phải bàn bạc xong trước thời hạn nộp đơn. Lý Thừa Trạch trước mắt chưa tốt nghiệp trường quân sự, Tống Thanh Sơn cũng phải cân nhắc sau khi tốt nghiệp nó nên đi vào binh chủng nào, quân đội nào.
Một nhà ba người đang vừa ăn gà chiên vừa thảo luận sôi nổi thì có tiếng gõ cửa.
“Sư trưởng Tống, chào ngài, chào ngài!” gõ cửa là một bà hơn 50 tuổi, mập mạp, tóc hoa râm, mắt to mặt nhỏ, bụng đặc biệt lớn.
“Đây là Hướng Vãn phải không, ồ chào cô chào cô. Tôi nghe nói lão Triệu nhà tôi hiện giờ đã tái hôn với mẹ cô rồi, có thể cô không biết tôi, tôi là Lâm Úc, vợ trước của Triệu Quốc Niên. Chồng bây giờ của tôi là Lương Đồng, làm việc trong một bộ phận của Bộ quốc phòng”, bà ta vừa vào cửa đã rất nhiệt tình chào hỏi, tự giới thiệu giống như đã quen biết.
Nhưng hiển nhiên mặt nóng dán mông lạnh, Tô Hướng Vãn cầm miếng gà chiên, không nói cũng không cười, chỉ nhìn bà ta chằm chằm.
Lâm Úc hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Nhà các người xảy ra chuyện, là chuyện lớn, không thể không có sự hỗ trợ của tôi, hay là để tôi vào nhà trước rồi nói nhé?”
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*, huống chi người đàn bà này còn tìm cách đảo lộn gia đình Hàn Minh.
(*vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: tự nhiên tỏ ra tử tế không có lý do, hoặc là kẻ gian hoặc trộm cắp)
Tô Hướng Vãn không để ý đến bà ta, chỉ vào cửa nói: “Đứng đây nói là được rồi, mau nói đi”
Hai con mắt Lâm Úc đảo liên hồi nhìn vào bên trong, vừa lúc này Cẩu Đản bưng một ly trà tới cho Tô Hướng Vãn: “Mẹ, uống nước đi!”
Lâm Úc bĩu môi, nheo mắt: “Liên quan đến tiền đồ con trai cô, cô chắc là muốn nói chuyện ở đây chứ?”
Tô Hướng Vãn bưng ly trà nóng, quay đầu nhìn Cẩu Đản một cái, ý bảo nó vào trong trước, sau đó nói: “Nói đi”
Lâm Úc lấy từ trong túi ra một tờ kết quả xét nghiệm, không nhìn Tống Thanh Sơn đang đi lại gần, giọng không lớn nhưng biểu cảm trên mặt rất phong phú: “Mới vừa rồi kiểm tra sức khoẻ, con trai các người, Tống Tây Lĩnh, kiểm tra ra bệnh giang mai. Giang mai đó, các người cũng biết, sự việc lớn này phải báo cáo lên cấp trên, chẳng những Tống Tây Lĩnh bị phân xử, cấp trên, chiến hữu của nó cùng sư trưởng Tống, tất cả các người đều bị xử lý. Hôm nay tôi tới chính là muốn giúp một chút, giúp các người đè chuyện này xuống”
Nói xong Lâm Úc dừng lại một chút, thấy sắc mặt Tô Hướng Vãn không thay đổi, mặt Tống Thanh Sơn từ từ đen lại, đoán chừng uy h**p của mình có hiệu quả, dứt khoát nhét tờ xét nghiệm vào tay Tô Hướng Vãn: “Cái đó đây, bây giờ chúng ta nói chuyện một lát được chứ?”
Nghe được loại tin tức này, phần lớn cha mẹ đều hốt hoảng cơ hồ muốn quỳ xuống mà cầu xin.
Dĩ nhiên Lâm Úc cũng đang chờ Tô Hướng Vãn quỳ xuống xin mình.
Ai biết chờ được chính là một ly trà nóng hắt vào mặt, Lâm Úc hét lên một tiếng chói tai.
“Bà, con mẹ nó thối tha!”, Tô Hướng Vãn túm tóc Lâm Úc bắt đầu kêu to: “Bảo vệ khách sạn đâu rồi? Có kẻ lừa gạt trước cửa phòng chúng tôi thả rắm về chủ nghĩa tư bản đây này, không có ai quản à?”
“Sư trưởng Tống, anh có thể quản vợ mình được không? Chuyện lớn như vậy mà cô ta định làm ầm lên cho tất cả mọi người biết à?” Lâm Úc không nghĩ Tô Hướng Vãn lại ngu ngốc như vậy, bị Tô Hướng Vãn nắm tóc kéo ra hành lang, bà ta thò tay túm Tống Thanh Sơn vì cảm thấy, Tống Thanh Sơn sẽ không mang danh dự của con mình ra làm trò đùa.
Đừng nhìn bà ta tuổi tác cao mà nghĩ là yếu ớt.
Dù sao bà ta đã từng đánh nhau với hàng xóm ở trong hẻm, chỉ cần đẩy một cái, Tô Hướng Vãn té ngồi xuống đất.
Quay đầu, bà ta chạy đến chỗ Tống Thanh Sơn: “Sư trưởng Tống, vợ anh hồ đồ, anh không thể hồ đồ như vậy!”
Nhưng bà ta không nghĩ tới, Tô Hướng Vãn chỉ túm tóc lôi kéo chứ Tống Thanh Sơn lại rút thẳng súng ra, súng lục, dí lên đầu bà ta: “Bà tên Lâm Úc, vợ của Lương Đồng trong Bộ quốc phòng, ngày hôm qua ở bệnh viện còn dò la hành tung của tôi, hôm nay sử dụng thủ đoạn không ngay thẳng lấy báo cáo sức khoẻ của con trai tôi. Đồng chí Lâm Úc, tôi vô cùng nghi ngờ bà là gián điệp, mà quân nhân chúng tôi có quyền trực tiếp xử lý đối với gián điệp!”
Nếu như bình thường, trong lòng không làm gì xấu xa thì sẽ không sợ, dù sao nhà nước cũng kiểm soát chặt chẽ việc sử dụng súng, không ai tin một người lính có thể tự tiện nổ súng.
Nhưng nếu trong lòng thực sự có quỷ, trong nháy mắt này sẽ bị doạ đến chết.
Bởi vì cho dù bà ta có phải là gián điệp hay không, một lãnh đạo như Tống Thanh Sơn vẫn có thể bắn một phát hạ gục bà ta trước, sau đó mới báo cáo cấp trên.
Lâm Úc từ từ giơ hai tay lên, mồ hôi túa ra trên đầu, trong lòng nghĩ, Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn là cái loại quỷ gì vậy? Tại sao không chơi theo luật?